- Trang Chủ
- Điểm Nóng
- Chính trị thế giới
- Diễn văn của TNS Barack Obama: “Lời Hứa của Đất Nước Hoa Kỳ” (1)
Diễn văn của TNS Barack Obama: “Lời Hứa của Đất Nước Hoa Kỳ” (1)
- Tác Giả: Barack Obama
- Đăng ngày 09.09.08
- Chính trị thế giới
-
Xếp hạng:




LTS nhật báo Viễn Đông: Trong đêm bế mạc Đại hội Đảng Dân Chủ, 28.08.2008, Thượng nghị sĩ Barack Obama đã đọc bài diễn văn “Lời Hứa của Đất Nước Hoa Kỳ” (The American Promise) trước cử tọa khoảng 84.000 người, lúc 8 giờ tối giờ địa phương, tại sân vận động Invesco tại thành phố Denver, tiểu bang Colorado. Đây là bài diễn văn chính thức đón nhận vai trò ứng cử viên Dân Chủ cho chức vụ Tổng thống Hoa Kỳ trong kỳ tranh cử tháng 11.2008.
TNS Obama đã đọc bài diễn văn đúng vào ngày mục sư Martin Luther King, Jr., đọc bài diễn văn nổi tiếng “Tôi Có Một Ước Mơ” ở Washington 45 năm về trước. Bài diễn văn của TNS Obama dài 50 phút. Nhật báo Viễn Đông đã tạm dịch toàn bộ bài diễn văn để quý độc giả tiện theo dõi. Vì phần dịch thuật có khả năng còn những thiếu sót, quý độc giả vui lòng đối chiếu với bản gốc nếu có thể.
Thưa Chủ tịch Dean và người bạn của tôi Dick Durbin; thưa tất cả những công dân bằng hữu của đất nước vĩ đại này;
Với sự tri ân rộng lớn và trong tinh thần khiêm cung, tôi xin nhận lấy sự đề cử của quý vị cho chức vụ tổng thống Hoa Kỳ.
Xin cho tôi nói lời cảm tạ đến những vị ứng cử viên đã đi cùng tôi trên chặng đường này, và đặc biệt đến vị ứng cử viên đã đi xa nhất – một người luôn đề cao vai trò của tầng lớp lao động Hoa Kỳ và là nguồn hứng khởi cho các con gái tôi và con gái của quý vị - bà Hillary Rodham Clinton. Thưa Tổng thống Clinton, người mà đêm hôm qua đã lý luận cho sự thay đổi thật là thuyết phục mà chỉ có ông mới có khả năng nói lên điều đó như vậy; thưa TNS Ted Kennedy, người tượng trưng cho tinh thần phục vụ; và thưa TNS Joe Biden, phó Tổng thống tương lai của Hoa Kỳ, tôi xin cảm ơn tất cả quý vị. Tôi biết ơn được đi đến đích cuộc hành trình với một trong những chính khách lỗi lạc của thời đại chúng ta, một người song hành thỏai mái với tất cả mọi người, từ các nhà lãnh đạo trên thế giới đến những tài xế xe lửa Amtrak trên chuyến đi về nhà hằng đêm.
Một lời với người yêu quý trong cuộc đời tôi, Michelle Obama, Đệ nhất Phu nhân tương lai, Sasha và Malia – Ba rất yêu cả nhà, và Ba rất hãnh diện về gia đình mình.
Bốn năm trước, tôi đứng trước quý vị và kể câu chuyện đời tôi – về một cuộc hôn phối giữa một người đàn ông trẻ xứ Kenya và một phụ nữ trẻ từ tiểu bang Kansas, cả hai đều không giàu có cũng chẳng nổi tiếng, nhưng chia sẻ một niềm tin rằng, ở Hoa Kỳ, con trai của họ có thể đạt đến điều mà nó tâm đắc.
Đất nước này dành cho chúng ta một lời hứa hẹn đặc biệt rằng, với đức tính chịu khó và hy sinh, mỗi chúng ta đều có thể theo đuổi ước mơ riêng của mình nhưng vẫn đến với nhau trong đại gia đình Hoa Kỳ để bảo đảm rằng thế hệ tiếp nối cũng có thể theo đuổi được ước mơ của họ.
Đó là tại sao tối nay tôi đứng đây. Vì trong 232 năm qua, lúc nào lời hứa đó bị lâm nguy, những thường dân nam cũng như nữ - sinh viên và binh sĩ, nông dân và thầy giáo, y tá và người lao công – đều tìm ra sự can đảm để giữ cho lời hứa đó sống mãi.
Chúng ta đang gặp nhau tại một trong những thời điểm then chốt đó – thời khắc mà đất nước chúng ta đang có chiến tranh, kinh tế chúng ta đang rối lọan, và lời hứa của đất nước Hoa Kỳ một lần nữa đang bị đe dọa.
Đêm nay, có nhiều người Hoa Kỳ đang mất việc và có nhiều người phải làm việc nhiều hơn với đồng lương ít hơn. Thêm nhiều người nữa bị mất nhà và có nhiều người đang phải chứng kiến cảnh giá nhà tuột dốc. Thêm nhiều người không đủ tiền để trả cho chiếc xe họ đang lái, không đủ tiền trả hóa đơn tín dụng, và không đủ tiền để trả học phí.
Tất cả những thử thách này không hòan tòan là lỗi chính phủ. Nhưng sự bặt vô âm tín của chính phủ là hệ quả trực tiếp của một nền chính trị gãy đổ ở Washington và những chính sách không thành công của Tổng thống George W. Bush.
Đất nước Hoa Kỳ, chúng ta phải khá hơn tám năm vừa qua. Chúng ta phải là một đất nước khá hơn tình trạng hiện nay.
Đất nước này phải tử tế hơn để không phải chứng kiến tình trạng một phụ nữ ở Ohio, sắp nghỉ hưu, biết mình bị bỏ rơi trong cơn bạo bệnh sau một đời làm việc cực nhọc.
Đất nước này phải rộng lượng hơn để không có cảnh một người đàn ông ở Indiana phải khăn gói rời khỏi công việc ông làm trong 20 năm để thấy những dụng cụ của ông được đưa sang Trung Quốc, và nấc lên nghẹn ngào khi kể lại cảm tưởng thua cuộc của mình lúc phải về nhà thông báo cho gia đình biết tin.
Đất nước chúng ta phải từ bi hơn là một chính phủ để cho những cựu chiến binh ngủ trên đường phố và các gia đình rơi vào cảnh túng quẫn; một chính phủ ngồi bó gối nhìn cả một thành phố lớn của Hoa Kỳ chết đuối trong biển nước.
Đêm nay, tôi muốn nói với người dân Hoa Kỳ, với những vị thuộc đảng Dân Chủ, đảng Cộng Hòa, hoặc không đảng phái trên tòan cõi đất nước vĩ đại này, rằng: Quá đủ rồi! Giờ phút này – cuộc bầu cử này – là lúc chúng ta có cơ hội để giữ lời hứa của đất nước Hoa Kỳ sống mãi trong thế kỷ 21. Vì tuần tới, ở tiểu bang Minnesota, đảng phái đã đem đến hai nhiệm kỳ George Bush – Dick Cheney sẽ xin thêm một nhiệm kỳ thứ ba. Và chúng ta có mặt ở đây vì chúng ta yêu đất nước này tới mức không thể để cho bốn năm tới sẽ giống như tám năm vừa rồi. Vào ngày 4 tháng 11, chúng ta phải đứng dậy và lên tiếng: “Tám năm là đủ rồi”.
Hãy đừng nghi ngờ. TNS John McCain, ứng cử viên đảng Cộng Hòa, đã từng chiến đấu thật xuất sắc và dũng cảm trong bộ quân phục của đất nước chúng ta; chúng ta biết ơn ông và kính trọng ông. Tuần tới, chúng ta cũng sẽ được nghe về những dịp mà ông đã hành động trái ý đảng của ông như những chứng cớ rằng ông có thể đem đến sự thay đổi cần thiết.
Nhưng hồ sơ cho thấy rõ ràng: John McCain đã bỏ phiếu thuận với George Bush đến 90%. TNS McCain thích nói về suy tư biết đánh giá, nhưng thật ra, việc ông cho là George Bush đúng đến 90% nói lên được điều gì về sự đánh giá của ông? Tôi không biết quý vị nghĩ sao, nhưng tôi thì chưa sẵn sàng đánh cược trên 10% còn lại cho sự thay đổi.
Sự thật là, từ vấn đề này sang vấn đề khác vốn có thể tạo nên sự khác biệt trong cuộc sống của quý vị - về y tế và giáo dục rồi đến nền kinh tế - TNS McCain không đứng độc lập. Ông ấy phát biểu rằng nền kinh tế của chúng ta đang “tiến triển tốt đẹp” dưới thời Tổng thống hiện nay. Ông nói rằng những nền tảng căn bản của nền kinh tế vẫn vững mạnh. Và khi một trong những người cố vấn chính của ông – người viết họach định về nền kinh tế cho ông – kể lể về sự lo âu của người dân Hoa Kỳ, ông (McCain) đã nói rằng chúng ta chỉ đang gánh chịu một màn “thụt lùi về mặt tinh thần”, và chúng ta đang trở thành, tôi xin lấy nguyên văn, “một đất nước của những kẻ than vãn”.
Một đất nước đầy những kẻ than vãn? Hãy rót điều đó vào tai những công nhân vẫn luôn hãnh diện với công việc của mình tại nhà máy xe hơi ở Michigan, ngay cả sau khi họ biết cơ xưởng họ sắp đóng cửa, vẫn đến sở mỗi ngày và tận lực làm việc vì họ biết rằng có những người khác cần đến những bộ thắng do họ sản xuất. Hãy rót điều đó vào tai những gia đình quân nhân phải âm thầm xốc vác những gánh nặng trong khi thấy những người thân yêu của họ đi trên chuyến công tác thứ ba hay thứ tư hay thứ năm. Những người này không hề than vãn. Họ làm việc cần mẫn, cho đi, và tiếp tục sống mà không cằn nhằn. Họ là những người Hoa Kỳ tôi quen biết.
Tôi không tin là TNS McCain không quan tâm đến cuộc sống của người dân Hoa Kỳ. Tôi chỉ nghĩ rằng ông ấy không biết. Tại sao ông ấy không định nghĩa tầng lớp trung lưu là những người có thu nhập dưới 5 triệu Mỹ kim một năm? Nếu không phải vậy thì làm sao mà ông ấy có thể đề nghị giảm hàng trăm tỷ Mỹ kim tiền thuế cho các đại công ty và công ty dầu hỏa mà không cắt lấy một xu tiền thuế cho hơn một trăm triệu người dân Hoa Kỳ? Nếu không phải vậy thì làm sao mà ông ấy đề xuất một chương trình chăm sóc sức khỏe mà thật ra đánh thuế thêm trên thu nhập người dân, hay một chương trình giáo dục chẳng giúp gì cho các gia đình trả học phí, hoặc một chương trình tư hữu hóa An sinh Xã hội và đánh cược trên quyền lợi hưu trí của quý vị?
Không phải vì John McCain không quan tâm. Mà bởi vì John McCain không hiểu nổi.
Hơn hai thập niên qua, ông ấy tin tưởng vào cái triết lý cũ rích, mất tín nhiệm của đảng Cộng Hòa – càng lúc càng cho thành phần giàu có nhất hưởng lợi nhiều hơn và hy vọng sự phồn vinh đó sẽ nhỏ giọt lần xuống cho những người khác. Ở Washington, họ gọi điều này là Xã hội Sở hữu, nhưng nó thực sự mang ý nghĩa là – quý vị phải tự lo lấy. Không có việc ư? Coi như không may mắn. Không được chăm sóc sức khỏe à? Thị trường sẽ điều chỉnh lại. Sanh ra trong cảnh bần cùng ư? Hãy tự kéo mình đứng dậy bằng chính khả năng của quý vị - ngay cả khi quý vị không có khả năng. Quý vị phải tự ôm lấy trách nhiệm.
Thôi thì đã đến lúc để cho họ tự ôm lấy sự thất bại của họ. Đã đến lúc để chúng ta thay đổi đất nước Hoa Kỳ.
Quý vị thấy đó, những người trong đảng Dân Chủ chúng tôi có một thước đo rất khác biệt về điều gọi là sự tiến bộ của đất nước này.
Chúng tôi đo sự tiến bộ bằng số người tìm được việc làm với số lương đủ trả tiền nhà; bằng cách xem thử quý vị có dư ít tiền mỗi cuối tháng để dành cho con cái đi học đại học. Chúng tôi đo sự tiến bộ với 23 triệu công việc mới thời Bill Clinton làm Tổng thống – ở thời điểm gia đình Mỹ trung bình thấy thu nhập tăng được 7.500 Mỹ kim thay vì mất đi 2.000 Mỹ kim dưới thời George Bush.
Chúng tôi đo lường sức mạnh của nền kinh tế, không phải bằng số tỷ phú hiện diện hay lợi tức của những đại công ty Fortune 500, mà bằng sự hiện hữu của những người có ý kiến hay, chấp nhận rủi ro để bắt đầu tạo dựng một doanh nghiệp mới, hoặc qua sự việc một nữ bồi bàn sống bằng tiền hoa hồng có thể nghỉ một ngày để chăm sóc đứa con đang ốm mà không sợ mất việc – một nền kinh tế tôn vinh phẩm giá người lao động.
Những nền tảng căn bản chúng tôi dùng để đo lường sức mạnh kinh tế chính là việc chúng ta có giữ đúng lời hứa căn bản vốn tạo nên sự vĩ đại của đất nước này – một lời hứa vốn là lý do duy nhất tôi đang đứng ở đây đêm nay.
Trên những gương mặt cựu chiến binh trẻ vừa trở về từ chiến trường Iraq và Afghanistan, tôi thấy hình ảnh ông ngoại tôi, đã từng vào trận sau vụ Trân châu Cảng, đã diễu hành trong Quân đội của Patton, và đã được đất nước ghi ơn thưởng công cho một cơ hội đi học đại học với đạo luật “GI Bill”.
Trên gương mặt của người sinh viên ngủ vùi ba giờ đồng hồ trước khi làm việc ca đêm, tôi nghĩ đến mẹ tôi, người đã một tay nuôi nấng hai anh em tôi trong lúc vừa làm việc vừa học xong đại học; người đã từng có lần nhận phiếu trợ cấp thực phẩm nhưng vẫn có thể gửi chúng tôi đi học những trường tốt nhất trên xứ sở này với tiền mượn nợ và học bổng.
Khi tôi nghe chuyện một người công nhân kể rằng nhà máy của anh đã đóng cửa, tôi nhớ đến những người đàn ông và phụ nữ ở phía Nam của Chicago mà tôi đã từng sát cánh tranh đấu hai thập niên trước sau khi nhà máy thép ở địa phương đóng cửa.
Và khi tôi nghe chuyện một phụ nữ kể về những khó khăn để bắt đầu làm chủ một doanh nghiệp, tôi nghĩ đến bà ngoại tôi, người đã miệt mài làm việc từ chức vụ thư ký lên đến cấp bậc quản lý bậc trung, mặc dù sau bao năm không được thăng chức vì bà là một phụ nữ. Bà đã dạy cho tôi đức tính siêng năng. Bà hoãn lại việc mua xe mới hay áo mới để tôi có thể có một cuộc sống tốt hơn. Bà cho tôi tất cả những gì bà có. Và dù rằng bà không còn đi đâu được nữa, tôi biết bà đang xem truyền hình đêm nay, và đêm nay cũng là đêm của bà.
Tôi không biết John McCain nghĩ những tài tử nổi tiếng sống thế nào, chứ đây mới là cuộc sống của tôi. Những quý vị vừa kể là người hùng của tôi. Những câu chuyện của họ đã nhào nặn nên tôi. Và thay mặt cho họ tôi quyết định phải thắng cuộc tranh cử này và, trong cương vị Tổng thống Hoa Kỳ, giữ cho lời hứa của chúng ta sống mãi.
Vậy lời hứa đó là gì?
(Đọc tiếp phần 2)
TNS Obama đã đọc bài diễn văn đúng vào ngày mục sư Martin Luther King, Jr., đọc bài diễn văn nổi tiếng “Tôi Có Một Ước Mơ” ở Washington 45 năm về trước. Bài diễn văn của TNS Obama dài 50 phút. Nhật báo Viễn Đông đã tạm dịch toàn bộ bài diễn văn để quý độc giả tiện theo dõi. Vì phần dịch thuật có khả năng còn những thiếu sót, quý độc giả vui lòng đối chiếu với bản gốc nếu có thể.
Thưa Chủ tịch Dean và người bạn của tôi Dick Durbin; thưa tất cả những công dân bằng hữu của đất nước vĩ đại này;
Với sự tri ân rộng lớn và trong tinh thần khiêm cung, tôi xin nhận lấy sự đề cử của quý vị cho chức vụ tổng thống Hoa Kỳ.
Xin cho tôi nói lời cảm tạ đến những vị ứng cử viên đã đi cùng tôi trên chặng đường này, và đặc biệt đến vị ứng cử viên đã đi xa nhất – một người luôn đề cao vai trò của tầng lớp lao động Hoa Kỳ và là nguồn hứng khởi cho các con gái tôi và con gái của quý vị - bà Hillary Rodham Clinton. Thưa Tổng thống Clinton, người mà đêm hôm qua đã lý luận cho sự thay đổi thật là thuyết phục mà chỉ có ông mới có khả năng nói lên điều đó như vậy; thưa TNS Ted Kennedy, người tượng trưng cho tinh thần phục vụ; và thưa TNS Joe Biden, phó Tổng thống tương lai của Hoa Kỳ, tôi xin cảm ơn tất cả quý vị. Tôi biết ơn được đi đến đích cuộc hành trình với một trong những chính khách lỗi lạc của thời đại chúng ta, một người song hành thỏai mái với tất cả mọi người, từ các nhà lãnh đạo trên thế giới đến những tài xế xe lửa Amtrak trên chuyến đi về nhà hằng đêm.
Một lời với người yêu quý trong cuộc đời tôi, Michelle Obama, Đệ nhất Phu nhân tương lai, Sasha và Malia – Ba rất yêu cả nhà, và Ba rất hãnh diện về gia đình mình.
Bốn năm trước, tôi đứng trước quý vị và kể câu chuyện đời tôi – về một cuộc hôn phối giữa một người đàn ông trẻ xứ Kenya và một phụ nữ trẻ từ tiểu bang Kansas, cả hai đều không giàu có cũng chẳng nổi tiếng, nhưng chia sẻ một niềm tin rằng, ở Hoa Kỳ, con trai của họ có thể đạt đến điều mà nó tâm đắc.
Đất nước này dành cho chúng ta một lời hứa hẹn đặc biệt rằng, với đức tính chịu khó và hy sinh, mỗi chúng ta đều có thể theo đuổi ước mơ riêng của mình nhưng vẫn đến với nhau trong đại gia đình Hoa Kỳ để bảo đảm rằng thế hệ tiếp nối cũng có thể theo đuổi được ước mơ của họ.
Đó là tại sao tối nay tôi đứng đây. Vì trong 232 năm qua, lúc nào lời hứa đó bị lâm nguy, những thường dân nam cũng như nữ - sinh viên và binh sĩ, nông dân và thầy giáo, y tá và người lao công – đều tìm ra sự can đảm để giữ cho lời hứa đó sống mãi.
Chúng ta đang gặp nhau tại một trong những thời điểm then chốt đó – thời khắc mà đất nước chúng ta đang có chiến tranh, kinh tế chúng ta đang rối lọan, và lời hứa của đất nước Hoa Kỳ một lần nữa đang bị đe dọa.
Đêm nay, có nhiều người Hoa Kỳ đang mất việc và có nhiều người phải làm việc nhiều hơn với đồng lương ít hơn. Thêm nhiều người nữa bị mất nhà và có nhiều người đang phải chứng kiến cảnh giá nhà tuột dốc. Thêm nhiều người không đủ tiền để trả cho chiếc xe họ đang lái, không đủ tiền trả hóa đơn tín dụng, và không đủ tiền để trả học phí.
Tất cả những thử thách này không hòan tòan là lỗi chính phủ. Nhưng sự bặt vô âm tín của chính phủ là hệ quả trực tiếp của một nền chính trị gãy đổ ở Washington và những chính sách không thành công của Tổng thống George W. Bush.
Đất nước Hoa Kỳ, chúng ta phải khá hơn tám năm vừa qua. Chúng ta phải là một đất nước khá hơn tình trạng hiện nay.
Đất nước này phải tử tế hơn để không phải chứng kiến tình trạng một phụ nữ ở Ohio, sắp nghỉ hưu, biết mình bị bỏ rơi trong cơn bạo bệnh sau một đời làm việc cực nhọc.
Đất nước này phải rộng lượng hơn để không có cảnh một người đàn ông ở Indiana phải khăn gói rời khỏi công việc ông làm trong 20 năm để thấy những dụng cụ của ông được đưa sang Trung Quốc, và nấc lên nghẹn ngào khi kể lại cảm tưởng thua cuộc của mình lúc phải về nhà thông báo cho gia đình biết tin.
Đất nước chúng ta phải từ bi hơn là một chính phủ để cho những cựu chiến binh ngủ trên đường phố và các gia đình rơi vào cảnh túng quẫn; một chính phủ ngồi bó gối nhìn cả một thành phố lớn của Hoa Kỳ chết đuối trong biển nước.
Đêm nay, tôi muốn nói với người dân Hoa Kỳ, với những vị thuộc đảng Dân Chủ, đảng Cộng Hòa, hoặc không đảng phái trên tòan cõi đất nước vĩ đại này, rằng: Quá đủ rồi! Giờ phút này – cuộc bầu cử này – là lúc chúng ta có cơ hội để giữ lời hứa của đất nước Hoa Kỳ sống mãi trong thế kỷ 21. Vì tuần tới, ở tiểu bang Minnesota, đảng phái đã đem đến hai nhiệm kỳ George Bush – Dick Cheney sẽ xin thêm một nhiệm kỳ thứ ba. Và chúng ta có mặt ở đây vì chúng ta yêu đất nước này tới mức không thể để cho bốn năm tới sẽ giống như tám năm vừa rồi. Vào ngày 4 tháng 11, chúng ta phải đứng dậy và lên tiếng: “Tám năm là đủ rồi”.
Hãy đừng nghi ngờ. TNS John McCain, ứng cử viên đảng Cộng Hòa, đã từng chiến đấu thật xuất sắc và dũng cảm trong bộ quân phục của đất nước chúng ta; chúng ta biết ơn ông và kính trọng ông. Tuần tới, chúng ta cũng sẽ được nghe về những dịp mà ông đã hành động trái ý đảng của ông như những chứng cớ rằng ông có thể đem đến sự thay đổi cần thiết.
Nhưng hồ sơ cho thấy rõ ràng: John McCain đã bỏ phiếu thuận với George Bush đến 90%. TNS McCain thích nói về suy tư biết đánh giá, nhưng thật ra, việc ông cho là George Bush đúng đến 90% nói lên được điều gì về sự đánh giá của ông? Tôi không biết quý vị nghĩ sao, nhưng tôi thì chưa sẵn sàng đánh cược trên 10% còn lại cho sự thay đổi.
Sự thật là, từ vấn đề này sang vấn đề khác vốn có thể tạo nên sự khác biệt trong cuộc sống của quý vị - về y tế và giáo dục rồi đến nền kinh tế - TNS McCain không đứng độc lập. Ông ấy phát biểu rằng nền kinh tế của chúng ta đang “tiến triển tốt đẹp” dưới thời Tổng thống hiện nay. Ông nói rằng những nền tảng căn bản của nền kinh tế vẫn vững mạnh. Và khi một trong những người cố vấn chính của ông – người viết họach định về nền kinh tế cho ông – kể lể về sự lo âu của người dân Hoa Kỳ, ông (McCain) đã nói rằng chúng ta chỉ đang gánh chịu một màn “thụt lùi về mặt tinh thần”, và chúng ta đang trở thành, tôi xin lấy nguyên văn, “một đất nước của những kẻ than vãn”.
Một đất nước đầy những kẻ than vãn? Hãy rót điều đó vào tai những công nhân vẫn luôn hãnh diện với công việc của mình tại nhà máy xe hơi ở Michigan, ngay cả sau khi họ biết cơ xưởng họ sắp đóng cửa, vẫn đến sở mỗi ngày và tận lực làm việc vì họ biết rằng có những người khác cần đến những bộ thắng do họ sản xuất. Hãy rót điều đó vào tai những gia đình quân nhân phải âm thầm xốc vác những gánh nặng trong khi thấy những người thân yêu của họ đi trên chuyến công tác thứ ba hay thứ tư hay thứ năm. Những người này không hề than vãn. Họ làm việc cần mẫn, cho đi, và tiếp tục sống mà không cằn nhằn. Họ là những người Hoa Kỳ tôi quen biết.
Tôi không tin là TNS McCain không quan tâm đến cuộc sống của người dân Hoa Kỳ. Tôi chỉ nghĩ rằng ông ấy không biết. Tại sao ông ấy không định nghĩa tầng lớp trung lưu là những người có thu nhập dưới 5 triệu Mỹ kim một năm? Nếu không phải vậy thì làm sao mà ông ấy có thể đề nghị giảm hàng trăm tỷ Mỹ kim tiền thuế cho các đại công ty và công ty dầu hỏa mà không cắt lấy một xu tiền thuế cho hơn một trăm triệu người dân Hoa Kỳ? Nếu không phải vậy thì làm sao mà ông ấy đề xuất một chương trình chăm sóc sức khỏe mà thật ra đánh thuế thêm trên thu nhập người dân, hay một chương trình giáo dục chẳng giúp gì cho các gia đình trả học phí, hoặc một chương trình tư hữu hóa An sinh Xã hội và đánh cược trên quyền lợi hưu trí của quý vị?
Không phải vì John McCain không quan tâm. Mà bởi vì John McCain không hiểu nổi.
Hơn hai thập niên qua, ông ấy tin tưởng vào cái triết lý cũ rích, mất tín nhiệm của đảng Cộng Hòa – càng lúc càng cho thành phần giàu có nhất hưởng lợi nhiều hơn và hy vọng sự phồn vinh đó sẽ nhỏ giọt lần xuống cho những người khác. Ở Washington, họ gọi điều này là Xã hội Sở hữu, nhưng nó thực sự mang ý nghĩa là – quý vị phải tự lo lấy. Không có việc ư? Coi như không may mắn. Không được chăm sóc sức khỏe à? Thị trường sẽ điều chỉnh lại. Sanh ra trong cảnh bần cùng ư? Hãy tự kéo mình đứng dậy bằng chính khả năng của quý vị - ngay cả khi quý vị không có khả năng. Quý vị phải tự ôm lấy trách nhiệm.
Thôi thì đã đến lúc để cho họ tự ôm lấy sự thất bại của họ. Đã đến lúc để chúng ta thay đổi đất nước Hoa Kỳ.
Quý vị thấy đó, những người trong đảng Dân Chủ chúng tôi có một thước đo rất khác biệt về điều gọi là sự tiến bộ của đất nước này.
Chúng tôi đo sự tiến bộ bằng số người tìm được việc làm với số lương đủ trả tiền nhà; bằng cách xem thử quý vị có dư ít tiền mỗi cuối tháng để dành cho con cái đi học đại học. Chúng tôi đo sự tiến bộ với 23 triệu công việc mới thời Bill Clinton làm Tổng thống – ở thời điểm gia đình Mỹ trung bình thấy thu nhập tăng được 7.500 Mỹ kim thay vì mất đi 2.000 Mỹ kim dưới thời George Bush.
Chúng tôi đo lường sức mạnh của nền kinh tế, không phải bằng số tỷ phú hiện diện hay lợi tức của những đại công ty Fortune 500, mà bằng sự hiện hữu của những người có ý kiến hay, chấp nhận rủi ro để bắt đầu tạo dựng một doanh nghiệp mới, hoặc qua sự việc một nữ bồi bàn sống bằng tiền hoa hồng có thể nghỉ một ngày để chăm sóc đứa con đang ốm mà không sợ mất việc – một nền kinh tế tôn vinh phẩm giá người lao động.
Những nền tảng căn bản chúng tôi dùng để đo lường sức mạnh kinh tế chính là việc chúng ta có giữ đúng lời hứa căn bản vốn tạo nên sự vĩ đại của đất nước này – một lời hứa vốn là lý do duy nhất tôi đang đứng ở đây đêm nay.
Trên những gương mặt cựu chiến binh trẻ vừa trở về từ chiến trường Iraq và Afghanistan, tôi thấy hình ảnh ông ngoại tôi, đã từng vào trận sau vụ Trân châu Cảng, đã diễu hành trong Quân đội của Patton, và đã được đất nước ghi ơn thưởng công cho một cơ hội đi học đại học với đạo luật “GI Bill”.
Trên gương mặt của người sinh viên ngủ vùi ba giờ đồng hồ trước khi làm việc ca đêm, tôi nghĩ đến mẹ tôi, người đã một tay nuôi nấng hai anh em tôi trong lúc vừa làm việc vừa học xong đại học; người đã từng có lần nhận phiếu trợ cấp thực phẩm nhưng vẫn có thể gửi chúng tôi đi học những trường tốt nhất trên xứ sở này với tiền mượn nợ và học bổng.
Khi tôi nghe chuyện một người công nhân kể rằng nhà máy của anh đã đóng cửa, tôi nhớ đến những người đàn ông và phụ nữ ở phía Nam của Chicago mà tôi đã từng sát cánh tranh đấu hai thập niên trước sau khi nhà máy thép ở địa phương đóng cửa.
Và khi tôi nghe chuyện một phụ nữ kể về những khó khăn để bắt đầu làm chủ một doanh nghiệp, tôi nghĩ đến bà ngoại tôi, người đã miệt mài làm việc từ chức vụ thư ký lên đến cấp bậc quản lý bậc trung, mặc dù sau bao năm không được thăng chức vì bà là một phụ nữ. Bà đã dạy cho tôi đức tính siêng năng. Bà hoãn lại việc mua xe mới hay áo mới để tôi có thể có một cuộc sống tốt hơn. Bà cho tôi tất cả những gì bà có. Và dù rằng bà không còn đi đâu được nữa, tôi biết bà đang xem truyền hình đêm nay, và đêm nay cũng là đêm của bà.
Tôi không biết John McCain nghĩ những tài tử nổi tiếng sống thế nào, chứ đây mới là cuộc sống của tôi. Những quý vị vừa kể là người hùng của tôi. Những câu chuyện của họ đã nhào nặn nên tôi. Và thay mặt cho họ tôi quyết định phải thắng cuộc tranh cử này và, trong cương vị Tổng thống Hoa Kỳ, giữ cho lời hứa của chúng ta sống mãi.
Vậy lời hứa đó là gì?
(Đọc tiếp phần 2)
Rỉ Tai
Các loạt bài/Article Series
This article is part 1 of a 2 part series. Other articles in this series are shown below:
-
Diễn văn của TNS Barack Obama: “Lời Hứa của Đất Nước Hoa Kỳ” (1)
Các bài liên quan/Related Articles
3 Responses to "Diễn văn của TNS Barack Obama: “Lời Hứa của Đất Nước Hoa Kỳ” (1)" 
|
said this on 10 Sep 2008 1:10:17 AM EST
Bài dịch hay quá. Tôi đọc và xúc động như khi tôi nghe bài diễn văn này. Có một vài đoạn tôi nghĩ cần có sự giải thích chút chút để làm tăng sự rõ nghĩa:
Tôi chỉ nghĩ rằng ông ấy không biết. Tại sao ông ấy không định nghĩa tầng lớp trung lưu là những người có thu nhập dưới 5 triệu Mỹ kim một năm? Nguyên văn: I just think he doesn't know. Why else would he define middle-class as someone making under $5 million a year? Đọc lời dịch "Tại sao ông ấy không định nghĩa tầng lớp trung lưu là những người có thu nhập dưới 5 triệu Mỹ kim một năm?" nghe như là ông BO (đang) hỏi ông JM rằng tai sao ông này không định nghĩa "tầng lớp trung lưu là những người có thu nhập dưới 5 triệu Mỹ kim một năm." Nội dung đoạn này, theo như tôi hiểu, là lời tố cáo của ông BO rằng ông JM đã "định nghĩa tầng lớp trung lưu là những người có thu nhập dưới 5 triệu Mỹ kim một năm." Chữ "else" để ám chỉ về câu "he doesn't know" trước đó, thành ra nếu dịch là "không định nghĩa" là không chính xác và phản lại cái ý của ông BO. Nếu đổi lại là "Nếu không, tại sao ông ấy lại định nghĩa..." thì rõ nghĩa hơn. Tôi tra chữ "else" (khác, nếu không) theo tự diển trên mạng. |
|
said this on 10 Sep 2008 2:52:27 AM EST
« Dân Thành Bá Linh, dân tộc trên Thế giới, đây là thời điểm của chúng ta. Đây là lúc Thời gian điểm cho chúng ta.»
Thượng Nghị Sĩ Barack Obama VÌ THỜI GIAN CÓ HẠN nên chỉ lược dịch những điểm quan trọng trong Diễn văn quan trọng của Thượng Nghị Sĩ Barack Obama Hội chứng Thời đại cháu nội gã phi châu da đen nấu bếp cho thực dân Anh và bà nội chị nuôi gà chăn vịt CÓ THỂ là Tổng Thống Mỹ ít ra 50 % !! Tôi hy vọng trước khi nhắm mắt CHỈ CÓ THỂ xảy ra ở bên Hoa Kỳ xứ hiệp chủng sẽ có vị ứng cử viên Tổng thống .."Cha mẹ tôi VƯỢT BIÊN từ Việt Nam đến Hoa Kỳ nằm tôi lên 8 tuổi. Cha tôi bắt đầu làm công việc chùi cầu, tiếp tục học đêm thành cán sự rồi kỹ sư. Mẹ tôi làm bồi phòng trên motel và nhiều nghề khác... GIẤC MƠ MỸ cho tôi vào đại học Stanford... hôm nay đứng trước quý vị ... " « Dân Thành Bá Linh, dân tộc trên Thế giới, đây là thời điểm của chúng ta. Đây là lúc Thời gian điểm cho chúng ta. » People of Berlin, people of the world, this is our moment. This is our time" Để giúp các bạn có khả năng Anh văn giới hạn có thể theo dõi như một tài liệu học tiếng Anh quý báu tôi có đính kèm văn bản chính thức của bài diễn văn quan trọng và thú vị này ở bên dưới TRÍCH DƯỚI ĐÂY: Giây phút THEO TÔI là "dzui dzẻ" NHẤT sau 00:54 giây sau khi bắt đầu diễn từ và tôi rất THÍCH NỤ CƯỜI hồn hậu của Barack cha bỏ mẹ năm 2 tuổi, mẹ theo người chồng khác người NAM DƯƠNG bị ông này hành hạ đánh đập rồi về sống bên ông bà ngoại VƯỢT QUA gian khổ vào ĐẠI HỌC HARVARD lừng danh và được bầu làm Chủ bút tạp chí chiến lược NGƯỜI DA ĐEN của đại học này và Ứng Viên sáng giá của Đảng Dân Chủ vượt qua Triều Đại Đế chế CLINTON và sắp có thể là Tổng Thống DA ĐEN Mỹ đầu tiên ... I know that I don't look like the Americans who've previously spoken in this great city. The journey that led me here is improbable. My mother was born in the heartland of America, but my father grew up herding goats in Kenya. His father - my grandfather - was a cook, a domestic servant to the British. Tôi biết rằng tôi KHÔNG GIỐNG NHƯ những người Mỹ khác có dịp đọc diễn từ trước đó tại thành phố vĩ đại này. Cuộc viễn hành dài đưa tôi đến đây quả thật tưởng chừng KHÔNG CÓ THỂ có được. Mẹ tôi sinh ra giữa vùng đất trái tim giữa lòng Châu Mỹ, nhưng cha tôi ( quý vị để ý có tiếng NHẠC REO PHI CHÂU "be he be he " vào giây thứ 00: 54 trên màn hình KÊU NHƯ DÊ VÌ CHA ÔNG NGƯỜI DA ĐEN CHĂN DÊ nhảy múa để chọc ghẹo "giỡn dzui" ở bên dưới khi Obama đọc đến đây THẬT VUI NHỘN ...cho cuộc đời ông !!!) nuôi và chăn dê tại KENYA. Cha của cha tôi - ông nội tôi - tay nấu bếp tên đày tớ giúp việc trong nhà cho gia đình người Anh HẾT TRÍCH Thứ năm 24 tháng 7 năm 2008 Thượng Nghị Sĩ Barack Obama đến Đức hôm Thứ Năm, đã hội đàm với bà Thủ tướng Angela Merkel và chuẩn bị đọc một bài diễn từ trước công chúng vào buổi tối. Cuộc nói chuyện với dân chúng tại công trường Tiergarten, nơi có cây « Cột Chiến Thắng » mang một ý nghĩa đáng kể và rất được chú ý chờ đợi. Trong lịch sử các Tổng thống Hoa Kỳ bao gồm John F. Kennedy, Ronald Reagan và Bill Clinton đã từng đọc những bài diễn văn quan trọng nơi đây. Cựu Tổng thống Đức Richard von Weizsaecker nói với tờ nhật báo Bild rằng ông tin tưởng Thượng Nghị Sĩ Obama sẽ mở đường cho mối quan hệ xuyên Đại Tây Dương mới, rằng Obama có thể mang đến Berlin tín hiệu về tương lai Hoa Kỳ sẽ lại chú trọng nhiều hơn đến Âu Châu. Ông nhắc lại câu nói nổi tiếng của Tổng thống Kennedy: « Ich bin ein Berliner » và giải thích thêm: "Từ lâu chúng ta đã tin là ở nước Mỹ không ai còn quan tâm đến lục địa này nữa. Sự hiện diện và phát biểu của Barack Obama là bằng cớ chứng tỏ rằng định kiến này không đúng". Hầu hết người Đức dường như tin rằng chiến thắng của Obama trong cuộc bầu cử tổng thống vào tháng 11 tới sẽ góp phần cải thiện quan hệ giữa Mỹ và châu Âu. Bài diễn văn của ông được so sánh với bài diễn văn do John F Kennedy và Ronald Reagan đọc ở Berlin, song điểm khác biệt duy nhất là Kennedy và Reagan lúc đó là tổng thống đương nhiệm. Thượng nghị sĩ Obama đã phát biểu với tư cách là công dân chớ không phi tổng thống trước 500.000 dân Thành Bá Linh cách không xa nơi ông diễn thuyết là Bức tường Bá Linh từng phân chia thành phố này: « Các bức tường giữa các đồng minh cả ở hai bên bờ Đại Tây Dương không thể đứng vững. Các bức tường giữa các quốc gia với tầm kích lớn nhất và tệ hại nhất không thể đứng vững. Các bức tường giữa các chủng tộc và sắc tộc, co dân và di dân, Công giáo và Hồi giáo và Do Thái giáo không thể đứng vững » "The walls between old allies on either side of the Atlantic cannot stand," Obama said, speaking not far from where the Berlin Wall once divided the city. "The walls between the countries with the most and those with the least cannot stand. The walls between races and tribes, natives and immigrants, Christian and Muslim and Jew cannot stand," he said. Obama kêu gọi Mỹ, châu Âu sát cánh chống khủng bố Ngay trước khi đọc bài diễn văn quan trọng trong chuyến Âu du dưới « Cột Chiến Thắng Victory Column« tại Quảng trường Tiergarten tại Bá Linh được xem tương đương với bài diễn văn nổi tiếng của Tổng Thống John F Kennedy năm 1963 « Tôi là một cư dân Thành Bá Linh - Ich bin ein Berliner « Ứng viên Tổng thống Mỹ Barack Obama mà dân Thành Bá Linh gọi là «John Kennedy noir - John Kennedy đen » đã nói với người dân ở Berlin rằng Mỹ và châu Âu đã xa rời nhau và đã tới lúc xích lại gần nhau, đồng thời kêu gọi người Mỹ và châu Âu cùng nhau dấn thân vào những thách thức tầm thế giới như chống khủng bố, chống sự phát nóng trên toàn cầu "Nếu chúng ta trung thực... chúng ta biết rằng thỉnh thoảng ở cả hai bờ Đại Tây dương, chúng ta đã rời xa và quên mất vận mệnh chung của chúng ta", ông Obama nói. Ít nhất 500.000 người đã tập trung ở công viên Tiergarten, trung tâm Berlin, để nghe Thượng nghị sĩ Obama đọc bài diễn văn công khai duy nhất trong chuyến thăm vòng quanh thế giới của ông. Sự kiện này được truyền hình trực tiếp ở Đức, nơi ông được đông đảo công chúng Đức mến mộ. Ông Obama đã bắt đầu bài diễn văn bằng cách tỏ lòng ngưỡng mộ người dân Berlin về lòng dũng cảm năm 1948. Sau khi kêu gọi tăng cường hợp tác với châu Âu, ông nói rằng khủng bố, phổ biến hạt nhân, các rào cản thương mại và biến đổi khí hậu là những thách thức toàn cầu. Ông Obama phát biểu: "Mặc dù thế kỷ 20 đã dạy chúng ta rằng chúng ta có chung vận mệnh, song thế kỷ 21 đã tiết lộ một thế giới hòa quyện hơn bất kỳ thời gian nào trong lịch sử nhân loại. Tại châu Âu, quan điểm rằng Mỹ là một phần của những bất ổn trên thế giới, chứ không phải một lực lượng giải quyết các bất ổn đó, đã trở nên quá phổ biến. Tại Mỹ, có những quan điểm phủ nhận tầm quan trọng của châu Âu trong an ninh và tương lai của chúng tôi. Tuy nhiên, những gánh nặng của địa vị công dân toàn cầu tiếp tục liên kết chúng ta với nhau và đòi hỏi chúng ta làm nhiều trách nhiệm hơn nữa trong những vùng nóng bỏng của thế giới" « While the 20th century taught us that we share a common destiny, the 21st has revealed a world more intertwined than at any time in human history. In Europe, the view that America is part of what has gone wrong in our world, rather than a force to help make it right, has become all too common. In America, there are voices that deride and deny the importance of Europe's role in our security and our future. Both views miss the truth - that Europeans today are bearing new burdens and taking more responsibility in critical parts of the world » Thượng nghị sĩ này nói rằng sự hợp tác giữa các quốc gia không phải là một lựa chọn, mà là "cách duy nhất bảo vệ an ninh chung của chúng ta". Ông Obama đã đề cập tới Afghanistan, một vấn đề nhạy cảm ở Đức do nước này đang chịu áp lực gửi thêm quân tới Afghanistan. Ông nói rằng đã tới lúc củng cố lại quyết tâm của các quốc gia để "đánh bại những kẻ khủng bố đe dọa an ninh của chúng ta ở Afghanistan và những kẻ buôn bán ma túy trên các con phố của các bạn. Người dân Afghanistan cần quân đội của chúng ta ... và chúng ta sẽ gặp nguy hiểm nếu rút lui bây giờ", ông Obama nói. This is the moment when we must renew our resolve to rout the terrorists who threaten our security in Afghanistan, and the traffickers who sell drugs on your streets. The Afghan people need our troops and your troops; our support and your support to defeat the Taliban and al Qaeda, to develop their economy, and to help them rebuild their nation. We have too much at stake to turn back now. Trước khi đọc diễn văn, Thượng nghị sĩ Obama đã có các cuộc hội đàm với các lãnh đạo Đức, trong đó có Thủ tướng Angela Merkel, để thảo luận về các cuộc chiến ở Iraq và Afghanistan, biến đổi khí hậu, các vấn đề năng lượng. Ông Obama đã bay tới Đức sau khi thăm Israel và bờ Tây. Ông sẽ thăm Pháp vào ngày 25/7 và Anh vào ngày 26/7. Trong bài diễn văn, ứng viên tổng thống Mỹ này còn kêu gọi sự ủng hộ đối với công cuộc tái thiết Iraq khi Mỹ trao trách nhiệm cho chính phủ Iraq và kết thúc cuộc chiến ở nước này. Ông kêu gọi mọi quốc gia hành động nghiêm túc như Đức để giảm phát thải khí nhà kính, kêu gọi thương mại toàn cầu tự do và công bằng cho tất cả mọi người. Ứng viên đảng Dân chủ rất được lòng người Đức. Những cuộc thăm dò gần đây ở nước này cho thấy, 3/4 người được hỏi mong muốn ông trở thành Tổng thống Mỹ trong cuộc tuyển cử sắp tới. Theo giới phân tích, những hình ảnh trên truyền hình của Obama khi ông phát biểu trước những người dân Berlin sẽ góp phần nâng cao hình ảnh của ông như một chính khách quốc tế, tạo cho ông thêm cơ hội đánh bại đối thủ đến từ đảng Cộng hòa John McCain để trở thành ông chủ Nhà Trắng. Obama bay đến Đức sau khi kết thúc chuyến thăm Israel và Bờ Tây. Trước khi tới Berlin, ông nói với báo giới: "Hy vọng bài phát biểu của tôi sẽ thể hiện rõ ràng mối quan hệ mà tôi mong muốn giữa Mỹ và châu Âu. Tôi hy vọng được truyền tải khắp hai bờ Đại Tây Dương thông điệp về giá trị mối quan hệ này và chúng ta cần phải xây dựng nó thế nào". Obama bay đến Đức sau khi kết thúc chuyến thăm Israel và Bờ Tây. Trước khi tới Berlin, ông nói với báo giới: "Hy vọng bài phát biểu của tôi sẽ thể hiện rõ ràng mối quan hệ mà tôi mong muốn giữa Mỹ và châu Âu. Tôi hy vọng được truyền tải khắp hai bờ Đại Tây Dương thông điệp về giá trị mối quan hệ này và chúng ta cần phải xây dựng nó thế nào". Năm 1963, ít lâu sau khi Cộng Sản Đông Đức do Liên Sô hỗ trợ cho xây Bức Tường Bá Linh ngăn chặn sự qua lại của dân chúng hai khu vực đông tây Berlin, Tổng thống John F. Kennedy đến thăm Tây Đức và xác định sự ủng hộ của Hoa Kỳ trong sự bảo vệ tự do. Bài diễn văn đọc ngày 26 tháng 6 năm 1963 trước dân chúng Tây Bá Linh đang lo sợ Cộng Sản sẽ dùng vũ lực chiếm toàn thể thành phố nằm lọt sâu giữa lảnh thổ Đông Đức, được Tổng thống Kennedy kết luận với câu phát biểu bằng tiếng Đức: "Ich bin ein Berliner" (Tôi là một người dân Bá Linh). Tùy bạn đọc suy nghĩ về bài diễn văn của Ứng cử viên Tổng thống Mỹ Obama theo gợi ý sau : "No one knows what Obama will show. Will it be the ideological, Left-wing Democratic primary candidate who vowed to end the war rather than win it, or the Democratic nominee who dismisses the progressing coalition victory as a distraction? Will it be the American populist who has told supporters in the United States that he will demand more from our allies in Europe and get it, or the liberal internationalist hell-bent on being liked in Europes salons?" Obama Berlin Speech July 24, 2008 Before the largest crowd of his campaign, Democratic presidential contender Barack Obama on Thursday summoned Europeans and Americans together to "defeat terror and dry up the well of extremism that supports it" as surely as they conquered communism a generation ago. "A World that Stands as One" July 24th, 2008 Berlin, Germany Thank you to the citizens of Berlin and to the people of Germany. Let me thank Chancellor Merkel and Foreign Minister Steinmeier for welcoming me earlier today. Thank you Mayor Wowereit, the Berlin Senate, the police, and most of all thank you for this welcome. I come to Berlin as so many of my countrymen have come before. Tonight, I speak to you not as a candidate for President, but as a citizen - a proud citizen of the United States, and a fellow citizen of the world..... Quý bạn đọc bấm vào đây xem tiếp bạn đọc bấm vào đây xem tiếp VIDEO & HÌNH ẢNH bài viết "Diễn văn Thượng Nghị Sĩ Barack Obama « Dân Thành Bá Linh, dân tộc trên Thế giới, đây là thời điểm của chúng ta. Đây là lúc Thời gian điểm cho chúng ta.» " NÊN DÙNG bộ lướt mạng IE của MicroSoft .....còn dùng FIREFOX nên để UNICODE UTF - 8 |
|
said this on 12 Sep 2008 8:11:15 PM EST
Ong nay khong hieu gi het.Ong ta chi noi xuong thoi.Ong ta dung nhung ngon tu to lon nhung chi la de dien thuyet, va co phan khoe khong tai hung bien rong rang cua minh ,Va chac chan rang cu tri My se khong bau Ong nay lam Tong Thong dau
|


Author/Admin)