- Trang Chủ
- Phiếm Luận
- Sổ tay K'Tiến
- Những bức tường lòng
Những bức tường lòng
- Tác Giả Tưởng Năng Tiến
- Đăng ngày 04.07.08
- Sổ tay K'Tiến
Khi còn bị phân chia bởi "bức
tường ô nhục", người dân Ðông Ðức hay kể lén câu chuyện sau đây: "Có
một con chó chui tường từ Ðông sang Tây. Thấy khách lạ nên lũ chó bên Tây Ðức
xúm xít lại, tíu tít hỏi thăm:
- Bên ấy có hội bảo vệ súc vật
không?
- Có chứ.
- Có nhà thương và bác sĩ thú y
không?
- Có luôn.
- Có đồ hộp dành riêng cho chó
không?
- Có tuốt.
- Thế thì việc gì đằng ấy phải vất
vả chui tường sang đây?
- Tại vì bên âý chúng cấm không
cho ... sủa!
Năm 1989, bức tường Bá Linh bị đập
đổ. Dân Ðông Ðức được giải phóng. Từ đây, người được quyền ăn nói tự do, và chó
có quyền… được sủa.
Sự thống nhất nước Ðức về thể chế,
cũng như về nhân tâm, tuy không phải là một tiến trình toàn hảo nhưng có thể
được coi như là ổn thỏa - ngoại trừ đối với một số người. Họ là những di dân
đến từ Việt Nam, theo như tường thuật của Alisa Roth - qua bài báo "Bức
Tường Ô Nhục Vẫn Ngăn Chia Người Việt", như sau:
"Người Việt vẫn đang là nhóm
Á Châu lớn nhất tại thành phố Bá Linh. Những nguời được mệnh danh là Người Việt
miền Tây là những người miền nam Việt Nam, hầu hết là thuyền nhân mà trong
những năm tiếp theo chiến thắng 1975 của cộng sản, họ đã đổ đến những vùng bây
giờ là Tây Ðức.
"Còn nguời Việt miền Ðông là
những nguời đến Ðông Ðức vào thập niên 1960 và 1970 cùng với các công nhân xuất
khẩu từ những quốc gia cộng sản đang phát triển tới làm việc trong các nhà
máy…"
"… Cái cộng đồng nhỏ bé này
hãy còn duy trì sự chia cắt với hai thế giới, hai phương trời cách biệt. Những
ý thức hệ - từng xé nát nước Ðức và nước Việt Nam ra làm đôi - hiện vẫn còn
luân lưu mạnh mẽ tại nơi đây…"
Nó "mạnh mẽ" tới độ
khiến một người dân bản xứ phải thốt lên rằng:"Bức tường Bá Linh nằm trong
đầu óc của người Việt miền Ðông với người Việt miền Tây còn cao hơn cả bức
tường của người dân Ðức đối với người dân Ðức." ("Berlin’s Divide
Lingers For Vietnamese Expatriates Capital’s East - West Gap Reflects Cold War
Past," San Jose Mercury News, 12 Jul. 2002:A1/ Việt Mercury 12 Jul. 2002:
1 + 69. Trans. Nguyễn Bá Trạc").
Nói như thế, nghe (tưởng) đã phũ
phàng nhưng (vẫn) chưa "đã miệng" và… "hết ý"! Trong cuốn
Tổ Quốc Ăn Năn của Nguyễn Gia Kiểng - ấn bản 2001, Paris, nơi trang 70 - tác
giả còn trích dẫn nhận xét của một người ngoại quốc khác về dân Việt -như
sau:"Ils ne s’aiment pas" (Họ không ưa nhau đâu).
Cha nội Parisien nào đó đã nói một
câu (mới) nghe tưởng tào lao nhưng - không chừng - dám …trúng lắm (à) nha.
Những phương tiện truyền thông và giao thông của thời hiện đại quả có làm cho
trái đất nhỏ lại, và khiến cho loài người gần gũi với nhau hơn. Chỉ riêng với
với dân Việt thì … không. Nhất định không. Người ngoại quốc có vẻ
"hơi" ngạc nhiên về thái độ "rất kém thân thiện" của dân
Việt đối với nhau - trên bước đường lưu lạc. Họ sẽ ngạc nhiên chết (mẹ) luôn
nếu biết rằng những "bức tường ô nhục" tương tự hiển hiện khắp chốn,
kể cả ở Việt Nam, chứ chả riêng chi ở Berlin.
Dù đất nước đã "thống
nhất" hơn một phần tư thế kỷ, dân chúng giữa hai miền Nam/Bắc Việt Nam (rõ
ràng) vẫn chưa gần nhau mấy. Họ ăn ở cư xử với nhau cứ y như những kẻ phải sống
trong một cuộc hôn nhân ... cưỡng bách vậy.
Theo "truyền thống",
người Việt hay chia phe và họ thường nhìn nhau qua những "lỗ châu
mai" từ những "pháo đài" của phe mình. Họ "thích" gọi
nhau là "tụi này" hay "tụi nọ" (tụi Công Giáo, tụi Phật
Giáo, tụi Nam Kỳ, tụi Bắc Kỳ, tụi Trung Kỳ …). Gần đây, có thêm một "tụi
mới" nữa xuất hiện - tụi … Bắc Cộng! Tụi này nhân danh "cách
mạng" để nắm cướp đoạt hết quyền bính và tài sản quốc gia. Sau đó, chúng
lập tức hành xử như "mấy chủ nhân ông da trắng thời thực dân" (Vạng
Lộc, "Báo Ðộng Nạn Kỳ Thị Của Bắc Cộng," Việt Báo, 12 Sept. 2002).
Và đó mới chỉ là những chuyện nhỏ,
ở miền xuôi. Ở miền ngược, miền núi, hay còn gọi là miền cao, miền sơn cước
(hoặc cao nguyên) thì còn nhiều chuyện … kỳ cục dữ nữa. Nơi đây, một phần dân
tộc Việt vẫn chưa được nhìn nhận là người thường hay người Thượng. Họ bị
"tưởng" là … "tụi mọi" và bị chính đồng bào mình (toa rập
với cường quyền) cướp đoạt hết đất đai canh tác.
Nghèo đói quá hoá "sảng"
chăng? Khổ cực quá, cùng quẫn quá, bị chèn ép quá nên đâm ra gấu ó, cấu xé lẫn
nhau chăng? Không hẳn đã thế đâu. Tại nước Ðức, ngay giữa một thành phố tự do
và phú túc, " bức tường Bá Linh nằm trong đầu óc của người Việt miền Ðông
với người Việt miền Tây (vẫn) còn cao hơn bức tường của người dân Ðức đối với
người dân Ðức" mà. Hơn nữa, như đã thưa, những bức tường lòng (ô nhục)
tương tự hiển hiện ở khắp nơi chứ đâu có riêng chi ở Berlin.
Nơi đâu có người Việt quần tụ là
tức khắc nẩy sinh những chuyện dè bỉu, đố kỵ, chia cách, phân hoá… Mỗi cộng
đồng vẫn thường cần đến hơn một ban đại diện (dù tất cả những ban đại diện -
dường như - không đại diện cho bất cứ ai và cũng không mấy ai - thực sự- cần
người đại diện). Tương tự, mỗi hội đoàn đều có tới hai hay ba ông (bà) chủ
tịch, dù cả hội đoàn đều không biết rõ là họ hội họp lại với nhau để làm gì.
Cũng thế, mọi tổ chức (không chóng thì chầy) nếu không vỡ tan tành thì cũng bể
thành vài mảnh!
Người Nga có câu ngạn ngữ là nếu
thiếu chó chăn, vài chục con cừu không thể biến thành một đàn cừu được. Vấn nạn
của những cộng đồng người Việt hải ngoại là sự dư thừa loại chó này. Ðã thế,
phần lớn, đều là … chó dại!
"Sự kiện vô vàn phi lý, cực
độ vô nghĩa, và bất lợi không lường này, đang diễn tiến kết thành hiện tượng
phân hoá hỗn loạn, phân liệt khắc nghiệt, chia rẽ trầm trọng giữa những cá
nhân, nhóm cá nhân, cộng đồng người Việt " (Phan Nhật Nam, "Lời Khẩn
Thiết Nhằm Chấm Dứt Hiện Tượng Phân Hoá," [ Xem bài ]. Cũng theo tác giả bài
báo vừa dẫn thì Cục Tình Báo Hải Ngoại trực thuộc Ban Tổ Chức Trung Ương Ðảng
Cộng Sản Hà Nội là nguyên nhân gây ra những hiện tượng phân hoá tiêu cực kể
trên.
Tôi vô cùng tiếc là đã không hoàn
toàn chia sẻ được với nhà văn Phan Nhật Nam, một người mà tôi vô cùng qúi mến,
về nhận định vừa nêu. Với ít nhiều chủ quan, tôi không nghĩ là Cộng Sản VN còn
đủ sức để làm như thế. Cũng như cấp trên của họ ở Hà Nội, những nhân viên của
Cục Tình Báo Hải Ngoại (nếu có) cũng chỉ đang lăng xăng kiếm chác và cố gắng
(chối chết) để lo một chỗ ẩn thân - trước khi quá muộn! Chính phạm không đến từ
bên ngoài. Tôi "nghi" là chúng nằm vùng, từ lâu, trong tâm khảm của
tất cả chúng ta.
Khi còn bé, tôi nhớ là đã đọc ở
đâu đó, qua lời kể của Schopenhauer, một câu chuyện ngụ ngôn - nội dung (đaị
khái) như sau:
Có một mùa Ðông lạnh đến độ muốn
tồn tại muôn loài đều phải xích lại thật gần nhau để truyền cho nhau hơi ấm.
Chỉ riêng có loài nhím vì lông quá nhiều, quá nhọn và không cách nào thu lại
được nên đành … chờ chết!
Dân Việt đang trải qua một mùa
Ðông khắc nghiệt. Nếu chúng ta không vượt qua được những bức tường lòng của
chính mình, không xếp lại được những lông nhọn tua tủa tự tâm mình, và mỗi
người - hay nhóm người - đều nhất định "tử thủ" trong pháo đài của
riêng mình thì chúng ta (e) khó mà qua khỏi đuợc cơn quốc nạn này. Vấn đề không
phải là mùa Ðông sẽ kéo dài vô tận mà vì đất nước (cũng như lòng người) sẽ bầm
dập, te tua, và tan nát tanh bành - sau đó.
Rỉ Tai
5 Responses to "Những bức tường lòng" 
|
said this on 04 Aug 2008 3:03:04 PM EST
Chưa co dân tộc nào cha mẹ ly dị sớm như dân tộc VN, cách đây 10 ngàn năm, khi loài người còn mới hoang sơ mà Dân tộc VN đã có người khai sinh ra dân tộc VN, Ông Lạc Long Quân và Bà Âu cơ đã ly dị nhau !
Vì thế cho nên rằng thì là con cháu hai Ông Bà ngày nay mới ra nông nỗi đầy hận thù nhau vô phương cứu chữa. Và ngày nay trên khắp thế giới, ở đâu có người Việt là có một giống người cùng màu da, cùng ngôn ngữ mà không muốn nhìn nhau, nếu có nhìn thì cũng cái nhìn không mấy thiện cảm, dò xét, nhất là khi nghe người kia nói tiếng Việt là hơi khó chịu và tìm cách xa ngay. Biết làm sao hả Trời, Hỏi Trời, Trời trả lời: 1-Lỗi xa là ông Lạc Long Quân và bà Âu cơ ly dị làm anh em đã sớm xa nhau, và bản tính anh em không ưu nhau đã truyền cho đến ngày nay. 2-Lổi gần là Ông Hồ chí Minh đã đem chủ nghĩa Cộng sản vào dạy cho dân Viêt Nam chỉ biết hận thù, và làm cho dân tộc VN không còn Tình người, chỉ có Tình Đồng chí, mà tình này chỉ làm cho con người ta mất cả Tính người. Muốn cứu dân tộc VN thoát khoải họa diệt vong thì phải làm sao Nói với những người còn chút Tình người và đang có Quyền tại VN, có thể là Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Thiện Nhân...Vỏ Nguyen Giáp... : Hảy mau mau làm các điều sau: 1.Bậc Tiểu học; đem toàn bộ chương trình giáo dục tiểu học của VNCH ra dạy. 2.Bậc Trung học: bỏ hoàn toàn việc học về chủ nghĩa bá dơ CS đang làm tiêu tan hết Tình người . Và nhất là mất thời giờ qúy báu của Học sinh. 3.Bậc đại học: hãy dạy cho SV biết được giá trị thật của Kiếp người là Biết trân trọng những giây phút qúy báu của Kiếp người Không phải như hiện nay, Sinh viên chỉ còn biết làm sao để có nhiều cơ hội nhất Thỏa mãn cho các nhu cầu của "Cái con người đầy tội lỗi": Thỏa thích cho cái thân và bộ óc của mình, KHÔNG BIẾT NGHĨ ĐẾN NGƯỜI KHÁC. Kính Mất tên rùi |
|
said this on 07 Aug 2008 3:41:47 AM EST
Câu chuyện nầy xem xong rất cần nên suy-nghĩ.
Ngụ-ngôn về chiếc và bó đũa vẫn còn giá-trị bây giờ&sau nầy. |
|
said this on 26 Dec 2008 8:24:04 PM EST
Theo tôi:chúng ta phai hiểu tất cả chung ta là người Bắc cả.1954 cả triệu người Bắc di cư vào Nam mà đâu có tình trạng không ưa nhau Băc 75(2 nút)và ngừoi trong nam(kể cả Bắc 54 ( nút) như bây giờ.Do cái đám việt cộng tự xưng ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ LOÀI NGƯỜI gây ra cả .Cái cách ĂN-Ở-NÓI-HÀNH XỬ của họ (Bắc 9 nút) kì cục lắm .1954/1975 20 năm mà như thế,và bây giờ 1975/2008 hơn 30 năm rồi!Tôi có dịp về VN nhiều lần,ngừoi ta ăn-ở-hành xử với nhau tệ lắm rồi!NHÂN-NGHĨA-LỄ-TRÍ- TÍN LÀ NHỮNG THƯ RẤT KHÓ TÌM,ÍT CÓ AI DÁM NOI THẬT,PHẢI NÓI DỐI ĐỂ SỐNG CÒN...Chế độ việt cộng càng lâu...càng hết cách chửa NHÂN-CÁCH NGỪOI VIỆT MÌNH.XEM RA CỘNG SẢN CÒN CAI TRỊ VN lâu lắm,bà con ơi! phải làm sao đây?!
|
|
said this on 04 Apr 2009 8:04:53 PM EST
Doc van cua TNT kho' co' the lam` cho nguoi` ta tranh' duoc cai' cuoi`thoai mai',song... sau do' lai buoc nguoi` ta phai nghien ngam ...Uoc gi` co' 1 tan' TNT cho no tung lang bac'....
|
|
said this on 27 Aug 2009 10:30:04 AM EST
Ông Tưởng Năng Tiến có ý trách cứ dân Việt mình thì chắc ông hiểu rằng điều ông nói nó cũng chỉ đúng tuỳ thời và tuỳ chỗ thôi. Như bạn VAN BU LON nhắc lại vụ Bắc kỳ 54 vào miền Nam, không có những sự kỳ thị quá đáng - dân Nam hiền khô, chỉ có bô bô cái miệng chọc hơi ác dân Bắc là "bắc kỳ ăn cá rô cây, ăn nhằm ....", cái này chính tôi lúc nhỏ bị chọc vài lần , cho dù tôi sinh đẻ sau khi di cư cả chục năm - là do người Việt miền Nam lẫn Bắc chưa bị tha hóa bởi chủ nghĩa cộng sản. Ông đừng thắc mắc là tại sao dân Việt ở Âu Châu , nước Đức nói riêng lại có một bức tường Bá Linh ở giữa. Ông cứ thử đọc bản tin mới nhất của Đàn Chim Việt v/v NGƯỜI VIỆT GIẾT NGƯỜI Ở BERLIN..., thì ông ắt hiểu tại sao lại có bức tường này. Còn riêng những nơi khác người Việt vẫn không dễ dàng ...xích lại với nhau, bởi vì cộng đồng người Việt hải ngoại bây không phải hoàn tòan là cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản cuả thập niên 80, 90, mà là rất nhiều thành phần xuất ngoại với nhiều hình thức mới. Vậy chứ đâu hẳn người Việt hải ngoại nào cũng ...hết lòng mong muốn cho nước VN thoát khõi chế độ cs, điều này không phải là nghi ...bậy đâu, ông cứ thoải mái kiểm chứng với những du học sinh, những nhân vật về nước mở cơ sở làm ăn, v.v. Về nhận xét đáng buồn của nhà văn PNN mà ông TNT không "chia xẻ" được thì ông TNT có quá chủ quan không ? Ông TNT đừng nghĩ là bọn ở bắc bộ phủ nó "không còn đủ sức" để làm chuyện này ?. Nó không đủ ...can cường để chống ngoại xâm, không thèm thương dân yêu nước để lo xây dựng nước VN phồn thịnh, nhưng nó dồn mọi nỗ lực để giữ cái đảng cướp cuả nó đươc ...ăn nên làm ra đời đời kìa. Cho nên nó sẽ không từ bỏ một thủ đoạn nào để phân rẽ chúng ta, là khối cộng đồng người Việt hải ngoại tranh đấu và ủng hộ cho phong trào đòi Tự do dân chủ cho VN, tức là dẹp tan chúng nó. Vậy thì nhận định cuả ông PNN theo tôi rất chính đáng và cần dựa vào quan điểm đó để phân tích hầu hết những cuộc "đấu đá" giữa người Việt hải ngoại. Ông TNT ơi, ông nên nhớ là thuốc nổ TNT nặng ký lắm đấy nhé, nổ kiểu này chưa ...banh xác cái bọn "súc vật ở Ba Đình" đâu.
|


Author/Admin)