- Trang Chủ
- Truyện Ngắn
- Vợ Ngoại
Vợ Ngoại
- Tác Giả: Trần Hoài Văn
- Đăng ngày 21.09.08
- Truyện Ngắn
-
Xếp hạng:




HAY LÀ CHUYỆN ĐÀN ÔNG VIỆT NAM LÊN ĐỜI.
Thú thực là tôi hết sức bất ngờ khi gặp hắn, lại ở giữa cái đất Sài gòn này. Hắn là bạn học cùng tôi suốt mấy năm cấp III ngoài Hà nội. Không thân, nhưng tôi khá quí, vì tính tình hắn sởi lởi, tốt bụng và là một tay hài hước có tiếng. Hết phổ thông, hắn trượt Đại học, đi lính. Còn tôi, may mắn hơn, đủ điểm đi Tây. Học xong, bị cái khát vọng làm giàu giữ chân lại. Bụng thầm bảo dạ: khi nào thật giàu, đến mức mỗi bận đếm tiền sẽ thuê riêng một thằng đứng cạnh chỉ để thè lưỡi cho mình dấp ướt mấy đầu ngón tay thì mới về Việt nam. ( Nhưng số tôi đen như chó mực, chưa thuê được ai, mà bản thân mấy lần suýt phải thè lưỡi làm ướt ngón tay thằng khác.) Đã hơn mười lăm năm trời bặt tin nhau, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ hắn; chính xác hơn - là có dịp nhớ về hắn. Ấy là những hôm có việc đi tỉnh, đường xa nên đôi ba lần phải dừng xe quãng vắng để " trút bầu tâm sự". Vừa hăm hở hành hạ cái gốc cây, tôi vừa nghĩ đến kỉ lục kinh người mà hắn lập nên : Đái bật gốc cây bạch đàn non ở vườn trường trong một cuộc tỉ thí giũa 14 thằng con trai của lớp. Xin các vị thông cảm, " nhất quỉ, nhì ma, thứ ba học trò"( ma quỉ thuộc về cõi âm, suy ra học trò đứng đầu bảng), nên ngoài những trò tầm thường như vật chân, vật tay, tụi tôi còn có nhiều chiêu kinh dị như : thi đái xa, đái khoẻ...
Bỗng một hôm, hắn mang đến lớp cuốn " Trăm năm cô đơn" (*) thủ trộm được của ông bô. Cả bọn xúm đầu vào đọc, đến đoạn nhân vật thằng anh hì hục "thử sức" với chai bia thì chúng tôi sôi hết cả máu lên vì kém miếng khó chịu, quyết định mở cuộc tỉ thí. Không có bia, chúng tôi đổ đầy nước lã vào cái chai nhựa nửa lít làm "dụng cụ thí nghiệm". Tôi vốn đi học sớm hai tuổi, người lại còi xương, bé nhất lớp. Biết mình "sức yếu" không dám thi thố, nên tôi đành vui lòng làm trọng tài và canh chừng không cho bọn con gái vào lớp trong giờ ra chơi. Mười hai thằng còn lại hì hục đặt cái chai nửa lít đầy nước lên " bàn cân". Tất cả đều lẩy bẩy rồi cái chai... rơi đánh oạch. Đến lượt mình, hắn thóp bụng ngạo nghễ nhấc bổng cái chai, nghiến răng, nín thở dang hai tay đung đưa lấy thăng bằng. Cái chai đầy nước đứng vững được hơn một phút. Hắn thắng cuộc. Từ sau vụ đái bật gốc cây bạch đàn non trong vườn trường, uy tín của hắn đã cao vòi vọi. Giờ lại đến chiến tích này, hắn thực sự trở thành người hùng trong mắt mười ba thằng chúng tôi. Riêng tôi, không còn coi cái việc học dốt của hắn là nhược điểm gì ghê gớm, mà ngược lại, rất vinh dự mỗi khi được gà bài cho hắn trong các đợt kiểm tra.
Lại nói, tôi gặp hắn một cách hết sức tình cờ trong một lần từ Hà nội vào Sài gòn thăm vợ chồng thằng bạn học thời sinh viên bên Nga. Từ sân bay, tôi phi taxi về thành phố. Muốn dành cho bạn sự bất ngờ, tôi không điện đóm gì, nên chúng nó đi làm chưa về. Nhìn đồng hồ, áng còn chừng vài tiếng rảnh rỗi, tôi lang thang dạo phố như một kẻ nhàn tản, vô tư nhất trên đời. Vừa đi, tôi vừa ngắm phố phường đông đúc, ngắm những cô gái miền nam nước da đen giòn, che khẩu trang kín mặt, tay đi găng chống nắng phóng xe máy vù vù. Một lúc, thấm mệt, tôi tạt vào một tiệm cafe tính kiếm miếng nước mát để chống chọi với cái nóng ... vãi linh hồn. Chà! Tiệm gắn máy lạnh, dễ chịu quá! Mọi sự ồn ào, xô bồ của đời thường bị bỏ lại đằng sau khung cửa. Mắt đang quáng nắng, tôi bèn ngồi ngay chiếc bàn còn trống chỗ gần nhất và đợi hầu bàn cầm menu tới. Chừng vài phút sau, gã hầu bàn - vâng, hình như là " gã" chứ không phải " cô" - ăn mặc đỏm đáng, tóc nhuộm hoe vàng, môi tô son Hàn quốc thâm sì như miếng thịt trâu, ỏn ẻn đặt vại bia trước mặt tôi rồi cười tình tứ. Chột dạ, tôi đảo mắt như rang lạc nhìn quanh. Tiệm trang hoàng chủ đạo bằng gam màu hồng, đèn gắn chìm vào tường và trên trần toả ánh sáng màu tím nhạt. Khách không đông lắm, ba chiếc bàn phía trong góc có mấy người đàn ông vừa ta vừa tây đang ngồi uống bia và thì thầm to nhỏ ra chiều thân mật. Tịnh không một bóng đàn bà. Hơi ơn ớn, tôi nhỏm đít định đứng dậy. Chợt đánh mắt sang bàn bên cạnh, thấy có hai vị trông tướng mạo đàng hoàng, râu ria tươi tốt như bin Laden đang nốc bia ừng ực. Yên tâm hẳn! Bụng thầm qua quít trách mình là đồ yếu bóng vía, cứ nghe báo chí nói nhảm rồi thần hồn nát thần tính. Tôi bèn tự tin nâng vại bia đang mờ đi vì lạnh, hùng dũng tợp một ngụm rõ to và khà một phát thật sảng khoái. Quá đã! Bia chảy đến đâu, mát rượi đến đấy. Tôi châm điếu thuốc, rít một hơi dài rồi lim dim mắt tận hưởng cái phút giây đê mê của men bia lạnh cùng khói thuốc. Chợt cảm thấy có bàn tay ai đó đặt vào gần vị trí giữa hai đùi, tôi hốt hoảng mở mắt. Gã hầu bàn đỏm dáng nhăn nhở, uốn éo :"Bộ cưng cô đơn hả? Em ngồi cùng cho cưng đỡ buồn nhe !", tay vẫn miết như điên. Choáng váng vì bất ngờ, tôi lia mắt sang bàn bên định cầu cứu hai vị đại hán râu ria tốt tươi. Giời ạ! Hai thằng cha "bin Laden" này cũng đang mút lưỡi nhau chùn chụt. Chết mẹ, mình rơi vào chỗ mấy cha Pê đê rồi! Tôi chỉ kịp nghĩ có thế rồi co cẳng dông thẳng ra ngoài đường, đâm sầm ngay vào một quí bà.
- Ê, cha nội, tiền bia !
Gã hầu bàn chạy theo quát với. Dân tình đang đi bộ trên vỉa hè ngoái đầu lại nhìn. Xấu hổ, tôi luýnh quýnh móc túi lấy đại tờ năm chục ngàn quẳng cho gã, mồm lắp bắp xin lỗi người đàn bà bị tôi húc phải rồi tính nước "quốc lủi" cho nhanh.
- Vinh, Vinh "quắt" phải không? Một giọng đàn ông hối hả.
Thấy có người gọi đúng tên cúng cơm cùng cái hỗn danh thuở học sinh của mình, tôi ngạc nhiên hết cỡ. Một khuôn mặt quen quen đang ngoác mồm cười.
- Cường, Cường "chi đô "! Tôi cũng gào lên rồi hai thằng ôm chầm lấy nhau.
Vâng, hắn, chính hắn; cái thằng mà tôi hay nghĩ đến lúc đứng đái bậy ở gốc cây ven đường quốc lộ liên tỉnh bên Ba lan này. Xin mở ngoặc một chút về cái hỗn danh mà quí vị vừa được nghe. Mười bốn thằng quỉ sứ lớp tôi đều có tục danh, nào là Hùng "híp", Thân "sứt"... Tôi vì bé con nhất lớp nên bị gọi là Vinh "quắt". Một thằng tên Bình có cái đầu to quá cỡ nên bị gọi là Bình " thủ đô " ( thủ : đầu; đô : to, lực sĩ. Thủ đô có nghĩa là đầu to). Còn hắn, sau cái vụ nhấc bổng chai bia, anh em chúng tôi tâm phục, khẩu phục mà tôn hắn là " chi đô " . Bởi cái đó suy ra cũng là một thứ "chi" của cánh đàn ông. Gọi thế vừa lịch sự, lại vừa nho nhã, thâm thuý. Từ Hán Việt đàng hoàng!
Lại nói, hai thằng ôm chầm lấy nhau. Mười lăm năm rồi còn gì. Chợt hắn đẩy tôi ra, đánh mắt về phía quán cafe, đầy vẻ cảnh giác:
- Mà sao mày lại chui vào đấy. Đổ đốn đến thế rồi kia à?
Tôi mếu máo thuật lại tấn bi hài kịch. Hắn cười phá lên rồi cho biết đó là nơi tụ họp, tìm bạn tình của giới đồng tính luyến ái nam. Đoạn nằng nặc kéo tay, mời tôi về nhà chơi.
Hoá ra nhà hắn nằm trong một con hẻm chỉ cách cái quán cafe " Gay " kia có vài trăm mét. Đó là một biệt thự nhỏ nhắn, xinh xắn nằm ẩn mình dưới tán lá mấy cây me cổ thụ. Đằng sau cánh cổng sắt sơn xanh phủ rợp màu tím hoa ti gôn là lối vào rải sỏi trắng, ở giữa có đài phun nước, hai bên trồng hoa. Thấp thoáng trong gara chiếc TOYOTA mới coóng. Một con bẹc giê to như con bê, mặt trông cực ngầu trợn mắt nhìn tôi, hất hàm ra vẻ dò xét. Hoảng quá, đang định rặn ra một câu khen để nịnh con chó thì nó đã chồm lên, hai chân trước ấn vai tôi, nhe hàm răng nhọn hoắt như đinh. Nó chỉ bỏ đi và không quên liếm cảnh cáo hai phát vào mặt tôi sau khi Cường " chi đô" giới thiệu một câu cộc lốc : " Vinh quắt, bạn tao". Tôi ngạc nhiên trước cái mùi sặc phú quí của bạn, bụng thầm nghĩ :" Không hiểu thằng cha này làm ăn kiểu gì mà có vẻ sung túc gớm. Tây tàu như mình chắc xách dép cho nó cũng không xong!". Như đọc được suy nghĩ của tôi, hắn nháy mắt vẻ đầy bí hiểm :" Đến bữa rồi, chén cái đã. Vừa ăn, ta vừa nói chuyện. Để tao gọi các bà xã ra chào mày", rồi ấn cái nút ở phía dưới mép bàn. Một hồi chuông êm dịu vang lên. Đương còn chưa hết ngạc nhiên trước cảnh giàu sang phú quí của bạn, tôi đã lại rất hoang mang, sợ mình nghe lầm cái từ " các " vốn được dùng để chỉ số nhiều kia. Sau khoảng nửa phút, có tiếng chân từ trên lầu đi xuống.
"Thượng Đế ơi, xin hãy rủ lòng thương! Nếu người có phởn chí thì cũng đừng đùa ác, kẻo trái tim tội nghiệp của con đến vỡ ra mất. Mới có vài giờ đồng hồ mà người đã bắt con phải chịu bao điều ngoài sức tưởng tượng : Nào là cái thành phố phương Nam ồn ào, xa lạ, nóng bức. Đến cơn khát cháy người. Rồi tiệm cafe kinh dị, thay vì được uống nước giải khát thì bị nắn dái. Hai cha bin Laden mút lưỡi nhau say sưa. Cuộc tái ngộ với thằng bạn có con cu lực sĩ. Ngôi biệt thự xinh xắn, thơ mộng nhưng gã chó vừa hỗn láo vừa xấu trai hết mực. Và ... gì thế kia??? ". Tôi còn không đủ sức để khấn tiếp, khi nhìn thấy " các bà xã " của bạn. Hai cái núi thịt. Ngồn ngộn, núng nính, tròng trành. Tất cả như chỉ chực nứt bung ra, rơi xuống đất. Đó là hai người đàn bà mang dung nhan của một thằng đàn ông không được bô trai cho lắm; giống nhau như hai giọt nước, từ đôi mắt quá bé trên khuôn mặt đồ sộ đến bộ ria mép đen sì. Mặc dù đã ở châu Âu mười lăm năm có lẻ, hai con mắt nhiều lần bị tra tấn bởi đủ dạng hình hài, nhưng tôi vẫn phải kính trọng sự phì nộn ấy nơi hai người vợ bạn. Thấy người lạ, hai nàng khẽ cúi đầu theo lối yểu điệu thục nữ, cất tiếng chào bằng một thứ giọng lơ lớ. Mẹ kiếp! Đến đây thì quả thật là quá sức chịu đựng. Không hiểu thằng cha này còn định giở trò gì nữa đây? Tôi đờ người ra giây lát, cố đáp lễ một cách lịch sự nhất và lén đưa tay lên ấn nhẹ vào chỗ ngực trái của mình.
Bữa trưa được người hầu dọn ra một cách chóng vánh. Đầy bàn thức ăn nóng hổi, thơm ngào ngạt. Không còn hứng thú gì với cái chuyện ăn uống, tôi bâng khuâng nhấp từng ngụm bia như một kẻ mộng du, nhưng vẫn kịp để ý thấy thằng bạn húp liền một lúc dăm quả trứng gà sống, nhồm nhoàm từng nắm giá đỗ rồi thỉnh thoảng lại chiêu một ngụm rượu lớn được chắt từ chiếc bình có mấy đôi cá ngựa nằm co quắp bên cạnh một đống thuốc bắc thuốc nam hầm bà lằng chi đó. Thấy tôi có vẻ thắc mắc về những thứ " phụ gia " kinh người này, bạn tôi rung đùi từ tốn : " Mỗi ngày tao phải tiêu thụ từng đấy thứ để bồi dưỡng, đặng còn có sức mà phục vụ hai cái hoả diệm sơn này. Ngày trước cứ tưởng đàn bà béo thì không đòi hỏi nhiều. Hoá ra lầm. Hơn nữa cha bác sĩ mắc dịch lại khuyên hai con vợ tao : muốn giảm cân thì cứ phải sex thật nhiều. Báo hại tao nhiều phen thiếu nước rơi đầu gối ra ngoài. Nhưng ngẫm đi ngẫm lại, tất cả mọi thứ mà tao có bây giờ đều do hai con vợ đem lại. Những tưởng cuộc đời sẽ không bao giờ ngẩng mặt lên được. Không ngờ, có một ngày... "
Thế rồi bằng cái giọng lên bổng xuống trầm, hắn kể sơ qua cho tôi nghe câu chuyện về một quãng đời mình.
Hết hạn lính, hắn về địa phương. Không đồng vốn, không nghề nghiệp, hắn xung vào đội quân thất nghiệp. Hắn làm đủ nghề để tồn tại : trông xe đạp, rửa xe máy, xe ô tô, phụ nề, phụ mộc, ghi thuê số đề, đạp xích lô... Đến năm hai nhăm tuổi, vẫn là một thằng "trên răng dưới cát tút.". Nhưng lạy giời, " răng " của hắn có thể chỉ bình thường như những người khác, còn " cát tút " thì khác người nhiều lắm. Hắn chỉ chợt nhớ ra cái điều này khi gặp lại thằng Hùng "híp". Ấy là một buổi chiều, hắn đương vơ vẩn nghĩ ngợi làm sao kiếm được ít tiền để sửa lại cái mái nhà dột nát và mua cho con em gái cái xe đạp, thì thằng Hùng mò tới. Hùng "híp" vào Sài gòn lập nghiệp đã dăm năm nay. Nhìn thằng bạn ăn mặc bảnh bao toàn đồ hiệu, cổ lủng lẳng cái dây chuyền vàng to tướng như chiếc xích chó, hắn mừng cho bạn và chợt thấy tui tủi. Sau vài câu hỏi thăm qua loa, Hùng "híp" vào đề luôn : " Trong Sài gòn dễ làm ăn hơn nhiều, có việc cho mày đấy. Việc nhẹ nhàng, mà lại khá tiền." "Việc gì?" - hắn hỏi, không giấu nổi vẻ mừng thầm khấp khởi. " Làm ở hộp đêm chuyên phục vụ quí bà. Các đàn anh tao đã mở nhiều hộp đêm phục vụ quí ông. Sau marketing thấy quí bà có thể đem lại nguồn thu nhập không kém, tụi tao quyết định mở thử."
Hắn khăn gói lên đường vào "Viên ngọc Viễn Đông". Đúng như Hùng "híp" đã hứa, hắn làm việc tại một hộp đêm dành cho các quí bà. Khách hàng toàn các bà dạng sồn sồn, đôi khi có gái trẻ. Họ giống nhau ở chỗ : phần lớn có chồng làm quan hoặc nương nhờ cửa quan để áp phe. Các đức ông chồng mánh mung, tham ô móc ngoặc, tiêu tiền như rác. Một tuần cả bảy tối không mấy khi có mặt ở nhà, mà dành trọn thời gian ăn chơi bên bọn gái trẻ, để lại các bà vợ già thừa tiền nhưng thiếu tình và cô đơn. Trò đời là vậy, "tiền múa chúa cười", các bà tìm đến chỗ hắn để giải sầu. Công việc của hắn là làm một ca ve đực, một trai ôm. Nghĩa là phải chiều chuộng các bà hết mực. Tụi ca ve nữ phục vụ các quí ông xem chừng đơn giản, ngon ăn hơn bọn hắn, vì phần lớn đàn ông đều dễ tính, đại khái và hơi ngu lâu nên dễ lừa. Chỉ cần các em ngồi lên lòng, bá vai bá cổ, vuốt cho mấy đường cơ bản là các bác đã nổi hứng rồi nhũn ra rất nhanh, móc hầu bao cái rụp. Ca ve đực bọn hắn cực hơn nhiều. Ngoài những động tác vuốt ve cơ bản, tụi hắn còn luôn phải rặn ra những lời âu yếm, thủ thỉ tâm tình sau khi đã nghiến răng chịu trận nghe các bà "xả e", kể lể đủ thứ chuyện trên giời dưới biển. Trút hết bực dọc, các bà mới chuyển sang công đoạn khác ( mà thường là như vậy, vì các bà đến đó đâu phải để uống). Ông giời thực là bất công : để đưa một gã đực rựa lên thiên đàng, người đàn bà chỉ mất rất ít thời gian và công sức; nhưng bọn hắn bở cả hơi tai mà không phải lúc nào cũng làm hài lòng được các bà. Để nâng cao chất lượng phục vụ và giữ uy tín, bọn hắn phải đều đặn tập thể hình và trải qua vài khoá đào tạo cơ bản về kĩ thuật làm tình, múa sexy và mát xa. Sau một thời gian ngắn, hắn đã nắm vững kĩ nghệ tẩm quất. Các ngón, từ đơn giản như "kiến bò, cò mổ, nhổ bão... " , đến các miếng khó hơn là "cào cào đá móc, cóc song phi, gà ri đá hậu, dậu đổ bìm leo, sư tử hí cầu, ngựa phi nước đại, vác cày qua núi..." hắn chỉ coi là trò vặt. Môn múa sexy thì hắn tốt nghiệp loại tối ưu, vì cần đếch gì phải múa đâu, hắn chỉ mới giở đến món "cân chai bia" từ hồi phổ thông là đã đủ để làm hài lòng bất kì một giám khảo hay khán giả khó tính nhất. Khách hàng đã dính vào thường nghiện luôn, nên hắn đủ sống, lại còn nuôi được bà mẹ già và con em gái ăn học ở xứ bắc.
Đến một ngày, hắn chợt thấy chán cái kiếp làm điếm đực. Đương phân vân tính tìm nghề mới để sinh nhai, thì qua một người quen, hắn biết có các bà, các cô từ Đài loan qua Việt nam mở cuộc thi tìm chồng. Vốn từ trước đến nay chỉ thấy cảnh mỗi tháng có hàng ngàn đàn bà Việt nam lấy chồng Đài loan để thoát khỏi kiếp nghèo, nay lại nghe đàn ông Việt có cơ được lên đời; phần vì tò mò, phần muốn xuất ngoại một chuyến, hắn tặc lưỡi ghi tên tham dự.
Cuộc thi được tổ chức tại một xã ven đô. Giám khảo là hai chục bà, cô, vừa béo, vừa xấu đến mức kinh dị nên không thể kiếm được tấm chồng nơi chính quốc. Theo thoả thuận, phía nhà gái sẽ chịu mọi chi phí làm thủ tục để bảo lãnh chú rể qua Đài loan. Sang đó, chú rể được dành một năm chỉ để học tiếng, mỗi tháng được phát khoảng ngàn rưởi đô la Mĩ để tiêu vặt. Trong thời gian đó, chú rể được phía nhà gái đài thọ tiền vé máy bay về thăm nhà hai lần. Hết thời hạn học tiếng, chú rể được quyền tham gia điều hành công việc làm ăn cùng gia đình vợ và nếu chứng tỏ được tài năng, thì sẽ trở thành thành viên chính thức cùng mọi quyền lợi về thừa kế theo đúng tinh thần pháp luật. Số tiền bước đầu mà thí sinh trúng tuyển bỏ túi ( cũng có thể hiểu là tiền bán thân) được qui định ở mức hai triệu đồng tiền Việt nhân với mỗi kí lô trọng lượng cơ thể của cô dâu. Nhìn qua, toàn những bà có cân vội cũng phải xấp xỉ tạ rưỡi. Quả là một số tiền không nhỏ, nên thí sinh tham dự rất đông, đến gần năm chục mạng. Các sĩ tử mặt mũi tràn trề hi vọng đổi đời, nhưng nhìn nhau bằng con mắt hằm hè toàn lòng trắng. Anh nào cũng cố để thắng cuộc.
Thể lệ cuộc thi ( ngoài khoản thử máu và nước tiểu để khám nghiệm sức khoẻ) thì cũng từa tựa như thi hoa hậu, nghĩa là có màn trình diễn thời trang tự chọn ( comple, âu phục...), áo tắm ( dĩ nhiên là đối với đàn ông thì đơn giản hơn vì chỉ có mặc xịp); bớt được màn thi vấn đáp nhưng bù lại phải có màn nude ( khoả thân ), cuối cùng là màn trình diễn tiết mục bất kì ( không bắt buộc ).
Vốn có thâm niên trong ngành kinh doanh vốn tự có, lại qua mấy khoá đào tạo rất cơ bản, nên hắn qua mặt đám sĩ tử kia ngon lành . Trong bộ comple màu boọc đô, hắn sải những bước dài thẳng băng, uyển chuyển như người mẫu bên cạnh những chú sĩ tử chân bước hình chữ bát, hai chân cứ văng sang hai bên như chực đá người khác. Ở màn áo tắm, hắn thực sự gây ấn tượng mạnh và làm cho bầu không khí nóng lên, căng thẳng mang đầy mùi đạn bom bằng thân hình nở nang tráng kiện bên cạnh các chú tay to nhưng chân bé nếu làm nghề quai búa, hoặc tay bé chân to nếu suốt ngày leo núi hái chè, trèo nương trèo rẫy... Đến màn nude thì chiến tranh sắp nổ ra, cái đám giám khảo giàu có kia ồn ào lên như ong vỡ tổ, chỉ thiếu nước xông vào đánh nhau để tranh giành hắn. Có bà khai gian tăng trọng lượng cơ thể lên hẳn mấy chục cân để nâng tiền " mua " hắn. Không chịu kém phân, vài bà lập tức nâng hệ số nhân từ hai triệu lên ba triệu một kí lô. Thế là cãi nhau ỏm tỏi không phân thắng bại. Để tăng thêm phần hấp dẫn, đến tiết mục tự chọn, hắn biểu diễn bài tủ : nâng chai trên " cầu thăng bằng ". Đại chiến đã nổ ra!!! Hai mươi bà người Tàu kia chỉ thiếu mỗi nước vỡ tim ra mà chết. Họ gào thét đến lạc giọng, xuống tiền tới tấp. Rồi cuối cùng tất cả mười tám người còn lại đều bải hoải, đờ đẫn, tuyệt vọng, khi có hai chị em sinh đôi đồng tâm hiệp lực phải chiếm được hắn, chung tiền xuống một tiếng sinh tử : tám trăm triệu tiền Việt.
Hắn theo hai cô vợ thắng cuộc sang Cao Hùng sau vài tháng làm thủ tục giấy tờ cùng với mười tám thí sinh may mắn khác. Riêng hắn, trong thời gian chờ đợi được hai vợ đưa đi du lịch một vòng quanh mấy nước Thái lan, Mã Lai...
Bỗng một hôm, hắn mang đến lớp cuốn " Trăm năm cô đơn" (*) thủ trộm được của ông bô. Cả bọn xúm đầu vào đọc, đến đoạn nhân vật thằng anh hì hục "thử sức" với chai bia thì chúng tôi sôi hết cả máu lên vì kém miếng khó chịu, quyết định mở cuộc tỉ thí. Không có bia, chúng tôi đổ đầy nước lã vào cái chai nhựa nửa lít làm "dụng cụ thí nghiệm". Tôi vốn đi học sớm hai tuổi, người lại còi xương, bé nhất lớp. Biết mình "sức yếu" không dám thi thố, nên tôi đành vui lòng làm trọng tài và canh chừng không cho bọn con gái vào lớp trong giờ ra chơi. Mười hai thằng còn lại hì hục đặt cái chai nửa lít đầy nước lên " bàn cân". Tất cả đều lẩy bẩy rồi cái chai... rơi đánh oạch. Đến lượt mình, hắn thóp bụng ngạo nghễ nhấc bổng cái chai, nghiến răng, nín thở dang hai tay đung đưa lấy thăng bằng. Cái chai đầy nước đứng vững được hơn một phút. Hắn thắng cuộc. Từ sau vụ đái bật gốc cây bạch đàn non trong vườn trường, uy tín của hắn đã cao vòi vọi. Giờ lại đến chiến tích này, hắn thực sự trở thành người hùng trong mắt mười ba thằng chúng tôi. Riêng tôi, không còn coi cái việc học dốt của hắn là nhược điểm gì ghê gớm, mà ngược lại, rất vinh dự mỗi khi được gà bài cho hắn trong các đợt kiểm tra.
Lại nói, tôi gặp hắn một cách hết sức tình cờ trong một lần từ Hà nội vào Sài gòn thăm vợ chồng thằng bạn học thời sinh viên bên Nga. Từ sân bay, tôi phi taxi về thành phố. Muốn dành cho bạn sự bất ngờ, tôi không điện đóm gì, nên chúng nó đi làm chưa về. Nhìn đồng hồ, áng còn chừng vài tiếng rảnh rỗi, tôi lang thang dạo phố như một kẻ nhàn tản, vô tư nhất trên đời. Vừa đi, tôi vừa ngắm phố phường đông đúc, ngắm những cô gái miền nam nước da đen giòn, che khẩu trang kín mặt, tay đi găng chống nắng phóng xe máy vù vù. Một lúc, thấm mệt, tôi tạt vào một tiệm cafe tính kiếm miếng nước mát để chống chọi với cái nóng ... vãi linh hồn. Chà! Tiệm gắn máy lạnh, dễ chịu quá! Mọi sự ồn ào, xô bồ của đời thường bị bỏ lại đằng sau khung cửa. Mắt đang quáng nắng, tôi bèn ngồi ngay chiếc bàn còn trống chỗ gần nhất và đợi hầu bàn cầm menu tới. Chừng vài phút sau, gã hầu bàn - vâng, hình như là " gã" chứ không phải " cô" - ăn mặc đỏm đáng, tóc nhuộm hoe vàng, môi tô son Hàn quốc thâm sì như miếng thịt trâu, ỏn ẻn đặt vại bia trước mặt tôi rồi cười tình tứ. Chột dạ, tôi đảo mắt như rang lạc nhìn quanh. Tiệm trang hoàng chủ đạo bằng gam màu hồng, đèn gắn chìm vào tường và trên trần toả ánh sáng màu tím nhạt. Khách không đông lắm, ba chiếc bàn phía trong góc có mấy người đàn ông vừa ta vừa tây đang ngồi uống bia và thì thầm to nhỏ ra chiều thân mật. Tịnh không một bóng đàn bà. Hơi ơn ớn, tôi nhỏm đít định đứng dậy. Chợt đánh mắt sang bàn bên cạnh, thấy có hai vị trông tướng mạo đàng hoàng, râu ria tươi tốt như bin Laden đang nốc bia ừng ực. Yên tâm hẳn! Bụng thầm qua quít trách mình là đồ yếu bóng vía, cứ nghe báo chí nói nhảm rồi thần hồn nát thần tính. Tôi bèn tự tin nâng vại bia đang mờ đi vì lạnh, hùng dũng tợp một ngụm rõ to và khà một phát thật sảng khoái. Quá đã! Bia chảy đến đâu, mát rượi đến đấy. Tôi châm điếu thuốc, rít một hơi dài rồi lim dim mắt tận hưởng cái phút giây đê mê của men bia lạnh cùng khói thuốc. Chợt cảm thấy có bàn tay ai đó đặt vào gần vị trí giữa hai đùi, tôi hốt hoảng mở mắt. Gã hầu bàn đỏm dáng nhăn nhở, uốn éo :"Bộ cưng cô đơn hả? Em ngồi cùng cho cưng đỡ buồn nhe !", tay vẫn miết như điên. Choáng váng vì bất ngờ, tôi lia mắt sang bàn bên định cầu cứu hai vị đại hán râu ria tốt tươi. Giời ạ! Hai thằng cha "bin Laden" này cũng đang mút lưỡi nhau chùn chụt. Chết mẹ, mình rơi vào chỗ mấy cha Pê đê rồi! Tôi chỉ kịp nghĩ có thế rồi co cẳng dông thẳng ra ngoài đường, đâm sầm ngay vào một quí bà.
- Ê, cha nội, tiền bia !
Gã hầu bàn chạy theo quát với. Dân tình đang đi bộ trên vỉa hè ngoái đầu lại nhìn. Xấu hổ, tôi luýnh quýnh móc túi lấy đại tờ năm chục ngàn quẳng cho gã, mồm lắp bắp xin lỗi người đàn bà bị tôi húc phải rồi tính nước "quốc lủi" cho nhanh.
- Vinh, Vinh "quắt" phải không? Một giọng đàn ông hối hả.
Thấy có người gọi đúng tên cúng cơm cùng cái hỗn danh thuở học sinh của mình, tôi ngạc nhiên hết cỡ. Một khuôn mặt quen quen đang ngoác mồm cười.
- Cường, Cường "chi đô "! Tôi cũng gào lên rồi hai thằng ôm chầm lấy nhau.
Vâng, hắn, chính hắn; cái thằng mà tôi hay nghĩ đến lúc đứng đái bậy ở gốc cây ven đường quốc lộ liên tỉnh bên Ba lan này. Xin mở ngoặc một chút về cái hỗn danh mà quí vị vừa được nghe. Mười bốn thằng quỉ sứ lớp tôi đều có tục danh, nào là Hùng "híp", Thân "sứt"... Tôi vì bé con nhất lớp nên bị gọi là Vinh "quắt". Một thằng tên Bình có cái đầu to quá cỡ nên bị gọi là Bình " thủ đô " ( thủ : đầu; đô : to, lực sĩ. Thủ đô có nghĩa là đầu to). Còn hắn, sau cái vụ nhấc bổng chai bia, anh em chúng tôi tâm phục, khẩu phục mà tôn hắn là " chi đô " . Bởi cái đó suy ra cũng là một thứ "chi" của cánh đàn ông. Gọi thế vừa lịch sự, lại vừa nho nhã, thâm thuý. Từ Hán Việt đàng hoàng!
Lại nói, hai thằng ôm chầm lấy nhau. Mười lăm năm rồi còn gì. Chợt hắn đẩy tôi ra, đánh mắt về phía quán cafe, đầy vẻ cảnh giác:
- Mà sao mày lại chui vào đấy. Đổ đốn đến thế rồi kia à?
Tôi mếu máo thuật lại tấn bi hài kịch. Hắn cười phá lên rồi cho biết đó là nơi tụ họp, tìm bạn tình của giới đồng tính luyến ái nam. Đoạn nằng nặc kéo tay, mời tôi về nhà chơi.
Hoá ra nhà hắn nằm trong một con hẻm chỉ cách cái quán cafe " Gay " kia có vài trăm mét. Đó là một biệt thự nhỏ nhắn, xinh xắn nằm ẩn mình dưới tán lá mấy cây me cổ thụ. Đằng sau cánh cổng sắt sơn xanh phủ rợp màu tím hoa ti gôn là lối vào rải sỏi trắng, ở giữa có đài phun nước, hai bên trồng hoa. Thấp thoáng trong gara chiếc TOYOTA mới coóng. Một con bẹc giê to như con bê, mặt trông cực ngầu trợn mắt nhìn tôi, hất hàm ra vẻ dò xét. Hoảng quá, đang định rặn ra một câu khen để nịnh con chó thì nó đã chồm lên, hai chân trước ấn vai tôi, nhe hàm răng nhọn hoắt như đinh. Nó chỉ bỏ đi và không quên liếm cảnh cáo hai phát vào mặt tôi sau khi Cường " chi đô" giới thiệu một câu cộc lốc : " Vinh quắt, bạn tao". Tôi ngạc nhiên trước cái mùi sặc phú quí của bạn, bụng thầm nghĩ :" Không hiểu thằng cha này làm ăn kiểu gì mà có vẻ sung túc gớm. Tây tàu như mình chắc xách dép cho nó cũng không xong!". Như đọc được suy nghĩ của tôi, hắn nháy mắt vẻ đầy bí hiểm :" Đến bữa rồi, chén cái đã. Vừa ăn, ta vừa nói chuyện. Để tao gọi các bà xã ra chào mày", rồi ấn cái nút ở phía dưới mép bàn. Một hồi chuông êm dịu vang lên. Đương còn chưa hết ngạc nhiên trước cảnh giàu sang phú quí của bạn, tôi đã lại rất hoang mang, sợ mình nghe lầm cái từ " các " vốn được dùng để chỉ số nhiều kia. Sau khoảng nửa phút, có tiếng chân từ trên lầu đi xuống.
"Thượng Đế ơi, xin hãy rủ lòng thương! Nếu người có phởn chí thì cũng đừng đùa ác, kẻo trái tim tội nghiệp của con đến vỡ ra mất. Mới có vài giờ đồng hồ mà người đã bắt con phải chịu bao điều ngoài sức tưởng tượng : Nào là cái thành phố phương Nam ồn ào, xa lạ, nóng bức. Đến cơn khát cháy người. Rồi tiệm cafe kinh dị, thay vì được uống nước giải khát thì bị nắn dái. Hai cha bin Laden mút lưỡi nhau say sưa. Cuộc tái ngộ với thằng bạn có con cu lực sĩ. Ngôi biệt thự xinh xắn, thơ mộng nhưng gã chó vừa hỗn láo vừa xấu trai hết mực. Và ... gì thế kia??? ". Tôi còn không đủ sức để khấn tiếp, khi nhìn thấy " các bà xã " của bạn. Hai cái núi thịt. Ngồn ngộn, núng nính, tròng trành. Tất cả như chỉ chực nứt bung ra, rơi xuống đất. Đó là hai người đàn bà mang dung nhan của một thằng đàn ông không được bô trai cho lắm; giống nhau như hai giọt nước, từ đôi mắt quá bé trên khuôn mặt đồ sộ đến bộ ria mép đen sì. Mặc dù đã ở châu Âu mười lăm năm có lẻ, hai con mắt nhiều lần bị tra tấn bởi đủ dạng hình hài, nhưng tôi vẫn phải kính trọng sự phì nộn ấy nơi hai người vợ bạn. Thấy người lạ, hai nàng khẽ cúi đầu theo lối yểu điệu thục nữ, cất tiếng chào bằng một thứ giọng lơ lớ. Mẹ kiếp! Đến đây thì quả thật là quá sức chịu đựng. Không hiểu thằng cha này còn định giở trò gì nữa đây? Tôi đờ người ra giây lát, cố đáp lễ một cách lịch sự nhất và lén đưa tay lên ấn nhẹ vào chỗ ngực trái của mình.
Bữa trưa được người hầu dọn ra một cách chóng vánh. Đầy bàn thức ăn nóng hổi, thơm ngào ngạt. Không còn hứng thú gì với cái chuyện ăn uống, tôi bâng khuâng nhấp từng ngụm bia như một kẻ mộng du, nhưng vẫn kịp để ý thấy thằng bạn húp liền một lúc dăm quả trứng gà sống, nhồm nhoàm từng nắm giá đỗ rồi thỉnh thoảng lại chiêu một ngụm rượu lớn được chắt từ chiếc bình có mấy đôi cá ngựa nằm co quắp bên cạnh một đống thuốc bắc thuốc nam hầm bà lằng chi đó. Thấy tôi có vẻ thắc mắc về những thứ " phụ gia " kinh người này, bạn tôi rung đùi từ tốn : " Mỗi ngày tao phải tiêu thụ từng đấy thứ để bồi dưỡng, đặng còn có sức mà phục vụ hai cái hoả diệm sơn này. Ngày trước cứ tưởng đàn bà béo thì không đòi hỏi nhiều. Hoá ra lầm. Hơn nữa cha bác sĩ mắc dịch lại khuyên hai con vợ tao : muốn giảm cân thì cứ phải sex thật nhiều. Báo hại tao nhiều phen thiếu nước rơi đầu gối ra ngoài. Nhưng ngẫm đi ngẫm lại, tất cả mọi thứ mà tao có bây giờ đều do hai con vợ đem lại. Những tưởng cuộc đời sẽ không bao giờ ngẩng mặt lên được. Không ngờ, có một ngày... "
Thế rồi bằng cái giọng lên bổng xuống trầm, hắn kể sơ qua cho tôi nghe câu chuyện về một quãng đời mình.
* * *
Hết hạn lính, hắn về địa phương. Không đồng vốn, không nghề nghiệp, hắn xung vào đội quân thất nghiệp. Hắn làm đủ nghề để tồn tại : trông xe đạp, rửa xe máy, xe ô tô, phụ nề, phụ mộc, ghi thuê số đề, đạp xích lô... Đến năm hai nhăm tuổi, vẫn là một thằng "trên răng dưới cát tút.". Nhưng lạy giời, " răng " của hắn có thể chỉ bình thường như những người khác, còn " cát tút " thì khác người nhiều lắm. Hắn chỉ chợt nhớ ra cái điều này khi gặp lại thằng Hùng "híp". Ấy là một buổi chiều, hắn đương vơ vẩn nghĩ ngợi làm sao kiếm được ít tiền để sửa lại cái mái nhà dột nát và mua cho con em gái cái xe đạp, thì thằng Hùng mò tới. Hùng "híp" vào Sài gòn lập nghiệp đã dăm năm nay. Nhìn thằng bạn ăn mặc bảnh bao toàn đồ hiệu, cổ lủng lẳng cái dây chuyền vàng to tướng như chiếc xích chó, hắn mừng cho bạn và chợt thấy tui tủi. Sau vài câu hỏi thăm qua loa, Hùng "híp" vào đề luôn : " Trong Sài gòn dễ làm ăn hơn nhiều, có việc cho mày đấy. Việc nhẹ nhàng, mà lại khá tiền." "Việc gì?" - hắn hỏi, không giấu nổi vẻ mừng thầm khấp khởi. " Làm ở hộp đêm chuyên phục vụ quí bà. Các đàn anh tao đã mở nhiều hộp đêm phục vụ quí ông. Sau marketing thấy quí bà có thể đem lại nguồn thu nhập không kém, tụi tao quyết định mở thử."
Hắn khăn gói lên đường vào "Viên ngọc Viễn Đông". Đúng như Hùng "híp" đã hứa, hắn làm việc tại một hộp đêm dành cho các quí bà. Khách hàng toàn các bà dạng sồn sồn, đôi khi có gái trẻ. Họ giống nhau ở chỗ : phần lớn có chồng làm quan hoặc nương nhờ cửa quan để áp phe. Các đức ông chồng mánh mung, tham ô móc ngoặc, tiêu tiền như rác. Một tuần cả bảy tối không mấy khi có mặt ở nhà, mà dành trọn thời gian ăn chơi bên bọn gái trẻ, để lại các bà vợ già thừa tiền nhưng thiếu tình và cô đơn. Trò đời là vậy, "tiền múa chúa cười", các bà tìm đến chỗ hắn để giải sầu. Công việc của hắn là làm một ca ve đực, một trai ôm. Nghĩa là phải chiều chuộng các bà hết mực. Tụi ca ve nữ phục vụ các quí ông xem chừng đơn giản, ngon ăn hơn bọn hắn, vì phần lớn đàn ông đều dễ tính, đại khái và hơi ngu lâu nên dễ lừa. Chỉ cần các em ngồi lên lòng, bá vai bá cổ, vuốt cho mấy đường cơ bản là các bác đã nổi hứng rồi nhũn ra rất nhanh, móc hầu bao cái rụp. Ca ve đực bọn hắn cực hơn nhiều. Ngoài những động tác vuốt ve cơ bản, tụi hắn còn luôn phải rặn ra những lời âu yếm, thủ thỉ tâm tình sau khi đã nghiến răng chịu trận nghe các bà "xả e", kể lể đủ thứ chuyện trên giời dưới biển. Trút hết bực dọc, các bà mới chuyển sang công đoạn khác ( mà thường là như vậy, vì các bà đến đó đâu phải để uống). Ông giời thực là bất công : để đưa một gã đực rựa lên thiên đàng, người đàn bà chỉ mất rất ít thời gian và công sức; nhưng bọn hắn bở cả hơi tai mà không phải lúc nào cũng làm hài lòng được các bà. Để nâng cao chất lượng phục vụ và giữ uy tín, bọn hắn phải đều đặn tập thể hình và trải qua vài khoá đào tạo cơ bản về kĩ thuật làm tình, múa sexy và mát xa. Sau một thời gian ngắn, hắn đã nắm vững kĩ nghệ tẩm quất. Các ngón, từ đơn giản như "kiến bò, cò mổ, nhổ bão... " , đến các miếng khó hơn là "cào cào đá móc, cóc song phi, gà ri đá hậu, dậu đổ bìm leo, sư tử hí cầu, ngựa phi nước đại, vác cày qua núi..." hắn chỉ coi là trò vặt. Môn múa sexy thì hắn tốt nghiệp loại tối ưu, vì cần đếch gì phải múa đâu, hắn chỉ mới giở đến món "cân chai bia" từ hồi phổ thông là đã đủ để làm hài lòng bất kì một giám khảo hay khán giả khó tính nhất. Khách hàng đã dính vào thường nghiện luôn, nên hắn đủ sống, lại còn nuôi được bà mẹ già và con em gái ăn học ở xứ bắc.
Đến một ngày, hắn chợt thấy chán cái kiếp làm điếm đực. Đương phân vân tính tìm nghề mới để sinh nhai, thì qua một người quen, hắn biết có các bà, các cô từ Đài loan qua Việt nam mở cuộc thi tìm chồng. Vốn từ trước đến nay chỉ thấy cảnh mỗi tháng có hàng ngàn đàn bà Việt nam lấy chồng Đài loan để thoát khỏi kiếp nghèo, nay lại nghe đàn ông Việt có cơ được lên đời; phần vì tò mò, phần muốn xuất ngoại một chuyến, hắn tặc lưỡi ghi tên tham dự.
Cuộc thi được tổ chức tại một xã ven đô. Giám khảo là hai chục bà, cô, vừa béo, vừa xấu đến mức kinh dị nên không thể kiếm được tấm chồng nơi chính quốc. Theo thoả thuận, phía nhà gái sẽ chịu mọi chi phí làm thủ tục để bảo lãnh chú rể qua Đài loan. Sang đó, chú rể được dành một năm chỉ để học tiếng, mỗi tháng được phát khoảng ngàn rưởi đô la Mĩ để tiêu vặt. Trong thời gian đó, chú rể được phía nhà gái đài thọ tiền vé máy bay về thăm nhà hai lần. Hết thời hạn học tiếng, chú rể được quyền tham gia điều hành công việc làm ăn cùng gia đình vợ và nếu chứng tỏ được tài năng, thì sẽ trở thành thành viên chính thức cùng mọi quyền lợi về thừa kế theo đúng tinh thần pháp luật. Số tiền bước đầu mà thí sinh trúng tuyển bỏ túi ( cũng có thể hiểu là tiền bán thân) được qui định ở mức hai triệu đồng tiền Việt nhân với mỗi kí lô trọng lượng cơ thể của cô dâu. Nhìn qua, toàn những bà có cân vội cũng phải xấp xỉ tạ rưỡi. Quả là một số tiền không nhỏ, nên thí sinh tham dự rất đông, đến gần năm chục mạng. Các sĩ tử mặt mũi tràn trề hi vọng đổi đời, nhưng nhìn nhau bằng con mắt hằm hè toàn lòng trắng. Anh nào cũng cố để thắng cuộc.
Thể lệ cuộc thi ( ngoài khoản thử máu và nước tiểu để khám nghiệm sức khoẻ) thì cũng từa tựa như thi hoa hậu, nghĩa là có màn trình diễn thời trang tự chọn ( comple, âu phục...), áo tắm ( dĩ nhiên là đối với đàn ông thì đơn giản hơn vì chỉ có mặc xịp); bớt được màn thi vấn đáp nhưng bù lại phải có màn nude ( khoả thân ), cuối cùng là màn trình diễn tiết mục bất kì ( không bắt buộc ).
Vốn có thâm niên trong ngành kinh doanh vốn tự có, lại qua mấy khoá đào tạo rất cơ bản, nên hắn qua mặt đám sĩ tử kia ngon lành . Trong bộ comple màu boọc đô, hắn sải những bước dài thẳng băng, uyển chuyển như người mẫu bên cạnh những chú sĩ tử chân bước hình chữ bát, hai chân cứ văng sang hai bên như chực đá người khác. Ở màn áo tắm, hắn thực sự gây ấn tượng mạnh và làm cho bầu không khí nóng lên, căng thẳng mang đầy mùi đạn bom bằng thân hình nở nang tráng kiện bên cạnh các chú tay to nhưng chân bé nếu làm nghề quai búa, hoặc tay bé chân to nếu suốt ngày leo núi hái chè, trèo nương trèo rẫy... Đến màn nude thì chiến tranh sắp nổ ra, cái đám giám khảo giàu có kia ồn ào lên như ong vỡ tổ, chỉ thiếu nước xông vào đánh nhau để tranh giành hắn. Có bà khai gian tăng trọng lượng cơ thể lên hẳn mấy chục cân để nâng tiền " mua " hắn. Không chịu kém phân, vài bà lập tức nâng hệ số nhân từ hai triệu lên ba triệu một kí lô. Thế là cãi nhau ỏm tỏi không phân thắng bại. Để tăng thêm phần hấp dẫn, đến tiết mục tự chọn, hắn biểu diễn bài tủ : nâng chai trên " cầu thăng bằng ". Đại chiến đã nổ ra!!! Hai mươi bà người Tàu kia chỉ thiếu mỗi nước vỡ tim ra mà chết. Họ gào thét đến lạc giọng, xuống tiền tới tấp. Rồi cuối cùng tất cả mười tám người còn lại đều bải hoải, đờ đẫn, tuyệt vọng, khi có hai chị em sinh đôi đồng tâm hiệp lực phải chiếm được hắn, chung tiền xuống một tiếng sinh tử : tám trăm triệu tiền Việt.
Hắn theo hai cô vợ thắng cuộc sang Cao Hùng sau vài tháng làm thủ tục giấy tờ cùng với mười tám thí sinh may mắn khác. Riêng hắn, trong thời gian chờ đợi được hai vợ đưa đi du lịch một vòng quanh mấy nước Thái lan, Mã Lai...
* * *
- Uống đi mày. Bao năm rồi còn gì!
Hắn sốt sắng rót bia cho tôi và ân cần giục. Tôi vẫn chưa hết tò mò.
- Thế mày có yêu hai con vợ này không?
- Yêu chớ sao không! Các bà ấy tuy xấu người nhưng đối đãi với tao thật lòng. Mà ngẫm cho cùng, trong quan hệ vợ chồng, tình cảm mới là cái quí, chứ hình thức đâu phải tất cả. Khi biết tao chán bên ấy, muốn về Việt nam, hai bà cũng theo luôn tao về bên này, bỏ lại cái cơ nghiệp đồ sộ cho ông bà già quản lí. Chắc chỉ vài năm nữa tụi tao phải lộn lại bên đó thôi, vì nhà chỉ có mỗi hai cô con gái. Từ hồi quay về Việt nam, tao đã giúp bao thằng lấy vợ Đài loan rồi đó. Bên ấy con gái béo ế chồng nhiều lắm. Cỡ mày sang đó cũng phải bán được khoảng đôi trăm triệu.
Hắn ngừng lời rồi nhìn tôi bằng ánh mắt kẻ cả pha chút khinh bỉ một cách rất lịch sự. Mẹ thằng này láo! Tôi thầm gào lên. Chỉ có hai trăm triệu thôi à? Trong khi nó những tám trăm! Nó khinh mình quá. Nó cứ đánh giá tôi như mười lăm năm trước. Giá trị của thằng đàn ông đâu cứ phụ thuộc vào cái việc nâng chai? Chẳng lẽ lại nói cho nó biết, tôi không đến nỗi là thằng xoàng xĩnh trong giới "cu sĩ " người Việt ở Ba lan. Nhưng vốn bản tính rất khiêm tốn và không muốn làm bạn mất lòng, tôi đành nuốt giận, cười trừ.
* * *
Ân cần tiễn khách ra cổng, hắn nằng nặc mời tôi quay lại trong thời gian còn ở Sài gòn. Khi chia tay, hắn bùi ngùi : Nếu ở bên ấy làm ăn khó quá, mày cứ tìm đến tao. Hoặc trong số bạn bè của mày, nếu thằng nào cần sự giúp đỡ, thì đừng ngại. Cũng là một kiếp người mà phải tha hương, ở bên đó làm trâu ngựa đâu có sung sướng gì...
Hắn còn nói gì nữa nhưng tôi không nghe rõ lắm. Tai tôi ù đi bởi hai tiếng tha hương. Tha hương! Ôi nỗi đau muôn thuở đâu phải chỉ của riêng tôi?!!
Trời đã về chiều, bóng nắng nhạt dần. Từ cái loa công cộng treo đầu ngõ, cô ca sĩ ngậm ngùi :
Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt...
( * ) Cuốn tiểu thuyết của Gabriel Garcia Marquez (giải Nobel)
© www.danchimviet.com
Rỉ Tai
3 Responses to "Vợ Ngoại " 
|
said this on 21 Sep 2008 1:36:35 AM EST
Chuyện không có gì mới vì tôi đã xem ở đâu đó. THV viết máu của tuyết rất hay mà 2 chuyện gần đây thì quá dở
|
|
said this on 21 Sep 2008 5:58:01 AM EST
![]() Chú rể Vịt lạc chốn Đài Bắc Đài Loan ========================= Dâu Việt sang lấy chồng Đài Loan Nay phiên rể Vịt theo cả đàn Ngày cày đêm về cày thâu sáng Củ gừng củ giềng tính tình tang Trả thù dân tộc cho bõ ghét Học cao thành đạt công ty bàn Cơm Tàu vợ Nhật nhà Tây ở Mấy ngài vịt kiều quả to gan Triệu Lương Dân Nguyễn Hữu Viện Hiện tượng chú rể Việt ở Đài Loan ========================= Trước đây người ta thường chỉ nghe nói đến những cô dâu Việt Nam sang lấy chồng Đài Loan, nhưng nay một bài báo đã viết về tình trạng của những chú rể Việt tại Đài Loan, tức là những thanh niên đồng ý lập gia đình với những phụ nữ tại Đài Loan để đổi lấy một đời sống sung túc hơn. Bài báo viết rằng tại Đài Loan đang có những ông chồng Việt ở rể và sống hạnh phúc, nhưng cũng có những người lấy vợ Đài chỉ vì muốn có thẻ cư trú hoặc một công việc hợp pháp để kiếm tiền. Theo một viên chức của Vụ châu Á Thái Bình Dương, cơ quan ngoại giao Đài Loan thống kê sau năm 1975 cho thấy tính đến nay có tới gần 2000 đàn ông Việt Nam cưới vợ Đài Loan. Thường những chú rể Việt Nam đó đều là những người thành đạt, học vấn cao, có người sang Đài Loan mở công ty riêng. Người Đài Loan nhận xét phụ nữ ở đảo này ngày càng tân tiến hơn, học vấn cao, tự lập tự chủ, thậm chí họ sẵn sàng sống độc thân nếu không tìm được đối tượng đủ học vấn, trình độ và tiền bạc để đáp ứng cho cuộc sống gia đình. Sau khi hoàn tất thủ tục kết hôn, sang Đài Loan ngày thứ hai là chú rể có thể đi làm ngay, và là lao động hợp pháp, không cần nộp bất cứ khoản nào như đặt cọc, thuế, quản lý lệ phí hằng tháng như lao động Việt Nam bình thường sang đây làm việc, tức là tiết kiệm được một số tiền lớn, chưa kể tiền người phụ nữ đó cung cấp để lấy chồng trẻ Việt Nam. Sang Đài Loan làm công nhân, sau đó khi về nước, đã thông thạo mọi ngõ ngách, đường đi lối lại ở Đài Loan, họ tìm cách làm thủ tục kết hôn với một phụ nữ Đài Loan để giúp họ để sang tiếp, với mục đích làm việc và kiếm tiền gởi về cho gia đình ở Việt Nam. 24 cô dâu & chú rể hôn thú trắng .. .. =========================== Thân tặng 24 cô dâu & chú rể bài thơ như Hoa Hồng cho người ngã ngựa Cô dâu & chú rể Thời Mỹ kim Hồ Muối (1) từ nay kể chết chìm Thù lao chữ ký hôn thú trắng Áo quần mầu đỏ (2) vào xà lim Năm năm tù lừa nước Mỹ Cùng cho tội ngụy hôn nhân chim Mười năm tổ chức nhập cư lậu Cùng tội gian cấp nhập cảnh xin .. .. Chẳng Tình yêu cam kết hôn nhân Chẳng qua luật cầu/cung khi cần Tiền động cơ hành vi phạm pháp Hai bên đối tác đóng kịch câm Ngưu Lang Chức Nữ thời đại mới Bất chính về làng dịp hè xuân Kiếm tiền tráo trở nhìn dân khổ Âu cũng ủ tờ (3) .. .. dâu rể tân ! Triệu Lương Dân Nguyễn Hữu Viện 1. Nhà tù của thành phố Salt Lake City 2. Các phạm nhân bước vào trại giam mang y phục rực rỡ mầu ĐỎ RỰC RỠ như ra đấu trường đấu bò mộng trong tiểu thuyết Mặt Trời Vẫn Mọc của Hemingway 3. Những tội danh trong bản cáo trạng bao gồm: 5 năm tù cho tội âm mưu lừa dối nước Mỹ; 10 năm tù cho tội tổ chức nhập cư trái phép; 5 năm tù cho tội ngụy tạo hôn nhân và 10 năm tù cho tội gian dối trong việc xin cấp visa. Nguyễn Hữu Viện Chú rể Việt ở Đài Loan ================== Thường những chú rể Việt Nam đó đều là những người thành đạt, học vấn cao Tại Đài Loan đang có những ông chồng Việt “ở rể” và sống hạnh phúc, nhưng cũng có những người lấy vợ Đài chỉ vì muốn có thẻ cư trú hoặc một công việc hợp pháp để kiếm tiền. Theo một quan chức của Vụ châu Á - Thái Bình Dương, cơ quan ngoại giao Đài Loan thống kê sau năm 1975 cho thấy, hồi đó có tới gần 2.000 đàn ông Việt Nam cưới vợ Đài Loan. Đa số trong đó đều chọn Đài Loan làm nơi sinh sống. Tuy nhiên, ba thập kỷ đã trôi qua, rất nhiều trong số đó hoặc đã chết hoặc những cuộc hôn nhân đa quốc gia đã tan vỡ. Còn hiện nay, có 143 người đàn ông Việt Nam lấy vợ Đài, so với số chú rể người Thái Lan là 2.924, Nhật là 1.159, Philippines là 382. Có một gia đình chồng Việt - vợ Đài đang sống rất hạnh phúc ở Đài Bắc. Anh Q. vốn là du học sinh Việt Nam, sang Mỹ du học từ những năm cuối 1980 sau khi tốt nghiệp khoa luật một trường đại học tại Mỹ. Anh tham gia một số khóa đào tạo, lấy thêm một số chứng chỉ liên quan và làm việc trong một dự án phát triển cộng đồng tại Mỹ. Sau khi cưới vợ là một du học sinh Đài Loan học cùng trường nhưng dưới khóa, hai vợ chồng quyết định chọn Đài Loan là nơi để về và xây dựng cuộc sống mới. Khi được hỏi vì sao lại chọn Đài Loan mà không về Việt Nam, anh cho biết ở Đài Loan thuận lợi hơn cho công việc. Hiện anh vẫn dùng tiếng Anh giao tiếp trong văn phòng và gia đình. Trong công việc, có nhiều lúc anh phải làm với cộng đồng người Việt tại đây nên Q. cảm thấy khá thoải mái vì được dùng tiếng Việt thường xuyên. Vợ anh cũng đã học được những câu tiếng Việt cơ bản. Q. cho biết, anh cũng biết có những cặp vợ chồng du học sinh Việt Nam, yêu nhau ở một nước thứ ba, như Pháp, Nhật, rồi về Hà Nội đăng ký kết hôn và qua đây sinh sống, tạo dựng sự nghiệp. Thường những chú rể Việt Nam đó đều là những người thành đạt, học vấn cao, có người sang Đài Loan mở công ty riêng. Người Đài Loan nhận xét, phụ nữ ở đảo này ngày càng hiện đại, học vấn cao, tự lập tự chủ, thậm chí họ sẵn sàng sống độc thân nếu không tìm được đối tượng “đáng mặt nam nhi” đủ học vấn, trình độ và tiền bạc để đáp ứng cho cuộc sống gia đình. Lấy vợ xem... thẻ cư trú Có lẽ tôi không bao giờ quên khuôn mặt non choẹt của một cậu trai nói giọng miền Nam, ngoài đôi mươi, dáng nhỏ, gặp ở chợ đêm gần khu Tùng Giang, Đài Bắc đầu năm 2007. Cậu đã cưới một cô gái Đài và sẽ được đàng hoàng làm thẻ cư trú vĩnh viễn ở đây sau 2 năm nữa. T. hơi ngượng nghịu cười và kể rằng cậu sang đây theo chị. Chị gái T. lấy chồng Đài Loan được gần 5 năm, con đã lớn, chị để con cho ông bà nội nuôi, ra chợ mở quán “Cửa hàng Việt Nam - phở - nem - cơm gà quay”, chị kêu T. sang đây phụ giúp. Để tiện cho em, chị T. đã bỏ một khoản “lệ phí” cho một người quen, nhờ làm thủ tục, phỏng vấn, cưới một người vợ Đài Loan. Sau khi làm xong thủ tục kết hôn, sang Đài Loan ngày thứ hai là T. đã có thể đi làm ngay, và là lao động hợp pháp, không cần nộp bất cứ khoản nào như đặt cọc, thuế, quản lý phí hằng tháng như lao động Việt Nam bình thường sang đây làm việc. Buổi tối, T. ngủ lại ngay trong quán, ngày nghỉ là những lúc T. bận nhất, khi rảnh thì kiếm bạn bè là công nhân ở các xưởng ngoài huyện Đài Bắc, kéo nhau đi chơi. Còn vài trường hợp khác được biết đến khi lên Đài Bắc làm thủ tục cư trú, là những chú rể Việt đã sang Đài Loan làm công nhân từ 3 đến 5 năm. Sau đó, khi về nước, đã thông thạo mọi ngõ ngách, đường đi lối lại ở Đài Loan, họ tìm cách làm thủ tục kết hôn với một cô gái Đài Loan tốt bụng, giúp họ để sang tiếp, chủ yếu với mục đích làm việc, kiếm tiền. |
|
said this on 21 Sep 2008 6:30:19 AM EST
![]() Cũng bằng cái của trời cho: Nô lệ muôn thuở bằng lờ ... . Nô lệ thời đại Thời Toàn cầu bằng ócSau khi đề cập đến vấn đề rất thương tâm và rất đau lòng cho mọi người còn chút lương tâm và lương tri : chuyện cô dâu xứ Việt bị khai thác tình dục rẻ thối .hôm nay xin trình bầy vấn đề cũng gần giống như vậy nhưng càng đau lòng và chua xót hơn cái điều cấm kỵ taboo phải nói ra là của trời cho lần này là chút óc . Nô lệ từ thuở khai thiên lập địa .Trước Công nguyên ở Ý Đại Lợi, Đế Quốc La Mã trao đổi nô lệ đầu tiên trong các đấu trường xem phim Gladiator thấy rõ thân phận các võ sĩ giác đấu Thành Cát Tư Hãn (Genghis Khan) đem quân đi đến đâu cỏ không mọc nổi Ngày nay các nhà nhân chủng học tìm thấy các dấu tích của Đại đế Nguyên Mông khắp nơi qua giòng họ Khan khắp mọi nơi Trung hoa, Ấn độ, Pakistan, Anh , Nga đó là dấu vết tay Hoàng đế khát máu này sau khi chiếm thành là y « ạch » tất cả con gái đẹp sau đó nhường lại nước sái cho các chư tướng May thay Việt Nam ta có Đức Trần Hưng Đạo cộng thêm hàng triệu cha ông kiên cường nên sau ba lần đem đại binh đoàn qua thôn tính Việt Nam vẫn chưa có chú bác Việt nào tên Khan chỉ có họ Giang, họ Tưởng cùng lắm mới đây có họ Dubois, DuPont (thời Pháp) hay Johnson ..Donald (thời Mỹ) Thời đệ nhị thế chiến, quân đội Thiên Hoàng Nhật Bản đã bắt đàn bà Đại Hàn làm nô lệ tình dục sinh lý cho các chú lùn Thiên Tử. Mặc dù chính phủ Nhật đã xin lỗi Đại Hàn, nhưng vết đen đau thương tủi nhục cho thận phận đàn bà Đại Hàn vẫn còn đó chưa phai !! Ngay trong ngày chiến thắng Điện Biên Phủ, Quân đội Nhân dân Việt Nam đã giải phóng cho nhà điếm di động như điện thoại cầm tay phục vục cho các sĩ quan Pháp ( khổ thế, tỉnh táo được giải quyết sinh lý như thế mà không thắng trận có lẽ âm dương chưa đuợc thuận hòa (vì ép buộc cưỡng bức thì cường dương vẫn còn đó măi ..) nên có phóng ngàn quả pháo cũng đâu vào đấy Phe chiến thắng chiếm đoạt tài sản và sinh mạng kẻ bại trận, kể cả đàn bà, trẻ em đều bị bắt làm nô lệ tình dục hay lao động như Kim tự tháp cũng là công trình do sức cày của bày nô lệ Rồi khi Kha Luân Bố khám phá ra châu Mỹ , các con thuyền Tây Ban Nha qua Phi Châu chở qua vùng đất mới lạ những đoàn người nô lệ Thị trường miền nam Hoa Kỳ cần người làm việc ở các đồn điền, nông trại, trồng miá trồng bông vải , hái bông vải, kéo xe, đào mỏ.. Xem phim Cuốn Theo Chiều Gió hay qua tác phẩm Chùm Nho Uất Hận của John Steinback hay Chiếc Lều của Chú Tom của Mark Twain chúng ta cũng hình dung được Trước sự nô lệ của con người, kiếp người nô lệ khổ đau,bị cưỡng ép lao động như trâu lừa kéo cày, đánh đập, hành hạ, nếu chống lại bọn chủ, tá điền thì bị xiềng xích, đóng gông. Cứ xem phim Đông Dương Indochine do minh tinh thượng thặng Catherine Deneuve thấy rõ cảnh còng cổ người nô lệ Bắc kỳ để tuyển mộ làm phu đồn điền cao su thì rõ . Người bỏ tiền ra mua nô lệ dùng thanh thép nung đỏ, đóng dấu trên lưng cxó số để nhận dạng nô lệ nếu lỡ tìm đường cao chạy xa bay. Qua nhiều thế kỷ gần 20 triệu người Phi Châu bị bắt bán làm nô lệ trên thị trường Bắc Mỹ ! Trước nhân phẩm con ngưòi bất khả xâm phạm, ở Âu Châu văn minh năm 1820 việc buôn bán nô lệ cáo chung. Châu Mỹ đi sau phải đợi đến 40 năm sau: năm 1860 Abraham Lincoln khi bầu làm Tổng Thống, từ năm 1862 người nô lệ được giải phóng ở các thành phố phiá Đông, đến năm 1867 theo điều 13 Hiến Pháp Hoa Kỳ từ ngày 18.12.1865 chấm đứt chế độ nô lệ. Năm 1965 Mục sư Tin lành Martin Luther King Giải Nobel Hòa Bình 1964 vẫn tiếp tục đấu tranh cho sự bình đẳng của người da đen ở các tiểu bang Miền Nam Mỹ.. . Đặc biệt trong cuộc chiến tại Việt Nam người da đen bị gởi qua nhiều nhất theo tỉ số mầu da do chính các Hội Cựu Chiến Binh nghiên cứu thống kê. Chính Martin Luther King đã lên tiếng trong vụ lạm dụng này ngày nay cũng không kém gì trong quân đội Mỹ gởi qua chiến trường Trung Đông đa số là các thanh niên thành phần vừa trốn qua Mỹ từ Mễ tây cơ , Cu Ba, chấu Mỹ La tinh để sớm có quốc tịch Mỹ cùng sau đó là sau khi trở về từ chiến trường được quyền lợi ăn học như các chiến binh bản xứ .. Theo nghiên cứu Liên Hiệp Quốc buôn người qua các mạng tổ chức xã hội đen mafia là một công nghệ trị giá lên đến hàng chục tỉ Mỹ kim . Chợ nô lệ được trá hình dưới nhiều hình thức khác nhau, phải đau lòng kể cả các chính sách các nứớc kỹ nghệ cần kỹ sư cán sự lành nghề chăm học chăm làm & đặc biệt là làm thinh như hến không biết công đoàn nghiệp đoàn quyền lợi người lao động làm công là gì chấp nhận mọi điều kiện so với các kỹ sư cán sự người bản xứ hấp thụ văn hóa tại chỗ và có tâm tính phản kháng giới chủ khi bị va chạm và thiệt thòi quyền lợi .nên đó các giứoi chủ rất thích các kỹ sư thợ lành nghề gốc châu Á Chính vậy bên Pháp & Châu Âu mới có điển tích cravate jaune ( càvạt mầu vàng để chỉ da vàng dân châu Á ) dành cho những người không đình công hay ngày đình công thì đeo băng đỏ ở cánh tay như thợ Nhật Bản khoảng năm 1960 hay 1970 nay thợ Nhật Bản hay Nam Hàn thì khác hẳn và ngay ở Việt Nam hay Trung Quốc mới đây cũng có hiện tượng biểu tình phản đối giới chủ ngoại quốc quá bóc lột .. Sau khi khối Liên Xô sụp đổ, theo tổ chức Quốc Tế Di Dân Liên Hiệp Quốc hàng năm có khoảng từ gần 300.000 trẻ em gái & đàn bà từ khối Sô Viết bị bán qua các nước Tây Âu. Quỹ Bảo Trợ Nhi Đồng Liên Hiệp Quốc tổng kết hàng năm trên thế giới đến 2 triệu trẻ em bị mua bán về tình dục, riêng các nước Campuchia, Lào, Miến Điện, Thái lan và Việt Nam Nô lệ bằng óc cái của trời cho thời Toàn cầu Không riêng gì Việt Nam mà đa số các nước khác như Thái Lan, Phi Luật Tân bị thất thoát chất xám qua những chương trình du học tại các nước tiến bộ khoa học như Hoa Kỳ , Pháp, Tây Đức cũ . Sau khi thành tài xong viện cả 1001 lý do quanh quẩn trong mê hồn trận để ở lại, vào quốc tịch cho dù các nước cấp học bỗng cho thành phần ưu tú được ưu đãi du học .. May thay các nước như Nam Hàn có chính sách ưu đãi giải quyết mạnh để thu hút lại chất xám nhân tài, sau này mới đây Trung hoa và Ấn độ đang làm cuộc thu hút lại chất xám đã lưu lạc để sắp sửa biến thành hai siêu cường kinh tế lẫn quân sự sau Hoa Kỳ Những chương trình học bỗng như Colombo ở Úc Đại Lợi thử tìm xem tại Canberra, Melbourn, Sydney có lắm tay «tài danh» dại gì trở lại âu cảnh vật tạo ra con người Có lần qua Úc, cứ nhìn con Kangourou mẹ mà thương ôm đồm đứa con mang dưới túi bụng nuôi con thiu thỉu một mình . Chợt thấy các chuyên gia sừng sỏ, các nhà nghiên cứu (như ở Pháp nghe bè bạn Tây - hóm hỉnh giỡn đùa chơi chữ với nhau mà nghe nghĩ sâu thấy chết cả người - bảo « ông ta là nhà nghiên cứu (chercheur nhà tìm kiếm) cả đời tìm kiếm mà ông ta chẳng tìm ra cái gì !!!! ») gốc đủ loại cả Phi Châu ( mà có lần trong một Hội nghị ở UNE SCO Paris, nghe Bà Đại Sứ một nước Phi Châu - nguyên Chủ tịch Hội nghị Quốc tế Phụ Nữ tại Bắc Kinh phát biểu giật mình tình trạng chảy máu xám của các ngài « trí thức học giả« Phi Châu tại Pháp, Bỉ , Canada, Thụy Sĩ có thể khiến Châu Phi tự xóa mình trên bản đồ thế giới !!!! Vì không có chuyên viên xây dựng đất nước Ngày xưa ở Miền Nam, gia đình giàu có chạy chọt cho con cái cho dù học dở ẹc cũng có bằng tú tài toàn hạng ưu hay tối ưu để kiếm học bổng quốc gia, hoặc đi du học tự túc trốn lính, trốn luật động viên vào quân trường Có ngừoi có trình độ học thành tài rồi mọi cách ở lại như thời ngày nay Hoà Bình thống nhất . ( 30.000 Sinh Viên Du Học, Chỉ Mới 120 Sinh Viên Về Trình Diện !! ?? Hà Nội -- Du học sinh VN ra hải ngoại có bao nhiêu người đã về nước? Đây là câu hỏi cho thấy tình hình đáng quan ngại ở VN hiện nay. Bài báo nhan đề «Khi nẻo về.. .. còn xa.. ..»trên tờ Tuổi Trẻ ghi nhận có đoạn nguyên văn như sau: «Hiện nay có khoảng 25.000 du học sinh Việt Nam du học tự túc và vài ngàn du học sinh theo chế độ chính sách nhưng theo báo cáo của Bộ Giáo dục -- đào tạo trình Quốc hội năm 2004, mới chỉ có 120 trường hợp quay về liên hệ với Bộ trở lại cơ quan cũ hoặc tìm việc làm mới. Theo tờ Tuổi Trẻ ) Từ sau ngày đất nước mở cửa có lắm cậu ấm trở lại dưới nhiều danh mã khác nhau ngay cả cao đẹp nhất « Việt kiều yêu nước !» trong lúc giao thời hỗn mang nhiễu nhương nhiều cậu cơ hội hoạt đầu lợi dụng nước đục thả câu làm ăn kiểu cò con bất chính .. ra quận ra huyện dềnh dang như ông Ninh ông Nang ký giấy hôn thú giả cả chục hay hai chục cây vàng so với lương công nhân viên thời kỳ 1977 số tiền một chữ ký hai giây cậu ấm sứt vòi của Miên Nam về thăm quê hương kiếm chác bằng 200 năm một người thợ 30 đồng bạc Việt Nam một tháng !!!!!!!! Đất nước sau Hòa bình Thống nhất trải qua bao thăng trầm chính sách sai lầm gây đổ vỡ kinh tế, nhân tâm, lại bị cấm vận rồi Trung quốc lên gân dạy cho bài học để lấy lòng lấy điểm với Tổng Thống Jimmy Carter ( nhưng ngược lại bật ngược trở lại nhưng cẩn thận lần sắp tới này thì vô cùng nguy hiểm và thâm độc qua chính sách đồng hóa dâu Việt chú rể Tàu phù cộng với kinh tế tầm thực ăn dần ăn mòn như bầy tầm ngày đêm rả rích cộng với đạo quân thứ năm nằm chình ình tại Chợ Lớn ở phía Nam, miên Trung là Hội An nơi mà Giang Trạch Dân bắt chước Mao Xếnh Xáng vượt qua sông Dương Tử thì tên này tắm biển Biển Đông mà y gọi là Nam Hải .. Quả thật là xuẩn động có thấy Mitterand, Putin, Clinton, Chirac, Schroder có bao giờ làm điều tầm phào như vậy ..kiểu bên Tàu không có nước có biển có sông phải qua xứ Việt mà tắm ) Trở lại các cậu ấm xưa nhiều cậu chỉ về nước nghỉ hè qua kể lại chỉ toàn ăn với nhậu, ẩm thực hỗn thực như ăn một trận tôm hùm ở Nha Trang bờ biển chiều at hoàng hôn sáu cậu Tiến sĩ chỉ hai trăm quan Pháp năm 1995 !! Đất nước họ xem như sân sau để nghỉ hè như các cậu ấm da đen Phi Châu nay là dân Pháp không bao giờ trở lại (cũng chỉ trở lại nghỉ hè như các cậu ấm Việt ) sau khi được học bổng hai lần: học bổng xứ mình & học bổng của Pháp sống còn sướng hơn dân Pháp lao động .thử hỏi rồi đây như Bà Đại sứ nói trên đau lòng rồi đây tự các nước Phi Châu tự xóa trên bản đồ thế giới trong khi đấy tài nguyên thiên khoáng sản ưu đãi như uranium, kim cương, vàng, dầu hỏa đứng đầu thế giới so với Nhật Bản một trời một vực !!!! Chương trình UNDP TOKEN chỉ chưa tới 200 Việt kiều đóng góp trong số 300.000 ngàn Việt kiều có hàm lượng tri thức (knowledge chứ khônng phải intellectual trí thức thật sự không có giới trí thức Việt Nam chỉ có những trường hợp hãn hữu xuất chúng như Hoàng Xuân Hãn, Trần Đức Thảo, Phan Ngọc Thạch .) cao Do đấy nếu đau lòng với hiện tượng dây chuyền cô dâu Việt trong bể cá, trên mạng Ebay hay hiện tượng lăng xê của các cô đào nhí để chóng nổi tiếng để thu hút những đêm ca nhạc các tây ba lô, vỊt kiều đủ loại đủ cỗ quan đỏ nay đã phai mầu lý tưởng khi ra đi làm kách m(i)ện(g)h Đau lòng hơn là một đội ngũ cả 300.000 chuyên gia chuyên viên that thoát làm sao Việt Nam không nghèo nàn đứng tụt hậu đội sổ thế giới . so với 85.000 cô dâu Đài Loan theo Giáo sư Tiến sĩ Phan An đang « kẹt » bên Đài Bắc mới đó mà nghĩ lại chỉ mới ngay thế hệ trước đó những Người Con Gái Trường Sơn năm xưa sẵn sàng hy sinh tính mạng, tuổi thanh xuân, trước bom đạn, sốt rét , mưa rừng chấp nhận ra đi theo tiếng gọi thiêng liêng của bà Trưng, bà Triệu đời sống thanh bạch so với mức sống vật chất kinh tế sướng gấp trăm lần hôm nay nhưng đau lòng thay sẵn sàng chấp nhận HIV ngủ với bất cứ cu Tây, vỊt kiều kên kên nào tuổi bằng ông nội ông ngoại để chút hưởng thụ xe gắn máy Dream, điện thoại di động đời mới cầm tay sống ngoài tầm phủ sóng của khả năng mình và Đất Nước Đây là quá trình làm suy sụp khủng hoảng Niềm Tin sau gần 30 năm Mất Niềm Tin là mất hướng đi mất tất cả trong đó Tương lai mình và tiền đồ dân tộc Hai lực lượng hai sức mạnh chính của Đất nước hôm nay chính là nòng cốt Đảng viên hơn hai triệu một thời quá khứ hào hùng bất khuất và gần ba triệu là chất xám chủ lực làm đòn bẩy cùng bà con cả nước đưa Đất nước thoát khỏi thua thiệt trong khu vực và trên thế giới nhưng buồn thay sức ỳ, quán tính đen tối đang chi phối trong hiện tình khiến lung lạc giới trẻ lao vào cuộc sống trụy lạc đua đòi Chúng ta chắc chắc có phần lỗi không nhỏ trứoc suy đồi của đàn em đàn cháu Chuyển biến mong thay .!!!!! Triệu Lương Dân Nguyễn Hữu Viện |


Author/Admin)
