- Trang Chủ
- Kinh Tế - Xã Hội
- Chuyện dài tham nhũng XHCN: Từ PCI đến RBA
Chuyện dài tham nhũng XHCN: Từ PCI đến RBA
- Tác Giả Lê Minh
- Đăng ngày 06.11.09
- Kinh Tế - Xã Hội
Thật ra chuyện khuất tất trong vụ chuyển đổi từ tiền giấy sang tiền nhựa có liên quan đến Thống đốc Ngân hàng Lê Đức Thúy đã được dư luận và báo chí trong nước đặt vấn đề từ giữa tháng 10 năm 2006. Khi đó, Lê Đức Thúy đang giữ chức Thống đốc Ngân Hàng, lại có con trai làm giám đốc công ty BankTech, một công ty con của Công ty Phát Triển Công Nghệ (CFTD), một tập đoàn môi giới dịch vụ liên quan đến việc cung cấp nguyên vật liệu và in tiền nhựa Polymer cho Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam. Thanh Tra Nhà nước lúc đó đã kết luận rằng, tuy vụ việc làm ăn của con trai Thống đốc có một ít “khuất tất” và “không rõ ràng” nhưng không có bằng chứng cho thấy có chuyện ... tham nhũng ở đây. Thế rồi, vụ việc chìm xuồng và việc in tiền nhựa Polymer được tiếp tục suông sẻ như ... không có gì xảy ra!
CFTD là công ty đã đứng ra môi giới, trung gian trong các điều đình giữa công ty Úc Securency, một công ty chuyên cung cấp nguyên vật liệu in tiền, và Ngân Hàng Nhà nước Việt Nam để rồi vào năm 2002, Securency được chọn là nhà cung cấp vật liệu in tiền Polymer. Securency là một công ty do RBA (Reserve Bank of Australia - Ngân Hàng Dự Trữ Trung Ương Úc Đại Lợi - Reserve Bank of Australia) thành lập, với 50% vốn.
Hồi tháng 5 năm nay, báo Úc Sydney Morning Herald lần đầu tiên đưa vấn đề trung gian môi giới của CFTD trong vụ này và cho biết Securency đã trả cho CFTD tối thiểu là 10 triệu Đô để làm các công việc dịch thuật. Khi đó, danh tánh của TGĐ CFTD Lương Ngọc Anh chưa được nêu ra.
Có lẽ đánh hơi được vụ việc rồi đây sẽ diễn ra không thuận lợi, nên nhà nước CSVN đã “chuẩn bị tư tưởng” trước, bằng cách chỉ thị cho một vài bồi bút viết bài đánh bóng tên tuổi của Lương Ngọc Anh và công ty CFTD. Hôm 2 tháng 10, báo điện tử ĐCSVN đã mở màn với bài “Đi tìm sự bình yên trong thương trường”, giới thiệu gốc gác của anh học trò nghèo Lương Ngọc Anh, rồi trở thành một kỹ sư Hóa và nay là Tổng giám đốc một công ty to lớn. Tiếp theo là báo An Ninh Thủ Đô, nhân ngày “Doanh nhân Việt Nam 13-10”, đã cho đăng bài “Sự tự tin, sáng tạo của doanh nhân Việt”, hết lời ca ngợi Lương Ngọc Anh với một số thành công nổi bật gần đây như là một doanh nhân thành công vượt bậc với 2 sản phẩm như Docuclap (máy giám định tài liệu) và Mobile Speedcam (súng bắn tốc độ). Điều đặc biệt là Lương Ngọc Anh đã “tài tình” đến mức độc quyền cung cấp máy Docuclab cho tất cả 63 tỉnh/thành trên cả nước, trong khi Súng bắn tốc độ (Mobile Speedcam) thì được lực lượng cảnh sát giao thông trên cả nước “yêu thích”.
Cả hai bài báo này đã “quên” nhắc đến vụ làm ăn lớn nhất và cũng tai tiếng nhất của CFTD đó là vụ “áp-phe” môi giới cho Securency cung cấp vật liệu và kỹ thuật in tiền Polymer cho Ngân Hàng nhà nước VN.
Điều trớ trêu là ngay sau khi 2 bài báo bồi bút xuất hiện chưa được bao lâu thì thứ Sáu tuần rồi, báo The Age của Úc đã đưa ra thêm nhiều chi tiết liên quan đến hợp đồng cung cấp vật liệu in tiền béo bở của Securency.
Tờ The Age cho biết, Lương Ngọc Anh đã từng đến Úc du học từ những năm đầu của thập niên 90s, học ngành Khoa học (Science) tại Đại học Monash (tiểu bang Victoria) và sau đó được nhận vào làm việc tại một công ty chuyên cung cấp các dụng cụ chuyên dụng trong ngành bảo an. Tại đây, Lương Ngọc Anh được các đồng nghiệp mô tả là một người “chăm chỉ, siêng năng, thông minh,...” và là một người tốt bụng trên mức “bình thường”.
Những chi tiết liên quan đến Lương Ngọc Anh trong thời gian đi học và làm việc tại Úc đã không được hai bài báo bồi bút nhắc đến.
Có điều kỳ lạ là sau khi bài báo của tờ The Age đăng tải tuần vừa rồi, thì trang báo điện tử ĐCSVN đã lặng lẽ rút bài báo “Đi tìm sự bình yên trong thương trường” xuống, mà không có một lời thanh minh với đọc giả. Không biết khi nào thì đến lượt tờ An Ninh Thủ Đô “chém vè” bài báo của mình đây.
Hai nhà báo điều tra Richard Baker và Nick McKenzie của tờ The Age đã dễ dàng nhận ra được mối quan hệ chặt chẽ của Lương Ngọc Anh với các quan chức chính phủ qua các mối làm ăn, cũng như các hợp đồng cung cấp gần như tuyệt đối của công ty CFTD cho các ban ngành bên Công an. Hiển nhiên là Lương Ngọc Anh hẳn phải có được sự quan hệ mật thiết, hoặc nói cách khác là đã thiết lập đường dây làm ăn đồng bộ với các quan chức chính phủ và ngành công an.
Hai anh nhà báo Úc này còn đặt nhiều câu hỏi “độc địa” như:
“Vụ việc to lớn như vậy thì chắc chắn phải có một số quan chức Úc tại Bộ Ngoại Giao & Thương Mại, Ngân Hàng Dự Trữ Trung Ương Úc (RBA), Ngân Khố,... biết, và biết tới mức nào đây?”. Hoặc là,
“Tại sao Công ty Securency lại trả cho Lương và CFTD một khoản huê hồng to lớn đến như vậy, trong khi họ thừa biết mối quan hệ khắng khít của Lương với các quan chức nhà nước VN”
Hỏi tức là đã có câu trả lời, bởi vì hai anh nhà báo này đã trích dẫn lời của một số quan chức ngành ngoại giao Úc nói rằng “Bạn cần biết rằng đó là cách làm ăn ở đó. Hầu hết các công ty lớn ở Việt Nam đều có mối quan hệ, ràng buộc với các quan chức nhà nước”, hoặc là “Ở Úc thì bạn có thể nói rằng cách làm ăn của công ty CFTD là hối lộ quan chức, nhưng đó lại là cách làm ăn ở Việt Nam”.
Ở Việt Nam mà nói rằng có thể kiếm được hơn 12 triệu đô qua giao dịch “áp-phe” thì quả là một số tiền lớn, nhưng chẳng ai quan tâm đến chiêu thức “áp-phe” như thế nào. Nhưng ở Úc, nếu nói rằng phải trả cho một công ty hoặc cá nhân hơn 12 triệu đô cho dịch vụ “dịch thuật, sắp xếp chỗ ở khách sạn, họp hành, đưa đón,...” thì quả là bất thường chẳng có ai tin được, và dư luận cũng rất muốn biết những chi tiết đằng sau cái dịch vụ đó là gì.
Vụ hối lộ của công ty Securency, mà dư luận Úc hiện nay gọi tắt là vụ RBA, đang được cảnh sát liên bang Úc tiến hành điều tra, và nhân vật trung tâm điểm mà cảnh sát điều tra Úc đang nhắm đến là Lương Ngọc Anh, Tổng giám đốc của CFTD, vì có tin cho rằng trên tổng số hơn 12 triệu đô trả cho công ty CFTD qua các tài khoản ở ngoại quốc, thì có hơn 5 triệu đô được trả thẳng vào các tài khoản mang tên của Lương Ngọc Anh tại Thụy Sĩ.
Số tiền hơn 12 triệu đô chỉ là số tiền được cho là đã chuyển trả vào các tài khoản của CFTD. Trong khi đó còn có rất nhiều khoản chi chưa được xem xét đến, đã được dùng để “lại quả” dưới nhiều hình thức khác nhau chẳng hạn như các xuất học bổng, huấn nghệ, các chuyến đi “tìm hiểu” mua vui ở Úc cho các quan chức CSVN,... Nếu gom luôn các khoản chi này thì chắc chắn số tiền đã “lại quả” cho các quan chức CSVN thông qua ông Tổng Mafia Lương Ngọc Anh, hẳn rất là lớn.
Nếu đem so sánh tầm cỡ tham nhũng của vụ PCI với vụ RBA này thì quả là bé nhỏ, không thấm vào đâu. Trong vụ PCI, các quan chức CSVN đã mượn tay các quan chức công ty tư vấn PCI để xà xẻo tiền viện trợ bằng hình thức “lại quả”. Hình thức xà xẻo này có thể được xem là “gián tiếp”, bởi vì suy cho cùng thì người dân VN rồi đây cũng sẽ phải trả lại khoản vay này. Trong khi đối với vụ RBA thì số tiền được chi ra trực tiếp từ trong ngân khố quốc gia, tức là tiền đóng thuế trực tiếp của người dân VN, đã bị các quan chức nhà nước mượn tay công ty Securency của RBA “rút” dùm thông qua hình thức dịch vụ “dịch thuật” có biên nhận hẳn hòi, chẳng để lại dấu vết gì cả. Như vậy các quan chức CSVN dính dáng trong vụ này quả là cao cơ hơn hẳn vụ PCI.
Hèn gì hôm qua cả hai ông Tổng Thanh Tra và Phó Tổng Thanh Tra Nhà nước đều phát biểu giống nhau: “tất cả những thông tin phía Úc đưa mang tính chất tham khảo, khi tiếp nhận thì chúng ta phải xem xét rất đúng nguyên tắc. Thậm chí, có thể theo nước ngoài, người ta nói căn cứ đó là đủ, đó là phạm tội nhưng theo quy định pháp luật của Việt Nam như vậy chưa chắc đã phạm tội vì chưa đủ chứng cứ”. Làm sao có chứng cứ được vì có quan chức nào thò tay ký nhận tiền đâu.
Nếu vậy thì rõ ràng là khi đội ngũ quan chức được trẻ trung hóa bằng một số đảng viên có học ở nước ngoài thì tầm cỡ các vụ tham nhũng cũng sẽ quy mô hơn, chặt chẽ hơn và kín đáo hơn. Vậy suy cho cùng, cách hành xử của một cán bộ VC có học hơn hẳn một cán bộ ít học là ở điểm này đây!
Vụ PCI vừa mới chấm dứt, thì lại đến RBA, và rồi đây sẽ còn tiếp diễn nhiều vụ khác nữa nhất là khi mà các COCC (Con Ông Cháu Cha) học tập ở nước ngoài quay trở về “phục vụ” quê hương.
Bài do tác giả gởi đến Đàn Chim Việt Online
CFTD là công ty đã đứng ra môi giới, trung gian trong các điều đình giữa công ty Úc Securency, một công ty chuyên cung cấp nguyên vật liệu in tiền, và Ngân Hàng Nhà nước Việt Nam để rồi vào năm 2002, Securency được chọn là nhà cung cấp vật liệu in tiền Polymer. Securency là một công ty do RBA (Reserve Bank of Australia - Ngân Hàng Dự Trữ Trung Ương Úc Đại Lợi - Reserve Bank of Australia) thành lập, với 50% vốn.
Hồi tháng 5 năm nay, báo Úc Sydney Morning Herald lần đầu tiên đưa vấn đề trung gian môi giới của CFTD trong vụ này và cho biết Securency đã trả cho CFTD tối thiểu là 10 triệu Đô để làm các công việc dịch thuật. Khi đó, danh tánh của TGĐ CFTD Lương Ngọc Anh chưa được nêu ra.
Có lẽ đánh hơi được vụ việc rồi đây sẽ diễn ra không thuận lợi, nên nhà nước CSVN đã “chuẩn bị tư tưởng” trước, bằng cách chỉ thị cho một vài bồi bút viết bài đánh bóng tên tuổi của Lương Ngọc Anh và công ty CFTD. Hôm 2 tháng 10, báo điện tử ĐCSVN đã mở màn với bài “Đi tìm sự bình yên trong thương trường”, giới thiệu gốc gác của anh học trò nghèo Lương Ngọc Anh, rồi trở thành một kỹ sư Hóa và nay là Tổng giám đốc một công ty to lớn. Tiếp theo là báo An Ninh Thủ Đô, nhân ngày “Doanh nhân Việt Nam 13-10”, đã cho đăng bài “Sự tự tin, sáng tạo của doanh nhân Việt”, hết lời ca ngợi Lương Ngọc Anh với một số thành công nổi bật gần đây như là một doanh nhân thành công vượt bậc với 2 sản phẩm như Docuclap (máy giám định tài liệu) và Mobile Speedcam (súng bắn tốc độ). Điều đặc biệt là Lương Ngọc Anh đã “tài tình” đến mức độc quyền cung cấp máy Docuclab cho tất cả 63 tỉnh/thành trên cả nước, trong khi Súng bắn tốc độ (Mobile Speedcam) thì được lực lượng cảnh sát giao thông trên cả nước “yêu thích”.
Cả hai bài báo này đã “quên” nhắc đến vụ làm ăn lớn nhất và cũng tai tiếng nhất của CFTD đó là vụ “áp-phe” môi giới cho Securency cung cấp vật liệu và kỹ thuật in tiền Polymer cho Ngân Hàng nhà nước VN.
Điều trớ trêu là ngay sau khi 2 bài báo bồi bút xuất hiện chưa được bao lâu thì thứ Sáu tuần rồi, báo The Age của Úc đã đưa ra thêm nhiều chi tiết liên quan đến hợp đồng cung cấp vật liệu in tiền béo bở của Securency.
Tờ The Age cho biết, Lương Ngọc Anh đã từng đến Úc du học từ những năm đầu của thập niên 90s, học ngành Khoa học (Science) tại Đại học Monash (tiểu bang Victoria) và sau đó được nhận vào làm việc tại một công ty chuyên cung cấp các dụng cụ chuyên dụng trong ngành bảo an. Tại đây, Lương Ngọc Anh được các đồng nghiệp mô tả là một người “chăm chỉ, siêng năng, thông minh,...” và là một người tốt bụng trên mức “bình thường”.
Những chi tiết liên quan đến Lương Ngọc Anh trong thời gian đi học và làm việc tại Úc đã không được hai bài báo bồi bút nhắc đến.
Có điều kỳ lạ là sau khi bài báo của tờ The Age đăng tải tuần vừa rồi, thì trang báo điện tử ĐCSVN đã lặng lẽ rút bài báo “Đi tìm sự bình yên trong thương trường” xuống, mà không có một lời thanh minh với đọc giả. Không biết khi nào thì đến lượt tờ An Ninh Thủ Đô “chém vè” bài báo của mình đây.
Hai nhà báo điều tra Richard Baker và Nick McKenzie của tờ The Age đã dễ dàng nhận ra được mối quan hệ chặt chẽ của Lương Ngọc Anh với các quan chức chính phủ qua các mối làm ăn, cũng như các hợp đồng cung cấp gần như tuyệt đối của công ty CFTD cho các ban ngành bên Công an. Hiển nhiên là Lương Ngọc Anh hẳn phải có được sự quan hệ mật thiết, hoặc nói cách khác là đã thiết lập đường dây làm ăn đồng bộ với các quan chức chính phủ và ngành công an.
Hai anh nhà báo Úc này còn đặt nhiều câu hỏi “độc địa” như:
“Vụ việc to lớn như vậy thì chắc chắn phải có một số quan chức Úc tại Bộ Ngoại Giao & Thương Mại, Ngân Hàng Dự Trữ Trung Ương Úc (RBA), Ngân Khố,... biết, và biết tới mức nào đây?”. Hoặc là,
“Tại sao Công ty Securency lại trả cho Lương và CFTD một khoản huê hồng to lớn đến như vậy, trong khi họ thừa biết mối quan hệ khắng khít của Lương với các quan chức nhà nước VN”
Hỏi tức là đã có câu trả lời, bởi vì hai anh nhà báo này đã trích dẫn lời của một số quan chức ngành ngoại giao Úc nói rằng “Bạn cần biết rằng đó là cách làm ăn ở đó. Hầu hết các công ty lớn ở Việt Nam đều có mối quan hệ, ràng buộc với các quan chức nhà nước”, hoặc là “Ở Úc thì bạn có thể nói rằng cách làm ăn của công ty CFTD là hối lộ quan chức, nhưng đó lại là cách làm ăn ở Việt Nam”.
Ở Việt Nam mà nói rằng có thể kiếm được hơn 12 triệu đô qua giao dịch “áp-phe” thì quả là một số tiền lớn, nhưng chẳng ai quan tâm đến chiêu thức “áp-phe” như thế nào. Nhưng ở Úc, nếu nói rằng phải trả cho một công ty hoặc cá nhân hơn 12 triệu đô cho dịch vụ “dịch thuật, sắp xếp chỗ ở khách sạn, họp hành, đưa đón,...” thì quả là bất thường chẳng có ai tin được, và dư luận cũng rất muốn biết những chi tiết đằng sau cái dịch vụ đó là gì.
Vụ hối lộ của công ty Securency, mà dư luận Úc hiện nay gọi tắt là vụ RBA, đang được cảnh sát liên bang Úc tiến hành điều tra, và nhân vật trung tâm điểm mà cảnh sát điều tra Úc đang nhắm đến là Lương Ngọc Anh, Tổng giám đốc của CFTD, vì có tin cho rằng trên tổng số hơn 12 triệu đô trả cho công ty CFTD qua các tài khoản ở ngoại quốc, thì có hơn 5 triệu đô được trả thẳng vào các tài khoản mang tên của Lương Ngọc Anh tại Thụy Sĩ.
![]() |
| ông Tổng Mafia Lương Ngọc Anh |
Nếu đem so sánh tầm cỡ tham nhũng của vụ PCI với vụ RBA này thì quả là bé nhỏ, không thấm vào đâu. Trong vụ PCI, các quan chức CSVN đã mượn tay các quan chức công ty tư vấn PCI để xà xẻo tiền viện trợ bằng hình thức “lại quả”. Hình thức xà xẻo này có thể được xem là “gián tiếp”, bởi vì suy cho cùng thì người dân VN rồi đây cũng sẽ phải trả lại khoản vay này. Trong khi đối với vụ RBA thì số tiền được chi ra trực tiếp từ trong ngân khố quốc gia, tức là tiền đóng thuế trực tiếp của người dân VN, đã bị các quan chức nhà nước mượn tay công ty Securency của RBA “rút” dùm thông qua hình thức dịch vụ “dịch thuật” có biên nhận hẳn hòi, chẳng để lại dấu vết gì cả. Như vậy các quan chức CSVN dính dáng trong vụ này quả là cao cơ hơn hẳn vụ PCI.
Hèn gì hôm qua cả hai ông Tổng Thanh Tra và Phó Tổng Thanh Tra Nhà nước đều phát biểu giống nhau: “tất cả những thông tin phía Úc đưa mang tính chất tham khảo, khi tiếp nhận thì chúng ta phải xem xét rất đúng nguyên tắc. Thậm chí, có thể theo nước ngoài, người ta nói căn cứ đó là đủ, đó là phạm tội nhưng theo quy định pháp luật của Việt Nam như vậy chưa chắc đã phạm tội vì chưa đủ chứng cứ”. Làm sao có chứng cứ được vì có quan chức nào thò tay ký nhận tiền đâu.
Nếu vậy thì rõ ràng là khi đội ngũ quan chức được trẻ trung hóa bằng một số đảng viên có học ở nước ngoài thì tầm cỡ các vụ tham nhũng cũng sẽ quy mô hơn, chặt chẽ hơn và kín đáo hơn. Vậy suy cho cùng, cách hành xử của một cán bộ VC có học hơn hẳn một cán bộ ít học là ở điểm này đây!
Vụ PCI vừa mới chấm dứt, thì lại đến RBA, và rồi đây sẽ còn tiếp diễn nhiều vụ khác nữa nhất là khi mà các COCC (Con Ông Cháu Cha) học tập ở nước ngoài quay trở về “phục vụ” quê hương.
Bài do tác giả gởi đến Đàn Chim Việt Online
Rỉ Tai
7 Responses to "Chuyện dài tham nhũng XHCN: Từ PCI đến RBA" 
|
said this on 06 Nov 2009 9:46:44 AM EST
Tôi hoàn toàn đồng ý với anh Lê Minh, bởi cha ông chúng nó ăn chúng nó mới có dư USD mà du học, du hí và mua nhà ở Mỹ, Úc, Canada...và rồi chúng nó tham nhũng tinh vi hơn để con cháu của chúng ngàn đời sau tha hồ hưởng thụ.
Chống tham nhũng ở VN là một trò lừa. Nếu chơi ngon, nên bắt đầu điều tra ngay anh " nguyên phó giao liên Nguyễn Tấn Dũng ", nếu anh ta lương thiện thì cả đời anh ta trong vòng 40 năm nay, cũng không thể nào kiếm hơn được 200 000 UDS. Đào ở đâu ra tiền để các con anh ấy làm thạc sỹ, tiến sỹ ở Thụy sĩ và Hoa Kỳ ? Và làm thế nào để cô gái rượi của anh ta trở thành CEO của một công ty không dưới 50 triệu USD ? Tiền ở đâu ra ? Có phải là từ trong xương máu và nước mắt của hàng triệu người Việt Nam đang tủi nhục và bất lực mà ra ? Khi trùm tham nhũng là những kẻ đang " vẽ mặt bày tuồng " chống tham nhũng để lừa gạt nhân dân. Chúng ta phải làm gì, câu trả lời đã rỏ. Tôi tự hỏi, ngày mai kia chế độ đổi thay và chỉ là vấn đề thời gian, họ và con cháu của họ ( COCC) sẽ được nhân dân ta đối xử như thế nào? Tôi chúc họ sẽ được may mắn trên con đường đã chọn. |
|
said this on 07 Nov 2009 3:28:51 AM EST
tôi là đảng viên đảng cộng sản đã nhiều năm nay, khi còn ở Việt Nam tôi cũng loáng thoáng nghe được những thông tin này nhưng cũng chỉ ở dạng truyền khẩu và rất "cấm kỵ" vì ở Việt Nam ai cũng sợ khi đứng ra thẳng thắn đấu tranh không những bản thân mình mà gia đình cùng bị liên lụy. Tất cả các website và những bài viết đăng tin ngược chiều với thông tin chính thức của đảng đều bị chặn hoặc rất khó truy cập. Khi ra nước ngoài sống và làm việc tôi mới biết mình đã bị lừa và không ai khác đó chính là những người con ưu tú của đảng cộng sản đang là sâu là mọt lừa dối nhân dân trục lợi cá nhân. Tôi rất hoan ngênh quý báo cũng như tác giả quan tâm đến tình hình trong nước nói chung và chỉ rõ những tiêu cực trong nước. Tôi xinh nguyện góp một phần nhỏ bé để giúp đất nước thoát khỏi những con sâu con mọt đang ngày đêm phá hoại đục khoét làm hại cho đất nước.
|
|
said this on 06 Nov 2009 4:58:25 PM EST
Xin ghi lại một chuyện xưa tích cũ của Tàu phù. Chuyện kể rằng:
"Vào những năm Tuyên Đế thời Tây Hán, miền Bắc Trung quốc nhiều năm liên tục bị thiên tai, quận Bột Hải (gồm ba tỉnh Đông Bắc Trung quốc và một phần bán đảo Triều Tiên ngày nay) lương thực thất thu, nông dân không có cơm ăn áo mặc, đói rét khổ sở, một số người phải bỏ quê hương chạy nạn đói, một số người bí quá hóa liều đi làm trộm cướp. Trật tự xã hội hỗn lọan, quận thú địa phương không làm gì được phải tâu về triều đình xin đưa quân về đàn áp. Tuyên Đế nghe tâu trình bèn cho triệu Thừa tướng và Ngự sử bàn kế họach dẹp lọan, các đại thần nhất trí tiến cử Cung Tọai làm Thái thú mới của Bột Hải. Khi đó Cung Tọai chỉ là Lang trung lệnh, môn hạ của Xương ấp Vương Lưu Hạ, đã 70 tuổi. Tuyên Đế lo ông khó kham nổi sứ mệnh đặc biệt ở Bột Hải cho gọi ông vào hỏi: -Ngươi định dùng cách gì để xử lý những lọan dân của Bột Hải? Cung Tọai đáp: -Theo ý ngu thần, tình hình hỗn lọan xảy ra ở vùng Bột Hải không phải lỗi của trăm họ ở địa phương, mà là kết quả của chuyện các quan lại của quận đó không chịu giáo hóa dân, không thương xót dân. Một số người sa vào vòng trộm cướp là do sinh kế bức bách, chẳng phải có ý chống lại triều đình, không nên coi là tội lớn. Có hai cách để dẹp yên lọan dân ở Bột Hải: Một là dùng vũ lực trấn áp; hai là vỗ về giáo hóa, không biết bệ hạ muốn dùng cách nào? Nghe hỏi vậy, Tuyên Đế mặt hầm hầm tức giận: -Ta sai ngươi đi làm Thái thú Bột Hải, tức là muốn ngươi tận tâm tận lực làm tốt việc đó, sao phải hỏi ta? Cung Tọai nói: -Bệ hạ đã tín nhiệm thần như vậy, vậy xin cho thần được tùy cơ ứng biến giải quyết mọi việc, tạm thời không dùng các luật ràng buộc thần. Được Thừa tướng và các quan Ngự sử nói thêm vào, Tuyên Đế đồng ý với yêu cầu của Cung Tọai, lệnh cho ông đi nhậm chức gấp. Quan lại của quận Bột Hải nghe tin quan Thái thú mới đến nhậm chức bèn dàn quân ra nghênh đón để thị uy. Cung Tọai mắng họ không được diễu võ giương oai trước mặt trăm họ, lệnh cho họ thu quân về trại. Việc đầu tiên Cung Tọai làm ngay sau khi nhậm chức là cách chức các viên quan lấy cớ trấn áp bạo lọan, tùy tiện sai quân lính đi khắp nơi bắt bớ nhũng nhiễu dân chúng, đồng thời cho công bố thông cáo của quận phủ: “Bột Hải bị thiên tai, đời sống dân chúng cực khổ, tất cả những người vì mưu sinh mà làm những điều sai trái, chỉ cần bỏ cái ác theo cái thiện thì quận phủ đều không truy cứu hỏi tội. Từ nay về sau, phàm những người tay mang dụng cụ sản xuất, làm những công việc nghề nông nghề cá, nghề chăn nuôi đều là người dân lương thiện, các cấp quan lại không được quấy rầy. Tất cả những người tay cầm binh khí tiếp tục chống lại triều đình đều là giặc cướp, phải bị nghiêm trị.” Sau khi bản thông cáo được dán lên, tòan quận đều chấn động, những người nông dân thật thà yên tâm sản xuất tự cứu, không còn chạy đói tứ tán khắp nơi. Một số ít trộm cướp làm những điều phi pháp thì đua nhau cải tà quy chính, vứt bỏ gươm đao cung tên, cầm lấy cầy cuốc làm lụng sản xuất. Cũng vào thời gian đó, Cung Tọai cho mở các kho trong tòan quận phát chẩn cứu đói, khuyến khích sản xuất, xét lại các vụ án oan, trừng trị bài trừ các tệ nạn, được dân chúng rất ủng hộ. Sau vài năm, quận Bột Hải trở nên yên bình, trăm họ an cư lạc nghiệp, người người đều xưng tụng Cung Tọai là “tuần lại”, viên quan tôn trọng đạo lý giữ nghiêm pháp luật. (Tâm Thuật- Vương Hằng Luân- Ninh Lập) Chuyện người ta chấm dứt "Happy Ending" như thế đó, còn chuyện VN thì sao? Ngày tàn của chế độ chưa thấy, nhưng thấy rõ trước mắt là nước Việt Nam đang hứng chịu thảm họa từ cái đảng chết tiệt CSVN, và thiên tai cứ mãi dồn dập xảy ra cho Việt Nam. |
|
said this on 07 Nov 2009 12:43:40 AM EST
Chính nghĩa và pháp luật của cộng sản là thế này: Thằng nào hèn hơn, thằng nào ác hơn, thằng nào điếm đàng hơn, thằng nào mất dạy hơn, thằng đó làm lớn hơn, hết.
|
|
said this on 07 Nov 2009 6:03:22 AM EST
Không thể nào chính xác hơn nữa.
|
|
said this on 07 Nov 2009 1:06:47 AM EST
NGUOI VN NAO CUNG BIET THAM NHUNG TU TREN XUONG DUOI MOI HINH THUC,CHOP BU THI XA XEO TIEN NUOC NGOAI,CAP DUOI THI DE NGHI TRUNG UONG XAY CAT NAY NO DE CO DIP KIEM TIEN BO TUI,DO LA SU THAT TOI NGHIEP CHO NGUOI DAN VN.
|
|
said this on 07 Nov 2009 5:25:17 AM EST
|



Author/Admin)