Lại một giấy mời nữa được đưa đến nhà, má phải bỏ một buổi chợ để lên phường làm việc. Tôi lại theo má. Vừa đi đến ngõ bà hàng xóm, đã thấy bà tất tả chạy theo. Bà chạm nhẹ vào tay má:

- Cứ giữ lập trường nhé. Không thắng không về.

Má cười:

- Mình thắng họ sao được, việc đúng thì phải làm.

Vừa đến trước sân uỷ ban phường, đã thấy bóng dáng của một vài nhân viên công an mặc sắc phục và thường phục, một đội dân phòng tay cầm dùi cui đi qua đi lại. Bà Bách nói nhỏ:

- Chúng nó thị uy đó.

Cũng là ba người hôm trước: ông trưởng phòng địa chính thị xã, ông chủ tịch phường, và ông trưởng ban địa chính phường. Mặt họ hằm hằm, đầy sát khí. Họ mời má ngồi, giọng hách dịch:

- Mời hai chị ngồi.

Và phủ đầu bằng một câu đe doạ:

- Hôm nay là buổi cuối cùng làm việc với hai chị. Thời gian gấp lắm, chúng tôi không có thời gian để vòng vo. Đây là cơ hội cuối cùng cho các chị, nên suy nghĩ cẩn thận để không ân hận. Chống lại chủ trương chính sách của nhà nước thì hậu quả thế nào các chị cũng biết rồi phải không?

Hắn gật gật đầu có vẻ tự mãn, hướng về phía má. Má bình thản nhìn tất cả bọn họ:

- Tôi xin minh định lại một lần nữa. Chúng tôi không chống chính sách của nhà nước. Chúng tôi chỉ yêu cầu bồi thường thoả đáng.

Trưởng ban điạ chính gõ gõ cây bút xuống bàn:

- Bồi thường như vậy là thoả đáng rồi. Cả cái xóm này, trên 100 nóc nhà, ai cũng đồng ý, chỉ có hai chị là chống đối.

Bà hai Bách vào cuộc:

- Bác Hồ nói: độc lập mà không tự do, hạnh phúc cho nhân dân thì độc lập cũng chẳng có ý nghĩa gì! Chúng tôi đang sống an lành, các ông đập vỡ nồi cơm, cướp đi sinh kế của chúng tôi. Chúng tôi sống bằng cái gì? Các ông thử nghĩ, nếu còn Bác Hồ thì Bác có làm như thế không?

Bà Bách dừng lại để thăm dò biểu hiện trên nét mặt của các vị quan phụ mẫu. Ông chủ tịch trả lời ngay:

- Vẫn làm như thế. Bà quên là trước đây Bác Hồ đã từng chỉ đạo Cải Cách ruộng đất.

Ông ta đột ngột dừng lại như vấp một tảng đá. Tay trưởng phòng địa chính nói cộc lốc để lấn át tất cả:

- Chúng tôi mời hai chị đến đây không phải là để tranh luận mà yêu cầu hai chị ký vào văn bản di dời, có thế thôi. Ký hay không là tùy, chúng tôi sẽ cưỡng chế.

Chúng tôi ra về khi cuộc tranh luận bế tắc vì không thể dung hoà. Một bên là quyền lực tuyệt đối, một bên là sự kiên quyết bảo vệ công lý, một bên quá mạnh, một bên quá yếu. Thế và lực không cân bằng thì không thể thoả hiệp. Chân lý này đúng ở bất cứ nơi đâu (kẻ thống trị và người bị trị không bao giờ bình đẳng). Trên đường về, má hỏi bà hàng xóm:

- Chị có tin vào Hồ Chí Minh như những gì chị nói không?

Bà ta không nhìn vào má mà nhìn vào một điểm nào đó trên con đường dài hun hút:

- Tôi cũng không biết, chỉ nghe người ta nói thế.

- Đừng nghe những gì người ta nói: mà phải suy luận tìm hiểu, muốn biết ông thầy như thế nào thì nhìn vào cái đám học trò.

Bà ta lắc đầu ngao ngán, rồi chúng tôi chia tay.

***

Cái ngày hãi hùng đó đến sớm hơn tôi và ba má dự kiến. Từ xa nghe tiếng còi của cảnh sát 113 - cảnh sát chống bạo động, còi xe cứu thương và xe cứu hoả. Tiếng còi làm người ta sợ hãi, tim như bị thắt lại. Nhanh như cắt, một kịch bản được thực hiện hoàn hảo, cảnh sát 113 cô lập mọi ngã đường. Công an mặc sắc phục, thường phục đã bố trí khắp nơi, từ nhà ra vườn. Lực lượng dân phòng cầm dùi cui, sát khí đằng đằng. Chính quyền địa phương đã có mặt đông đủ: tổ dân phố, khối dân phố, phường, thị xã…, lực lượng có hơn 100 người.

Từ mấy ngày trước má bàn bạc với ba, chuyển bàn thờ gia tiên về tạm nhà chú Năm, còn đồ đạt đáng giá đã chuyển về nhà ngoại. Ngày hôm đó, ba vừa khóc vừa đốt nhan khấn nguyện ông bà, nước mắt ràng rụa. Cái hộp đựng gia phả sơn đỏ, ba nâng niu, hai bàn tay quá trán, kính cẩn đưa xuống khỏi bàn thờ, trao cho chú Năm chuyển ra. Cái khám thờ to và nặng chạm trổ tứ linh, rất tinh xảo cũng được đưa xuống. Rồi hoành phi, câu đối, tất cả được đưa ra một chiếc taxi lớn có cắm 4 cờ đuôi nheo. Ba ngồi phía trước ôm gia phả, chú Năm cùng ba người nữa cẩn thận đưa khóm thờ lên xe. Có thêm 7-8 người nữa trong gia tộc cùng lên xe đưa về nhà chú Năm.

Bây giờ, căn nhà giữa trống trơn, má kê một chiếc giường giữa nhà. Sát bức vách đối diện với sân nhà, má kê một chiếc tủ đứng. Tôi không hiểu má định làm gì, bà đi ra phía sau đem ra 7-8 túi nilon. Nghe mùi tôi biết đó là những túi phân người, bà để dưới sàn nhà. Khi công an ập vào, bà cởi áo vứt xuống sàn chỉ còn lại áo nịt ngực, bà cởi cả quần, chỉ còn có quần lót. Mấy tay công an sờ sững, bối rối không biết phải làm gì?! Họ như những robot hết bin, luống cuống ngẩn ngơ. Trong số họ, có người nhìn chằm chằm vào má, chân như dính chặt xuống sàn nhà. Trước mặt tôi và họ là cả một toà thiên nhiên lộng lẫy, đẹp mê hồn với những nét nẩy nở tuyệt vời. Màu da hồng như phấn, mịn như lụa. Trong khoảnh khắc hãi hùng đó, tôi nhận ra má đẹp như một thiên thần và vô cùng tức giận, vô cùng hối tiếc vì cái sắc đẹp trời cho như vậy phơi bày trước mặt một lũ người thô lỗ, kệt kỡm kia. Tôi chỉ còn biết ôm mặt khóc nứt nở. Khi nhận ra những con mắt thèm thuồng dán chặt vào má, bà vớ một bịch phân ném mạnh xuống sàn. Cái chất nhày nhụa ấy văng tứ tung vào người, văng cả ra ngoài rất xa. Bọn họ hốt hoảng chạy tản ra xa. Một tay công an mặc sắc phục bị dính một tí trên má, hắn đưa tay chùi nhẹ và ngửi, hắn nhăn mặt. Cái khuôn mặt nung núc thịt và đỏ au của một người  ăn uống sung túc.

- Ôi! Con mẹ này nó chơi “bom bẩn”.

Má bình tĩnh lên giường nằm, sau khi cởi luôn những gì còn lại trên người, trước mặt đám người nhốn nháo ngoài kia. Còi cảnh sát 113 và xe cứu thương, xe chữa cháy lại rú lên từng hồi buốt tận óc, tôi phải bịt tai lại. Má quay lưng lại, tấm lưng trắng hồng nẫy nở và vô cùng quyến rũ hướng ra sân. Nằm như vậy, bà có thể quan sát những diễn biến ngoài kia. Tay công an mặc thường phục trạc 50 tuổi, người cao lớn đẩy đà giọng người Thái Bình quát lũ đàn em đang đứng sững sờ ngấp nghé nhìn vào:

- Chúng mày xông vào còng tay con mụ đó lại cho tao, lôi ra đây.

Một vài người tình nguyện xông vào, má vùng dậy, vớ tay lấy mấy bịch phân ném xuống sàn. Một túi ném ra tí nữa là trúng vào mặt tên công an chỉ huy. Hắn bỏ chạy khá xa. Hắn ăn mặc bảnh bao, quần áo loại hàng hiệu, giầy bóng loáng hiệu Itali. Hắn đâu dám liều với mấy thứ “bom bẩn” ấy của má. Tất cả vừa chạy dạt ra, vừa la ó. Tôi bàng hoàng lo lắng cho má và sợ hãi vô cùng. Lại thêm một vài lần xông vào và lui ra. Mấy túi phân cũng ném hết, má coi như không đường tự vệ. Họ cho người thăm dò quan sát. Nhiều người thập thò kín đáo nhìn qua cửa sổ, cửa chính. Có mấy cái ống nhòm từ xa quan sát mọi góc cạnh trong nhà. Mười lăm phút sau, một toán nữ công an mặc sắc phục, với còng số 8, một đoạn dây nilon, một túi nhựa màu đen xuất hiện. Một chiếc xe cứu hoả nhích dần vào sân, vòi rồng kéo tận hiên nhà. Một làn nước mạnh xịt tung toé, tôi chỉ kịp chạy ra phía sau ẩn nấp. Má chồm dậy, vòi nước mạnh trúng người làm má chao đảo rồi ngã quỵ xuống sàn. Những tia nước vẫn tiếp tục tấn công má xối xả. Căn phòng giờ đây lênh láng nước. Nhanh chóng và chính xác, mấy người nữ công an còng tay má ra phía sau, trùm lên người má túi nilon màu đen từ đầu xuống chân, túi được khoắt một lỗ nhỏ để má thở. Tôi chỉ còn nhìn thấy đôi mắt to đen của má trong cái túi bùng nhùng ấy. Họ dùng dây trói má lại như đòn bánh tét, rồi khiêng ra xe. Tôi và ba xông vào để cứu má. Tôi giằng tay mấy nữ công an, họ tát mạnh vào mặt tôi mấy cái, rồi đẩy tôi ngã lăn trên nền đất. Tôi không cảm thấy đau, tôi vùng dậy chạy theo, nhưng không kịp nữa, xe đã chuyển bánh. Tôi cứ chạy theo như vậy rất xa, miệng kêu gào thảm thiết. Mấy bà hàng xóm ái ngại nhìn tôi, nhiều người cũng khóc theo. Móng chân tôi bật máu, bà Hai Bách băng bó chân cho tôi. Họ chưa động đến nhà bà. Tôi khập khiễng trở về nhà, thấy ba tôi bị họ còng tay vào một gốc cây. Tôi như một người điên xông vào túm áo tay công an chỉ huy. Ông ta né người, tôi lại ngã, miệng kêu thất thanh:

- Thả ba tôi ra-thả ba tôi ra.

Tôi chồm dậy định xông vào tiếp, có người giữ tôi lại. Tôi nhìn cái mặt nung núc thịt của ông ta. Tôi thấy kinh kinh hất vội tay ông ta ra. Tay sếp công an ra lệnh thả ba tôi ra. Còi lại hú đinh tai nhức óc. Mọi người tản ra, chiếc xe xúc nặng nề nghiến xích sắt xuống vườn. Những luống hoa bị nghiền nát, cây kiểng, chậu bonsai chỉ còn lại một đống gạch vụn bầy nhầy. Chiếc xe tiến sát căn nhà chính. Tiếng máy nổ ầm ầm, cánh tay sắt khổng lồ vươn lên và từ từ hạ xuống. Mái ngói của căn nhà với kiến trúc hơn 100 năm: ngói vẩy cá nặng và dầy gãy làm đôi đổ ập xuống. Những viên ngói đổ vỡ phát ra tiếng kêu thanh nhẹ vô cùng. Giữa cái hỗn loạn của máy móc, tiếng kêu thanh tịnh đó như một tiếng hạc bay vút lên trời, có lẽ đó là linh hồn của căn nhà có hơn một thế kỉ. Căn nhà bị san phẳng hoàn toàn sau mười lăm phút. Những cây cột mít một vòng ôm đổ ngổn ngang, những rui mè, đòn tay đều bị gãy nát. Một lát sau, họ rút lui.

Trong cái đống hoang tàn đổ nát đó, chúng tôi nhặt vội những gì có thể. Ba và chú Năm vừa khóc vừa dọn dẹp. Những cây cột cây tránh còn tốt được đưa lên xe. Những viên gạch to nặng cũng được thu hồi. Tôi sững sờ nhìn căn nhà mình biến mất trong phút chốc, căn nhà đẹp và ấm cúng mà 16 năm qua đã che chở mưa nắng cho tôi, căn nhà đầy ắp kỷ niệm vui buồn.

Vậy là chúng tôi phải sang tá túc nhà bà ngoại. Ba đỡ tôi khập khiễng bước vào nhà. Ngoại và cu Tý xúm xít quanh tôi, nhìn khuỷu tay tím bầm của tôi, bà hỏi:

- Người ta đánh cháu à?

Tôi khóc tức tưởi:

- Người ta xô cháu khi cháu  vào bảo vệ má.

Bà  ngoại nghiến răng:

- Đồ khốn nạn, quân ăn cướp.

Bà quay lại phía tôi đột ngột, chỉ vào chân:

- Còn cái này?

- Cháu chạy theo má bị va phải đá.

Cu tí xoa xoa vào cánh tay rồi đến bàn chân, vỗ về an ủi tôi:

- Đau lắm hả chị Hai?

Tôi khẽ gật đầu và cười nhẹ, vuốt ve chiếc má bầu bỉnh của nó, tôi thấy đỡ đau nhiều. Nó lại hỏi:

- Má ở đâu rồi, chị Hai?

Tôi không biết nên trả lời thế nào? Phân vân một chút, nó lại hỏi tiếp. Tôi biết không thể dấu được, tốt nhất là nên nói thật. Tôi ôm cu tí vào lòng, lồng tay vào mái tóc mềm như tơ của nó:

- Má bị người ta bắt đi rồi.

Nó vùng ra khỏi tay tôi, chạy ra sân, chắc là nó định chạy về nhà. Bà ngoại chạy theo, ôm nó vào lòng, nó vùng vẫy khá dữ. Bà ngoại phải nói dối với nó:

- Vài hôm nữa má sẽ về. Má cháu là người tốt, không ai làm gì được má đâu. Cháu ngoan để má khỏi buồn.

Ngoại ôm nó đặt lên giường. Nó vẫn khóc, nó khóc ấm ức. Tôi cũng vào an ủi nó. Ngoại bảo:

- Để ngoại, cháu đi tắm đi, cứ để em khóc, tí nữa nó sẽ nguôi ngoai.

Buổi tối, ngoại dọn cơm. Cu tí không chịu ăn, nó khóc tỉ tê, tiếng khóc có dịu đi. Tôi ăn một chút, món canh chua của ngoại ngon tuyệt như mọi ngày nhưng hôm nay tôi thấy nó nhạt nhẽo, tôi hiểu với tâm trạng này làm sao ăn nổi. Thỉnh thoảng, tôi cũng về ngoại để thưởng thức món canh chua này. Ngoại nấu canh chua kiểu Nam bộ, rất cay và ngọt. Tôi nhìn ba ủ rũ, ông không nuốt được, cổ họng ông như bị tắt vì uất ức. Ngoại nói với ba dịu dàng nhưng kiên quyết:

- Nếu là tôi thì tôi cũng làm như thế. Không thể để cho chúng cướp một cách hợp pháp được. Cứ như vậy, sau này còn kiện được. Đừng bạc nhược thế, con phải cứng cỏi lên.

Bà nhìn ba tôi, nét nhìn trở nên nghiêm túc. Tính của bà ngoại tôi y hệt má, không biết sợ ai, nhân hậu nhưng kiên định. Bà lấy cơm vào chén cho ba tôi, chan canh và bỏ một khúc cá úc vàng lườm thật ngon.

- Năm 1954, tôi theo gia đình bỏ đất Bắc vào Nam, tưởng là thoát thân nhưng cũng không được.

Tôi hỏi ngoại một câu vu vơ:

- Lên trời chắc sướng hả ngoại?

- Ở trên trời, làm thiên thần tất nhiên là sướng rồi, nhưng phải tu tập, tích tụ nhiều công đức thì mới lên trời được.

Ngoại là người Hà Nội, giọng nói trong trẻo và ngọt ngào. Nếu nhắm mắt lại nghe ngoại nói thì tưởng là má, có điều má khác một chút - má nói một vài âm miền Nam.

Đêm ấy, tôi không sao ngủ được, không phải vì lạ chỗ. Thỉnh thoảng tôi vẫn về nhà ngoại ở vài hôm. Ngoại cũng không ngủ được, tôi thấy ngoại liên tục trở mình. Tiếng thạch sùng chắt lưỡi trong đêm nghe thật rõ. Tiếng chim ăn đêm kêu từng hồi dài buồn bã. Đồng hồ điểm một giờ, hai giờ, ba giờ. Tôi vẫn không ngủ được. Rồi tiếng gà gáy xa xa. Không ngủ đựơc, tôi mơ cả gia đình lên trời. Ở đó, sống bình yên và hạnh phúc. Không biết trên trời người ta có đi học không? Nếu không đi học thì buồn lắm. Nhưng tôi không biết có còn được đi học nữa không? Má tôi bị bắt có về được không?

Hàng trăm câu hỏi không được trả lời, và câu hỏi lớn nhất, khó nhất cứ lởn vởn trong đầu tôi: Tại sao gia đình tôi lại chịu cảnh oan nghiệt này, tại sao chúng tôi lại không được sống bình an và hạnh phúc?

Cu tí ngủ như những đứa trẻ khác, trong giấc mơ, nó vẫn ấm ức. Không biết bây giờ má ở đâu? Người ta đối xử với má thế nào, họ có đánh đập má không? Má đẹp như thế, tôi lo sợ vu vơ. Chắc là má cũng không ngủ được. Sáng mai, đi thăm má có được gặp má không? Bao giờ thì má về? Sự việc sẽ ra sao nữa đây?
(Còn tiếp)

© 2008 www.danchimviet.com