Nổi sóng hay chìm xuồng
Bên lề vụ cảnh sát Jan Jose đánh sinh viên Việt Nam
Ðáng lẽ đã chìm xuồng:
Câu chuyện cảnh sát San Jose ra tay đánh anh du học sinh Việt Nam tại đại học San Jose có thể đã chìm xuồng nếu nội vụ không phơi bày rất ồn ào trên trang nhất số chủ nhật ngày 25/10/2009 trên tờ nhật báo duy nhất còn lại tại địa phương.
Ký giả Sean Webby viết bài trên Mercurynews.com vào thứ bẩy 24/10/09, đăng trên báo giấy sáng chủ nhật. Cả thế giới truyền thông Việt Mỹ biết tin và lưu ý khai thác cấp kỳ. Ðài VOA đăng tin, báo Người Việt quận Cam phỏng vấn và đi liên tiếp nhiều tin tức trên báo giấy và báo điện. SJMN tiếp tục đăng thêm các tin tức và bình luận hàng ngày. Phỏng vấn, quan điểm và thư độc giả.
Nhưng thật ra sự việc đã xảy ra ngày 3-9-2009. Như vậy từ vụ đánh sinh viên cho đến khi báo đăng đã trải qua gần 2 tháng. Tuyệt đối không có ai biết đến. Hồ sơ báo cáo của cảnh sát nộp cho văn phòng coi như chuyện bình thường. Chắc chắn công luận bên ngoài không biết đã đành. Các giới chức trong thành phố hoàn toàn mù tịt. Cảnh sát trưởng có lẽ cũng không biết, hoặc biết mà không quan tâm, nói gì đến văn phòng biện lý quận hạt Santa Clara. Và có thể chính nạn nhân cũng không biết rằng anh là vai chính trong kỳ nổi sóng tại San Jose vào tháng 10 năm nay, 2009.
Bị đánh có thương tích, được đưa đi nhà thương cấp cứu, đem về quận thẩm vấn, bị tống giam, rồi được tha, phải mang thương tích ban đêm đi xe bus về. Rồi lại đi học như thường, chỉ trễ có vài giờ trong buổi học hôm sau.
Ðáng lẽ câu chuyện đã chìm xuồng như bao nhiêu chuyện động trời khác. Nhưng gần hai tháng sau khi nội vụ xảy ra, chuyện này bắt đầu nổi sóng.
Ðầu đuôi ra sao:
Theo báo chí Việt Mỹ đăng tải rất nhiều chi tiết.
Hồ quang Phương là sinh viên du học từ Saigon, đang học năm thứ 3 ban toán tại San Jose State University. Phương qua đây được hơn 2 năm. Lúc đó 18 tuổi. Bây giờ 20 tuổi. Luật sư Nguyễn Hoàng Duyên, đại diện cho Phương nói rằng đây là 1 sinh viên dù du học nhưng gia cảnh eo hẹp nên ở “share” phòng với các sinh viên Mỹ khác. Cậu là người Việt duy nhất ở chung trong nhà trọ này.
Ngày 3/9/09 khi Phương lấy miếng thịt bò trong tủ lạnh ra rửa để nấu ăn thì bạn cùng phòng, một anh Mỹ trắng tên là Jeremy đã đổ xà bông lên miếng thịt. Cuộc tranh cãi xảy ra với sự chứng kiến của nhiều bạn sinh viên ở chung. Anh Jeremy khai là Phương cầm dao đang cắt thịt nói là nếu ở Việt Nam tao sẽ giết mày. Cũng có thể Phương đã nói rằng, ở Việt Nam thì mày chết với tao. Mọi người cười lên coi như là chuyện vui. Nhưng Jeremy gọi cảnh sát. Cảnh sát đến, một toán gồm 4 người. Những chuyện xẩy ra tiếp theo thực sự ra sao vẫn còn đang tranh luận.
Cảnh cát hỏi tên Phương là người được báo cáo dọa giết Jeremy. Trong báo cáo cảnh sát ghi là Phương chống cự nên phải dùng võ lực để còng tay. Khi Phương trả lời phỏng vấn, anh nói là bị rơi mắt kính, không nhìn thấy nên cúi xuống nhặt kính. Sinh viên này bị cận 7 độ.
Cảnh sát liền dùng baton ruột kim loại, bọc cao su đánh Phương hơn 10 lần, kể cả 1 lần sau khi đã còng tay. Một cảnh sát khác bắn anh bằng cây súng điện.
Sau cùng Phương bị tống lên xe cảnh sát đưa đi cứu chửa các vết thương kể cả vết thương bị đánh trên đầu. Rồi đem về sở cảnh sát thẩm vấn. Bị tống giam. Gần sáng thả cho về.
Tất cả sẽ trôi qua như cơn ác mộng, nếu không có đoạn phim của anh bạn cùng phòng thu được cảnh bạo hành của cảnh sát vào máy điện thoại. Ðoạn phim này đem bán cho một luật sư Việt Nam tại San Jose, ông Nguyễn Hoàng Duyên và hồ sơ được mở ra. Ðại diện cho thân chủ Hồ Quang Phương, luật sư Duyên liên lạc với SJMN. Tòa báo mời các chuyên viên đến xem phim và tham khảo. Hầu hết cho biết đây là trường hợp nghiêm trọng. SJMN với sự đồng ý của luật sư đại diện nguyên cáo, đưa tài liệu cho sở cảnh sát mở cuộc điều tra.
Ðồng thời, SJMN đưa ngay câu chuyện lên báo chủ nhật. Họ không cần chờ kết quả điều tra, và cũng không cho rằng tin tức đã cũ từ hai tháng trước.
Câu chuyện nổ ra như trái bom tin tức đúng vào lúc San Jose tương đối bình yên, Thị trưởng và các nghị viên thành phố, bà chánh biện lý quận hạt Santa Clara, báo chí địa phương và toàn quốc, cộng đồng Việt Nam khắp mọi nơi mới biết rõ nội vụ. Và câu chuyện chìm xuồng đã nổi sóng. Ðó là giá trị của truyền thông tự do và một bông hồng phải dành cho SJMN, tờ nhật báo duy nhất của miền Bắc đang sống dở chết dở trong nền kinh tế suy sụp của Hoa Kỳ.
Những bài học sau cùng:
Tại San Jose, tin tức về cảnh sát và cộng đồng Việt Nam luôn luôn đưa lại cho chúng ta những bài học. Mấy năm trước, chuyện cô Bích Câu bị bệnh tâm thần, chính người chồng gọi 911 cầu cứu cảnh sát. Cảnh sát đến đã bắn chết vợ. Những cuộc biểu tình đấu tranh của cộng đồng tương đối có kết quả. Cảnh sát bị đình chức. Một đại bồi thẩm xử công khai có bản án. Sau cùng là phiên tòa dân sự có bồi thường. Công lý được thực thi sau khi công luận nổi sóng.
Tiếp theo, mới đây một thanh niên Việt Nam cũng bị bệnh tâm thần, người nhà gọi 911 cầu cứu. Cảnh sát đến cũng bắn chết đương sự. Nội vụ lần sau coi như chìm xuồng, không sóng gió như lần trước. Báo San Jose Mercury News yêu cầu được biết nội dung cuộc đối thoại với 911. Ðây là chứng cớ rất quan trọng xác định rằng khi cảnh sát được gọi đến tại chỗ đã biết rõ tình hình hay không. Bà biện lý Dolores Carr, người mặc áo dài Việt Nam duyên dáng trong các lễ hội đã từ chối không tiết lộ tin tức từ hồ sơ cảnh sát. Và thành phố cũng như quận hạt địa phương cùng thỏa hiệp không cần đại bồi thẩm đoàn xử công khai. Do đó không ai biết họ đã bàn những gì trong phiên xử. Kết quả, viên cảnh sát bắn người vô can.
Và bây giờ đến vụ Hồ Quang Phương.
Nhưng lần này đoạn video mờ mịt trong máy tel. cầm tay có được những âm thanh hết sức quan trọng. Tiếng nói, tiếng đánh đập, tiếng la khóc.
Chắc chắn sau những âm thanh này sẽ còn nhiều tin tức bình luận, ý kiến của mọi người, mọi giới và mọi phía.
Kinh nghiệm từ hai vụ trước, gọi 911 để báo cáo cầu cứu nhưng kết quả lại bị cảnh sát giết, vấn đề liên quan đến an ninh và giáo dục.
Lần này, vẫn là nhu cầu an ninh và giáo dục, nhưng câu chuyện của 1 du học sinh Việt Nam, vấn đề còn liên quan đến ngoại giao. Anh sinh viên này là người Việt Nam, vấn đề liên quan đến cộng đồng. Việc cảnh sát San Jose bạo hành với người Việt, vấn đề liên quan đến sắc tộc. Sau cùng vì Hồ Quang Phương là sinh viên đến từ Thành Hồ, vấn đề lại còn liên quan cả ý thức hệ Quốc Cộng ?
Ngay sau khi bài báo của SJMN đăng lên, cảnh sát đã đình chức 4 cảnh sát viên liên quan đến nội vụ. Ảnh hưởng lớn lao của truyền thông xứ tự do là ở chỗ này. Cảnh sát San Jose bắt đầu học lại bài học của họ. Học đi học lại mà họ vẫn không quên.
Hai anh chàng cảnh sát liên quan chính, một anh đã có hơn 10 năm công vụ và 1 anh trên 3 năm công vụ. Chỉ 1 buổi chiều vung tay quá trán, cả sự nghiệp uy quyền bổng lộc có thể tan thành mây khói. Hai anh cảnh sát đi cùng, dù không làm gì cả, nhưng cũng phạm tội tòng phạm, nếu sau nay các can phạm chính ra tòa bị án. Tuy nhiên đó là bài học của cảnh sát.
Bài học của chúng ta.
Người dân thường khi đụng phải cảnh sát, nhất cử nhất động đừng để cho họ hiểu lầm. Nói nhiều vô ích, giơ tay giơ chân, hấp tấp lật đật, móc túi lấy đồ, đứng lên ngồi xuống đều có thể bị đòn hay ăn đạn. Nếu phải thi hành theo lệnh, phải làm theo thật chậm và bình tĩnh. Lưu ý quan trọng nhất là dù chúng ta vô tội và không nguy hiểm nhưng cảnh sát không biết như vậy. Hai trường hợp người Việt bị bệnh tâm thần bị cảnh sát bắn, chính gia đình nạn nhân gánh trách nhiệm rất thương đau và quan trọng. Rất nhiều điều đáng tiếc nhưng không thể nói thêm được.
Tuy nhiên, bài học quan trọng hơn cả là không thể tin vào các nhà dân cử, dù ở bất cứ chức vụ nào hay sắc tộc nào. Người Việt hay không phải gốc Việt. Thị trưởng, nghị viên, chánh biện lý, cảnh sát trưởng v . v . . . Tất cả những màn dân cử khăn đóng áo dài, Cờ Vàng, chống Cộng cùng với những lời tuyên bố hứa hẹn hoa mỹ chỉ là đồ trang trí giai đoạn.
Trong vụ cảnh sát bạo hành tại SJSU xẩy ra từ đầu tháng 9-2009, nếu không có báo Hoa Kỳ đăng tin, chắc chắn các giới chức tại San Jose sẽ không bao giờ biết đến. Rồi bây giờ, câu chuyên nổ bùng như tạc đạn thì quý vị cầm quyền lại yêu cầu bà con ta bình tĩnh. Chuyện đâu còn đó. Hãy chờ công lý phán xét. . Sự thực, sau này khi dư luận nổi sóng, công lý được sáng tỏ, kết quả phần lớn nhờ ở công luận Hoa kỳ bắt đầu từ báo chí. Nếu còn phải chờ công lý hơi lâu, xem ra cậu sinh viên 20 tuổi nên nhịn nhục ăn miếng thịt bò xào với chút xà bông lại còn dễ chịu hơn nhiều.
Niềm tin vào cuộc đời
Nhận xét riêng của chúng tôi, sóng gió lần này có nhiều lý do để chúng ta đặt niềm tin vào cuộc sống. Trước hết không có án mạng chết người. Rõ ràng là anh sinh viên sau khi bị đòn oan, đã có lúc sợ bị trục xuất mất Visa, học hành lỡ dở. Ðược tha cho về là may.
Nhưng nay chuyện đổi khác. Anh không ngờ là công lý Hoa Kỳ quả thực khác với quê hương. Chuyện bất công dù đã qua đi nhưng vẫn có thể thành chuyện tranh tụng trong hiện tại. Ở đây không có chuyện phủ bênh phủ, huyện bênh huyện. Ở đây không có Ðảng, không có Ðoàn. Ở đây chỉ cần một chút ánh sáng công lý và một phần may mắn. Cái phôn tay kỳ diệu thu hình là món quà của thượng đế. Tiếp theo, ông luật sư Việt Nam đã gõ đúng cánh cửa công luận của truyền thông Hoa Kỳ. Báo San Jose Mercury News dứt khoát không hề quản ngại gì sở cảnh sát San Jose. Họ cũng không cần phải che dấu cho thành phố và biện lý cuộc. Giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha.
Ðoạn phim thu được đưa cho cảnh sát điều tra nội bộ, nhưng báo chẳng cần chờ đợi kết quả. SJMN tung bản tin ngay trang nhất ngày chủ nhật. Ðó là những người làm báo vô tư và can đảm. Họ không bận tâm về mối tình “đồng hương Hoa Kỳ” mà cho nội vụ chìm xuồng.
Tiếp theo, dư luận đọc giả Mỹ, cũng như các nhà chuyên môn trong giới luật gia đều đồng loạt cho rằng cảnh sát đã dùng bạo lực không cần thiết. Hai vụ bắn chết người nói ở phần trên, dù sao cũng rõ ràng có phần tai nạn và bất cẩn. Cả hai anh cảnh sát đều hấp tấp nổ súng. Dù bị buộc tội hay không, khi biết rõ bắn lầm cũng phải ân hận một đời.
Ðối với trường hợp sinh viên Hồ Quang Phương, hoàn toàn không có gì là hiểu lầm, hấp tấp vội vã. Từ tốn nhẩn nha, tay cảnh sát nện dùi cui vào cả đầu nạn nhân và dáng thêm cú cuối cùng sau khi đã còng tay đương sự được coi là cú quyết định cho bản án bạo hành.
Sau khi hoàn tất công tác, cảnh sát tha anh sinh viên và làm báo cáo vô sự. Văn phòng điều tra nội bộ trong sở cảnh sát không hề nhận được báo cáo vi phạm. Chưa ai biết nội dung bản báo cáo vô sự của cảnh sát. Có ghi chở nạn nhân đi nhà thương hay không. Nếu có ghi thì tại sao có thương tích ? Thương tích vì ăn đòn. Tại sao bị đòn? Vì chống cự. Nếu chống cự, tại sao lại tha cho về mà không truy tố? Từ trên xuống dưới, cả sở cảnh sát chẳng ai quan tâm đến nội vụ. Tất cả đều bình yên cho đến khi đọc báo San Jose Mercury News buổi sáng chủ nhật ngày 25 tháng 10-2009
Mấy tháng nay, thường đọc tin SJMN trên internet, đã toan bỏ không mua báo hàng ngày, hôm nay gửi chi phiếu mua thêm năm 2010 cùng với chút niềm tin vào cuộc đời
Bài do tác giả gởi Đàn Chim Việt Online
Rỉ Tai
8 Responses to "Nổi sóng hay chìm xuồng" 
|
said this on 31 Oct 2009 12:48:18 AM EST
Tôi để ý thấy các ông bà ở những thành phố đông người Việt hay có mặc cảm bị Cảnh sát kỳ thị. Nhất là người Việt ở San Jose.
Xin nhớ rằng: "If you look like a duck, walk like a duck and you talk like a duck . . . you must be a duck." Khi chạy xe trên đường nhớ giữ xe cho sạch sẽ trong ngoài. Điều đó giúp chúng ta không bị ticket. Cảnh sát chặn xe ngoài xa lộ, việc đầu tiên là họ quan sát xe trong ngoài để đánh giá người lái. Nếu người da trắng xâm mình thì không sao vì ngay cả những người da trắng đàng hoàng cũng làm thế nhưng đối với sắc dân Á châu, cảnh sát thường nghĩ những người xâm mình là thuộc thành phần không tốt. Chuyện đâu còn có đó. Hãy kiên nhẫn chờ công lý. Vụ án Hồ Phương thật ra là chuyện nhỏ nhưng được làm lớn vì 2 lý do: 1/ Mùa bầu cử 2010: các ông bà dân cử nhào vào "ăn có" 2/ Nhiều người tức giận vụ bắn chết Bích Câu và Daniel Phạm nên vụ án Hồ Phương như giọt nước cuối cùng làm tràn ly nước. Wait and see |
|
said this on 31 Oct 2009 3:56:38 AM EST
Ủa, không có bài góp ý nào sao? thôi thì để NL viết tản mạn cho vui vậy.Tóm tắt ba câu chuyện sảy ra mà NL không nhớ là từ năm nào; Khởi đầu là người thiếu phụ trẻ có tên Bích Câu, cha cô qua Mỹ trước và ba mẹ con cô còn ở lại VN. Khi người cha gởi giấy bảo lãnh về thì ông đang sống với người vợ khác ở Mỹ. Bà vợ ở VN bằng lòng cho hai con (Bích Câu và người em trai) qua sống với cha, còn bà ở lại VN. Khi hai chị em Bích Câu qua Mỹ thì phải sống chung với cha và người vợ sau của ông, Bích Câu được cha cho đi làm ở hãng điện tử như phần đông những người VN ở Mỹ mà chưa có nghề chuyên môn, Em trai chị vẫn ở với cha và đi học. Chuyện gia đình BC không được yên ấm lắm, và cô BC có ... tâm sự buồn này được anh bạn đồng nghiệp an ủi cho, và hai người thương nhau, cha cô BC biết chuyện không đồng ý cho cô BC vội vã trong cuộc tình quá sớm như vậy nên la mắng cổ...hai người cùng giữ lập trường của riêng mình, cha BC nổi nóng đuổi cô đi khỏi nhà giữa đêm khuya...Và rồi chuyện gì sảy ra? Hai người trẻ tự sống chung...mấy năm qua, BC sanh ra hai bé trai và tâm sự chỉ phát nặng khi cô biết là chồng mình đã có vợ con ở VN và anh đang lập hồ sơ đưa họ qua Mỹ!
Tâm lý của người phụ nữ trẻ kia đưa cô tới bịnh tâm thần bất ổn, cô phải điều trị, nhưng vẫn quên uống thuốc cho tới khi gục chết bởi viên đạn oan nghiệt do anh cảnh sát Mỹ kết liễu nỗi buồn chồng chất trong cô! NVTNCS tại SJ đã xót thương con người xấu số này mà tranh đấu cùng lúc Hội Luật Gia Á Châu hết sức góp tay...Biểu tình, làm cầu nguyện tại nhà thờ, diễn thuyết ở tại công viên, thậm chí có cả một em bé gốc Mễ cũng kêu gọi bạn học của mình góp tiền và góp đồ chơi để tặng và an ủi cho hai bé VN mồ côi mẹ. Cả một phụ nữ người ấn Độ, và những gia đình sắc tộc khác có người nhà bị cảnh sát Mỹ bắn chết cũng tới dự, họ trưng hình ảnh của những người bất hạnh kia, họ tới gặp cha và chồng cô BC để an ủi khuyến khích...Ông cảnh sát trưởng bị đổi đi thành phố khác, tiền lương bị hụt xuống ít nhiều.Anh cảnh sát bắn BC bị thôi việc, vụ án kết thúc bằng số tiền bồi thường hơn triệu $ usd, để mua căn nhà nhỏ, và lập quỹ cho hai con của BC ăn học. Vụ án của Daniel Phạm chưa rõ kết quả; CĐVNBC cũng họp hành, góp ý, phản đối CA SJ...chưa biết kết quả, vì bà biện lý Carr (rất yêu kiều trong chiếc áo dài VN) đã cho sử kín, hai anh cs Mỹ cũng chưa bị gì cả, ngoài việc tạm ngưng công tác ? NL không tin bên cộng đồng họ im hơi lặng tiếng đâu, trong vụ án nếu bất công ở bên cảnh sát Mỹ , thì hai chữ Việt nam không bị chen chánh trị (nội bộ) vô, chỉ có công lý mà thôi. Vì vậy mà mong rằng ai có ý nghĩ là cộng đồng NVTNCS không màng tới vụ Phương Hồ, vì anh này là du sanh từ VN là lầm quá, Cái gọi là :"Nhiễu điều phủ lấy giá gương " là sao?Ai mang cái "Tâm" kỳ thị, nên không nhìn ra "công lý", mà ở nơi có đa chủng tộc thì miễn nhận định lệch lạc cho những người không chấp nhận chế độ cs tại quê nhà vốn có nhiều phân biệt đối sử giữa người trong/ ngoài đảng, và giữa dân thường và đảng viên quan chức, dùm tí nhen. Thì nay lại sảy ra thêm chuyện anh Phương Hồ du sanh VN bị cs SJ nựng cho tơi bời ở ngay nơi anh trọ! Chỉ vì cái thói quen, từ ngày miền Nam 'được giải phóng', thì hình như tuổi trẻ bị quên đi cái nề nếp cũ, ... có lối nói không cân nhắc chữ nghĩa, cứ theo cảm tánh mà phát ngôn.Nhật Lan đã thấy ở trên mạng có diễn đàn chánh trị, nhưng ở đời thường, NL học cùng trường với nam nữ du sanh, qua ba năm chưa hề thấy sự xung đột nào, vì họ chơi với nhau (du sanh VN) , còn sanh viên bên phía VNHN thì vốn có nề nếp gia đình nên cứ lo học hành, học chung lớp cũng không có chút kỳ thị phân chia gì. Do đó, khi chuyện của Phương Hồ sảy ra, có tiếng sì sào đâu đây là NVHN không quan tâm tới vụ này, vì Phương Hồ là du sanh!!!Hoh! sao vậy nhỉ? Du sanh cũng là người VN trước vụ xung đột của sắc tộc, nếu có hành động kỳ thị nào đó, ai mà khoanh tay nhìn đồng chủng bị người ngoài bức hiếp? Có chăng là ở VN đang sảy ra chuyện ngư dân bị khoanh vùng, cấm bắt cá, hoặc dân VN tại địa phương nào có hãng xưởng do chủ trung quốc nhận công nhân TQ từ bên tàu đưa qua. Làm việc mệt thì phải vui chơi giải trí, địa phương đó lại có những quán bar tên tàu do người tàu làm chủ, khu vực riêng xây nhà trọ cho công nhân tàu , được đặt tên tàu v.v. Khi vui quá chén, thì công nhân tàu đi kiếm người VN tại địa phương đánh cho rã rượu, và buồn tay đốt hay giật sập nhà dân để chơi cho hả rượu! Quen nhìn, nghe toàn chuyện bất công, nên bị lòa "công lý" mới phán đoán như vậy mà thôi. Vì vậy mà bên Nga có những thanh niên ' cạo nhẵn đầu' đi kiếm dân da vàng đánh tới chết để mua vui, (hình như năm ngoái thì phải) chớ con nhà NVTNCS thì không được sống trong không khí bạo động, và phân giai cấp cao thấp giữa đám COCC và dân thường v.v.Nên nhân cách người dân không được đánh giá cao như địa vị của quan chức đảng viên! Ta hãy chờ coi, cái "Pháp luật tại nước có dân chủ- nhân quyền" coi sẽ ngã ngũ ra sao nhen . |
|
said this on 31 Oct 2009 5:23:21 AM EST
Để Nhật Lan kể cho các anh/chị nghe một chuyện về cảnh sát Mỹ tại San Jose nhen. bữa đó vì phải nộp bài cho giáo sư, nên NL phải chép xong bài mới sửa soạn đi học. Nhìn đồng hồ , thấy chuyến xe bus tới trường sắp tới bến, nên NL nhìn kỹ hai đầu đường (con đường nhỏ hẹp khoảng hơn một mét tây(metre) mà thôi, khi thấy hai đầu đường không có xe đi vô, NL bèn chạy qua bên kia đường để tới trạm xe bus, bỗng có xe cảnh sát chờ tới, anh cảnh sát viên ra hiệu cho NL tới gần cửa sổ xe anh, và nói "Cô sẽ phải đi học về phép đi đường của bộ hành, vậy tới thứ Năm cô nhớ đi học , hoặc là cô phải tới tòa để nghe phạt đó ! Oh , my god! Tôi phải đi học 5 ngày một tuần, đôi khi luôn cả Thứ Bảy, nếu tui có lớp. Như vậy thì sao tui tới tòa để học được? Vậy tại sao cô chạy ngang qua đường khi chưa có hiệu đèn xanh? My God! tui đã coi kỹ cả hai đầu đường, không có bóng xe, anh thấy tui đã đi trên lề đường bên này rồi. Chuyến bus của tui sắp tới rồi, anh sẽ làm cho tui trễ học mất thôi !
Viên cảnh sát nhìn tui hơn một phút, rồi nói :" Ok, tui để cô đi học, nhưng không được để chuyện như vầy sảy ra nữa , nếu không cô sẽ bị phạt nặng đó" Oh, Thank you!" Miệng nói chân chạy , qua bên kia đường, chuyến xe của tui cũng vừa chờ tới! Lên xe vẫn còn run, vì ngay cả cái vụ phạt vì luật đi đường này cũng sẽ ảnh hưởng tới nhiều thứ trong tương lai chớ không phải chuyện chơi à ! Cám ơn viên cảnh sát tốt bụng, đã thông cảm cho tui khi còn phải ràng buộc bởi chương trình học , anh ấy nhìn vô mắt tui để đo lường sự trung thực của tui, và xé bỏ giấy mời đi học luật đi đường . Nhật Lan nghĩ rằng câu phương ngôn :" When you come to Rome, do like a Roman!" Rất hay, và rất triết ! Mong rằng anh Quang Phương và các anh chị du sanh từ VN nên tự sét lại khả năng ứng xử của mình khi du học ở nước ngoài. Tôn trọng luật pháp của địa phương ta tới và ở lại. Sự lễ độ, và khiêm nhường (không phải là cúi lòn) làm nhân cách mình cao lên , hoặc trái lại thì chính mình tự hạ thấp mình mà thôi. Quang Phương đã cư sử y như lối còn ở nhà, ở trong nước, nên nhận lấy trận đòn đau, không đáng có ! Ước gì anh có thể đọc bài chủ này, và những góp ý của chúng tui, nhỉ ?! Chúc anh những ngày sắp tới cho tới khi anh tốt nghiệp, trở về xứ mình, anh vẫn còn những kinh nghiệm sống của những ngày vừa qua này, anh nhé ! Chúc vui! |
|
said this on 31 Oct 2009 8:48:38 PM EST
Chị Nhật Lan thân,
Cũng mang thân phận là du học sinh như anh Phương nên tôi cũng rất cảm thông cho anh về vụ việc trên. Đọc phần nhận xét của chị, tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến cho rằng anh Phương đã có lời nói cách ứng xử hoàn toàn không phù hợp trong 1 môi trường sống tiên tiến như ở Mỹ. Tuy nhiện, dùng câu chuyện của anh Phương để đánh đồng những "du sanh" còn lại thì tôi cho đó là cái nhìn thiển cận. Không phủ nhận thực tế có rất nhiều du sanh mang tiếng đem tiền gia đình ra nước ngoài đế học con chữ, nhưng trình độ văn hóa thì rất kém. Trường hợp như vậy thì đầy rẫy ở nhiều trường học trên nước Mỹ và tôi cũng chứng kiến không ít. Nhưng cùng lúc ấy, tôi lại được tiếp xúc với nhiều người thuộc cộng đồng người Việt định cư, người gốc Việt sinh ra ở Mỹ mà trình độ văn hóa ứng xử cũng....tệ không kém du sanh. Thiết nghĩ, để đánh giá công bằng trình độ ứng xử của 1 người, ngoài việc xét về khía cạnh anh ta sinh ra và lớn lên "ở Mỹ hay ở cái xứ Cộng", còn phải xem xét cả về gia thế và những yếu tố khác. Ví dụ anh ta sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, nhưng mà là vùng nào ở Việt Nam? Gia cảnh ra sao? Truyền thống gia đình như thế nào? Chưa kể tâm sinh lý của mỗi người mỗi khác. "Quang Phương cư xử y như lối còn ở nhà?"-đâu phải bất kì người Việt Nam nào ở Việt Nam cũng cư xử với nhau như thế! Chính vì cái nhìn đầy sự khinh miệt đó mà mãi tụi Cộng vẫn cứ còn tồn tại, vì những người dân Việt đo6 khi không tìm thấy được sự đồng cảm, tôn trọng từ những người chống Cộng. Đơn cử như giả sử chị muốn lôi kéo các thanh niên Việt Nam tham gia các tổ chức dành tự do cho người Việt mà lại sử dụng những nhận xét như vậy...tôi nghĩ câu trả lời sẽ là không có 1 sự ủng hộ nào hết. Nói như thế cũng không có nghĩa là tôi đánh đồng mọi nguời Việt ở nước ngoài đều có cái nhìn như thế. Mong rằng trước mỗi lời nhận định mang tính chất tổng quát sẽ được cân nhắc kĩ lưỡng hơn. Thân chào. |
|
said this on 02 Nov 2009 8:50:03 AM EST
"Quang Phương cư xử y như lối còn ở nhà?"-đâu phải bất kì người Việt Nam nào ở Việt Nam cũng cư xử với nhau như thế! Chính vì cái nhìn đầy sự khinh miệt đó mà mãi tụi Cộng vẫn cứ còn tồn tại, vì những người dân Việt đo6 khi không tìm thấy được sự đồng cảm, tôn trọng từ những người chống Cộng." gaixanha
Ủa, bạn gaixanha, như nick của bạn , làm cho NL nghĩ bạn là 'du sanh' . Trong cả hai bài viết của tui, với hai lối so sánh về cả hai bên ; Cảnh sát và du sanh, tui không tin là tui ngụ ý 'kỳ thị' hoặc phân biệt gì giữa hai nhóm người trong và ngoài nước như :" Tui đã từng có ba năm học tại trường College cộng đồng với cả du sanh từ nhiều nước khác nhau, cả từ VN, nhưng trong trường học không chen lẫn chánh trị, và có kỷ luật của học đường, chúng tui (NVHN và du sanh từ VN) không hề có sự xung đột nào, (chỉ có những bạn kia tự cô lập mình, chỉ chơi với nhau thôi .) Nhưng trong những buổi học chung, như phải phát biểu về bài học trước khi viết bài của mình, cùng vô phòng lab để search những chi tiết liên hệ với bài mình sẽ viết v.v., thì với những anh bạn (du sanh)công tác trong phòng lab chúng tui sanh hoạt bình thường, không có gì phân loại trong ngoài , hay là phải /trái gì cả. Vậy bạn căn cứ vô câu :" Anh Quang Phương cư xử như khi còn ở nhà !" mà bạn cho là tui có ý phân biệt đối xử sao? Ở VN, nếu hai người đồng lớp, hoặc bạn cùng trường có chút gì mâu thuẫn họ có thể nói với nhau bất cứ điều gì....thậm chí đập lộn, câu chuyện không vì lời lẽ xung đột mà dẫn tới phải kêu công an tới với lời buộc tội nguy hiểm, phải vậy không? Nhưng ở Mỹ, lại với bạn cùng share phòng, QP bị anh bạn kia kêu cảnh sát tới vì anh ta cho lời QP nói khi trong tay cầm con dao sắt thịt là lời đe dọa nguy hiểm vì nhứt là họ đang share phòng, phải vậy không? Luật pháp ở hai nước khác nhau, nên QP không hề biết tới những gì anh phải nhận từ phản ứng của anh bạn kia và của cảnh sát nên anh bị đòn nặng như đã nhận bữa đó, hoàn toàn không giống như lối anh thường sống nơi quê nhà, phải không? Vậy câu nhận xét của tui viết trên kia có chỗ nào là phân biệt xấu cho QP? Hay là chỉ do cách suy nghĩ của bạn? Đây mới là lối suy nghĩ thiển cận của bạn, bạn nên đọc lại bài viết của tui coi chút tình lân mẫn của tui có bày lên trang báo không? Hừ ! tui chỉ xử dụng cách phân tách của tui trước bất cứ hoàn cảnh nào, nếu có thể giúp ý kiến cho QP hoặc các bạn du học sanh khác mà thôi. Đã hai lần , tại trường tui đã chia thuốc ho, và thuốc trị tiêu chảy cho hai bạn du sanh từ trong nước tới, chỉ vì thời tiết và họ chưa kịp thích ứng với những thay đổi khi buổi giao mùa . Đó chỉ là chuyện nhỏ đối với cá nhân tui, với thói quen vị tha nhân , chớ không chỉ thấy có bản thân mình để trong tư tưởng giống như lối nhận xét của bạn sét về tui . Well, tui cắt nghĩa về đoạn viết gây hiểu lầm về tui của bạn như vầy là quá đủ, ngưng ở đây là vừa. Chào bạn ! |
|
said this on 03 Nov 2009 12:25:47 AM EST
Đọc góp ý trước của bạn Nhật Lan, tôi không hề có cảm tưởng bạn NL có ý "kỳ thị". Ngược lại là khác. Vì bạn NL đã bỏ công cho lời khuyên các bạn du sinh nên học câu "nhập gia tùy tục" để tránh mang khổ vào thân.
Vậy là tốt quá đi chứ! (?). Nhưng chuyện không giản di vậy (nhất là chuyện có dính chính tri và Việt Nam). Phản hồi của bạn gaixanha cho thấy điều đó. Câu "Anh Quang Phương cư xử như khi còn ở nhà!" được bạn gaixanha coi như sự miệt thị người Việt trong nước, khiến bạn NL phải một phen ra "công thanh minh thanh nga" (tôi chỉ đọc thôi thấy cũng.. nhức cái đầu!). Nhưng xin thưa hai bạn rằng: chuyện hiểu sai điều người khác nói xẩy ra nhiều hơn là chúng ta tưởng. Đó chính là điều tôi được dạy ở trường ĐH, được chứng mình một cách khoa học đàng hoàng. Chưa kể "ra đời" tôi còn thấy nó dễ xảy ra hơn mình có thể tưởng tượng. Cụ thể, bạn NL có lẽ chỉ muốn nói: có những điều làm ở VN có thể coi là thường, bỏ qua được, kể cả câu "(nếu...) tao có thể đâm mày một nhát", nhưng ở chỗ khác - Mỹ chẳng hạn - có thể đi tù như chơi. Cũng không khó tìm ra thí dụ ngược lại, nếu một người Mỹ sang VN v.v. Nhưng nghiêm trọng hơn là kết luân của bạn gaixanha: "...giả sử chị muốn lôi kéo các thanh niên Việt Nam tham gia các tổ chức dành tự do cho người Việt mà lại sử dụng những nhận xét như vậy...tôi nghĩ câu trả lời sẽ là không có 1 sự ủng hộ nào hết." (!) Tôi tin là bạn gaixanha nói thật điều mình nghĩ. Và tôi cảm thấy buồn ... vu vơ. Chì vì một câu nói - dù hiểu cách nào cũng -không lấy gì quá đáng mà mà chúng ta có thể "từ khưóc" nhau vậy sao? Ai bảo người Việt không cần "hoà giải" với nhau nhỉ? |
|
said this on 03 Nov 2009 2:06:13 AM EST
Chị Nhật Lan và anh Lâm Vũ thân,
Gaixanha không có ý cho rằng chị NL kì thị du học sinh hay người Việt ở VN. Tôi chỉ muốn nhắc chị khi cất lời nói mang tính tổng quát đánh giá cả 1 số đông người, thì nó phải mang tính khách quan. Tôi ko rõ chị NL về VN có thường xuyên không hay chỉ nghe nói tổng quát qua báo chí mà cho rằng anh QP nói câu nói đó ra mà không bị đánh ở VN. Cái đó là chị phải càng cân nhắc lại. Tôi cũng không có ý xúc phạm chị NL. Tôi viết bài nhận xét về ý kiến của chị NL để bày tỏ "CÁI NHÌN" của cá nhân tôi, cũng như những người bạn đồng trang lứa của tôi mỗi khi đọc được nhận xét giống như của chị NL. Bạn bè tôi đi du học ở các tiểu bang lâu nay cũng gọi dthọai tâm sự về các bài báo trên diễn đàn này. Lý do tại sao ư??? Vì chúng tôi muốn được biết và cập nhật những sự thật thối nát của Chính phủ VN. Chúng tôi muốn ra nước ngòai đi học để không bị đầu độc bởi "5 điều Bác Hồ dạy". Chúng tôi muốn mở mang cái nhìn thiển cận của mình và tìm tiếng nói chung với các anh chị. Nhưng thật lòng là chưa tìm được. Vì mỗi lần góp ý kiến thì sẽ bị như chị NL đây phản ứng lại gay gắt mà như anh Lâm Vũ nói là "tôi chỉ đọc thôi thấy cũng.. nhức cái đầu!" Nhân tiện chị NL kể chuyện về thói quen "vị tha nhân" của chị tôi cũng xin tâm sự với chị 2 điều: 1/ Chuyện chị cho "thuốc ho và thuốc trị tiêu chảy" cho những du sinh ngày đầu ở xứ lạ, tôi đoán là thời điểm đó cũng là nhiều năm về trước rồi. Du sinh chúng tôi bây giờ ai cũng phải mua bảo hiểm theo luật của Mỹ. Nên chúng tôi cũng đi bác sĩ, vào bệnh viện hay đi mua thuốc vô tư như ai. 2/Du sinh nghèo đi học xa nhà, thiếu thông tin cập nhật về xứ mình sẽ đến học cũng còn tồn tại nhiều, nhất là thông tin về văn hóa, về lối ứng xử, cách sống khi ở nước ngoài. Cái quê, cái chân chất, cái thô lỗ, cái khù khờ khi lần đầu xa quê hương vẫn còn đây đó ở nước Mỹ....nhưng chị NL cũng cần nhìn vào 1 lọai du học sinh khác mà bây giờ cũng phổ biến lắm chị à. Đó là loại như tôi và bạn bè tôi. Chúng tôi may mắn được sinh ra trong hoàn cảnh khá giả hơn, được Ba Mẹ cho đi học với mong muốn "đời con cháu mình sẽ thóat khỏi cái lũ Cộng dốt đặc", nuôi hy vọng về một đất nước tiến bộ hơn, khao khát muốn thay đổi đất nước nhưng vẫn còn vùng vẫy tìm con đường để đi. Chúng tôi mua hẳn nhà để ở, chứ không mướn phòng để trú thân. Chúng tôi cũng được dạy là "nhập gia tùy tục", phải biết tìm hiểu về phong tục tập quán ở nước bạn. Tôi góp ý vì tôi thấy nhân định về du sinh của chị NL chưa được cập nhật. Còn kì thị thì không, tôi đã găp chị đâu mà cho rằng mình thua kém hơn nên mình cảm thấy tự ái và bị kì thị? Còn chúng tôi tại sao mà "khước từ" như anh Lâm Vũ nói được, chúng tôi chỉ còn chờ các anh chị mở đường để tham gia thôi! Thân chào. |
|
said this on 03 Nov 2009 11:32:49 PM EST
Thành thực cám ơn những lời thẳng thắn, rõ rệt của bạn gaixanha! Không biết ban NL sẽ cảm thấy như thế nào nhưng tôi thì "... như mở tấm lòng", hoàn toàn thoải mái. Tuy tôi vẫn cảm thấy bạn NL không phải hoàn toàn vô lý khi cho rằng nhiều người trẻ Việt Nam du học mất một thời gian - dài hay ngắn - để quen với phong tục nước người. Gặp người "đằm tính" thì đỡ, nhưng người nóng tính thì dễ thiệt thân.
Quan trong hơn với tôi là điều bạn tâm sự: "...khao khát muốn thay đổi đất nước nhưng vẫn còn vùng vẫy tìm con đường để đi." Câu này nói lên nỗi thất vọng của bạn - và chắc chắn của nhiều bạn du học sinh khác - ngầm ý trách cứ những người đi trước. Cá nhân tôi chấp nhận trách nhiệm này. Đó cũng là lý do khiến tôi đã chen vào giữa trao đổi của hai bạn. Thân mến |


Author/Admin)