- Trang Chủ
- Người Việt Nước Ngoài
- Tôi không cảm thấy tự hào khi là người Việt
Tôi không cảm thấy tự hào khi là người Việt
- Tác Giả Đỗ Trường
- Đăng ngày 03.10.09
- Người Việt Nước Ngoài
Đó là suy nghĩ của ông bạn già, nguyên là giảng viên đại học, sống và làm việc tại Đức từ năm 1964. Cũng theo lời kể của anh, từ ngày về hưu, có nhiều phái đoàn trong nước sang, hoặc các hội đoàn người Việt hay mời anh giúp, thông dịch tiếng Đức. Không hiểu tại sao, các hội đoàn, các bậc cha mẹ thường gắn vào miệng các cháu thanh thiếu niên, nói tiếng Việt chưa sõi câu “Chúng cháu tự hào mình là người Việt nam“ như một cái máy, khi trả lời phỏng vấn báo chí, hay truyền hình. Trong khi, các cháu cứ nằng nặc, đòi bỏ quốc tịch Viêt nam, nhập quốc tịch Đức. Ra đường hoặc đến trường học nhiều cháu không nhận mình là người Việt. Ngay bản thân bậc cha mẹ các cháu cũng phải giấu biến cái đuôi Việt của mình. Bằng chứng rất ít quán ăn, cửa hàng chủ người Việt , đặt tên cửa hàng bằng tên của quê hương, tổ quốc mình, mà toàn lấy tên ông Thái, ông Nhật, ông Tầu. Tên Việt chỉ được sử dụng trong khu chợ người Việt với nhau.
Thật vậy, chúng ta - TỰ RU- mình, không những ở trong nước, mà nó đã lan ra tới hải ngoại. Ông bạn già cảnh báo đó là sự nguy hiểm vô cùng, cho đất nước và thế hệ trẻ. Chúng ta tự hào sao được khi truyền hình Việt nam ra rả trình chiếu các chương trình "trái tim cho em", kêu gọi ủng hộ các cháu nghèo hoàn cảnh khó khăn, thất học, v..v.v (Cũng theo anh bạn già này, đây cũng là một kiểu ăn mày). Ngay sáng nay thôi, báo chí trong nước đồng loạt đăng tin, một thanh niên 25 tuổi ở ngay thủ đô Hà Nội bị rắn độc cắn không có tiền chữa trị, người vợ xin cho chồng ra viện để về nhà chết. Số tiền chữa trị cho thanh niên này tính ra, không bằng một bữa nhậu của một ông ĐẦY TỚ nhân dân. Nghĩ mà đau đớn, rẻ mạt, sinh mạng người dân quê tôi.
Vấn đề đặt ra, trách nhiệm của chính phủ, xã hội ở đâu? Tại sao vô trách nhiệm như vậy. Đất nước cũng như một gia đình, chính phủ phải là trụ cột ,phải lo cho đời sống con dân của mình. Không làm được, thay cho những lời tốt đẹp sáo rỗng, mời các vị đứng sang một bên, nhường đường cho người khác. Đành rằng đã nghèo là hèn (làm sao mà tự hào được). Nhưng tôi cho rằng các quan chức Việt nam không nghèo một chút nào, nhìn họ và con cái họ sinh hoạt thì rõ thôi. Có một ông đứng đầu một ngành của tỉnh PT (tôi xin giấu tên cho ông), có con du học tự túc ở Đức, khi ông sang Đức thăm con, ăn tiêu của cha con ông, nếu bà thủ tướng hay các nhà đại tư bản Đức nhìn thấy cũng phải vái phục. Đấy chỉ là lãnh đạo ngành, của một tỉnh nghèo.
Tự hào sao được, khi gần tám mươi phần trăm người dân quê hương tôi sống bằng nông nghiệp, không có bảo hiểm y tế, không có tiền hưu trí, mặc dầu họ đã đóng thuế hàng năm cho nhà nước. Dạ dầy nông dân quê tôi cũng bị thắt lại vì mất đất cho đô thị hóa môt cách vô tổ chức, những sân golf, tennis của những ông tư bản trọc phú dưới vỏ bọc doanh nhân, những khu công nghiệp, nhà máy chứa đầy vi trùng, mầm mống của ung thư, đang hủy diệt sự sống trên quê tôi .
Ông Vũ Trọng Phụng có sống lại , tôi bảo đảm ông sẽ viết tiếp nhân vật Xuân tóc đỏ. Các quan hệ dòng họ, làng xóm cũng đang được cân đo đong đếm bằng tiền bạc. Không hiểu tại sao cán bộ ở VN đã không làm được việc, thiếu trách nhiệm lại tham quyền cố vị đến thế. Nói ra lại bảo vạch áo cho người xem lưng, ngay trong dòng họ tôi cũng vậy, sao mà nhiều ông làm cán bộ đến thế, ông nào cũng thích làm, máu làm. Đã lâu rồi, nhân có một đám giỗ trong họ, có đầy đủ các ông to bà lớn tham dự, trong lúc khật khừ bia rượu, tranh luận với mấy ông em họ, tôi tôi hăng lên, thốt ra câu: Chẳng có cái nghề nào dễ làm bằng nghề cán bộ lãnh đạo, ông nông dân cũng có thể làm bộ trưởng được, vì có ông quái nào dám gánh trách nhiệm đâu... Tôi chưa nói hết câu, ở mâm trên tất cả ánh mắt dồn về phía tôi, mặt các bác phừng phừng:
- Cái thằng ăn nói hàm hồ, có im đi không.
Tự hào sao được, khi người dân quê tôi đã phải xa hương cầu thực nhưng vẫn lạnh nơi tình người. Năm 1996, sứ quán Việt Nam vẫn còn ở Bonn, Berlin chỉ có lãnh sự quán. Tệ nạn vợ con cán bộ sứ quán mở hàng bán báo, bán phở ngay phòng chờ đã dẹp bỏ. Nhưng tính trịnh thượng, công quyền như kiểu xin cho của cán bộ sứ quán với con dân của mình vẫn không có chiều hướng giảm. Một nhân viên tiếp nhận hồ sơ của lãnh sự quán Berlin tên Cường, năm ấy ông khoảng ngoài ba chục, mặt lúc nào cũng đỏ như gà chọi, ngón tay đeo hai ba loại nhẫn vàng chóe, cổ tay lủng liểng vòng bạc, cổ đeo thêm dây chuyền vàng, chườm ra khỏi áo mầu mỡ gà. Gặp ông, người ta cứ ngỡ gặp ông chủ giầu có nào đó trong phim Hồng Kông. Ông hét ông mắng xa xả, những người đến nộp đơn từ, khi viết sai hay thiếu, hoặc làm phật ý ông . Từ bé đến lớn, từ già đến trẻ, từ người học nhiều, đến kẻ ít học, ông chửi tuốt tuồn tuột, không kiêng nể một ai. Nhiều người yếu bóng vía, đưa giấy tờ cho ông,hai tay cứ run cầm cập. Có nhiều ý kiến phản ánh về đến cả Việt nam, nhưng chẳng ai làm gì được ông, vì bố ông còn đương chức to vật vã ở bộ ngoại giao.
Cũng mùa đông năm ấy, trời rét lắm, ông khật khưỡng bia rượu đâu đó về khuya, bị trúng gió độc lăn đùng ra chết. Nghe nói, biết tin này, có nhiều người Việt ở Đức mở rượu ăn mừng. Ôi! Cái tình người Việt nỡ đối xử với nhau như thế này sao? Bây giờ sứ quán VN đã chuyển về Berlin, trông có vẻ khang trang , nhưng không có chỗ đỗ xe cho khách, như các cơ quan công quyền Đức. Chỉ khổ cho các bác ở các thành phố khác đến làm việc, chưa quen đường tìm mãi mới có chỗ đỗ xe. Bẵng đi cũng đến gần chục năm, tôi cũng không đến sứ quán vì chẳng có công việc gì. Lúc nào nhớ nhà quá, cần visa, đã có dịch vụ mang đến tận nhà. Năm ngoái, tôi có lên sứ quán lấy cái giấy thôi quốc tịch của bà vợ (có lẽ về giấy tờ hành chính, Việt Nam làm lề mề chậm chạp,rắc rối nhất thế giới - thời gian từ ngày nộp đơn đến khi nhận kết quả hành nhau đến hai năm rưỡi).
Tôi đến phòng chờ vào đầu giờ sáng, mọi người đã đứng ngồi thấy gần trật phòng. Tôi đứng vào hàng sau ông tây, tay cầm tờ đơn xin visa du lịch. Nhìn lên ,thấy có có hai ô cửa, một nhận hồ sơ, một trả hồ sơ. Phía hông bên trái có một cửa nhỏ, có dán biển báo -WC - (tức là nhà vệ sinh). Thỉnh thoảng lại thấy một nhân viên sứ quán thò đầu ra từ sau cánh cửa nhà vệ sinh, hai mắt đảo đi đảo lại tìm người, rồi vẫy gọi người ngồi dưới cùng, đang mải luyên thuyên chuyện trò. Họ cùng đi khuất vào sau cánh cửa nhà vệ sinh. Họ làm gì thế này, ban ngày ban mặt, hai ông kéo nhau vào nhà vệ sinh, (schwule), đồng cô chăng? Tôi thoáng nghĩ vậy.
Khoảng mươi mười lăm phút, người đàn ông khi nãy hớn hở đi ra, ông nhân viên sứ quán lại thò đầu ra hiệu cho một chị mặt bự phấn son đi vào. Lúc này tôi không nghĩ ông nhân viên sứ quán bị mắc chứng đồng tính nữa, nhưng ông tây cạnh tôi lắc đầu cười, khó hiểu. Thấy lạ, tôi gửi chỗ ông tây, giả vờ vào vệ sinh xem sao. Mở cửa nhà vệ sinh, trời đất ơi, thẳng trước mặt tôi còn một phòng làm việc, bên trái tôi mới là nhà vệ sinh. Không hiểu sao phòng làm việc lại núp sau cái cánh cửa nhà vệ sinh như vậy? Sứ quán thay mặt cho nhà nước CHXHCN Việt Nam lại như thế này sao? Tại sao không thay tấm biển lớn –WC- bằng chữ - Phòng tiếp khách. Trên tường cạnh cửa bên trái treo biển, viết chữ nhỏ bằng ba thứ tiếng,Việt, Đức, Anh, hướng dẫn khách khi cần sử dụng nhà vệ sinh.
Ngay lúc đó tôi mang ý nghĩ này nói với nhân viên sứ quán khi nãy, ông ta nhìn tôi từ đầu đến chân, mặt hầm hầm, khinh khỉnh, có lẽ ông nghĩ tôi cũng như mấy người vì giấy tờ hay đến nhờ cậy xin xỏ ông, mà dám có ý kiến chăng? Qủa thật với phong cách làm việc này, người có những suy nghĩ vô tư ,trong sáng đến mấy, cũng phải nghĩ đến những điều khuất tất trong đó. Và đến bao giờ chúng ta mới hết xấu hổ mỗi khi so sánh hoặc làm việc với cơ quan công quyền nước khác.
Tuần trước, mấy ông bạn có việc đến sứ quán về nói lại , cái biển "WC" vẫn còn nằm chình ình đó. Đến mười giờ tôi cũng rục rịch lên tới cửa tiếp nhận hồ sơ. Trình giấy ủy nhiệm, giấy mời đến lấy giấy thôi quốc tịch và đưa trả cuốn hộ chiếu Việt Nam. Cô nhân viên bảo tôi:
- Ba giờ rưỡi chiều anh quay lại lấy, và nộp 185 €
- Khi nộp hồ sơ, vợ tôi đã nộp 115 € rồi?
- Đó là tiền dịch, công chứng sang tiếng Việt ba bộ hồ sơ thôi quốc tịch. (Cả ba bộ hồ sơ của vợ tôi đều ghi bằng tiếng việt, chỉ duy nhất có giấy bảo đảm cho nhập quốc tịch của Đức, in ngắn gọn trên một mặt giấy phải dịch sang tiếng Việt, đánh máy, copy thành 3 bản mất khoảng mười lăm phút. Thành thật mà nói dân ta nghèo, nhất nhì thế giới, nhưng tiền lệ phí cho các công sở đắt nhất thế giới).
- Tôi xem trên mạng của bộ ngoại giao, tiền lệ phí cho thôi quốc tịch có 150usd, tức hơn 100€ một chút, sao ở đây nhiều gần gấp đôi vậy?
Cô nhân viên không trả lời tôi, cầm hộ chiếu định đi vào phía trong, tôi hỏi tiếp:
- Chị có thể cho tôi xin giấy chứng nhận hủy hộ chiếu được không?
Cô nhân viên không quay mặt lai, gắt:
- Anh này rắc rối quá đấy, chúng tôi thu, rồi chúng tôi sẽ hủy,không cần giấy chứng nhận nữa.
Nằm khèo trên ô tô đánh một giấc dài, ba rưỡi chiều tôi lò dò quay trở lại sứ quán. Lúc này, trong phòng chờ, đông nhộn nhạo như một cái chợ con. Thỉnh thoảng có mấy ông trẻ đến sau, cứ trèo tuốt lên trên, không chịu xếp hàng, làm cho mấy ông tây bà đầm đứng sau lắc đầu ngán ngẩm. Đến 5 giờ chiều, tôi cũng nhận được giấy thôi quốc tịch, sau khi thanh toán đúng 185€. Hỏi xin cái hóa đơn thanh toán tiền, cô nhân viên trả lời tôi:
- Anh chờ đến năm giờ rưỡi mới có, bây giờ không có con dấu ở đây, tôi viết cho anh cái giấy đã nhận tiền.
Mấy người đứng dưới tôi hét toáng lên:
- Lẹ lên ông ơi, hóa đơn hóa từ cái con mẹ gì, chờ bao giờ mới lấy được, nhanh còn về, nhà xa lắm.
Thu tiền không có hóa đơn chứng từ, không hiểu sứ quán quản lý và vào sổ sách như thế nào? Những đồng tiền này có vào ngân khố nhà nước hay lại chảy đi đâu? Báo chí trong nước mấy năm trước đưa tin Bộ ngoại giao lập quỹ ngoài ngân sách, nghĩ đến cứ thấy gai gai trong người.
Tôi viết đến đây mang cho ông bạn già đọc, đọc xong anh bảo:
- Chú viết ra như thế này, thế nào nhiều người không hiểu lại bảo anh em mình nói xấu đất nước.
Từ lâu chúng ta có những quan niệm hoặc những khẩu hiệu kỳ quặc – yêu chế độ tức là yêu nước- Yêu nước tức là yêu chế độ- Phê phán, góp ý cho là nói xấu đất nước, nói xấu tổ quốc, nặng nữa gán nghiến cho cái cái tội phản động. Tại sao chúng ta cứ nhập nhằng lẫn lộn khái niệm Tổ quốc và chế độ là một. Tổ quốc, quê hương ai mà chẳng yêu, chẳng thương, chẳng nhớ, nhưng yêu hay chán ghét chế độ lại là chuyện khác. Đất nước nghèo, dân trí thấp quả thật chẳng có gì để đáng tự hào, khi ta mang quá khứ ra để che lấp.
Đức quốc, 2-10-09.
© Đàn Chim Việt Online
Thật vậy, chúng ta - TỰ RU- mình, không những ở trong nước, mà nó đã lan ra tới hải ngoại. Ông bạn già cảnh báo đó là sự nguy hiểm vô cùng, cho đất nước và thế hệ trẻ. Chúng ta tự hào sao được khi truyền hình Việt nam ra rả trình chiếu các chương trình "trái tim cho em", kêu gọi ủng hộ các cháu nghèo hoàn cảnh khó khăn, thất học, v..v.v (Cũng theo anh bạn già này, đây cũng là một kiểu ăn mày). Ngay sáng nay thôi, báo chí trong nước đồng loạt đăng tin, một thanh niên 25 tuổi ở ngay thủ đô Hà Nội bị rắn độc cắn không có tiền chữa trị, người vợ xin cho chồng ra viện để về nhà chết. Số tiền chữa trị cho thanh niên này tính ra, không bằng một bữa nhậu của một ông ĐẦY TỚ nhân dân. Nghĩ mà đau đớn, rẻ mạt, sinh mạng người dân quê tôi.
Vấn đề đặt ra, trách nhiệm của chính phủ, xã hội ở đâu? Tại sao vô trách nhiệm như vậy. Đất nước cũng như một gia đình, chính phủ phải là trụ cột ,phải lo cho đời sống con dân của mình. Không làm được, thay cho những lời tốt đẹp sáo rỗng, mời các vị đứng sang một bên, nhường đường cho người khác. Đành rằng đã nghèo là hèn (làm sao mà tự hào được). Nhưng tôi cho rằng các quan chức Việt nam không nghèo một chút nào, nhìn họ và con cái họ sinh hoạt thì rõ thôi. Có một ông đứng đầu một ngành của tỉnh PT (tôi xin giấu tên cho ông), có con du học tự túc ở Đức, khi ông sang Đức thăm con, ăn tiêu của cha con ông, nếu bà thủ tướng hay các nhà đại tư bản Đức nhìn thấy cũng phải vái phục. Đấy chỉ là lãnh đạo ngành, của một tỉnh nghèo.
Tự hào sao được, khi gần tám mươi phần trăm người dân quê hương tôi sống bằng nông nghiệp, không có bảo hiểm y tế, không có tiền hưu trí, mặc dầu họ đã đóng thuế hàng năm cho nhà nước. Dạ dầy nông dân quê tôi cũng bị thắt lại vì mất đất cho đô thị hóa môt cách vô tổ chức, những sân golf, tennis của những ông tư bản trọc phú dưới vỏ bọc doanh nhân, những khu công nghiệp, nhà máy chứa đầy vi trùng, mầm mống của ung thư, đang hủy diệt sự sống trên quê tôi .
Ông Vũ Trọng Phụng có sống lại , tôi bảo đảm ông sẽ viết tiếp nhân vật Xuân tóc đỏ. Các quan hệ dòng họ, làng xóm cũng đang được cân đo đong đếm bằng tiền bạc. Không hiểu tại sao cán bộ ở VN đã không làm được việc, thiếu trách nhiệm lại tham quyền cố vị đến thế. Nói ra lại bảo vạch áo cho người xem lưng, ngay trong dòng họ tôi cũng vậy, sao mà nhiều ông làm cán bộ đến thế, ông nào cũng thích làm, máu làm. Đã lâu rồi, nhân có một đám giỗ trong họ, có đầy đủ các ông to bà lớn tham dự, trong lúc khật khừ bia rượu, tranh luận với mấy ông em họ, tôi tôi hăng lên, thốt ra câu: Chẳng có cái nghề nào dễ làm bằng nghề cán bộ lãnh đạo, ông nông dân cũng có thể làm bộ trưởng được, vì có ông quái nào dám gánh trách nhiệm đâu... Tôi chưa nói hết câu, ở mâm trên tất cả ánh mắt dồn về phía tôi, mặt các bác phừng phừng:
- Cái thằng ăn nói hàm hồ, có im đi không.
Tự hào sao được, khi người dân quê tôi đã phải xa hương cầu thực nhưng vẫn lạnh nơi tình người. Năm 1996, sứ quán Việt Nam vẫn còn ở Bonn, Berlin chỉ có lãnh sự quán. Tệ nạn vợ con cán bộ sứ quán mở hàng bán báo, bán phở ngay phòng chờ đã dẹp bỏ. Nhưng tính trịnh thượng, công quyền như kiểu xin cho của cán bộ sứ quán với con dân của mình vẫn không có chiều hướng giảm. Một nhân viên tiếp nhận hồ sơ của lãnh sự quán Berlin tên Cường, năm ấy ông khoảng ngoài ba chục, mặt lúc nào cũng đỏ như gà chọi, ngón tay đeo hai ba loại nhẫn vàng chóe, cổ tay lủng liểng vòng bạc, cổ đeo thêm dây chuyền vàng, chườm ra khỏi áo mầu mỡ gà. Gặp ông, người ta cứ ngỡ gặp ông chủ giầu có nào đó trong phim Hồng Kông. Ông hét ông mắng xa xả, những người đến nộp đơn từ, khi viết sai hay thiếu, hoặc làm phật ý ông . Từ bé đến lớn, từ già đến trẻ, từ người học nhiều, đến kẻ ít học, ông chửi tuốt tuồn tuột, không kiêng nể một ai. Nhiều người yếu bóng vía, đưa giấy tờ cho ông,hai tay cứ run cầm cập. Có nhiều ý kiến phản ánh về đến cả Việt nam, nhưng chẳng ai làm gì được ông, vì bố ông còn đương chức to vật vã ở bộ ngoại giao.
Cũng mùa đông năm ấy, trời rét lắm, ông khật khưỡng bia rượu đâu đó về khuya, bị trúng gió độc lăn đùng ra chết. Nghe nói, biết tin này, có nhiều người Việt ở Đức mở rượu ăn mừng. Ôi! Cái tình người Việt nỡ đối xử với nhau như thế này sao? Bây giờ sứ quán VN đã chuyển về Berlin, trông có vẻ khang trang , nhưng không có chỗ đỗ xe cho khách, như các cơ quan công quyền Đức. Chỉ khổ cho các bác ở các thành phố khác đến làm việc, chưa quen đường tìm mãi mới có chỗ đỗ xe. Bẵng đi cũng đến gần chục năm, tôi cũng không đến sứ quán vì chẳng có công việc gì. Lúc nào nhớ nhà quá, cần visa, đã có dịch vụ mang đến tận nhà. Năm ngoái, tôi có lên sứ quán lấy cái giấy thôi quốc tịch của bà vợ (có lẽ về giấy tờ hành chính, Việt Nam làm lề mề chậm chạp,rắc rối nhất thế giới - thời gian từ ngày nộp đơn đến khi nhận kết quả hành nhau đến hai năm rưỡi).
Tôi đến phòng chờ vào đầu giờ sáng, mọi người đã đứng ngồi thấy gần trật phòng. Tôi đứng vào hàng sau ông tây, tay cầm tờ đơn xin visa du lịch. Nhìn lên ,thấy có có hai ô cửa, một nhận hồ sơ, một trả hồ sơ. Phía hông bên trái có một cửa nhỏ, có dán biển báo -WC - (tức là nhà vệ sinh). Thỉnh thoảng lại thấy một nhân viên sứ quán thò đầu ra từ sau cánh cửa nhà vệ sinh, hai mắt đảo đi đảo lại tìm người, rồi vẫy gọi người ngồi dưới cùng, đang mải luyên thuyên chuyện trò. Họ cùng đi khuất vào sau cánh cửa nhà vệ sinh. Họ làm gì thế này, ban ngày ban mặt, hai ông kéo nhau vào nhà vệ sinh, (schwule), đồng cô chăng? Tôi thoáng nghĩ vậy.
Khoảng mươi mười lăm phút, người đàn ông khi nãy hớn hở đi ra, ông nhân viên sứ quán lại thò đầu ra hiệu cho một chị mặt bự phấn son đi vào. Lúc này tôi không nghĩ ông nhân viên sứ quán bị mắc chứng đồng tính nữa, nhưng ông tây cạnh tôi lắc đầu cười, khó hiểu. Thấy lạ, tôi gửi chỗ ông tây, giả vờ vào vệ sinh xem sao. Mở cửa nhà vệ sinh, trời đất ơi, thẳng trước mặt tôi còn một phòng làm việc, bên trái tôi mới là nhà vệ sinh. Không hiểu sao phòng làm việc lại núp sau cái cánh cửa nhà vệ sinh như vậy? Sứ quán thay mặt cho nhà nước CHXHCN Việt Nam lại như thế này sao? Tại sao không thay tấm biển lớn –WC- bằng chữ - Phòng tiếp khách. Trên tường cạnh cửa bên trái treo biển, viết chữ nhỏ bằng ba thứ tiếng,Việt, Đức, Anh, hướng dẫn khách khi cần sử dụng nhà vệ sinh.
Ngay lúc đó tôi mang ý nghĩ này nói với nhân viên sứ quán khi nãy, ông ta nhìn tôi từ đầu đến chân, mặt hầm hầm, khinh khỉnh, có lẽ ông nghĩ tôi cũng như mấy người vì giấy tờ hay đến nhờ cậy xin xỏ ông, mà dám có ý kiến chăng? Qủa thật với phong cách làm việc này, người có những suy nghĩ vô tư ,trong sáng đến mấy, cũng phải nghĩ đến những điều khuất tất trong đó. Và đến bao giờ chúng ta mới hết xấu hổ mỗi khi so sánh hoặc làm việc với cơ quan công quyền nước khác.
Tuần trước, mấy ông bạn có việc đến sứ quán về nói lại , cái biển "WC" vẫn còn nằm chình ình đó. Đến mười giờ tôi cũng rục rịch lên tới cửa tiếp nhận hồ sơ. Trình giấy ủy nhiệm, giấy mời đến lấy giấy thôi quốc tịch và đưa trả cuốn hộ chiếu Việt Nam. Cô nhân viên bảo tôi:
- Ba giờ rưỡi chiều anh quay lại lấy, và nộp 185 €
- Khi nộp hồ sơ, vợ tôi đã nộp 115 € rồi?
- Đó là tiền dịch, công chứng sang tiếng Việt ba bộ hồ sơ thôi quốc tịch. (Cả ba bộ hồ sơ của vợ tôi đều ghi bằng tiếng việt, chỉ duy nhất có giấy bảo đảm cho nhập quốc tịch của Đức, in ngắn gọn trên một mặt giấy phải dịch sang tiếng Việt, đánh máy, copy thành 3 bản mất khoảng mười lăm phút. Thành thật mà nói dân ta nghèo, nhất nhì thế giới, nhưng tiền lệ phí cho các công sở đắt nhất thế giới).
- Tôi xem trên mạng của bộ ngoại giao, tiền lệ phí cho thôi quốc tịch có 150usd, tức hơn 100€ một chút, sao ở đây nhiều gần gấp đôi vậy?
Cô nhân viên không trả lời tôi, cầm hộ chiếu định đi vào phía trong, tôi hỏi tiếp:
- Chị có thể cho tôi xin giấy chứng nhận hủy hộ chiếu được không?
Cô nhân viên không quay mặt lai, gắt:
- Anh này rắc rối quá đấy, chúng tôi thu, rồi chúng tôi sẽ hủy,không cần giấy chứng nhận nữa.
Nằm khèo trên ô tô đánh một giấc dài, ba rưỡi chiều tôi lò dò quay trở lại sứ quán. Lúc này, trong phòng chờ, đông nhộn nhạo như một cái chợ con. Thỉnh thoảng có mấy ông trẻ đến sau, cứ trèo tuốt lên trên, không chịu xếp hàng, làm cho mấy ông tây bà đầm đứng sau lắc đầu ngán ngẩm. Đến 5 giờ chiều, tôi cũng nhận được giấy thôi quốc tịch, sau khi thanh toán đúng 185€. Hỏi xin cái hóa đơn thanh toán tiền, cô nhân viên trả lời tôi:
- Anh chờ đến năm giờ rưỡi mới có, bây giờ không có con dấu ở đây, tôi viết cho anh cái giấy đã nhận tiền.
Mấy người đứng dưới tôi hét toáng lên:
- Lẹ lên ông ơi, hóa đơn hóa từ cái con mẹ gì, chờ bao giờ mới lấy được, nhanh còn về, nhà xa lắm.
Thu tiền không có hóa đơn chứng từ, không hiểu sứ quán quản lý và vào sổ sách như thế nào? Những đồng tiền này có vào ngân khố nhà nước hay lại chảy đi đâu? Báo chí trong nước mấy năm trước đưa tin Bộ ngoại giao lập quỹ ngoài ngân sách, nghĩ đến cứ thấy gai gai trong người.
Tôi viết đến đây mang cho ông bạn già đọc, đọc xong anh bảo:
- Chú viết ra như thế này, thế nào nhiều người không hiểu lại bảo anh em mình nói xấu đất nước.
Từ lâu chúng ta có những quan niệm hoặc những khẩu hiệu kỳ quặc – yêu chế độ tức là yêu nước- Yêu nước tức là yêu chế độ- Phê phán, góp ý cho là nói xấu đất nước, nói xấu tổ quốc, nặng nữa gán nghiến cho cái cái tội phản động. Tại sao chúng ta cứ nhập nhằng lẫn lộn khái niệm Tổ quốc và chế độ là một. Tổ quốc, quê hương ai mà chẳng yêu, chẳng thương, chẳng nhớ, nhưng yêu hay chán ghét chế độ lại là chuyện khác. Đất nước nghèo, dân trí thấp quả thật chẳng có gì để đáng tự hào, khi ta mang quá khứ ra để che lấp.
Đức quốc, 2-10-09.
© Đàn Chim Việt Online
Rỉ Tai
10 Responses to "Tôi không cảm thấy tự hào khi là người Việt" 
|
said this on 03 Oct 2009 8:37:14 PM EST
Tôi đồng ý với tác giả Đỗ Trường rằng , cái câu "Tôi tự hào là người ViệtNam" chỉ là sáo ngữ. Theo tôi thì ngươì VN đã có gì để tự hào?
|
|
said this on 03 Oct 2009 10:07:38 PM EST
Tôi làm việc cho một công ty và có bổn phận đi làm đây đó.
Với một cái họ (last name) có chút âm hưởng "Tầu phù" là họ Le (Lê) có nhiều người hỏi tôi: "Where are you from?" Tôi giả vờ: "China" thì người đó (đa số là da trắng) chào tôi (hay chửi - tôi không rõ) là "hảo lớ" rồi xì xèo vài câu tiếng Tầu phù. Còn nếu tôi nói "Vietnam" thì họ không có những cử chỉ thân thiện hay kính trọng như vậy. So với người Tầu, hình như chúng ta không được kính trọng bằng. Tuy vậy, cũng không nên tự ti, mặc cảm. Mỗi khi đi sang các nước khác thấy họ trân trọng cái passport của Mỹ tôi lại có đôi chút ... cắn rứt. Giống như là "chôm chỉa" cái gì của ai đó |
|
said this on 04 Oct 2009 12:40:02 AM EST
"Toi thay nhuc nha khi cam ho chieu Vietnam"
Duc Giam muc Ngo Quang Kiet. Toi mung la con trai toi mang quoc tich My, mac du toi yeu que huong minh, 07 nam o My khong he an do nuoc ngoai, chi an com Vietnam, thich doc van chuong Vietnam, danh ban voi nguoi Viet, nhung ...nghi toi ke cam quyen VN long ngan ngam. Dat nuoc bi pha nat tan hoang, Bac sy ru nhau bo VN qua My vhiu co cu ...bung pho lam lai tu dau, dong bang song Cuu Long la vua lua ma con gai mien Tay phai di lam diem cho may thang Dai Loan, nhuc oi la nhuc! Ngay nao co nguoi lanh tu phat co Lam Son khoi nghia, chung toi, nhung tri thuc tre da bo nuoc ra di the he 2000 gan day, se hang hai gia nhap danh do lu Cong san moi ro. |
|
said this on 04 Oct 2009 4:24:38 PM EST
Su ac duoc nang len ,cai thien bi tu choi ,xa hoi chi con la dau tranh giai cap ...hau qua con ca hang tram nam moi mong lam lai nen mong con nguoi Vietnam that su .Su tha hoa cua ca mot che do de nhin thay qua ung xu hang ngay .Toi la nguoi Vietnam ,nhung toi khong bao gio la nguoi Viet nam cong san ,hay phan biet ro su khac biet tren de ban khong cam thay minh phai ho then it nhat khi doi dien chinh minh
|
|
said this on 04 Oct 2009 4:46:38 PM EST
Tôi là một người Hoa gốc Hải Phòng. Cha tôi và tôi đều sanh tại VN. Những năm 1978-1989 miền Bắc VN thực là một hoả ngục đối với những người Việt gốc Hoa. Chúng tôi bị cướp bóc trắng trợn và bị đối xử rất tàn tệ. Để sinh tồn, một phần lớn trong gia đình tôi nhắm mắt vượt biên. Phần còn lại,
thay tên đổi họ, chúng tôi ra Hà nội rồi xuống Saigon lập nghiệp. Khi ai hỏi, tôi đều nhận mình là người Việt. Trừ khi có những thương vụ đặc biệt phải xử dụng tiếng Hoa, chúng tôi luôn nói tiếng Việt kể cả trong sinh hoạt gia đình. Một kỷ niệm khó quên của tôi: Khi từ Saigon về tiếp tế cho đứa em trai đang học ở Hà Nội tôi đọc được trong cuốn "lưu bút" của nó những bài thơ rất lạ, thơ không ra thơ, gần như những câu vè, nhưng cái lôi cuốn tôi nhất chính là những lời lẽ đầy yêu thương, khiêm cung, bình dị, và chân thành. Phải là một người trong lòng nuôi đầy thù hận như tôi mới thấy lòng chân thành yêu thương là cao quý. Về sau tôi mới biết những "bài thơ" đó là của ông Nguyễn Văn Thuận, hình như một thời làm tổng giám mục ở đâu đó trong miền Nam, cũng đã từng nếm trải 13 năm ngục tù. Nhờ những bài thơ đó mà tâm hồn và sức khỏe của anh em tụi tôi đỡ hơn. Sức công phá của lòng hận thù mạnh lắm. Tuy không cùng một niềm tin đối với ông Thuận, nhưng rất chân thành tự trong thâm tâm, tôi cũng muốn nói như ông đã từng nói: Con có một Tổ Quốc: Việt Nam Quê hương yêu dấu ngàn đời Con yêu với tất cả tâm hồn... Vâng, tôi là người Việt Nam. |
|
said this on 05 Oct 2009 2:35:25 AM EST
Bay gio dat nuoc da thay doi ...nhung nguoi tu cap xa tro len cung se la tien si het...chi co nguoi dan la Dan Tri thap thoi....chac tac gia doc nham WTO thanh wc...chu lam gi co chuyen do ....ca 1 bo may tuyen truyen dcsvn...bat nguoi dan khi di ra nuoc nguoi phai tu hao la nguoi vn, vi vay khi ra nuoc nguoi tu can bo cao cap den nguoi dan ho be luon ca 4 nghin nam Van va Vat....va nhung net tiem an con nguoi va xa hoi vn, ngay nay cho the gioi biet ro....do la Dinh cao tri tue loai nguoi....
|
|
said this on 06 Oct 2009 11:56:02 PM EST
Thêm một trang nói nhảm nữa...Một lũ ích kỉ, hầu hết đều là phiến diện, hãy về chung tay mà xây dựng quê hương đi, đừng nên so sánh nhiều đất nước con người của Việt nam với những đất nước khác. Tôi tự hào là người Việt Nam, Một đất nước tuy còn nghèo,còn nhìu bất cập cả về kinh tế, chính trị lẫn xã hội, nhưng các người có thấy sự yên bình ở nơi đây không. không mạnh tay với bọ nói xấu chúng bay để rùi đất nước loạn xạ , đa đảng lên hết àh. hãy đem kiến thức tiên tiến chũng bay về mà cải thiện dân trí đi. hay chúng bay chê Việt Nam nghèo trả không đủ tiền để chúng bay làm. Một lũ xấu xa. khi còn đi học, chũng bay cầu tiến, mong đi du học để tiếp thu nền văn minh tiền tiến để rồi ao ước được về xây dựng quê hương, nhưng có mấy ai về hả?. Chung quy lại tất cả chũng bay cũng chỉ vì tiền, vì tự do cá nhân chúng bay mà quên đi quê hương. Chúng bay nói là người Việt Nam nhưng không bao giờ là người Việt Nam CS , thử hỏi chúng bay có đúng không. Hầu như nước nào cũng có kẽ chống phá. Việt Nam cũng khong là ngoài lệ. tôi trách chỉ tại bọn bay ham làm giàu, ham tiền, ích kỹ nên mới có lói suy nghỉ xấu xa đến như vậy, là phụ nữ còn đở, con bọn đàn ông chúng bay thì sao? còn thua cả súc vật. như thế là tự do hả? Con đường pháp chế của nước ta tuy có phần khác và gắt so với những nước phát triển khac, nhưng tôi thấy nó rất phù hợp với một nước đang phát triển đi lên, tôi biết các lãnh đạo đang làm gì. Nghĩ như mấy người chỉ càng làm xấu thêm tình hình mà thôi - "nhưng kẽ ngốc xít - bán nước". hãy im đi và sống ở nhưng nơi mà mấy người gọi là cạnh tranh và có nhân quyền nhất trên thế giới này nha, hãy tự do đi rồi ăn một viên kẹo đồng chết lúc nào hok hay đó. Đừng đứng núi này mà trông núi nọ. Dân Việt Nam tôi tuy còn nghèo hèn nhưng không trách ko nhận những thứ dơ bận của bọn bán nước chúng bay đâu. "Việt Nam không có đất cho bọn ngu muội bán nước, xấu xa". Tôi tin vào đường lỗi lãnh đạo của đảng, dù có còn nhìu việc phải làm.... "Luật pháp Việt nam. hãy hay theo sát thật chăt để rồi bắn bỏ bọn bán nước đi. Những bọn giáo phái tin lành gì đó nữa. ở đây chúng bay còn ăn dc thịt chó, ở nước ngoài mày có dám ăn không. ích kỹ. "THIÊN CHÚA GIÁO - mấy thằng tổng giám mục" một lũ mượn gió bẻ măng" bọn người hoa "Trung Quốc": một lũ điếm đàng, xấu hok thể tả nỗi. Tôi là Việt Nam. Sống là người Việt chết là ma người Việt, khong như bọn bay sống thì còn chút là dòng máu người việt, mà chết đi thì làm ma tha phương cầu danh vọng
|
|
said this on 07 Oct 2009 12:37:02 PM EST
lai them 1 anh nong dan ,duoc dang va nha nuoc csvn cho hoc lam nguoi, phat bieu rat hung hang, anh hay hoc them kien thuc de phuc vu dcsvn anh nhe, con cai cac quan trong bo may chinh quyen dcsvn dang vo tay ung ho anh do...bao gio anh duoc tha hon song o dat nuoc tu do dan chu ,anh moi thay gia tri cua no...
|
|
said this on 11 Oct 2009 1:33:51 AM EST
Đúng rồi, ở VN có bao giờ thấy dân tự nhiên biểu tình, kích động không? Có là do bọn phản động chúng mày vì lợi ích cá nhân làm ảnh hưởng đến sự bình yên của nước Việt Nam. Cái gì của Việt Nam thì để chính dân Việt Nam lên tiếng, tụi mày có còn là dân Việt Nam đâu mà um sùm vậy? Vì dân Việt Nam không bao giờ chống phá nước Việt Nam, dù nó chưa to, chưa đẹp nhưng nó là của người Việt Nam - nhớ chưa....
|
|
said this on 11 Oct 2009 6:43:59 AM EST
anh vung sau vung xa oi...chac anh la nguoi chong tu ' CAI TU 'phai khong...Dat nuoc vn la cua nguoi vn...bat ke ton giao ,chingh tri nao...deu duoc nguoi dan TUDO bo phieu...khong co dang phai nao ,lanh tu nao ,khong duoc nguoi dan TON TRONG TU DO bo phieu...hieu chua anh....?
|


Author/Admin)