- Trang Chủ
- Điểm Nóng
- Chính trị thế giới
- Có nên giữ nguyên hiện trạng Biển đông?
Có nên giữ nguyên hiện trạng Biển đông?
- Tác Giả: Trương Thái Du
- Đăng ngày 10.09.08
- Chính trị thế giới
-
Xếp hạng:




Thế vận hội Bắc Kinh đã kết thúc. Người Trung Quốc đã tự tin họ vừa trở thành cường quốc, với mũi nhọn thể thao đi đầu. Chủ nghĩa dân tộc sô vanh cực đoan ở phương bắc đang ngất ngây sau liều doping cơ bắp hoành tráng.
Chiến tranh muôn đời nay luôn khởi đi từ kẻ mạnh. Thủ đoạn ưa dùng của một cường quốc là khiến vũ lực chuyển hóa các thông điệp yêu cầu quyền lợi, tôi luyện khả năng tự vệ và gây hấn. Hãy xem nước Mỹ hơn nửa thế kỷ qua, từ sau thế chiến thứ hai, có bao giờ nó ngừng nghỉ chiến tranh can thiệp, ngừng nghỉ việc tạo ra những kháng thể bạo lực để tự hoàn thiện sức mạnh. Mỹ thất bại ở Việt Nam khi tiết chế kém hợp lý qui mô xung đột, dù luôn tỉnh táo không đưa bộ binh vượt vĩ tuyến 17. Nga Xô ngã quị, tan rã và chỉ gượng dậy được sau hơn hai chục năm vì “biến chứng quá liều” ở Apghanistan. Trong “đơn thuốc” phục hồi của họ có tên Chesnia, Caucase Trung Á và mới đây là Gruzia. Mầm non cường quốc Nhật Bản xưa hăng máu quá, thắng Nga, thắng Trung Quốc nhưng lại trượt dài trên Thái Bình Dương bao la đến nỗi trở thành kẻ bạc nhược.
Cho nên tôi không nghi ngờ Trung Quốc đang cân nhắc chiến tranh, mà chỉ muốn tiên đoán họ định giới hạn chiến tranh như thế nào. Mấy thập kỷ nay họ dùng loại “kháng thể” Đài Loan để rèn giũa sức mạnh quân đội. Hình như Mỹ vẫn khoan khoái nhấm nháp “quả lừa” cùng tên. Thật vậy, hãy tưởng tượng một cuộc xung đột ngoài ý muốn giữa Trung – Nhật hoặc Trung – Mỹ, vũ khí mà Đài Loan “tậu” được bấy nay sẽ ý nghĩa thế nào, hành xử của nó sẽ trở nên rất có trọng lượng.
Giới để mắt về phía phương Tây tại Việt Nam luôn có những mong chờ hão huyền nơi nước Mỹ. Bài học khi họ bỏ rơi chính phủ Việt Nam Cộng Hòa thỉnh thoảng vẫn ấm ức sôi lên trong tâm tưởng các kiều bào lớn tuổi bên bờ đông Thái Bình Dương. Chỉ có thế thôi, nếu không kể “ký ức Mỹ” chưa bao giờ phai nhạt nơi thị dân miền nam Việt Nam cũ. Ký ức ấy vừa ti tiện, vừa hạ mình. Với họ cái gì Mỹ cũng nhất. Ký ức ấy sinh ra từ một nền văn minh nông nghiệp thuộc địa lạc hậu, choáng ngợp trước kỹ nghệ tân tiến của những ông trùm tư bản, choáng ngợp trước vũ khí hiện đại kết dính cùng kỹ năng quảng cáo tài tình, nếu không muốn nói là bố láo.
Thật ra nước Mỹ là một thực thể chính trị phi lịch sử cho nên họ vừa sợ lịch sử vừa coi thường lịch sử và chẳng bao giờ học thuộc một bài học nào của lịch sử. Họ biết Napoleon đã bại trận tại Nga, biết Hitler đã sa lầy tại Liên Xô nhưng luôn ra vẻ kẻ cả và coi thường nước Nga. Ung nhọt Gruzia bục ra, chẳng biết có làm người Mỹ thức tỉnh. Ngược lại, với Trung Quốc thì họ lại cảnh giác và đề cao quá mức, hết sức nâng đỡ với phương châm cố gắng biến kẻ thù thành bạn ngang hàng từ ngày Mao Trạch Đông còn tại thế. Các ứng viên tổng thống Mỹ từ kỳ bầu cử này đến kỳ bầu cử khác dù hiểu rõ hiểm họa tiềm tàng từ Bắc Kinh, song khi đã yên vị trong Nhà trắng, họ chẳng bao giờ cưỡng lại được nguồn lợi kinh tế từ một cộng đồng tiêu thụ/sản xuất gồm 1,3 tỷ cái mồm, 2,6 tỷ bàn tay. Hai ví dụ trên chứng minh sự non yếu, thiếu nhất quán và xuyên suốt của chính sách ngoại giao quốc tế tại Washington.
Chiến tranh muôn đời nay luôn khởi đi từ kẻ mạnh. Thủ đoạn ưa dùng của một cường quốc là khiến vũ lực chuyển hóa các thông điệp yêu cầu quyền lợi, tôi luyện khả năng tự vệ và gây hấn. Hãy xem nước Mỹ hơn nửa thế kỷ qua, từ sau thế chiến thứ hai, có bao giờ nó ngừng nghỉ chiến tranh can thiệp, ngừng nghỉ việc tạo ra những kháng thể bạo lực để tự hoàn thiện sức mạnh. Mỹ thất bại ở Việt Nam khi tiết chế kém hợp lý qui mô xung đột, dù luôn tỉnh táo không đưa bộ binh vượt vĩ tuyến 17. Nga Xô ngã quị, tan rã và chỉ gượng dậy được sau hơn hai chục năm vì “biến chứng quá liều” ở Apghanistan. Trong “đơn thuốc” phục hồi của họ có tên Chesnia, Caucase Trung Á và mới đây là Gruzia. Mầm non cường quốc Nhật Bản xưa hăng máu quá, thắng Nga, thắng Trung Quốc nhưng lại trượt dài trên Thái Bình Dương bao la đến nỗi trở thành kẻ bạc nhược.
Cho nên tôi không nghi ngờ Trung Quốc đang cân nhắc chiến tranh, mà chỉ muốn tiên đoán họ định giới hạn chiến tranh như thế nào. Mấy thập kỷ nay họ dùng loại “kháng thể” Đài Loan để rèn giũa sức mạnh quân đội. Hình như Mỹ vẫn khoan khoái nhấm nháp “quả lừa” cùng tên. Thật vậy, hãy tưởng tượng một cuộc xung đột ngoài ý muốn giữa Trung – Nhật hoặc Trung – Mỹ, vũ khí mà Đài Loan “tậu” được bấy nay sẽ ý nghĩa thế nào, hành xử của nó sẽ trở nên rất có trọng lượng.
Giới để mắt về phía phương Tây tại Việt Nam luôn có những mong chờ hão huyền nơi nước Mỹ. Bài học khi họ bỏ rơi chính phủ Việt Nam Cộng Hòa thỉnh thoảng vẫn ấm ức sôi lên trong tâm tưởng các kiều bào lớn tuổi bên bờ đông Thái Bình Dương. Chỉ có thế thôi, nếu không kể “ký ức Mỹ” chưa bao giờ phai nhạt nơi thị dân miền nam Việt Nam cũ. Ký ức ấy vừa ti tiện, vừa hạ mình. Với họ cái gì Mỹ cũng nhất. Ký ức ấy sinh ra từ một nền văn minh nông nghiệp thuộc địa lạc hậu, choáng ngợp trước kỹ nghệ tân tiến của những ông trùm tư bản, choáng ngợp trước vũ khí hiện đại kết dính cùng kỹ năng quảng cáo tài tình, nếu không muốn nói là bố láo.
Thật ra nước Mỹ là một thực thể chính trị phi lịch sử cho nên họ vừa sợ lịch sử vừa coi thường lịch sử và chẳng bao giờ học thuộc một bài học nào của lịch sử. Họ biết Napoleon đã bại trận tại Nga, biết Hitler đã sa lầy tại Liên Xô nhưng luôn ra vẻ kẻ cả và coi thường nước Nga. Ung nhọt Gruzia bục ra, chẳng biết có làm người Mỹ thức tỉnh. Ngược lại, với Trung Quốc thì họ lại cảnh giác và đề cao quá mức, hết sức nâng đỡ với phương châm cố gắng biến kẻ thù thành bạn ngang hàng từ ngày Mao Trạch Đông còn tại thế. Các ứng viên tổng thống Mỹ từ kỳ bầu cử này đến kỳ bầu cử khác dù hiểu rõ hiểm họa tiềm tàng từ Bắc Kinh, song khi đã yên vị trong Nhà trắng, họ chẳng bao giờ cưỡng lại được nguồn lợi kinh tế từ một cộng đồng tiêu thụ/sản xuất gồm 1,3 tỷ cái mồm, 2,6 tỷ bàn tay. Hai ví dụ trên chứng minh sự non yếu, thiếu nhất quán và xuyên suốt của chính sách ngoại giao quốc tế tại Washington.
***
Lướt qua các điểm nóng mà Trung Quốc có thể khuấy lên là Đông Hải, Đài Loan, Tây Tạng, Tân Cương và Nam Hải (tức Biển Đông trong ngôn ngữ Việt Nam, tôi dùng từ này để tránh nhầm lẫn với Đông Hải, nơi xung đột lợi ích giữa Trung Quốc và Nhật Bản). Như trên đã nói, Đài Loan rốt cuộc chỉ là nghi binh của Bắc Kinh mà thôi. Thực tế chứng minh người Đài Loan đã chọn Quốc Dân Đảng và phương châm hòa bình cho eo biển, cho những con cháu chung tiên tổ Viêm – Hoàng. Tân Cương đang manh nha chiến tranh du kích, phá hoại. Tây Tạng là kiểu xuống đường, tập hợp quần chúng. Đông Hải đang tạm yên với những thỏa thuận chia sẻ đôi bên cùng có lợi. Trung Quốc chỉ còn mỗi Nam Hải để “sắc thuốc”. Hơn nữa một trong những nghệ thuật chính trị của văn minh Hoa Hạ là dùng lửa dập lửa. Viễn cảnh Tây Tạng bùng cháy, đàn áp làm thế giới giận dữ; Tân Cương rối loạn vì khủng bố qua lại từ hai phía; Bắc Kinh sẽ chẳng ngại ngần khêu mồi lửa Nam Hải để hút hết dư luận vào đấy. Quả là nhất cử lưỡng tiện.Tôi đã đọc rất nhiều ý kiến luận bàn các giải pháp cho Biển Đông. Khía cạnh “khát năng lượng” của Trung Quốc được nêu bật, cho nên giải pháp “chia sẻ”, tìm “sự hiểu biết lẫn nhau” rất sáng. Thậm chí Trung Quốc cũng từng đề nghị gác chủ quyền qua một bên để cùng thăm dò và khai thác tài nguyên. Yếu tố “cường quốc Huê Kỳ” cũng được tính đến. Tôi bỗng nhớ câu chuyện ngụ ngôn “chia bánh” từ ngày thơ bé: “Hai con thỏ bất đồng về sự công bằng bên một chiếc bánh. Gã cáo lưu manh bèn giúp đỡ bằng cách bẻ chiếc bánh làm hai phần không tương xứng. Tất nhiên không chú thỏ nào thỏa mãn. Giải pháp mà cáo đã thực hiện là cứ ăn dần cả hai phần đến khi chỉ còn hai mảnh nhỏ xíu bằng nhau”. Ở đây không khó nhận ra rằng cáo là Mỹ, là Trung Quốc và thỏ là những nước Asean yếu ớt trong chia rẽ.
Hợp tác thì khó khăn, nếu không muốn nói là bất khả thi, ở ngay trong sự đoàn kết của Asean nữa. Tình huống trở thành “bao cát” cho võ sĩ cường quốc “thao dượt” đã khá rõ ràng. Do vậy sự nhạy cảm của người dân và chính phủ Việt Nam với “kế hoạch xâm lăng 31 ngày” trên mạng Sina là dễ hiểu. Thiển nghĩ Việt Nam cũng không đến nỗi bị khủng hoảng tinh thần (kiểu như Gruzia), hơn 1000 năm lập quốc của họ bên cạnh Trung Hoa đã có quá nhiều tiền lệ và đối sách tham khảo cho tình huống. Họ nan giải ở ngoài Biển Đông, nơi các tranh chấp là vô tiền khoáng hậu.
Trong khi dò dường đi, nên chăng, người Việt Nam hãy cân nhắc giải pháp giữ nguyên hiện trạng Biển Đông, cùng vận động bè bạn Asean tuyên bố thẳng thừng sẽ để dành tài nguyên dầu mỏ cho con cháu mai sau. Tôi tin chắc các bộ óc ở Trung Nam Hải sẽ bất ngờ với tình huống này. Song song với luận lý ấy, cần thiết luôn đề cao lẽ phải và bằng chứng chủ quyền không thể chối cãi của Việt Nam trên Biển Đông.
Hành động mập mờ đu dây gần đây của chính phủ Việt Nam, như mời gọi những tập đoàn dầu khí xuyên quốc gia thăm dò khu vực ngoài thềm lục địa kề cận vùng nhạy cảm sẽ không đi đến đâu. Trung Quốc luôn ý thức được ảnh hưởng to lớn của họ trên bất cứ bàn đàm phán thương mại nào liên quan đến Biển Đông. Trước mắt, theo tôi những gì chưa chắc chắn thì không nên làm, tránh tạo cớ cho kẻ mạnh khơi mào tranh chấp như mới rồi tại Gruzia.
Có người bạn hỏi tôi “Mai sau là mai sau nào?”. Tôi đã trả lời: Mai sau tất nhiên là ở thì tương lai, ở giữa một trật tự quốc tế ổn định, ở trong sự hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau của tất cả các nước liên quan tới Biển Đông, ở lúc tiềm lực văn hóa kinh tế quân sự của đất nước Việt Nam không còn bị chính người Việt Nam bi quan… Với tôi, trong cái “mai sau” ấy, người Việt Nam không còn là thỏ, không ảo tưởng về những “bạn cáo” vô tư, vô vụ lợi, không mỏi mòn tìm kiếm sức mạnh tự vệ ở ngoài bản thân mình.
Thảo Điền
9.2008
© Trương Thái Du
Bài do tác giả gởi Đàn Chim Việt
Rỉ Tai
8 Responses to "Có nên giữ nguyên hiện trạng Biển đông?" 
|
said this on 10 Sep 2008 2:40:33 AM EST
Nỗi nhục mang tên Hoàng Sa - Trường Sa ============================== Hàng năm chuông Quảng Đảo - Trường Kỳ Tưởng niệm thảm kịch buồn lâm ly Vết chàm tử thù khắc Lịch sử Đồng minh Mỹ-Nhật chẳng hỏng đi Bao năm núp bóng dù nguyên tử Khôn ngoan Lãnh đạo vì Dân vì ..... Ngẫm người nghĩ mình buồn phận Nước Nỗi nhục mang tên Hoàng Sa chi ? * * * Nỗi nhục đau mang tên Hoàng Sa Đàn Chim Việt cất tiếng Quê Nhà Ý thức tự vấn vận mệnh Nước Đau lòng thương Lương dân xương da Giương cao đấu tranh dòng biểu ngữ Tay sai Bắc Kinh lũ gian tà Tấm lòng về Quê không áo gấm Tự do ngôn luận cất tiếng ca Triệu Lương Dân Nguyễn Hữu Viện ..."Nay các ngươi ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Làm tướng triều đình đứng hầu quân man mà không biết tức; nghe nhạc thái thường đãi yến sứ ngụy mà không biết căm. Có kẻ lấy việc chọi gà làm vui; có kẻ lấy việc cờ bạc làm thích. Có kẻ chăm lo vườn ruộng để cung phụng gia đình; có kẻ quyến luyến vợ con để thỏa lòng vị kỷ. Có kẻ tính đường sản nghiệp mà quên việc nước; có kẻ ham trò săn bắn mà trễ việc quân. Có kẻ thích rượu ngon; có kẻ mê giọng nhảm. Nếu bất chợt có giặc Mông Thát tràn sang thì cựa gà trống không đủ đâm thủng áo giáp của giặc; mẹo cờ bạc không đủ thi hành mưu lược nhà binh. Vườn ruộng nhiều không chuộc nổi tấm thân ngàn vàng; vợ con bận không ích gì cho việc quân quốc. Tiền của dẫu lắm không mua được đầu giặc; chó săn tuy hay không đuổi được quân thù. Chén rượu ngọt ngon không làm giặc say chết; giọng hát réo rắt không làm giặc điếc tai. Lúc bấy giờ chúa tôi nhà ta đều bị bắt, đau xót biết chừng nào! Chẳng những thái ấp của ta không còn mà bổng lộc các ngươi cũng thuộc về tay kẻ khác; chẳng những gia quyến của ta bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác giày xéo mà phần mộ cha ông các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào; chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là tướng bại trận. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui chơi thỏa thích, phỏng có được chăng?"... Trích Hịch Tướng sĩ của Hưng Đạo Đại Vương Hoàng Sa ơi ! Trường Sa ơi ! ==================== Mười sáu (1) chữ vàng: đồ hàng mã Chúng vừa thành lập phố (2) Tam Sa ! Hoàng Sa Trường Sa như máu thịt Vùng trời vùng biển thiêng liêng ta Nhập nhằng thuộc Hải Nam chúng láo Vạn lý Trường Sa (3) góc quê nhà Kẻ thù truyền kiếp loài Đại Hán Đến Thiên kỷ này vẫn lũ ma ! * * * Ai gây chinh chiến ngập máu xương Lương dân hai nước khổ đoạn trường Khăn sô đầu trẻ buồn góa phụ Bá quyền bành trướng mộng quân vương Nước lớn người đông lo không nổi Tàu lấn dành từng tấc đất vuông Cướp giật Hoàng Sa chận ra Biển Lớn Trận này ta quyết đánh không thương Triệu Lương Dân Nguyễn Hữu Viện (1) 16 chữ vàng: " Láng giềng hữu nghị Hợp tác toàn diện ổn định lâu dài Hướng tới tương lai" (2) Quốc vụ viện Trung Quốc vừa thành lập "thành phố cấp huyện Tam Sa" thuộc tỉnh Hải Nam bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam (3) Vạn lý Trường Sa là tên gọi chung cho hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa theo bản đồ được vẽ thời Minh Mạng trong tập Đại Nam Nhất Thống Toàn Đồ |
|
said this on 11 Sep 2008 4:28:56 AM EST
Biển Đông dậy sóng ============== Bến tàu ngầm nguyên tử Hải Nam Hoàng Sa: sân bay quân sự vừa làm Săn thu tin tình báo siêu cấp Đảo Phú Lâm xây dựng hành lang Phân tích giải mã tín hiệu vô tuyến Đường băng phi trường chúng mở mang Phi cơ thế hệ ba bay lên xuống Tàu khu trục hộ tống nghênh ngang * * * Bán kính tác chiến từ Hoàng Sa Tàu sân bay không bị đánh chìm xa Eo biển Đài Loan có chiến sự Trinh sát hải quân Mỹ ngang qua Tam Á: căn cứ hải quân cỡ lớn Phân đội tàu ngầm hạt nhân rà Cảng Châu Sơn Hạm đội Đông Hải Khu trục hạm tên lửa tầm xa * * * Hạm đội Bắc Hải đảo Sơn Đông Sứ mệnh chiến lược dõi bềnh bồng Tàu chiến Mỹ - Nhật hướng Nam tiến Kiềm chế hạm đội Nga biên phòng Cắt ngang tuyến đường vận chuyển biển Tàu ngầm hạt nhân lớp Hán công Thâm nhập sâu lãnh hải Nhật Bản Hạm đội Bắc Hải ngang dọc ngông Triệu Lương Dân Nguyễn Hữu Viện Trung Quốc tăng cường xây dựng căn cứ quân sự tình báo ở quần đảo Hoàng Sa. Tăng cường lực lượng quân sự và xây dựng các căn cứ tàu ngầm bí mật ở đảo Hải Nam. Hải quân và không quân Trung Quốc đang tăng cường xây dựng các căn cứ trên quần đảo Hoàng Sa, trong đó có xây dựng sân bay quân sự lớn nhất trên biển và trạm thu thập tin tức tình báo siêu cấp. Dây trời ăng ten của trạm thu thập tin tức tình báo đã được bố trí dày đặc trên toàn bộ đảo nhỏ thuộc quần đảo Hoàng Sa. Đảo nhỏ này thông qua một hành lang nhân tạo xây dựng trên biển đã nối liền với đảo Phú Lâm thuộc Hoàng Sa Ăng ten cỡ lớn trên đảo có thể theo dõi được toàn bộ hoạt động trên Biển Đông, bao gồm các tín hiệu vô tuyến điện cao tần của toàn bộ lãnh thổ Việt Nam, Philippines và với cả Malaysia. Tất cả những tin tức tình bảo thu thập được sau khi tập hợp lại, sẽ do Bắc Kinh phụ trách phân tích, giải mã. Ngoài những mật mã của Mỹ và Nga chưa thể phá nổi ra, mật mã quốc phòng của các nước xung quanh đều đã từng bị giải mã. Sân bay quân sự trên đảo Phú Lâm của quần đảo Hoàng Sa cũng được xây dựng lại, đường băng hiện đã dài hơn 2.500m, một bộ phận đường băng đã vươn ra tận biển, đủ để cho bất kỳ loại máy bay thế hệ ba nào của Trung Quốc như SU-30MKK có thể lên xuống. Mục đích chủ yếu của việc hải quân và không quân Trung Quốc tăng cường xây dựng căn cứ quân sự trên đảo Phú Lâm là để xây dựng một căn cứ tiền duyên hùng mạnh, phối hợp với các căn cứ tàu ngầm và tàu nổi ở đảo Hải Nam, thâm nhập quân sự sâu hơn nữa vào toàn bộ khu vực Nam Hải. Một khi eo biển Đài Loan có chiến sự, đảo Phú Lâm sẽ là tàu sân bay không bao giờ chìm, giám sát quân Mỹ tăng viện từ hường Bắc của Ấn Độ Dương. Bán kính tác chiến của máy bay SU27, SU30MKK cất cánh từ quần đảo Hoàng Sa có thể bao trùm lên toàn bộ biển Đông, bao gồm Malaysia, Philippines và Brunei. Sứ mệnh chiến thuật trực tiếp nhất của hạm đội Đông Hải là phong tỏa Đài Loan, tìm cách tiêu diệt các tàu chiến lớn của hải quân Đài Loan. Phán đoán từ động thái gần đây Trung Quốc tăng cường lực lượng quân sự ở bán đảo Sơn Đông cho thấy sứ mệnh chiến lược của hạm đội Bắc Hải đã thay đổi, thành trực tiếp theo dõi các tàu chiến của Mỹ và Nhật tiến xuống phía Nam, kiềm chế sự trỗi dậy của hải quân Hàn Quốc và của hạm đội Thái Bình Dương của Nga, hoàn thành sứ mệnh chiến lược phong tỏa phía Đông eo biển Đài Loan, cắt đứt tuyến đường vận chuyển trên biển mà tàu chiến Mỹ và Nhật Bản viện trợ cho Đài Loan, có thể vươn tới chuỗi đảo thứ nhất và chuỗi đảo thứ hai từ hướng Bắc, kiềm chế quân Mỹ đóng ở căn cứ Guam. Điều đáng chú ý là tàu ngầm hạt nhân 091 lớp Hán đã nhiều lần tiến vào khu vực biển Guam, thậm chí thâm nhập vào lãnh hải Nhật Bản, đều xuất phát từ phân đội tàu ngầm hạt nhân số một của hạm đội Bắc Hải. |
|
said this on 11 Sep 2008 10:40:50 PM EST
Neu khong mo mang bien dong thi Trung Quoc no cung se mo mang . ngoi yen cho cho con chau nhung ma nguoi ta dau co chiu lam nhu vay . Tinh toan sai roi ong Thao Dien Truong Thai Du oi
|
|
said this on 13 Sep 2008 8:14:27 AM EST
Bài viết kém, vì lập luận và chứng minh có nhiều thiếu sót. Dùng quá nhiều câu văn đao to búa lớn nhưng tối nghĩa (t/d ... tạo ra những kháng thể bạo lực để tự hoàn thiện sức mạnh; ... tiết chế kém hợp lý qui mô xung đột, dù luôn tỉnh táo ...; ... (Nhật) trượt dài trên Thái Bình Dương bao la đến nỗi trở thành kẻ bạc nhược; v.v...; nhiều lắm). Các nhận định hết sức chủ quan, đồng thời cũng rất mơ hồ.
Bài viết bàn về thực trạng chính trị mà lại chứa quá nhiều giả định. Trong bài tác giả có kể lại một câu chuyện ngụ ngôn về gã Cáo lưu manh và hai chú thỏ ngu ngơ. Nhưng rồi gán cho Trung quốc và ASEAN là hai chú thỏ ngu ngơ đến mức có thể bị anh cáo Mỹ lừa trắng trợn như thế thì thật là bất ngờ đến … ngã ngữa? Không lẽ sự hiểu biết, trí thông minh cùng khả năng phân tách của các nhà lãnh đạo Á châu, với bao nhiêu là ban bệ cố vấn các ngành, có thể thấp đến mức tệ hại đến như thế sao? Dễ bị người khác lừa đến như thế sao? Còn thua cả ông ... Trương Thái Du sao? Có lẽ, cũng với một nhận định hời hợt đến thảm thương và sai lạc như thế ông đã chê bai sự thiếu hiểu biết, cùng yếu kém nhận xét về những điều hết sức sơ đẳng, của thị dân miền Nam ngày trước. Tôi cho là: "Tác giả Trương Thái Du chẳng những quá lời mà còn yếu kém về nhận định cùng phân tách.” |
|
said this on 14 Sep 2008 3:26:05 AM EST
Trong bài viết này ông TT Du có vẻ lên án và kêu gọi đề phòng Mỹ hơn là đề phòng Trung Hoa . Tại sao vậy ? Trung Hoa là xứ đang chiếm đóng Hoàng Sa và 1 phần T. Sa của VN, Và lại đang lên tiếng kêu gào lấy hết luôn Trường Sa . Trung Hoa lại là xứ liên tục bắn giết, hăm dọa ngư dân và hải quân VN ở biển Đông . Họ còn công khai vẽ bản đồ 1 cách lố bịch tuyên bố 80% biển "Nam Hải" là của Trung Hoa . Vậy thì tại sao ông TT Du chỉ chú ý kết án Mỹ ?
Người VN có trí khôn và tự trọng không ai muốn hoàn toàn dựa vào Mỹ để "chống" Trung cộng . Nhưng 1 quan hệ vững chắc với nước Mỹ dân chủ là 1 bảo đảm chống lại 2 mối đe dọa từ người Tàu . Mối đe dọa thứ nhất là cướp đảo, cướp biển, cướp đất đai (đây là mối đe dọa về chiến tranh). Mối đe dọa thứ 2 là ngăn cản quá trình cải cách dân chủ pháp trị ớ VN (Đây là điều Trung Quốc luôn luôn lo lắng về VN) . Dù rằng khi quan hệ với Mỹ, Việt nam vẫn có thể giữ mối giao hảo bình thường với Trung Quốc . Ông TT Du còn cho rằng "Nên giữ nguyên hiện trạng biển Đông" . Trong khi Trung Quốc ngày đêm kêu gào "chiếm lại" đảo T. Sa, lén lút công bố Hoàng Sa + T Sa là lãnh thổ chính thức cúa họ . Họ đang khai thác dầu ở Hoàng Sa + T Sa và tiếp tục củng cố và tăng cường sức mạnh quân sự trên biển . Họ "cấm" chúng ta khai thác dầu trên vùng biển của chúng ta . Vậy mà ông TT Du "khuyên" rằng cứ giữ nguyên hiện trạng ! Hiện trạng đâu có yên ã đâu mà "giữ nguyên" . Tàu đang lấn át, hăm dọa hằng ngày, hàng giờ, đã cướp đã giết và sẽ tiếp tục cướp giết . Giữ nguyên là thế nào ? Ông TT Du còn cho rằng hành động của chính phủ Việt Nam là "Hành động mập mờ đu dây" (Lời nói không khác gì lời của 1 người Tàu) . Theo ông Trương, chính phủ VN nên tiếp tục lòn cuối ngậm miệng im lặng trước những thói côn đồ của Tàu là đúng , là "không mập mờ" chăng ? Ông TT Du là người Việt Nam hay người Tàu ? |
|
said this on 14 Sep 2008 11:51:58 AM EST
Đề phòng cái"ngu"của Mỹ(xúi gruzia khơi sự đánh lãnh thổ của họ có nhiều dân Nga ở),vì đã"an binh,bất động"khi quân đội Nga tràn qua cứu đồng minh của họ.Hơi giống khi xưa ở VN, Mỹ"xúi" các tướng tá"đảo chính"lật TT.Diệm,để mang "đạiquân" Mỹ vào,cho đến ngày phải"tháo chạy"trở ra!
Dù sao,người VN chúng ta,và nhửng người đang cầm quyền trong nước phải nhớ rằng:"TQ không đánh nhau vì bạn bè,hay chống lại kẻ thù lâu dài ,mà chỉ vì "quyền lợi Vĩnh viễn của họ"mà thôi! |
|
said this on 15 Sep 2008 10:42:49 PM EST
Lastname: Truong; Chinese Spy! Beware.
|
|
said this on 15 Sep 2008 11:01:04 PM EST
Tôi lại đoán rằng Mĩ chả xúi ai cả. Tại ông Georgia cứ tưởng Mĩ sẽ bênh mình, nên mới "hồ hởi" đánh Nam Osettia. Nếu Mĩ có nhúng tay vô, thì phải có lợi gì đó cho họ. Đằng này, họ không có lợi gì hết, ngoài việc cho EU biết "tẩy" của Nga, rồi dòm xem phản ứng của các nước Đông Âu, chư hầu cũ của Nga. Họ có thể làm điều này không cần phải "dụ" Nga vào bẫy. Như nhìn cách đòi hỏi xin vào NATO của mấy nước này. Hơn nữa, khi Nga "xập bẫy," họ cũng chẳng làm gì được để giúp Georgia, chỉ biết đứng ngó và mang tiếng!
Còn về biển Đông, người Mĩ chỉ bênh vực VN khi thấy quyền lợi của Mĩ bị đe doạ. Chẳng hạn như vụ ông đại sứ Mĩ nói "ngụ ngôn" với Trung Cộng kì rồi. Đó là tại vì việc đào dầu đó hợp pháp. Giả sử việc đó xảy ra gần TS hay HS, Mĩ sẽ im, như trước đây, để coi sự việc tới đâu. Nói tóm lại, VN không nên dựa/tin tưởng vào Mĩ nhiều quá. Nhưng mà, nói cho đúng, theo Mĩ vẫn hơn theo Trung Cộng. Theo thằng "Đế Quốc" ở xa vẫn "dễ chịu" hơn, hơn nhiều lắm, theo thằng "Đế Quốc" ở gần. |


Author/Admin)