Danchimviet - http://danchimviet.com
Trong mơ tôi khóc xót xa
http://danchimviet.com/articles/225/1/Trong-m-toi-khoc-xot-xa/TrangPage1.html
Trần Khải Thanh Thủy

 
Tác Giả: Trần Khải Thanh Thủy
Đăng lên/Published on 28.07.08
 
...Đêm mùa hè mát dịu. Trời vừa mưa xong, không khí thoáng đãng êm đềm. Cái nắng nóng cố hữu của mùa hè dường như tan ra trong cơn mưa đổ sầm sập lúc chiều...Tôi ngồi học bên bàn. Đầu óc căng ra cố cưỡng lại cơn buồn ngủ "chết người" ...Bỗng tôi giật mình...

Thay lời giới thiệu:  Sắp tới ngày 27-7- ngày Thương binh, Liệt sĩ, cũng là ngày  "bới xác, mò xương, đếm khăn tang và đong máu chiến hào" ...Năm nào cũng vậy, cứ tới ngày này là tôi lại nhớ anh da diết, mối tình đầu của tôi, tình yêu đầu của tôi. Cho dù cái chết của anh có được  khoác danh nghĩa, cũng không thể nào vơi đi những rung động đầu đời đã có giữa hai chúng tôi. Kỷ niệm thưở học trò, dẫu chưa thành đường viền rõ nét mà sao nhiều lúc luyến nhớ đến da diết. Gần  29 năm qua rồi, tôi vẫn không thể nào nguôi quên được mối tình này...Cũng vì  anh, vì để tang cho mối duyên đầu của mình, mà tôi lập gia đình muộn, khi cái tuổi đã đuổi xuân đi, khi không thể nào nấn ná thêm được nữa, bởi sự ràng buộc  thúc hối của gia đình...Nhưng dù thế nào, tôi vẫn không thể "treo cổ" được tình yêu cũ  để hoà nhập với  người bạn đời của mình trong cái gọi là  hạnh phúc gia đình. Truyện ngắn này chính là tiếng  khóc thầm lặng của tôi trước nấm  mộ anh. Là đoá hoa trắng dâng lên phần mộ - mãi mãi tuổi 20 của anh -  cũng là nén hương thơm tôi cắm trên  đầu mộ anh- Hiếu của tôi. Mong anh sống khôn, chết thiêng, phù hộ độ trì cho quê hương Việt Nam không bao giờ phải  rơi vào ách Tàu cộng , cũng là để cái chết của anh - dù phi lý - nhưng không bao giờ là vô nghĩa.

Bởi là truyện ngắn, có quyền được hư cấu nên tác giả  đã đổi lại tên nhân vật cho khách quan hơn. Nhưng dù  thế nào, truyện ngắn này cũng mang rõ nét dấu ấn một quãng đời  thơ trẻ, cùng cách cảm, cách nghĩ  của tác giả


Hà Nội 26 -7-2008
TKTT

Những trang nhật ký đã ố mờ vì thời gian. Hơn mười năm nay nó nằm tít góc trong cùng của giá sách phủ đầy mạng nhện và bụi bặm. Vậy mà gần như đêm nào tôi cũng mơ thấy anh, người chủ của nó, và dù không hề gắn cho giấc mơ những ý nghĩ tiên tri, tôi vẫn bần thần, hồi hộp khi lục tìm để đọc lại nó.
Mười một năm - một khoảng thời gian không hề ngắn ngủi đối với một đời người. Nhất là với người giàu suy tưởng, triền miên sống trong kỷ niệm như tôi.
Tôi không thể quên cái ngày một người đàn ông  hoàn toàn xa lạ với ánh mắt buồn thương âm thầm tìm đến giảng đường đại học gặp tôi và trao lại cuốn sổ bọc kín giấy báo với yêu cầu: Khi nào về nhà bạn hãy mở..."

Từ đêm ấy đã bao lần tôi khóc xót xa. Tôi luôn mơ thấy anh trong suốt cả giấc ngủ muộn mằn và trằn trọc...Bất hạnh thay khi mở mắt ra và định thần lại, tôi biết anh đã không còn có mặt trên cõi đời này nữa.
Viên đạn của kẻ thù đã xuyên vào tim anh và hơn mười năm qua cũng vẫn thường xuyên vào tim tôi nhức buốt.
Hồi ấy tôi còn là cô bé 16 tuổi đang học lớp 10 phổ thông trung học. Nhà chúng tôi cách nhau vài dãy phố. Anh hơn tôi hai tuổi - thi trượt đại học năm đầu để rồi năm sau cùng ôn luyện một lớp với tôi.
16 tuổi, đầu óc tôi không mảy may vướng bận gì tới yêu thương tưởng nhớ. Hai mối quan tâm chi phối thời gian và niềm hứng thú trong cuộc đời tôi lúc ấy là đọc chuyện và ánh hào quang hấp dẫn của giảng đường đại học...khi gặp cuốn sách hay tôi có thể đọc quên ăn, quên ngủ, thâu đêm suốt sáng và sau đó chìm đắm trong dòng suy tưởng với những nhân vật yêu thích của mình. Cũng vì vậy tôi luôn đến lớp muộn và mỗi lần như vậy lại phải ngồi ngay hàng ghế sau cùng, sát cánh cửa ra vào của phòng học bên cạnh anh...
-Sao bạn đến lớp muộn thế ?
-Thì ...bận!
-Bài thầy giảng quá nửa rồi, bạn có cần mượn vở về chép không?
- Để xem đã...
- Ngày mai kỷ niệm 15 năm thành lập trường - có chiếu phim hay lắm bạn đi không ?
- "Phim à" ? Tôi băn khoăn, thừa biết mình khó có thể từ chối. Thời ấy xem phim còn là điều hứng thú lắm, nhất là phim hay, lại chiếu trong dịp đặc biệt và không mất tiền như thế này.
-Đi nhé.  Tiếng anh khẩn khoản bên tai...
 ...Bãi chiếu phim hôm ấy đông nghịt, bài học phải bỏ dở giữa chừng vì những tiếng la hét từ bãi chiếu trong trường vọng vào. Chúng tôi ào đi như một cơn lốc, mặc thấy giáo đứng chết lặng trên bục giảng đầy bụi phấn...
Mải xem tôi không biết anh đã tới bên từ lúc nào và khi hai tập của bộ phim tâm lý xã hội kết thúc, tôi cay đắng nhận ra thời gian trôi nhanh quá. Nhà thì xa, bố mẹ hẳn vẫn thức chờ đợi tôi, lại "đêm khuya thân gái dặm trường " như thế này.
Tôi buông tiếng thở dài não nuột, quay lại đã thấy anh đứng chờ,  miệng nở một nụ cười vừa kiêu hãnh, khinh bạc, pha chút tự hào, năn nỉ:
-Đi chứ...
Tôi bắt đầu chịu ơn anh từ buổi tối đáng ghi nhớ ấy, anh tình nguyện làm hiệp sĩ suốt chặng đường dài và nói huyên thuyên những điều không đâu, chẳng liên quan gì đến thi cử học hành.
Bố tôi vốn là người nghiêm khắc, Ông rất mất lòng tin vào lớp trẻ - nhất là ở độ tuổi "choai choai mới nhớn" như chúng tôi. Lần đầu bắt gặp anh xuất hiện ở nhà, trong tay vo tròn cuốn sách giáo khoa, điệu bộ nhún nhảy, Ông hất hàm:
-Anh là ai ?
Câu hỏi mang đầy tính huỷ diệt và thái độ chẳng chút gì thân thiện làm anh nghẹn lời, mặt xanh như chàm đổ, lưỡi bỗng dưng dính chặt lấy hàm:
-Dạ cháu...à ...tên cháu... là ...là...Hiếu...Hiếu ạ....
-Anh quen biết con gái tôi trong trường hợp nào ?
Vừa vui vẻ hồn nhiên là thế, đôi mắt anh thảng thốt mở to, lộ rõ vẻ ngỡ ngàng, sợ sệt:
-Dạ...Cháu...cháu học cùng một lớp với... với...
Như chỉ đợi có thế, ông gầm lên:
-Con tôi đi học là để thi đại học, không phải để đàn đúm với hạng người lông bông, thi trượt như anh.
Anh rũ xuống như môt tàu lá héo, như tên tội phạm dù ăn năn hối cải vẫn bị kết tội:
-Thôi anh về đi. Giọng bố tôi sắc lạnh, bao giờ có kết quả thi rõ ràng, xin mời anh đến.
Tôi hết nhìn anh, nhìn bố, ánh mắt van vỉ cầu xin:
-Kìa bố! ôi, bố! Hiếu chỉ...chỉ...
Nhưng không được. Sự thiếu thiện cảm, mất lòng tin vào lớp trẻ  khiến ông như hoá đá. Còn tôi không thể ngờ một tình huống xấu xa tồi tệ như thế này lại có thể xảy ra.
Mặt anh thoắt đanh lại, hai hàng lông mày rậm nhíu lại, dựng đứng, má hóp lại vì sững sờ, bực bội lại nở bạnh ra :
-Vâng ! Cháu chào bác!...Chào Thuý
-Hiếu ...Hiếu...Tôi chới với gọi theo.
-Hiếu đễ gì. Mày phải lo báo hiếu bố mẹ đi là vừa. Ông nói và phủi tay như vừa trút được gánh nặng.
Máu sĩ diện nổi lên, tôi cật vấn:
-Bố buồn cười nhỉ, con sắp 17 tuổi đầu. Phải được quyền có bạn khác giới chứ ? Ngày xưa ở tuổi này mẹ đã nhận trầu cau  với bố rồi.
-Xưa khác, bố mẹ đặt đâu con ngồi đấy!
-Thế thì bố nhầm đấy. Con không phải: "gái ngày xưa" để bố có thể  "đặt đâu con ngồi đấy "đâu.
- Á à ,con cái thời này giỏi nhỉ?
Chứng kiến cảnh vùng vằng giữa hai bố con, mẹ tôi lựa lời phân giải:
-Bình tĩnh  đã con,  vào trong này mẹ bảo.
Tôi cố gắng kiềm chế mình:
-Chào bố mẹ, con đi!
Anh ngỡ ngàng nhận ra tôi, đôi mắt nâu long lanh phản chiếu ánh đèn đường. Gương mặt lộ rõ vẻ cương quyết  nhưng vẫn có ý xúc động, vui mừng.
-Tối thế này, đằng ấy  ra làm gì ?
-Đằng nào cũng chẳng học được nữa.
-Bố đằng ấy  "quân phiệt" ghê, hệt "cụ ông" nhà này.
Những vòng bánh xe lăn đều, chúng tôi lặng lẽ đạp xe bên nhau như thể có ma lực thúc giục, không cười, không nói, thản nhiên, bâng quơ suốt chặng đường dài vòng quanh, xuôi, ngược qua bao ngõ ngách  phố phường mà không hề dừng lại...Tận hơn một tiếng đồng hồ sau anh bảo, giọng lanh lảnh ấm áp:
-Dừng lại đã đằng ấy ơi, mình sợ đằng ấy mệt!
Khu vườn chìm trong bóng tối. Bầu trời nơi đây như sà xuống thấp hơn, sao mọc dày hơn... Trên những chiếc ghế dài thấp thoáng những đôi bạn tình ngồi nép sát vào nhau tin cậy, thủ thỉ ...Tôi nhìn họ lòng ngổn ngang khó tả, vừa thầm ghen liệu có lúc nào chúng tôi ngồi bên nhau âu yếm, tâm tình suốt đêm như thế ? Vừa ngang ngạnh gạt bỏ cái ý nghĩ quỷ quái vừa kịp xuất hiện trong đầu... Kỳ thực chúng tôi đứng cạnh nhau, bên cạnh là hai chiếc xe đứng dựa khung vào nhau và lại vẫn nói về những chuyện bâng quơ nhất. Anh bảo rất thích buổi tối hôm nay và không ngờ sự hiện diện của bố tôi lại làm cho cuộc nói chuyện trở nên có ý nghĩa như thế.
Gần cả tiếng đồng hồ tôi lặng lẽ nghe anh nói, không đồng tình, không phản đối, thỉnh thoảng lại mủm mỉm cười trứơc những ý tưởng dí dỏm hết sức thông minh của anh. Dẫu sao cuộc nói chuyện này cũng đánh dấu một sự phát triển lớn trong giai đoạn "phát hiện và làm quen" của chúng tôi.
Phố xá thưa dần, anh đưa tôi trở về. Trời vào thu chớm lạnh, hương hoa sữa thơm nồng vẫn không át nổi cái lạnh cứ thấm vào da thịt hai đứa làm chúng tôi không khỏi bật lên những tiếng suýt xoa...Cũng may, trước lúc ra khỏi nhà tôi đã kịp khoác chiếc áo lên người và anh bỗng nảy ra ý định để nhờ một tay vào túi áo khoác ngoài của tôi...Hơi ngỡ ngàng nhưng rồi sau làn vải mỏng, tôi nhận ra hơi ấm và độ tin cậy của bàn tay anh.
Chúng tôi chia tay nhau ở mảnh sân trước nhà. Thú thực lúc này tôi mới thấy lo ngại vì hành động quá khích của mình, trong nhà vẫn sáng ánh đèn,  hẳn là bố mẹ tôi đã bàn bạc nhau cùng thức để chờ đợi, trừng phạt tôi về cái tội ...gan to bằng trái núi, dám cưỡng lại lệnh bố mẹ, bỏ nhà theo trai.
Chuẩn bị quay xe đi, anh tần ngần:
- Cho mình bắt tay đã nào. Phải tạm biệt trong tình đoàn kết, thân ái hữu nghị chứ...
Tôi giấu vội hai tay ra sau lưng, không phải vì sợ thói "tham lam" của anh mà vì sợ quầng sáng trước nhà hắt ra từ ô cửa sổ quen thuộc. Nếu bất thần hai cánh cửa mở rộng, bố mẹ tôi hiện ra đập mắt vào cảnh này...
Cảm nhận được nỗi lo lắng trong cái dáng bất động chết cứng của tôi, anh vội vàng cải chính:
- Ừ thôi, bắt rồi lại trả. Tay ai lại trở về túi người ấy mà, có bắt được thật, được mãi đâu mà sợ...
Dù ngổn ngang tâm trạng, tôi vẫn phải bật cười trước sự thông minh đột xuất đầy tếu táo nghịch ngợm của anh.
Ngày thi đại học tới gần. Tôi náo nức nộp đơn thi vào đại học Sư Phạm, còn anh vẫn thực hiện ước mơ táo bạo: Một nhà ngoại giao đáng kính. Giữa chúng tôi có thêm bao kỷ niệm, dù bố tôi ngày càng tỏ ra nghiêm khắc và nghiệt ngã.
...Đêm mùa hè mát dịu. Trời vừa mưa xong, không khí thoáng đãng êm đềm. Cái nắng nóng cố hữu của mùa hè dường như tan ra trong cơn mưa đổ sầm sập lúc chiều...Tôi ngồi học bên bàn. Đầu óc căng ra cố cưỡng lại cơn buồn ngủ "chết người" ...Bỗng tôi giật mình, một bóng đen lặng lẽ xuất hiện ngoài khuôn cổng, bằng một động tác hết sức nhanh  nhẹn  bóng đen vắt một chân qua thành tường đu mình sà xuống sân, đôi bước chân nhẹ lướt rón rén đến khung cửa sổ hệt như những bước chân của chú mèo trên tấm đệm êm.
-Thuý! Thuý ơi!
Tôi co rúm người, không tin vào tai, vào mắt mình. Có lẽ nào đó lại là anh ? Vừa tối nay chúng tôi còn gặp nhau ở lớp học. Tôi đến sớm và như mọi khi trèo ngay lên dãy bàn đầu tiên giữa lũ bạn "choai choai" cùng tuổi để rồi thỉnh thoảng lại bắt gặp anh từ sâu tít cuối lớp học,  nhìn như hút, như xoáy vào cái dáng cố tỏ ra dửng dưng, bất động của mình... thế mà.
-Cô giáo ơi dừng tay lại chút nào!
-Đúng là anh rồi, tôi thở hắt ra một hơi, rồi nhẹ nhàng mở rộng hai cánh cửa...anh cùng mùi hương ngào ngạt ùa vào.
-Giời ơi, Hiếu, sao đã muộn thế này ?
Anh dúi cả bó năm bông hoa quỳnh vào hai bàn tay tôi ngượng nghịu:
-Đằng ấy đừng cười nhé! Biết đằng ấy thích hoa qùynh, lại chưa được xem qùynh nở lần nào... mình... mình...
- Giời ạ! Tôi thốt lên giọng đầy xúc động và dúi vội khuôn mặt mình vào bó quỳnh mềm mại thơm ngát đang từ từ hé nở, xoè ra những cánh trắng muốt... và rồi khi ngẩng lên bắt gặp cái nhìn đầy vui thích, đắm đuối, quấn quýt của anh.
-Có thật là đằng ấy  rất thích hoa qùynh không ?
-Thật chứ ! Tôi đáp, nhưng không muốn Hiếu phải mạo hiểm thế này.
Anh nở nụ cười hiền lành, khuôn mặt đầy phấn  kích, đẫm mồ hôi :
- Tại đằng ấy  không biết đấy thôi, loài hoa này kén lắm, nó chỉ nở đúng 12 giờ đêm, khi trời đất giao nhau, còn bầu không khí thật yên lành thoáng đãng.
-Thế...Không sợ bố mẹ  Thuý  à ?
- Sợ chứ...Nhưng...tình yêu chiến thắng mọi điều.
- Vớ vẩn !
- Thật đấy: Rô mê ô,  cái hôn rơi lẫn máu. Sếch x pia,  tình yêu mạnh hơn gươm sắc ... đằng ấy  không nhớ sao ?
Ai có ngờ đó là lần gặp gỡ cuối cùng giữa hai đứa. Sau khi phát hiện ra sự lêu lổng, bán giời không văn tự của cậu con một, bố anh đã quyết định gửi anh vào môi trường quân đội để rèn rũa, học làm người trước khi học nghề. Vì quyết định đường đột ấy, cha mẹ anh đã cãi nhau kịch liệt và anh- vốn là người có cá tính mạnh, đã không dễ dàng chịu sự "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy", tình nguyện xung phong lên điểm tựa biên giới Việt Trung và ngã xuống trong một lần chống trả quyết liệt với bọn bành trướng Trung Quốc, giữa tuổi đời 21. Tràn trề ước vọng và ngan ngát ước mơ.
...Khó khăn lắm tôi mới ra khỏi trường Đại học. Bất kỳ lúc nào gương mặt anh- thông minh, cương trực, đầy dí dỏm cùng cuốn sổ nhật ký đầy ăm ắp kỷ niệm của anh viết về tôi làm tôi không sao học nổi...Hẫng hụt vì tin anh mất, tôi càng đau xót hẫng hụt hơn khi biết rằng anh đã yêu tôi và tôi...không hề tự lừa dối mình, tôi cũng yêu anh nhiều biết chừng nào...Người bạn trai đầu tiên của tôi, mối tình đầu với hương hoa quỳnh thơm ngát ...Đêm nào cũng ùa trở về dày vò, day dứt trái tim tôi.
...Lần đầu tiên sau mười mấy năm thể hiện nỗi đau mất anh. Giữa chốn rừng thiêng nước độc của công cuộc khai hoá văn minh cho đồng bào dân tộc (Tốt nghiệp ra trường tôi nhận quyết định dạy học tại miền núi) tôi làm thơ, bài thơ đầu tiên và cũng là mãi mãi:

Quá ngắn để yêu nhau.
Quá dài để đau khổ.
Dòng thời gian khắc nghiệt.
Sắc như dao cứa lòng.

Không chết vì khổ đau.
Phải khổ đau đến chết.
Ràng buộc giữa muôn người.
Một đời em phải sống.

Một đời em vật vã.
Day dứt và khổ đau.
Buồn thương cùng trống trải
Theo em tháng năm dài...

Quá ngắn ngày yêu anh.
Quá dài ngày anh mất.
Mình em giữa cõi trần.
Thời gian buồn hưu hắt...

Cứ mỗi lần đọc lại bài thơ tôi lại khóc và trong giấc ngủ muộn mằn và trằn trọc của mình, tôi luôn mơ thấy anh- lung linh và trong sáng. Trường tôi dạy nhiều hoa quỳnh lắm. Tôi vẫn yêu cái hương vị dịu dàng tinh khiết của nó nhưng cũng giống như tình yêu của tôi,  sự rạng ngời của  nó sao mà ngắn ngủi. Giữa lúc đất trời giao nhau, không khí yên lành thoáng đãng nó mới nở xoè ra những cánh hoa non mềm trắng muốt, ngan ngát hương thơm để rồi sáng ra đã gục héo trên cành...Giống bao nhiêu người phụ nữ mưu cầu hạnh phúc khác, rất có thể tôi cũng có gia đình, nhưng tình yêu của tôi cùng bao hương vị ngọt ngào của mối tình đầu trong sáng...đã rũ héo trong hồn như những cánh hoa quỳnh buổi sớm...Liệu còn có một chàng trai nào đẹp đẽ, tinh tế và giàu sức cuốn hút như anh - Hiếu của tôi, giúp cho những cánh hoa quỳnh hồi sinh trở lại, để đêm đêm, tôi không còn phải khóc xót xa?

© 2008 www.danchimviet.com