- Trang Chủ
- Điểm Nóng
- Chính trị Việt Nam
- Xin cho tôi tính Phật: Thân phận Việt trước hiện tình đất nước
Xin cho tôi tính Phật: Thân phận Việt trước hiện tình đất nước
- Tác Giả Nguyễn-Khoa Thái Anh
- Đăng ngày 11.10.09
- Chính trị Việt Nam
Nhân chuyện bạo hành 400 tu sinh Làng Mai ở Lâm Đồng, tưởng cũng cần nêu lên nghịch lý trong chuyện thiền sư Nhất Hạnh và ông Nguyễn Đắc Xuân kêu gọi nhân bản trong một chế độ Cộng sản. Đạo giáo và chủ thuyết Cộng sản có bao giờ đi đôi với nhau? Từ trong trứng nước, Cộng sản đã xem tôn giáo là thuốc phiện không những để ru ngủ con người mà còn giúp vạch ra tội ác của họ, lại nữa họ muốn giành lấy sự tôn sùng triệt để cho đảng phái (và bạo chúa) của mình chứ không dành cho thượng đế.
Hai năm trước đây, thiền sư Nhất Hạnh đã đình đám trở về Việt-Nam, hăm hở tin rằng giáo phái Làng Mai của mình sẽ lay chuyển được chế độ độc tài đảng trị Cộng sản, mang lại cho Việt Nam những thay đổi tích cực, đồng thời củng cố chỗ đứng và tăng thêm tiếng tăm của mình trên hoàn cầu nếu chuyện thỏa hiệp ở Việt Nam thành công, giúp cho ý đồ của ông thành hiện thực. Nhiều người còn nhớ những cuộc lập trai đàn giải oan, cũng như gặp gỡ long trọng giữa ông và Chủ tịch Nguyễn Minh Triết ở Việt Nam. Trong ý định hiệp thông với chế độ Cộng sản Việt Nam năm 2007, có phải ông đã mặc nhiên chấp nhận hậu quả sẽ xảy ra cho 400 tăng sinh vô tội của ông ở Lâm Đồng hôm nay. Vậy mà, tôi vẫn không hiểu ý được hàm ý của hai lá thơ muộn màng gởi cho chủ tịch Nguyễn Minh Triết, mang bút hiệu Nguyễn Lang của ông?
Trong khi đó tuy đồng ý 95% với ý nghĩa và chủ đích ông Nguyễn Đắc Xuân trong bài tường trình trung thực của ông: "Những Bạo Hành ở Tu viện Bát Nhã - Xin giải thích Giùm Tôi", tôi xin lưu ý ông và độc giả: chính những thành phần như ông đã gây khói lửa cho miền Nam vào thập niên 60, nhất là vào những năm giữa hai thập niên 60 và 70. Chúng ta phải công minh mà nhận thức rằng chính những biến động của Phật giáo miền Nam đã làm công cụ cho Cộng sản lộng hành và lũng đoạn hàng ngũ Phật tử, góp phần vào cuộc thất thủ của miền Nam. Xin trích lại một đoạn ngắn mà ông Nguyễn Đắc Xuân viết về thân thế của mình:
... xuất thân từ Phong trào đấu tranh chống Chính quyền Ngô Đình Diệm kỳ thị tôn giáo (1963), có 3 năm tranh đấu ở đô thị (1963-1966), có 9 năm tham gia kháng chiến chống Mỹ (1966-1975), 36 tuổi Đảng (1973-2009), Hội viên Hội Nhà văn VN, hội viên Hội KH Lịch sử VN, trước khi hưu trí (7-1998) có 5 năm làm Trưởng Văn phòng báo Lao Động ở miền Trung và Tây nguyên (1993-1998), ...
Tuy nhiên, chủ đích bài này không nhằm luận tội những người theo Cộng sản, trái lại tôi xin nói lên cái tình người, cái gốc nhân vị của người Việt vẫn còn tiềm tàng trong huyết thống, trong tim óc nhiều người, cho dù chế độ có trù dập, có đánh phủ đầu, tìm cách chi phối, lũng đoạn những con dân can trường của mình. Nhiều năm nay, tôi vẫn đi tìm cái Việt tính này trong con người Cộng sản, có phải do tính khí cởi mở của tôi, do hun đúc của nhiều năm hít thở không khí tư do dân chủ của Hoa Kỳ? Hay bởi những lúc trầm kha, tuyệt vọng không thấy được lối thoát cho đồng loại mà tôi phải bám víu vào những gì hiếm có?
Hôm nay nhân bàn chuyện Phật giáo và Cộng sản, tôi cũng mong tìm cho mình một ít Phật tính, hy vọng được từ tốn và nhân ái hơn khi tìm về những tâm hồn bên kia bờ Giác Ngộ. Ước ao nó sẽ hàn gắn, lấp đi những hố thương đau sâu thẳm. Mong rằng trong tình người và sự thật con dân Việt sẽ cảm thông nhau để tìm lối ra biển lớn.
Đến đây, người viết chợt liên tưởng đến chuyện Phật pháp trong gia quyến. Một ngày lễ Thu Tế dòng họ Nguyễn-Khoa ở Vĩ Dạ năm 2005, tôi có cơ hội lạy cùng chiếu với ông Nguyễn-Khoa Điềm. Hôm đó ông tuyên bố một câu - thiết nghĩ là bất hủ - trước mặt nhiều bậc trưởng thượng của gia tộc:
"Dòng họ Nguyễn-Khoa càng đi vào Nam càng giữ được bản chất lương thiện của mình". Không hiểu, ông muốn nói lên câu này ngụ ý cho tôi thấy tâm địa hướng thiện của ông, một người Cộng sản không đồng ý với những sai trái của Cộng sản Hà Nội? Gần 500 năm nay, bước Nam tiến của dòng họ Nguyễn-Khoa đã đi đôi với sự phát triển của Phật giáo ở miền Nam, tổ tiên Nguyễn-Khoa, ngoài những bậc 'khai quốc công thần' như ông Nội Tán (tương đương với tư lệnh vùng ngày nay) Nguyễn-Khoa Đăng đời chúa Nguyễn:
"Nhớ em anh cũng muốn vô
Sợ truông nhà Hồ, sợ phá Tam Giang
Phá Tam giang ngày rày đã cạn
Truông nhà Hồ Nội Tán cấm nghiêm,"
còn có nhiều bậc làm vẻ vang Phật giáo như ông Đại sư Viên Giác Nguyễn-Khoa Luận, người đã từ quan (tham chi bộ học) đi tu và khai sáng ngôi chùa duy nhất ở Huế không dùng tên Hán tự, lấy tên Ba La (Mật, chữ Phạn có nghĩa là vượt sang bên kia, bờ Giác, tức là tỉnh thức), thân phụ tôi, ông Nguyễn Khoa Toàn, là người đầu tiên đã điêu khắc bức tượng Phật nằm ở Việt Nam. Hiện nay trong chánh điện chùa Từ Đàm ở Huế vẫn còn một ngôi tượng đồng (khác) do ông đúc. Không ai có thể phủ nhận được sự hiện hữu và lớn mạnh của Phật giáo song hành với tiến trình phát triển của dân tộc trong lịch sử Việt Nam.
Nhưng cho đến nay có lẽ chưa bao giờ Phật giáo Việt Nam lại phải trải qua những buổi lâm nguy suy biến như hiện giờ dưới thời đại Cộng sản-tư bản. Từ khi có những chuyện kiểm soát tư tưởng, hạn chế tín ngưỡng, gây chia rẽ giữa Giáo hội Phật giáo Việt-Nam Thống Nhất và sự thành lập Giáo hội Phật giáo Việt Nam (quốc doanh, năm 1981), cho đến chuyện đánh đập, trục xuất 400 tăng ni khỏi Thiền viện Bát Nhã hiện nay.
Có lẽ bản thân tôi thiếu tính điềm đạm của ông Điềm, trong bao nhiêu năm hiện hữu và thăng tiến trong guồng máy Cộng sản, có bao giờ ông Điềm phạm một lỗi lầm do phát ngôn 'thẳng thắn' của mình chưa? Tôi nghĩ rằng chưa, nhưng không thể khẳng định được điều này. Theo lời những người biết chuyện, thì ông là một người chừng mực - nếu không nói là mẫu mực của Cộng sản - ít khi vi phạm lỗi lầm gì để cho người ta có thể trừ khử ông. Có những lần gọi điện đến nhà ông (trước 2005), không hiểu vì tránh chuyện đường giây thiếu an toàn mà bà Điềm, vợ ông, thường trả lời điện thoại. Sau khi thăm hỏi xã giao, chúng tôi bàn đến chuyện học vấn, giáo dục của hai người con ông bà.
"...Sao cô không cho hai em đi du học Mỹ, bên này có những đại học thật tốt, gần Thái Anh..." Nghe đến mấy chữ "gần Thái Anh" giọng Bà Điềm có vẻ giẫy nẩy.
"Ô không được đâu, không tốt cho hai em, tụi nó không đi học Mỹ được đâu, bị Mỹ hóa, hư hỏng...!"
Tôi còn đang sửng sốt, thì chợt hiểu ra có lẽ bà định nói thêm "mất lập trường của Đảng và nhà nước" tuy có tin hay không thì tôi không đoán được.
"Nếu đi du học, tụi tôi có thể cho hai em đi Xinh" (Singapore) Bà tiếp lời.
Giữ kẽ như thế, mà sau kỳ Đại Hội đảng năm 2006, ông Điềm đã bị thất sủng, về vườn ngồi chơi xơi nước. Có phải vì vậy - như ông, như nhiều người quan chức Cộng Sản khác, chỉ khi về hưu mới thấy, mới nghe được những lời trung trực. Có lẽ vì vậy mà Đảng Cộng sản không hun đúc, không cổ động tánh cương trực hay lương thiện trong con người của họ? Thật ra, ông Điềm có nhiều hành xử quảng đại và tốt đẹp với dòng họ miền Nam của mình trong những năm tại chức.
"Mẹ Thái Anh là người Hà Nội, nhưng sao bà không ở lại Việt Nam mà lại bỏ đi Mỹ? Như vậy bà không phải là người yêu nước!" Người mẹ vợ cũ của tôi phang cho một câu thẳng thừng như vậy năm 2000, khi tôi sắp cưới con gái bà. Lúc ấy mẹ tôi đang ờ Hà Nội sắp đến chơi nhà gái, xem mắt con dâu mình. Gia đình bên vợ tôi là thường dân không liên hệ đến nhà nước mà còn có những tư duy như vậy, huống hồ những quan chức lớn.
Tôi một người lớn lên ở miền Nam, lại sinh sống trên một đất nước tư do như Hoa kỳ, nên yêu chuộng tự do ngôn luận, thích ăn ngay nói thẳng, ao ước học được tánh từ tốn, nhẫn nhục của Phật tử hầu có thể thu phục được kẻ ngoại đạo (Cộng sản). Không hiểu khi đụng chuyện, tôi có thể an nhiên tự tại như một tăng sinh Làng Mai được không? Sắp bị hành hung mà vẫn điềm tĩnh, chắp tay, nhắm mắt, khấn: "Nam mô A di Đà Phật!" (Những Bạo Hành ở Tu viện Bát Nhã - Xin giải thích Giùm Tôi - Nguyễn Đắc Xuân)
Gần đây có một câu truyện thật và thương tâm "Hố Chôn Người Ám Ảnh" của Trần đức Thạch (Cựu phân đội trưởng trinh sát Tiểu đoàn 8 - Trung đoàn 266 - Sư đoàn 341 - Quân đoàn 4 Bắc Việt) làm chấn động dư luận, nhất là sau vụ ông, nhà thơ Trần Đức Thạch bị nhà nước bắt và xử kín tống giam 3 năm tù và 3 năm quản chế vì tội nói thẳng của mình. Ông kể lại lệnh 'giết lầm còn hơn bỏ sót' của lãnh đạo Cộng sản đã giết hàng trăm thường dân miền Nam vô tội trong trận đánh tại Xuân Lộc năm '75, rồi đích thân ông huy động việc chôn cất họ trong một hố tập thể. Sau đó chính chuyện này khiến ông chán ngán chế độ, cuối cùng phải lột bỏ lon và trả lại thẻ đảng vì suốt đời bị ám ảnh vì chuyện thất nhân bất đức này của chỉ huy Cộng sản.
"Hố Chôn Người Ám Ảnh" là một bài nói lên sự quý hiếm của một tấm lòng quảng đại của người bên kia chiến tuyến, nó bày tỏ bản tính nhân đạo của con người (Việt Nam), dù ông ta là bộ đội Cộng Sản trong trận chiến nồi da xáo thịt vừa qua. Đây là một lý do đưa đến thắc mắc: "Nếu một người miền Bắc sống trong quân đội và một guồng máy hà khắc mà còn dũng khí để nói lên sự thật thì tại sao nhiều người miền Nam hải ngoại lại phải nhân nhượng làm ngơ trước những sai trái của nhà nước chỉ vì họ muốn được yên ổn về Việt Nam làm ăn với nhà nước để thi hành mục đích riêng tư của họ?
Nếu mục đích riêng tư là chuyện gầy dựng cho người trong nước một xã hội dân sự hay một công tác từ thiện tích cực gì đó thì người ta có nên cam tâm làm ngơ trước tội ác hay không? Hay đây là một não trạng khoan nhượng đau lòng cho dân tộc và là một hiện tượng khó xử và bế tắc cho Việt Nam?
Ngày nay, trong tình thế "Bắc thuộc lần cuối cùng" tạo nên từ sự nhu nhược và hậu thuẫn của Cộng sản Việt Nam đối với bá quyền Trung quốc, người dân không thể nằm ở một động thái bị động. Không như những năm trước, con người Việt không thể tìm tư thế tình xuân phơi phới, nhìn một "nửa ly nước 'sắp' đầy", chọn đường bằng phẳng, êm ái mà đi. Giả câm giả điếc tuy là một thái độ thụ động, nhưng đấy KHÔNG phải là một cái tội, nhất là từ những người muốn xây dựng những điều tích cực cho đất nước. Vì đây chính là một đặc tính đa nguyên của dân chủ.
Trong một thế giới không phân biệt trắng đen như Việt Nam hiện nay, cái khó của một người mang thân phận Việt trong thời buổi này là tìm cách hành xử thế nào nhằm giữ được lập trường lương thiện (và chính nghĩa dân tộc) của mình hầu có thể thuyết phục được số đông hướng về bản chất nhân vị, bác ái của người Việt bất chấp những cám dỗ quyền lợi và tiền tài của thế lực đỏ.
Nhất là khi người ta nhận thức được cái gốc của chủ nghĩa Cộng sản đã ăn sâu, mọc rễ trong xã hội Việt Nam - có mấy ai là người trong cuộc có thể khẳng khái, nhất quyết dứt bỏ, diệt nọc Cộng sản trong mình mà không sợ mất đặc quyền, đặc lợi hay tự ái vì đã hy sinh kham khổ trong một quá trình tranh đấu cho một lý tưởng lừa đảo vĩ đại như thế!?
Ngay cả những người tu hành mà không tử bỏ được những bã lợi danh huống gì là người thường? Những điều tôi nêu lên trong bài này có thể xúc phạm đến một số người, nhưng đây là những điều cần nói trong ý kiến xây dựng ngỏ hầu mở rộng đường dư luận.
Mục đích của tôi hôm nay không nhằm khôi phục Việt Nam (Đệ Nhị) Cộng Hòa hay bào chữa cho lãnh đạo yếu kém của miền Nam (như ông Thiệu) hay luận tội những người đã bị chủ nghĩa Cộng sản mê hoặc, mà chỉ cầu mong rằng nếu đất nước sẽ có một ngày mai tươi sáng, thì tự bây giờ người Việt cần phải chung vai góp sức tìm một mẫu số chung dân tộc để thoát ra khỏi ngõ cụt; cũng như những chứng nhân trọng yếu trong lịch sử cận đại cần phải dũng cảm nói lên sự thật và vai trò của mình trong giai đoạn tang thương đó. Con em chúng ta cần có những trang sử minh bạch do các đàn anh vô tình hay hữu ý viết lên mà ngày nay vẫn còn những chương bị sai sót và bóp méo.
Và để kết thúc bài viết tôi xin nói lên một chuyện khả quan: tình đoàn kết dân tộc được biểu lộ trong đoạn cuối bài phỏng vấn của Đinh Quang Anh Thái với nhà văn trong nước Trần Tiến Dũng, đã đăng trên Người Việt, được trích lại dưới đây:
ÐQAThái: Theo nhận định của anh thì vụ Bát Nhã sẽ đi tới đâu?
Trần Tiến Dũng: Theo tin tức mà bạn bè tôi mới vừa cho biết thì sẽ có hiệp thương ở nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế trên đường Kỳ Ðồng để cầu nguyện cho các tu sinh Bát Nhã, và cũng có một tin trên mạng mà tôi được biết là có một nhà thờ ở ngay tại Lâm Ðồng sẵn sàng đón những tu sinh đó vào trú ngụ mặc dù chính quyền ra sức ngăn cấm. Tôi muốn nói lại một lần nữa sự chia sẻ, sự ủng hộ của người dân ở trong nước không bao giờ thiếu, điều đáng nói duy nhất là mọi việc phải minh bạch theo lý lẽ chân chính, chính nghĩa.
Còn câu hỏi của anh là diễn biến này ra sao thì tôi cho rằng việc này cần một sự chia sẻ về mặt dư luận, thứ hai là trách nhiệm của pháp môn Làng Mai bằng chính danh, chính nghiệp như đức Phật dạy là phải lẫm liệt, như vậy mới có một diễn biến tốt hơn. Vấn đề không phải là những tu sinh đó còn ở lại Lâm Ðồng hay không mà vấn đề chính là họ có bị nhụt chí, bị bỏ rơi, hất hủi mà trở nên cô độc hay không.
© Đàn Chim Việt Online
Hai năm trước đây, thiền sư Nhất Hạnh đã đình đám trở về Việt-Nam, hăm hở tin rằng giáo phái Làng Mai của mình sẽ lay chuyển được chế độ độc tài đảng trị Cộng sản, mang lại cho Việt Nam những thay đổi tích cực, đồng thời củng cố chỗ đứng và tăng thêm tiếng tăm của mình trên hoàn cầu nếu chuyện thỏa hiệp ở Việt Nam thành công, giúp cho ý đồ của ông thành hiện thực. Nhiều người còn nhớ những cuộc lập trai đàn giải oan, cũng như gặp gỡ long trọng giữa ông và Chủ tịch Nguyễn Minh Triết ở Việt Nam. Trong ý định hiệp thông với chế độ Cộng sản Việt Nam năm 2007, có phải ông đã mặc nhiên chấp nhận hậu quả sẽ xảy ra cho 400 tăng sinh vô tội của ông ở Lâm Đồng hôm nay. Vậy mà, tôi vẫn không hiểu ý được hàm ý của hai lá thơ muộn màng gởi cho chủ tịch Nguyễn Minh Triết, mang bút hiệu Nguyễn Lang của ông?
Trong khi đó tuy đồng ý 95% với ý nghĩa và chủ đích ông Nguyễn Đắc Xuân trong bài tường trình trung thực của ông: "Những Bạo Hành ở Tu viện Bát Nhã - Xin giải thích Giùm Tôi", tôi xin lưu ý ông và độc giả: chính những thành phần như ông đã gây khói lửa cho miền Nam vào thập niên 60, nhất là vào những năm giữa hai thập niên 60 và 70. Chúng ta phải công minh mà nhận thức rằng chính những biến động của Phật giáo miền Nam đã làm công cụ cho Cộng sản lộng hành và lũng đoạn hàng ngũ Phật tử, góp phần vào cuộc thất thủ của miền Nam. Xin trích lại một đoạn ngắn mà ông Nguyễn Đắc Xuân viết về thân thế của mình:
... xuất thân từ Phong trào đấu tranh chống Chính quyền Ngô Đình Diệm kỳ thị tôn giáo (1963), có 3 năm tranh đấu ở đô thị (1963-1966), có 9 năm tham gia kháng chiến chống Mỹ (1966-1975), 36 tuổi Đảng (1973-2009), Hội viên Hội Nhà văn VN, hội viên Hội KH Lịch sử VN, trước khi hưu trí (7-1998) có 5 năm làm Trưởng Văn phòng báo Lao Động ở miền Trung và Tây nguyên (1993-1998), ...
Tuy nhiên, chủ đích bài này không nhằm luận tội những người theo Cộng sản, trái lại tôi xin nói lên cái tình người, cái gốc nhân vị của người Việt vẫn còn tiềm tàng trong huyết thống, trong tim óc nhiều người, cho dù chế độ có trù dập, có đánh phủ đầu, tìm cách chi phối, lũng đoạn những con dân can trường của mình. Nhiều năm nay, tôi vẫn đi tìm cái Việt tính này trong con người Cộng sản, có phải do tính khí cởi mở của tôi, do hun đúc của nhiều năm hít thở không khí tư do dân chủ của Hoa Kỳ? Hay bởi những lúc trầm kha, tuyệt vọng không thấy được lối thoát cho đồng loại mà tôi phải bám víu vào những gì hiếm có?
Hôm nay nhân bàn chuyện Phật giáo và Cộng sản, tôi cũng mong tìm cho mình một ít Phật tính, hy vọng được từ tốn và nhân ái hơn khi tìm về những tâm hồn bên kia bờ Giác Ngộ. Ước ao nó sẽ hàn gắn, lấp đi những hố thương đau sâu thẳm. Mong rằng trong tình người và sự thật con dân Việt sẽ cảm thông nhau để tìm lối ra biển lớn.
Đến đây, người viết chợt liên tưởng đến chuyện Phật pháp trong gia quyến. Một ngày lễ Thu Tế dòng họ Nguyễn-Khoa ở Vĩ Dạ năm 2005, tôi có cơ hội lạy cùng chiếu với ông Nguyễn-Khoa Điềm. Hôm đó ông tuyên bố một câu - thiết nghĩ là bất hủ - trước mặt nhiều bậc trưởng thượng của gia tộc:
"Dòng họ Nguyễn-Khoa càng đi vào Nam càng giữ được bản chất lương thiện của mình". Không hiểu, ông muốn nói lên câu này ngụ ý cho tôi thấy tâm địa hướng thiện của ông, một người Cộng sản không đồng ý với những sai trái của Cộng sản Hà Nội? Gần 500 năm nay, bước Nam tiến của dòng họ Nguyễn-Khoa đã đi đôi với sự phát triển của Phật giáo ở miền Nam, tổ tiên Nguyễn-Khoa, ngoài những bậc 'khai quốc công thần' như ông Nội Tán (tương đương với tư lệnh vùng ngày nay) Nguyễn-Khoa Đăng đời chúa Nguyễn:
"Nhớ em anh cũng muốn vô
Sợ truông nhà Hồ, sợ phá Tam Giang
Phá Tam giang ngày rày đã cạn
Truông nhà Hồ Nội Tán cấm nghiêm,"
còn có nhiều bậc làm vẻ vang Phật giáo như ông Đại sư Viên Giác Nguyễn-Khoa Luận, người đã từ quan (tham chi bộ học) đi tu và khai sáng ngôi chùa duy nhất ở Huế không dùng tên Hán tự, lấy tên Ba La (Mật, chữ Phạn có nghĩa là vượt sang bên kia, bờ Giác, tức là tỉnh thức), thân phụ tôi, ông Nguyễn Khoa Toàn, là người đầu tiên đã điêu khắc bức tượng Phật nằm ở Việt Nam. Hiện nay trong chánh điện chùa Từ Đàm ở Huế vẫn còn một ngôi tượng đồng (khác) do ông đúc. Không ai có thể phủ nhận được sự hiện hữu và lớn mạnh của Phật giáo song hành với tiến trình phát triển của dân tộc trong lịch sử Việt Nam.
Nhưng cho đến nay có lẽ chưa bao giờ Phật giáo Việt Nam lại phải trải qua những buổi lâm nguy suy biến như hiện giờ dưới thời đại Cộng sản-tư bản. Từ khi có những chuyện kiểm soát tư tưởng, hạn chế tín ngưỡng, gây chia rẽ giữa Giáo hội Phật giáo Việt-Nam Thống Nhất và sự thành lập Giáo hội Phật giáo Việt Nam (quốc doanh, năm 1981), cho đến chuyện đánh đập, trục xuất 400 tăng ni khỏi Thiền viện Bát Nhã hiện nay.
Có lẽ bản thân tôi thiếu tính điềm đạm của ông Điềm, trong bao nhiêu năm hiện hữu và thăng tiến trong guồng máy Cộng sản, có bao giờ ông Điềm phạm một lỗi lầm do phát ngôn 'thẳng thắn' của mình chưa? Tôi nghĩ rằng chưa, nhưng không thể khẳng định được điều này. Theo lời những người biết chuyện, thì ông là một người chừng mực - nếu không nói là mẫu mực của Cộng sản - ít khi vi phạm lỗi lầm gì để cho người ta có thể trừ khử ông. Có những lần gọi điện đến nhà ông (trước 2005), không hiểu vì tránh chuyện đường giây thiếu an toàn mà bà Điềm, vợ ông, thường trả lời điện thoại. Sau khi thăm hỏi xã giao, chúng tôi bàn đến chuyện học vấn, giáo dục của hai người con ông bà.
"...Sao cô không cho hai em đi du học Mỹ, bên này có những đại học thật tốt, gần Thái Anh..." Nghe đến mấy chữ "gần Thái Anh" giọng Bà Điềm có vẻ giẫy nẩy.
"Ô không được đâu, không tốt cho hai em, tụi nó không đi học Mỹ được đâu, bị Mỹ hóa, hư hỏng...!"
Tôi còn đang sửng sốt, thì chợt hiểu ra có lẽ bà định nói thêm "mất lập trường của Đảng và nhà nước" tuy có tin hay không thì tôi không đoán được.
"Nếu đi du học, tụi tôi có thể cho hai em đi Xinh" (Singapore) Bà tiếp lời.
Giữ kẽ như thế, mà sau kỳ Đại Hội đảng năm 2006, ông Điềm đã bị thất sủng, về vườn ngồi chơi xơi nước. Có phải vì vậy - như ông, như nhiều người quan chức Cộng Sản khác, chỉ khi về hưu mới thấy, mới nghe được những lời trung trực. Có lẽ vì vậy mà Đảng Cộng sản không hun đúc, không cổ động tánh cương trực hay lương thiện trong con người của họ? Thật ra, ông Điềm có nhiều hành xử quảng đại và tốt đẹp với dòng họ miền Nam của mình trong những năm tại chức.
"Mẹ Thái Anh là người Hà Nội, nhưng sao bà không ở lại Việt Nam mà lại bỏ đi Mỹ? Như vậy bà không phải là người yêu nước!" Người mẹ vợ cũ của tôi phang cho một câu thẳng thừng như vậy năm 2000, khi tôi sắp cưới con gái bà. Lúc ấy mẹ tôi đang ờ Hà Nội sắp đến chơi nhà gái, xem mắt con dâu mình. Gia đình bên vợ tôi là thường dân không liên hệ đến nhà nước mà còn có những tư duy như vậy, huống hồ những quan chức lớn.
Tôi một người lớn lên ở miền Nam, lại sinh sống trên một đất nước tư do như Hoa kỳ, nên yêu chuộng tự do ngôn luận, thích ăn ngay nói thẳng, ao ước học được tánh từ tốn, nhẫn nhục của Phật tử hầu có thể thu phục được kẻ ngoại đạo (Cộng sản). Không hiểu khi đụng chuyện, tôi có thể an nhiên tự tại như một tăng sinh Làng Mai được không? Sắp bị hành hung mà vẫn điềm tĩnh, chắp tay, nhắm mắt, khấn: "Nam mô A di Đà Phật!" (Những Bạo Hành ở Tu viện Bát Nhã - Xin giải thích Giùm Tôi - Nguyễn Đắc Xuân)
Gần đây có một câu truyện thật và thương tâm "Hố Chôn Người Ám Ảnh" của Trần đức Thạch (Cựu phân đội trưởng trinh sát Tiểu đoàn 8 - Trung đoàn 266 - Sư đoàn 341 - Quân đoàn 4 Bắc Việt) làm chấn động dư luận, nhất là sau vụ ông, nhà thơ Trần Đức Thạch bị nhà nước bắt và xử kín tống giam 3 năm tù và 3 năm quản chế vì tội nói thẳng của mình. Ông kể lại lệnh 'giết lầm còn hơn bỏ sót' của lãnh đạo Cộng sản đã giết hàng trăm thường dân miền Nam vô tội trong trận đánh tại Xuân Lộc năm '75, rồi đích thân ông huy động việc chôn cất họ trong một hố tập thể. Sau đó chính chuyện này khiến ông chán ngán chế độ, cuối cùng phải lột bỏ lon và trả lại thẻ đảng vì suốt đời bị ám ảnh vì chuyện thất nhân bất đức này của chỉ huy Cộng sản.
"Hố Chôn Người Ám Ảnh" là một bài nói lên sự quý hiếm của một tấm lòng quảng đại của người bên kia chiến tuyến, nó bày tỏ bản tính nhân đạo của con người (Việt Nam), dù ông ta là bộ đội Cộng Sản trong trận chiến nồi da xáo thịt vừa qua. Đây là một lý do đưa đến thắc mắc: "Nếu một người miền Bắc sống trong quân đội và một guồng máy hà khắc mà còn dũng khí để nói lên sự thật thì tại sao nhiều người miền Nam hải ngoại lại phải nhân nhượng làm ngơ trước những sai trái của nhà nước chỉ vì họ muốn được yên ổn về Việt Nam làm ăn với nhà nước để thi hành mục đích riêng tư của họ?
Nếu mục đích riêng tư là chuyện gầy dựng cho người trong nước một xã hội dân sự hay một công tác từ thiện tích cực gì đó thì người ta có nên cam tâm làm ngơ trước tội ác hay không? Hay đây là một não trạng khoan nhượng đau lòng cho dân tộc và là một hiện tượng khó xử và bế tắc cho Việt Nam?
Ngày nay, trong tình thế "Bắc thuộc lần cuối cùng" tạo nên từ sự nhu nhược và hậu thuẫn của Cộng sản Việt Nam đối với bá quyền Trung quốc, người dân không thể nằm ở một động thái bị động. Không như những năm trước, con người Việt không thể tìm tư thế tình xuân phơi phới, nhìn một "nửa ly nước 'sắp' đầy", chọn đường bằng phẳng, êm ái mà đi. Giả câm giả điếc tuy là một thái độ thụ động, nhưng đấy KHÔNG phải là một cái tội, nhất là từ những người muốn xây dựng những điều tích cực cho đất nước. Vì đây chính là một đặc tính đa nguyên của dân chủ.
Trong một thế giới không phân biệt trắng đen như Việt Nam hiện nay, cái khó của một người mang thân phận Việt trong thời buổi này là tìm cách hành xử thế nào nhằm giữ được lập trường lương thiện (và chính nghĩa dân tộc) của mình hầu có thể thuyết phục được số đông hướng về bản chất nhân vị, bác ái của người Việt bất chấp những cám dỗ quyền lợi và tiền tài của thế lực đỏ.
Nhất là khi người ta nhận thức được cái gốc của chủ nghĩa Cộng sản đã ăn sâu, mọc rễ trong xã hội Việt Nam - có mấy ai là người trong cuộc có thể khẳng khái, nhất quyết dứt bỏ, diệt nọc Cộng sản trong mình mà không sợ mất đặc quyền, đặc lợi hay tự ái vì đã hy sinh kham khổ trong một quá trình tranh đấu cho một lý tưởng lừa đảo vĩ đại như thế!?
Ngay cả những người tu hành mà không tử bỏ được những bã lợi danh huống gì là người thường? Những điều tôi nêu lên trong bài này có thể xúc phạm đến một số người, nhưng đây là những điều cần nói trong ý kiến xây dựng ngỏ hầu mở rộng đường dư luận.
Mục đích của tôi hôm nay không nhằm khôi phục Việt Nam (Đệ Nhị) Cộng Hòa hay bào chữa cho lãnh đạo yếu kém của miền Nam (như ông Thiệu) hay luận tội những người đã bị chủ nghĩa Cộng sản mê hoặc, mà chỉ cầu mong rằng nếu đất nước sẽ có một ngày mai tươi sáng, thì tự bây giờ người Việt cần phải chung vai góp sức tìm một mẫu số chung dân tộc để thoát ra khỏi ngõ cụt; cũng như những chứng nhân trọng yếu trong lịch sử cận đại cần phải dũng cảm nói lên sự thật và vai trò của mình trong giai đoạn tang thương đó. Con em chúng ta cần có những trang sử minh bạch do các đàn anh vô tình hay hữu ý viết lên mà ngày nay vẫn còn những chương bị sai sót và bóp méo.
Và để kết thúc bài viết tôi xin nói lên một chuyện khả quan: tình đoàn kết dân tộc được biểu lộ trong đoạn cuối bài phỏng vấn của Đinh Quang Anh Thái với nhà văn trong nước Trần Tiến Dũng, đã đăng trên Người Việt, được trích lại dưới đây:
ÐQAThái: Theo nhận định của anh thì vụ Bát Nhã sẽ đi tới đâu?
Trần Tiến Dũng: Theo tin tức mà bạn bè tôi mới vừa cho biết thì sẽ có hiệp thương ở nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế trên đường Kỳ Ðồng để cầu nguyện cho các tu sinh Bát Nhã, và cũng có một tin trên mạng mà tôi được biết là có một nhà thờ ở ngay tại Lâm Ðồng sẵn sàng đón những tu sinh đó vào trú ngụ mặc dù chính quyền ra sức ngăn cấm. Tôi muốn nói lại một lần nữa sự chia sẻ, sự ủng hộ của người dân ở trong nước không bao giờ thiếu, điều đáng nói duy nhất là mọi việc phải minh bạch theo lý lẽ chân chính, chính nghĩa.
Còn câu hỏi của anh là diễn biến này ra sao thì tôi cho rằng việc này cần một sự chia sẻ về mặt dư luận, thứ hai là trách nhiệm của pháp môn Làng Mai bằng chính danh, chính nghiệp như đức Phật dạy là phải lẫm liệt, như vậy mới có một diễn biến tốt hơn. Vấn đề không phải là những tu sinh đó còn ở lại Lâm Ðồng hay không mà vấn đề chính là họ có bị nhụt chí, bị bỏ rơi, hất hủi mà trở nên cô độc hay không.
© Đàn Chim Việt Online
Độc giả có thể tìm đọc những bài liên hệ ở các link dưới đây:
- Thiền sư Nhất Hạnh lần đầu tiên lên tiếng về vụ Bát Nhã
- Nhà báo Trần Tiến Dũng nói về vụ Bát Nhã: ‘Dư luận Sài Gòn có hai chiều’
- Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết tiếp Thiền sư Thích Nhất Hạnh
Rỉ Tai
15 Responses to "Xin cho tôi tính Phật: Thân phận Việt trước hiện tình đất nước" 
|
said this on 11 Oct 2009 7:45:10 PM EST
Xin cám ơn tác giả
Bài này tác giả cũng phang rất thẳng và có như vậy thì chúng ta mới thấy được là cúng ta đang sòng phẳng với chính mình Hy vong sẽ còn nhiều bài và nhiều người can đảm viết thẳng thắn rõ ràng ..như vậy Vì chúng ta rất cần chữa trị những căn bịnh của quá khứ bằng những điều thuốc nói thật và nói thẳng Xin kính chào và kính chúc Anh Thái Anh luôn an mạnh |
|
said this on 11 Oct 2009 8:35:50 PM EST
"Chúng ta phải công minh mà nhận thức rằng chính những biến động của Phật giáo miền Nam đã làm công cụ cho Cộng sản lộng hành và lũng đoạn hàng ngũ Phật tử, góp phần vào cuộc thất thủ của miền Nam"
Dung la an noi bay ba! That thu o mien Nam va dau tranh doi binh dang ton giao trong mot nuoc dan chu VNCH khong lien he gi voi nhau. Ngoai ra, day la nhan thuc cua mot ten cuc doan nhu ong, khong co cong minh ti nao nen dung dung hai chu " chung ta" Phat giao ngay nay dang dau tranh "toi da hoa luc" de giai the phap nan va quoc nan Cong san. Hoa Thuong Thich Quang Do da duoc duoc nhieu co quan nhan quyen kien nghi giai Nobel Hoa binh vi thai do cuong quyet dau tranh chong Cong san cua Ngai. Ong chup mu Phat giao pha hoai VNCH la co y gi khac chang? Cong San, de pha hoai VNCH da lung doan moi hang ngu tu sinh vien, quan doi, tuong lanh, chinh tri gia, va nhieu doan the ton giao, khong rieng gi Phat giao! Ngay ca Vatican va Duc Thanh Cha cung lam cho ong Thieu bat ngo vi nhung tuyen bo than Cong San cua ho vao nam 1974 den 1975. Tuong Nguyen Chanh Thi la nguoi chong Cong San thang tay, lap bao chien tich. Ong ay noi loan dao chanh ong Diem phai chang cung gop phan khong nho cho su that thu cua VNCH? Xin cac ban doc dung lam lan dua tren nhung gi ong Nguyen Khoa Thai Anh tuyen bo! Phat Giao khong he pha hoai VNCH ma con giup cho moi nguoi thay ro su tot dep cua VNCH, mot nuoc dan chu ma trong do moi su dau tranh doi hoi binh dang va dan chu deu duoc nho on va ca ngoi. Phat giao tiep tuc dau tranh ben bi de giup con nguoi thoat khoi Phap Nan va Quoc Nan cong san. Cho du nay co le Thich tri Sieu da quay sang quy hang CS nhung ma ban than ong cung chiu dung muoi mot nam tu tu nam 1979 de dau tranh cho Phat giao va quoc dan chong tham hoa cS. Vu an song Vinh nam 1979 van chua sang to la co bao nhieu vi Tang doi tu thieu khap dong bang song Cuu Long Phat giao van tiep tuc bi bat bo bo tu nhieu nhu com bua vi chong doi chinh sach "Dot dinh pha chua " cua CS de xay dung "con nguoi moi xa hoi moi" ngu xuan tu nam 1975 den nay. Vu Bat Nha la vu lon duoc len bao chi thong tin. Hang loat cac chua chien, am tu nho cua Phat giao bi xua duoi dong cua, pha phach hay tich thu lien tuc tu nam 1975 den nay. Phat giao bi dan ap la chuyen thuong ngay o VN sau nam 1975 "Chi co hoang so moi su dung bao luc" Thanh Gandhi tuyen bo nhu vay. Cong san so suc manh nhan tam cua Phat Giao nen muon tran ap. De coi CS tran ap duoc bao lau! Phat giao an sau vao trong tu tuong cua biet bao nhieu Dang vien ngay nay, va cang ngay giup cho Dang vien nhan thuc duoc gia tri Nhan Qua! Ly luan cua CS va cua Dang dang cang ngay cang bi thuc tien va ly luan Phat Giao pha vo. DCS VN dang lo so vo cung! Ong no luc benh vuc toi da mot ten can bo vH Cs gop phan khong nho cho sup do cua VNCH ( chac deu nay ong khong the choi cai) ma lai quy chup mot hang ngu chong doi Cs dong dao va cong khai ngay tu ngay dau, CS phai rung so tung ngay, la pha hoai VNCH la the nao? Dinh lam cai chuyen "con tom boi nguoc" chang? Nguoi ta khong cho con di du hoc o gan nha cua ong, chac la so ong lam hu may chau, cho lap truong cua Dang dau con ai theo ma so mat! Hoi cho ky lai ba vo ong Diem roi tuyen bo cung chua muon! Ngoai ra cung dung voi va chup mu toi la nguoi cua Phat Giao cho nen benh vuc Phat giao giong nhu lan truoc noi toi la ... Viet Kieu ben do de roi bi ho lan nua! "Moa" la nguoi co cay thanh gia deo ngay co! Nguyen Trong Dan |
|
said this on 12 Oct 2009 2:10:09 AM EST
Xin chao Ong Nguyen Khoa Thai Anh,
Truoc het toi rat tam dac bai viet cua Ong,vua ro rang vua khach quan,chung to Ong da am hieu hoan canh chinh tri kho khan cua chinh quyen Mien Nam VN.Toi tien doan Ong cung da doc sach cac su gia chan chinh viet ve hai che do De I va DeII nen Cong Hoa Mien Nam va nhat la cac sach bao ngoai quoc,sau nay duoc giai mat noi ve tinh hinh VN truoc 1975( chu khong phai sach hoi ky cua cac phan tuong nhu D.Mau,C.Thi,Don ,Dinh an tien My de chay toi..).Cam on Ong ve bai viet nay. Toi xin co vai loi voi Ong Nguyen Trong Nhan:ong viet lang bang nhieu thu va co nhung cau hoi nhu thach thuc Ong Thai Anh.Vi du nhu cau"Ong chup mu Phat Giao pha hoai VNCH la co y gi khac chang?" v.v..Te ra Ong chang doc sach bao tac gia ngoai quoc viet tinh hinh chinh tri phuc tap cua Mien Nam VN.Chac Ong con nho vao thoi diem 30 thang 4 nam 1975,khi khoi sung chua tan trong cac thanh pho Mien Trung,thi cac thay da phat co giai phong di chao mung va don doan quan Bo doi cs vao thanh.Tai Saigon thi cac thay cao tang cung mo tiec an mung ngay Giai Phong Mien Nam.Va moi day,trong vu cuong quyen cs VN dan ap TV Bat Nha ,Thay Nhat Hanh da te nhi phien trach O.CTCS Nguyen Minh Triet,noi dung tong quat nhu the nay:"Thoi ky Cach Mang chong My cuu Nuoc,Chua Chien la noi cuu mang,giup do cac chien si cach mang.Hom nay nhung nguoi pha Chua,dan ap tang ni TV Bat Nha, khong phai la nhung nguoi CS".Ong Nguyen trong Dan nghi sao? Ong lai noi khong dung su that"Vu Bat Nha la vu lon duoc len bao chi thong tin".Bao chi nao,thong tin nao?neu Ong khong xac dinh ro la cua ai,nguoi ta nghi Ong bat chuoc cach coi cua phat ngon vien ba Nguyen Phuong Nga, Bo Ngoai Giao CS Ha Noi do. Them nua,Ong lai khen O Nguyen Chanh Thi,mot tuong vu dong vo muu.Nam 1966 tu lenh quan doan I mien Trung,bi ap luc cua may thay Chua Tu Dam,chong lai Trung Uong,muon lap vung tu tri.Ong Nguyen Cao Ky chi thi cho tuong Nguyen Ngoc Loan(Tu lenh CSQG) den bat Ong Thi tai tu that,the la tuong anh hung cua Ong tieu tung. Ong co y kien la quyen cua Ong,viec chi ma Ong phai layTHANH GIA GIA(false cross) mang vao nguoi de hu nguoi khac tin Ong. Sau cung,chuc Ong manh de viet than trong hon.Tran Ba Thuyet California. |
|
said this on 15 Oct 2009 8:27:26 PM EST
Thua anh Thuyet,
Lan truoc, ong NKTA voi va chup mu toi la Viet kieu ben do nen co dieu kien chi trich nhung ten can bo VH CS. Toi so lan nay ong NKTA lai chup mu toi la nguoi Phat giao nen benh vuc Phat giao mot cach cuc doan nen moi cho ong ay biet la toi khong phai Phat tu. Ngay 30thang tu nam 1975, nhieu nguoi con nhe da nghi chien tranh da cham dut thi phai an mung vi chem giet, dau thuong khong con nua. Di nhien, thanh phan nam vung ( Viet COng Nam Vung) doi lot Phat Giao lo mat ho hao bieu tinh khong phai la khong co. Hon nua, toi nho khong lam la chinh CS da buoc rat nhieu nguoi dan , 5 gio sang phai ra xep hang bieu tinh mung chien thang ( That tinh toi khong nho ro ngay nao) Bieu tinh do co le it nhieu co su mien cuong thuc ep cua bon Cong An 30/4. Con chuyen thay Nhat Hanh tuyen bo sai lech, toi khong duoc biet! Vu Bat nha co duoc dang qua loa tren cac trang bao va cac trang mang cua nha nuoc voi giong dieu mot chieu xuyen tac che bai re tien thuong co, thuc su anh Thuyet muon truy tim van ra, vi du nhu trang mang VNN,... Doc sach la mot le ma sach dung hay khong la le khac! Mong anh hieu cho. Con tuong Thi, that tinh dau the goi la CS duoc! Huu dung vo muu hay khong thoi thi de moi nguoi phan xet vay! Nhung toi khong dong y la Phat giao that su co tinh pha hoai VNCH. Con CS khong chi co loi dung Phat Giao khi pha hoai VNCH. Toi tin tuong rang bao nguoi linh VNCH nga xuong, qua nua la Phat Giao. Khong biet anh Thuyet nghi sao? Cam on anh toi van khoe de chong Cong dai dai Nguyen Trong Dan |
|
said this on 13 Oct 2009 11:26:48 AM EST
Quote:
"Chúng ta phải công minh mà nhận thức rằng chính những biến động của Phật giáo miền Nam đã làm công cụ cho Cộng sản lộng hành và lũng đoạn hàng ngũ Phật tử, góp phần vào cuộc thất thủ của miền Nam" . Tôi lại thấy nhận định này đúng. . Nếu nhìn sự vật cho rõ chúng ta sẽ thấy có những nhóm Phật giáo khác nhau. Những người đáng được kính trọng như Hoà thượng Thích Quảng Độ và những người như TTT Trí Quang rõ ràng "góp phần vào sự thất thủ của miền Nam" . |
|
said this on 11 Oct 2009 8:37:42 PM EST
Nền Phật Đạo Việt Nam tự xa xưa là một nền Phật đạo có tính đặc sắc riêng biệt, nó có phần nào khác với nền Phật Đạo cuả Trung Hoa cũng như một số các nước ĐNÁ. Tính dấn thân hoà quang hổn tục để giử nước cứu đời, với một tâm lực mang tính Đại Thưà trong hệ thống Phật Giáo thế giới.
Phương pháp tu cuả Làng Mai không ít thì nhiều còn có những nét đặc biệt cuả nền Phật Đạo Việt Nam, sự dấn thân để trở về nước cũng nói lên một phần nào ước nguyện hộ pháp, mà trong đó cũng có phần mong muốn gìn non giử nước, trước hoạ lấn sang cuả kẻ bành trướng cũng như thức tỉnh những kẻ mê muội. Sự dấn thân hoà quang hổn tục đó, không ít thì nhiều cũng chẳng ngoài cái chủ đích là bảo vệ đất nước, sự cần thiết mà lúc nào cũng như thời nào, luôn đặt để dân Việt ta phải chiụ đựng dai dẳn lâu dài mãi mãi trước hoạ cường xâm đến từ phương Bắc cuả nước ta. Một nền đạo lý TỨ ÂN, mà lúc nào cũng coi trọng Ân Tổ Tiên và Ân Đất Nước lên hàng đầu, trước cả Ân Tam Bảo và Ân Đồng Bào Nhân Loại. Nói đến nền Phật Đạo Việt Nam, mà không nói đến nguồn đạo lý Tứ Ân đó, thì chẳng khác gì một con người đã bị chột mà lại chỉ còn có một con mắt nhậm đỏ; để rồi luôn luôn lúc nào cũng chỉ thấy có một phiá, một hướng đi trong mê muội và rất cực đoan trong mọi ý thức phán đoán và suy luận. Qua sự xâm lược nước ta đến từ phương Bắc trong từng thời kỳ, sự du nhập một nền Phật Đạo hướng theo hữu tướng bên ngoài rất thịnh hành trong hàng ngủ vua quan đời Đường bên Trung Hoa với việc trọng vọng Đại Sư Thần Tú. Chuà cao tượng Phật sơn son phết vàng, mỏ chuông đọc tụng ngân nga Phạn Ngữ, xá mã cầu siêu cầu đảo cúng dường, chính là cốt lõi cuả nền Phật Đạo cuả ngài Đại Sư Thần Tú, nó đã được vua quan tôn vinh nên rất thịnh hành ở đời Đường cuả Trung Hoa lúc bấy giờ. Nền Phật Đạo cuả Việt Nam hiện tại vẫn còn mang một hình bóng cuả nền Phật Đạo cuả Đại Sư Thần Tú, vẫn duy trì vì quyền lợi nhiều hơn là vì sự tỉnh thức trong lòng hay là ĐEM PHẬT VÀO LÒNG, như ông cha ta đã tu hành với một nguyện lực giử nước cứu dân trước đây. Có thể nói đó là một sự vong thân trong mê muội, mà theo năm tháng nó đã thành một tập nhiểm khó mà thay đổi được. Ruộng tâm là đạo tràng, gìn non giử nước mới là gìn chánh pháp, cưú dân mới là độ thế thù thắng nhất cuả bậc hộ pháp đó vậy. Bởi vì không có công đức nào cao rộng cho bằng bậc hộ pháp, một người tịnh tu nhiều đời nhiều kiếp nhưng vẫn chứng quả vị Phật sau người có công hộ pháp. Đức Từ Phụ Thích Ca và ngài Di Lặc là một minh chứng. Nhờ công hộ Pháp nên Đúc Thích Ca đắc quả vị Phật trước ngài Di Lặc, đó là kim ngôn cuả chính Đức Phật tuyên dạy, để lại cho người Phật tử nghiệm xét theo đó mà hành đạo. Chỉ có lòng từ ái cuả Chuá cũng như dạ từ bi cuả Phật, mới có thể làm thức tỉnh được toàn dân Việt trong và ngoài nước, cũng như chỉ có nó mới có thể làm cho mọi người ngồi lại gần nhau hơn nưã, tương hoà tương thuận thì mới mong vượt lướt khỏi cơn nguy biến cho cả dân tộc trong những ngày sắp tới. Vì Chuá và Phật là luôn ở trong lòng mỗi người, không bao giờ có Chuá và Phật nào khác ở ngoài con người, tất cả đều có một gốc chung, đó là con cuả Thượng Đế. Hãy cùng nhau hướng về phiá trước, vứt bỏ đi những vướn viú ràng buộc tâm tư trong quá khứ, đó mới chính là con đường ngắn nhứt cuả dân Việt ta, để tiến bước cùng nhau chấn hưng xây dựng dân chủ dân quyền trong ngày mai, với một tấm lòng son sắt không lay không chuyển. Xin trân trọng. |
|
said this on 11 Oct 2009 10:41:35 PM EST
Tản mạn về sự khủng bố đạo pháp o Lâm Đồng
Năm trước trên diễn đàn DCV có một bài (vui lắm) hình như là "A Big Hug!" anh tác giả có một thứ tình cảm thiệt là rộng rãi anh không muốn tranh cãi hận thù, mà chỉ muốn a big hug với những bạn bè, những người anh thân mến. Năm nay, trước cảnh bảo tàn, vô luân, vô pháp của công an vixi, anh nói tới "Tinh thần Vô úy" của 400 nam-nữ tu sĩ của tu viện Bát Nhã...Họ không sợ hãi trước sự khủng bố của đám đông công an đồng phục cũng như thường phục, đám này dùng đủ mọi thứ như chửi rủa tục tữu, ném chất bã thải vô áo quần, thân thể những tu sĩ khi họ đang làm lễ và ngồi thiền (tu tập) trên chánh điện, mà như anh Thái Anh cho là rất lẫm liệt, và trang nghiêm, họ vững như những cây thông trên đồi, không hề xúc động trước sự mạo phạm dơ dáy của những kẻ 'vô thần'! Anh nghiệm thấy rằng "Chánh Đạo" bao giờ cũng sáng ngời trước sự tấn công của bạo lực ma vương. Ai mà chẳng bất bình khi thấy những hành động trắng trợn xâm phạm tới đức tin của nhân loại. Ai mà chẳng kinh tởm trước hành động lang sói giữa loài người với nhau. Công an (công quyền) là đại diện cho luật pháp, là được tổ chức để bảo vệ sự an ninh cho dân chúng, để chống sự bạo động gây nên bởi bọn người vô pháp, vô luân...Vậy mà...ở những người công an nhân dân vixi này lại ỷ vô bộ đồng phục, quyền hành của chức vụ để hành hung tới đổ máu,tới khi nạn nhân chết ngất trong bất cứ vụ nào mà công an được điều động tới! Hỡi ơi, những người dân lương thiện kia còn biết trông cậy vô đâu... khi những sự nguy hiểm sảy ra cho cuộc sống của họ? Những nhân viên công quyền này phải chăng từ nhân dân mà ra, lãnh lương từ những đồng tiền "Thuế" của nhân dân; lẽ nào chỉ để trấn áp, hành hạ, đánh đập bất kể từ cụ già tới trẻ nít , không từ cả phụ nữ mang thai ? Lẽ nào những người CS miệng thì nêu lên danh từ "Dân tộc" nhưng chân tay lại dùng sức để đánh đá những "dân tộc" từ chết tới bị thương?! Nếu mà dân chúng không được nêu cao đức tin của họ, thì họ làm sao mà tin tưởng, mà trung thành với người (được) lãnh đạo họ? Rồi khi mà những người cai trị dân kia, cần đến lực lượng của nhân dân...thì liệu những người này còn có đước sự tin theo của dân chúng không nhỉ ? Chúc sức khỏe anh Nguyễn Khoa Thái Anh. Kính. |
|
said this on 11 Oct 2009 11:35:25 PM EST
Tôi hoàn toàn đồng ý với NKT.Anh và tôi thiển nghĩ NĐXuân lên tiếng với tư cách 1 Phật tử biết sám hối khi cái chết sắp cận kề
nên ông ta mới thấy danh vọng chỉ là vô thường.Trẻ tuổi thì điên cuồng còn tuổi già thì biết thân phận hữu hạn của mình. Có điều là mấy chục năm ông tin vào Đảng nay mới nghi ngờ có kẻ xâm phạm đến tín ngưỡng của mình.Nếu không thì ông một mực bênh vực đảng của ông đến cùng ! Muộn còn hơn không ! Xin hỏi nhỏ NKTA.rằng NKDH.từng là nữ sinh viên Luật khoa Huế (của dòng họ NK.nổi danh) hiện nay ở Mỹ hay vẫn ở VN.Đa tạ. |
|
said this on 12 Oct 2009 12:50:00 AM EST
Thưa người mang bí danh Nhật Lệ,
Nếu muốn nói đến Nguyễn-Khoa Diệu Hiệp thì hiện nay DH đang ở Union City, thuộc bang California, cách San José 20 phút (lái xe) về phía Bắc. TA |
|
said this on 12 Oct 2009 4:25:14 AM EST
Xin lỗi bạn đọc cho phép tôi gửi lời đa tạ.
Xin cám ơn Nguyễn Khoa Thái Anh rất nhiều. NKDH.từng nổi tiếng là hoa khôi Viện Đại học Huế. Chúc sức khoẻ NKTA. |
|
said this on 12 Oct 2009 5:56:54 AM EST
Có một người cần nên nhắc, đó là tướng Nguyễn Khoa Nam mà người dân nam gọi ông là bậc thánh. Người VC khi còn cầm quyền không giám nói mạnh nhưng khi về vườn thì lên tiếng, thiết tưởng có còn hơn không. Trái lại Đặng Tiểu Bình dám nói khi ông đang nắm quyền,sau đó mấy chàng VC theo đuôi.
Vụ Bát Nhã chưa kết thúc nhưng tượng bông hồng cài áo bị bọn xã hội đen, có sự hổ trợ của công an bị đập gảy tay, gảy chân nhưng chỉ trong một đêm được VC lắp tay chân bị gảy để che mắt nhân viên sứ quán Mỹ. Sau đó tuyên bố không có bạo hành ở Bát Nhã. Tướng giáp là người anh hùng điện biên bị VC chụp mũ CIA mà chưa dám nói mạnh cho nên tôi cũng hiểu tính hèn của người VC, không đáng trách mà đáng thương. Người VC bây giờ khác với xưa, vì tiền bạc quá nhiều nên không dám nói, sợ mất cơ hội làm giàu nên quay mặt làm ngơ trước nỗi khổ đau của quần chúng. Vụ bào hành ở Bát Nhã chỉ có vài cán bộ lên tiếng một cách lẻ tẻ cũng vì sợ cái túi tiền của mình bị mất, mất tiền là điều tối kỵ. Bây giờ người ta ở VN yêu tiền nhiều hơn yêu nước. Nếu VC trấn áp mạnh vấn đề tham nhũng tôi tin chắc tinh thần quật khởi sẽ mạnh, ngay tên bí thư đảng cũng nỗi lên làm loạn. Nếu anh Tàu phương bắc tự nhiên nỗi cơn điên phát hỏa đánh chiếm Phú Quốc, tôi tin chắc tướng lãnh VC trước tiên là nghĩ tiền đô la và vàng hảy cất ở đâu sau đó mới kêu gọi toàn dân cứu nước. |
|
said this on 13 Oct 2009 1:22:09 AM EST
"Dòng họ Nguyễn-Khoa càng đi vào Nam càng giữ được bản chất lương thiện của mình".
Đó là câu nói ám chỉ đến tướng Nguyễn khoa Nam, người hùng của QLVNCH, người hùng của dân tộc VN, đã tự sát để đền nợ nước và tạ tội với Tổ tiên vì không chận đứng được làn sóng xâm lăng của bầy quỷ đỏ, tay sai Nga Tàu! Cũng hàm ý những tay Nguyễn khoa ở phía Bắc như NK Văn, Điềm,..., là những kẻ bất lương! |
|
said this on 13 Oct 2009 3:32:18 AM EST
Tôi thật lòng ao ươ'c nhân vụ Ba't Nhã này, tâ't cả chu'ng ta cùng nhận thậ'y rõ bản châ't lưu manh, xảo quyệt của ĐCS VN, và xa'c định rằng chỉ co' ĐCS do HCM gây dựng là tội đồ lơ'n nhâ't của dân tộc VN này. Còn laị tâ't cả dù cho ai đã từng là Đảng Viên lâu năm, như NĐX, mà nay thâ'y được ca'i sai của ĐCS và đư'ng về cội nguồn dân tộc thì chu'ng ta cùng mở rộng vòng tay chào đo'n. Bản thân tôi, cha mẹ tôi là những người gô'c miền Bă'c, nhưng chạy vô Nam sinh sô'ng. Giòng họ còn lâi miền Bă'c cũng co' người bị nhà nươ'c CS thủ tiêu. và cũng co' người phải đi bộ đội vô nam cầm su'ng bă'n giê't anh em họ hàng miền nam trên chiê'n trường. Bây giò thì họ cũng ngã ngửa ngưởi ra ma than rằng cuộc chiê'n là vô ly', anh em giê't nhau. Tôi đọc bài viê't về tươ'ng Nguyễn Khoa Nam, Lê văn Hưng, mà không thể cầm được nươ'c mă't. Nhưng miền bă'c củng co' biê't bao nhiêu người bỏ xa'c trong những trận B52 vậy.
Theo tôi, Người VN không ai thă'ng trận cả, chi co' hàng xo'm Bă'c phương thă'ng trận trong cuộc chiê'n VN huynh đệ tưong tàn thôi. Bây giờ chu'ng ta đừng xỉ vả nhau, mà cùng đâ'u tranh vơ'i nhà cầm quyền CS VN trươ'c tâ't cả nhữnh hành động bỉ ổi của họ đô'i vơ'i dân tộc VN, vơ'i truyền thô'ng tổ tiên VN, và những tha'i độ + hành động hèn hạ trươ'c đàn anh Tàu cộng. Chu'ng ta hãy ky' tên đòi họ phải tư'c khă'c trả ca'c thầy Pha'p Tu, Pha'p Sỹ đoàn tụ vo'i ca'c tăng thân Ba't Nhã. Chu'ng ta tô' ca'o ca'c phiên tòa mọi rợ xử a'n ca'c anh chị yêu cầu dân chủ, chô'ng tham nhũng. Chu'ng ta tìm ca'ch thông tin cho mọi ngưởi trong và ngoài nươ'c biê't họ đã dùng chiêu thư'c tâ'n công bằng phân hôi, bo'p vào chỗ ki'n của ca'c tâng thân. và chu'ng ta cùng gửi thư cảm ơn đê'n ca'c co sở truyền thông, RFI, BBC, vân vân, khi họ đưa ca'c thông tin, phỏng vâ'n kịp thời c'ac nạn nhân đa'ng thương cũng như ca'c vị tăng thân vô cùn can đảm và râ't mực từ bi đa'ng ki'nh. Cầu xin cho nươ'c VN sơ'm co' được tự do, công bằng. Xin chào tâ't cả qu'y vị |
|
said this on 13 Oct 2009 12:57:11 PM EST
Một khía cạnh của vụ chùa Bát Nhã mà không thấy đề cập đến trên các diễn đàn là các tu sĩ trẻ ở đấy đã cho thế giới thấy rằng CSVN thưc sự là một chế độ đán áp tôn giáo.
Đây là một việc mà những người đang reo hò sung sướng khi thấy đệ tử của TS Nhất Hạnh bị đánh đập, hành hạ không làm được. |
|
said this on 29 Oct 2009 7:18:32 PM EST
Bat cu ton giao nao cung deu co nhung tin do cuong tin va nhe da vi the ho de bi bon cong san loi dung va anh huong,nhat la
Phat giao co to chuc rat la long leo... Hi anh Thai Anh, bai anh viet rat hay,nhan dinh rat chinh xac. Tinh co vo webside danchimviet xem thay hinh anh, toi thay quen quen hinh nhu anh con co mot ten nua la Doc Anh va co hai nguoi chi ten la Dieu Luu va Dieu Man phai khong?Hoi truoc nam Mau Than,anh thinh thoang co den choi voi nguoi cau thu Chin cua toi,neu toi khong lam.? Toi ten la Kim Cuc chau cua ong Nguyen van Nam,hien dang song o Tay Duc. |


Author/Admin)