Danchimviet - http://danchimviet.com
Chiến tranh Nga-Pháp trong "Chiến Tranh và Hòa Bình"
http://danchimviet.com/articles/1583/1/Chin-tranh-Nga-Phap-trong-Chin-Tranh-va-Hoa-Binh/Page1.html
Trọng Đạt

 
Tác Giả Trọng Đạt
Đăng/Published on 21.10.09
 
Ông đã từng nói một kinh thành bị kẻ địch chiếm đóng ví như người con gái không còn danh tiết.

LTG: Bài này chỉ đề cập tới khía cạnh lịch sử truyện Chiến Tranh và Hòa Bình của Léon Tolstoi viết năm 1869 , phương diện tiểu thuyết đã được đề cập trong một bài khác.

Chiến Tranh Và Hòa Bình, cuốn tiểu thuyết lấy lịch sử làm bối cảnh đã làm sống lại cả một thời kỳ oanh liệt của Nã phá Luân và cũng là thời oanh liệt của cả nước Pháp hai trăm năm trước và cũng làm sống lại cả một giai đoạn thất bại nhục nhã nhất của vị Ðại Ðế này. Tolstoi dựa vào gia phả của dòng họ, hồi ký của những người khác, nhân chứng, công báo của chính phủ, tài liệu lịch sử các lọai… để viết phần lịch sử, gia đình vợ ông ở Moscow cũng đã cung cấp cho ông nhiều tài liệu, ngoài ra Tolstoi phỏng vấn các sử gia nổi tiếng ở Moscow để có thêm nhiều dữ kiện đúng. Tất cả ngày tháng trong truyện đều theo lịch Nga cũ khác lịch mới chừng hai tuần. Chúng tôi xin chia bài làm ba phần : Cuộc chiến tranh Nga Pháp, Vĩ nhân và lịch sử, Kết luận.

Cuộc chiến tranh Nga Pháp.

Khởi đầu từ tháng 10 năm 1805 khi quân Nga do Tư lệnh Kutuzov chỉ huy sang đóng tại Áo quốc để hợp tác chống Pháp. Một tướng Áo báo cáo cho Kutuzov biết quân Áo bị bại trận và đầu hàng ở Ulm, thiệt hại bốn chục ngàn quân.

Tháng 10 Kutuzov cho rút về Vienna, Braunau và Traun. Quân Nga vượt qua cầu trời thu, thời tiết ấm áp có mưa, Pháp nã đại bác vào đám quân đang rút nhưng không gây thiệt hại nhiều. Quân Nga qua cầu rồi phóng lửa đốt, bị một trăm nghìn quân Pháp đuổi theo, ba mươi lăm ngàn quân Nga dưới quyền Kutuzhov phải rút theo sông Danube. Họ chỉ đánh khi địch tới ở đọan hậu để bảo toàn súng và trang bị nặng. Quân Áo chạy thoát ở Ulm gia nhập quân Kutuzov ở Braunau nay tách ra, quân Kutuzov yếu đuối kiệt quệ, thiếu thốn, bị dân Áo không có cảm tình. Ngày 28 tháng 10 Kutuzov chỉ huy quân vượt bên trái sông Danube, lần tấn công thứ mười ba vào đội pháo binh Nga tịch thu được đại bác, cờ quạt, bắt hai tướng địch. Sau nửa tháng rút, Nga đã đẩy lui quân Pháp họ lên tinh thần mặc dù chết một phần ba.

Hai nhà vua Nga, Áo duyệt hàng quân tám chục ngàn người, Nga hoàng Alexander cưỡi ngựa duyệt hàng quân , ngài sẽ chỉ huy mặt trận, đi thăm chiến địa, thương xót các thương binh. Ngày 2 tháng 2 năm 1805 hai nhà vua Nga và Áo ra trận đánh với Napoléon tại Austerlitz người ta cũng gọi đây là trận đánh ba vua. Một đạo quân Nga sợ hãi lùi lại, Kutuzov ra lệnh đứng lại mà họ vẫn chạy. Quân Pháp tấn công pháo binh Nga và bắn Kutuzov, đại tá Andrew hô tiến rồi cả đại đội tiến lên. Trong lúc nhốn nháo quân Nga Pháp bắn lẫn nhau, đại uý Rostov thấy một đoàn quân hỗn độn, nhà vua bị thương, quân Nga thua, thương binh bò lết kêu la thảm thiết. Trước năm giờ chiều quân Nga, Áo thua trận hoàn toàn, quân Pháp tịch thu hàng trăm khẩu đại bác, các đơn vị bị thiệt hại, một nửa còn lại đang lóp ngóp chạy về. Tàn quân chạy qua một cái đập hẹp, bắn giết nhau giành đường, nhiều người chạy xuống hồ, ao đóng băng bị chết chìm, chết cóng dưới ấy, quân Pháp bắn đại bác tới tấp vào đám đông trên đập, dưới ao, trên bờ…

Ngày 27 tháng 6 năm 1807 Nga ký hiệp ước đình chiến với Pháp, hai nhà vua Nga Alexander và Pháp Napoléon ký sơ bộ đình chiến, hai ngài trao huân chương cho nhau, chiều hai ngài dự tiệc.

Năm năm sau ngày 26-6-1812 Napoléon vượt biên giới đánh chiếm nước Nga, nửa triệu quân Tây Âu kể cả hậu cần tiến vào Nga. Họ phạm bao nhiêu tội ác cướp bóc, đốt phá, tàn sát, làm tiền giả.. y như nhiều thế kỷ trước những bộ lạc từ Ðông sang Tây tàn sát đồng loại, có nhiều nguyên nhân gây ra cuộc chiến. Napoléon đi xe sáu ngựa vượt sông Niemens cùng binh sĩ, đạo quân gồm cả người Ba Lan, Ðức, Áo, Ý…

Nga hoàng còn ở Vilna gần sát biên giới hơn một tháng chẳng thấy sửa soạn chiến tranh gì cả, không có kế hoạch chung, có ba Tư lệnh nhưng chưa có vị Tổng tư lệnh, nhà vua không đảm nhận chức tư lệnh. Trong khi ngài còn ở Vilna, quân dân nóng lòng chờ đợi để chiến đấu. Các quần thần quanh nhà vua chỉ mong ngài thoải mái bỏ quên chuyện chiến tranh. Khi Napoléon vượt biên giới vào Nga, nhà vua vẫn đang tiệc tùng, hội họp linh đình.

Nhà vua bèn cử tướng Balashev mang thư của ngài sang trao cho Napoléon để cảnh cáo ông. Balashev sang tới biên giới được một đại tá đón tiếp đưa tới gặp tướng Murat, Balashev nói tâu Hoàng đế chúng tôi không muốn chiến tranh, Murat nói Nga hoàng gây sự trước, Balashev nói Napoléon gây chiến. Ông được đưa tới gặp tướng Davout, rồi được đưa tới yết kiến Napoléon. Triều đình Napoléon rất lộng lẫy, ông bảo ta không muốn chiến tranh nhưng chẳng đặng đừng, ta sẵn lòng nghe lời giải thích của ông. Balashev nói muốn thương thuyết hòa bình, Nga hoàng Alexander không muốn chiến tranh, ngài muốn quân Pháp rút khỏi Niemen. Napoléon nói ta đã trải cả triệu quân ra rồi mà người nói đàm phán, Nga hoàng đã liên kết với Anh vừa đàm phán vừa chuẩn bị chiến tranh. Napoléon nói ông có quân số gấp ba Nga hoàng (sáu trăm ngàn người), ông giận giữ bảo nếu các anh xúi Phổ chống lại ta thì ta sẽ xóa nó khỏi bản đồ Âu châu, ta vẫn tận tâm với Nga hoàng.

Napoléon mời Balashev dự tiệc, ông hỏi thăm thủ đô Nga, có nhắc tới Moscow, ông chê Moscow nhiều giáo đường còn lạc hậu mê tín. Balashev mang thư về, đó là bức thư cuối cùng Napoléon gửi cho Nga hoàng.

Cuối tháng sáu không ai nghĩ là chiến tranh có thể vào sâu đất Nga, tháng bẩy tin chiến tranh được loan truyền từ Moscow, nhiều tuyên cáo hiệu triệu và những tin phóng đại như Napoléon có một triệu quân, chỉ có ông Trời cứu được nước Nga. Tại Moscow các nhà quí tộc, thương gia, điền chủ hội họp bàn đóng góp tiền bạc, nhân lực cho chính phủ, Nga hoàng tới dự, ngài cám ơn các nhà quí tộc.

Ngày mồng 8 tháng 8 Hội đồng các tướng lãnh Nga đề cử Thống chế Kutuzov làm Tư lệnh. Mới lâm trận quân Nga vị phân tán đang muốn kết hợp lại và rút tránh sức mạnh của địch, đạo quân bị phân chia không có chỉ huy thống nhất, sau cùng nhà vua rời quân đội về thủ đô khơi dậy lòng ái quốc và để không cản trở sự chỉ huy thống nhất của quân đội. Quân đội lại thống nhất nhưng các tư lệnh chia rẽ, Smolensk bị bỏ ngỏ sau một trận kịch chiến, người dân đốt nhà chạy, Nga rút khỏi Smolensk quân Pháp đuổi theo. Tướng Kutuzov nói với Ðại Tá Andrew “ Kết quả đến với kẻ nào biết đợi”, ông nói thắng trận không phải là đánh ồ ạt mà phải kiên nhẫn đợi thời cơ, ta sẽ làm cho địch cạn hết lương thực, ta cần hai điều kiện thời gian và kiên nhẫn. Quân Pháp gần tới Moscow, có người muốn lánh nạn, nhiều người vẫn còn bình thản, bá tước Rostopchin, tổng đồc Moscow khuyên khích phụ nữ rời thành phố, dân trong tỉnh muốn được vũ trang, súng đạn còn nhiều, giới quí tộc nói tiếng Pháp sẽ bị phạt.

Ngày 26-8 trận Borodino diễn ra, đối với Nga nó gần như sự phá hoại Moscow, đó là điều họ sợ nhất trên thế gian, đối với Pháp họ đã tàn phá gần hết đạo quân của họ, đó là điều tất nhiên. Napoléon mở cuộc tấn công, và Kutuzov chấp nhận trận đánh. Ðương nhiên đối với Napoléon tiến xa hơn mười ba ngàn dặm và đánh trận có thể mất một phần tư lực lượng đi tới chỗ phá sản, đối với Kutuzov nếu chấp nhận trận đánh có thể mất một phần tư lực lượng và có thể mất Moscow. Trước trận Borodino tỷ lệ Nga Pháp là năm trên sáu (5/6), sau đó sẽ là một trên hai (1/2) nhưng sau trận đánh tỉ lệ sẽ nhỏ hơn một trên hai chút đỉnh có nghĩa là trước trận Nga có một trăm ngàn quân đối với một trăm hai mươi ngàn của Pháp, sau trận là non năm chục ngàn trên một trăm ngàn. Tướng Kutuzov nhiều kinh nghiệm chấp nhận trận đánh.

Napoléon cho rằng chiếm được Moscow là chấm dứt trận đánh như đã chiếm Vienna Áo quốc nhưng sự thực lại trái ngược. Mấy ông tướng Phổ (nay là Ðức) bại trận nay sang giúp Nga chống Pháp, tướng Ðức sai lầm cho rút khỏi Smolensk khi tinh thần quân Nga còn cao. Các sĩ quan Nga như Andrew, Dolokhov.. đồng ý không bắt tù binh, không thương bọn xâm lăng tàn phá nước Nga. Phía quân Pháp Napoléon cũng không bắt tù binh, cho lệnh giết tù, ông ra tuyên cáo: Ba quân tướng sĩ trận này các người đã mong đợi, chiến thắng tùy ở các người, hãy chiến đấu như ở Austerlitz, Friedland, Vitebsk, and Smolensk… đây là trận đánh lớn trước cửa ngõ Moscow.

Ngày 25-8 Napoléon cưỡi ngựa suốt ngày quan sát trận tuyến, duyệt kế hoạch các tướng lãnh, trực tiếp chỉ huy các thống soái. Quân Nga dọc theo sông Kolochev rút, họ chưa có chiến hào, quân Pháp sẽ tấn công ở đây. Napoléon có ra bốn lệnh trong kế họach nhưng đều không được thi hành, sau khi duyệt phòng tuyến, Napoléon thao thức suốt đêm ấy, ông nói với một cận thần :

“Ngươi có biết thế nào là nghệ thuật quân sự không? đó là mình mạnh hơn đối phương ở một lúc nào đó, chỉ có thế thôi”
(Savez–vous ce qu’est l’art de guerre? …C’est l’art d’être à un moment donnée plus fort que l’ennemi. Voilà tout).

Napoléon chê Kutuzov tại trận Braunau trước đây chưa hề cưỡi ngựa thị sát phòng tuyến.

Sáng sớm 26-8 tiếng súng nổ vang, khói súng hòa với sương sớm, khói. Tiếng nổ làm cho cảnh trí trông thật đẹp, Kutuzov quan sát trận địa, ông sai một vị tướng xuống mặt trận. Ðồn pháo binh là chỗ quan trọng nhất của trận đánh, cả ba phía đều có đào hào, đạn pháo kích của Pháp rớt nổ khắp nơi, lính pháo binh vẫn vui vẻ, hai chục người bị thương, chết đã được mang đi. Lúc mười giờ bộ binh phía trước rút mang thương binh đi, một ông tướng đến bảo sĩ quan pháo phải bắt lính nằm tránh đạn. Trận đánh khởi đầu bằng pháo binh hai bên vài trăm khẩu, ba sư đoàn Pháp được lệnh tiến lên.

Napoléon trên đồi nhìn qua ông nhòm thấy người và khói súng, những báo cáo của thuộc cấp sai nên Napoléon ra lệnh tiến sau đó lính báo cáo cuộc tấn công bị đẩy lui. Các tướng Pháp ra lệnh cho quân sĩ tiến lên nhưng đối phương không bỏ chạy như họ tưởng, quân Pháp bị đẩy lui thảm hại, họ xin Napoléon cho tăng cường thêm lính. Murat xin thêm một sư đoàn để đánh bại quân Nga. Napoléon nghĩ đã cho một nửa lực lượng tấn công quân Nga khi họ không có hầm hố mà sao chưa thắng? Một tướng khác xin tăng viện một sư đoàn sẽ đánh thắng quân Nga, Napoléon chưa thuận nhưng sau lại có báo cáo xin tăng viện, ông hỏi ý kiến tướng Berthier rồi cho tăng viện sư đoàn trừ bị Friant, các đơn vị đều xin tăng viện vì quân Nga vẫn giữ vững phòng tuyến.

Napoléon rầu rĩ, các ván bài trước đây ông đều thắng nhưng ván này ông lại mất tiền. Tướng lãnh, quân đội, kế họach hành quân đều y như cũ, ông vẫn là ông lại nhiều kinh nghiệm hơn trước, vẫn kẻ địch như ở Austerlitz, Friedland, kế họach của ông đã thành công huy hoàng trước đây đó là tập trung đại bác pháo kích vào một điểm, cho trừ bị quân phá vỡ phòng tuyến địch, cuối cùng cho kỵ binh tiến đánh. Tất cả chiến lược cũ được áp dụng nhưng các tướng lĩnh ở đây người thì bị thương, người chết mà không chiếm được đồn lũy. Các đơn vị xin tăng cường, họ không đẩy lui được địch. Trước đây ông chỉ ra lệnh vài câu là các tướng lãnh báo cáo kết quả tốt đẹp, họ hớn hở, tịch thu chiến lợi phẩm, cờ quạt, tù binh như ở Lodi, Marengo, Arcola, Jena, Austerlitz, Wagram… Nay lại gặp tình huống khó khăn, binh lính đã tấn công tám giờ liền mà không xong coi như thất bại, nó có thể tiêu hủy lực lượng của Pháp.

Tại Nga suốt hai tháng qua chưa thắng trận nào, chưa đoạt được cờ súng, ba quân thất vọng, quân Nga vẫn giữ phòng tuyến, Napoléon lo sợ như một cơn ác mộng, quân Nga có thể tấn công phía trái vào trung ương khiến ông có thể chết vì lạc đạn.. Những trận trước ông nghĩ có thể thành công nhưng bây giờ đầy những cơ hội xấu. Tin tức quân Nga tấn công sườn trái của Pháp khiến Napoléon hết hồn, ông cưỡi ngựa thị sát trận địa, xác người ngựa đầy trên những vũng máu, chưa bao giờ có cảnh tàn sát ghê rợn như thế. Ông leo lên đồi Semenovsk thấy quân Nga xếp hàng sau làng Semenovsk, súng nổ liên hồi, nay không còn là trận đánh mà là cuộc tàn sát, lần đầu tiên ông cảm thấy thất bại.

Kutuzov không ra lệnh, thuộc cấp đưa ý kiến ông góp ý thuận hay bác bỏ, ông theo kinh nghiệm, một người không thể điều khiển ra lệnh cho một trăm ngàn người vật lộn với cái chết, mặt trận thắng bại không thể do quyết định của tư lệnh nhưng do tinh thần quân đội, đó là sức mạnh và ông điều khiển cái tinh thần ấy thật xa. Tới ba giờ chiều quân Pháp ngưng tấn công những người ở mặt trận về đứng vây quanh ông, vẻ mặt căng thẳng, Kutuzov thỏa mãn với thắng lợi vượt xa mơ ước. Tướng Wolzogen, người Ðức (sang giúp Nga) báo cáo các vị trí của ta bị địch chiếm, ta thiếu quân không tiến được, quân ta thua chạy !! Kutuzov mắng “Nói sai sự thật” và ông nói địch bị đẩy lui khắp mặt trận, ngày mai ta sẽ tấn công đẩy chúng ra khỏi nước Nga. Ông sai sĩ quan tùy viên tới phòng tuyến báo cho họ biết mai ta sẽ tấn công, tướng Raevski báo cáo Nga giữ vững phòng tuyến, quân Pháp không dám đánh nữa, quân sĩ phấn khởi nghe tin mai sẽ tấn công.

Napoléon nhìn cảnh trận địa đầy những thương binh xác chết lòng thấy đau đầu, khoảng hai chục ông tướng tử trận và bị thương. Hôm ấy cảnh chiến trường ghê rợn mà ông tưởng là chiến công sự nghiệp của mình, ông phóng ngựa đi coi một vòng trận địa rồi trở lại ngồi suy tư, ông sợ chứng kiến cảnh thảm sát và sợ cái chết cho chính mình. Lúc này ông không còn muốn chiếm Moscow nữa, không ham chiến thắng, vinh quang mà chỉ muốn yên tịnh nghỉ ngơi. Một sĩ quan báo cáo ta đã tập trung hai trăm khẩu đại bác để bắn tập trung hỏa lực, giết nhiều quân Nga nhưng họ vẫn giữ được đồn lũy. Napoléon sai đặt thêm đại bác rồi trầm mình trong thế giới tưởng tượng sự nghiệp vĩ đại của mình, ông đã hoàn thành cái vai trò độc ác, bất nhân và bi thảm, vai trò giành cho ông. Cho tới cuối đời ông cũng không thể hiểu thế nào là chân thiện mỹ, ý nghĩa hành động của ông trái ngược với chân thiện, xa vời nhân bản không bao giờ ông biết những ý nghĩa này.

Napoléon viết thư về Paris nói cuộc chiến tranh tại Nga là để tạo hòa bình và an ninh chung, châu Âu sẽ hợp nhất, sông biển sẽ là chung của đất nước, khi ta về Pháp, cái nôi vĩ đại hòa bình, con ta sẽ lãnh đạo đế quốc, độc tài chấm dứt, hiến pháp sẽ bắt đầu, Paris sẽ là thủ đô thế giới. Nước Pháp sẽ là sự thèm muốn của các nước khác, khi về già ta và hoàng hậu sẽ đi thăm đất nước nhận ý kiến của người dân, sửa sai, lập những nhà từ thiện khắp nơi. Napoléon đã được Thượng Ðế chọn để xử lý người dân, bốn trăm ngàn quân vượt sông Vistula sang đánh Nga gồm một nửa là Áo, Phổ, Ba Lan, Anh, Ðức, Tây Ban Nha , Ý.. chỉ có một trăm bốn mươi ngàn người nói tiếng Pháp. Quân Nga rút từ Vilna tới Moscow chết gấp bốn lần Pháp.

Vài chục ngàn xác hai bên nằm la liệt ngoài đồng ruộng, nơi đây từ xa xưa dân trong vùng canh tác chăn nuôi, tại khu cứu thương máu thấm cả mấy mẫu đất, hàng đoàn lính, thương binh kéo về, đoàn khác lại ra trận, toàn trận địa mới đầu trông dễ thương nay chỉ thấy mùi máu, acid. Lính hai bên đói mệt không biết phải tàn sát nhau đến bao giờ, họ chán nản chiến tranh, dù chán nản họ vẫn phải bắn giết mặc dù số tử lên tới một phần ba.

Hai bên đuối sức, mệt nhoài, chiến trường lắng dịu quân Nga chỉ phòng thủ, họ đã bị thiệt hại khắp nơi một nửa quân số không thể mở cuộc tấn công mặc dù quân Pháp nay rất yếu. Pháp thắng trận mười lăm năm qua, Napoléon vô địch đã chiếm một phần trận địa chỉ mất một phần tư quân số nhưng vẫn còn hai mươi ngàn vệï binh khỏe mạnh. Quân Pháp không thể mở tấn công thêm vì tinh thần sa sút, Pháp ghê sợ vì mặc dù Nga bị thiệt hại nặng một nửa mà vẫn giữ vững được vị trí, tinh thần Pháp xuống. Quân Pháp ví như một con thú vật bị thương nặng, dù vết thương chí tử nhưng vẫn đủ khả năng tiến tới Moscow, mặc dù phía Nga không nỗ lực tấn công thêm vết thương chí tử làm con vật đau đớn rồi chết. Vết thương tại Borodino, hậu quả trực tiếp của trận Borodino khiến hơn một tháng sau Napoléon phải rút khỏi Moscow qua đường cũ Smolensk, sự tự phá đạo quân năm trăm ngàn người, sự sụp đổ của nước Pháp-Napoléon do tại trận Borodino, lần đầu tiên Napoléon gặp kẻ địch có tinh thần cao.

Chiều 26-8 Kutuzov và toàn thể quân đội Nga quả quyết trận Borodino là một chiến thắng (trận đánh chỉ có một ngày), ông báo cáo với Nga hoàng như thế, ông chuẩn bị trận đánh để kết liễu đoàn quân Pháp, ai cũng biết nó bị thương nặng, nhưng chiều ấy Kutuzov nhận được báo cáo tổn thất lên tới một nửa chưa thể tấn công được. Kutuzov định tấn công hôm sau trận đánh nhưng không thể thực hiện được, quân đội phải rút qua bên kia Moscow bỏ lại thành phố cho Pháp.

Kutuzov cử tướng Ermolov ra thanh sát tình hình, ông báo cáo không thể đánh trước Moscow được mà phải rút, Kutuzov không đồng ý. Khi tới Poklonny Hill, cách Moscow bốn dặm, các tướng lãnh bàn thảo tình hình, đưa kiến nghị, khi ấy Kutuzov biết không thể ban lệnh chiến đấu. Trong cuộc bàn thảo họ nói “Cái gì sẽ sảy ra sau khi ta rút khỏi Moscow” ông đau đầu suy nghĩ về việc bỏ thành, một khi ra lệnh này thì chẳng khác nào từ chức tư lệnh. Kutuzov là người độc nhất trên thế giới đã đương đầu với Napoléon không khiếp nhược nhưng phải ra lệnh rút. Ông nói với tướng lãnh nếu chiến đấu tiếp ta sẽ mất hết lực lượng và mất cả Moscow, ta phải bỏ Moscow để bảo toàn lực lượng để có thể cứu nước Nga. Sau cùng ông đứng dậy nói: Tôi phải chịu trách nhiệm về sự sứt mẻ, tôi có nghe ý kiến các ông song có vài ý kiến tôi không chấp thuận, tôi đảm nhận trách niệm trước Nga hoàng và đất nước, ra lệnh rút.

Quân đội rút bỏ lại mười ngàn thương binh ngoài sân, ngoài vườn. Từ ngày 28-8 dân trong tỉnh đã chen chúc nhau di tản, có nhiều tin đồn khác nhau, có tin cấm di tản, có tin bắt dân di tả, có tin quân Nga đã bị tiêu diệt, dân quê nổi loạn cướp phá trên đường di tản. Thực ra đối với người ở cũng như đi ai cũng biết Moscow bỏ ngỏ. Kutuzov ra lệnh lui binh ngày 1-9, đạo thứ nhất đi ngay không vội vã, đoàn người đông như kiến tràn qua cầu, đoàn sau hối hả, mười giờ sáng ngày 2-9 chỉ còn hậu quân ở ngọai ô Dorogomilov, đạo quân chính đã ở bên kia thành phố, lúc ấy Napoléon đứng trên ngọn đồi Poklonny nhìn xuống toàn cảnh. Từ trận Borodino ngày 26-8 cho tới ngày 2-9 khi Pháp vào Moscow, trời vào thu không khí tươi mát, trời đầy sao. Người Nga coi Moscow như người mẹ, người ngọai quốc không thấy cá tính mẹ của nó, Napoléon nói:

“Mạc Tư Khoa, kinh thành thiêng liêng Á châu đầy những thánh đường, một kinh thành nổi tiếng đang nằm dưới kia! Bây giờ là lúc cao điểm”
(Cette ville asiatique aux innombrables églises, Moscou la sainte. La voilà donc enfin, cette fameuse ville! Il est temps)

Ông đã từng nói một kinh thành bị kẻ địch chiếm đóng ví như người con gái không còn danh tiết. Ông ngắm nhìn thành phố nhiều vẻ đẹp mà ông đã mơ ước từ lâu nay đã đạt tới và nghĩ “chỉ một mệnh lệnh, một cái vẫy tay của ta kinh thành này sẽ tan tành nhưng ta khoan hồng độ lượng với kẻ chiến bại, không ngờ ta lại ở Moscow, nó đang nằm dưới chân ta. Ta sẽ viết những hàng chữ công bằng bác ái to lớn trên các tòa nhà của chế độ độc tài mọi rợ, ta sẽ dậy chúng nền văn minh, ta gây chiến vì chính sách của triều đình Nga sai, ta sẽ chấp nhận đình chiến hòa bình, ta sẽ bảo họ, ta không muốn chiến tranh chỉ muốn hòa bình và phúc lợi cho thần dân.

Napoléon chờ mãi không thấy đại diện của Moscow tới, sai thuộc hạ vào kinh thành tìm phái đoàn rồi người ấy trở về nói thành phố hoang vắng, người ta rút đi hết chỉ còn những kẻ say rượu. Sau khi chờ lâu ông bèn ra lệnh cho quân sĩ tiến vào kinh thành. Napoléon tới cổng Dorogomilov xuống ngựa đợi sứ thần ra.

Thành phố Mocow vắng tanh y như thành phố chết, chỉ còn một nhúm người, vài góc phố vẫn có người qua lại, được tin thành phố bỏ ngỏ, Napoléon tức giận lên xe vào một quán ở ngoại ô thành phố, quân Nga rút ngang qua Moscow từ hai giờ khuya tới hai giờ trưa mang theo thương binh và những người chạy loạn. Khi quân đội chia làm hai đi quanh Moscow và cây cầu bằng đá một số lính vô cửa tiệm lấy đồ, tù được thả ra cũng đi hôi của. Mỗi ngày tài sản của chính phủ được di tản đi, tổng đốc thành phố Moscow, bá tước Rostopchin được lệnh rút hết cảnh binh rút khỏi thành phố qua bên kia, dân chúng còn lại phẫn nộ vì trước đó họ được lệnh tử thủ nay lại rút bỏ.

Lúc bốn giờ chiều quân của tướng Murat vào Moscow, ông nhờ một tên thông ngôn hỏi đường vào điện Cẩm linh, một sĩ quan cho biết cổng thành bị chặn lại, ông sai lấy bốn khẩu đại bác loại nhẹ bắn vào cổng, một bay quạ đen bay từ những bức tường lên trời kêu quang quác, quân Pháp vứt xác mấy người tự vệ Nga rồi tiến vào cổng. Các đạo quân tiến vào đóng trại trên các đường phố. Mặc dù đói khát rách rưới chỉ còn một phần ba quân số họ vào Moscow có trật tự, mệt mỏi, đói rách nhưng vẫn là một đạo quân đáng sợ. Khi các đơn vị vào các nhà giầu bỏ hoang, quân đội coi như tiêu tan, chỉ là bọn cướp bóc phá hoại.

Mặc dù có lệnh cấm lấy đồ, áp bức nhân dân nhưng lính Pháp vẫn tràn vào thành phố hoang vắng y như đàn bò vào cánh đồng cỏ non, họ tha hồ vơ vét. Khi nước đổ xuống đất thì nước và đất biến mất thành bùn, khi đạo quân đói khát vào một thành phố bỏ hoang cướp phá đốt nhà thì đạo quân bị hủy diệt, thành phố cũng bị tàn phá. Thành phố bị cháy nhiều nơi, người Pháp sau này đổ thừa do bọn quá khích đốt nhà, Nga đổ cho lính Pháp hút thuốc, đốt lửa sưởi, nấu ăn gây hỏa hoạn, không phải do ai cố tình đốt. Moscow không nguyên vẹn như Bá Linh, Vienne và những thành phố khác, vì dân chúng bỏ đi nên không có ai ra đón tiếp người Pháp với bánh mì, muối, đem thìa khóa mở cửa thành phố.

Tại thủ đô Petersburg tin Mocow thất thủ vang dội, người ta chỉ trích Kutuzov phản bội, nhà vua sai người đem thư cho Kutuzov “Ta không nhận được thư của khanh, ngày 1-9 ta được thư của tư lệnh Moscow, tin buồn, khanh đã bỏ Moscow, ta rất ngạc nhiên, hãy giải thích cho ta nghe”. Chín ngày sau khi bỏ Moscow, đại tá Michaud thông tín viên của Kutuzov tới thủ đô chính thức báo tin biến cố, ông đại tá này người Pháp không biết tiếng Nga nhưng tâm hồn hoàn toàn Nga. Ông ta nói quân Nga đã bị thiệt hại nặng không thể đánh thêm trận nào, thà mất Moscow còn hơn tiêu tan cả quân đội, Moscow bị cháy tiêu. Nhà vua nghe buồn lắm, Michaud nói quân đội hy sinh chiến đấu vì ngài, ngài ban sự vinh quang cho đất nước cho cả Âu châu.

Theo Tolstoi, Kutuzov là một tướng tài, tại Borodino thay vì tấn công ông đã rút lui để bảo vệ cho đạo quân khỏi tổn thất. Quân Pháp như con thú bị thương nặng tại Borodino nằm đó, người thợ săn bỏ đi để cho nó nằm lại, không biết nó còn sống còn khỏe hay không. Tiếng kêu của con thú bị thương đã tiết lộ cảnh đau đớn của nó khi Napoléon gửi thư cho Kutuzov xin đình chiến hơn một tháng sau khi Pháp vào Moscow.

“Tôi gửi một viên Tướng phụ tá tới để thương nghị với ngài, xin ngài đón nhận những lời viên tướng ấy trình…Cầu in Thượng Ðế phù hộ cho ngài”
Ký tên Napoléon, Moscow ngày 30 -10 -1812, (mặc dù đã tháo chạy khỏi Moscow mấy ngày nhưng Napoléon vẫn đề viết tại Moscow).

Kutuzov trả lời:
“Tôi sẽ bị hậu thế lên án vì đã khởi xướng thương nghị, đó là tinh thần quốc gia tôi bây giờ”

Tuy nhiên ông cũng không cho lệnh tấn công. Trong lúc quân Pháp cướp phá Moscow và quân Nga đóng ở Tarutino, so về quân số, tinh thần thì Nga ở thế mạnh. Mặc dù tình trạng lực lượng Pháp vẫn chưa rõ lắm, nhưng cơ hội tấn công dựa trên những dấu hiệu như lương thực dư thừa của Nga tại Tarutino, báo cáo khắp nơi về tình trạng quân Pháp bất động rối loạn, quân Nga tuyển mộ lính, thời tiết tốt đẹp quân Nga đã nghỉ ngơi thoải mái. Họ thắc mắc nghỉ lâu rồi, tin tức do nhân dân, du kích trong vùng thì người Nga muốn phục hận khi Pháp còn ở Moscow, những người lính đều thấy cán cân lực lượng thay đổi nghiêng về phía Nga, sự tấn công là điều không tránh khỏi.

Ngày 2-10 một lính Cossack đi tuần thám ở Tarutino đuổi bắn con thỏ lạc vào rừng rồi tới sườn quân Murat (Pháp) đang đóng, họ báo cáo lên tiểu đoàn , một sĩ quan cao cấp báo cáo lên ông Tướng rồi xin tư lệnh mở cuộc tấn công. Sáng ngày 5-10 các đội quân được lệnh tiến tới mục tiêu nhưng hôm sau Kutuzov tới gần chỗ các đạo quân tập hợp thì họ chưa tập hợp đủ nên phải hoãn kế hoạch một ngày. Chiều hôm sau quân đội tập hợp ở chỗ chỉ định, mùa thu đất ướt không bùn lầy đạo quân yên lặng tiến, không nói chuyện, hút thuốc. Ðại úy Denisov được một tên lính Ba Lan ở quân đội Pháp ra hàng cho biết Murat ở gần đấy, tướng Grekov cho hai tiểu đoàn đi theo tên Ba Lan, họ tiến vào rừng bỗng tên Ba Lan đi đâu mất. Denisov nghi ngờ định rút lui nhưng vì đã tới gần mục tiêu rồi nên họ phóng ngựa vào trại, quân Pháp chạy tán loạn, bỏ súng ống, ngựa chạy tứ tán, nếu cứ tiếp tục truy kích thì đã bắt được Murat rồi. Quân Nga bắt được 1,500 tù binh, tịch thu 38 khẩu đại bác, cờ quạt, ngựa, yên cương .. khi ấy quân Pháp hoàn hồn tụ tập lại bắn trả, quân Nga đợi đoàn kia chưa tới.

Khi tướng Bagovut và sư đoàn của ông tới trễ bị khiển trách ông bèn cho lệnh xung phong bị tử thương, nhiều người chết, vì phối hợp không đồng bộ nên không bắt được tướng Murat của Pháp. Kutuzov khiển trách các cấp chỉ huy không phối hợp đồng nhất, mặc dù trận Tarutino không điều hợp hoàn chỉnh còn hỗn độn nhưng đã đạt được mục đích chuyển từ rút lui sang tấn công và cho thấy quân Pháp bắt đầu yếu, họ chuẩn bị tháo chạy.

Khi Nga bỏ kinh thành thì vũ khí lương thực lọt vào tay Pháp, quân Nga lúc ấy chỉ bằng nửa Pháp, suốt một tháng qua không có trận đánh nào. Napoléon đăng bố cáo trấn an nhân dân, thành lập cơ sở hành chánh, cảnh sát, sẽ trừng phạt bọn cướp phá, kêu gọi dân trở lại Moscow. Napoléon đi thăm dân trong thành phố, in tiền Nga phát cho dân, mặc dù đã có bố cáo nhưng vẫn có cướp bóc. Ðạo quân xâm lược như con thú bị thương, tiếng vọng của trận Tarutino làm cho con thú sơ.

Năm tuần liên tiếp từ khi Pháp vào Moscow không có trận đánh nào. Ngày 6 và 7 tháng 10 quân Pháp bắt đầu di tản vì biết nay cán cân lực lượng nghiêng về phía Nga, họ tuyển mộ thêm nhiều lính, được tiếp tế lương thực đầy đủ. Quân Pháp tháo gỡ lều bếp, xe chở đồ, chở lính bắt đầu lên đường lúc bẩy giờ sáng, xe ngựa, tù binh, lính lên đường, họ chất chở những đồ đạc lấy được ở Moscow mang theo, họ đi đến tối mới nghỉ, cáu kỉnh chửi nhau, họ không biết đi đâu, khó khăn gian khổ đang chờ tất cả. Tin quân Pháp rút khỏi Moscow cho thấy họ đã suy tàn phải rút, được tin này tư lệnh Kutuzov quay lại tượng thánh cám ơn Thượng Ðế, ngài đã đáp ứng lời cầu xin, nước Nga được cứu sống, cám ơn Thượng Ðế, ông khóc oà lên .

Khi Pháp rời Moscow không còn là một đạo quân, họ mang theo những đồ vật đáng giá, mục đích không còn là đi chinh phục mà là đi cướp đồ, khi rút họ bị tan rã vì không ai chịu mất của ăn cướp. Tại Moscow Pháp lấy được vô số tiếp liệu nhưng lại đạp dưới chân chứ không giữ được nó, tới Smolens đi cướp lương thực thay vì dự trữ, đạo quân ấy làm sao phục hồi tại Kaluga, đạo quân không thể phục hồi ở bất cứ chỗ nào. Từ trận Borodino và sự cướp phá Moscow đã mang cái mầm mống của sự hủy diệt. Napoléon và quân sĩ tháo chạy mà không biết đi đâu, chạy càng nhanh càng tốt. Vua quan họp nhau tại Malo-Yaroslavet và đồng ý chạy cho nhanh mặc dù xấu hổ nhưng phải chạy. Sau hôm hội họp tại Malo-Yaroslavet, Napoléon đi thanh tra mặt trận vào lúc buổi sáng, một bọn lính Cossack Nga đi lảng vảng tìm chiến lợi phẩm súyt nữa bắt được Napoléon. Bị bắt hụt nên ông càng phải chạy nhanh vì sợ quá, suýt bị bắt giữa hàng quân nên ông quyết định rút qua đường Smolensk, họ chạy thật nhanh y như một tên tù trốn khỏi cảnh ghê sợ, thiếu thốn.

Các vị tướng Nga đều muốn lập công, cắt địch, bắt sống đánh tan quân Pháp. Kutuzov triệt để cấm tấn công, ông nghĩ tại sao phải đánh, phải chặn đường phải tốn xương máu để tàn sát những kể bất hạnh đang chạy thục mạng, trong khi quân Pháp bị tan rã một phần ba quân số trên đường từ Moscow tới Vyazma mà không có trận nào. Các tướng Nga tiến gần Pháp ở Vyazma muốn cắt đánh phá hai quân đoàn Pháp, Kutuzov không ngăn cản được, họ tấn công và bị thiệt hại vài nghìn người, không đánh bại được Pháp, lúc lâm nguy Pháp càng siết chặt, bị rã đám dần dần khi về tới Smolensk. Quân Pháp đối với tù binh tệ hơn, cho ăn thịt ngựa và cho lệnh bắn bỏ những kẻ nào không đủ sức đi theo.

Trận Borodino, sự chiếm đóng Moscow và quân Pháp tháo chạy mà không đụng trận là một trong những hiện tượng bổ ích của lịch sử. Các sử gia đồng ý rằng các nước đụng chạm nhau thể hiện bằng chiến tranh và thế lực của nước ấy lên hay xuống, quân Áo thua trận nước Áo mất quyền và quyền lợi, sức mạnh của Pháp lên, Pháp thắng trận tại Jena và Auerstadt đã tiêu hủy sự độc lập của Phổ. Năm 1812 Pháp thắng gần Moscow, họ chiếm Moscow, không có trận đánh nào tiếp theo đó, nước Nga vẫn tồn tại. Sau khi Pháp thắng tại Moscow không có đụng trận lớn nhưng quân Pháp không còn tồn tại, từ trận Borodino cho tới khi quân Pháp bị tống xuất cho thấy thắng trận không đưa tới chinh phục. Sức mạnh quyết định vận mạng một dân tộc không nằm trong tay nhà chinh phục, quân đội, trận đánh nhưng ở cái gì đó, các nhà sử gia nói trước khi rời Moscow quân Pháp còn ngon lành trật tự trừ kỵ binh, pháo binh, vận tải, ngựa không có cỏ ăn vì nông dân đốt cháy cỏ khô không cho Pháp lấy. Cuộc chiến không nằm trong những luật thường thấy trong chiến tranh.

Quân Nga áp dụng một chiến thuật mới: người lính phân tán, khi gặp địch mạnh thì chạy, tấn công khi có cơ hội, đó là du kích chiến như tại Tây Ban Nha hay các bộ lac tại Caucasus và người Nga năm 1812. Chiến tranh du kích không theo qui luật chiến tranh qui ước, qui luật nói bên nào mạnh đông thì sẽ thắng. Quân Pháp rút năm 1812 đúng theo chiến thuật phải phân ra từng đội để tự bảo vệ nhưng họ kết hợp lại thành một khối vì tinh thần sa sút đến độ chỉ có một khối mới giữ được đạo quân. Quân Nga trái lại phân từng đội nhỏ vì tinh thần rất cao, đánh những đòn nặng vào Pháp, du kích chiến bắt đầu từ khi Pháp vào Smolensk. Trước khi du kích chiến được chính phủ tổ chức, hàng ngàn lính Pháp đi lang thang kiếm ăn đã bị quân Cossacks và dân quê tiêu diệt. Dennis Davydov là người đầu tiên thấy sức mạnh của chiến thuật ngoài sách vở này để tiêu diệt Pháp và là người đầu tiên hợp thức hoá chiến thuật này. Ngày 24-8 đạo du kích của anh được thành lập rồi nhiều đơn vị khác được thành lập, chiến trường mở rộng càng có nhiều đội hơn.

Những đội quân du kích đã tiệu diệt đạo quân lớn thành từng mảng, có đội trang bị cả pháo binh, có đội chỉ có kỵ binh Cossacks hoặc những đội dân quân, nông dân, chiến tranh du kích nổ bùng gần cuối tháng 10, có những đạo quân Cossacks, dân quân lẻn vào gần quân Pháp để có thể tấn công họ được. Sau ngày 28-10 đạo quân Pháp chạy trốn ngày càng bi thảm hơn, trời giá lạnh, nhiều người chết cóng hoặc chết bỏng vì đốt lửa sưởi trong khi ấy những người mặc áo ấm lông thú như Hoàng đế, vua quan..ngồi trên những xe chở đồ cướp được. Ðạo quân tiếp tục tan rã lần lần, từ Moscow tới Vyazma đạo quân Pháp là bẩy mươi ba ngàn người chưa kể Ngự lâm quân, bọn này chuyên cướp bóc chứ không đánh trận. Quân Pháp vẫn tàn lụi dần y như từ Moscow tới Vyazma không bị ảnh hưởng bởi truy kích và thời tiết. Berthier báo cáo với Napoléon:

“Tâu bệ hạ đạo quân tan rã, chỉ còn một phần tư giữ được quân kỷ còn lại vô kỷ luật đi tìm lương thực, họ hy vọng tới Smolensk nghỉ ngơi, nhiều người quăng cả súng đạn. Quân lính đói khát mệt mỏi cần có tiếp tế và nghỉ ngơi, nhiều người chết trên đường rút quân. Tình trạng ngày càng tồi tệ, xin Ngài có phương kế đối phó nếu không quân đội sẽ không thể kiểm soát được khi có giao tranh”

“Ngày 9 tháng 11, cách Smlensk 20 dặm.”

Sau khi lê lết tới Smolensk mà họ coi như đất hứa, quân Pháp tìm đồ ăn, giết nhau, lục lọi cả kho quân lương, sau khi cướp phá hết rồi lại chạy đi nữa mà không cần biết tới đâu. Napoléon và bộ tham mưu vẫn gửi công văn Thưa ngài, Kính trình. Các quan giả vờ lo cho đạo quân nhưng thực ra họ chỉ lo chạy tháo thân, lúc này các ngài biết mình là những kẻ cùng khốn đã làm nhiều điều gian ác nay bị quả báo nhãn tiền. Từ Moscow tới Niemen quân Pháp y như chơi trò bịt mắt bắt dê, họ chạy nhanh và quân Nga cũng đuổi nhanh, ngựa kiệt sức và đội trinh sát không hoàn thành nhiệm vụ. Quân Pháp chạy dài hai mươi bốn giờ liên tục, Hoàng đế, vua quan chạy trước. Bị tấn công bất ngờ nên Pháp bối rối bỏ nhau mà chạy, bỏ xe hàng hoá, đại pháo. Ðể tránh quân Nga họ đi một nửa vòng về phía tay phải, tại Berezina họ bị hỗn loạn, nhiều người vượt sông chết đuối, nhiều kẻ hàng. Vua, quan lớn mặc áo lông chạy trước, bỏ binh sĩ phía sau, họ bỏ nhau mà chạy, những kẻ chạy không kịp thì đầu hàng hoặc chết. Chiến dịch tháo chạy trối chết của Pháp đã tự hủy đạo quân của họ.

Sau khi đụng trận ở Vyasma, Kutuzov không ngăn đượïc đạo quân của ông đang náo nức tràn ngập, cắt chia địch quân, Pháp chạy nhanh, quân Nga đuổi theo tới tận Krasnoe, hai bên không đụng trận nào. Pháp chạy nhanh đến độ Nga không thể theo kịp, ngựa kéo xe của kỵ binh, pháo binh bị lăn ra chết. Quân Nga vì đuổi theo địch mà bị hao mòn, họ đi hai mươi bẩy dặm một ngày và không thể chạy nhanh hơn thế nữa, chúng ta có thể so sánh sự kiệt lực của Nga như: tại trận Tarutino họ chỉ mất năm ngàn quân chết và bị thương và một trăm người bị bắt làm tù binh nhưng khi rời Tarutino, một trăm ngàn quân Nga khi tới Krasnoe chỉ còn năm mươi ngàn người, một nửa chết , rã ngũ trên đường truy kích địch.

Quân Nga đuổi theo địch bị thiệt hại nặng nề y như quân Pháp chạy nhanh bị tự hủy vậy. Nguyên nhân làm cho Pháp bị phá sản vì họ chạy quá nhanh bằng chứng là quân Nga chạy nhanh để đuổi họ cũng bị tổn thất nặng nề. Vì sự tổn thất kiệt lực do đuổi nhanh quá rõ nên Kutuzov đã giảm tốc độ đuổi theo, mục đích không phải để đuổi quân Pháp vả lại người Nga cũng không rõ về con đường Pháp chạy. Kutuzov nhận rõ: Quân Pháp bị đánh đau phải tháo chạy, ông biết rõ sự gian nguy của chặng đường, tốc độ nhanh không phù hợp với thời tiết.

Các vị tướng nhất là những người ngoại quốc (bị bại trận sang giúp Nga) vì ham nổi danh hoặc thích cho người ta phục chỉ muốn bắt sống vua quan Pháp mà sự thực nay đánh trận không cần thiết và vô nghĩa. Kutuzov không chấp nhận kế hoạch vì quân lính không đủ áo ấm, thực phẩm và chỉ trong một tháng mất một nửa quân số mặc dùi chưa đánh trận nào. Tại Krosnoe quân Nga đụng trận với mười sáu ngàn quân Pháp do Napoléon chỉ huy, mặc dù Kutuzov cố tránh trận này để bảo toàn lực lượng nhưng trận vẫn diễn ra ba ngày. Pháp tránh đụng trận, phân tán trong rừng ban đêm họ đi vòng đường tắt, kỵ binh Nga lao tới, lính Pháp đói lạnh bất động vứt vũ khí xin hàng, tại Krosnoe họ bắt hai mươi sáu ngàn tù binh, mấy trăm khẩu đaiï bác, một gậy thống chế tuy nhiên không bắt được ông thống chế hay Napoléon. Các tướng lãnh đã trách Kutuzov ngăn cản họ chiến thắng Napoléon, họ cho rằng tại Krasnoe tướng Kutuzov không cho tiến vì biết có Napoléon ở đó hoặc ông mất trí hay bị Napoléon mua chuộc!

Ngày 5-11, ngày đầu của trận Krasnoe quân Pháp chạy tán loạn không có trận chiến được, suốt dọc đường từ Krasnoe tới Dobroe đầy những tù binh Pháp. Ngày 8-11 họ đóng quân ngày cuối trận Krasnoe, một trung đoàn rời Tarutino ba ngàn người khoẻ mạnh nay chỉ còn chín trăm người, đó là toán đầu tới trạm dừng quân . Các lều đầy những tù binh Pháp bệnh tật, chết vì đói lạnh, những người dân ở làng gần đấy cho biết sau trận đánh, dân mười làng xung quanh đến chở xác chết đi chôn hai mươi ngày chưa hết, quân Pháp vứt súng quì gối xin hàng.

Sự phá sản của quân Pháp năm 1812 nay quá rõ, họ tiến vào nước Nga trễ về thời tiết không chuẩn bị gì cho chiến dịch mùa đông, ngoài ra sự đốt phá và gây căm hờn cho người Nga. Hồi đó không ai có thể ngờ một đạo quân tám trăm ngàn, tinh nhuệ nhất thế giới đã được các tướng thao lược chỉ huy bị thảm bại trước một đạo quân yếu kém chỉ bằng một nửa do các tướng thiếu kinh nghiệm Nga chỉ huy. Napoléon thiên tài quân sự cố gắng chiếm Moscow cuối hè đưa tới sụp đổ. Sử gia Pháp nói các tướng lãnh khuyên Napoléon ngừng tại Smolensk. Sử gia Nga nói Kutuzov và các tướng lãnh nhử cho Napoléon vào sâu nội địa nước Nga nhưng sự thật không đúng như những phỏng đoán ấy, người Nga đã cố gắng ngăn chận Pháp chứ không phải nhử cho Pháp vào sâu. Napoléon không sợ phải tiến sâu vào Nga, Hoàng đế Alexander ra lệnh bảo vệ từng tấc đất, ngài khiển trách những Tướng rút lui. Napoléon không thấy cái nguy khi tiến vào Moscow, sự kiện diễn ra ngẫu nhiên.

Quân Pháp càng chạy càng tan rã, qua sông Berezina tại Vilna được coi như đoạn trung gian của sự tiêu tan không phải là giai đoạn quyết định của cuộc chiến, thực ra sự tổn thất tại đây nhỏ hơn tại Krasnoe, giả thuyết cho đây là một kế hoạch Nga chia cắt Pháp không đúng. Quân Pháp chạy thục mạng y như con thú bị thương, một nửa tù binh Pháp chết vì đói lạnh, quân Nga không thể đem áo quần, lương thực chia cho tù binh vì chính họ còn không có đủ. Pháp càng chạy xa, đám bị bỏ lại càng thê thảm, nhất là tại Berezina, nhiều tướng lãnh, sử gia cho Kutuzov là ông già ngu muội.

Nga Hoàng tới thăm Vilna ngày 17-12-1812, Ngài trách Kutuzov chậm trễ trong việc truy kích Pháp. Hôm sau Ngài tổ chức tiệc khoản đãi tại biệt thự, ban cho Kutuzov hai huy chương hạng nhất tuy nhiên ai cũng biết trong lòng Ngài klhông vừa ý với Kutuzov, Ngài khó chịu vì ông không thấy tầm quan trọng của những trận sắp tới. Hôm sau Ngài nói “ Các chiến sĩ không những đã cứu nước Nga mà còn cứu cả Âu Châu” , họ biết là chiến tranh chưa hết, Kutuzov trình bầy với Nga hoàng “việc tuyển quân rất khó” người dân đã chịu nhiều gian khổ. Kutuzov được coi như người cản trở cuộc chiến, Nga Hoàng bèn chuyển chức tư lệnh sang Ngài, các tướng nói Kutuzov già yếu bệnh quá xin cho ông ấy nghỉ, cuộc chiến tranh 1812 bây giờ có ý nghĩa khác, nó là cuộc chiến tranh của Âu châu. Là người tiêu biểu cho cuộc chiến đấu của dân tộc Nga, quân địch đã bị tiêu diệt, đất nước đã được giải phóng tột đỉnh vinh quang, nay chẳng còn gì hơn là trở về làm người thường dân, tháng tư năm sau ông qua đời.

Vĩ Nhân Và Lịch Sử.

Qua tác phẩm này, Léon Tolstoi diễn tả một triết lý lịch sử về nguyên nhân của các biến cố và những tương quan giữa con người, vĩ nhân và lịch sử. Ông nói rằng các nhà cai trị, tướng lãnh chỉ là nô lệ, công cụ của lịch sử .

“Trái tim nhà vua nằm trong tay của Chúa, một ông vua chỉ là nô lệ của lịch sử."
(The king’s heart is in the hands of the Lord. A king is history’s slave)

Và lịch sử lúc nào cũng dùng cuộc đời của các vua chúa như dụng cụ của mình. Mặc dù Napoléon cho rằng bàn tay của ông đã làm nhân dân đổ máu nhưng cái luật không thể tránh được đã buộc ông làm thế và ông vẫn tưởng tự mình làm ra. Napoléon muốn chiến tranh trùng hợp với ý muốn của người dân Pháp, họ tính cái lợi cho họ, chi tiêu lớn để thu nhiều lợi. Một quả táo rơi vì sức hút của quả đất hay cuống trái bị khô héo? Tại mặt trời làm khô héo? Vì nó lớn, nặng? Vì gió thổi? Vì một cậu đứng dưới gốc muốn ăn táo? … Sự thực không có gì là nguyên nhân mà chỉ là sự trùng hợp của các trường hợp. Như ta nói Napoléon tiến vào Moscow là do ông ta muốn vậy, ông bị thảm bại vì Nga Hoàng Alexander muốn thế. Trong các biến cố lịch sử, cái gọi là vĩ nhân chỉ là nhãn hiệu gán cho biến cố và cái nhãn hiệu không liên hệ gì tới biến cố.

Napoléon, Tướng Kutuzov, Nga Hoàng… tưởng là họ làm theo ý mình nhưng thực ra họ chỉ là quân cờ của lịch sử, Thượng Ðế bắt họ phải đạt mục đích riêng của họ cho tới cái hậu quả to tát mà không ai kể cả Napoléon, Alexander không ai ngờ tới.

Khi chấp nhận đánh tại Borodino, Kutuzov gần như miễn cưỡng nhưng các sử gia sau này lại trưng bằng chứng cho rằng các Tướng lãnh thiên tài đã tiên liệu trước mà thực ra họ chỉ là dụng cụ của lịch sử.

Nhiều sử gia Pháp nói Napoléon không thắng trận Borodino vì ông bị cảm lạnh hôm 24-8, nếu không thì kế hoạïch tuyệt diệu của ông đã hoàn tất, Nga sẽ thua trận và bộ mặt thế giới sẽ thay đổi và như thế trận cảm lạnh đã cứu nước Nga và tên bồi quên đem đôi giầy ủng cho ông và nó đã cứu nước Nga. Những người nói Pháp tấn công Nga do ý muốn của một người không “lô gíc” trái với thực tế nhân loại. Cái gì tạo ra biến cố lịch sử? dẫy biến cố của con người đã được định đoạt ở trên cao phụ thuộc vào ý muốn của tất cả những người tham gia vào biến cố, nếu nói Napoléon đã ảnh hưởng tới những biến cố dòng lịch sử chỉ là tưởng tượng hời hợt. Nếu nói tám mươi ngàn người bị tàn sát tại Borodino là do ý muốn của Napoléon vì ông ra lệnh và chỉ huy trận đánh thì thật không hợp lý chút nào, tại Borodino Napoléon không không bắn không giết ai mà do những người lính bắn giết và như thế không phải ông ấy giết người mà lính Pháp giết và bị giết do ý chí của họ.

Cả một đạo quân gồm người Pháp, Ý, Ðức, ba Lan, Hoà Lan.. đói rách mệt lả nếu Napoléon cấm họ không được đánh quân Nga họ có thể giết ông và việc đánh quân Nga là không tránh được. Không phải do lệnh của Napoléon mà họ bắn giết người khác, không phải Napoléon người điều khiển cuộc chiến, những người lính bắn giết nhau không phải do Napoléon quyết định mà nó diễn ra ngoài ý muốn của ông ta, vì vậy dù ông bị cảm hay không liên hệ gì với lịch sử, nó cũng giống như một tên lính bị cảm mà thôi.

Về Kutuzov, tác giả cho rằng ông không ra lệnh mà đưa ý kiến cho các tướng dưới quyền đóng góp, theo ông một người không thể ra lệnh hay điều khiển hàng trăm ngàn người vật lộn với cái chết. Mặt trận thắng hay bại không thể do quyết định của tư lệnh nhưng sức mạnh do tinh thần quân đội và ông điều khiển cái tinh thần ấy thật xa. Toàn trận địa mới đầu trông dễ thương nay chỉ thấy mùi máu, lính hai bên đói mệt chán nản không biết phải tàn sát nhau đến bao giờ, họ chán nản ghê tởm chiến tranh nhưng có những thế lực thần bí nào bắt ép họ phải tiếp tục bắn giết nhau.

“Ðạn đại bác của hai bên pháo kích nhau dữ dội giết hại nhiều người, cuộc tàn sát nhau ghê rợn này không phải do ý của một người nhưng do ý của Người đã điều khiển nhân loại, thế giới”
(The cannon balls flew just as swifly and cruelly from both sides, crushing human bodies, and that terrible work which has not done by the will of a man but the will of Him who governs men and the worlds continued) (Trang 912, 913)

Mười lăm năm đầu của thế kỷ thứ mười chín Âu châu diễn ra sự di chuyển của hàng triệu người của Âu châu sang phần đất bên kia để cướp phá bắn giết, mỗi khi có nhà chinh phục thì có chiến tranh nhưng không có gì để chứng minh rằng nhà chinh phục gây ra chiến tranh và không thể tìm thấy luật chiến tranh trong hành động của một người, một cá nhân. Mỗi lần nhìn đồng hồ và khi kim chỉ số mười thì chuông nhà thờ gần đấy vang lên ta cũng không thể nói chuông rung là do vị trí của kim đồng hồ. Mỗi lần thấy đầu xe lửa chạy là nghe tiếng còi và nhìn thấy nắp hơi mở và bánh xe quay, nhưng ta không thể nói tiếng còi và bánh xe chạy là nguyên nhân khiến đầu máy chạy. Chúng ta chỉ tìm thấy sự ngẫu nhiên xảy ra với hiện tượng trong cuộc sống, dù đã quan sát kỹ kim đồng hồ, tiếng còi và bánh xe lửa ta không thể tìm ra nguyên nhân chuông rung, đầu máy chạy, muốn vậy ta phải thay đổi quan niệm và nghiên cứu định luật của máy hơi nước, của tiếng chuông.

“Muốn nghiên cứu định luật lịch sử chúng ta phải thay đổi đối tượng quan sát, phải đặt ra vua, quan, tướng lãnh ra ngoài và nghiên cứu những yếu tố thành phần cực nhỏ li ti nó đã làm lên sự di động của đám đông.”
(To study the laws of history we must completely change the subject of our observation, we must leave aside kings, ministers, and generals, and study the common, infinitesimally small elements by which the masses are moved) (Book eleven. Trang 920)

Trên phương thức này ta có thể tìm ra định luật lịch sử nhưng trên thực tế hầu như không có nhà sử gia nào cố gắng nghiên cứu như vậy, họ chỉ mô tả những hành động của vua chúa, tướng, quan, họ chỉ thể hiện ý kiến riêng của họ về những hành động này.

Trí tuệ con người không nắm vững được nguyên nhân các biến cố lịch sử, họ không quan sát những cái phức tạp đa dạng của những hiện trạng mà họ lấy ra một sự kiện riêng lẻ của nó và cho là nguyên nhân như ý muốn của Thượng đế, của các bậc vĩ nhân, vua chúa.Thực ra ta phải đi vào bản chất của từng biến cố lịch sử nó bao gồm hành động của một khối người, ý muốn của nhân vật lịch sử không điều khiển đám đông mà ngược lại bị đám đông điều khiển. Người ta nói đoàn quân từ phương tây kéo sang đông là do ý muốn của Napoléon có người nói nó phải sẩy ra như thế, muốn tìm ra luật nguyên nhân biến cố lịch sử ta phải hoàn toàn bỏ ý định tìm nguyên nhân trong ý muốn của một người.

Trong suốt khoảng thời gian ấy ta tưởng như Napoléon điều khiển tất cả các biến cố - giống như hình người ở mũi tầu khiến cho một anh mọi có thể tưởng đó là người lái tầu -hay một đứa trẻ ngồi trong xe ngựa cầm dây cương tưởng là nó lái xe. Trên đường tháo chạy về nước, Napoléon suýt bị lính Nga bắt nên sợ quá phải rút qua đường Smolensk, không phải ông là nguyên nhân sự rút lui mà sức mạnh tác động lên đạo quân và tác động lên ông.

Kết Luận.

Cuộc chiến tranh Nga Pháp trong tác phẩm có hai giai đoạn, thứ nhất từ 1805-1807, nước Nga đem quân sang Âu châu giúp quân Áo chống Pháp nhưng bị đánh bại tại Austerlitz, thiệt hại nặng. Cuối tháng 7-1807 Nga Hoàng và Napoléon ký hoà ước đình chiến.

Năm năm sau Napoléon bội ước tấn công nước Nga, quân Nga yếu thế phải rút lui, ngày 26-8 Quân Pháp tấn công quân Nga tại Borodino gần Moscow, lực lượng mỗi bên hàng trăm nghìn người, Nga yếu hơn nhưng chống cự dũng cảm gây thiệt hại nặng cho địch, cuối cùng phải rút lui bỏ ngỏ Moscow vì không đủ lực lượng chống Pháp. Quân Pháp vào chiếm đóng Moscow từ đầu tháng chín. Quân Nga nghỉ ngơi hơn một tháng và tuyển thêm được nhiều lính, lương thực được cung cấp đầy đủ, họ mạnh hơn trước trong khi Pháp suy yếu vì bị thiệt hại không được tiếp viện cuối cùng sau năm tuần chiến đóng Moscow, Pháp phải tháo chạy nhục nhã, thảm bại.

Các tướng lãnh dưới quyền chê trách tư lệnh Kutuzov không chịu tấn công Pháp, bỏ lỡ cơ hội đem vinh quang cho nước Nga đánh bại quân Pháp hoàn toàn, các tướng trách Kutuzov ngăn cản họ không cho chiến thắng Napoléon và bắt sống được nhà chinh phục này. Nga hoàng cũng không vừa lòng, Ngài cho rằng Kutuzov thụ động, không chịu tấn công, truy kích bắt sống Napoléon, vua quan Pháp. Các sử gia cũng chỉ trích Kutuzov không chịu ban lệnh tấn công địch, năm tuần sau khi Pháp vào Moscow, quân Nga tấn công đánh bại Pháp tại Tarutino ngày 6-10, mặc dù họ đã yếu hơn trước nhưng Kutuzov bỏ lỡ cơ hội, ông vẫn không chịu cho lệnh tấn công để tiêu diệt địch và thộp cổ Napoléon, xoá bỏ huyền thoại thiên tài.

Tolstoi bênh vực cho Kutuzov triệt để và đề cao ông như một vị tư lệnh vĩ đại, một con người cao cả, là tư lệnh ông chủ trương không tàn sát địch mà phải cứu vớt thương mến họ, Kutuzov con người đơn giản nhưng vĩ đại. Khi Pháp tháo chạy Kutuzov nói mọi sự động binh không cần thiết, không cần phải ra quân đánh trận hy sinh một người lính Nga dù đổi được mười tên Pháp, cứ để cho địch chạy, bắc cầu vàng cho nó chạy. Ông có ba mục tiêu: dồn nỗ lực chống Pháp, đánh bại địch, đuổi chúng ra khỏi nước Nga, giảm tối đa thiệt hại cho quân dân. Tolstoi ví mục đích đuổi giặc của Kutuzov giống như một bác nông dân đuổi con bò ra khỏi vườn cho nó khỏi phá hoại hoa mầu chứ không phải để bắt hay đánh đập nó.

Tác giả nói vì quân Pháp chạy trốn quá nhanh, quân Nga cũng phải đuổi nhanh, họ đi hai mươi bẩy dặm một ngày, từ Tarutino tới Krasnoe quân Nga bị thiệt hại năm chục nghìn người, một nửa quân số mặc dù chưa đụng trận nào nên Kutuzov không cho lính đi nhanh như trước để tránh thiệt hại. Nhiều sử gia nói Kutuzov không chia cắt quân Pháp để tiêu diệt họ chỉ là sự tưởng tượng, không thể đạt tới kế hoạch đó vì không thể đuổi kịp quân địch, ông chủ trương đuổi địch ra khỏi đất nước không cần bắt, giết họ. Tolstoi cho rằng các sử gia đánh giá Kutuzov sai lạc, trong lịch sử khó mà tìm được một người hoàn thành mục đích như Kutuzov.

Như chúng ta đã thấy Tolstoi bênh vực Kutuzov dưới cái nhìn của một của một nhà đạo đức đầy tình thương yêu đồng loại nhưng ông tỏ ra cô độc trong lý luận của mình vì chiến tranh dưới cái nhìn nhuốm mầu từ bi của ông không thể biện minh cho Kutuzov. Một tư lệnh cần phải hành xử đúng vai trò và trách nhiệm, hay nói khác đi, một ông Tướng cầm quân không thể là một nhà tu hành từ bi bác ái để bỏ lỡ cơ hội chiến thắng mang vinh dự cho đất nước, đó là điều các sử gia, Tướng công, và cả Nga Hoàng đều chê bai Kutuzov. Chính trong tác phẩm, Tolstoi cũng cho thấy các Tướng than phiền thái độ thụ động của Kutuzov, đầu tháng mười khi quân Nga mạnh hơn Pháp nhưng ông vẫn không chịu cho lệnh tấn công tiêu diệt địch mà chỉ đuổi cho chúng sợ chạy ra khỏi đất nước Nga.

Tolstoi chê Napoléon là người bất xứng vì quá sợ hãi đã bỏ binh sĩ chạy trước, kế hoạch tháo chạy của ông khiến cho đoàn quân bị tiêu tan mà vẫn được các sử gia Pháp ca ngợi là vĩ đại, anh hùng trong khi dưới cái nhìn của Tolstoi, Napoléon chẳng phải là thiên tài vĩ đại mà chỉ là một nhà quân sự đầy khuyết điểm, sai lầm đưa tới thảm bại, tiêu diệt cả một đạo quân lớn, sát hại bao nhiêu sinh linh.

Ðể bác bỏ những lới tán dương ca ngợi Napoléon của các sử gia Pháp, Tolstoi đưa ra thuyết “định mệnh lịch sử” như chúng ta đã thấy ở trên, ông lập lại nhiều lần về cách nghiên cứu sử đúng phương pháp là phải gạt bỏ vua quan ra ngoài để đi sâu vào bản chất lịch sử nó bao gồm hành động của cả một khối người. Nhân vật lịch sử không điều khiển đám đông mà ngược lại bị đám đông điều khiển từ đó Tolstoi nói vĩ nhân không có ảnh hưởng gì tới lịch sử mà ông chỉ là dụng cụ của lịch sử và bị cuốn theo dòng lịch sử. Triết lý lịch sử của Tolsoi trước hết để bác bỏ những quan điểm, nhận định của các sử gia Pháp vì quá ca ngợi, đề cao Napoléon đã cho rằng ông là người điều khiển cuộc chiến, là người tạo ra những biến cố lịch sử và ảnh hưởng tới dòng lịch sử. Có nhà phê bình nhận xét về triết thuyết trên của Tolstoi cho rằng ông đã ghen tị với Napoléon, một thiên tài được lịch sử và hậu thế ca ngợi nên đã bác bỏ quan điểm của các sử gia Pháp.

Trên thực tế thuyết vĩ nhân và lịch sử hay định mệnh lịch sử của Tolsoi nhằm giải thích nguyên nhân biến cố lịch sử chỉ có giá trị trong một giới hạn nào đó vì nó không thấy được phổ biến hoặc đề cập tới ngoài Chiến Tranh Và Hoà Bình và thực ra có nhiều điểm không lô gíc cho lắm. Có đoạn Tolstoi nói việc tiến chiếm nước Nga không phải do Napoléon mà do nước Pháp, do cả đạo quân, nếu ông không tiến đánh có thể bị họ giết chết và nếu như tác giả nói vĩ nhân chỉ là công cụ của lịch sử, chẳng lẽ Hitler không phải là người gây Thế Chiến Thứ Hai mà chính nhân dân Ðức đã thúc ép ông phải gây ra cuộc chiến?

Ở đoạn trên Tolstoi có nói.

“Ðạn đại bác của hai bên pháo kích nhau dữ dội giết hại nhiều người, cuộc tàn sát nhau ghê rợn này không phải do ý của một người nhưng do ý của Người đã điều khiển nhân loại, thế giới”

Nếu Người, tức Thượng Ðế đã là nguyên nhân của cuộc tàn sát chứ không phải do vĩ nhân chẳng lẽ Người lại đưa nhân loại tới chỗ chém giết nhau và như thế triết lý của ông có phần lúng túng.

Diễn tiến lịch sử làm bối cảnh cho tác phẩm và tình tiết thể hiện sự kết hợp hài hoà một cách tự nhiên. Ðời sống, xã hội diễn tiến song song với chiều dài lịch sử nhưng ở nhiều chương Tolstoi đã quên rằng ông là một tiểu thuyết gia để tưởng mình là nhà nghiên cứu sử, một triết gia về lịch sử. Vì phải diễn tả lịch sử quá nhiều nên ông thường có nhầm lẫn, như ta đã thấy có chỗ Tolstoi nói đạo quân của Napoléon hàng triệu người, có khi ông nói tám trăm ngàn người, có khi nói sáu trăm ngàn, có khi bốn trăm ngàn… Tác giả nói tại trận Krosnoe quân Nga đụng trận với mười sáu ngàn quân Pháp do Napoléon chỉ huy, sau đó ông lại nói Nga bắt được tại Krosnoe hai mưới sáu ngàn tù binh, những con số không đồng nhất ấy đã khiến cho độc giả bối rối.

Tolstoi nhập ngũ năm 1852 khi ấy ông hai mươi bốn tuổi, đã tham dự cuộc chiến tranh tại Crimé (1853-56) , đời quân ngũ đã cho ông kinh nghiệm để sau này diễn tả bối cảnh chiến tranh một cách sống động trong tác phẩm vĩ đại này. Mặc dù tình tiết và lịch sử kết hợp hài hoà tự nhiên khiến nhiều nhà nghiên cứu phê bình cho rằng nghệ thuật diễn tả rất khéo y như thực, chẳng khác gì cuộc đời ( … do not seem to be works of art, they give the appearance of being life itself) nhưng đôi khi cũng không tránh khỏi sự giả tạo như cảnh hai sĩ quan Nga Dolokhov, Petya mặc quân phục Pháp giả làm sĩ quan Pháp ban đêm vào tận doanh trại của họ trò truyện bên đống lửa trại để dò la tin tức. Một người Nga dù nói tiếng Pháp trơn tru tới đâu cũng không thể che mắt kẻ địch dễ dàng như thế được.

Percy Lubbock trong bài Chiến Tranh Và Hoà Bình Không Có Trọng Tâm (War and Peace Has No Center) cho rằng tác phẩm bị hư hại vì Tolstoi đưa vào những truyện thừa không liên hệ. Tolstoi chấm dứt tác phẩm bằng hai phần kết luận một và kết luận hai, kết luận một để gỡ nút cho phần tiểu thuyết thí dụ Pierre lấy Natasha, Nicholas lấy Mary… và kết luận hai - để chấm dứt phần lịch sử - là một luận thuyết dài dòng khó hiểu, phức tạp, nhiêu khê về lịch sử không liên hệ tới truyện trong khi Tolstoi chỉ là nhà tiểu thuyết không phải là sử gia hay triết gia về lịch sử. Nếu ông bớt ôm đồm và giới hạn sự mở rộng chân trời của tiểu thuyết thì đã tránh được nhiều hư hại cho tác phẩm.

Một vài nhà nghiên cứu nói Tolstoi đã khai phá, mở rộng chân trời tiểu thuyết nhưng họ cũng quên nói rằng ông đã lạc đề, cương vị một tiểu tuyết gia cần phát huy phần nghệ thuật thêm sâu sắc, nhiều sáng tạo. Tác giả không phải là sử gia để lún sâu vào một lãnh vực ngoài tiểu thuyết, nghệ thuật để thưởng thức để giải trí hơn là để nghe giảng giải những học thuyết xa vời, nhưng dù sao Chiến Tranh Và Hoà Bình chỉ là một tác phẩm văn chương cổ điển từ một trăm bốn mươi năm về trước.  

© Đàn Chim Việt Online

                                                                                                                                                                   
Tài liệu tham khảo

Leo Tostoy: War And Peace, The Maude translation, W.W Norton & Company, New York-London, 1966
Dmitry Svyatopolk Mirsky: A history Of Russian Litterature, New York, Alfred A.Knoff, 1969.
Ernest J.Simmons: Introduction To Tolstoy’s Writings, The University of Chicago Press, Chicago & London 1968.
Morris Philipson: The Count who Wished He Were A Peasant-A Life Of Leo. Tolstoy, Panthe on Books 1967.
William W.Rose: Leo. Tolstoy, T Wayne Publishers, Boston, 1986.
Tolstoy: A Collection Of Critical Essays, Prentice-Hall, inc, Englewood Cliff, N.J 1967.
William L.Shirer: Love And Hatred, The Stormy Marriage Of Leo And Sonya Tolstoy, Simmon & Schuster 1994
Ernest J.Simmons: Introduction to Russian Realisme, Indiana university press 1965.
Henry Gifford: The Novel In Russia, Hutchinson & Co. (Publishers) LTD - 1964.
A.B. Goldenweir ( Alek sandr-Borisovich) Talk With Tolstoy- Horizon press 1969.
(Translated by SS. Koteliansky and Virginia Woolf)
L.Tolstoy: Resurrection, translated from the Russian by Louise Maude. Edited by L.Kolesnikov, Raduga Publishers, Moscow.
Léon Tolstoi: La Guerre et la Paix, Traduction nouvelle par Elisabeth Guertik, Préface de Brice Parain, Livre de poche, Paris 1963.
Léon Tolstoi: Résurrection, premìere edition intégrale, traduit par Édouard Beaux, Gallimard 1946.
Léon Tolstoi, Écrivain et penseur Russe (littérature classic) Google France.
Léon Tolstoi, par Semione Filippovitch Egorov, docteur en sciences de l’éducation, le texte est tiré de Perspectives, Revue trimestrielle d’éducation comparée. Google France.