Ông Lành đang hì hục "trả bài". Để ”bảo toàn lực lượng” - dành sức cho cuộc vui đêm nay, ông căng đầu lên nghĩ đến kết quả của chuyến công tác Sài Gòn vừa qua. Vậy là vẫn cần mẫn "bào" từng nhát trên bụng vợ, ông vừa nhẩm tính món tiền có thể rút ruột từ công trình xây dựng mà tổng công ti của ông được nhận thầu. Mặc dầu đã thuộc lòng như bản cửu chương, nhưng ông vẫn tranh thủ ôn lại: chi cho đơn vị trúng thầu (gọi là phí chuyển nhượng) 1,5% giá trị công trình, chi cho bộ máy của cấp trên (gọi là đạo lý phí) 3-5% giá trị công trình, chi khoản lót tay đánh chén cho đơn vị giám sát, chủ đầu tư và đơn vị nghiệm thu (gọi là phí điều hòa các mối quan hê)̣ tối thiểu cũng hết 10-15% giá trị công trình(*). Ấy, chi phí lớn thế, nhưng sau khi rút ruột, trừ hết các khoản, dôi ra hòm hòm cũng vài tỉ chứ không ít. Ông vui lắm, chỉ cần dăm quả như thế này nữa là có thể yên tâm "hạ cánh an toàn". Ông phì cười thương hại cái bọn báo chí thối mồm, rách việc chỉ được cái giỏi bới móc. Chúng nó thừa biết là ở cái thời buổi này thì làm gì có chuyện đạo đức, lương tâm nghề nghiệp mà phải tốn giấy mực và nước bọt với mấy vụ Mường Tè, quốc lộ 51, đường liên cảng A5, hầm chui Văn Thánh..., vì công trình nào mà chẳng chịu chung cái số phận ấy? Cờ đến tay ai người ấy phất. Thằng to ăn to, thằng nhỏ ăn nhỏ. Thằng không có gì thì ăn cứt. Không ăn thì cũng mất chức vì không có tiền đấm mõm. Cứ ăn cho bẫm, nếu rủi có chết trong một cuộc thanh trừng nội bộ, thì cái bản án vài niên (cho phải phép) cũng chẳng có gì đáng sợ. Mấy chiến hữu của ông bị thí tốt, nhưng nguyện "sống để dạ, chết mang đi", không khai ra đàn anh, nên ngồi tù mà sướng như vua, cơm bưng nước rót, gái gú thả giàn. Lúc ra tù còn một cục có ăn đến đời cháu nội cũng không hết.
Bà Lành nhẫn nại chịu trận. Để cho phải phép, thỉnh thoảng bà lại giả vờ rên khe khẽ. Giả vờ thôi, chứ cái ngữ này thì chỉ như gãi ghẻ, nhằm nhò gì. Phải như cái thằng bồ cũ của con Linh thì mới gọi là... Mạnh mẽ, hung bạo, ra tấm ra miếng. Cái hồi con Linh mới dẫn nó về, mỗi lần nghe con gái rên rỉ, gào thét là bà lại như sắp phát điên.... À, hôm trước nó đã hỏi xin cái @ như của con Linh. Tưởng gì, chứ cái đó thì dễ ợt. Cứ mỗi đợt lão khọm già này đi công tác, bà lại được thoả chí, sáng bảy chiều ba, vô ra không kể. Biết là lão khọm mới đi xa về, thể nào tối nay cũng có hẹn với con kia, bà cũng đã bày xong trận địa. Nhưng bà cứ ra cái vẻ tha thiết, thèm khát lão lắm, để cho lão khỏi nghi. Chỉ khổ cái thằng Thành, không biết bố về, dám lôi con ấy đến nhà xí xớn. May mà lão ấy không nhìn thấy.
* * *
Gã thanh niên lắc đầu:
- Thôi, anh mệt lắm. Tối nay phải tiếp mụ già rồi. Muốn ra con xe, thì phải "pháo" cho tốt. Hôm nào mà không quất được vài phát, là mụ ấy lại như giở chứng. Mà tối nay em cũng có hẹn lão chồng mụ phải không?
- Vâng, lão gọi điện từ trong Sài gòn từ hôm kia, nhưng em quên béng mất, thế là hôm nay theo thằng con lão về nhà, lúc nó đang bắt em "khởi động", thì lão mò về. Hú vía! Lão mà biết thì mất toi cả chục triệu mỗi tháng.
- Thế thằng con chi bao nhiêu?
- Một nửa của ông bố. Nó bảo là phải ăn sái, thì chỉ trả tiền sái thôi. Mẹ bố thằng mất dạy, chơi cả bồ của bố đẻ. Cái ngữ bố con nó đúng là chỉ làm bẩn cả l... Chẳng bù cho anh. Nào, chiều em một cái nữa đi!
- Ừ, thằng chó này kiệt xỉ thật. Thôi, cố lên em ạ. Anh cũng đang tính nước cà mụ già một khoản thật lớn nữa là mình đủ tiền làm dấn vốn. Lúc ấy thì mình chỉ là của nhau thôi. Bây giờ phải tranh thủ moi của chúng nó thật nhiều. Có phải tiền của chúng nó đéo đâu, tiền nó ăn cắp của dân đấy mà.
* * *
... Cộc, cộc, cộc!
-Vào đi. Ông Lành cao giọng.
- Bố! Con hết tiền rồi.
Con Linh dắt một thằng trai, vừa chui đầu vào, thay cho câu chào, đã liền vòi vĩnh.
- Sư cha cô! Không hỏi thăm bố được một câu. Chỉ tiền là giỏi. Đây, nhớ là phải tiêu cả tuần đấy nhé.
Ông Lành mắng yêu cô con gái, rồi mở cặp lấy ra một tập đô, rút năm tờ đưa cho Linh. Đoạn ông quay sang bà Lành:
- Bà cất luôn đi. À, có một tờ này, tôi thấy hơi nghi là giả. Song tay đối tác cứ khẳng định là tiền thật. Hắn còn kí vào làm dấu, để nếu là tiền giả, hắn sẽ đổi lại. Ngày mai bà thử ra ngân hàng nhờ kiểm tra xem. Ông Lành rút ra cho bà xem tờ một trăm đô. Ở góc trái có chữ kí ngoằn ngòeo như con giun.
* * *
Sẩm tối, hắn cùng Linh quay lại New Century. Quả thật, hắn không ngờ là Hà nội lại có một nơi chốn ăn chơi loại xịn đến như vậy. Vé vào cửa không đắt, chỉ có 40.000 đồng, nhưng nội thất của New Century được trang trí không khác gì những vũ trường nổi tiếng tại các thành phố lớn trên thế giới như New York hay London, có chăng chỉ kém vẻ bề ngoài hào nhoáng, hoành tráng để câu khách của các sòng bạc ở Lasvegas.
Khách đông nườm nượp, đủ mọi lứa tuổi, thành phần. Nhưng đông nhất vẫn là cỡ 20,30. Hắn không hào hứng gì lắm với những cảnh các cô gái ăn mặc hở hang, rướn người như chịn cả vào cây cột inốc bóng loáng, rồi thỉnh thoảng lại quăng mình như vượn, hai chân tung lên bám chặt vào cột. Bên Vác sa va, thỉnh thoảng hắn và mấy thằng bạn vẫn đến khách sạn Xô-phi-a. Ở đấy bọn gái Tây cởi truồng hẳn hoi, chứ không mặc cái thứ xi líp mỏng như màn tuyn thêu kim tuyến này. Chỉ cần cho dăm chục dua, là sẽ có đứa đến chổng đít vào tận mặt cho mà xem hẳn vài phút ấy chứ. Trong những hộp đêm ở Pattaya, hắn đã chứng kiến cảnh các cô gái Thái lôi từ trong chỗ kín ra hàng loạt những lưỡi dao lam sáng loáng được xâu vào nhau, hoặc dùng luôn chỗ kín đó để mở nút chai bia, hoặc vận hơi thổi tắt nến cũng bằng ...cái đó.
Nhưng hắn ngạc nhiên trước cái kiểu tiêu tiền của dân trong vũ trường. Ai bảo Việt nam là nghèo? Bàn nào cũng toàn rượu Tây, loại rẻ nhất cũng từ bảy chục đến trăm rưởi, hai trăm đô. Mà bàn nào cũng phải vài ba chai. Hắn cũng ngạc nhiên trước kiểu cụng li của Linh và đám bạn. Nâng cao những li rượu đắt tiền, thay vì phải chúc sức khoẻ, tình yêu, hay những cái gì tương tự, thì chúng lại đồng thanh:" Giữ nhá, giữ nhá!". Lần nào cũng vậy, hắn thắc mắc, rỉ tai Linh hỏi nhỏ. Cô cười:
- À, đấy là tụi em bắt chước các bậc phụ huynh đấy mà!
- Sao các ông bô lại nói thế?
- Ôi, chàng ngốc của em. "Giữ nhá", là giữ ghế ấy mà. Đất này có gì xơi được thì các ông ấy đã chia nhau hết cả rồi. Bây giờ mà để mất ghế, thằng khác lên, không có gì ăn, thì nó sẽ lột lại của các ông ấy hết. Các ông ấy sợ nhất là mất quyền lợi cá nhân, nên phải cố mà giữ. Tụi em nghe mãi, thành quen rồi, nên học theo cho vui.
À, ra thế! Phải ghi nhớ cái từ mới này, hắn tự nhủ.
Chợt một thằng trong bọn (mà Linh khẽ giới thiệu là bố nó"cực kì đẹp giai") đập mạnh cái vỏ chai rượu xuống bàn, giọng phấn khích:
- Rượu thế là đủ rồi. Chơi thứ khác, các chiến hữu.
Dứt lời, thằng này móc trong túi ra một vỉ thuốc, bên ngoài in hình chiếc xe Mercedes, đẩy ra giữa bàn. Mấy đứa con gái mỗi đứa một viên, bẻ đôi cho mình và thằng bồ. Rồi ngửa cổ dùng rượu chiêu viên thuốc trong tiếng nhạc giậm dật. Linh cũng nuốt một nửa viên, rồi đưa nửa còn lại cho hắn :
- Lắc "mẹc xê" đấy. Chơi cái này sướng lắm, mối viên hơn triệu đồng. Anh thử một chút, chốc nữa tha hồ bốc.
Tò mò, hắn cũng tặc lưỡi ném nửa viên thuốc vào cổ họng. Chỉ sau vài phút, đôi mắt hắn dại đi, rồi theo cả bọn đổ ra sàn nhảy trong cơn hưng phấn chưa từng thấy trong đời. Bọn hắn nhảy không nghỉ, không biết mệt suốt cả giờ như thể đất dưới chân đang rúng động dữ dội. Mấy đứa con gái lắc như diên dại, thỉnh thoảng lại cười lên sằng sặc, thè cả lưỡi ra ngoài, tay vừa tự xoa ngực, vừa miết không mệt mỏi vào háng mấy thằng con trai. Lúc ấy, hắn cũng chẳng còn biết trời đất ra sao. Chỉ có cái cảm giác tràn trề, thừa thãi hưng phấn, muốn đập phá, muốn phóng xe như điên, muốn làm tình dữ dội... Hắn túm lấy cổ Linh, lại muốn dằn cô xuống. Linh cười man dại :
- Chuồn đi, em cũng cấn lắm rồi!
...
* * *
Hắn tỉnh dậy, ngơ ngác mất vài giây. Nhưng khi nhìn sang, thấy cái thân thể loã lồ của Linh trong ánh đèn ngủ màu hồng thì chợt nhớ ra tất cả. Hắn đang ở nhà cô. Đêm qua, họ đi thẳng từ vũ trường về đây. Chợt nhớ là mình chưa gọi điện về nhà, dứt khoát mẹ sẽ lo. Hắn nhoài người vớ cái điện thoại, liếc nhìn đồng hồ, đã 5 giờ sáng. Lạ thế, hắn đã hơn ba chục tuổi đầu rồi, nào có còn bé bỏng gì nữa, nhưng lúc nào bà cũng coi hắn như trẻ con. Đương ấp úng xin lỗi mẹ, thanh minh một vài câu, hắn chợt thấy một vòng tay mềm mại ôm chầm ngang bụng. Linh đã thức giấc.
- Xin lỗi đã làm em mất ngủ. Anh phải gọi điện báo cho nhà biết, kẻo mẹ anh lo.
- Không, em ngủ đủ rồi, anh bạn con ngoan trò giỏi ạ. Đi đâu anh cũng phải khai báo thế à? Chẳng bù cho nhà em, có lẽ giờ này ngoài hai chúng mình và mụ ô sin già, thì chẳng có ma nào nữa. Ở bên anh mà chỉ cắm đầu ngủ thì ngu quá. Rồi cô lại chồm lên người hắn...
* * *
- Thôi, anh đi xe ôm về là được rồi. Chiều gặp nhau sau.
- Không, em đi cùng anh cho biết nhà. Để nếu anh bùng, em còn biết chỗ mà tìm chứ. Linh cười, mặc quần áo rất nhanh.
Trời đã sáng rõ. Không khí thật trong lành, mát mẻ. Mưa xuân lắc rắc rơi, mặt đường trơn tuột, nhầy nhụa lớp bùn đặc quánh như mắm tôm. Hai đứa phóng nhanh. Linh lại ngồi sau, ôm eo hắn rất chặt. Sắp đến một ngã tư, bất chợt từ xa hắn thấy có hai chiếc xe máy phóng rất nhanh từ hai phía cùng lao ra bùng binh. Sau tiếng phanh gấp cháy đường, hai chiếc xe tông vào nhau, đổ vật ra. Gã thanh niên trẻ tuổi tái mặt nhìn người đàn ông đang lăn lộn, đầu đầy máu me. Gã móc túi, rút ra một tờ giấy màu xanh, quẳng xuống đất.
- Này, cầm lấy mà thuốc thang, lão già! Thế là công của tôi cả đêm qua vần con mụ già thành công cốc.
Rồi nhanh chóng dựng xe, chạy biến.
Đúng lúc ấy, hắn và Linh vừa kịp tới.
- Bố! Linh kêu thất thanh.
Đúng là ông Lành. Ông đang cố gượng dậy, mặc cho máu từ đầu từ cổ nhỏ tong tong xuống đất. Mặt ông dại đi, tay run run nắm chặt tờ đô la giả góc trái có chữ kí ngoằn ngoèo như hình con giun.
(*) Theo : http://vnexpress.net/Vietnam/Kinh-doanh/2002/05/3B9BC365/
© www.danchimviet.com