- Trang Chủ
- Quê Hương Mến Yêu
- Nữ thần Công Lý (3)
Nữ thần Công Lý (3)
- Tác Giả: Huỳnh Ngọc Tuấn
- Đăng ngày 02.10.08
- Quê Hương Mến Yêu
-
Xếp hạng:




Buổi sáng, chúng tôi ăn qua quýt một chút gì đó. Bà ngoại phân công cho từng người, không có má, tôi tin tưởng hoàn toàn vào bà ngoại, vì ba đã suy sụp quá rồi. Đối với ba, những chuyện vừa xảy ra quá sức chịu đựng. Bây giờ ba như người mất hồn, trông thật tội nghiệp. Ngoại nói với tôi:
- Cháu cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khoẻ, ngoại đưa cu tí đi học, rồi ghé lại trường xin phép cho cháu. Sau đó ngoại sẽ đến công an phường.
Bà quay sang ba tôi:
- Anh đến công an phường, chờ mẹ ở đó, nhớ mang áo quần và một ít thức ăn cho vợ anh.
- Dạ vâng ạ! Ba ngoan như một cậu bé.
Khi mọi người đã đi hết, tôi lò cò cái chân đau trở về nhà. Đến nhà, tôi không nhìn ra nữa: cái cảnh tượng tan hoang trước mắt tôi làm tôi đau đến tận tim. Chú Năm và cô út ở đó. Họ nhặt nhạnh những gì có thể, cho lên chiếc xe công nông. Bà hai Bách cũng qua giúp một tay. Tôi hỏi bà:
- Chắc là họ không đụng đến nhà bác phải không?
Bà dừng tay, nhìn tôi:
- Không đâu, bác đã chuẩn bị sẵn sàng rồi. Hôm nay hoặc ngày mai họ sẽ cưỡng chế. Người ta đang thực hiện kế hoạch “bẻ đũa”.
Tôi không biết gì hết, hỏi bà:
- “Bẻ đũa”nghĩa là sao?
Bà cười nhưng trong nụ cười đó chất chứa những nỗi lo lắng và bất an:
- Nghĩa là khi bẻ đũa thì bẻ từng chiếc dễ hơn bẻ nhiều chiếc cùng một lúc.
Tôi “à” một tiếng nhẹ và hiểu ra. Tôi thán phục sự thông minh của bà.
Từ xa vọng lại tiếng còi 113, xen lẫn tiếng còi xe cứu thương. Cái âm thanh đó nghe rờn rợn, trấn áp tinh thần người ta, phủ chụp mọi người bằng một thứ sợ hãi, cái thứ sợ hãi có sẵn tự bao giờ, nó ẩn trú đâu đó. Tiếng còi như một thứ tín hiệu của phù thủy làm cho con ma sợ hãi ẩn trú một nơi nào đó thoát ra, chế ngự mọi người. Hàng đêm, mỗi khi nghe tiếng còi 113 là tôi không tài nào ngủ được. Chúng tôi chạy theo bà Bách, sang nhà của bà. Tiếng còi như đuổi theo chân chúng tôi rất gần. Tôi tìm một chỗ thuận tiện để quan sát. Cái kịch bản ngày hôm qua diễn lại một cách hoàn hảo: lực lượng công an sắc phục và thường phục, cộng với lực lượng dân phòng tay cầm dùi cui điện bố trí khắp nơi trong vườn.
Căn nhà của bà Hai Bách khá bề thế, mái ngói đã rêu phong,nhưng thẳng tắp, nó được nâng đỡ bởi những bức tường dày đến 30cm và một sườn gỗ mít vững chãi. Căn phòng chính của căn nhà đã đựơc dọn trống trơn, bày biện một bàn thờ có hương khói và hoa như bàn thờ của người chết. Tôi chợt nhận ra cái chân dung to tướng của ông Hồ Chí Minh. Bà Bách gọi thân mật là Bác Hồ. Bà quỳ dưới đất, mặt nhìn vào chân dung. Chính quyền địa phương và công an bước vào, đọc lệnh cưỡng chế, và khuyên nên ký vào bản cam kết chấp nhận di dời. Bà từ chối, nước mắt ràng rụa, bà kêu to:
- Bác Hồ ơi, họ cướp nhà, cướp đất của con mất, Bác Hồ ơi. Bà chắp tay như cầu xin sự giúp đỡ của ông ta, hoặc trông chờ một phép màu nào đó. Nhưng không có một phép màu nào xảy ra. Còn Bác Hồ của bà thì vẫn mỉm cười - trong cái hoàn cảnh bi đát của bà. Tôi thấy nụ cười ấy thật là vô tình, gần như nhạo báng bà. Bà đã quá ngây thơ. Hai nhân viên công an mặc sắc phục nắm khuỷu tay, kéo bà đứng lên. Bà vùng thật mạnh làm hai người công an dạt ra, bà vồ lấy tấm chân dung Hồ Chí Minh ôm vào lòng, chân dung hướng về phía trước. Bà lại quì xuống, vừa khóc vừa kêu:
- Bác Hồ ơi, cứu con.
Hai người công an lúc nãy áp sát người bà và điệu bà ra ngoài. Bà chỉ giằng co một chút, không một phản kháng nào diễn ra. Ra đến sân bà lại la to hơn :
- Bác Hồ, ông dậy mà coi cái bọn cướp này, cướp nhà cướp đất của tôi.
Nhanh như cắt, một nhân viên công an giằng lấy tấm ảnh từ tay bà. Bây giờ bà đã yếu đi nhiều. Một nhân viên khác tát cho bà mấy cái vào mặt, làm bà choáng váng. Bà tiếp tục chửi:
- Quân ăn cướp, rồi chúng mày sẽ bị trời đánh, sẽ vào địa ngục với Bác của chúng mày.
Thế là họ tát bà túi bụi. Cái thân hình khá nặng nề của bà ngã khuỵu xuống. Có mấy người nữa, tay mang băng đỏ áp vào, họ khiêng bà ra xe, quăng lên xe như quăng một cái túi. Họ còng tay bà vào ghế xe, rồi đóng sầm cửa lại, chở đi mất. Hai người con trai và ông chồng ốm tong teo của bà đứng như trời trồng, mặt há hốc xanh như đít nhái. Sợ khiếp vía, họ không còn phản ứng gì. Trông họ vừa bất lực, vừa đau khổ tột cùng.
Chiếc xe xúc đất ngày hôm qua lại thực thi cái công việc của nó. Cái bàn tay khổng lồ có răng tua tủa như quái vật, từ từ hạ xuống móc vào mái ngói. Trong hỗn tạp của tiếng máy, có tiếng kêu răng rắc của gỗ. Chiếc máy xúc như con khủng long kỷ Ura với những trò chơi ác độc. Chỉ một lát sau, căn nhà chỉ còn có vôi vữa ngỗn ngang. Căn nhà xây dựng trước năm 1975 không có một viên gạch nào, chỉ toàn là táp-lô-vật liệu phổ biến của lúc ấy. Một bức tường đổ sụp, một mảng tường lớn còn khá nguyên vẹn nằm chênh vênh gối đầu vào một trụ bêtông. Những đường nứt chân chim ngoằn nghèo như chỉ tay, làm bong ra một lớp vôi dày cộm quét bên ngoài. Tôi nhận thấy một phần của lá cờ vàng ba sọc đỏ-cờ của chế độ cũ. Mẹ tôi có lần cho tôi xem chiếc áo dài nữ sinh trung học của mẹ, được xếp cẩn thận, trên ngực chiếc áo đó có đeo lủng lẳng một lá cờ nhỏ khoảng 2 ngón tay, dài 3 phân bằng kim loại, màu vàng, màu đỏ còn rực rỡ và sáng choang. Đó là kỉ niệm ngày còn đi học. Mẹ rất quí nó. Trong những năm tháng trước đây, việc giữ lá cờ này có thể mất mạng, còn bây giờ có thể đi tù nhưng mẹ vẫn không sợ.
- Cháu cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khoẻ, ngoại đưa cu tí đi học, rồi ghé lại trường xin phép cho cháu. Sau đó ngoại sẽ đến công an phường.
Bà quay sang ba tôi:
- Anh đến công an phường, chờ mẹ ở đó, nhớ mang áo quần và một ít thức ăn cho vợ anh.
- Dạ vâng ạ! Ba ngoan như một cậu bé.
Khi mọi người đã đi hết, tôi lò cò cái chân đau trở về nhà. Đến nhà, tôi không nhìn ra nữa: cái cảnh tượng tan hoang trước mắt tôi làm tôi đau đến tận tim. Chú Năm và cô út ở đó. Họ nhặt nhạnh những gì có thể, cho lên chiếc xe công nông. Bà hai Bách cũng qua giúp một tay. Tôi hỏi bà:
- Chắc là họ không đụng đến nhà bác phải không?
Bà dừng tay, nhìn tôi:
- Không đâu, bác đã chuẩn bị sẵn sàng rồi. Hôm nay hoặc ngày mai họ sẽ cưỡng chế. Người ta đang thực hiện kế hoạch “bẻ đũa”.
Tôi không biết gì hết, hỏi bà:
- “Bẻ đũa”nghĩa là sao?
Bà cười nhưng trong nụ cười đó chất chứa những nỗi lo lắng và bất an:
- Nghĩa là khi bẻ đũa thì bẻ từng chiếc dễ hơn bẻ nhiều chiếc cùng một lúc.
Tôi “à” một tiếng nhẹ và hiểu ra. Tôi thán phục sự thông minh của bà.
Từ xa vọng lại tiếng còi 113, xen lẫn tiếng còi xe cứu thương. Cái âm thanh đó nghe rờn rợn, trấn áp tinh thần người ta, phủ chụp mọi người bằng một thứ sợ hãi, cái thứ sợ hãi có sẵn tự bao giờ, nó ẩn trú đâu đó. Tiếng còi như một thứ tín hiệu của phù thủy làm cho con ma sợ hãi ẩn trú một nơi nào đó thoát ra, chế ngự mọi người. Hàng đêm, mỗi khi nghe tiếng còi 113 là tôi không tài nào ngủ được. Chúng tôi chạy theo bà Bách, sang nhà của bà. Tiếng còi như đuổi theo chân chúng tôi rất gần. Tôi tìm một chỗ thuận tiện để quan sát. Cái kịch bản ngày hôm qua diễn lại một cách hoàn hảo: lực lượng công an sắc phục và thường phục, cộng với lực lượng dân phòng tay cầm dùi cui điện bố trí khắp nơi trong vườn.
Căn nhà của bà Hai Bách khá bề thế, mái ngói đã rêu phong,nhưng thẳng tắp, nó được nâng đỡ bởi những bức tường dày đến 30cm và một sườn gỗ mít vững chãi. Căn phòng chính của căn nhà đã đựơc dọn trống trơn, bày biện một bàn thờ có hương khói và hoa như bàn thờ của người chết. Tôi chợt nhận ra cái chân dung to tướng của ông Hồ Chí Minh. Bà Bách gọi thân mật là Bác Hồ. Bà quỳ dưới đất, mặt nhìn vào chân dung. Chính quyền địa phương và công an bước vào, đọc lệnh cưỡng chế, và khuyên nên ký vào bản cam kết chấp nhận di dời. Bà từ chối, nước mắt ràng rụa, bà kêu to:
- Bác Hồ ơi, họ cướp nhà, cướp đất của con mất, Bác Hồ ơi. Bà chắp tay như cầu xin sự giúp đỡ của ông ta, hoặc trông chờ một phép màu nào đó. Nhưng không có một phép màu nào xảy ra. Còn Bác Hồ của bà thì vẫn mỉm cười - trong cái hoàn cảnh bi đát của bà. Tôi thấy nụ cười ấy thật là vô tình, gần như nhạo báng bà. Bà đã quá ngây thơ. Hai nhân viên công an mặc sắc phục nắm khuỷu tay, kéo bà đứng lên. Bà vùng thật mạnh làm hai người công an dạt ra, bà vồ lấy tấm chân dung Hồ Chí Minh ôm vào lòng, chân dung hướng về phía trước. Bà lại quì xuống, vừa khóc vừa kêu:
- Bác Hồ ơi, cứu con.
Hai người công an lúc nãy áp sát người bà và điệu bà ra ngoài. Bà chỉ giằng co một chút, không một phản kháng nào diễn ra. Ra đến sân bà lại la to hơn :
- Bác Hồ, ông dậy mà coi cái bọn cướp này, cướp nhà cướp đất của tôi.
Nhanh như cắt, một nhân viên công an giằng lấy tấm ảnh từ tay bà. Bây giờ bà đã yếu đi nhiều. Một nhân viên khác tát cho bà mấy cái vào mặt, làm bà choáng váng. Bà tiếp tục chửi:
- Quân ăn cướp, rồi chúng mày sẽ bị trời đánh, sẽ vào địa ngục với Bác của chúng mày.
Thế là họ tát bà túi bụi. Cái thân hình khá nặng nề của bà ngã khuỵu xuống. Có mấy người nữa, tay mang băng đỏ áp vào, họ khiêng bà ra xe, quăng lên xe như quăng một cái túi. Họ còng tay bà vào ghế xe, rồi đóng sầm cửa lại, chở đi mất. Hai người con trai và ông chồng ốm tong teo của bà đứng như trời trồng, mặt há hốc xanh như đít nhái. Sợ khiếp vía, họ không còn phản ứng gì. Trông họ vừa bất lực, vừa đau khổ tột cùng.
Chiếc xe xúc đất ngày hôm qua lại thực thi cái công việc của nó. Cái bàn tay khổng lồ có răng tua tủa như quái vật, từ từ hạ xuống móc vào mái ngói. Trong hỗn tạp của tiếng máy, có tiếng kêu răng rắc của gỗ. Chiếc máy xúc như con khủng long kỷ Ura với những trò chơi ác độc. Chỉ một lát sau, căn nhà chỉ còn có vôi vữa ngỗn ngang. Căn nhà xây dựng trước năm 1975 không có một viên gạch nào, chỉ toàn là táp-lô-vật liệu phổ biến của lúc ấy. Một bức tường đổ sụp, một mảng tường lớn còn khá nguyên vẹn nằm chênh vênh gối đầu vào một trụ bêtông. Những đường nứt chân chim ngoằn nghèo như chỉ tay, làm bong ra một lớp vôi dày cộm quét bên ngoài. Tôi nhận thấy một phần của lá cờ vàng ba sọc đỏ-cờ của chế độ cũ. Mẹ tôi có lần cho tôi xem chiếc áo dài nữ sinh trung học của mẹ, được xếp cẩn thận, trên ngực chiếc áo đó có đeo lủng lẳng một lá cờ nhỏ khoảng 2 ngón tay, dài 3 phân bằng kim loại, màu vàng, màu đỏ còn rực rỡ và sáng choang. Đó là kỉ niệm ngày còn đi học. Mẹ rất quí nó. Trong những năm tháng trước đây, việc giữ lá cờ này có thể mất mạng, còn bây giờ có thể đi tù nhưng mẹ vẫn không sợ.
***
Rỉ Tai
Các loạt bài/Article Series
This article is part 3 of a 10 part series. Other articles in this series are shown below:
-
Nữ thần Công Lý (3)

