- Trang Chủ
- Quê Hương Mến Yêu
- Nơi bến đò Nguyễn Văn Trỗi
Nơi bến đò Nguyễn Văn Trỗi
- Tác Giả Nguyễn Hữu Liêm
- Đăng ngày 01.08.08
- Quê Hương Mến Yêu
Từ phía trái
Quảng Bình,17/7. Hôm nay, gia đình chúng tôi đi xe thuê từ Ái Tử ra Quảng Bình để thăm động Phong Nha. Chiếc xe van Toyota Innova chạy thông suốt với tốc độ hơn 100 km/g trên xa lộ Hồ Chí Minh vắng người, ít xe, giữa khoảng Đông Hà ra Đồng Hới. Đường mòn Bắc Nam gian khổ thuở nào nay đã là quốc lộ thẳng tắp. Tôi đi giữa mùa hè ở vùng giới tuyến cũ chan hòa nắng. Đất Quảng Trị đầy gió Nam Lào thổi sớm.
Chúng tôi thức dậy từ 5 giờ sáng trong tiếng kèn, chuông và trống của làng Bích La đang làm lễ tế cầu an hằng năm. Đây là lần cầu an làng mà tôi được tham dự kể từ năm 1972. Trên mâm cỗ giữa đình, khói hương nghi ngút, các cỗ heo, xôi, rượu đế tràn ngập lời tế văn, kèn, trống, phèng. Các cụ, các ông, các bà trong áo dài đen, trắng, đỏ trầm ngâm đắm chìm trong nghi lễ. Tiếng kèn vang dậy những gì linh thiêng, những gì não nuột. Người bạn ấu thơ của tôi nay là chủ tế. Hắn ngâm nga, cao to giọng văn đầy ngôn từ thần linh sành điệu. Lễ tế khá lâu. Từ 5 đến 8 giờ sáng mới xong. Khi chuông trống đi vào hồi kết thúc, bác thôn trưởng mời vợ chồng tôi lên lạy tạ tổ tiên trong tiếng kèn trầm xuống hồi nhạc kết thúc. Tôi cảm thấy mình tràn ngập một niềm an lạc và hạnh phúc trong sinh hoạt văn hóa làng xã quê hương.
Sau lễ tế là phần ẩm thực. Trường mẫu giáo mà tổ chức VNHelp từ Mỹ về xây nay được dùng như là đình làng. Con heo, sau khi thần linh thưởng thức xong, được đem xuống, cắt thành mười mâm cỗ. Chúng tôi cùng nhau hăng hái ăn vội những lát thịt heo mỡ cắt lớn với xôi đậu xanh, uống từng ly rượu đế khề khà. Khi đã no, đã say, chúng tôi lên xe từ giã bà con, làng xóm, tiếp tục cuộc hành trình xuyên đất nước, trực chỉ ra miền Bắc. Quê nhà như chén rượu cay. Uống vào nghiêng ngữa cơn say năm nào.
Tôi ngồi băng trước của xe, ngắm nhìn cảnh vật thụt lùi cùng thời gian và tốc độ, đắm chìm trong suy tưởng về quê nhà và lịch sử. Khoảng chốc sau, khi ngang qua khu vực của Nghĩa trang Trường Sơn, tôi lại được đánh thức trong liên tưởng về một bi kịch chiến tranh lớn lao của vùng đất này. Ở đây, bốn mươi năm trước là Khe Sanh, Cam Lộ, Bến Hải - vùng bom đạn, chết chóc, hận thù, xươmg máu. Nhưng nay thì núi rừng, làng mạc, đồng lúa xanh rờn, yên bình, thanh thản, và xinh đẹp lạ lùng. Nếu ai còn ký ức, còn trí nhớ, còn vết thương của quá khứ mới thấy được dưới vẻ đẹp ngút ngàn trước mặt là cả một chuỗi dài đầy những đớn đau kinh hoàng mà vùng đất xứ Quảng này đã phải đi qua. Tôi lắc đầu cố đánh thức chính mình về với hiện tại. Bà mẹ Gio Linh ơi! Thế hệ mới với đầy những hồn nhiên khác đang trở về thăm Mẹ. Hai bên đường là những đồn điền cao su còn mới, cây lá xanh tươi lạ lùng. Tôi có cảm tưởng như là đang đi qua rừng cao su Long Khánh, thay vì là vùng địa đầu giới tuyến của Quảng Bình, Quảng Trị. Thiên nhiên Trường Sơn Đông ở bốn mươi năm trước đã được đánh thức từ bom đạn và tình yêu nước hồn nhiên, nhiệt thành thưở nào; nay đang được chuyển hóa sang ước mơ công nghệ và kinh tế. Rừng cây cũ xưa đã bị đốt cháy thành tro trong lửa khói bom đạn; nay con người xứ Quảng biến cây rừng thành công trường sản xuất cho lợi nhuận thời đại. Trong màu sắc xanh rờn của cây cành, từ hàng vạn thân cây cao su bị cắt đứt ngang mình, từ vết thương rĩ nhựa, những giòng "thác" của nhựa cây keo đặc và bền bĩ đang âm thầm tiết ra liên tục như là một thể loại phản ứng tái tạo và hàn gắn thương tích đầy tự nhiên trong cõi thực vật.
(Tôi cảm thấy trong thâm tâm chính mình, như là một thân cây cao su kia, cũng đang rĩ ra những giòng chữ viết nhằm chữa lành và hàn gắn lại những vết thương chiến tranh xưa cũ. Mong rằng những gì tôi viết không là văn tế về quá khứ - mà là những sợi nhựa cao su hàn gắn tan vỡ nhằm để sẽ được chuyển hóa thành những bánh xe dai dẵng và bền bĩ chịu đựng sự va chạm với mặt đường của cuộc sống cay nghiệt).
Khi xe đi vào địa giới Quảng Bình thì bị cảnh sát giao thông chận lại vì chạy quá tốc độ. Anh tài xế xuống phân trần, dúi tay viên cảnh sát hai trăm ngàn đồng để được đi tiếp ngay. Đó là số tiền mà anh làm được trong ba ngày lái xe cho chúng tôi. Xưa kia, khi đang chiến tranh, máu xương đã đổ vì đường mòn Hồ Chí Minh không thỏa mãn ước mơ tốc độ vận hành của bộ đội và vũ khí tiến vào Nam; nay thì đường quốc lộ Hồ Chí Minh quá tốt, xe quá êm, con người du hành ra Bắc không có đủ kiên nhẫn để chạy chậm lại theo vận tốc quy định. Xưa kia, khi đang chiến tranh, máu xương chiến binh đã đổ cho lòng yêu tổ quốc; nay thì đồng tiền của bác tài xế phải bị cắt rời khỏi khúc ruột cho lòng tham cán bộ. Mọi thứ đều có cái thời của nó. Cái gì đi lên phải đi xuống. Cái gì thăng hoa sẽ phải héo tàn.
Tôi quay lưng nhìn lui các băng sau. Mấy đứa con của tôi nhắm mắt ngủ gà, ngủ gật. Bọn chúng không chịu mở mắt ra để nhìn quê cha, đất tổ. Chúng không cần biết đến Quảng Trị, Quảng Bình. Tôi cố gắng giải thích về lịch sử, về cuộc chiến vừa qua, và lý do tại sao mà tôi vẫn cứ trở về xứ này. Đứa con gái lớn gạt ngang tôi, đại ý nói rằng, đây là quê hương của tôi, còn nó là người Mỹ, không cần mang nặng tình cảm quá khứ. Chỉ có những kẻ ngu xuẩn, điên khùng mới đem ra mà giết nhau trong một vùng núi rừng xinh đẹp như thế kia. Tôi nửa thì bực mình, nửa lại đồng tình. Đúng vậy, tôi muốn bước qua nỗi ám ảnh của thời gian và lịch sử. Còn các con của tôi! Hạnh phúc thay cho một thế hệ không có nhiều sử tính - nhất là sử tính Việt Nam.
Ba tiếng đồng hồ sau, chúng tôi đến Đồng Hới. Đáp thuyền ngược giòng sông xanh và sâu vô núi để tham quan động Phong Nha. Giòng sông tấp nập du khách. Hai bên bờ là những con trâu, bầy trẻ tắm sông. Ba năm trước, tôi đã về đây, ngôi nhà thờ Công Giáo tựa vách núi hồi đó còn rêu mốc, nay đã được tu bổ, sơn son, thếp vàng rực rỡ. Các nhà tranh lưa thưa nay đang được thay bằng các nhà ngói đỏ thô sơ. Đi ngang bến đò Nguyễn Văn Trỗi, nơi là cứ điểm tiếp vận cho đoàn quân chinh chiến vào Nam hồi trước, tôi không tìm thấy vết tích chiến tranh nào, dù bom đạn máy bay của Mỹ đã đổ xuống vùng này khá nhiều. Nếu không có một bảng viết đánh dấu di tích lịch sử chiến tranh đó thì bến đò xương máu này chắc là ít du khách nào biết đến. Đất Quảng Bình mang nhịp đập của trái tim Việt Nam thời tao loạn cho một chuyện anh hùng ở tận tuốt trong Nam. Ha! Nguyễn Văn Trỗi! Một huyền thoại chiến tranh trong cuồng nhiệt và ngây thơ. Một anh hùng đích thực của tuổi trẻ Việt Nam thuở nào. Vâng! Thế còn hôm nay? Tôi nghĩ đến, viên cảnh sát giao thông đứng tuổi kia ở quốc lộ Hồ Chí Minh, nếu đã có chính trực để không nhận số tiền đút lót từ anh tài xế thì anh ta có thể sẽ là một Nguyễn Văn Trỗi mới - một thể loại anh hùng đích thực cho thời đại hôm nay. Nhưng không, Nguyễn Văn Trỗi đã là chàng trai trẻ hùng anh cho Việt Nam trong thời chinh chiến. Làm người đàn ông, như Trỗi, cái khó khăn không phải là chịu đựng gian khổ, hay hy sinh thân mạng cho lý tưởng, mà là, như anh cảnh sát giao thông kia, khả năng vượt qua cám dỗ vật chất, khoái lạc. Trong chế độ chính trị Việt Nam rất là đàn ông này, ngày nay đã không còn có người hùng. Nguyễn Văn Trỗi, người hùng cuối cùng của cuộc chiến, đã gục chết trong tiếng hô cao "Hồ Chí Minh muôn năm!" không phải là ở pháp trường Sài Gòn năm 1964, mà ở nơi với những cuộc làm tiền trắng trợn của cảnh sát giao thông trên quốc lộ mang tên Hồ Chí Minh và khắp trên các ngã đường đất nước.
Tôi liên tưởng tiếp, miên man như giòng sông Lệ Thuỷ (nước mắt) đầy ắp chảy từ rừng cao vươn về biển lớn. Các đứa con của tôi thì đang vui vẻ nói chuyện đùa vui náo nhiệt với các bạn vừa mới làm quen trên đò. Cùng chung một khoang thuyền, hai thế hệ của gia đình tôi nhìn về hai hướng, quá khứ và tương lai. Dù trong tôi, cũng như quê hương Bình Trị này, đã không còn một con sông Bến Hải làm biên giới chia cách, nhưng với xa lộ Hồ Chí Minh thẳng tắp kia, vẫn đang cố gắng nối thông được một quá khứ Bắc Nam vốn còn hằn trên tâm tưởng ở giữa giòng sông lịch sử này.
© 2008 www.danchimviet.com
![]() |
|
Bến đò Nguyễn Văn Trỗi ở Phong Nha Ảnh: Nguyễn Hữu Liêm |
Sau lễ tế là phần ẩm thực. Trường mẫu giáo mà tổ chức VNHelp từ Mỹ về xây nay được dùng như là đình làng. Con heo, sau khi thần linh thưởng thức xong, được đem xuống, cắt thành mười mâm cỗ. Chúng tôi cùng nhau hăng hái ăn vội những lát thịt heo mỡ cắt lớn với xôi đậu xanh, uống từng ly rượu đế khề khà. Khi đã no, đã say, chúng tôi lên xe từ giã bà con, làng xóm, tiếp tục cuộc hành trình xuyên đất nước, trực chỉ ra miền Bắc. Quê nhà như chén rượu cay. Uống vào nghiêng ngữa cơn say năm nào.
Tôi ngồi băng trước của xe, ngắm nhìn cảnh vật thụt lùi cùng thời gian và tốc độ, đắm chìm trong suy tưởng về quê nhà và lịch sử. Khoảng chốc sau, khi ngang qua khu vực của Nghĩa trang Trường Sơn, tôi lại được đánh thức trong liên tưởng về một bi kịch chiến tranh lớn lao của vùng đất này. Ở đây, bốn mươi năm trước là Khe Sanh, Cam Lộ, Bến Hải - vùng bom đạn, chết chóc, hận thù, xươmg máu. Nhưng nay thì núi rừng, làng mạc, đồng lúa xanh rờn, yên bình, thanh thản, và xinh đẹp lạ lùng. Nếu ai còn ký ức, còn trí nhớ, còn vết thương của quá khứ mới thấy được dưới vẻ đẹp ngút ngàn trước mặt là cả một chuỗi dài đầy những đớn đau kinh hoàng mà vùng đất xứ Quảng này đã phải đi qua. Tôi lắc đầu cố đánh thức chính mình về với hiện tại. Bà mẹ Gio Linh ơi! Thế hệ mới với đầy những hồn nhiên khác đang trở về thăm Mẹ. Hai bên đường là những đồn điền cao su còn mới, cây lá xanh tươi lạ lùng. Tôi có cảm tưởng như là đang đi qua rừng cao su Long Khánh, thay vì là vùng địa đầu giới tuyến của Quảng Bình, Quảng Trị. Thiên nhiên Trường Sơn Đông ở bốn mươi năm trước đã được đánh thức từ bom đạn và tình yêu nước hồn nhiên, nhiệt thành thưở nào; nay đang được chuyển hóa sang ước mơ công nghệ và kinh tế. Rừng cây cũ xưa đã bị đốt cháy thành tro trong lửa khói bom đạn; nay con người xứ Quảng biến cây rừng thành công trường sản xuất cho lợi nhuận thời đại. Trong màu sắc xanh rờn của cây cành, từ hàng vạn thân cây cao su bị cắt đứt ngang mình, từ vết thương rĩ nhựa, những giòng "thác" của nhựa cây keo đặc và bền bĩ đang âm thầm tiết ra liên tục như là một thể loại phản ứng tái tạo và hàn gắn thương tích đầy tự nhiên trong cõi thực vật.
(Tôi cảm thấy trong thâm tâm chính mình, như là một thân cây cao su kia, cũng đang rĩ ra những giòng chữ viết nhằm chữa lành và hàn gắn lại những vết thương chiến tranh xưa cũ. Mong rằng những gì tôi viết không là văn tế về quá khứ - mà là những sợi nhựa cao su hàn gắn tan vỡ nhằm để sẽ được chuyển hóa thành những bánh xe dai dẵng và bền bĩ chịu đựng sự va chạm với mặt đường của cuộc sống cay nghiệt).
Khi xe đi vào địa giới Quảng Bình thì bị cảnh sát giao thông chận lại vì chạy quá tốc độ. Anh tài xế xuống phân trần, dúi tay viên cảnh sát hai trăm ngàn đồng để được đi tiếp ngay. Đó là số tiền mà anh làm được trong ba ngày lái xe cho chúng tôi. Xưa kia, khi đang chiến tranh, máu xương đã đổ vì đường mòn Hồ Chí Minh không thỏa mãn ước mơ tốc độ vận hành của bộ đội và vũ khí tiến vào Nam; nay thì đường quốc lộ Hồ Chí Minh quá tốt, xe quá êm, con người du hành ra Bắc không có đủ kiên nhẫn để chạy chậm lại theo vận tốc quy định. Xưa kia, khi đang chiến tranh, máu xương chiến binh đã đổ cho lòng yêu tổ quốc; nay thì đồng tiền của bác tài xế phải bị cắt rời khỏi khúc ruột cho lòng tham cán bộ. Mọi thứ đều có cái thời của nó. Cái gì đi lên phải đi xuống. Cái gì thăng hoa sẽ phải héo tàn.
![]() |
|
Trên sông Lệ Thủy vào động Phong Nha (Ảnh: Nguyễn Hữu Liêm) |
![]() |
|
Nguyễn Văn Trỗi trước giờ hành quyết ngày 18/10/1964 Nguồn: fullajahjane.com |
Tôi liên tưởng tiếp, miên man như giòng sông Lệ Thuỷ (nước mắt) đầy ắp chảy từ rừng cao vươn về biển lớn. Các đứa con của tôi thì đang vui vẻ nói chuyện đùa vui náo nhiệt với các bạn vừa mới làm quen trên đò. Cùng chung một khoang thuyền, hai thế hệ của gia đình tôi nhìn về hai hướng, quá khứ và tương lai. Dù trong tôi, cũng như quê hương Bình Trị này, đã không còn một con sông Bến Hải làm biên giới chia cách, nhưng với xa lộ Hồ Chí Minh thẳng tắp kia, vẫn đang cố gắng nối thông được một quá khứ Bắc Nam vốn còn hằn trên tâm tưởng ở giữa giòng sông lịch sử này.
© 2008 www.danchimviet.com
Rỉ Tai
8 Responses to "Nơi bến đò Nguyễn Văn Trỗi" 
|
said this on 01 Aug 2008 11:15:57 PM EST
Bai viet hay, xuc dong, goi nho ve que huong. Cam on tac gia Nguyen Huu Liem.
|
|
said this on 03 Aug 2008 8:44:53 AM EST
Bài viết khá! Không có kiểu lên giọng “dạy đời” như thường thấy ở các bài viết khác của ông Liêm. Có vài điều tôi muốn đóng góp.
1. Ông Liêm có ý than trách bây giờ không có những anh hùng như “anh hùng Nguyễn Văn Trỗi” ngày nào. Nhưng, ông có nghĩ rằng chính các mẫu người được ca tụng như “anh hùng NVT" đó đã “đẻ” ra các loại anh hùng ... mãi lộ, cũng công khai và hiên ngang, thu phí hối lộ trên khắp các nẻo đường đất nước ngày hôm nay không? Đây là một hệ quả tất yếu ông Liêm à. Nhân nào sinh quả nấy! Đừng than trách vì ông đã đánh giá sai hành động con người cùng sự kiện lịch sử. Cũng vì thế, ở nhiều nước huy chương cao quý nhất dành cho hành động cứu người chứ không dành cho giết người. 2. Ông có nhắc đến động Phong Nha và chuyện bom Mỹ bỏ xuống đây làm tôi nhớ đến 1 câu chuyện cũ vài năm trước, khi đi thăm nơi này. Trong khi đông đảo mọi người đang xem hang động bên trong, có 1 thanh niên giọng đặc Bắc, oang oang lên tiếng (chắc cố ý cho mọi người nghe “lập trường yêu nước” của anh) tố cáo đế quốc Mỹ đã dội bom nhằm tiêu hũy hang động (?) có những thạch nhủ xinh đẹp này. Chuyện Mỹ dội bom thì cũng dễ hiểu vì nơi đây được dùng làm kho trung chuyển súng ống, bom đạn vào Nam, theo đường mòn HCM. Điều đáng nói là nói xong, anh thanh niên đó leo vào phía trong các sợi dây làm giới hạn ngăn cách, rồi ôm các cột thạch nhủ, chụp hình, cuời đùa ngã ngớn với các bạn. Họ không thèm quan tâm đến các tấm bản ghi “xin đừng leo vào, đừng sờ,” v.v... Chẳng trách sao mà các cột thạch nhủ, lẽ ra trắng tinh khôi, nay đã biến thành màu xám, màu đen bẩn, trông thật nhớp nhúa. Lúc đó tôi nghĩ, bom Mỹ đã chẳng thể phá hũy được sự xinh đẹp tồn tại hàng triệu năm của động Phong Nha (vì hang nằm thật sâu trong núi), nhưng chính các “thế hệ HCM,” không cần đến bom đạn, sẽ làm được chuyện này. Và chẳng riêng đối với động Phong Nha mà thôi. Cũng chẳng riêng cho các giá trị vật thể, vật chất. Tôi đã không sai! |
|
said this on 05 Aug 2008 3:34:17 PM EST
Ong Liem viet bai kem, chi nhin mot chieu, Nguyen choi cha la ten tho dien bi Viet cong khich dong nen tham gia. Sau khi bi bat truoc khi xu tu han khoc va dai ra quan xin tha toi chet. Nguyen choi cha co anh hung cho gi ma bo may tuyen truyen cong san thoi phoi len. Toi nghi ong Liem chan lon len sau ngay mien nam roi vao tay cong san mien bac va ong Liem chi biet hoc lich su mot chieu cua cong san. Ong Lierm phai biet rang cong san xam lang mien nam gay ra cong chien tuong tan nam bac boi vi cai chu nghia man ro man ten Ho tac
|
|
said this on 06 Nov 2008 4:37:17 AM EST
To phothuongdan NamBo,
Could you please stop yr cheap and low-educated viewpoints on this page. Thank you very much! |
|
said this on 27 Jan 2009 1:59:45 AM EST
Toi rat dong y va tan thanh loi binh cua pho thuong dan Nam bo, doi voi nguoi dan mien Nam, Troi chi la 1 ten khung bo dac cong CS nhu hau het cac ten dac cong CS khac, khong co gi dac biet, va neu han thanh cong giet duoc BT Quoc phong My luc do thi Hanoi da phong "Thanh" cho han roi,
|
|
said this on 04 Nov 2008 10:05:57 AM EST
![]() Hấp hối Dòng sông Huyền thoại trên Quê hương Liệt sĩ .. ..Kính tặng bác Nguyễn Văn Hai, thân phụ Liệt Sĩ Nguyễn Thái Bình để nhớ về một đêm năm 1976 bác kể lại những năm tháng sinh viên Nguyễn Thái Bình trong khuôn viên Viện Đại học Washington "Anh nghĩ thà rằng cho anh làm hạt cát phù sa để bón cho cây lúa của nông dân nghèo còn hơn làm viên kim cương lấp lánh trên tay bà mệnh phụ kênh kiệu, giàu có nhờ tham nhũng và bóc lột." Nguyễn Thái Bình Câu chuyện dòng sông Long An Vàm Cỏ Đông đã trở thành huyền thoại Ôm trọn Lịch sử chiến công Nâng niu Tình yêu Thơ ca nhạc họa « Vàm Cỏ Đông ơi hỡi dòng sông Nước xanh biêng biếc chẳng đổi thay dòng Đuổi Pháp đi rồi nay đuổi Mỹ xâm lăng Giặc đi đời giặc sông càng xanh trong... » Giờ đây đang hấp hối Vàm Cỏ Đông Bao giặc đi rồi nay vô cùng nguy hiểm thù trong * * * Vàm Cỏ Đông dập dềnh tôm cá Dòng sông thơ mộng buổi chiều tà "Anh ở đầu sông em cuối sông - Uống chung dòng nước Vàm Cỏ Đông" Bỗng chốc tang tóc cá tôm cạn kiệt ô nhiễm nước sông Hấp hối hàng ngàn tấn cá điêu hồng Lương dân trên bến dưới thuyền rời bỏ dòng sông Thượng nguồn hạ nguồn môi sinh hiễm độc Hàng loạt doanh nghiệp bọn chủ cháu con Sầm Nghi Đống Nào Sầm Nhất Sầm Nhị Sầm Phát Sầm Hên Sầm Hồng ! Công ty Formosa Đài Loan Chúng đang tầm thực giết chết sông Vàm Cỏ Đông như sông Thị Vải * * * Từ phương xa thơ thầm gọi tên Anh Trở thành bất tử Thành quỹ học bổng tên đường Thầm gọi Viện Đại học Washington Dòng sông Potomac qua thung lũng núi đồi hồng Vẫn thấy quê hương Vẫn thấy đồng bào Vẫn thấy chiến tranh Vẫn thấy nghèo đói bệnh tật Chép âm thầm trên lá xanh Thả vội dòng sông Vàm Cỏ Đông xanh biêng biếc chẳng đổi thay dòng Giặc ngoài đi rồi nay cần đuổi giặc trong « Anh chia sẻ nỗi lo âu Anh lần đầu biết đi ngay ngó thẳng... Những ước mơ nhỏ vỡ tan Một sớm mai thức dậy bàng hoàng... Một ngày mai rồi chắc đến « Việt Nam yêu ơi ! Vươn mình lên ?" Anh chỉ có lòng tin vào Nhân loại... Anh chỉ có câu chuyện một dòng sông Nước xanh biêng biếc chẳng đổi thay dòng Vàm Cỏ Đông ! Vàm Cỏ Đông ! Vì Tình thương yêu Sông Núi Vì Hòa bình Công lý Trái bom duy nhất là trái tim Anh Thức tỉnh lương tâm lương tri trong lành « Chép âm thầm trên lá xanh Thả vội dòng sông Vàm Cỏ Đông Nước xanh biêng biếc chẳng đổi thay dòng Giặc ngoài đi rồi nay cần đuổi giặc trong Giặc ngoài đi rồi nay cần đuổi giặc trong Triệu Lương Dân Nguyễn Hữu Viện |
|
said this on 20 Feb 2009 5:32:18 PM EST
Đã 33 năm rồi mà ông Hữu liêm chưa sáng mắt sao. Ngyễn văn Trỗi lã anh hùng ư ? Anh hùng mà lén ôm bom rúc dưới gầm cầu Công-lý mong ám sát Mc. Namara khi sang VN va bị Cảnh-Sát chế độ củ bắt lôi lên sau dó bị đem xử tử hình. Chẳng qua đây chỉ là 1 tên ngu nghe
lời xúi bậy của đám CS và được chúng nó phong thánh để thổi phồng cho mấy tên khác bắt chước mà thôi. Chiến tranh là tàn ác- đó là qui luật. thử hỏi nếu CSMB không dùng hang động Phong-nha làm chỗ chứa bộ-đội và tiếp liệu thì làm sao Mỹ đến bỏ bom. Hãy có cái nhìn vô tư hơn, biết chiến tranh là ghê tởm và vô nhân và cố gắng nói lên những gì mà thế hệ sau đừng dẫm chân lên nữa. Đừng làm rách thêm vết thương của mọi người dân chưa được lành mà tự nó với thời gian đã kéo da non. Hãy thận trọng khi đặt bút viết lên những điều gì mà thật sự mình chưa làm, chưa thấy và chưa hiểu. Mấy điều góp ý với ông Liêm. Trương Giang |





Author/Admin)