Thời điểm phải chọn chủ thuyết Ngô Đình Diệm hướng dẫn cuộc đấu tranh cho VN
Một lầm lẫn nghiêm trọng giữa đấu tranh và phản kháng
Hiện thời, phong quần chúng người Việt hải ngoại (NVHN) đang chiến đấu dưới lá cờ vàng 3 sọc đỏ (nhiều người gọi đó là "Cờ Quốc Gia Việt Nam") và tự xưng là phong trào đấu tranh dân chủ hóa Việt Nam. Nhưng qua cách hành động. Cuộc chiến đấu hiện tại không đủ tiêu chuẩn của một cuộc đấu tranh.
Thật thế, đấu tranh luôn phải có sách lược. Một sách lược luôn gồm ba phần: một chủ thuyết hướng dẫn cuộc đấu tranh, một tổ chức tỗng quát và một chiến lược. Sau chiến lược là vô vàn chiến thuật phục vụ cho chiến lược ấy.
Chủ thuyết được định nghiã như sau: trong các lãnh vực quân sự, chính trị và ngoại giao, một chủ thuyết là một tập hợp những nguyên tắc căn bản làm chổ dựa cho chiến lược và các kế họach hành động.
Xét lại hiện tình của phong trào dân chủ hóa Việt Nam do NVHN chủ xướng đã 34 năm qua, không thấy có một chủ thuyết hướng dẫn, không có tổ chức tổng quát. Tuy có một chiến lược: "Đấu tranh bất bạo động để gải thể độc tài, hay đem tự do và dân chủ về cho Việt Nam".
Hơn nữa dân chủ và tự do không phải là mục tiêu tối hậu của đấu tranh cho Việt Nam. Tuy Việt Nam cần có dân chủ và tự do như một dụng cụ hay một điều kiện tiên khởi để xây đắp cái gì sau đó cho Việt Nam và cho con dân Việt Nam. Vì lý do đó. Dân chủ và tự do không thể xem là mục đích tối hậu cho cuộc tranh đấu nầy.
Vì khiếm khuyết hai yếu tố căn bản: Một chủ thuyết hướng dẫn(xem ông Hồ đã dùng chủ thuyết CS để hướng dẫn đấu tranh), một tổ chức lãnh đạo đấu tranh (xem đảng CSVN), và dân chủ tự do chưa phải là mục tiêu tối hậu. Cho nên hiện nay NVHN chưa đi vào đấu tranh mà chỉ có phản kháng và tố cộng trong tư thế của một du kích quân hay các toán du kích độc lập với nhau.
Nhiều khi các du kích quân độc lập nầy hay các toán du kích độc lập đã tạo bao cảnh quân mình bắn lính ta và tai hại hơn nữa là CSVN đã cho người trà trộn vào và tự xưng là nhà dân chủ để tiêu diệt các nhà dân chủ thật. Nói chung, một cuộc chiến không thể dẫn tới chiến thắng bằng các nhóm du kích độc lập với nhau và nhiều khi đánh vào nhau hay lạm phát thần tuợng.
Và hiện nay nếu cất đi các bài phản kháng và vô vàn bài tố cộng tại các diễn đàn cũng như tại các đài phát thanh hay vô tuyến truyền hình. Chúng ta sẽ có những diễn đàn trống trơn và các đài phát thanh cũng như vô tuyến truyền hình vắng vẻ, ngoài các tin từc thời sự hay một số bài về văn chương thơ phú. Tất cả các sự kiện vừ kể báo hiệu cho chúng ta biết là chúng ta chưa đi vào đấu tranh. Cũng chính vì thế mà đã 34 năm rồi mà người Việt hải ngoại vẫn luẩn quẩn trong phản kháng và tố cộng thôi. Nên kết qủa không nhiều và cũng đã gây ra nhiều tại nạn.
Cuộc phản loạn năm 1963 đã tạo ra mất mát nào?
Ngoài sự mất chính nghĩa của cuộc chiến đấu cho tự do và mất lãnh tụ, cuộc phản loạn ấy đã làm quên đi chủ thuyết Ngô Đình Diệm, một chủ thuyết thượng phong và có khả năng đối đầu với chủ chủ thuyết CS của ông Hồ, sau tới là đập nát bộ chỉ huy tỗng quát và tạo ra một chia rẽ trầm trọng cho tới ngày hôm nay vẫn còn. Còn tai hại hơn nữa là phần đông chúng ta chưa học được gì cả qua biến cố ấy về sự việc mất chính nghiã.
Vì ngày nay vẫn còn một số người đang cố tình vinh danh hay tưởng niệm một vài nhân vật đã tham gia vào các việc đập nát kể trên. Qua vinh danh hay tưởng niệm những con người nầy, họ đã gián tiềp duy trì sự mất chính nghiã và chối bỏ chủ thuyết đã tạo ra một xã hội an lành và con dân sung suớng của 9 năm đẹp nhất của Việt Nam của bán thế kỷ XX do Đệ I VNCH tạo ra.
Hơn nữa một số đông, qua các tài liệu, biết tên tuổi của những kẻ đã tham gia phản loạn, làm mất chính nghiã của cuộc chiến đấu cho tự do của miền Nam. Nên khi thấy những con người ấy được nhóm nào đó vinh danh hay tưởng niệm, lập tức họ phải phản kháng. Như thế nhóm ấy đã tạo ra sự mất đoàn kềt, và tạo bất lợi cho những kẻ mà họ muốn vinh danh và tạo ra lạm phát vinh danh hay tưởng niệm không có lý do.
Chúng ta phải hành xử ra sao để chuyển cuộc phản kháng thành cuộc đấu tranh?
Hiện nay phải thú thật là chúng ta không tìm ra được một ai như cố TT Ngô Đình Diệm nữa, để có một lãnh tụ tiên phong và một chiến lược gia hảo hạng như Ngô Đình Nhu. Hơn nữa sự mất mát về chính nghĩa chưa được khôi phục. Nhưng chúng ta còn cái nhân tố do cố TT Diệm để lại, đó là Chủ thuyết Ngô Đình Diệm mà một số người gọi là tinh thần Ngô Đình Diệm. Thựa ra tinh thần Ngô Đình Diệm là cái nhân để lại. Cái nhân ấy là chủ thuyết Ngô Đình Diệm. Về chủ thuyết nầy. Các tài liệu đã có nhiều trên các diễn đàn. Nên tạm không bàn tại bài nầy
Nhưng phải nhìn lại chiều dài lịch sử chín năm từ 1954 tới 1963, từ khi chủ thuyết ấy được chí sĩ Ngô Đình Diệm mang ra áp dụng tại chiến tuyến chống cộng miền Nam. Trước tiên là tính cách tập hợp quần chúng do chủ thuyết ấy tạo ra và chủ thuyết ấy đảm nhiệm vai trò hướng dẫn cuộc đấu tranh của chiến tuyến chồng cộng. Sau một giai đoạn ngắn ngủi chưa đầy hai năm, vấn đề dân chủ và tự do đã được thực hiện. Sau khi dụng cụ dân chủ và tự đã có, một thời kỳ xây dựa trên chủ thuyềt Ngô Đình Diệm đã đạt được hai mục tiêu tối hậu: một xã hội an lành như một môi trường sống cho con người và nhân vị con người được bảo toàn cũng như được tôn trọng.
Hiện phong trào dân chủ hóa Việt Nam thiếu chủ thuyết đấu tranh như một mẫu số chung kết hợp, một bộ chỉ huy tỗng quát cũng như mục tiêu tối hậu của cuộc đấu tranh. Và chủ thuyết Ngô Đình Diệm có tất cả các yếu tố ấy. Cho nên thời điểm phải chọn chủ thuyết Ngô Đình Diệm. Một chủ thuyết có khả năng tập hợp và hướng dẫn cuộc chiến đấu hiện tại tới bến vinh quang.Thật thế, cố TT của Miền Nam Việt Nam ông Ngô Đình Diệm đã để lại di chúc:
Nếu tôi tiến, hãy tiến theo tôi.
Nếu tôi lùi, hãy giết tôi đi.
Nếu tôi chết, hãy tiếp tục công việc.
© Đàn Chim Việt Online
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, một người sống ở Thụy Sĩ.
Hiện thời, phong quần chúng người Việt hải ngoại (NVHN) đang chiến đấu dưới lá cờ vàng 3 sọc đỏ (nhiều người gọi đó là "Cờ Quốc Gia Việt Nam") và tự xưng là phong trào đấu tranh dân chủ hóa Việt Nam. Nhưng qua cách hành động. Cuộc chiến đấu hiện tại không đủ tiêu chuẩn của một cuộc đấu tranh.
Thật thế, đấu tranh luôn phải có sách lược. Một sách lược luôn gồm ba phần: một chủ thuyết hướng dẫn cuộc đấu tranh, một tổ chức tỗng quát và một chiến lược. Sau chiến lược là vô vàn chiến thuật phục vụ cho chiến lược ấy.
Chủ thuyết được định nghiã như sau: trong các lãnh vực quân sự, chính trị và ngoại giao, một chủ thuyết là một tập hợp những nguyên tắc căn bản làm chổ dựa cho chiến lược và các kế họach hành động.
Xét lại hiện tình của phong trào dân chủ hóa Việt Nam do NVHN chủ xướng đã 34 năm qua, không thấy có một chủ thuyết hướng dẫn, không có tổ chức tổng quát. Tuy có một chiến lược: "Đấu tranh bất bạo động để gải thể độc tài, hay đem tự do và dân chủ về cho Việt Nam".
Hơn nữa dân chủ và tự do không phải là mục tiêu tối hậu của đấu tranh cho Việt Nam. Tuy Việt Nam cần có dân chủ và tự do như một dụng cụ hay một điều kiện tiên khởi để xây đắp cái gì sau đó cho Việt Nam và cho con dân Việt Nam. Vì lý do đó. Dân chủ và tự do không thể xem là mục đích tối hậu cho cuộc tranh đấu nầy.
Vì khiếm khuyết hai yếu tố căn bản: Một chủ thuyết hướng dẫn(xem ông Hồ đã dùng chủ thuyết CS để hướng dẫn đấu tranh), một tổ chức lãnh đạo đấu tranh (xem đảng CSVN), và dân chủ tự do chưa phải là mục tiêu tối hậu. Cho nên hiện nay NVHN chưa đi vào đấu tranh mà chỉ có phản kháng và tố cộng trong tư thế của một du kích quân hay các toán du kích độc lập với nhau.
Nhiều khi các du kích quân độc lập nầy hay các toán du kích độc lập đã tạo bao cảnh quân mình bắn lính ta và tai hại hơn nữa là CSVN đã cho người trà trộn vào và tự xưng là nhà dân chủ để tiêu diệt các nhà dân chủ thật. Nói chung, một cuộc chiến không thể dẫn tới chiến thắng bằng các nhóm du kích độc lập với nhau và nhiều khi đánh vào nhau hay lạm phát thần tuợng.
Và hiện nay nếu cất đi các bài phản kháng và vô vàn bài tố cộng tại các diễn đàn cũng như tại các đài phát thanh hay vô tuyến truyền hình. Chúng ta sẽ có những diễn đàn trống trơn và các đài phát thanh cũng như vô tuyến truyền hình vắng vẻ, ngoài các tin từc thời sự hay một số bài về văn chương thơ phú. Tất cả các sự kiện vừ kể báo hiệu cho chúng ta biết là chúng ta chưa đi vào đấu tranh. Cũng chính vì thế mà đã 34 năm rồi mà người Việt hải ngoại vẫn luẩn quẩn trong phản kháng và tố cộng thôi. Nên kết qủa không nhiều và cũng đã gây ra nhiều tại nạn.
Cuộc phản loạn năm 1963 đã tạo ra mất mát nào?
Ngoài sự mất chính nghĩa của cuộc chiến đấu cho tự do và mất lãnh tụ, cuộc phản loạn ấy đã làm quên đi chủ thuyết Ngô Đình Diệm, một chủ thuyết thượng phong và có khả năng đối đầu với chủ chủ thuyết CS của ông Hồ, sau tới là đập nát bộ chỉ huy tỗng quát và tạo ra một chia rẽ trầm trọng cho tới ngày hôm nay vẫn còn. Còn tai hại hơn nữa là phần đông chúng ta chưa học được gì cả qua biến cố ấy về sự việc mất chính nghiã.
Vì ngày nay vẫn còn một số người đang cố tình vinh danh hay tưởng niệm một vài nhân vật đã tham gia vào các việc đập nát kể trên. Qua vinh danh hay tưởng niệm những con người nầy, họ đã gián tiềp duy trì sự mất chính nghiã và chối bỏ chủ thuyết đã tạo ra một xã hội an lành và con dân sung suớng của 9 năm đẹp nhất của Việt Nam của bán thế kỷ XX do Đệ I VNCH tạo ra.
Hơn nữa một số đông, qua các tài liệu, biết tên tuổi của những kẻ đã tham gia phản loạn, làm mất chính nghiã của cuộc chiến đấu cho tự do của miền Nam. Nên khi thấy những con người ấy được nhóm nào đó vinh danh hay tưởng niệm, lập tức họ phải phản kháng. Như thế nhóm ấy đã tạo ra sự mất đoàn kềt, và tạo bất lợi cho những kẻ mà họ muốn vinh danh và tạo ra lạm phát vinh danh hay tưởng niệm không có lý do.
Chúng ta phải hành xử ra sao để chuyển cuộc phản kháng thành cuộc đấu tranh?
Hiện nay phải thú thật là chúng ta không tìm ra được một ai như cố TT Ngô Đình Diệm nữa, để có một lãnh tụ tiên phong và một chiến lược gia hảo hạng như Ngô Đình Nhu. Hơn nữa sự mất mát về chính nghĩa chưa được khôi phục. Nhưng chúng ta còn cái nhân tố do cố TT Diệm để lại, đó là Chủ thuyết Ngô Đình Diệm mà một số người gọi là tinh thần Ngô Đình Diệm. Thựa ra tinh thần Ngô Đình Diệm là cái nhân để lại. Cái nhân ấy là chủ thuyết Ngô Đình Diệm. Về chủ thuyết nầy. Các tài liệu đã có nhiều trên các diễn đàn. Nên tạm không bàn tại bài nầy
Nhưng phải nhìn lại chiều dài lịch sử chín năm từ 1954 tới 1963, từ khi chủ thuyết ấy được chí sĩ Ngô Đình Diệm mang ra áp dụng tại chiến tuyến chống cộng miền Nam. Trước tiên là tính cách tập hợp quần chúng do chủ thuyết ấy tạo ra và chủ thuyết ấy đảm nhiệm vai trò hướng dẫn cuộc đấu tranh của chiến tuyến chồng cộng. Sau một giai đoạn ngắn ngủi chưa đầy hai năm, vấn đề dân chủ và tự do đã được thực hiện. Sau khi dụng cụ dân chủ và tự đã có, một thời kỳ xây dựa trên chủ thuyềt Ngô Đình Diệm đã đạt được hai mục tiêu tối hậu: một xã hội an lành như một môi trường sống cho con người và nhân vị con người được bảo toàn cũng như được tôn trọng.
Hiện phong trào dân chủ hóa Việt Nam thiếu chủ thuyết đấu tranh như một mẫu số chung kết hợp, một bộ chỉ huy tỗng quát cũng như mục tiêu tối hậu của cuộc đấu tranh. Và chủ thuyết Ngô Đình Diệm có tất cả các yếu tố ấy. Cho nên thời điểm phải chọn chủ thuyết Ngô Đình Diệm. Một chủ thuyết có khả năng tập hợp và hướng dẫn cuộc chiến đấu hiện tại tới bến vinh quang.Thật thế, cố TT của Miền Nam Việt Nam ông Ngô Đình Diệm đã để lại di chúc:
Nếu tôi tiến, hãy tiến theo tôi.
Nếu tôi lùi, hãy giết tôi đi.
Nếu tôi chết, hãy tiếp tục công việc.
© Đàn Chim Việt Online
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, một người sống ở Thụy Sĩ.
Rỉ Tai
59 Responses to "Thời điểm phải chọn chủ thuyết Ngô Đình Diệm hướng dẫn cuộc đấu tranh cho VN" 
|
said this on 04 Nov 2009 5:49:43 PM EST
Theo thiển ý của tôi,bài viết của Hồng Lĩnh có những thiện ý thiên về tình cảm hơn là lý luận.Do đó,ông tỏ ra thiếu thực tế
và có vẻ viễn vông. Không cần nghĩ gì cho xa xôi mà chỉ nhắm tới mục đích tự do dân chủ là khá lắm rồi,thưa ông anh HL.Việc ông anh cho đó không phải là"mục đích tối hậu" làm tôi cũng hơi kinh ngạc và tự hỏi như vậy mục đích của ông anh còn khó gấp triệu lần ! |
|
said this on 05 Nov 2009 5:34:40 AM EST
A.- Thưa Cô hay Bác Nhật Lệ,
Câu sau đây xem ra không đúng thế nào cả. Xin cắt nó ra để trả lời Bác: "Theo thiển ý của tôi,bài viết của Hồng Lĩnh có những thiện ý thiên về tình cảm hơn là lý luận.Do đó,ông tỏ ra thiếu thực tế và có vẻ viễn vông". B.- CẮT RA THÀNH HAI PHẦN: 1.- "Theo thiển ý của tôi,bài viết của Hồng Lĩnh có những thiện ý thiên về tình cảm hơn là lý luận. " * Xin ghi nhận lời bình phẩm của Bác. Nhưng thấy không đúng. Vì: * Bác thấy tình cảm chổ nào? Nói tới tinh thần Ngô Đình Diệm đâu phải là tình cảm. Đâu phải là hoài Ngô. Cho nên không có tình cảm nào cả. Có lẽ Bác nghĩ là tôi hoài Ngô. Nên là tình cảm. Tôi đang nói cái chủ thuyết Ngô Đình Diệm thôi. * Tôi đang lý luận mà. Lý luận của tôi là tôi không xem dân chủ tự do là mục tiêu. Nó chỉ là điều kiện hay dụng cụ để xây dựng cái gì sau đó mới là mục tiêu. Lý luận là thế đó Bác. Vì ít ai nói như thế. Nên hơi ngỡ ngàng thôi. Vì từ trước tới nay tất cả mọi người tới nay xem dân chủ và tự do là mục tiêu. Nên không cần chủ thuyết đấu tranh. Nên mới ra tại như thế nầy. 2.- "Do đó,ông tỏ ra thiếu thực tế và có vẻ viễn vông". * Bác đợi một chút sẽ biết ai là thiếu thực tế: Hiện tại phong trào dân chủ hóa VN là cái gì? Là cả ngàn hội đoàn đang hô "khẩu hiệu dân chủ và tự do". Hô khuẩu hiệu đâu phải là đấu tranh. Đấu tranh cần hành động và cần có tổ chức. Hiện tình không có gì cả. Nên tôi hô hào phải có tổ chức. Và mẫu số kết hợp là một chủ thuyết. Nếu Bác ở tại tình trạng nầy, có nghiã là Bác đang chèo đò đêm và không thực tế cho đấu tranh. Vì với tình trạng hiện tại vô tồ chức. Thời chỉ có phản kháng CSVN, khi chúng tới Thái Hà, Tam Tòa , Bát Nhã. Rồi vào tố chúng một mẽ. Như vậy là chúng ta bị động và CSVN chẳng sợ gì cả. Nếu chúng ta có tồ chức. Sự phản kháng qua vận động rầm rộ và có tiếng nói chung. Thời các dân dẽ ủng hộ hơn. Như vậy Bác hay tôi thiếu thực tế hả Bác. Bác là cái chắc. Vì Bác không có tồ chức và chương trình gì cả. * Còn vấn đề "Viễn Vông " mà Bác nêu ra là không đúng. Chiến đấu vô tồ chức như hiện tại là một cuộc chiến đấu thật " Viễn Vông". Còn tôi, tôi đành trên hành trình dùng chủ thuyết NĐD như một mẫu số chung kết hợp và luôi cuốn. Nếu thành công, mà tại sao không thành công? Khi ấy tôi sẽ có một khối chắc nịch. Và sẽ chương trình hảnh động. Vì có đông đào. Khi có chương trình hành động. Sao lại bị động. Như vậy "Viễn Vông"ở đâu hả Bác? |
|
said this on 06 Nov 2009 1:47:20 PM EST
Cảm giác đầu tiên khi đọc bài của TS Hồng Lĩnh là rất… vất vả. Tôi nghĩ: có lẽ tác giả viết bài này trong một tâm trạng vô cùng bức xúc trước một thực tế tranh đấu của NVHN trong suốt 34 năm qua, và thứ nữa tác giả viết cho kịp dịp kỷ niệm ngày mất của cố TT NĐD? Nếu nhìn nhận bài viết ở góc độ một bài báo thì bài viết này đã chuyển tải không ít suy tư, dữ kiện và ý tưởng cho một cuộc tranh đấu chính trị của NVHN trong những năm qua, nhưng nếu đem bài viết để cùng tranh luận theo quan điểm và tư duy chính trị, tôi nghĩ bài viết của tác giả có khá nhiều bất cập, chính sự bất cập này đã làm cho những ý tưởng của tác giả chợt ẩn, chợt hiện, nói khác đi: không rõ nghĩa. Từ đó tạo cho người đọc một cảm giác: thực sự khó hiểu; không biết tả giả định suy đoán, định nhận định, định phân tích, định đề suất ra một điều cụ thể nào? Giờ tôi xin cụ thể những bất cập trên.
1. Sau 34 năm mới thực sự nhận ra NVHN là những chàng „Đông Ki Sốt“ tôi nghĩ là quá muộn màng. 2. Nếu lấy lá cờ vàng 3 sọc (đại diện cho một thể chế đã tàn lụi) làm chỗ dựa tinh thần cho một cuộc đấu tranh chính trị, tôi nghĩ đây là điều cần phải xem xét thật tỉ mỉ, bởi thực tế ai sẽ tự nguyện đứng dưới lá cờ này? Cũng tương tự như lá cờ đỏ búa liềm, giờ phút này ai sẽ tự nguyện ưỡn ngực dưới lá cờ để hát quốc ca? 3. Nếu nói về Dân Chủ, có lẽ hai từ này đã bị người Việt ta (cả trong lẫn ngoài nước) „hiếp dâm“ một cách thậm tệ. Sự „hiếp dâm“ này nó được phơi bày rất cụ thể trong những ý tưởng, suy tư, trong những văn luận, những cuộc tranh đấu… của NVHN và các văn đàn báo chí trong nước trong suốt những năm qua. Thực ra DC là gì vậy? Một gã oá ộp chăng? Cũng tương tự CNXH là gì vậy? Ở đây tôi chỉ xét ở góc độ DC (bởi CNXH người ta đã ném nó vào thùng rác ngay trên quê hương sinh ra nó từ 20 năm nay). a. Dân chủ có cần thiết cho một VN tương lai hay không? b. Dân chủ chỉ cần thiết cho một đối tượng chóp bu nào đó – những đối tượng này sẽ làm nền tảng để kéo cả một đoàn tầu ù lì khác đi theo? Hay phải tiến hành một cuộc dân chủ hoá trong toàn xã hội? c. Dân chủ có thực sự được coi như một „điều kiện“ và là một „dụng cụ“ để đạt được „những cái gì sau đó cho VN và con dân VN“? Theo tôi DC không thể coi là một „điều kiện“, bởi điều kiện vốn gắn liền với cần và đủ. Những điều này tại VN đã có cả 60 năm nay rồi, chúng ta còn đòi DC làm gì nữa? Sẽ có người chun mũi cười, và bảo rằng: ông dở người ạ! Đó là thứ DC kiểu củ… chuối. Đúng vậy. Nếu coi DC là cần và đủ, thì nền DC sẽ có trong tương lai cũng rất dễ rơi vào tình trạng nói trên. Vậy DC có thể là một „công cụ“ được không? Thực tế không thể chấp nhận được, bởi nếu coi đó là „công cụ“ tất nó sẽ bị lạm dụng và sẽ trở nên chuyên chế. CNCS đã là bài học. Một VN tương lai không thể bước vào vết xe đổ. Vậy DC sẽ là gì? Câu trả lời: Nó là mục tiêu đấu tranh của toàn dân VN, nhưng để đạt mục tiêu đó người Việt nói chung cần phải có một hành trang DC. 4. Căn cứ vào đâu để tác giả khẳng định: chủ thuyết Ngô Đình Diệm là tối thượng phong cho phong trào đấu tranh DC của NVHN trong đó có cả những thế hệ người Việt ra đi từ chế độ CS và ly khai chế độ này? Khi đặt ra sự kiện và con người của NĐD là chúng ta lại muốn tốc ngược lịch sử. Lịch sử vốn không thể tái diễn. Tôi chỉ nghĩ giản đơn: Nếu chủ thuyết của cố TT NĐD là thượng phong, tất chế độ này đã không bị tàn lụi. Như vậy nguyên nhân và khiếm khuyết nào gây nên? Một chủ thuyết đấu tranh DC của người Việt tương lai (xin đừng tách riêng NVHN với người Việt trong nước) sẽ không được quyền dập khuân lịch sử, bởi thực tế chỉ ra rằng: mọi sự dập khuân đều sáo rỗng và lỗi thời. 5. Làm sao để biến cuộc phản kháng thành cuộc đấu tranh? Tôi nghĩ bất cứ một cuộc đấu tranh nào cũng khởi nguồn từ sự những hành động phản kháng. Vấn đề là cuộc đấu tranh này sẽ được chuẩn bị ra sao? Ai sẽ là người tiên phong, dám dấn thân vào cuộc tranh đấu này? Sự chuẩn bị đường hướng đấu tranh ra sao? Sau cuộc tranh đấu sẽ là những gì ở trước mặt?v.v… Kinh nghiệm một số nước Đông Âu cho thấy: nước nào có sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc đấu tranh DC, tất nước đó sẽ không bị rơi vào hoảng loạn và rơi vào tình trạng dân chủ trá hình (như tại LX cũ). Cảm tưởng khôi hài thế này: Người Việt ta nếu bị ai đó tụt mất chiếc quần hay chiếc áo, tất mọi người sẽ chỉ nổi giận đôi chút rồi lấy tay che lên những khoảng trống trên cơ thể, kế đó lại cắp đít bỏ đi. Và phải chờ đến khi nào bị ai đó lột mình trần như nhộng, và tước đi mọi thứ nhu cầu tối thiểu nhất của một con người, tất lúc ấy cả đám trần như nhộng này sẽ sẵn sàng tập hợp nhau lại để: đánh đuổi thù chung. Nhưng đuổi xong thù rồi thì làm sao? Hình như người Việt chưa có sự chuẩn bị??? 6. Nếu tôi tiến, hãy tiến theo tôi. Nếu tôi lùi, hãy giết tôi đi. Nếu tôi chết, hãy tiếp tục công việc. Có thể coi đó là lời của một trung thần, nhưng không thể lấy đó làm điểm tựa hay khẩu hiệu để tranh đấu. Một cuộc đấu tranh DC phải hội đủ những tư duy, bài học kinh nghiệm, những yếu tố thiên thời-địa lợi-nhân hoà… bằng không người tham gia đấu tranh DC cũng sẽ giống như những anh hùng „Phan Đình Giót“ hay „Bế Văn Đàn“ bị những đồng đội của mình nhấc xác lên làm giá súng hay nhét tọc xác mình vào lỗ châu mai… và như thế Dân chủ sẽ là tự sát… |
|
said this on 07 Nov 2009 5:52:08 AM EST
Tôi đồng ý với bác Ngọc Việt ở phần đầu, nhưng tiếc rằng những điểm Bác nêu ra từ điể 2 trở xuống không được rõ ràng cho lắm!
2) - Theo Bác, nếu NVHN không dùng lá cờ VÀNG BA SỌC ĐỎ là chỗ dựa cho cuộc đấu tranh chính trị thì nên dùng cờ nào? 3) - Bác nói về DC rất là tối nghĩa khi viết…“Thực ra DC là gì vậy? Một gã oá ộp chăng? Cũng tương tự CNXH là gì vậy? Ở đây tôi chỉ xét ở góc độ DC (bởi CNXH người ta đã ném nó vào thùng rác ngay trên quê hương sinh ra nó từ 20 năm nay).“ >>> Thiển nghĩ, DC được nêu lên ở đây, trước hết là người dân được quyền nói lên chính kiến của mình, một xã hội đa nguyên đa đảng, và một nhà nước pháp quyền do nhân dân chọn lựa qua cuộc đầu phiếu, thứ đến tất cả phải được bình đẳng và phải tuân theo Luật Pháp, đảng và nhà nước csvn không được quyền ngồi chồm hổm trên Hiến pháp và Luật pháp, không được tùy tiện điều chỉnh Luật pháp bằng những nghị định để đàn áp nhân dân và áp đảo các đảng phái khác! Thế nhưng, nếu chỉ hô hào „đấu tranh cho Dân chủ“ thì sẽ chẳng đạt được kết quả mong muốn! Do vậy, tôi hoàn toàn đồng ý với tác giả Hồng Lĩnh, cuộc đấu tranh nào cũng cần phải có…"một chủ thuyết hướng dẫn cuộc đấu tranh, một tổ chức tổng quát và một chiến lược. Sau chiến lược là vô vàn chiến thuật phục vụ cho chiến lược ấy“. Muốn được như thế thì cần phải có Tổ chức và đường hướng đấu tranh, Tuy rằng về lãnh vực „quân sự“ chưa cần trong lúc này, nhưng cũng phải được lưu tâm và chuẩn bị, nhưng phần „chính trị và ngoại giao“ rất quan trọng và cần thiết, nó chỉ có thể mang đến hiệu quả khi có được một Tổ chức có hệ thống, tập hợp ý chí, triển khai lực lượng với những nguyên tắc căn bản, cần phải có chiến lược và đề ra mục tiêu với các kế họach hành động! Bác Ngọc Việt viết…“Nếu chủ thuyết của cố TT NĐD là thượng phong, tất chế độ này đã không bị tàn lụi“. Tôi không nghĩ như thế, vì bối cảnh của đất nước thời ấy, cho dù chủ thuyết của cố TT NĐD có là thượng phong chăng nữa, thì chế độ Đệ Nhất Cộng Hoà cũng sẽ phải tàn lụi thôi, vì một khi người Mỹ đã cố tình loại bỏ ông Diệm để đổ quân vào Việt Nam theo ý đồ của họ! Bác Ngọc Việt quên rằng, khi Mỹ trung lập hoá nước Lào, cố TT NĐD đã lên tiếng phản đối, và khi Mỹ ngỏ ý đem quân vào Việt Nam thì TT Diệm cương quyết cự tuyệt, vì nếu để cho Mỹ đổ quân vào VN thì sẽ bị mất chủ quyền và do đó sẽ mất chính nghĩa! Cũng chính vì vậy mà TT Diệm đã bị lật đổ và sát hại. Nói tóm lại, ý tưởng củ tác giả Hồng Lĩnh cũng rất đáng cho chúng ta suy nghĩ, chúng ta đang sống trong những thể chế dân chủ, tập hợp hay đảng phái nào muốn dùng chủ thuyết của cố TT Ngô Đình Diệm thì cứ việc triển khai, chính những hành động và thành quả mới là thước đo để nhân dân đánh giá… Còn lời nói (di chúc) của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm: Miền Nam Việt Nam ông Ngô Đình Diệm đã để lại di chúc: „ Nếu tôi tiến, hãy tiến theo tôi.Nếu tôi lùi, hãy giết tôi đi. Nếu tôi chết, hãy tiếp tục công việc“… Thiển nghĩ, những lời trên chỉ nói lên quyết tâm của Người, nêu cao lòng Tự tin, tinh thần chiến đấu và tính kế thừa, cần phải bền gan kiên chí! chứ không phải là khẩu hiệu để „hô suông“. |
|
said this on 07 Nov 2009 1:36:36 PM EST
1. Có nhất thiết cứ phải đứng dưới lá cờ vàng ba sọc đỏ mới làm được DC hay không? Tôi cho rằng người Việt Hải ngoại, đặc biệt là những người ra đi từ miền Nam đã bỏ ra quá nhiều tâm trí và công sức để tranh đấu cho sự tồn tại của một lá cờ, từ đó đã quên mất rằng: Lá cờ vốn không thể đem lại DC cho người Việt. Muốn đem lại DC, người Việt phải chuẩn bị cho mình một hành trang DC – hành trang đó là gì? Có phải cứ đứng dưới lá cờ CS thì tôi là kẻ theo CS? Và cứ đứng dưới lá cờ vàng ba sọc thì tôi đã là người DC? Còn những người không đứng dưới lá cờ nào thì là bọn ba lăng nhăng? Hay có phải cứ ra rả nói DC sẽ phải thế này, DC sẽ phải thế nọ, DC sẽ phải thế kia… là tôi đã hiểu hết về DC? nhưng làm cách nào để biến những cái hiểu đó thành hiện thực thì… bế tắc? Lịch sử không thể tái diễn, đó là sự thực. Người ta chỉ có thể đúc kết những bài học kinh nghiệm, xương máu từ lịch sử chứ không thể lặp lại một lịch sử quá vãng. ĐCS VN hơn 60 năm nay họ đã sống bằng những quá vãng đó, vì vậy họ đã trở thành bóng ma của lịch sử. Những người làm DC chẳng lẽ không nhận ra điều đó? Dân chủ có phải là một gã oá ộp chăng? Thực tế nó đã và tiếp tục đúng cho cả trong nước lẫn hải ngoại – những kẻ muốn hiếp dâm DC.
2. Thực ra 6 điều tôi nêu ra nó có liên quan logic với nhau. Khi tranh biện, không nhất thiết cứ phải đặt hết tất cả lên bàn, rồi chỉ món này là thịt, món kia là rượu… thì mới gọi là hiểu biết về ăn uống, trái lại chúng ta nên để cho mọi đối tượng cùng phải suy luận và cùng đàm thảo, có vậy sự việc mới được hoàn mĩ. Người Việt có một tật xấu: Chửa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng. Chính vì vậy mà mọi cuộc cách mạng đều rơi vào ngõ cụt. |
|
said this on 08 Nov 2009 6:21:48 AM EST
Trích..."Thực ra 6 điều tôi nêu ra nó có liên quan logic với nhau. Khi tranh biện, không nhất thiết cứ phải đặt hết tất cả lên bàn, rồi chỉ món này là thịt, món kia là rượu…" (Ngọc Việt)
Không cần phải chỉ trỏ, mà chỉ cần mâm cỗ với tất cả những món mà người nấu bếp đã làm sẵn, thực khách sẽ tự đánh giá từng món... Có những người rất khó tính, chỉ biết phê bình khơi khơi...các anh nấu ăn thì món này không ngon, món kia thì giở, không hợp khẩu vị, nhưng khi bị hỏi lại, món ăn đó dở ở điểm nào thì lại mù tịt! Trả lời ấm ớ bâng quơ kiểu chung chung! Xem ra thiên hạ chỉ thích chê bai người và tự khen mình...cho dù rất kém người. Thế mới khổ! |
|
said this on 04 Nov 2009 6:11:24 PM EST
Toi dong y voi tac gia.
De nghi mot cuoc tham do rong rai nhu trung cau y kien cua toan dan. Neu duoc, xin trung dan mot sach luot thuc te, mot lo trinh thuc hien va mot to chuc huong dan, lanh dao. |
|
said this on 04 Nov 2009 7:12:34 PM EST
Sau ngày chia đôi đất nước, từ 1954 đến 1963 là 9 năm cai trị miền Nam cuả TT Ngô Đình Diệm, trong khi miền Bắc bị thống trị bởi ĐCS mà đứng đầu là ông Hồ Chí Minh.
Trong thời gian nầy chỉ là thời gian tự lo cũng cố quyền hành cuả mình cho cả hai miền, chính nhờ đó mà ít nhiều miền Nam được sống trong cảnh thanh bình cuả thời lo ổn định cuả cả hai. Sự ổn định cần thiết cho một nhà cầm quyền tạm gọi là còn non trẻ sau khi mà hai đưá con song sinh phân ra hai miền Nam Bắc. Thời điểm cũng cố cuả cả hai thì việc sống thanh bình trong thời gian nầy là điều không do sự thành công cuả nhà cầm quyền, mà thực chất là do miền Bắc cũng phải cũng cố cái điạ vị cuả mình, nên chưa rảnh tay tiến vào miền Nam ấy thôi. Cũng như những nước cờ đầu chưa có sự tấn công cuả đối phương, vì ai cũng lo nước thủ trước, hay nói khác hơn là cần ổn định lấy quyền hành cuả mình mà thôi. Trong miền Nam, gọi là ổn định tình hình nhưng thực chất là loại bỏ các thành phần chống đối lại nhà cầm quyền mới tại miền Nam, đa số các thành phần nầy đều phải bị kết tội là làm PHIẾN LOẠN. Thực tế thì các thành phần PHIẾN LOẠN nầy là ai ? Thời gian chưa ký kết Hiệp Định thì họ là thành phần nào ? Trước ngày ký kết, đa số các thành phần PHIẾN LOẠN nầy đã từng là nghiã binh can cường chống Pháp dưới mọi hình thức, chắc chắn là họ không muốn có một bản hiệp định ô nhục đó. Chình vì những thành phần nầy tuyệt đối không chấp nhận đường lối độc tôn chuyên quyền cuả CS, đã có không ít những cuộc xô xát đẩm máu kinh người giưả họ và những thành phần theo CS trước khi có bản Hiệp Định. Thế nên, các thành phần nầy chắc chắn là không bao giờ đồng ý và chấp nhận sự chia đôi đất nước như vậy, một sự chia đôi ĐỒNG NGHIÃ với sự bức tử các thành phần yêu nước chống Pháp, để rồi bản Hiệp Định hoá thành bản kết án rất thô bạo nhục nhả với tội danh là kẻ PHIẾN LOẠN. Đó là số phận nghiệt ngã cuả những nghiã binh chống Pháp miền Nam, chống CS độc tài và không bao giờ chấp nhận sự chia đôi đất nước. Bản án PHIẾN LOẠN mà nhà cầm quyền Ngô Đình Diệm ban cho họ, được núp dưới một mỹ từ rất cao đẹp là ổn định các loạn quân "đầu trộm đuôi cướp", bọn PHIẾN LOẠN chống đối nhà cầm quyền họ Ngô. Họ là kẻ nông dân tay lấm chân bùn, từ đời ông đời cha chỉ với cây tầm vông vạc nhọn nhưng luôn chống lại kẻ Phú Lang Sa tàn bạo và rất khắc nghiệt, mà tầng lớp điạ chủ trong Nam tuyệt đại đa số là thành phần theo Pháp, con cháu được nâng đở cho ăn học nhiều đời và luôn bỉ bạc họ. Sự dốt nát thất học cuả họ trong giai đoạn đó là điều rất dể hiểu, nhưng sự dốt nát chân thật đó dẩu sao cũng có sự hữu ích to lớn cho nòi giống Rồng Tiên cho đất nước Lạc Hồng. Ngày hôm nay, Phong Trào Dân Chủ cho Việt Nam không cần có một chủ thuyết nào soi đường, vì một chủ thuyết nào đó thì cũng chỉ là một chủ thuyết ảo tưởng, nó sẽ khó mà đi đúng với thực tế phát triển không ngừng cuả toàn thế giới. Hơn nưã bất kỳ một chủ thuyết nào cũng không thể mang lại DÂN QUYỀN thực sự cho dân cho nước Việt ta, mà chỉ có lòng yêu nước thương dân thực sự được xây dựng với một ý chí mạnh mẻ vào niềm tin DÂN TỘC, mới khả dĩ đưa PTDC đến điểm thành tựu như mong muốn. PTDC cho VN có tiêu điểm là CHỐNG ĐỘC TÀI DƯỚI MỌI HÌNH THỨC, dù là sự độc tài toàn trị cuả một ĐẢNG ĐỘC QUYỀN hay sự độc tài theo cung cách GIA ĐÌNH TRỊ. Hơn nưã, PTDC đó là cuả toàn dân Việt trong và ngoài nước, không phải nó chỉ là sở hữu cuả người Việt hải ngoại. Người dân trong nước luôn luôn phải là lực lượng chính yếu cuả PTDC, người Việt ở hải ngoại chỉ là thành phần hổ trợ thúc đẩy cho PTDC mà thôi. Nên người Việt hải ngoại cũng không cần phải theo một chủ thuyết nào để tranh đấu, đưa ra sách lược chiến lược chiến thuật ở đây chẳng khác gì chuyện mua trâu vẻ bóng mà thôi. Một TÌNH TỰ DÂN TỘC, một tấm lòng chân thật yêu nước thương dân, luôn hổ trợ và thúc đẩy càng nhanh càng tốt PTDC trong nước, đó là việc làm cuả người Việt hải ngoại. Điều hệ trọng là PTDC cho Việt Nam là một tập họp PHI CHÍNH PHỦ, nên không cần một chủ thuyết nào soi đường. Xin trân trọng. |
|
said this on 04 Nov 2009 7:24:00 PM EST
"Nếu tôi tiến, hãy theo tôi! Nếu tôi lùi, hãy giết tôi! Nếu tôi chết,
hãy trả thù cho tôi!"( không phải hãy tiếptục công việc.) Cả 3 câu đều sai lầm dốt nát! 1. Nếu tôi tiến, hãy theo tôi: Tiến đi đâu mới được chứ? Nếu ngu- xuẩn liềulĩnh cũng bắt người ta theo sao??? 2. Nếu tôi lùi, hãy giết tôi: kwá nguxuẩn! Trên đường đời, không thể nào có ai cứ tiến mãi được, đôi lúc cần phải lùi lại để lấy đà mà nhảy kwa những cảntrở, với lại khi thấy ra được cái sailầm thì phải tạm lùi lại để sửachữa, củngcố chứ, sao lại giết tôi??? 3. Khi tôi chết, hãy trảthù cho tôi: chết ngu, chết khùng, chết vì thamlam gianác mà cũng bắt người ta trảthù nữa sao??? Hết nói nỗi!!! |
|
said this on 05 Nov 2009 10:51:45 AM EST
Kính thưa ông Taton,
Ông là biểu tượng của sự chia rẽ trong cộng đồng NVHN; ông cứ mải nhìn cây nên không thấy rừng ( "you can't see the forest for the trees" ). Ông cãi lý lặt vặt trong khi ông quên nhìn những ý kiến quan trọng. Có nhiều điều tôi không đồng ý với ông Hồng Lĩnh ( HL ) nhưng tôi tin rằng ông, ông HL và tôi đồng ý ở những điểm sau đây: 1) "chính" phủ CSVN ở VN, một chế độ thối nát, tham nhũng và ngu dốt, đưa nước VN đến nghèo đói, tụt hậu, băng hoại. Kết lụân là phải thay thế nó. 2) Để làm việc đó, chúng ta cần kêu gọi người tài,đức và có một cộng đồng NVHN đoàn kết trong việc chống nạn cộng sản, xây dựng lại đất nước. 3) Chọn một người lãnh đạo có nhân nghĩa lễ trí tín, giỏi, thông minh, hiểu biết chính trị và kinh tế quốc tế, trong sạch, thanh liêm, và quan trọng nhất là không ham danh vọng làm chính trị, không ôm mộng làm vua hay chủ tịch, nhã nhặn, không có giọng dạy đời. 4) Đoàn kết trong vài chiều hướng đại cương và không nên bàn cãi, bất đồng ở những điểm lặt vặt ( người Nhật nói rằng người VN như kim cương và họ như cục bùn khô ). 5) Nếu ông thấy vài điều trên không quá vô lý, xin ông giúp ý kiến thêm trong tinh thần xây dựng, vì ông là người thông minh, lý luận giỏi. Thân chào ông, Nguoi Viet Ti nan Cong San |
|
said this on 09 Nov 2009 7:34:01 AM EST
Thiển nghĩ, có lẽ bạn TaTon chưa hoặc không hiểu ý tưởng trong bài viết nên mới có những lời xúc phạm nặng nề như thế?
Tác giả Hồng Lĩnh nói về: "chủ thuyết Ngô Đình Diệm, một chủ thuyết thượng phong và có khả năng đối đầu với chủ chủ thuyết CS của ông Hồ"...và xem Ngài như một "Chí sĩ", một "lãnh tụ" chống cộng tuyệt vời, đấu thanh có chủ thuyết, có đường hướng, sách lược và chiến lược rõ ràng, tác giả trích dẫn lời kêu gọi và cũng là lời cam kết của cụ Diệm. Qua nội dung đó, người ta sẽ hiểu lời kêu gọi ấy có ý nghĩa như thế này; - Trong công cuộc chống cộng = Nếu tôi tiến, hãy tiến theo tôi. - Nếu tôi bỏ cuộc, phản bội họặc lùi thì = hãy giết tôi đi. - Nếu vì mệnh hệ gì mà tôi chết thì = hãy tiếp tục công việc diệt cộng và xây dựng đất nước... Cũng cần phải hiểu thêm rằng, trong công cuộc chống cộng sản bạo tàn, chiến hữu cần phải sát cánh chiến đấu và bảo vệ tính mạng cho nhau, phải trả thù một khi người chiến hữu của mình bị địch sát hại! Hi vọng bạn TaTon đã nhận ra điều này? |
|
said this on 04 Nov 2009 7:31:28 PM EST
Ngay 26-10-1963,Tong Thong Diem Noi: -Toi tien thi theo toi -Toi lui thi ban toi -Toi chet thi tra thu cho toi (Doan Them -Nhung Ngay Chua Quen -Trang 205 ) -Nhung ngay cuoi cung cua Tong Thong Ngo Dinh Diem cua tac gia Hoang ngoc Thanh-Than Thi Nhan Duc trang 405 an ban 1999
|
|
said this on 04 Nov 2009 8:36:40 PM EST
Xin được đồng ý với bạn NL. Bài viết có quá nhiều điểm bất cập. Chi xin đưa ra những điểm chính yếu:
- Tiền đề của tác giả HL là cuộc đấu tranh của dân tộc Việt hiện tại cần phải có 3 yếu tố: chủ thuyết, tổ chức và chiến lược. Điều này khá tổng quát có lẽ không cần bàn cãi nhiều. Nhưng tác giả lại không giải thích "Chủ thuyết" là gì hay tại sao cần có chủ tuyết ngoai việc dẫn: HCM có chủ tuyết CS hướng dẫn (thì ta cũng phải có cai gì tương tự?); về tô chức cũng thế HCM có đảng CS của ông ta thì ta cũng phải có (mới thành công như ông?). Noí chung lý luận như thế thì có vẻ ngắn hơi đấy! - Cũng thế, tác giả bảo rằng 9 năm dưới thời ông Diệm là "huy hoàng" nhất, do đó "chủ thuyết NĐD" phải hay nhất. (?!) Nhưng lại từ chối không noí gì về chủ thuyết ấy. Chỉ nói rằng được bàn rất nhiều trên các diễn đàn, không cần nói tới nữa! Trên các diễn đàn, khi bàn về chính sách và chính quyền của TT NĐD có ngưoơi khen, người chê, người "trung dung" vậy tác giả muốn nói cái gì? Sau cùng, tác giả muốn "khuyên bảo" người đọc điều gì, cụ thể ủng hộ "chủ thuyết" nào, theo tổ chức nào, dùng chiến lược nào khó mà biết được. Chỉ biết tác giả khẳng định tư do dân chủ không phải là mục tiêu tối hậu. Vậy mục tiêu của chúng ta là gì, theo tác giả? Chả lẽ là vực dậy "tinh thần NĐD" thôi sao? và TT NĐD nào? Hiểu theo tác giả hay hiểu theo ai? |
|
said this on 04 Nov 2009 9:47:30 PM EST
Thời Tổng thống Ngô Đình Diệm, tôi còn là sinh viên. Tôi thường nghe người bình dân nói là tổng thống "tào lao". Nay nghe TS Hồng Lỉnh nói về chủ thuyết Ngô Đỉnh Diệm mà không giải thích cho rỏ. Nó là chủ thuyết ra làm sao ?
|
|
said this on 04 Nov 2009 10:28:11 PM EST
"...Hơn nữa dân chủ và tự do không phải là mục tiêu tối hậu của đấu tranh cho Việt Nam. Tuy Việt Nam cần có dân chủ và tự do như một dụng cụ hay một điều kiện tiên khởi để xây đắp cái gì sau đó cho Việt Nam và cho con dân Việt Nam. Vì lý do đó. Dân chủ và tự do không thể xem là mục đích tối hậu cho cuộc tranh đấu nầy..."
Đoạn văn trên cho thấy người viết xem ra vẫn chưa hiễu dân chủ và tự do là gì. 1) Dân chủ, tự do (DC/TD) không thể có được nếu không có các hạ tầng cơ sở và các định chế dân sự nhằm bảo vệ và phát huy DC/TD. 2) Trong một xả hội DC/TD thật sự, người dân sẽ quyết định sè xay dưng đất nước theo đường hướng nào. 3) Chưa có DC/TD, mà đã đòi xây dựng đất nước theo hướng này hướng nọ thì chỉ mở đường cho kẽ thù đánh phá, đó là chưa kễ đến sự kiện là hiện nay chả có lý thuyết linh tế hay chính trị nảo là không có vấn đề... Vì thế, NVHN tranh đấu cho TD/DC là đúng. |
|
said this on 04 Nov 2009 11:24:09 PM EST
------ Xem ra ,
các tay anh chị thế giơí , cứ dẫn nhau đi theo tấm bảng chỉ đường , hết hoà đàm , hiệp định này kia , và kết quả là cuộc chiến tranh "thánh chiến " có vẻ lâu daì ,dai dẳng , và an toàn cho các tay anh chị này hơn , goí kích cầu cho công nghệ quốc phòng hay cho chiến tranh thì tay anh chị nào cũng kếch sù . Ngươì dân Việt chúng ta đã được ,tôi luyện kỹ càng , và đang sẵn sàng , đi vào phong trào " Thánh chiến " Chỉ chúc cho Tôn Giáo , nào cũng phát huy được khả năng vượt trôi , và chế được nhiều bom cho môn đệ cuả mình " ôm bom liều chết " Chúc quý vị nhanh chân , đạt đươc nhiều danh vọng . kẻo phải uống nước đục. , tuị con em chúng tôi , khi ra đi là đã mặc kệ quê hương cho các ngaì , xả láng . chúng tôi chọn đất nước này vì , khi các ngaì quậy tơí đây , thì ,traí đất cũng đã nổ tung . Ở đâu cũng thế . xin có lơì tống biệt trước cùng các ngaì . |
|
said this on 05 Nov 2009 1:27:25 AM EST
A.- XIN CHÀO CÁC BÁC,
1.- Vừa từ Đức về sau một chuyến phong sương ăn bờ ngủ bụi mệt lữ và bận viết bài phóng sự do khối Tinh Thần Ngô Đình Diệm tại Đức yêu. Vì họ vừa tổ chức lễ tưởng niệm quy mô lắm tại Herne bên Đức. Nên chưa có thời giờ vào thưa chuyện với các Bác. Xin các Bác thứ lỗi. 2.- Xem qua các góp ý của các Bác. Tôi thấy các Bác rất hay. Mỗi người mỗi vẻ 10 phân vẹn 10. Cho nên thời điểm đào sâu vấn đề sách lược đấu tranh cho xứ Việt cần phải tới và nó đã tới. 3.- Các câu hỏi thật hay ho dưới đấy của Bác Lâm Vũ dấu chỉ là hiện tình tranh đấu đang thiếu một cái gì căn bản. Cho nên tạm cắt câu hỏi của Bác ra nhiều phần để dễ trả lời hơn. B.- XIN GỢI Ý TRẢ LỜI. VÌ CÂU CHUYỆN CÒN DÀI GIÒNG LẮM: 1.- "Sau cùng, tác giả muốn "khuyên bảo" người đọc điều gì"? * Dạ, đâu dám khuyên bảo ai. Chỉ xin đặt bài nầy trong khuôn khổ hạn hẹp của phong trào dân chủ hóa VN tại hải ngoại thôi. Vì tại quốc nội. Vấn để khó khăn qúa. *Hiện tình tranh đấu cho dân chủ VN tại hải ngoại, như tôi đã trình bày, chưa phải là một cuộc đấu tranh. Vì chằng có sách lược nào hết. Không nắm được thế chủ động. Hiện chỉ có nhiều nhóm độc lập kiều du kích chiến thôi. Tình trạng nầy đã kéo dài 34 năm rồi. Rồi nhóm nầy chống nhóm kia. Vì sao? * Xem nước Nga hôm nay. Họ đã có dân chủ rồi. Nhưng tình trạng của xã hội và con người rồi beng. Tại sao? Vì họ chỉ nhắm vào viêc có tự dân chủ thôi. Và cái dân chủ tự ấy bị bọn Putin lạm dụng ngay. Vì các dân chủ của xứ ấy không có một chương trình sau dân chủ và tự do. Họ chì nắm đuợc dụng cụ ấy và dừng chân tại chổ. * Cái mà tôi phàn nàn cho NVHN là đấu tranh ngoài một chủ thuyết. Rồi vì thế thành ra một phong trào phản kháng không cần có tổ chức. Cái mẫu số chung tập hợp phải là một chủ thuyết hướng dẫn cuộc đấu tranh. Dân chủ và tự do không phải là một chủ thuyết. 2.- cụ thể ủng hộ "chủ thuyết" nào, * Trong đối đầu với CSVN của những năm 1954-1963. Tại VN có hai chủ thuyết. Chủ thuyết CS và chủ thuyết Ngô Đình Diệm mà người ta gọi là tinh thần Ngô Đình Diệm. Nếu tạm thời chưa có chủ thuyết nào hay hơn. Tại sao không dùng chủ thuyết ấy để đấu tranh? Sẽ nói dài giòng hơn về chuyện nầy. Một chủ thuyết luôn đặt nặng hai vấn đề xây dựng : Xã hội và con người. Cho nên dân chủ và tự do có xây dựng gì đâu. Nó chỉ là dụng cụ hay điều kiện cần phải có để xây dựng xã hội và con người. 3.- theo tổ chức nào, dùng chiến lược nào khó mà biết được. Chỉ biết tác giả khẳng định tư do dân chủ không phải là mục tiêu tối hậu. Vậy mục tiêu của chúng ta là gì, theo tác giả? Chả lẽ là vực dậy "tinh thần NĐD" thôi sao? và TT NĐD nào? Hiểu theo tác giả hay hiểu theo ai? * Tinh thần Ngô Đình Diệm đâu có chết mà phải vực giậy? Bác nói có vẻ mỉa mai vời cái mà Bác chưa hiểu cái tầm quan trọng của một chủ thuyết trong đấu tranh với CSVN. * Bác hỏi rất đúng: "Theo tổ chức nào". Hiện chưa có một tồ chức nào có tiêu chuẩn cả. Chì có mấy toán du kích đang đánh đúng 360 độ và đánh vào nhau như hiện tình Bác phải thấy. Cho nên khối Tinh Thần Ngô Đình Diệm ra đời để giải tỏa tình trạng ấy. Vì chỉ quen cách du kích. Nên còn biết gì nữa đâu. Vì không có một lý thuyết hướng dẫn. * Chiền luợc không phải là một chủ thuyết. Chiến lược phải dựa trên một chủ thuyết. Hiện nay chiền lược là ĐẤU TRANH BẤT BẠO ĐỘNG. * Bác mục tiêu của chúng ta là gi? Mục tiêu củqa chúng ta là có một xã hội an lành và con người là cứu cánh tối hậu. Chứ không phải là dân chủ tự do. * Mục tiêu gấn là: Có một mẫu số chung nối kết để có một tổ chức hướng dẫn cuộc đấu tranh nầy. Và xin hỏi Bác: Cái gì có năng nối kết. Nếu không phải là một chủ thuyết? Hẹn Bác sẽ rõ ràng hơn. Vì hiện nay hầu hết đang còn tồi tăm mặt mũi phản kháng và du kích độc lập. Ông nào cũng thủ lãnh hay lãnh tụ cả. |
|
said this on 05 Nov 2009 3:44:16 AM EST
Không muốn nói nhưng cứ để lòng tức anh ách thì tội cho tôi quá. Thôi thì thế này, ai khen ai chê cụ Ngô cũng đều là quyền của mỗi cá nhân, điều này xin miễn bàn.Tôi chỉ biết dưới thời gian cầm quyền của cụ, bố tôi thong dong nuôi 10 đứa con của mình bằng đồng lương công chức bậc khá mà chả cần đến tham nhũng. Dưới cái thời đệ nhị Cộng Hòa, cũng vẫn là quan bậc khá, nhưng sao gia đình tôi lại ngày một khó khăn hơn các bác ạ. Nhìn dưới ánh mắt của một thanh nien mới lớn, tôi lúc đó cho rằng cụ Diệm là nhất. Phải đợi đến năm 1990, sau 13 năm bầm dập trong tù đầy cộng sản, bố tôi được qua đây theo diện HO, tôi khi ấy đã lớn khôn đủ, mới đặt được câu hỏi cứ ấm ức hoài:
" Tổng thống Ngô Đình Diệm có giỏi không bố? ". Từ câu trả lời của bố tôi, một người đã từng từ chối tham nhũng, từ chối tham chánh cho một chính phủ bất xứng dưới thời đệ nhị Cộng Hòa, tôi đã an tâm để thấy rằng tôi đã nghĩ đúng. Câu trả lời của bố tôi thế này: " Cụ Diệm không phải là một lãnh tụ lỗi lạc, nhưng cụ Diệm là một người yêu nước, yêu dân thực sự. Sự đạo đức và liêm khiết của Cụ thì không ai được quyền đặt dấu hỏi". Tôi tin bố tôi vì ông đã từ chối vào đạo Công giáo theo yêu cầu của Cụ, nhưng vì nghĩ bố tôi có tài, Cụ vẫn trọng dụng. Tôi tin nếu đừng vì thời cuộc, đừng vì sự ngu xuẩn của một lũ tường tá bất tài, nếu cụ Diệm còn cầm vận nước, có lẽ miền Nam chúng ta đã không tơi tả như ngày nay. Tôi cũng tin một số quí vị hiện giờ, khi mỗi năm vẫn làm lễ suy tôn cho Cụ, các vị ấy quả đã làm một việc đáng làm, bởi suy cho cùng có mấy người dám quay mặt với sự cám dỗ của vật chất như Cụ dâu. Một người lãnh đạo một đất nước, biết yêu nước, yêu dân cũng đủ để cho ta kính trọng mãi mãi rồi. Còn như bài viết dao to búa lớn như của TS? Hồng Lĩnh thì tôi xin miễn bàn. |
|
said this on 09 Nov 2009 8:26:20 AM EST
Chào bạn Bac Pham
1) Những điều mà ông cụ (ba của Bạn) nói về cụ Diệm đã bổ túc cho suy luận của tôi, một vị Tổng Thống đã không dùng quân đội để đánh trả những loạn tướng đảo chánh, muốn ra "trình diện", trao nhường quyền hành để tránh đổ máu, đã cho thấy cụ Diệm thương dân yêu nước đến mức nào! 2) Từ ngày cụ Diệm bị sát hại đến nay, VN đã không có được một vị lãnh đạo nào khả dĩ được như Cụ, điều này cho thấy cụ Diệm đã là một vị lãnh đạo trổi bật rồi... 3) Chắc chắn cụ Diệm phải có một chủ thuyết, một sách lược đấu tranh chống cộng và phát triển đất nước, nên mới có thể vừa tái ổn định miền Nam vừa xây dựng đất nước nên quốc gia mới có thể phát triển mạnh mẽ trong 9 năm cầm quyền! Một thanh niên miền Bắc tâm sự với tôi, sống dưới chế độ csvn cho dẫu đói nghèo khổ cực, nhưng dù sao cũng có lý tưởng cho cuộc sống, dù biết rằng bị họ lường bằng những thủ đoạn gian manh xảo trá... Sống với tự do, tuy sung sướng mọi mặt, nhưng con người chỉ biết hưởng thụ vật chất, không có lý tưởng để đấu tranh, do vậy mà cuộc sống trống rỗng, không có ý nghĩa! Qua đó, tôi rất đồng ý với tác giả Hồng Lĩnh, công cuộc đấu tranh đòi Dân chủ hoá Việt Nam là tối thượng, nhưng cần phải tổ chức hoá, cần phải có một chủ thuyết, một sách lược rõ ràng! Được như thế thì cuộc đấu tranh mới có thể đi đến thành công, xã hội sẽ không bị hỗn loạn, hoặc "chính khách" lạm dụng DC để thủ lợi, giống như ở bên Nga (Putin) mà tác giả đã nhắc tới là một thí dụ điển hình! |
|
said this on 05 Nov 2009 4:48:47 AM EST
Chu thuyet NDD lan dau tien toi moi nghe Chu Thuyet nay ,co gom Thuyet Can lao nhan Vi kh?con Tinh Than NDD la tinh than gi? trong khi phong Trao Can vuong chong Thuc Dan Phap Thi Ngo Dinh Kha lam Gi?Theo Phap va NDD lam Gi? Theo Phap. Tam dai Viet gian ma lam gi co tinh Than Hay la Toan dan doi doi nho on Ng TT ?Ngo TT muon nam .That la tro tren .Chi mot nhom Can Lao nho on NDD ,ma lam gi co Tinh than Dan VN khg can mot chu thuyet nao ca ,Ong cha Ta co can Chu thuyet nao dau ma Van Thang tui Bac phuong .Chi can chu thuyet Dan toc la Du ./
|
|
said this on 05 Nov 2009 10:04:23 PM EST
Thưa ông dannisle,
Viết thư xin nhập học trường thuộc địa Pháp ngày 15 tháng 9 năm 1911, để mong được ích lợi cho Pháp quốc ( "devenir utile à la France" ) mà bị từ chối; ký hiệp định mồng 6 tháng 3 năm 1946 cho quân đội Pháp trở lại Bắc Việt; theo ông như thế là yêu nước chứ gì nữa phải không ông? Ông có biết ai yêu nước kiểu đó không? Chính là Bác đó ông ạ. |
|
said this on 06 Nov 2009 2:59:43 PM EST
Bac Va Cu giong nhau thoi Ong NVTNCS .Toi khg co Lanh Tu ,Can lao de cao Cu,Cs thi de cao Bac Doc tai va Cs choi voi nhau chi co Nguoi Dan thiet thoi Ong nen nho./
|
|
said this on 05 Nov 2009 5:14:44 AM EST
Hiện thời, phong quần chúng người Việt hải ngoại (NVHN) đang chiến đấu dưới lá cờ vàng 3 sọc đỏ (nhiều người gọi đó là "Cờ Quốc Gia Việt Nam")
Doc den day toi thay mot su tro chen nguoi vo liem si Viet quoc gia doi voi cac dan toc khac tai quoc gia minh dang song . Da so nguoi Viet vao quoc tich tai quoc gia noi minh song. Khi vao quoc tich minh gio tay len va da tuyen bo cho moi nguoi duoi la co quoc gia so tai la. " Tu bo trung thanh to quoc cu cua minh" Tuc la khong con trung thanh gi voi la co vang hoac co do hay khong con trung thanh gi voi mot dat nuoc hinh chu S gi ca. CHi con trung thanh voi co cua quoc gia minh dang song ma thoi. Nay lai luan dieu co vang chang khac chi cac con gai lam tien dung duong hay cao cap gap ai cung noi em yeu chi co mot minh anh duy nhat khong con ai khac ca. Con doi co vang chinh nghia chi dung khi ai khong la cong dan nuoc so tai van con mang quoc tich VNCH.Con nguoc lai chi la nguy bien |
|
said this on 06 Nov 2009 2:59:38 PM EST
Thưa ông NGUOI NEW ENGLAND,
Có lẽ ông đẻ bên Mỹ và ông chừng 18 tuổi đầu, nên ông lý luận trong lý thuyết. Bao giờ ông lớn lên thêm vài tuổi nữa và đi lấy vợ, ông làm ơn cho tôi biết ông còn nhớ mối tình đầu của ông không nhé? Chúng tôi gạt nước mắt ra đi là vì hoàn cảnh chứ chẳng ai muốn rời bỏ quê hương. Ở Mỹ 34 năm mà không hợp lệ giấy tờ thì làm sao mà sống, hỡi ông? Chào ông |
|
said this on 05 Nov 2009 6:08:39 AM EST
TINH THẦN HAY CHỦ THUYẾT NGÔ ĐÌNH DIỆM LÀ ĐÂY. KHI ĐEM VÀO ÁP DỤNG CHO HIỆN TẠI. SẼ CÓ MỘT ÍT THAY ĐỔI CHO HỢP THỜI. Llời tuyên bố năm 1949 đó.
TT Diệm nói: "Độc lập chưa phải là mục tiêu". Các Bác đọc sẽ thấy. Cho nên Dân Chủ và Tự Do chưa phải là mục tiêu. BÀN TÓM LƯỢC: Tóm lược Nội dung Bản Tuyên bố. Nội dung bản Tuyên bố Tư Tuởng, lập truờng và mục đích cuộc tranh đấu chính trị cúa Chí sĩ Ngô Đình Diệm gồm ba điểm như sau: 1/- Độc lập trong Liên Hiệp Pháp. Gia nhập Liên Hiệp Pháp, Việt Nam phải đuợc huởng một chế độ chính trị và đối xử bình đẳng như các nuớc Ấn, Hồi, trong Liện Hiệp Anh. 2/- Mục đích cuộc chiến đấu: Cuộc chiến đấu hiện tại không phải chỉ là một cuộc chiến đấu cho độc lập Tổ quốc về phương diện chính trị mà thôi, mà còn là một cách mạng xã hội, để đem lại độc lập cho nông dân và thợ thuyền Việt Nam. Đồng thời xây dựng môt nuớc Việt Nam mới, trong đó, tất cả mọi nguời đều có đủ phương tiện để sống xứng đáng với phẩm cách con nguời, con nguời tự do thực sự. Nhằm đạt đuợc mục đích trên đây, tôi chủ trương những sự cải cách xã hội hết sức tân tiến và mạnh bạo, miễn là phẩm cách con nguời vẫn luôn luôn đuợc tôn trọng và đuợc tự do nảy nở. 3/- Đúng với lẽ công bình, thì trong nuớc Việt Nam mới, những địa vị quan trọng phải dành cho những phần tử rất có công với Tổ quốc: Tôi muốn nói các CHIẾN SI KHÁNG CHIẾN. Trong việc lựa chọn nhân tài để cáng đáng việc nước, chỉ nên chú trọng ba điều: đức độ, tài năng, nguyên tắc dân chủ. … Tôi nghĩ rằng, hễ chúng ta bỏ óc tư kỷ, quyết chí hy sinh mà hành động để dân tộc ta đuợc huởng sự đối đãi theo công lý và bình đẳng về mặt quốc tế, về phương diện xã hội và về sự phân phối nhiệm vụ, thì chúng ta thật đã đóng góp nhiều vào công cuộc gây dựng hạnh phúc cho dân tộc. Bằng không thì “Việt Nam độc lập” chỉ là một danh từ trống rỗng mà thôi. Mục đích phổ biến Bản Tuyên bố. Khi chính thức công bố tư tuởng, lập truờng và mục đích cuộc tranh đấu chính trị của mình, Chí sĩ Ngô Đình Diệm đã nói rõ mục đích của việc làm này là: “Để góp sức vào việc tạo nên một nền tảng vững chắc, ngõ hầu những đồng bào có tâm huyết có thể dùng để hoàn thành cộng cuộc tranh thủ độc lập cho tổ quốc và đem lại thuận hòa giữa quốc dân.“ Năm nay, kỷ niệm 60 năm cố Tổng Thống phổ biến bản Tuyên bố nói trên, chúng tôi, các Đoàn thể, Hội đoàn, Hiệp hội, cùng tổ chức lễ tuởng niệm cố Tổng Thống và các chiến si Dân, Quân, Cán, Chính, đã hy sinh vì lý tuởng và mục đích chính trị do ông đề ra và lãnh đạo, xin kính gửi đến đồng bào mọi giới, ở mọi nơi, ở trong cũng như ở ngoài nuớc, bản Tuyên bố này, nhằm: Thực hiện lời trăng trối của cố Tổng Thống “Nếu tôi chết hãy nối chí tôi.” Chí huớng của cố Tổng Thống là: 1/- Đối ngoại. Sẵn sàng hợp tác trong tình huynh đệ và bình đẳng. Và cũng sẵn sàng bảo vệ chủ quyền đất nước bằng mọi giá, dù phải chết, không để ngoại bang thống trị. 2/- Đối nội “Đem lại thuận hòa giữa quốc dân,“ tức là giữa mọi nguời Việt Nam ở khắp nơi, thuộc mọi thành phần, mọi giai tầng, ở trong củng như ngoài nuớc, hầu cùng nhau “đấu tranh dành lại Độc lập thật sự cho dân tộc, đem lại độc lập cho Nông dân và Thợ thuyền”. Để tất cả mọi người cùng nhau thực hiện “cuộc cách mạng xã hội.” Một cuộc cách mạng mà, dưới ánh sáng của nó, chín năm Đệ Nhất Cộng Hòa, mặc dù phải đối phó với bao nhiêu hỗn loạn bởi thù trong, phá hoại do giặc ngoài, cũng đã đem lại được cho nhân dân miền Nam một cuộc sống tương đối ổn định, an ninh, thịnh vượng, ấm no, trong một xã hội nề nếp, kỷ cương. 3/- Quản trị Đất nước. Thực hiện Công bằng chính trị trong việc trao phó nhiệm vụ quản trị việc nước, dựa trên công lao chiến đấu cho Tổ quốc, đức độ, tài năng và nguyên tắc dân chủ. Để tất cả mọi thành phần dân tộc cùng kề vai sát cánh xây dựng một nuớc Việt Nam mới trong đó, không trừ một ai, đều có đủ phương tiện để sống, sống xứng đáng với phẩm cách con nguời, con nguời thực sự tự do . |
|
said this on 05 Nov 2009 6:14:05 AM EST
Toi co doc cuon Sau Thang phap Nan cua giao su Vu Van Mau. Trong cuon nay giao su Mau noi thuyet Can Lao Nhan vi dung cac tu vung cao sieu den do cac tri thuc luc do con khong hieu noi.Huong chi da so nguoi dan VN la nong dan chan lam tay bun that hoc thi lam sao hieu duoc cac tu do Ngo Dinh Nhu nghi ngoi.
Do do toi thay tien si Hong Linh nen suy xet can than khi giai thic h thuyet nay cho moi nguoi hieu. Khi noi chuyen van de gi can xet ta noi cho ai trinh do nguoi nghe nhu the nao de loi cuon quan chung.CS co cai hay la tam cung cung an, cung o cung lam xam nhap vao nguoi dan dung cac tu de hieu de loi cuon quan chung chang phai cao sieu nhu cac vi Can Lao o trong nha noi ra chang ai hieu noi |
|
said this on 05 Nov 2009 6:49:32 AM EST
CỨ TIẾP TỤC ĐI: MỘT VIỄN ẢNH ĐEN TỐI:
A.- PHE DÂN CHỦ NVHN: 1.- Một mực không lo tổ chức hàng ngũ. 2.- Tập trung vào phản kháng. CSVN đánh chổ nào nhào tới chổ ấy. Bị động chiền thuật. 3.- Tập trung vào tố cộng. Cứ tố muôn năm mà chưa thấy một tên VC chết. B.- CSVN ĐANG LÀM GÌ? 1.- Chúng sẽ cắt NVHN ra hai phần: Phần chống cộng và phần theo cộng. Chúng đã bắt đầu lập một tổ chức đại diện tổng quát của Việt Kiều. Chúng vừa đại hội tại Hà Nội. Rồi chúng sẽ tiến tới thành lập ban đại diện. 2.- Khi có ban đại diện. Chúng sẽ nói ngược lại tất cả các vận động của NVHN chống cọng, hầu tạo nghi ngờ nơi các dạn chủ mục tiêu và vận động của NVHN chống cọng. Chúng không nói, nhưng chúng đang làm. Trong NVHN không quan tâm tới vấn đề nầy và cứ một mực phản kháng và tố cộng muộn năm. Tuy cần. Nhưng chưa phải là chính. Vấn đề là NVHN phải chuyển từ thế du kích ra vận động và trận địa chiến mới thắng. 2. CSVN sẽ không tiếc gì mà không thành lập một số diện đàn trá hình hay cơ quan truyền thông trá hình là rồi bem dư luận. Trong khi NVHN cứ chủ trương diện đàn độc lập không theo một hướng. Kết luận: CSVN đang hành động. NVHN đang đánh trống. Và cái trồng mồm. |
|
said this on 05 Nov 2009 7:05:27 AM EST
Mới đọc được vài câu trong bài viết của "một người Việt ở Thụy sỹ" tôi đã thấy rõ ràng hậu quả để lại của lối dậy chữ Việt ẩu thả. Câu viết chưa sạch cú pháp, nghĩa là đặt dấu chấm như là trùng với hơi nói chứ không như ngữ pháp tiếng Việt qui định. Vậy sao Ban biên tập "Đàn chin Việt" không biên tập lại cho xứng với tầm cỡ của một tờ báo diienj tử của NVHN?
|
|
said this on 05 Nov 2009 7:15:48 AM EST
Văn mình vợ người ai mà chẳng biết! Cứ ngối đó mà văn với vẻ. Khi người ta phải dùng nhiều ngoại ngữ. Mấy ông đồ lẩm cẩm. Viềt là diễn tả cái muốn nói. Viết sao hiều là đuợc. Chứ không phải là bài luận văn. Viết văn vẻ hay và trổng rồng thì viết làm gì? Viềt một bài coi? Cứ là ca lẩm cẩm ba cái gì đâu. Sang bên Vietnamexodus mà xem. Có ai nói gì đâu! Post tất cà bài gừi tời. Không có ai nói gì hết. Đừng lầm góp ý với bài văn tả cảnh hay tả tình. Cái quan trọng là biết cái ngừơi viết. Còn tất cả phải vú6t đi. Vì không phải là bài văn.
|
|
said this on 05 Nov 2009 8:29:30 AM EST
Tôi vẫn thường vào đọc báo DCV và ý kiến đọc giả và nay mới đọc bài của TS Hồng Lỉnh (HL), ý của HL cũng là của đại đa số
người Việt trong và ngoài nước từ 3-4 thập niên qua, chỉ có hai lảnh tụ lớn và hai khối của một dân tộc, Cộng Sản do ông Hồ Chí Minh và Quốc Gia do ông Ngô Đình Diệm lảnh đạo, đa số dân Việt Nam thấy được chế độ Cộng Sản Việt Nam (CSVN ) tàn bạo không có dân chủ, tự do như đã hứa khi kêu gọi mọi người "chiến đấu chống thực dân, cường hào ác bá để tự trị lập quốc" ( dân VN đã bị gạt gẩm vì hiện nay còn tệ hơn ngàn lần thời Pháp thuộc: bán lao nô, buôn gái, dâng đất biển thần phục Hán triều cầu vinh v.v. . ) Muốn tranh đấu chống lại bạo quyền CSVN (ông Hồ khéo léo dàn dựng như một đạo diển giỏi ) thì chúng ta chọn một chính khách yêu nước thương dân thật sự là cụ Diệm tuy đã mất 40 năm nhưng có nhiều người còn thương tiếc cá nhân ông. Thử hỏi người miền Nam có thể chọn được ai có uy tín hơn đứng sau lưng để đấu tranh chống lại bạo quyền CSVN? Chủ thuyết hay tinh thần hay cá nhân cụ Ngô là điểm tựa để tranh đấu, trên cỏi đời này không có ai hoàn hảo trừ thánh nhân và có vài thánh nhân cũng có khuyết điểm, thử hỏi ai làm chính trị mà không có kẻ thù ? HL viết rất hợp tình lý vã chăng chúng ta bàn luận theo tinh thần tự do dân chủ trao đổi ý kiến cho vui thôi, mời quí vị xem điện thư trao đổi giữa hai người bạn coi như ý kiến đóng góp với bài viết của TSHL : Theo Anh, nếu Nguyển Huệ, Lê Lợi còn sống thì họ sẽ làm gì trong chế độ CSVN? Thân, NVA Thưa Anh, Thời quân chủ VN tuy vua quan trị nước khắc khe nhưng theo luật vua phép nước nếu dân tuân theo thì họ không bị gì, CSVN có ban bố hiến pháp nhưng các quan quân gốc thổ phỉ cai trị dân như thủ lảnh sơn tặc khắc nghiệt nên có ai viết, nói, hành động gì dù không phạm luật nhưng trái ý các quan nha cũng bị công an bắt giam hay hành hung, khó dễ điển hình là bài thơ tình của Hoàng Cầm "Lá Diêu Bông" tác giả cũng bị bắt giam, hay vụ nhân văn giai phẩm thời trước, thời sau tướng Trần Độ uy vũ như vậy khi phê bình đảng độc tài qua bài hồi ký" Rồng Rắn" cũng bị thất sũng, LM Lý nói lời công đạo bị xử tù nhiều năm, v.v. . thử hỏi còn ai dám hành động gì chống lại bộ máy độc tài CSVN trong lúc chúng nó còn thịnh thời ? Theo tôi thời gian sau khi chúng nó tàn lụi và con cháu giàu có hống hách sa đọa để bị Hán cộng lấn chiếm dần khắp nơi, lúc ấy sẽ xuất hiện hào kiệt như Nguyển Huệ hay Lê Lợi với sự hổ trợ của người Việt khắp năm châu sẽ có cơ hội thay đổi chế độ. Lúc ấy chắc chúng ta đã không còn để nhìn thấy mà chia vui với dân tộc VN. Nghe nói năm 2012 sẽ có thiên tai hay biến chuyển chính trị và quân sự trên thế giới, lúc ấy nếu là thời cơ thì còn gì vui hơn . Vài hàng chia sẻ cùng hiền Huynh giải khuây. Thân kính, VVB Tôi rất mong được như lời anh nói nhưng sao tôi vẫn ngờ ngợ. Tôi nghĩ với chế độ đôc tài, anh thấy có ai dám làm gì đâu, lạng quạng là nó cho đi "mò tôm" ngay. Mình mất nước cũng vì tự do quá, muốn làm gì thì làm, nay lật, mai đổ, từ ngay cụ Diệm mất chẳng còn thống chế gì và như thế, tôi nghĩ Nguyễn Huệ hay Lê Lợi mà có đây thì chắc chỉ ngồi nhìn và chế dộ CS sẽ không có Nguyễn Huệ hay Lê Lợi. Lạm bàn cho vui thôi anh ơi. Thân, NVA |
|
said this on 05 Nov 2009 8:58:00 AM EST
Không ai mà không biết những năm đầu của nền Đệ nhất Cọng hòa là thời thanh bình nhất.Nhưng xin thưa,chỉ những năm đầu thôi nhé,còn từ 60 trở đi đã khởi mào chiến tranh khắp nơi rồi.Và trong những năm đầu thanh bình ấy,người dân ở nông thôn đêm đêm thường được công an mật vụ dòm ngó,rập rình như chó tháng bảy TS Hồng Lĩnh có biết không thưa TS?
|
|
said this on 05 Nov 2009 10:59:40 AM EST
Ông Nguyễn An ơi, công an dòm ngó từ năm 60 là vì nằm vùng ViệT cộng ban đêm mò về làng xóm cắt mạng các viên chức xã ấp
nên phải rình bắt , trong lúc ở miền Bắc những năm đầu 55-60 bao nhiêu người công khai chôn sống ( không cần rình mò như chó ) đám người nằm vùng ở lại miền Nam sau khi quân Cộng sản tập kết ra bắt đã tiếp tay và nội công và chỉ điểm cho quân bắc Việt ngoại nhập đánh chiếm miền Nam, Nguyển An là một trong bọn chúng nên biết được "chó rình " kẻ sát nhân. Hiện nay toàn dân ai cũng biết MTGPMN bị lừa đau như hoạn đã giải tán và hội cựu "khán chiến" của Tướng miền Nam VC Trần Văn Trà cũng đã bị chó cộng sản rình mò và giải tán nốt . Vậy ông Nguyển An có biết hay giả vờ hỏi khó tác giả cho vui ? |
|
said this on 05 Nov 2009 10:40:35 AM EST
Xin thưa bác Pham,
Một vị nguyên thủ quốc gia mà chỉ nói đến lòng yêu nước,thương dân thì chưa đủ đâu bác,nếu không nói là quá kém cỏi.Những đứa bé mộc đồng không có những đức tính ấy hay sao? Quý vị có biết một ông Tỉnh trưởng dưới thời Tổng thống Ngô đình Diệm có bao nhiêu người lính Bảo an về phục dịch cho vợ con ông trong nhà hàng ngày?Có bao nhiêu người lính Bảo an lo trồng trọt,chăm bón đồn điền cho ông hàng tháng,hàng năm?Quí vị có biết mỗi lần ông Tỉnh trưởng về thăm các xã (Lúc ấy gọi là cụ Tỉnh đi hành hạt) thì băng cờ,biểu ngữ rợp trời?Xin cứ hỏi ông Nguyễn văn Đông,cựu Tỉnh trưởng tỉnh Quảng trị suốt dưới thời Ngô đình Diệm.Quý vị có biết tại sao ông Hồ duy Tình(Thy ông,Hải vĩnh,Hải lăng,Quảng trị) chỉ mới học lớp ba mà đắc cử Dân biểu Quốc hội ba nhiệm kỳ liền? Trong khi đó những người học rộng,tài cao như ông Trần cảnh Hảo.Trần văn Dương ...đều rớt đùi đụi . |
|
said this on 05 Nov 2009 11:53:06 AM EST
À!
Học với hành là hai câu chuyện khác nhau. Và có ba cái trường để học: Trường học, trường đời và tự học. Và học tại đâu mà chẳng là học? Không nên nô lệ bằng điếu ông ơi. |
|
said this on 05 Nov 2009 1:25:31 PM EST
Tôi đề nghị chúng ta để "cụ" Hồ, "cụ" Diệm và "cụ" Thiệu an tọa trong dĩ vãng, và cố gắng cùng nhau xây đắp một tương lai tươi đẹp hơn là những gì ba vị này đ̃a để lại cho nước VN.
Ta đ̃a rút kinh nghiệm cay đắng, đau đớn và học những bài học ba vị này đ̃a dạy ta, và quyết không lập lại lỗi lầm của họ nữa. Nói đến ông Hồ, Diệm, Thiệu, chỉ chia rẽ chúng ta thôi. Nếu có thật ông Diệm tính đàm thoại với ông Hồ năm 63, thì ông Diệm phaỉ bị thay thế. Nếu ông Hồ có học thì ông ấy đã biết rằng bạo lực mà không có lẽ phải, đạo đức luân lý, không phải là một giải pháp lâu dà và tốt đẹp. |
|
said this on 05 Nov 2009 1:54:51 PM EST
K/g tác già Trung Hoàng,
Ý kiến của ông rất thành thực và hữu ích. Xin cám ơn. |
|
said this on 05 Nov 2009 7:22:06 PM EST
Trảlời ông "nvtncs":
Thưa ông, ông bảo tôi là biểutượng của sự chia rẻ trong cộngđồng. Xin cámơn, vì đôi khi muốn đoànkết tốtđẹp hơn người ta cần phải đập tan, phá bỏ những tổchức, đoànthể cũkỷ thốinát bănghoại để loại bỏ đi những thànhphần taysai, chósăn, phản dân hại nước,..rồi mới kếthợp lại những thànhphần ưutú, tốt đẹp hơn cho côngcuộc íchkwốc lợi dân... cũng giống như khi bọn giáophiệt buôn thần bán thánh muốn pháttriển, bànhtrướng cái đạo của chúng thì cách hay nhất là tạo chiếntranh chếtchóc, gây nên nghèo đói bệnhtật, chialìa đaukhổ...lúc đó mới dễdàng đem thần đem thánh tới mà rao mà bán rất đắt hàng, có phải không? Ông kêu gọi tôi nên góp ý trong tinhthần xâydựng, vậy thì đạpđổ những gì cũkỷ, thoáihóa, lạchậu, đó không phải là trong tinhthần xâydựng hay sao? Ông đã thấy chưa ạ??? TM TaTon |
|
said this on 05 Nov 2009 7:27:48 PM EST
Kính thưa tác giả bài viết TS Hồng Lĩnh,
Là một người Việt Nam, thông thạo tiếng Việt, thế mà tôi đã đọc đi đọc lại bài viết của tác giả mà vẫn thấy nhiều điều khó hiểu. Loại trừ ra những câu văn không đúng ngữ pháp, lủn củn, gây nên những phức tạp, khó hiểu không đáng có ( ví dụ như: “Tuy Việt Nam cần có dân chủ và tự do như một dụng cụ hay một điều kiện tiên khởi để xây đắp cái gì sau đó cho Việt Nam và cho con dân Việt Nam.” hay: “Cho nên thời điểm phải chọn chủ thuyết Ngô Đình Diệm.” ... xin lưu ý rằng dấu chấm, dấu phẩy trong ngôn ngữ có ảnh hưởng khá quan trọng đến sự chuyển tải thông tin của ngôn ngữ ấy! Và bài viết mang tính cách 1 bài văn nói hơn “verbal communication”) thì đúng ra bài viết vẫn còn có vài điểm khó hiểu và mơ hồ rất mong được giải tỏa. 1. “Dân chủ và tự do không phải là mục tiêu tối hậu của đấu tranh cho Việt Nam”_Trích, “...để xây đắp cái gì sau đó...” _ ngưng trích. Xin hỏi tác giả cái gì sau đó là cái gì? Khi đọc bài viết, tôi cũng phải đọc luôn cả những lời góp ý của các quý vị khác, đồng thời cũng đọc một số những trả lời của chính tác giả TS Hồng Lĩnh, nhưng thú thật tôi vẫn chưa tìm được một câu trả lời thỏa đáng cho câu hỏi trên. Theo ý tác giả nếu tự do dân chủ không phải là mục tiêu, thì mục tiêu của đấu tranh cho Việt Nam là cái gì? Theo thiển ý của bản thân tôi: một xã hội có được tự do đúng nghĩa, có được dân chủ đúng nghĩa thì chắc không cần thiết phải đấu tranh thêm nữa. Những xã hội tiên tiến hiện nay (như Mỹ, Anh...) vẫn đang phải tồn tại sự đấu tranh bằng cách này hay cách khác cho Tự do và Dân chủ dù rằng họ đang có tự do và dân chủ nhưng cái con người vươn tới (hay muốn vươn tới) là sự hòan thiện của 2 từ Tự Do và Dân Chủ. Còn xã hội Việt Nam hiện nay là một xã hôi Cộng Sản không có tự do, thiếu hẳn sự dân chủ, thì mục tiêu đấu tranh cho Việt Nam chính là Tự Do và Dân Chủ (!). Xin phép tác giả làm rõ hơn về mục tiêu mà tác giả đề cập tới cho tôi được mở rộng. 2. Chủ thuyết Ngô Đình Diệm: Trong bài viết và kể cả những phần trả lời của tác giả TS Hồng Lĩnh cho những góp ý, tác giả đã đề cập khá nhiều đến Chủ thuyết Ngô Đình Diệm, nhưng thực sự tôi không biết được chủ thuyết đó là gì? Hơn nữa đôi lúc tác giả lại nhần lẫn (hay nhập nhằng) giữa 2 từ “chủ thuyết” và “tinh thần”. Xin thành thật thưa với tác giả, không phải là chơi trò “bắt giò” hay “vạch lá tìm sâu”, mà thực sự là trong tiếng Việt, 2 từ trên hòan tòan khác nghĩa nhau. Hồ Chí Minh có chủ thuyết là chủ thuyết Cộng Sản và cái tinh thần là tinh thần làm tay sai cho Quốc tế Cộng Sản III (như vậy cho thấy chủ thuyết và tinh thần khác nhau), vậy mà tác giả đã nói: “chủ thuyết Ngô Đình Diệm mà người ta gọi là tinh thần Ngô Đình Diệm.” 3. Trong một đọan trả lời góp ý tác giả TS Hồng Lĩnh có viết “TT Diệm nói: "Độc lập chưa phải là mục tiêu". Các Bác đọc sẽ thấy. Cho nên Dân Chủ và Tự Do chưa phải là mục tiêu.”_ ngưng trích. Là một hậu sanh của chế độ VNCH, biết qua về Ông Diệm rất ít (phần lớn là qua lời kể của những người đi trước), nên tôi không bàn về xã hội Việt Nam dưới thời Ông Diệm, cũng như không dám nhận xét gì về con người Ông ta. Dựa trên câu nói của Ông Diệm mà được tác giả TS Hồng Lĩnh trích dẫn, tôi thấy rằng đó là một câu nói hòan tòan đúng. Độc lập chưa phải là mục tiêu là hòan tòan chính xác, vì độc lập cho một dân tộc hay một quốc gia chỉ là nói đến sự thống nhất quốc gia đó, sự chấm dứt chiến tranh của dân tộc đó. Độc lâp không xác nhận rằng người dân trong quốc gia đó được ấm no hạnh phúc. Độc lập không nói lên rằng quyền con người được xác lập, được bảo vệ và tôn trọng... Chính vì lẽ đó Ông Diệm đã rất đúng khi nói câu đó. Đáng buồn một điều, là một thành viên của khối tinh thần Ngô Đình Diệm (tác giả đã xác nhận trong 1 entry trả lời góp ý) TS Hồng Lĩnh lại hiểu rất sai câu nói của Ông Diệm. Xin nhớ cho rằng: Độc lập không phải là Tự Do, Dân Chủ. Độc lập không hề xác nhận quyền tự do của người dân cũng như sự dân chủ của xã hội đó. Thành thật mong sự giải thích của tác giả. Cám ơn. |
|
said this on 06 Nov 2009 4:29:29 AM EST
KÍNH BÁC tamsaigon,
A.- LỜI PHI LỘ: 1.- Xin đa tạ Bác đã xem bài mà tôi trình bày và Bác đã cho các phê bình, đúng hay sai, chưa đặt thành vấn đề. Nhưng tạm thời xin ghi nhận và phúc đáp những chỗ có thể phúc đáp. 2.- Bác bảo Bác thông thạo tiếng Việt và tôi viết tiềng Việt làm Bác không hiểu. Không rõ là Bác không hiểu chữ Việt tôi viết hay Bác không hiểu vấn đề tôi Viết. Nên cụm từ "Không hiểu" của Bác không nói rõ là nó thuộc cái nào trong hai cái mà tôi vừa nêu ra. Thôi tạm thời nên xem chúng ta tới từ hai hành tinh ngôn ngữ khác nhau và sự hiểu biết khác nhau. 3.- Nhưng tôi hiểu các thắc mắc của Bác. Nên xin phép trả lời các thắc mắc. Hy vọng thắc mắc và trả lời sẽ là mẫu số chung mà hai ta điều hiểu. Không lẽ chúng ta là những người điếc đang đối thoại. B.- CÁC CĂN BẢN XIN BÁC GHI CHO: Trong đấu tranh luôn có chiến lược và vô vàn chiền thuật. Mục tiêu của chiến lược là mục tiêu tối hậu và trong bài nầy tôi nói tới mục tiêu nầy. Mục tiêu chiến thuật, mục tiêu giai đoạn, không phải là mục tiêu tối hậu. Vì tính cách giai đoạn của mục tiêu chiến thuật, nên tôi xem nó là dụng cụ hay điều kiện phục vụ cho mục tiêu tối hậu của chiến lược. Có Bác và tôi không đồng mẫu số tại điểm nầy rồi. Trong bài chủ tôi đã nhấn mạnh điềm nầy. Có lẽ Bác không chú ý. Nên hiểu sai hay không hiểu sai. C.- CÁC ĐỊNH NGHIÃ CẦN THIẾT CHO VIỆC TRẢ LỜI 1.- Trong bài có ba cụm từ: Độc Lập, Dân Chủ và Tự Do 2.- Độc Lập là khả năng tự lấy quyết định mà không bị chi phối bởi bên ngoài hay bên trong. 3.- Dân chủ là quyền tuyệt đối của ngừơi dân dùng vào việc nắm lấy vận mệnh của mình. 4.- Tự do là quyền tương đối mà ngừơi dân cần phải có để có thể phát triển trong một xã hội. 5.- Qua ba định nghiã kể trên. Ba cụm từ đã ghi chỉ nói tời khả năng định đoạt và hai quyền. Như vậy độc lập, dân chủ và tự do, tuy có khác nhau về vai trò, nhưng chưa phài là mục tiêu tối hậu của một cuộc đấu tranh. Cái tồi hậu của một cuộc đấu tranh là một xã hội an lành và ngừơi dân được bảo vê và tôn trọng. Chủ thuyết Ngô Đình Diệm. 6.- Vì dầu cho có độc, dân chủ và có tự do, chưa chắc đã có một xã hội an lành và người dân được tôn trọng cũng như được bảo vệ. Vì cón tùy thuộc vào hướng đi sau đó. Bác nên xem nước Nga hiện tại. Tuy họ đã có ba thứ kia. Nhưng là như thế đó. D.- TRẢ LỜI: 1.- Bác có vấn đề hiểu sai các định nghiã của Độc lập, Dân chủ và Tự do hay chưa hiểu đúng đắn. Tuy có khác nhau đôi chút về khái niệm liên quan tời "Khả năng" và các quyền thôi. 2.- Qua "phê bình hay nhận xét và Bác tự cho tuyệt vời ngôn ngữ Việt". Tôi thấy Bác chưa phân biệt được sự khác biệt giữa kết qủa của chiến thuật và kết qủa của chiến lược. Nếu kết qủa của chiến lược có tính cách quyết định và tồi hậu, thời kết qủa chiến thuật không có hai đặc trưng kia. 3.- Theo tôi, sự lầm lẫn ấy đã tạo ra hai ngôn ngữ khác biệt giữa Bác và tôi. Tôi hiểu Bác muốn nói gì. Nhưng Bác không hiểu tôi muốn nói gì. Không sao cả Bác à. Kính chào Bác và xin cám ơn Bác. |
|
said this on 06 Nov 2009 5:32:25 AM EST
GỪI BÁC tamsaigon, HAI LỜI KHEN TIẾNG CHÊ: VUI QÚA BÁC ƠI! ĐA NGUYÊN VÀ ĐA ĐẢNG ĐÓ BÁC: HaHaHa!
1.- Anh Nam tran than. Bai viet dung va gia tri. Nhung xua nay it ai phan tach ro giua phan khong va tranh dau mot cach khoa hoc va sach vo nhu vay, so rang so nguoi tiep thu duoc khong nhieu lam. Anh tra loi phong van kha ro roi. Minh (Ông Nguyễn Văn Minh, cựu bí tư của Cố Vấn Ngô Đình Cẩn và phụ tá tổ chức lễ tưởng niệm Có TT Diệm tại Little SaiGon Nam California). 2.- Kính anh Hồng Lĩnh, Những năm trước lễ giỗ TT Diệm được tổ chức ở Mönchengladbach. Nhưng năm nay đã được tổ chức ở Herne. Lý do đổi địa điểm có ý để lan truyền tinh thần NĐDiệm đến các vùng khác. Tổ chức lần này: Nhà thờ : St. Bonifatius, Glockenstr. 7, 44623 Herne Có sư huynh J.B. Hà Đậu Đồng va khoảng 220 người tham dự Đồng tế: Linh mục tiến sĩ Phêrô Nguyễn Trọng Quý (giảng lễ) và Linh mục tiến sĩ Giuse Nguyễn Văn Tịnh Phát đại bác (bài ấy) khai hỏa nặng ngàn tấn. hoan hô, hoan hô !!! (tôi đã sửa lại vài dấu chấm phẩy và đã cho bắn tiếp) Kính NVSách (Ông Nguyễn Văn Sách, tồ trưởng Tinh Thần NĐD Đức quốc) |
|
said this on 05 Nov 2009 8:44:16 PM EST
Anh em nha ho Ngo la nhung nguoi da dan than va hy sinh cuoc doi cho su nghiep chinh tri trong mot hoan canh rat kho khan va phuc tap cua dat nuoc. Ho da that bai mot cach tham thiet do nhieu yeu to; ma trong do nhung loi lam hay nhung tinh toan chinh tri qua chu quan hoac thieu thuc te co the da la nhung nguyen nhan chinh cho su sup do cua che do. Ngoai ra, dang Can Lao, ve phuong dien to chuc va nhan su, khong co kha nang dong vai tro hau thuan cho che do. Sau khi che do NDD sup do, Can Lao chi con la mot du dang huu danh vo thuc.
Che do NDD kho ma manh duoc vi mien Nam bi phan hoa va chia re tram trong. Tranh chap giua ton giao, dang phai, dia phuong, da lam suy yeu che do.Mot phan do che do gay ra, phan lon do ban chat chia re ty hiem cua nguoi Viet minh. Dieu dang buon nhat la he thong mat vu cua ong Nhu da khong phac giac duoc su cau ket cua dam tuong lanh phan boi tao nen cuoc chinh bien 01/11/1963. Giac trong chua tri duoc thi lam sao tri duoc giac ngoai la CS loi hai gap boi phan. Che do Diem va ke ca cac chinh quyen sau nay deu bi nguoi My lung lac nen mat chu quyen. Phai noi la sau thoi gian dai bi Phap do ho, dat nuoc ta van chua co lanh tu va noi luc du manh de doi dau voi cac the luc moi la de quoc My va de quoc CS la Nga va Tau; nen thuong phai dong vai tro no le hay tay sai , khong thuc su co chu quyen. Tom lai, tu 1954 den 1975, mien Nam co cai vo be ngoai la dan chu phap tri; nhung thuc te thi ngay tu ban dau da la mot che do bat hop hien. Ong Diem, voi tu cach la Thu Tuong, da to chuc mot cuoc trung cau dan y de lat do Quoc Truong cua minh la Vua Bao Dai, tu phong minh len lam Tong Thong ma chang co ai bau ca. Bon tuong lanh, bat can su ton trong hien phap, da dao chanh de lat do Tong Thong NDD cung la vi chi huy toi cao cua Quan Luc VNCH. Cac cuoc bau cu ve sau cua De II CH cung day day su gian lan, ma buon cuoi va xau ho nhat la Vu Bau Cu Doc Dien cua Ong Thieu nam 1971. Dan toc VN co rut ra duoc mot bai hoc quy bau nao tu nhung kinh nghiem dau thuong, voi nhung chu nghia day my tu hao nhoang cao dep, voi nhung the che va lanh tu luc nao cung cho minh la yeu nuoc thuong dan? Do la moi uu tu cua nhung nguoi con co tam long voi dat nuoc trong luc nay. Ngay nao dan tri hay con thap kem va noi luc qua yeu thi nuoc VN cua chung ta se van con la mot nuoc nhuoc tieu ma thoi. |
|
said this on 05 Nov 2009 8:59:08 PM EST
Rat dong y voi nvtncs. Hien tai va tuong lai chung ta phai lam gi cho VN. Dan tri cua ta dang o muc do nao so voi cac dan toc khac. Con noi luc va tinh than thi sao? Do la nhung diem chinh de co doc lap, de co the doi dau khong mac cam voi nguoi ngoai. Chung ta co kha nang lam duoc dieu do hay khong?
|
|
said this on 05 Nov 2009 10:46:35 PM EST
Cám ơn ông HL.đã bỏ thì giờ trả lời tôi.
Tôi nghĩ vai trò lịch sử của ông NĐD.trong việc đối phó với ý thức hệ CS.của miền Bắc là không chính trị gia VN.nào khác thay thế được.Tuy nhiên,thời điểm hiện nay vai trò đó không phù hợp nữa vì bối cảnh thế giới đã khác xưa qúa nhiều,không còn chiến tranh lạnh,chủ nghĩa CS.chỉ còn là bình phong để hưởng đặc quyền đặc lợi cho 1 thiểu số cầm quyền phản động và lạc hậu ở VN. Về vấn đề đấu tranh dân chủ cho nước ta,cộng đồng VNHN.ngoài nước có một vị thế thuận lợi là hỗ trợ đồng bào trong nước,chứ không phải lực lượng chủ động.Do đó,cộng đồng này chỉ có khả năng gây áp lực VC.qua những chính phủ và quốc hội sở tại (mà tôi tạm xem như 1 "khối đối lập").Liên Xô và Đông Âu sụp đổ từ chính công dân những nước đó,kể cả đảng viên CS.biết đặt lợi ích đất nước trên đảng.Từ thực tế này,chúng ta hy vọng có thể áp dụng vào hoàn cảnh VN.Trước sự bành trướng của TC.đang ngang ngược chiếm đoạt dần nước ta,tôi nghĩ "trái bom yêu nước" đang chờ dịp bùng nổ trong tương lai không xa đâu ! Chào ông. |
|
said this on 05 Nov 2009 10:46:38 PM EST
Chinh Van De Vuc Cac Ong Lanh Tu song day ,CS Vietnam thi noi theo Guong Bac du Con Duong Bac di la BI DAC,Con May Ong Can Lao Thi Khoi Day Tinh Than NDD,Noi may Ong TUong Dao Chanh la KHO xanh KHO do ,Do Phap Dao Tao Ma khg thu xem lai ONg Diem do ai Dao tao va Do ai Dem ve Nuoc Ha be Ong Bao Dai voi cuoc Trung cau Dan y 99% so Phieu thang ve phan Ong Diem, nhu vay ma Ong Diem la nguoi Tai Goi Thanh liem la Chinh Nhan Quan Tu ,cha Ong lam quan Nha Nguyen Do Phap Dao Tao,Ong Diem cung Vay, Khg biet chu Thuyet Ong Diem la Chu thuyet gi? Tinh than cua Ong la Tinh Than gi? Tom lai hay quen may ong nay di . Doc Tai va CS da lam Que huong dau thuong ,moi nam cu vao Thang nay la Can lao lai lam rum beng len Tinh Than Cu Diem ,Cs Viet nam thi co suc Danh Bong HCM ./
|
|
said this on 07 Nov 2009 9:43:25 PM EST
Dear Hồng Lĩnh,
1/ Đọc bài này thấy HL giảng bài cho bà con biết phải tranh đấu ra sao ? (Dẫn) Thật thế, đấu tranh luôn phải có sách lược. Một sách lược luôn gồm ba phần: một chủ thuyết hướng dẫn cuộc đấu tranh, một tổ chức tỗng quát và một chiến lược. Sau chiến lược là vô vàn chiến thuật phục vụ cho chiến lược ấy. Chủ thuyết được định nghiã như sau: trong các lãnh vực quân sự, chính trị và ngoại giao, một chủ thuyết là một tập hợp những nguyên tắc căn bản làm chổ dựa cho chiến lược và các kế họach hành động. (hết dẫn) Tôi chả hiểu bài viết nhắm vào đối tượng nào ? Nhưng xin thưa như ông Trần Ngọc Ninh, giáo sư Y khoa và chủ tịch hội Việt học ở bên Mỹ, cách nay hơn 20 năm có viết trong một bài báo đại khái như sau: Người dân VN không hiểu CS qua từ chương, sách vở, mà bằng chính kinh nghiệm bản thân mình ! Xin bổ túc thêm nhận xét trên, dân mình chịu trận thời phong kiến, qua thời thực dân Pháp, phát xít Nhật, rồi thời Diệm, Thiệu Kỳ trong Nam, ngoài Bắc CS, từ 1975 đến nay CS toàn cõi Đông Dương. Chính vì thế mà biết bao nhiêu cuộc bỏ phiếu bằng chân, từ thời hiệp định đình chiến Genève 54, cho đến lúc CS xâm lăng miền Nam bằng võ lực qua cái tết Mậu Thân 68, mùa hè đỏ lửa 73, chiến thắng chung cuộc của CS 30 tháng 4 năm 1975. Tôi trình bày khá chi tiết để HL thấy, trong lúc anh đi du học bên trời Tây, thi dân mình đã trải qua biết bao nhiêu tai ương, cho nên không lấy làm lạ khi bảo CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI BỊ CHÍNH TRỊ HÓA CAO ĐỘ. Bởi họ là nạn nhân của chính trị, thứ chính trị bất xứng, áp đặt từ nhiều phe phái, chứ ko riêng gì CS. Riêng cá nhân tôi chiêm nghiệm thấy rõ, CHÍNH QUẦN CHÚNG HƯỚNG DẪN CÁC NGƯỜI HOẠT ĐỘNG CỘNG ĐỒNG, CHÍNH TRỊ PHẢI ĐI THEO MÌNH . Ngày trước những đảng phái chính trị ở hải ngoại hô hào chống Cộng triệt để, như ko gửi tiền , ko du lịch về VN, cũng ko trợ giúp nhân đạo ... Nói trung dựng một bức tường vô hình ngăn cách trong và ngoài, tuyêt đối KHÔNG GIAO LƯU. Đám đông thầm lặng vẫn làm theo ý riêng họ, mặc xác các ông bà mần chính trị, bởi họ có cái nhìn cụ thể riêng, ko ồn ào và đao to buá lớn trong ngôn từ. Kết cục hiện nay ra sao chắc HL đã rõ. Tóm lại, nên học hỏi từ nơi quần chúng hơn là cao giọng lên tiếng dạy dỗ kiểu hàn lâm "academique" như trong trường lớp. Hãy tự soi gương nhìn lại mình, thử xem kinh nghiệm đời, kinh nghiệm với CS, kinh nghiệm về chính trị được bao nhiêu ??? Biết bao nhiêu đảng phải chính trị mọc ra như nấm từ sau 1975 nơi hải ngoại. Sừng sỏ một thời có nhóm Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh, nay là Việt Tân, Liên Minh Dân chủ của cố giáo sư Nguyễn Ngọc Huy với cái cốt là Tân Đại Việt từ trước 1975, nhóm Thông Luận Paris với Phong trào Dân Chủ Đa nguyên, sang qua Tập hợp Dân chủ Đa Nguyên ... Đó là chưa kể những tổ chức chính trị có trước đây lâu rồi như Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt ... Những đám này thừa sức biết và còn biết hơn cả HL nữa đó nhe. 2/ (Dẫn) Hiện nay phải thú thật là chúng ta không tìm ra được một ai như cố TT Ngô Đình Diệm nữa, để có một lãnh tụ tiên phong và một chiến lược gia hảo hạng như Ngô Đình Nhu. Hơn nữa sự mất mát về chính nghĩa chưa được khôi phục. Nhưng chúng ta còn cái nhân tố do cố TT Diệm để lại, đó là Chủ thuyết Ngô Đình Diệm mà một số người gọi là tinh thần Ngô Đình Diệm. (hết dẫn) Thú thật cái vụ trên xin để dành riêng cho những ai ủng hộ anh em ông Diệm HL ơi. Tốt nhất HL nên nói trong nội bộ với nhau tốt hơn, tôi thực tình khuyên bạn như rứa. Bạn đọc biết bao nhiêu bài báo, góp ý về chế độ Ngô Đình Diệm mà vẫn chưa nắm vững được lòng dân sao ??? Chỉ trong một thời gian ngắn có mấy bài liền bàn về thời kỳ đó, của một vài tác giả thuộc đủ thành phần dân tộc, được đăng trên DCV chấm com, kèm theo bên dưới một số góp ý, cho bạn thấy ngay, bá nhân bá tánh phải không ? Tôi thật tình không hiểu bạn nghĩ sao mà vẫn quyết tâm viết dài dài những bài ca tụng quá lố ông Diệm, nói đúng hơn phong thánh cho hai anh em ông Diệm Nhu ! Theo tôi, làm chính trị cần khôn ngoan hơn, biết lựa đúng nơi đúng lúc, không nhiều không ít, không vơi không đầy, cứ mưa dầm thấm đất. Bạn cho người ta ăn mãi một món dù cho ngon cách mấy cũng trở nên mau ngán. Các cụ ta bảo CHIM HAY HÓT LẮM CŨNG NHÀM. Huống chi chủ đề HL chọn rất tế nhị, bởi nó dính đến chính trị, đến cái quá khứ đau thương ngày cũ. Chân thành góp ý với bạn đôi điều. Kính, Lại Mạnh Cường |
|
said this on 08 Nov 2009 2:53:12 AM EST
XIN REPOST MỘT VÀI TRAO ĐỔI TRÊN DCV COM
================================ NGUYEN on 28 Oct 2009 6:41:19 AM EDT Thưa Ông LAI Mạnh Cường, Trên thế giới có ba chủ nghiã chính : CỘNG SẢN, TƯ BẢN, TRUNG LẬP. Ông chê chủ nghiã Tư Bản và chủ nghĩa Cộng sản, còn chủ nghĩa Trung lập thì sao? Hay là Ông có chủ nghĩa nào khá hơn ba chủ nghĩa này không ? Chúng tôi khẳng định với Ông rằng lời nhận xét của nhà báo Bernard FALL, là hoàn tòan sai. Dân tộc Việt Nam rất thông minh và hiểu nhiều về tình hình thế giới. Một ngàn năm đô hộ Tàu, một trăm năm đô hộ Tây, hai mươi năm nội chiến, mà vẩn tồn tại đến ngày hôm nay. Rất tiếc là Việt Nam có nhiều anh hùng dỏm, tham ô, ganh tị, chống bác lẫ nhau, chia rẽ, ăn tục nói phét cho nên dân tộc Việt Nam mới gánh hậu quả cộng sản ngày hôm nay. Nếu chỉ trích thì phải đề nghị và có giải pháp thích hợp hơn. Chứ chỉ trích suông thí ai nói cũng đựợc. Thân mến chào Ông với một tin thần xây dựng ====================== LẠI MẠNH CƯỜNG on 28 Oct 2009 7:58:49 PM EDT Thưa bạn, Hình như bạn chưa nắm vững điều tôi muốn thưa. Theo tôi, chả có chủ nghiã gì cả, mà chỉ đội lốt chủ nghiã để thực hiện mưu đồ của mình thôi. Ngay cả cái gọi là khối thế giới thứ ba không liên kết được một số lãnh tụ các nước chậm tiến, đang phát triển là Sokarno của Nam Dương, Nerhu của Ấn và Nasser của Ai Cập ... cũng dùng để chống lại ảnh hưởng của hai siêu cường Nga Mỹ, đại diện cho khối Cộng và tư bản. Trong nội bộ khối không liên kết mỗi anh lãnh tụ lại nuôi một tham vọng riêng. Từ đó ta thấy MÌNH LO CHO MÌNH, cứ như câu ngạn ngữ TỰ LO CHO MÌNH TRƯỚC KHI CẦU CỨU ĐẾN THƯỢNG ĐẾ. Các nước ngoại quốc đều vì quyền lợi riêng của họ đầu tiên. Cho nên có kết luận, TỰ DO DÂN CHỦ KHÔNG PHẢI LÀ MÓN QUÀ CHO KHÔNG (a gift; un cadeau). Muốn có nó anh phải đổ mồ hôi sôi con mắt. Chả thế mà cố lãnh tụ Nguyễn thái Học của VN Quốc Dân đảng đã từng tuyên bố: "Cờ độc lập, hoa tự do phải tưới bằng máu" ! Ngay cả trong cái gọi là "cách mạng nhung" (révolution de vélours) ở Đông Âu vừa qua cũng có đổ máu và nước mắt ít nhiều. Tại Tàu vụ chấn động Thiên An Môn chắc hẳn chưa phai nhoà trong tâm tuởng mọi người. Cách đó gần một thế kỷ là cuộc các mạng Tân Hợi lật đổ nhà Thanh cai trị Trung Hoa mấy trăm năm liền. CS cũng là người Việt, chứ ko phải là con khỉ Tôn Ngô Không từ đá nứt ra. Nói như thế để anh hiểu rõ hơn câu : DÂN NÀO CHÍNH PHỦ ĐÓ. Thân ái, LMC ========================== Bạn Nguyên, 1/ Để trả lời câu hỏi MỘT GIẢI PHÁP CHO VIỆT NAM không đơn giản, bởi nó đụng đến vận mệnh của một quốc gia có gần 100 triệu dân với bề dày Việt sử vài ngàn năm. Cũng nên nhớ CS là người Việt, chứ không phải một con khỉ từ đá nứt ra. Nghiã là dân Việt ra sao nên mới có qủi dữ quấy phá từ trong trứng nước đến nay ? Chuyện quốc gia đại sự ấy không phải đơn giản như bạn đặt vấn đề ABC và khoanh tròn đi là song 2/ Nghiã là đầu tiên phải đi từ A đến Z. Phân tích những sai lầm nào trong quá khứ để nhận hậu quả hiện tại. Rất ngắn gọn tôi thưa là, VN CHƯA HỀ CÓ DÂN CHỦ, MÀ CHỈ CÓ DÂN CHỦ GIẢ HIỆU. 2.1/ Ngoài Bắc là thứ dân chủ tập trung kiểu CS ko cần bàn cãi thêm. Nay nó đang cố tình lột xác thành một thứ gọi là "chính quyền mạnh" như Nam Hàn, Taiwan và Singapore thuở trước. Nghiã là xiết chặt chính trị cởi mở kinh tế, mở cửa xã hội, ko còn độc tài toàn trị như trước cái gọi là Đổi Mới (một bắt chước Perestroika của Gorbachov bên Nga, do tình thế ép buộc, như Nguyễn Văn Linh hồi giữa thập niên 80 đã gào to : Đổi Mới hay là chết. Để bàn về phần này xin hẹn lúc khác). Đám quan chức độc tài tự nhiên được hưởng thêm cái trò kinh tế thị trường kiểu CS nên đẻ ra nhiều tác tệ, trong đó cái quốc nạn tham nhũng do độc đảng làm băng hoại toàn quốc gia xã hội VN như ta thấy. Hiện nay chỉ có băng đảng TƯ BẢN ĐỎ cai trị đất nước như một bọn Mafia của xã hội đen thôi. Và chúng hành xử như phường cường đạo khi ta thấy chúng dùng toàn bọn đầu gấu để chống lại các dissidents, phong trào dân oan, giáo oan ... 2.2/ Miến Nam trước 1975 chỉ có độc tài gia đình trị nổi tiếp bằng độc tài quân phiệt, do chủ Mỹ đỡ đầu. Khi Mỹ thấy xa lầy, tìm cách bắt tay với Bắc Kinh để rút quân trong danh dự. Chuyện gì tới phải tới, VNCH bị bức tử bằng hiệp định Paris 1973 và biến cố 30 tháng 4 năm 1975 chỉ là "phát súng ân huệ" (coup de grâce) cho người tử tù VNCH. 3/ Hệ quả của các điều trên cũng như cái quá khứ xung đột triền miên từ thời Trịnh Nguyễn phân tranh, sang thời Tây Sơn, rồi cuộc Nam Tiến, thời thực dân với sự cấm đạo, cùng các cuộc khởi nghiã chống Tây của nho sĩ với motto "bình tây sát tả", tả đây là bàng môn tả đạo ám chỉ đạo Kitô do phương Tây nhập vào .…, đưa đến những PHÂN HOÁ TRẦM TRỌNG trong xã hội VN. Dân bị ăn bánh vẽ đủ thứ trong các cuộc chiến tranh lớn nhỏ, nên ngán ngược, ko còn tin tưởng vào ai nữa. Đó là lý do ĐOÀN KẾT NÓI NHƯ KINH NHẬT TỤNG, NHƯNG CÀNG NÓI CÀNG MẤT ĐOÀN KẾT thêm. Nhà thơ Nguyễn Duy vì thế đau lòng kết luận trong bài thơ sáu câu Đá Ơi khi ngồi trên đống đá ngổn ngang đổ nát ở khu Đế Thiên Đế Thích bên Miên trong cuộc chiến tranh biên giới Miên-Việt bằng hai câu thơ cực hay: NGHĨ CHO CÙNG TRONG MỌI CUỘC CHIẾN TRANH PHE NÀO THẮNG NHÂN DÂN ĐỀU BẠI. 4/ Như thế muốn nắm chính quyền phải được lòng dân, bởi có dân là có tất cả và dân muốn là trời muốn. CS rất khôn ngoan đã đưa ra cái trò BA CÙNG (cùng ăn, cùng ngủ, cùng làm) lúc còn phôi thai để TÂM CÔNG nhằm lấy lòng dân. Thành công rồi chúng phản bội là tất cả, kể cả đàn anh Tàu cộng, nên thằng Tàu cộng chửi dài dài bọn Vixi khi ôm chân Nga thời Lê Duẫn và gây ra chiến tranh biên giới phiá Bắc và nói là dây cho bọn Vixi một bài học (đồng thời hổ trợ Khmer đỏ chống Vixi, mua chuộc CS Lào ...) 5/ TÂM CÔNG ra sao là cả một sách lược, phải bàn thảo rộng rãi từ lý thuyết đến thực hành, phối hợp trong ngoài ra sao bla bla bla. Tôi đã từng bàn sơ qua trên DCV net ngày xưa. Tại đây khi có dịp sẽ nói dần dần ý kiến cá nhân và xin cao nhân bốn phương góp ý. Có những người theo tôi là nông cạn, cứ nghĩ đem là cờ vàng ba sọc đỏ ra là có đủ chính nghiã trong tay và tập hợp được lòng người về một mối. Tôi xin thưa, CỜ QUẠT, QUỐC CA chỉ là HÌNH THỨC, dân trong và ngoài nước cần một NỘI DUNG đích thực. Cứ xem như Hợp chúng quốc Hoa Kỳ tập hợp được lòng người đâu phải là lá cờ Mỹ, quốc ca Mỹ, mà chính là bản HIẾN PHÁP MỸ tạo cơ hội cho mọi người có sự thăng tiến đồng đều, bảo đảm sinh mạng, tài sản, tương lai của từng thành viên trong xã hội Mỹ . Đó là lý do nhóm Thông Luận Paris cũng như nhiều tổ chức chính trị hải ngoại cổ vũ cho DÂN CHỦ ĐA NGUYÊN thời thượng. 6/ Phải thú thật có rất nhiều người nghe nói về nó, nhưng ngộ nhận không ít về DCĐN. Hiểu là một lẽ, nhưng trong hành xử có theo đúng tinh thần đa nguyên căn bản là TÔN TRỌNG SỰ KHÁC BIỆT TRONG CHÍNH KIẾN và HÀNH ĐỘNG hay ko ? Thường là vẫn theo quán tính cũ, tức là dùng bạo lực vô nghiã (non-sense violence) trong hành động và cả ngôn từ (verbal violence), khi mạ lị vô cớ những người ko chia sẻ với mình điều gì đó. Tệ hại nhất là chụp mũ cho nhau là CS, thân Cộng, đón gió trở cờ v.v... Trên đây tôi chỉ phác thảo sơ sơ cho bạn thấy cái bức tranh vân cẩu tang thương ra sao. Nên nhớ LÀM CHÍNH TRỊ KHÔNG PHẢI CHUYỆN CHƠI, cứ to mồm hay viết loạn lên vài hàng chữ kiểu thùng rỗng kêu to để thoả mãn lòng tự hào dân tộc của mình. Cần kiên nhẫn, bởi LÀM CHÍNH TRỊ NHƯ KHO CÁ NHỎ. Nóng vội để lửa to là khét cá; sốt ruột trở qua trở lại cá là nát bét nồi cá kho. Phải biết chờ đợi cho THIÊN THỜI ĐIẠ LỢI NHÂN HÒA. Vận mệnh của cả trăm triệu con người nào phải chuyện chơi, mà cứ họp hành đẻ ra đoàn thể đảng phái lu bù, tuyên ngôn tuyên cáo, giáo chỉ ... loạn cào cào. Phải trăn trở, suy tư động não, tìm nhau trao đổi chân tình và bộc trực mới có chút hy vọng đánh đổ con qủi đó cứu quê hương. Nên nhớ qủi đỏ có kinh nghiệm chiến đấu qua bao chục năm dài, có kinh nghiệm cướp chính quyền, phá hoại đối phương, cấu kết với các thế lực phản động ngoai bang để lung lạc phá nát hàng ngũ chống Cộng. Đừng đánh giá quá thấp đối phương. Luôn luôn đề cao cảnh giác trong chiến đấu là điều tâm niệm. Quá khứ cho thấy biết bao hàng ngũ chống Cộng kiên trị bị Công xâm nhập và lũng đoạn. Tóm lại, tôi trình bày quan điểm riêng mình cho bạn rồi đó. Ngày rộng tháng dài ta còn gặp nhau nhiều trên diễn đàn này và chả thiếu gì cơ hội tốt trao đổi với nhau tỉ mỉ chi tiết hơn. Thân ái, Lại Mạnh Cường ========================== NGUYEN on 29 Oct 2009 2:46:16 AM EDT Xin thành thực cám ơn Ông LAI Mạnh Cường đã phân tích bày từ A đến Z. Bây giờ xin ông vui lòng cho biết : sau Z rồi thì phải làm sao? Cứ ngồi chờ thiên thời, địa lợi, nhân hòa, mà không tranh đấu, phải chờ đến Tết ''CONGO'' thì Việt Nam mới có DÂN CHỦ, TỰ DO, NHÂN QUYỀN thực sự. Chào thân ái. ============================== Bạn Nguyên ơi, Dường như bạn lại chả chịu đọc kỹ những gì tôi viết hết. Uổng công tôi quá. Tôi nhân mạnh giải pháp cho VN quá rõ ràng: tạo thế đứng trong dân bằng TÂM CÔNG và cần có một NỘI DUNG đích thức làm căn bản thay thế cho CS khi tiêu diệt nó, để tránh KHOẢNG TRỐNG CHÍNH TRỊ (political vacuum) sẽ dẫn đến "loạn đả lôi đài" thời hậu CS Như đã nói, tất cả cần sự bàn bạc trong hai chủ điểm đó. 1/ Tâm Công, đánh vào lòng người, là sách lược lớn, theo tôi lúc này dựa vào CỨU TẾ XÃ HỘI qua các NGO của Việt Nam. Đói cho ăn, lạnh cho áo mền, đau cho thuốc ... để tạo niềm tin, mua cảm tình ... Phải có chỗ dựa vững chắc trong dân mới hoạt động được. Vậy phải tìm cách bám rễ mới có thể làm được chuyện đội đá vá trời. Kẻ vắng mặt luôn luôn thua thiệt ! Huống chi CS đã cố tinh gạt chúng ta ra mọi sinh hoạt xã hội. Nay nhân lúc chúng lo siết chính trị và bận tham nhũng, ta phải tìm cách dàn dân lấn trận điạ. Trước học việc sau mua lòng dân. Những ông bà hải ngoại lại càng phải làm quen với trận điạ quốc nội sau mấy chục năm xa xứ. Cũng nên nhớ CS đang để lại một gia tài rách nát từ vật chất đến tinh thần. Chất liệu nhân xã rã rời, con người ích kỷ, chỉ biết có tiền là trên hết, thơ ơ với thời cuộc, nỗi đau của kẻ khác. Bởi chíh trị là khu cấm điạ và đói quá còn cứu ai được (ngoại trừ môt thiểu số ở trong chính quyền và thành thị còn đại đa số dân nơi đô thị nhỏ hay vùng quê sống cơ cực chạy gạo hàng ngày và trẻ em bỏ hoc ...) 2/ Cái NỘI DUNG chính trị là một đề tài khó và dành cho giới trí thức trong và ngoài nước bàn cãi nhau dài dài một thể chế chính trị cho VN trong tương lai. Người ta nói đến DÂN CHỦ ĐA NGUYÊN, nhưng thực ra hiểu như thế nào về nó. Vừa rồi tôi mới góp ý trên DCV net, nhưng số người thực sự hiểu nó theo tôi rất bi quan. Bởi ko có bàn thảo nghiêm chỉnh thực sự. Vẫn cái trò con gà ganh nhau tiếng gáy và bàn cãi ngoài lề, hoặc bới bèo ra bọ qua câu chữ. Tôi cũng biết cần KIÊN TRÌ nên vẫn bình thản trong các cơn bão trong ly nước đó. Tôi nghĩ trao đổi dưới bài chủ này như thế quá đủ. Hẹn lúc khác. Thân ái, LMC ======================= TÔI KHÔNG REPOST NHỮNG GÌ TÔI TRÌNH BÀY VỀ DÂN CHỦ ĐA NGUYÊN ĐÃ VIẾT TRÊN DIỄN ĐÀN DCV NET, VÌ QUÁ DÀI DÒNG TRONG LẦN GÓP Ý NÀY. NẾU CÓ YÊU CẦU TÔI SẼ REPOST CHO RỘNG ĐƯỜNG DƯ LUẬN . Kính cáo, Lại Mạnh Cường |
|
said this on 08 Nov 2009 7:42:56 AM EST
Kính gởi Bác Hồng Lĩnh,
Thực sự tôi không muốn đôi co, hay tranh luận với Bác bỡi vì nếu tranh luận thì phải có một tiêu chuẩn nhất định để đánh giá đúng sai, còn đằng này chỉ hòan tòan dựa vào quan điểm cá nhân của Bác (hay một số người có cùng quan điểm với Bác, nhưng chắc chắn không phải tất cả, và cũng chưa phải là số đông); còn đôi co thì thiệt ra tôi không ưa mất thời gian vô ích để đôi co những chuyện tầm phào... Để tránh cho bài viết của Bác không thành chuyện tầm phào, xin Bác khi nêu các định nghĩa thì nên cho cái “chú thích” ở sách nào, để tôi đây có thể tìm đọc thêm, và cũng để bài viết của Bác thêm phần giá trị (tức là định nghĩa không phải là tự Bác nghĩ ra). Và hơn nữa Bác chưa trả lời câu hỏi của tôi, khi Bác bảo: “TT Diệm nói: "Độc lập chưa phải là mục tiêu". Các Bác đọc sẽ thấy. Cho nên Dân Chủ và Tự Do chưa phải là mục tiêu.”_hết trích. Tôi hỏi Bác Độc lập đâu phải là Tự do và Dân chủ, nhưng theo lời Bác nói, Bác đã đánh đồng Độc Lập = Tự Do và Dân Chủ rồi, tôi muốn Bác làm rõ hơn, thì Bác lại trả lời sang một hướng khác. Chuyện thứ đến nữa tôi muốn nói với Bác, (thành thực không dám góp ý), trong cách hành văn của Bác trong bài viết cũng như bài trả lời những góp ý của bạn đọc, có phần hơi ngạo mạn, chắc có lẽ Bác biết câu nói “cao nhân tất hữu cao nhân” hơn tôi phải không Bác? Cuối cùng Bác có nói: “Theo tôi, sự lầm lẫn ấy đã tạo ra hai ngôn ngữ khác biệt giữa Bác và tôi. Tôi hiểu Bác muốn nói gì. Nhưng Bác không hiểu tôi muốn nói gì. Không sao cả Bác à” _hết trích. Thực sự khi đọc câu này, tôi rất vui và phải cám ơn Bác quá khen, vì Ông Bà ta có nói rằng ngôn ngữ là phương tiện dùng để trao đổi thông tin, quan điểm... vậy, tôi nói Bác đã hiểu, tức là tôi đã thành công trong việc dùng ngôn ngữ để diễn giải, bày tỏ quan điểm của mình. Thành thật cám ơn lời khen của Bác. Chúc Bác vui vẻ và khỏe mạnh. Tamsaigon. |
|
said this on 10 Nov 2009 2:55:35 AM EST
Ong nvtncs
Tai My nay van co nhieu viec lam cho nhung nguoi hop le song tai My nhung khong phai la cong dan My . Chang qua cac ong lam chuyen lo lang qua. Dau tranh cho VN ma minh lai la nguoi My lam sao co ly tuong duoc.Nguyen Cao Ky tung bi nguoi Viet chong cong len an nay no co vao quoc tich My dau. Neu ong ta chong cong con ly tuong la nguoi VN dau tranh cho nguoi dan VN.Nguoi lai ai la cong dan MY roi coi nhu la nguoi nuoc ngoai can thiep vao noi tinh nguoi Viet. Noi so vay ong moi thay su tro tren cua cac nguoi My goc Viet chong cong tai hai ngoai. T Tuoi ve chieu toan song qua khu chang con alm duoc cai gi ca. 34 nam hon mot the he roi.The he cam sung chong cong gio day chi con la niem nho hoi tuong ma song |
|
said this on 11 Nov 2009 7:14:37 PM EST
Tra loi ong nguoi New England,
Là người Mỹ gốc Việt, tôi hoàn toàn tự do! Nghĩa là tôi muốn biểu tình chống ai thì chống và muốn cầm cờ gì thì cầm! Miễn tôi không chông nước Mỹ và constitution của nước Mỹ. Have you ever heard of dual citizenship? Well, you can be an American citizen and a citizen of another country as far as the US is concerned. |
|
said this on 10 Nov 2009 3:37:20 PM EST
Trong phẩn trình bày và ca tụng sử cầm quyền cũa TT Diệm và ông Nhu.
Gia đình ông thật sự ở trong nhóm người được chế độ TT Diệm ưu đãi hay bãn thân cũa ông ?. ong tôn sùng TT Diệm làm cho người khác cãm thấy "nổi da gà" "Hiện nay phải thú thật là chúng ta không tìm ra được một ai như cố TT Ngô Đình Diệm nữa, để có một lãnh tụ tiên phong và một chiến lược gia hảo hạng như Ngô Đình Nhu. Hơn nữa sự mất mát về chính nghĩa chưa được khôi phục. Nhưng chúng ta còn cái nhân tố do cố TT Diệm để lại, đó là Chủ thuyết Ngô Đình Diệm mà một số người gọi là tinh thần Ngô Đình Diệm. Thựa ra tinh thần Ngô Đình Diệm là cái nhân để lại. Cái nhân ấy là chủ thuyết Ngô Đình Diệm. Về chủ thuyết nầy. Các tài liệu đã có nhiều trên các diễn đàn. Nên tạm không bàn tại bài nầy.." Chuyên Cai trị cũa TT Diệm và Chũ thuyết cần lao nhân vị cũa ông Nhu đúng hay sai. thì các nhà Viết sữ tương lai sẽ nhận định và viết lại sứ thât. Dưới ánh sáng mặt trời không có cài gì che dấu mãi mãi. Trong thời gian 1954 đên 1963 Những người chứng kiến lichc sữ giai đoạn nầy không phãi chỉ có nhóm thiễu sô được Chế độ Diệm ưu đãi như gia đình ông và ông. Nhưng có đến hàng chục triệu người dân Miền Nam lúc đó là nan nhân cũa gia đình trị TT Diem và thiễu số gia nô gây ra. Muốn Biết chi tiết chuyện này ông vào google tìm sẻ đọc được. Hàng tấn tải liêu Viet và ENGLISH ngay cả các Thư Viện lớn Trên TG đều có lưu trữ. Đáng lý ra ông dừng nên nói và ca ngơi TT Diệm hay hơn. Ông đừng quên là độc giã vào đây xem Không phãi ai cũng là đổng ý với Ông về chuyện gia đình trị TT Diệm cai trị . Ông chưa hiễu 1/100 chuyện bên trong ngay chính anh em ông Diệm Xâu xé tranh dành quyền lợi . Chơi nhau. Làm ãnh hưỡng đến cà QG thời đó.Những chuyện tày trời cũa chế đô Diệm đươc lần lược phơi bày bỡi chính các người thân cận cũa gia đình Diệm tiết lộ Chũ thuyết Cân Lao Nhân Vị cũa Ông Nhu chì là sư vay mượn va co lợi cho sư cũng cố thế lực cũa phe nhóm và cho Chế Độ. Trong giói hạn cũa khung nầy không cho phép tôi phãn biện ý kiến và source liên can. Ông viết bài mà "nỗ" to quá . Thời buỗi nầy độc giã VN vào đây khác với thời buỗi mà dân chúng dười Chê đô Diệm ,lý thuyết gia "dõm" Nhu đề ra thuyết " Cần Lao Nhân Vị" Và chũ thuyết cũa nầy để lại cho Nam VN sư chia rẽ. kỷ thị, vá làm đât nước tan nat. Nê Đôc giã vào đây , họ dư trình độ để nhận xét và đánh giá. Khi Nói vần đề gì phãi có lý luận chặc chẽ, có chứng minh (soure). Ông nên dùng bài viết nầy nói với những người đồng chí hướng cũa ông xin đừng dùng câu này cho cà khối người Việt Hãi ngoại "Nhưng chúng ta còn cái nhân tố do cố TT Diệm để lại, đó là Chủ thuyết Ngô Đình Diệm mà một số người gọi là tinh thần Ngô Đình Diệm. Thựa ra tinh thần Ngô Đình Diệm là cái nhân để lại. Cái nhân ấy là chủ thuyết Ngô Đình Diệm." Nói thật , tôi không thấy ông Hồng Lĩnh khi mở đầu bằng ."...tự xưng là phong trào đấu tranh dân chủ hóa Việt Nam. Nhưng qua cách hành động. Cuộc chiến đấu hiện tại không đủ tiêu chuẩn của một cuộc đấu tranh. Chủ thuyết được định nghiã như sau: trong các lãnh vực quân sự, chính trị và ngoại giao, một chủ thuyết là một tập hợp những nguyên tắc căn bản làm chổ dựa cho chiến lược và các kế họach hành động. .." Thực tế khi ông phê bình nhóm người Việt Hãi Ngoại không có kê hoách "Thật thế, đấu tranh luôn phải có sách lược. Một sách lược luôn gồm ba phần: một chủ thuyết hướng dẫn cuộc đấu tranh, một tổ chức tỗng quát và một chiến lược. Sau chiến lược là vô vàn chiến thuật phục vụ cho chiến lược ấy." Nói thật nhé> Ông không biết gì hết. Ngay cã thế chiến lược chính sách nhân quyền cũa Mỹ ông cũng không hiễu. Thì làm sao ông dựa vào đâu mà đề ra sách lược? Và Chiến thuật. Bất cứ chiến thuật nhân quyền nào cũa bất cứ nhóm người Việt nào trong hay ngoài nước Đều phãi nhìn chừng và quan sát Chiến lược "Nhân Quyền " cũa nước MỸ trong chính sách đối ngoại của Mỹ. Thật sứ chúng ta phãi hiễu là " Mọi sách lược nào trong vần đề bang giao Quốc Tế (đối ngoại) được đề ra cũa bất cứ QG nào cũng dựa trên quyền lợi QG tối ưu. Nước Mỹ đề ra chính sách Nhân quyền đối với các QG khác , cũng chì dựa trên quyền lợi QG. Trên thực tế chính sách nhân quyền này chẳng áp phê với các nước dình liền quyền lợi quá nhiều vời Mỹ ,Như các QG vùng Trung Đông: A Râp Saudi , Ai cập. v..vv Ngay Cả TQ bây giờ cũng thế. Nhất là các QG độc tài có buôn bán Dầu Hõa hay thương mại lớn với MỸ. v,vv, Nhìn lại VN, hay nhìn Chính quyền Bush, Clinton và rồi Obama. Miệng thì hô hào nhân quyền, (dưới áp lực cũa cộng đồng Vn, của các nhóm nhân quyền và các dân biễu tại Mỹ bão trợ dứ luật nhân quyền .) Yêu cầu CSVN chấm dứt bắt bờ giam cầm và đàn áp đối lập và tôn giáo. Nhưng vẫn giao thương ngay càng mạnh hơn. Bác vẫn không hiễu quyền lợi và chiện lược cũa Mỹ "Cây gậy và cũ cà rốt cho VN" Chiến lược cũa Mỹ vẫn khuyến cáo và cố gắng ra sức ép đối với CSVN để giảm chút xíu làm êm dịu sự chống đối các nhóm nhân quyên. Mỹ chì khuyến cáo thôi. Nếu bây giờ VN cho Mỹ quyển khai thác các mõ dầu hàng loạt . Và đừng về phe Mỹ chống lại sự đe dọa cũa TQ. Chắc chắc Mỹ sẻ nhẹ giọng hơn . Nhân quyền hã,? Chuyện: "đầu môi" Sở dĩ Mỹ chĩ khuyến cáo VN mà o dám làm mạnh là vì quyền lợi cũa Mỹ không ờ Á Châu . thế chiến lược cầm chân TQ Giữ VN không ngã về TQ cho dù chưa níu kéo được. Và con nhiều vấn đề khác. Tóm lại chúng ta người Việt Hãi Ngoại đừng tin gì về chiến lược Nhân quyền cũa MỸ tại VN. Vậy thì chiến lược cua bác Hồng Lĩnh dựa vào đâu. mà bác Nỗ dữ vậy. Ngay bài viết của bác , bác đã chia rẽ cộng đồng này rồi. Bác chưa biết được căn bệnh trầm kha cũa khối người Việt tại Hãi Ngoại mà dám lên tiếng chê bai và đề ra sách lược . Ngày nào chúng ta con chống đối nhau .Còn bắt chước cái trò Hề Chụp Mũ cũa CS VN . Còn cực đoan thì ngày đó người Việt Hãi ngoại chúng ta khó mà đối chọi với CSVN Chũ trương CSVN là " anh không theo đường lối "yêu nước" cũa Đãng đưa ra thì anh là kẽ thù , . phãn động. Chúng ta đã bỏ nước ra đi, vì sự đàn áp , chụp mũ CSVN , bao nhiêu người Chết trên Biễn , trện đường Vượt Biên?Tại sao chung ta lai dùng chiêu thức này để áp đặt lên nhửng ai không theo đường lối chũ trương chống Cộng cua mình. Bác Hồng Lĩnh và nhóm thiễu số cực đoan tại Hãi ngoại hãy suy nghĩ lại điều nầy Mấy bác cũng đừng quên Chúng ta có 2 quê hương. Môt quê hương VN và một quê hương Hội Nhập là MỸ,. Hai bà mẹ nầy là hai người "ưu mang gánh nặng đẽ đau" Trên cương vị cũa một " đứa con ruột và con nuôi" chúng ta phãi có bỗn phận "Báo Hiếu" Phãi luôn nghĩ đến tại quê nhà bao nhiêu người đói khỗ , và có nhiều người bị đàn áp vỉ dám nói lên .... Nhưng chúng ta cũng đừng quên nước MỸ. Bât cứ làm chuyện gì chúng ta phãi Phù hơp với quyện lơi QG MỸ. Nhiều trong số chúng ta đã được mẹ Mỹ nuôi dưỡng mà vẫn chữi bới mạt sát bà mẹ Mỹ nẩy. Đừng mang tiếng : Bất Hiếu" nhé mấy bác!Nói thật , tôi không thấy ông Hồng Lĩnh khi mở đầu bằng ."...tự xưng là phong trào đấu tranh dân chủ hóa Việt Nam. Nhưng qua cách hành động. Cuộc chiến đấu hiện tại không đủ tiêu chuẩn của một cuộc đấu tranh. Chủ thuyết được định nghiã như sau: trong các lãnh vực quân sự, chính trị và ngoại giao, một chủ thuyết là một tập hợp những nguyên tắc căn bản làm chổ dựa cho chiến lược và các kế họach hành động. .." Thực tế khi ông phê bình nhóm người Việt Hãi Ngoại không có kê hoách "Thật thế, đấu tranh luôn phải có sách lược. Một sách lược luôn gồm ba phần: một chủ thuyết hướng dẫn cuộc đấu tranh, một tổ chức tỗng quát và một chiến lược. Sau chiến lược là vô vàn chiến thuật phục vụ cho chiến lược ấy." Nói thật nhé> Ông không biết gì hết. Ngay cã thế chiến lược chính sách nhân quyền cũa Mỹ ông cũng không hiễu. Thì làm sao ông dựa vào đâu mà đề ra sách lược? Và Chiến thuật. |
|
said this on 10 Nov 2009 9:08:27 PM EST
Chung ta da mat qua nhieu thi gio va tri luc de tranh luan ve van de chu thuyet hay tinh than nay no. Toi xin gop thien y nhu vay: nhung nguoi yeu nuoc chong CS cu to chuc nhung doan the hay dang phai co chu thuyet cuong linh thich hop voi minh; cung nhau cac hoi doan dang phai se nham truoc tien la hop quan lai de danh do che do CS o VN; sau do chung ta se to chuc mot he thong chinh tri theo duong loi dan chu phap tri. Cac luc luong dang phai se tranh dau voi nhau, van dong quan chung va dung duong loi bau cu de lap nen mot nen cong hoa moi co du 3 quyen phan lap han hoi. Chung ta phai ton trong tuyet doi luat choi. Khong choi ban bang duong loi bao dong am sat, khong boi ban ha nhuc nhau, khong gian lan trong bau cu. Neu chung ta khong du van minh de vao cuoc choi nhu vay thi dung bao gio noi chuyen chu thuyet nay no lam gi. Cu Diem va Ong Nhu da chet tu 43 nam ma chu thuyet va tinh than cua ho co tao duoc mot luc luong hay dang phai nao dang ke chua, hay moi nam chi co le gio cho Cu tai cac nha tho CG ma thoi???
|
|
said this on 11 Nov 2009 5:47:53 PM EST
Tôi đồng ý với ông le phu son, khen sự suy nghĩ đứng đắn của ông.
Câu hỏi căn bản là người VN ta đã sẵn sàng và đạt đủ yếu tố, điều kiện để xây dựng một xã hội dân chủ tự do chưa? Chúng ta luôn luôn nói đến tự do nhưng không nghĩ đến những đòi hỏi của tự do. Nếu mặt phải là tự do thì mặt trái của tự do là bổn phận, kỷ luật và trách nhiệm đối với xã hội. Một đòi hỏi nữa là một trình độ dân trí cao như ở Thụy Điển hay Gia nã Đại chẳng hạn. Nên ta phải suy nghĩ nhiều về sự sửa chữa nền quốc gia giáo dục. Còn nói đến ông Diệm thì giấy mực đâu mà kể xiết? Những nỗi lầm sơ đẳng của ông Diệm là ông ấy chẳng hiểu gì về dân chủ. 3 điều kiện căn bản của dân chủ là: 1) separation of church and state 2) Religious freedom 3) Equality of religions before the law mà ông Diệm không tôn trọng thì làm sao có democracy! |
|
said this on 11 Nov 2009 8:57:16 PM EST
NHẬN XÉT SAU ĐÂY THUỘC PHẠN TRÙ NÓI CHO ĐƯỢC!
Những nỗi lầm sơ đẳng của ông Diệm là ông ấy chẳng hiểu gì về dân chủ. 3 điều kiện căn bản của dân chủ là: A.- DÂN CHỦ KHÔNG CÓ ĐIỀU KIỆN: Dân chủ là cái quyền tuyệt đồi của người dân nắm lấy vận mệnh của mình. Như vậy đem khái niệm điều kiện vào đây làm cái gì? Chính vì như thế. Nên đã có những ngộ nghĩnh như sau qua phê phán Ông Diệm. BÁC CẢ BA: 1)" separation of church and state". a.- Cố TT Diệm cấm treo cờ tôn giáo nơi công cộng và chỉ cho phéo treo tại chổ thờ phương thôi. Đó không phải là phân chia nhà nuớc vời tôn giáo hay sao? b.- Sự phân chia nhà nứơc và tôn giáo là một quyết định của một số quốc gia. Một quyết định do quốc hội lập hiến quy định. Nó chỉ là một quuyết định thôi. Và dân một quốc gia dân chủ cũng có thể lầy quyết định trái nguợc. Một hiến pháp dân chủ có thêề quy định như thế. Nhưng không phải dân chủ. Vì dân chủ là cái quyền. Còn phân chia tôn giáo và nhà nuớc là một quyết định. Sao lại có một hiểu lầm như vậy? 2)" Religious freedom" a.- Tự gio tôn giáo là tự do chọn cái mình tin và đuợc hiến pháp ghi rõ. Hiền pháp Đệ nhất VNCH có ghi. TT Diệm đã làm giì mà không tôn trọng tự do tôn giáo? Chứng cớ vi phạm đâu? b.- Không nên lầm lẫn tự do tôn giáo vời công nhận một tồ chức giáo hội của tôn giáo ấy. Xem tại Âu-Châu, bên tin lành có nhiều hệ phái. Nhưng các chính phủ dân chủ không công nhận tất cả các tổ chức giáo hội của các hệ phái ấy. Họ chỉ công nhận như là một giáo hội của một số hệ phái thôi. Vì phải có đủ tiêu chẩn của một giáo hội mới được công nhận. Cho nên, không nên lầm lẫn niền tin ( Tôn Giáo) với một tổ chức giáo hội. Hai cái khác nhau. 3) Equality of religions before the law Religions đây nên hiểu là tổ chức giáo hội hay tôn giáo (niềm tin) ? Bác không hiểu câu Bác nói. Bác lẫn lộn niềm tin vời cái tồ chức. Niềm tin của ông đạo dừa vá giao hội của ông đạo dừa rất khác nhau. Ông có niềm tin. Nhưng ông không có tổ chức của một giáo hội. Vì chỉ có một mình ông ta. Không công nhận tồ chức giáo hội của ông ta. Nhưng vẫn để cho ông giữ niềm tin. SAO LẠI CÓ NHỮNG LẦM LẪN NHƯ VẬY? Nên bác mới nói sai "mà ông Diệm không tôn trọng thì làm sao có democracy!" |
|
said this on 12 Nov 2009 11:02:42 AM EST
Bác Hồng Lĩnh thân mến,
Chuyện ông Diệm xưa rồi bác ạ. Thế giới biến chuyển nhanh lắm; hiện giờ có khá nhiều người việt của thế hệ sau này giỏi, thông minh và hiểu biết tin tức trong lẫn ngoài, có lẽ còn hơn ông Diệm nữa ( con hơn cha là nhà có phúc, phải không bác? ). Những lý luận trên của bác có tính cách vạch lá tìm sâu ( "splitting hair", "chercher midi à 14 heures" ) Nhưng để trả lời bác về chuyện xưa tôi xin trích đây bài vắn tắt của www.spartacus.schoolnet.c o.uk/VNngo.htm, một website trung lập và đứng đắn. -------- Roman Catholics made up only just over 10% of the population in South Vietnam. As a reward for adopting the religion of their French masters. Catholics had always held a privileged position in Vietnam. The Catholic Church was the largest landowner in the country and most of the officials who helped administer the country for the French were Catholics. The main religion in Vietnam was Buddhism. Surveys carried out in the 1960s suggest that around 70% of the population were followers of Buddha. The French, aware of the potential threat of Buddhism to their authority, passed laws to discourage its growth. After the French left Vietnam the Catholics managed to hold onto their power in the country. Diem was a devout Catholic and tended to appoint people to positions of authority who shared his religious beliefs. This angered Buddhists, especially when the new government refused to repeal the anti-Buddhist laws passed by the French. On May 8, 1963, Buddhists assembled in Hue to celebrate the 2527th birthday of the Buddha. Attempts were made by the police to disperse the crowds by opening fire on them. One woman and eight children were killed in their attempts to flee from the police. The Buddhists were furious and began a series of demonstrations against the Diem government. In an attempt to let the world know how strongly they felt about the South Vietnamese government, it was decided to ask for volunteers to commit suicide. On June 11, 1963, Thich Quang Due, a sixty-six year old monk, sat down in the middle of a busy Saigon road. He was then surrounded by a group of Buddhist monks and nuns who poured petrol over his head and then set fire to him. One eyewitness later commented: "As he burned he never moved a muscle, never uttered a sound, his outward composure in sharp contrast to the wailing people around him." While Thich Quang Duc was burning to death, the monks and nuns gave out leaflets calling for Diem's government to show "charity and compassion " to all religions. The government's response to this suicide was to arrest thousands of Buddhist monks. Many disappeared and were never seen again. By August another five monks had committed suicide by setting fire to themselves. One member of the South Vietnamese government responded to these self-immolations by telling a newspaper reporter: "Let them burn, and we shall clap our hands." Another offered to supply Buddhists who wanted to commit suicide with the necessary petrol. These events convinced President John F. Kennedy that Diem would never be able to unite the South Vietnamese against communism. Several attempts had already been made to overthrow Diem but Kennedy had always instructed the CIA and the US military forces in Vietnam to protect him. In order to obtain a more popular leader of South Vietnam, Kennedy agreed that the role of the CIA should change. Lucien Conein, a CIA operative, provided a group of South Vietnamese generals with $40,000 to carry out the coup with the promise that US forces would make no attempt to protect Diem. At the beginning of November, 1963, President Diem was overthrown by a military coup. After the generals had promised Diem that he would be allowed to leave the country they changed their mind and killed him. He was replaced by Nguyen Van Thieu, the chief of staff of the Armed Forces of South Vietnam. -------- Chúc bác vui mạnh, nvtncs |
|
said this on 12 Nov 2009 4:09:33 AM EST
XIN CÓ CÁI NHÌN KẾT LUẬN:
A.- LIÊN QUAN ĐẾN MODERATOR: Qua các góp ý đủ 360 độ của thành phần quần chúng góp ý, một nhà quan sát sẽ phải thốt lên: " Một diễn đàn cho quần chúng là cả một nhức đầu cho Moderator. Xin ngã nón chào các vị Moderator của diện đàn nầy đã tìm cách cố làm dâu trăm họ. B.- LIÊN QUAN TỚI CÁC GÓP Ý: 1.- Phải công nhận là chỉ một ít góp ý cho bài chủ nầy mà đã thấy quần chúng đánh đúng 360 độ rồi cho cuộc dân chù hóa VN. 2.- Có nghiã là nếu có 5 ngừơi Việt ngồi lại thời sẽ có 10 ý ngay. Biết cũng nói, không biết cũng nói. Có người cố nói cho được. Ngay nói cái tuyên truyền của CSVN. Có nghiã là đã nuốt nước miếng của chúng mà không cần phải trái nữa. 3.- Nhưng một lỗi lầm mang đặt trưng giống Việt. Biết một nhưng chưa biết mười. Cái ấy không quan trọng. Nhưng cái tai hại là chỉ lấy cái 1 của mình làm tham chiếu. Rồi khi thấy các ý kiến khác không đúng với cái tham chiều ấy là bắt đầu đà kích qua các TĨNH TỪ. Rồi lấy sai lầm chiến thuật thành ra sai lầm chiến lược. Nếu chỉ ngưng tại đây. Chưa nguy hiềm cho lắm. Cái tào lao và đầy nguy hiểm là rời phạm trù chiến luợc và đánh tràn qua phạm trù luân lý để kết án tại đây qua qua phàn nàn bị va chạm vời những tĩnh từ như : Ngạo mãn" và v.v . Rồi cắm cọc tại đây với giận hờn. Trong khi không hiểu cái người ta nói. 4.- Bài chủ luôn nhắm một số điểm. Cho bất cứ một cuộc đấu tranh nào. Luôn có ba vấn đề: Vấn đề chính nghiã, vấn đề cái thế thắng bại của tranh đấu và vấn đề sách lược. 5.- Bài chủ nầy chì đóng khung vào hai điểm của sách luợc trong ba điểm của sách lược phải có: Hai điểm ấy là một chủ thuyết hướng dẫn đấu tranh và tồ chức tỗng quát phải có. Thế mà cứ đánh đúng 360 độ là cái gì. Đề rồi không biết đâu l àmục tiêu của bài chủ nữa. Cho nên là cả một rừng vừa rắn rít và hươu và hoạng. Nến ra rối răm với xúc cảm tùm lum. 6.- Nhưng vấn nạn là một số Bác đã dùng chữ mà không hiểu định nghiã của chúng. Rồi sự lầm lẫn ấy dẫn tời nói hươu và hoạng. Nếu dừng tại đó chưa có gì nguy hiểm. Nhưng lại bước qua phạm trù phê bình, trong khi không hiểu định một số quan niệm mình dùng. 7.- Nhưng nên hiểu phê bình là một nghệ thuật rất khó khăn.Mộ phê bình xây dựng cần có một số nguyên tắc. Khi phê bình phiả nắm vững vấn đề. Khi chưa nắm đuợc vấn để nhưng nhảy vào ngay phê bình toán loạn. iểm thứ hai là sau khi phê bình phải có để nghị sửa đổi cho hay hơn. Nhưng tại điểm nầy. nhà phẹ bình chỉ là trống rỗng kêu to. Khi đã trồng rỗng, thời co 1gì mà đề nghị đây. Một vấn nạn của phần đông nha phê bình xứ Việt. Và còn lẫn lộn mục tiêu tối hậu cần có của cuộc đấu tranh vời những dụng cần cho mục tiêu tối hậu ấy. 8.- Nói chung hoc vấn không nhất thiết cho truờng thành của tự duy. Trong vấn đề đấu tranh phải có trưởng thành của tự duy. Đó là trình độ cần phải có. So da dân Việt về điểm nầy, tuy bằng điều không thia ai cả và có thể còn hơn một số quốc gia, nhưng về truờng thành duy tư còn thua các dân khác nhiều. Nên là như thế. |
|
said this on 12 Nov 2009 3:44:18 PM EST
Tôi nghĩ là khi bác viết bài nầy
1) Bác cố tạo ra cho minh một người giõi về chữ nghĩa.Để độc giã nhìn vào sẻ thán phục bác. Trong 2 bài viết bác dùng English như tiêu đề mỗi lý luận cũa bác.Nhưng khi đọc vào mỗi tiêu đề nội dung câu họi và sự giãi thích cũa bác trông rỗng baseless và dê bị bắt bẽ vì thiếu bằng chứng biện minh và thiếu lý lẽ Phãn Biện. 2) Trong suốt bài viết phấn 1 và phần 2 bác cô lặp đí lấp lại chữ" Phạm Trù". Nhưng "Phạm Trù" mà bác diễn tã đó chỉ làm cho độc giả có cãm tưỡng là bác thích dùng chữ hơn là Phãn biện đúng cách. Ngay cả cách phãn biện dùng "Tam đoạn luận" đễ lý luận bác đã không nắm vững Bác chĩ lăp đi lăp lai lẫn quẫn nhưng danh từ nghe cho "kêu" Hẩu như Độc Giã muốn biết những Sách Lược và chiến thuật mà bác nói ơ trên nó được trình bày hợp lý hay không? và có thề áp dụng cho cộng đồng hại ngoại hay chỉ áp dung cho một phe nhóm thân gia đình TT Diệm? Nhưng bác không trã lời được. Và nói quanh co dung danh từ "kêu to" để khõa lấp. 2) TS HongLinh! Tôi Xin trã lời chuyện có hay không có Kỳ thị Tôn giáo. đàn áp PG( thời TT NĐ D) Cả 3 tiêu đề này chỉ là môt: 1)" separation of church and state". 2)" Religious freedom" 3) 3) Equality of religions before the law Phãn Biện và chứng minh: Tôi không biết thời điễm 1945 hay 1963 bác còn nhõ hay chỉ nghe nói lại: Nhưng có điều chắc chắn bác không chịu tham khão tài liêu trên net hay trong các thu viên QG. Dĩ nhiên bác không bao giờ tin là chuyện đàn áp PG trong suốt thời gain thời gian Chế Độ Diệm cai trị miền Nam . Cho dù tôi cò chừng minh cho bác bằng chứng rõ ràng. Cũng giống như CSVN chối cãi vụ tàn sát Mậu thân. và những vụ đàn áp tôn giáo và đàn áp các nàh dân chũ trong nước hiện nay. Nhưng tại sao tôi vẫn viết ra đây> Lý do để cho những ai chưa biết chuyện sãy ra như thế sẻ hiễu được. Dĩ nhiên bác và nhóm thân TT Diệm sẻ chụp mụ tài liệu là thân cộng viết ra trung bay ra. Lý lẽ nầy nhảm chán (sick and tired ) Chứng Minh: Chứng minh: Ngô Đình Diệm ra thông điện số 9195, ngày 6 tháng 5dl 1963, "cấm treo cờ Phật giáo" Tài liệu này vẫn còn lưu trữ nguyên văn (Tòa Soan Đ CV không cho phep tôi post Link URL lưu trữ < sẻ cung cấp bằng email) Tác giả luật hạn chế treo cờ này là Lâm Lễ Trinh, Bộ trưởng Nội vụ. CĐ số 9195, ngày 6/5/1963; KLTTƯ II, SC.04-HS.8352; Lê Cung, Phong trào Phật giáo miền Nam Việt Nam năm 1963 (Huế: NXB Thuận Hóa, 2003), tr.131-132. Lệnh này được ban hành không đầy 48 tiếng đồng hồ trước Lễ Phật Đản 2507 (15/4 Quí Mão, tức 8/5/1963), và tới các địa phương ngày hôm sau, 7/5, khi các tư gia, chùa chiền đã treo cờ ngũ sắc Phật giáo, cùng biểu ngữ và cổng chào. Theo lời khai của các viên chức chính phủ với phái đoàn Liên Hiệp Quốc [LHQ] vào tháng 10/1963, Diệm biết rõ rằng lệnh cấm treo cờ trên sẽ ảnh hưởng đến ngày Phật Đản sắp tới—ngày lễ quan trọng nhất của Phật giáo—nhưng bất chấp hậu quả. (2) Một điểm quan trọng cần phải nhấn mạnh ở đây là trong suốt 9 năm của chế độ Ngô Đình Diệm, không phải hàng giáo phẩm nào, lại càng không phải người Công giáo nào cũng đồng ý với chính sách kỳ thị tôn giáo của chính quyền Diệm và của Giáo Hội Công giáo Việt Nam. có hàng trăm ngàn người Công giáo chân chính , trí thức theo công giáo không đồng ý hay chống đối chế độ Đàn áp PG đã bày tõ thái độ không hợp tác hay im lặng vời chế độ Diệm như: Lm Thanh Lãng, Chu tich QH Huyển Đa số người Công giáo miền Nam (Nam kỳ cũ) và ngay cả người Công giáo miền Bắc, miền Trung, trong nhiều trường hợp, ngay từ đầu đã không chấp nhận chủ trương phản dân tộc của anh em ông Diệm. Không thiếu gì những cây bút, những phong trào đoàn thể Công giáo đặt lại vấn đề "lương tâm Công giáo", đòi hỏi người Công giáo phải "tìm về dân tộc". Những nhân sĩ, những trí trức, những tổ chức Công giáo tiến bộ đó chân thành, khắc khoải, xót xa với vận mệnh đất nước, muốn đặt lại và tự hỏi về ý nghĩa cũng như xác tín trước kia để đi đến việc phân biệt rõ đâu là chính, đâu là tà, đâu là dân tộc, đâu là ngoại lai. Nhưng những vận động, những hoài bão tha thiết của họ dưới chế độ Diệm đều trở thành ảo tưởng. Những tiếng kêu trầm thống của người Thiên chúa giáo không muốn "làm kẻ lạ mặt trên chính quê hương mình"chỉ là tiếng vọng vào sa mạc trước một chế độ ngu xuẩn, ngoan cố, và tham tàn. Ngay cả cộng đồng Vatican II (1962) dưới thời đại Giáo Hoàng Joan 23 (28/10/58-4/6/63) bị sức ép của thời đại mới, phản ảnh cả vào nội bộ giáo hội, đã phải tuyên bố "thích nghi", mở đường và thúc đẩy cho tinh thần cởi mở và tiến bộ để người Công giáo có thể đối thoại với người "ngoại đạo" mà vẫn không làm lay chuyển nổi những con người cố chấp, bảo thủ, lỗi thời như anh em ông Diệm và nhóm Cần Lao Công Giáo. Lập luận của chính phủ để biện minh cho lệnh cấm treo cờ ngày Phật Đản là Diệm thấy rằng quốc kỳ (cờ vàng ba sọc đỏ) phải được tôn trọng hơn cờ tôn giáo. Hàm ý là dân chúng chỉ được phép treo quốc kỳ, còn cờ tôn giáo chỉ được phép treo trong các ngày lễ, tại các nơi thờ tự hay tư gia, với sự chấp thuận của chính quyền địa phương. Đó là tinh thần Nghị định 189/BNV/NA/P5, hiệu lực từ ngày 12/5/1958 của Bộ Ngội Vụ. (3) Vậy thì tại sao Cờ Công Giáo được treo khắp nơi khi Phài đoàn vatican đến VN? Vatican bèn gửi một phái đoàn điều tra tới miền Trung vào đầu tháng 5/1963. Mặc dù cờ Ki-tô giáo giăng mắc khắp nơi trong thời gian phái đoàn ở Việt Nam, đại biểu Vatican cũng ghi nhận là Phật tử đang chuẩn bị cờ ngũ sắc Phật giáo, biểu ngữ và cổng chào mừng đón Phật đản 2507. Bởi thế phái đoàn Vatican kết luận sơ khởi rằng chỉ có 20% dân miền Trung theo đạo Ki-tô mà không phải 80% như Thục báo cáo. Để che dấu sự thực, Thục ngầm cho lệnh các viên chức địa phương cấm treo cờ hay tuần hành rước lễ Phật Đản. Dù Thục có áp lực Diệm ban hành lệnh cầm treo cờ Phật giáo trong ngày Phật Đản 2507 hay chăng, văn thư nhắc nhở lệnh cấm ngày 6/5/1963 là một sỉ nhục lớn lao với Phật tử. Vì, cho tới ngày 5/5, cờ Ki-tô giáo nửa vàng, nửa trắng còn phất phới khắp miền Nam, trong khi tổng số giáo dân Ki-tô không quá 10% dân số. Và chuyện đàn áp đẫm máu sãy ra tại Huế. Chính quyền Diệm đổ thừa cho CS tung lựu đan. (1960_1963 cơ sõ nằm vùng cũa CS tại miền Nam hầu như bị triệt tiêu. Do chính sách tố cộng cụa chính quyền Diệm. (Tài liêu tình báo VN CH và CIA công bố) Như thề không có lý do cơ sở là CS tung lựu đan. (Sau 1975 CSVN cũng công bố là thời đó không có cơ nằm vùng nào còn đủ mạnh để làm chuyện này) Tối đó, một biến cố đẫm máu đột ngột xảy ra. Giữa lúc hàng ngàn Phật tử tụ họp trước Đài phát thanh Huế vào khoảng 8 giờ tối để nghe chương trình phát thanh đặc biệt Phật Đản, một nhóm thanh niên Ki-tô giật cờ Phật giáo tại một cổng chào, rồi xông tới đập phá lễ đài. Bạo động bùng nổ. Giám đốc đài phát thanh Huế cũng từ chối phát lại cuốn băng buổi lễ Phật Đản tại chùa Từ Đàm, khóa trái cửa "để bảo vệ máy móc" trước sự đe dọa của một số Phật tử hung hãn. Thiếu tá Đặng Sỹ, Phó Tỉnh trưởng Nội An, dẫn Cảnh Sát, và lực lượng an ninh (Biệt đội Ngô Đình Khôi) gồm 8 tuần thám xa [blinder] của Địa Phương Quân, 1 đại đội ĐPQ, 1 đại đội trừ Bộ Binh, đến tái lập trật tự. Sau khi đám đông không chịu giải tán, Sỹ cho lệnh dùng vòi rồng phun nước, và rồi nổ súng. Đa số binh sĩ không tuân lệnh, chỉ có đơn vị riêng của Sỹ thẳng tay đàn áp bắn thẳng và tung lựu đan vào đám đông Dân chúng hoảng hốt tranh nhau bỏ chạy tứ phía. 9 người chết, 14 bị thương. (11) Trong số người chết, có 2 trẻ em bị tuần thám xa cán chết. (12) Đây là lý do chinh: Tổng Giám Mục Thục (1897-1984), người cai quản địa phận Huế từ năm 1961, dĩ nhiên chẳng muốn thấy sự hiện hữu của bất cứ lá cờ Phật giáo nào tại Huế hay miền Trung, nói chi sự phát triển vững mạnh của Tổng Giáo Hội Phật giáo. Thục, theo Tướng Lê Văn Nghiêm, từng tuyên bố với những người tín cẩn rằng "cần phải hạ Phật giáo bằng mọi phương tiện, nếu không Phật giáo sẽ mạnh hơn Ki-tô," và "ngay cả đời sống giáo dân sẽ bị đe dọa." (AMAE (Paris), CLV, SV, 17:70-73. )Ngày Thứ Hai, 16/9/1963, Lãnh sự Pháp ở Tourane báo cáo rằng theo Tướng Nghiêm chính sách bài Phật giáo chỉ là của Thục. Ngày 8/5, khi Nghiêm vào Sài Gòn gặp Diệm, Diệm cho lệnh phải thẳng tay với Phật giáo, và nhận lệnh từ Cẩn. Đại tá Đỗ Cao Trí, Tư lệnh Sư đoàn 1, được lệnh "duy trì trật tự ở Huế." Sau đó được thăng cấp Tướng, thay Nghiêm nắm Vùng I. AMAE (Paris), CLV, SV, 17:70-73 Tiếp theo đó là những cuộc tấn công vào các chùa chiền , bắt bớ tra tấn thũ tiêu Đãng Cần Lao do ông Nhu Sáng lập vời chính sách Tố cộng. Dùng nó đề che dấu hành động trấn áp, tra tấn tàn bạo các người đối kháng và Phật Tử Chụp mũ họ thân cộng.Những nhà tù Đầy nghẹt người. Điễn hĩnh là nhà tù bãy Hầm cãu Ngô Đình Cẫn Ỡ Huế. Họ giam chung các lãnh tụ PG chung vời cộng sãn nằm vùng và tra tấn dã man. Các nàh tù lớn đầy người thì được chuyễn vế các tari giam thành lập như trại Cãi tạo CSVN. Trong 9 năm trời Phật giáo cắn răng chịu đựng những áp bức, những khủng bố, bất công... cuối cùng, khi máu lệ đã cạn giòng, khi thống khổ đã cùng cực thì không có phép lạ nào có thể ngăn cản để dòng thác uất ức khỏi bùng ra Mùa Xuân 1963 N ĐThục còn có thêm lý do khác để "ra tay" với Phật giáo. Ngày lễ kỷ niệm 25 năm thụ phong Giám mục sắp đến. Thục—theo lời một nhân chứng ngoại quốc, viết bằng Mỹ ngữ ngày 12/6/1963, và Linh mục Cao Văn Luận, Viện truởng Đại học Huế - đã xin với Vatican lên chức Hồng Y vì "80% dân chúng trong giáo phận Huế là giáo dân Ki-tô." (Xem Phụ Bản I, Chính Đạo, Tôn Giáo & Chính Trị: Phật giáo, 1963-1967 (Houston: Văn Hóa, 1994); Cao Văn Luận, Bên Giòng Lịch Sử (Sài Gòn: 1972), tr. 328. ) Newsweek ngày 27/5/1963 đề cập đến sự lộng hành của tập đoàn cai trị Ki-tô của Thục cùng các "quan" ở Huế (32)- báo chí bán chính thức của chính phủ mới đăng một tuyên cáo của Diệm, khẳng định quyền tự do và bình đẳng tín ngưỡng được qui định trong điều 17 của Hiến Pháp; nhưng vẫn bảo vệ lệnh treo cờ, vì quốc kỳ phải có địa vị tối thượng. Ngày này, tại Mỹ, báo New York Times [New York Thời Báo] loan tin Phật tử rất bất mãn về cách đối xử của Diệm, và đang chuẩn bị đấu tranh tuyệt thực, đồng thời tổ chức cầu siêu trong vòng 4 tuần lễ. David Halberstam—một trong những ký giả lập nên sự nghiệp nhờ chiến tranh Việt Nam và chủ trương nhà Ngô phải ra đi—thuật lại là trong buổi họp ngày 15/5, Diệm đã lên án các tăng sĩ là "bọn khùng" [damn fools] khi đòi hỏi bình đẳng tôn giáo, vì quyền này đã được Điều 17 của Hiến pháp (một bộ tiểu thuyết luật pháp và nhân quyền) bảo đảm. Bộ Ngoại Giao Mỹ vội thông báo cho Trueheart về nội dung bài báo trên, đồng thời chỉ thị Trueheart phải đích thân gặp Diệm, thuyết phục Diệm thỏa mãn nguyện vọng của Phật giáo. (33) Hôm sau, Bộ Ngoại Giao đồng ý cho Trueheart gặp Khâm sứ Vatican, nhờ khuyên bảo Diệm về vấn đề Phật giáo. (34) Trueheart vội đến gặp Bộ trưởng Thuần vào khoảng 11G45 ngày 4/6. Khác với Nolting, Trueheart trở lại thái độ công khai áp lực mà cựu Đại sứ Elbridge Durbrow đã áp dụng. Trueheart cảnh cáo Diệm rằng Mỹ có thể ngưng yểm trợ nếu còn đàn áp Phật giáo. Ngoài ra, chính sách kỳ thị tôn giáo trong quân đội lại còn trắng trợn, lộ liễu hơn. Tất cả những người nào muốn được chính quyền Diệm và gai đinh Diệm tin dùng phãi cải đạo. Từ cấp Đại úy trỡ lên cho đến tướng lãnh mọi cấp và mọi cấp chính quyền xã từ đia phương cho đến trung ương. Nếu không cãi đạo se khó tiến thân. Chỉ những ai o theo dạo Công giáo mà được tin dùng là vì tài năng cũa họ không thể thay thế(vũ văn Mẫu .vv..vv . một số tướng lãnh khác) Quân đội là xương sống của quốc gia, là thành trì bảo vệ đất nước và chế độ, đáng lẽ phải được đối xử hết sức công minh về mặt tâm linh và tinh thần thì ông Diệm lại không cho thành lập ngành Tuyên Úy Phật Giáo. Ông chỉ cho Công giáo và Tin Lành thành lập ngành này mà thôi. Đó là một hành động kỳ thị tôn giáo rõ rệt thế mà nữ ký giả Margueritte Higgins, người bạn thân của bà Nhu, trong cuốn "Our Vietnam Nightmare", dám viết rằng sở dĩ ông Diệm không cho Phật giáo thành lập ngành Tuyên Uý Phật Giáo vì Phật giáo chống chiến tranh. Viết như thế, người nữ ký giả thiếu lương thiện này đã không biết rằng từ sau khi ông Diệm bị lật đổ, các chính phủ sau đó đã cho Phật giáo được thành lập ngành Tuyên Úy và tổ chức này đã sinh hoạt cho đến ngày miền Nam rơi vào tay Cộng Sản vào tháng 4 năm 1975. Những sự kiện kỳ thị, đàn áp, khống chế, hạ nhục, tiêu diệt, đánh phá mà tôi kể ở trên chỉ là những sự kiện tiêu biểu và khá phổ biến mà cả nước ai cũng biết. Còn những thảm kịch khác xảy ra hàng ngày trong các địa phương xa xôi, xảy ra âm thầm trong những đêm tối bí mật thì mãi cho đến sau ngày cách mạng 1-11-63 mới dần hồi được sưu tập và ghi nhận lại. Những dư đảng Cần Lao Công Giáo lo làm công tác viết sử hoài Ngô để mong dựng lại một "tinh thần Ngô Đình Diệm". Hầu như đại da số những người công giao thầm lặng đã im lặng . Không lên tiếng bởi vì sau năm 1963 cuộc lật đỗ chế độ Diệm đã dẫn đện tình trạng biến loạn liên tiếp khiến một số cơ sở PG bị Cộng Sãn Lợi dụng đễ ẫn nấp và gây xáo trộn. Thêm nữa các chế độ miền nam thối nát và chiện lược Domino cũa Mỹ thay đỗi nên Mỷ đã bõ rơi VN. Dân miền Nam PG cũng như Công Giáo hay các tôn giáo khác không ai muốn sống vời chế độ CS nên bỏ nước ra đi. PG là nạn nhân đã bị chính một số đồng bào phật tữ và số Công giáo thầm lặng trút lên đầu (nguyên nhân mất miền Nam) Môt thiễu số người cố chấp, bảo thủ, lỗi thời như anh em ông Diệm và nhóm Cần Lao Công Giáo. Đã đánh phá và chụp mụ PG. và những lãnh tụ PG và TS Hồng Lĩnh nằm trong số người này. Kết luận: Nếu chúng ta nhìn xa hơn nguyên nhân xa . Sau 1963 Miền nam sãy ra biến loạn liên tiếp và sụp đổ thì một trong những nguyên nhân chính là do Chế độ Dộc tài gia đình trị. Cũng cố chính quyền bè phãi. Tranh chấp quyền hãnh cầu xé lận nhau trong gia đình Đàn áp đối lập ép họ con đường chạy về phía CS.(N H Thọ, Huynh tan Phat) Bức từ họ (Nhất linh). và đàn áp Phật Giáo theo một mưu đồ... Gây chia rẽ quốc gia Làm cho sư phẫn uất cãu người dân (đại đa số là PG ) gây nên dư luận bất lợi cho chính giới Mỹ và dư luận MỸ. Nên trước sức ép cũa QH MỸ và dư luận. Mỹ phãi bật đèn xanh cho các tướng lãnh đão chánh. Thưa TS Hông Lĩnh : khi bác viết 1 đề tài để dạy cho người Việt Hãi Ngoại Sách lược và chiến thuật chống lại CSVN nhưng bác đã quên đi điều: Ưu tiên phãi Đoàn kết với nhau bác nên nói về phương cách Đoàn Kết .Nhưng hẩu như độc giã ai cũng thấy bác đề cao và khen ngợi Sách lược TT NĐ Diệm.. . Rõ ràng bác muốn chia rẽ , và đánh phá cả đại đa số thầm lặng người việt tai Hãi Ngoại trong đó bao gồm Công giáo > PG và các tôn giáo khác. Bác dùng dao to , búa lớn cụm danh từ rỗng toét. Thực chất bác không biết và không hiễu gì hết. Đan chim Việt online là diễn đãn chung đê mọi người nói chuyện và góp ý , phãn biện. Nó không phãi là diễn đan riêng cũa nhóm thân hữu Cần Lao. Bác không nên dùng chự "chúng ta" vì dể hiễu lầm là mọi độc giã là members cũa đãng Cần Lao như bác. Tôi chấm dứt tranh luận vơi bác về dề tài nầy. Tôi thành thật cám ơn và xin lỗ tất cã đọc giã đã mất thì giờ theo dõi phãn biện nầy |
|
said this on 12 Nov 2009 6:34:51 PM EST
Thua bac donguyen
Bác viết: "1) Bác cố tạo ra cho minh một người giõi về chữ nghĩa.Để độc giã nhìn vào sẻ thán phục bác. Trong 2 bài viết bác dùng English như tiêu đề mỗi lý luận cũa bác " Thật ra, tôi, nvtncs, viết Anh văn, chứ không phải bác TS Hồng Lĩnh viết. Nếu bác chỉ trích thì xin chỉ trích tôi, chứ chỉ trích bác HL, oan cho bác ấy. Sở dĩ tôi hay dùng Anh văn là vì tôi đã xa quê hương quá lâu ( hơn 50 năm và từ lúc còn nhỏ ) nên Viết một tiếng Việt rất vụng về và nghèo nàn, chứ không phải để khoe khoang chữ nghĩa, vì Anh văn rất giản dị, cả thế giới, ai cũng biết tiếng này, không có gì đáng khoe cả. Lắm lúc vừa tìm danh từ Việt, vừa đanh dấu, làm tôi quên luôn cả ý nghĩ tôi đang muốn nói, nên dùng đại Anh văn cho tiện và cho đỡ mất cái gọi là "chain of thought". Vậy xin bác thông cảm và thứ lỗi cho tôi và giải oan cho bác Hồng Lĩnh. Chào bác, nvtncs |
|
said this on 13 Nov 2009 7:09:16 AM EST
Thưa Bác Donguyen,
Thành thật cám ơn bài phản biện của Bác, tôi đã tìm và học được nhiều thông tin quan trọng của một thời lịch sử đã qua, cũng như những lập luận rất sắc bén của Bác. Sở dĩ tôi không còn muốn lên tiếng phản biện tác giả TS Hồng Lĩnh nữa chỉ là vì tôi nhận ra một điều: “Đồng thanh thì mới tương ứng, đồng khí thì mới tương cầu”, còn đã không cùng một quan điểm, lại không cùng một trình độ nhận thức, thì phản biện, hay tranh luận lại là một điều không cần thiết. Hơn nữa, nếu nhìn qua vài bài trả lời phản biện của TS Hồng Lĩnh thì có thể phần nào hiểu được tính cách cá nhân của Ông ta, và điều đó lại càng làm cho tôi không có ý định tiếp tục tranh luận nữa. Phải nói rằng, tôi rất cám ơn Bác đã có những lời lẽ chân thật (có phần hơi thẳng tính, bộc trực) khi nhận xét về bài viết cũng như con người của tác giả TS Hồng Lĩnh. Tuy nhiên không hiểu có phải vì quá lo xa hay không, mà tôi lại sợ rằng lời nói hay nhưng không đúng đối tượng đâm ra uổng phí, cũng như Kiếm báu tặng nhầm tay kẻ thất phu, có khi lại biến thành “dao chẻ củi” _ phản tác dụng là vậy!... Dẫu sao đi nữa, bài phản biện của Bác đối với tôi vẫn là kiếm báu, để bản thân tôi trao dồi và học hỏi thêm. Xin chân thành cám ơn Bác. Tamsaigon |
|
said this on 14 Nov 2009 2:30:11 PM EST
Trả lời ông Do Nguyen và ông Hồng Lĩnh,
Hai ông bàn luận một chiều; người này khen ông Diệm và muốn lập lại chủ thuyết của ông ấy, người kia chê ông Diệm kỳ thị ̣tôn giáo. Hai ông cùng cực đoan và không có một cái nhìn tổng quát về ông Diệm. Ông Do Nguyen dùng tài liệu, tin tức để chứng minh những ý kiến hoăc̣ trình bầy quan điểm ( point of view ) của ông. Ông Hồng Lĩnh lạc đường, lạc đề và phân tích loanh quanh trong thế yếu vì sự thật rành rành trước mắt, ai cũng biết. Tôi không tin tin tức và cũng chẳng tin các nhà viết sách bằng tai mắt tôi, cho nên tôi xin kể những biến cố mà tôi đã sống qua. Tôi sống ở miền Nam VN thời kỳ 1954-1959, lúc đó tôi còn là học sinh trung học; ba tôi là công chức trong chính phủ Diệm ( gia đình tôi không theo đạo Ki-tô ). Những năm 54-56 là thời kỳ loạn ly ở miền Nam với những nhân vật lịch sử Ba cụt, Bẩy Viễn, Nguyễn Văn Hinh, Trình Minh Thế, các đảng phái, tổ chức tôn giáo như Bình Xuyên Hòa Hảo, Cao Đaì; ông Diệm có công xây dựng, đem lại hòa bình, tự do cho miền Nam ( một tự do tương đối của một nước chia đôi và sát cánh một chế độ độc tài, hung tợn ). Ba tôi nghĩ rằng ông Diệm là người yêu nước, trung trực, có thiện chí, thanh liêm; đó là ý kiến của ba tôi và tôi tin ba tôi. Riêng trên phương diện cá nhân, tôi đội ơn ba tôi và ông Diệm, vì nếu ba tôi không vào Nam thì chắc tôi đã chết ở đường mòn HCM rồi và nếu không có ông Diệm đem lại trật tự và yên ổn năm 54-59 chắc tôi không thể học xong trung học được. Ông Diệm có kỳ thị tôn giáo không? Thưa có. Ông Diệm có thiên vị đạo Ki-tô không? Lại có. Điều ông Diệm đáng trách nhất là ông không mềm dẻo, khéo léo và công bằng với các tôn giáo; điều hai là ông dùng anh em trong gia đình, nhất là ông Nhu, môt người không ngay thẳng, nhiều thủ đoạn, bà Nhu, ăn nói thật thiếu lễ nghi với dân tộc và làm phẫn lòng nhiều người. Ông Diệm có xin từ chức với vua Bảo Đại và không làm quan dưới thời Pháp thuộc, chứng tỏ ông không phải “việt gian” như CSVN tuyên truyền. Tổng cộng lại và trong công bình, ông Diệm, theo thiển ý tôi, có công với dân miền Nam hơn là có tội, và vì đã làm nhiều điều sai lầm trong vấn đề tôn giáo và gia đình nên bị đảo chính, và ám sát; cũng đáng thương xót cho ông. Tuy nhiên, ông đã làm nhiều lỗi lầm lớn nên không nên lập lại chủ thuyết của ông. Tôi đã sống dưới ông Hồ, Nhật bản, Tây, Tầu, ông Diệm; tương đối, thời kỳ ông Diệm dễ thở, tự do, dễ chịu hơn cả. Tôi cũng thấy đểu cáng, gỉa dối nhất là ông Hồ và đảng CSVN; đểu cáng hơn cả Tầu lẫn Pháp. Người CSVN đối xử với đồng bào tồi bại hơn cả người ngoại quốc, chứng tỏ người CSVN thật thiếu văn minh và độc ác. Đó là nhưng điều mắt thấy tai nghe, và kinh nghiệm bản thân tôi. Nếu muốn bàn luận, xin hãy công bằng, nhìn cả hay lẫn dở trước khi kết luận. nvtncs |


Author/Admin)