HS - tường trình 35 năm sau, Kỳ 4: Hải chiến 30 phút và nỗi đau 30 năm
- Tác Giả On The Net
- Đăng ngày 13.09.09
- Bút Ký
Đàn Chim Việt: Đúng như chúng tôi đã dự đoán. Sau khi đăng 2 bài trong phóng sự dài kỳ liên quan tới trận hải chiển cuối cùng diễn ra 19/1/1974, trước khi Hoàng Sa bị Trung Quốc cưỡng chiếm, báo Tuổi Trẻ đã (phải) dừng loạt bài này.
Trong hai bài đã đăng, báo Tuổi Trẻ đã dành những lời lẽ trân trọng, đi ngoài "lề phải", khi nhắc tới những người đã ngã xuống để bảo vệ Hoàng Sa và những nhân chứng còn sống tới ngày nay.
Sau 2 bài đã đăng, hiện báo Tuổi Trẻ đã cáo lỗi như sau: "Vì lý do ngoài ý muốn, chúng tôi xin tạm dừng hồ sơ “Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau”. Chúng tôi sẽ tiếp tục đề tài này vào thời điểm thích hợp. Chân thành cáo lỗi cùng bạn đọc."
Đàn Chim Việt xin chuyển tới bạn đọc phần 3 và 4 của loạt phóng sự này từ một nguồn khác. Có thể nó không hoàn toàn giống với bài mà Tuổi Trẻ định đăng tải.
Trong hai bài đã đăng, báo Tuổi Trẻ đã dành những lời lẽ trân trọng, đi ngoài "lề phải", khi nhắc tới những người đã ngã xuống để bảo vệ Hoàng Sa và những nhân chứng còn sống tới ngày nay.
Sau 2 bài đã đăng, hiện báo Tuổi Trẻ đã cáo lỗi như sau: "Vì lý do ngoài ý muốn, chúng tôi xin tạm dừng hồ sơ “Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau”. Chúng tôi sẽ tiếp tục đề tài này vào thời điểm thích hợp. Chân thành cáo lỗi cùng bạn đọc."
Đàn Chim Việt xin chuyển tới bạn đọc phần 3 và 4 của loạt phóng sự này từ một nguồn khác. Có thể nó không hoàn toàn giống với bài mà Tuổi Trẻ định đăng tải.
Kỳ 1: Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau
Kỳ 2: Biển động
Kỳ 3: Tử chiến
Kỳ 4: Hải chiến 30 phút và nỗi đau 30 năm
Ngay sau khi nhận được lệnh tác xạ chuyển đi từ soái hạm HQ-5, các chiến hạm VN đồng loạt khai hỏa vào mục tiêu được chỉ định là các chiến hạm địch đối đầu. Các khẩu đại bác 40 ly và 20 ly tác xạ rất chính xác và hiệu quả vì có nhịp bắn nhanh và mục tiêu lớn lại nằm trong tầm tác xạ hữu hiệu. Các khẩu đại bác 76 ly trên Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư tác xạ cũng rất chính xác nhưng nhịp bắn không được nhanh vì hệ thống radar kiểm xạ viễn khiển bị hỏng từ lâu. Những giàn đại pháo 127 ly trên các Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng và Lý Thường Kiệt có nhịp bắn chậm hơn trong lúc các chiến hạm đôi bên vận chuyển với vận tốc cao nên rất khó nhắm vào mục tiêu.
Với chiến thuật “tốc chiến, tốc thắng”, các chiến hạm VN chiếm được thế thượng phong vì bắn trước với cỡ súng lớn hơn. Các tàu Trung Quốc bị thiệt hại nhiều trong những phút đầu tiên này nhưng cũng chống trả mãnh liệt.
Trên Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt HQ-16 thuộc phân đội Bắc, lệnh tác xạ của Hạm Trưởng, HQ Trung Tá Lê Văn Thự, được đáp ứng ngay bằng quả đạn đầu tiên của khẩu đại pháo 127 ly do Trung Úy Ðoàn Viết Ất làm trưởng khẩu. Sau đó, các khẩu đại bác 40 ly và 20 ly từ trước mũi đến sau lái thi nhau bắn vào tàu địch. Giống như như HQ-5, vũ khí chính của Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt là khẩu đại pháo 127 ly (5 inch) đặt tại sân trước. Cũng ở sân trước, đàng sau của khẩu đại pháo là giàn đại bác 40 ly đôi (2 nòng) nằm một tầng cao hơn ngay dưới đài chỉ huy. Hai bên hông đài chỉ huy là các khẩu đại bác 20 ly đôi (2 nòng). Tại sân sau có các khẩu đại bác 40 ly đơn, một bên tả hạm, một bên hữu hạm.
Sau đây là lời tường thuật của của một nhân chứng, sĩ quan hải hành Đào Dân ,có mặt trên đài chỉ huy HQ-16 trong lúc xảy ra trận hải chiến:
“Cả chiến hạm như bị giật lùi vì tiếng khai hỏa của đại pháo 127 ly. Những người trên đài chỉ huy chú tâm đến nỗi ai cũng có cảm tưởng mình nhìn thấy được đường đi của viên đại bác dầu tiên. Rồi tiếng nổ dồn dập của khẩu đại bác 40 ly đôi trước mũi và khẩu 40 ly đơn sau lái hữu hạm, cùng với tiếng nổ liên hồi của đại bác 20 ly làm thành một hòa âm khó tả. Khói thuốc súng từ trước mũi, sau lái, boong trên phía sau và ngay đài chỉ huy phía dưới bay lên làm mờ cả một vùng trời trên chiến hạm … Từ lỗ tròn của ổ đại bác 127 ly trước mũi, Trung Úy Ất đã đứng hẳn người lên, nhô cả thân mình lên trên ụ súng để tận mắt chứng kiến kết quả của những viên đạn đang nổ, điều chỉnh những sai sót. Tiếng oang oang thường ngày của Ất được dịp phát ra từ đó mà ở đài chỉ huy chúng tôi còn nghe được. “Lên hai độ”, “xuống một độ”, “bên phải”, “bên trái một chút”. Cả đài chỉ huy cùng chăm chú theo dõi từng viên đại pháo phát nổ xung quanh tàu địch, bỗng ồ lên như ong vỡ tổ:” Trúng rồi!” Tôi nhìn lên, chếch về phía bên phải mũi tàu, một chiến hạm địch đang bốc khói. Có lẽ là khói của viên đạn nổ tung ngay đài chỉ huy vì sau đó, dường như hoạt động của tàu này có phần chậm lại”.
Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ-10 là một thành phần của phân đội Bắc dưới quyền điều động của HQ-16. Trong lúc hải chiến, HQ-10 nằm chếch về hướng Nam, cách HQ-16 chừng 1 hải lý. Vì là một tàu loại rà mìn được biến cải, nên chiến hạm HQ-10 chậm và nhỏ nhất trong số các đơn vị VN tham chiến. Ngoài ra, ngay từ khi gia nhập Hải Đội Hoàng Sa, tình trạng kỹ thuật của HQ-10 đã không được khả quan vì chỉ còn một máy chánh, radar lại bị hư.
Trước đây, trên đường đi từ Đà Nẵng ra Hoàng Sa vào ngày 18/1, soái hạm HQ-5 đã phải rời đội hình, bỏ HQ-10 lại phía sau vì chạy quá chậm. Tuy cần đi trước cho kịp giờ hẹn với các chiến hạm bạn tại Hoàng Sa, HQ-5 vẫn dùng radar của mình để hướng dẫn HQ-10 hải hành trong đêm. Vũ khí chính của HQ-10 là khẩu trọng pháo 76.2 ly đặt tại sân trước, 2 đại bác 40 ly đơn tại sân giữa và 4 đại bác 20 ly đặt hai bên hông đài chỉ huy và sân sau.
Theo kế hoạch lúc ban đầu, phân đội Bắc có nhiệm vụ yểm trợ hải pháo để phân đội Nam đổ quân chiếm đảo Quang Hòa. Nhưng sau khi cuộc đổ bộ bất thành vì quân Trung Quốc trên đảo quá đông và tàu yểm trợ của chúng cũng rất nhiều – tổng cộng 11 chiếc đủ loại – nên sau khi thảo luận kỹ càng, lực lượng VN quyết định tiêu diệt các chiến hạm địch trước. Đây là một quyết định rất sáng suốt vì nếu phá được đoàn tàu yểm trợ, địch quân trên đảo sẽ bị cô lập và sẽ bị đánh tan dễ dàng. Do đó, HQ-10 cũng được chỉ định một mục tiêu tác xạ, đó là chiếc tàu TQ mang số 396. Theo lời tường thuật của các nhân chứng, chỉ trong vòng 5 phút đầu, các khẩu hải pháo trên HQ-10 đã bắn tê liệt chiến hạm địch, phòng lái và hầm máy bị cháy khiến chiếc tàu này không còn điều khiển được nữa, cứ chạy vòng vòng làm mồi cho hỏa lực chính xác của HQ-10. Tuy nhiên, vì chỉ còn một máy, xoay trở rất khó khăn nên HQ-10 cũng bị trúng nhiều đạn địch. Hạm Trưởng, HQ Thiếu Tá Ngụy Văn Thà bị tử trận, Hạm Phó là HQ Đại Úy Nguyễn Thành Trí bị thương nặng. Sau khi bắn hạ tàu địch, cuối cùng Hộ Tống Hạm Nhựt Tảo cũng bị hy-sinh. Một số nhân viên xuống được bè thoát được, mang theo vị Hạm Phó, nhưng chẳng bao lâu, viên Đại Úy hạm phó cũng đền nợ nước vì bị mất máu quá nhiều.

Trong số các tàu VN tham chiến, có lẽ chỉ Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư HQ-4 mới xứng đáng mang danh “chiến hạm”. Trong khi các chiến hạm khác tuy được gọi là Tuần Dương Hạm hay Hộ Tống Hạm, nhưng thật ra chỉ là loại tuần duyên (Coast Guard) hay tàu rà mìn của Hoa Kỳ. HQ-4 nguyên là một Khu Trục Hộ Tống Hạm được trang bị radar phòng không tối tân (DER – Destroyer Escort Radar). Vũ khí chính là hai giàn đại pháo 76.2 ly có radar kiểm xạ (radar control) với khả năng tự dò tìm góc độ và tầm xa để “khóa chặt” (lock on) mục tiêu. HQ-4 dưới sự chỉ huy đầy kinh nghiệm của Hạm Trưởng Vũ Hữu San đã bắn hạ dễ dàng các chiến hạm Trung Quốc. Nhưng rất tiếc, vào thời điểm năm 1974 khi cuộc chiến tại Việt Nam gần tàn, khả năng tác chiến của HQ-4 đã giảm sút nhiều mặc dù thủy thủ đoàn rất thiện chiến. Một điểm khá bất lợi nữa là HQ-4 ngoài hai khẩu 76.2 ly, không có đại bác 40 ly bắn nhanh. Trong một trận hải chiến khi mục tiêu chỉ các trên dưới một hải lý, một dàn 40 ly bắn nhanh sẽ có lợi thế hơn một khẩu 76.2 ly bắn chậm.
Nhưng dù với những bất lợi nói trên, dưới quyền chỉ huy sáng suốt, kinh nghiệm của Hạm Trưởng Vũ Hữu San cùng sự quả cảm, gan dạ của thủy thủ đoàn, HQ-4 đã xứng đáng mang danh Khu Trục Hạm. Ngay sau khi nhận được lệnh tác xạ vào tàu địch, hai khẩu đại bác 76.2 ly đã chuẩn-bị từ lâu, khai hỏa chính xác trúng ngay tàu địch lúc đó nằm trong khoảng cách 1,600 yards. Chỉ trong vòng vài phút đầu, chiếc Kronstadt 271 là soái hạm của hải đội TQ đã bị bắn cháy không còn khả năng tác chiến. Nhưng cũng như những chiến hạm đồng đội khác, HQ-4 là một mục tiêu khá lớn cho tàu địch nên cũng bị trúng nhiều vết đạn. Tuy-nhiên các máy móc chính, nhất là hệ thống truyền tin vẫn trong tình trạng khiển dụng tốt.
Trên soái hạm HQ-5, khi lệnh tác chiến được ban hành, các ổ súng nổ dòn dã hướng về tàu địch. Trong lúc tác chiến, Hạm Trưởng, HQ Trung Tá Phạm Trọng Quỳnh, lo việc di chuyển chiến hạm để vào vị trí tác xạ hữu hiệu nhất cũng như để tránh các vùng san hô, đá ngầm nguy hiểm trong khi Hạm Phó và Sĩ Quan Hải Pháo lo việc chỉ huy tác chiến. Mục tiêu của HQ-5 là chiếc Kronstadt mang số 274 . Mặc dầu 274 chống trả mãnh liệt nhưng bị hư hại nặng vì trúng nhiều đạn 40 ly và 20 ly nên bị loại ra khỏi vòng chiến. Để dễ bề lẩn tránh, tàu địch phun ra một màn khói ngụy trang khiến HQ-5 khó nhận biết chính xác mục tiêu. Tuy nhiên, bị trúng đạn quá nặng, chiếc Kronstadt này bắt buộc phải ủi vô bờ san hô phía Nam đảo Quang Hòa để tránh bị chìm.
Tuy đã loại được đối thủ, nhưng tình trạng tác chiến của HQ-5 cũng không mấy khả quan. Tới khoảng 10 giờ 50 sáng tức là vào phút thứ 25 của trận chiến, tất cả các ổ súng lớn trên chiến hạm đều bị trở ngại tác xạ không bắn được, ngoại trừ khẩu đại bác 40 ly bên tả hạm do Thượng Sĩ Tài làm trưởng khẩu. Như vậy, nguyên hông phải của chiến hạm không còn trọng pháo để bảo vệ. Nguy hiểm hơn nữa, các chiến hạm còn lại của TQ tập trung lực lượng nhắm vào HQ-5 như để trả thù cho đồng bọn. Tuy bị bao vây và bắt đầu bị trúng nhiều đạn địch, khẩu đại bác 40 ly độc nhất còn lại phản pháo ác liệt khiến địch phải chùn lại. Trung Tá San cho biết cũng trong lúc đó, các chiến hạm VN quan sát thấy có bốn lượng sóng lớn trắng xóa đang tiến tới từ hướng Đông Bắc với vận tốc rất nhanh và có tin các phi tiễn đĩnh loại Komar của địch đang trên đường đến tiếp viện.
Trước tình thế bất lợi, vả lại các chiến hạm chính của địch tham chiến cũng đã bị hư hại, Đại Tá Hà Văn Ngạc đã ra lệnh cho các chiến hạm VN rời vùng giao tranh để bảo toàn lực lượng.
Khi rời khỏi vùng giao tranh vào khoảng 11 giờ sáng ngày 19/1, hải đội VN cũng chia làm hai cánh. HQ-16 vì hoạt động ở khu phía Bắc và đã bị thiệt hại khá nặng có nguy cơ bị chìm nên đã đổi đường ngược lên phía Bắc, hướng về đảo Hoàng Sa rồi sau đó di chuyển về hướng Tây nhắm về Đà Nẵng. Trong khi đó phân đội Nam gồm HQ-4 và HQ-5 hải hành về hướng Đông Nam. Phía TQ cũng không còn sức để đuổi theo.
Khoảng ba tiếng đồng hồ sau, vào lúc 2 giờ 15 phút, phân đội Nam gồm HQ-4 và HQ-5 nhận được lệnh của Ðề Ðốc Trần Văn Chơn, Tư Lệnh Hải quân VN lúc đó có mặt tại Ðà Nẵng. Ông yêu cầu tất cả các chiến binh phải quay trở lại cố thủ tại Hoàng Sa. Các chiến hạm liền đổi đường về hướng Tây Bắc trở lại vùng đã xảy ra trận hải chiến hồi sáng. Nhưng khi gần tới Hoàng Sa, vào lúc 5 giờ 20 chiều, lệnh cố thủ được hủy bỏ, phân đội Nam được lệnh trở về Đà Nẵng. Về lệnh “cố thủ” này, Trung Tá Vũ Hữu San, Hạm Trưởng Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư HQ-4 nhớ lại:
“Sau Hoàng Sa 24 năm, chúng tôi còn sống và vẫn đi tìm trong mấy chục triệu sách thư viện nhưng cho đến nay, đã không thể nào tìm thấy được cái lý tưởng nào cao xa hơn được biểu lộ qua hình ảnh Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư HQ-4 và Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng HQ-5 tuân hành quân lệnh chuẩn bị lên cạn phơi xác mình. Quân lịnh như núi! Lịnh này đúng hay sai cũng là lệnh! Đến chiều tối, lệnh hải hành rời bỏ Hoàng Sa mới được ban ra và chúng tôi các chiến hạm mang đầy vết thương vẫn còn đang rỉ máu, được về Đà Nẵng để lo mai táng cho các bạn đã hy sinh, đưa đồng đội bị thương vào quân y viện và sửa chữa chiến hạm . . .”.
Còn Ðề Ðốc Trần Văn Chơn cho biết về lệnh “quay trở lại Hoàng Sa” như sau: “Vì sau trận hải chiến, hệ thống truyền tin của các chiến hạm không được toàn hảo nên tôi không biết rõ tình hình tại Hoàng Sa do đó đã ra lệnh cho các chiến hạm trở lại để bảo vệ lãnh thổ. Khi hệ thống truyền tin được sửa chữa xong, tôi biết rõ hơn về tình trạng các chiến hạm nên đã ra lệnh trở về Ðà Nẵng.”
Đến ngày 20 tháng 1, các chiến hạm HQ/VNCH về tới Đà Nẵng. HQ-4 và HQ-5 cập cầu Thống Nhất tại bến thương cảng hối 7 giờ 30 sáng. Riêng Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt HQ-16 được Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng HQ-6 hộ tống cập cầu Tiên Sa thuộc BTL/V1DH vào lúc 10 giờ sáng.
Thiệt hại về phía VN: 1 chiến hạm bị chìm và 3 chiếc khác bị hư hại. Nhiều binh sĩ tử thương và bị thương .
Ngoài ra, còn một số binh sĩ và nhân viên dân chính bị bắt giữ vào ngày 20/1/74 khi phi cơ và chiến hạm Trung Quốc oanh, pháo kích rồi cho quân đổ bộ lên các đảo. Nhóm tù binh này gồm 14 nhân viên thuộc HQ-4 được đổ bộ lên đảo Cam Tuyền vào khoảng 10 giờ sáng ngày 18/1 và 34 binh sĩ Địa Phương Quân cùng nhân viên khí tượng, trong số này có một nhân viên dân chính Hoa Kỳ tên Gerald Emil Kosh. Những người bị bắt bị đưa về đảo Hải Nam vào ngày 21/1 và sau cùng bì giam tại nhà lao Thu Dung thuộc tỉnh Quảng Châu. Năm thương bệnh binh được trao trả vào ngày 31/1 tại cầu Shumchum là ranh giới giữa Hồng Kông và tỉnh Quảng Đông. Sau 27 ngày bị giam giữ, trước sự đòi hỏi hợp lý của VN và dưới áp lực của giới ngoại giao cũng như hội Hồng Thập Tự quốc tế, Trung Quốc đã phải phóng thích toàn bộ số 43 tù binh còn lại.
Trận hải chiến tại quần đảo Hoàng Sa giữa Hải quân quân đội Saigon và Hải quân Trung Quốc diễn ra trong vòng 30 phút, một thời gian tương đối ngắn ngủi, nhưng hậu quả còn kéo dài cho tới ngày nay.
Sau khi chiếm được Hoàng Sa, lực lượng TQ tiến sâu hơn về phía Nam, chiếm thêm một số đảo thuộc vùng Trường Sa. Hiện nay, các đảo tại Hoàng Sa đã được xây dựng thành những căn cứ quân sự quan trọng, có phi trường và cầu tàu khá tối tân. Ngoài ra, TQ cũng đã có quân đồn trú thường trực và xây cất công sự phòng thủ rất kiên cố trên nhiều hải đảo khác tại Biển Ðông. Tham vọng của Trung Quốc còn biểu lộ trắng trợn hơn khi họ đơn phương vẽ lại bản đồ, đòi chủ quyền hầu như trọn Biển Ðông, có nơi chỉ cách bờ biển Việt Nam vài chục hải lý.
Mất quần đảo Hòang Sa và những đảo khác ở Trường Sa, chúng ta mất những tiền đồn quan trọng của quốc gia, mất những mỏ dầu vào tay gã khổng lồ đang khát dầu, và đặc biệt, chúng ta mất những nơi che chở an tòan cho ngư dân khốn khổ của chúng ta vào mùa giông bão. Nhưng chúng ta luôn nhớ Hòang Sa và quần đảo thân yêu ấy mãi mãi là của chúng ta. Những người đi trước đã đổ máu vì mảnh đất này, do vậy, hỡi các bạn trẻ, đừng bao giờ quên điều đó ! Nơi ấy là Tổ quốc chúng ta!
Nguồn: Blog Bùi Thanh.
(Blogger Bùi Thanh: Một lần nữa, xin cám ơn các nhân chứng Hòang Sa 1974 đã đồng ý cho tôi khai thác và công bố tư liệu này trên blog)
Kỳ 2: Biển động
Kỳ 3: Tử chiến
Kỳ 4: Hải chiến 30 phút và nỗi đau 30 năm
Ngay sau khi nhận được lệnh tác xạ chuyển đi từ soái hạm HQ-5, các chiến hạm VN đồng loạt khai hỏa vào mục tiêu được chỉ định là các chiến hạm địch đối đầu. Các khẩu đại bác 40 ly và 20 ly tác xạ rất chính xác và hiệu quả vì có nhịp bắn nhanh và mục tiêu lớn lại nằm trong tầm tác xạ hữu hiệu. Các khẩu đại bác 76 ly trên Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư tác xạ cũng rất chính xác nhưng nhịp bắn không được nhanh vì hệ thống radar kiểm xạ viễn khiển bị hỏng từ lâu. Những giàn đại pháo 127 ly trên các Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng và Lý Thường Kiệt có nhịp bắn chậm hơn trong lúc các chiến hạm đôi bên vận chuyển với vận tốc cao nên rất khó nhắm vào mục tiêu.
Với chiến thuật “tốc chiến, tốc thắng”, các chiến hạm VN chiếm được thế thượng phong vì bắn trước với cỡ súng lớn hơn. Các tàu Trung Quốc bị thiệt hại nhiều trong những phút đầu tiên này nhưng cũng chống trả mãnh liệt.
Trên Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt HQ-16 thuộc phân đội Bắc, lệnh tác xạ của Hạm Trưởng, HQ Trung Tá Lê Văn Thự, được đáp ứng ngay bằng quả đạn đầu tiên của khẩu đại pháo 127 ly do Trung Úy Ðoàn Viết Ất làm trưởng khẩu. Sau đó, các khẩu đại bác 40 ly và 20 ly từ trước mũi đến sau lái thi nhau bắn vào tàu địch. Giống như như HQ-5, vũ khí chính của Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt là khẩu đại pháo 127 ly (5 inch) đặt tại sân trước. Cũng ở sân trước, đàng sau của khẩu đại pháo là giàn đại bác 40 ly đôi (2 nòng) nằm một tầng cao hơn ngay dưới đài chỉ huy. Hai bên hông đài chỉ huy là các khẩu đại bác 20 ly đôi (2 nòng). Tại sân sau có các khẩu đại bác 40 ly đơn, một bên tả hạm, một bên hữu hạm.
Sau đây là lời tường thuật của của một nhân chứng, sĩ quan hải hành Đào Dân ,có mặt trên đài chỉ huy HQ-16 trong lúc xảy ra trận hải chiến:
“Cả chiến hạm như bị giật lùi vì tiếng khai hỏa của đại pháo 127 ly. Những người trên đài chỉ huy chú tâm đến nỗi ai cũng có cảm tưởng mình nhìn thấy được đường đi của viên đại bác dầu tiên. Rồi tiếng nổ dồn dập của khẩu đại bác 40 ly đôi trước mũi và khẩu 40 ly đơn sau lái hữu hạm, cùng với tiếng nổ liên hồi của đại bác 20 ly làm thành một hòa âm khó tả. Khói thuốc súng từ trước mũi, sau lái, boong trên phía sau và ngay đài chỉ huy phía dưới bay lên làm mờ cả một vùng trời trên chiến hạm … Từ lỗ tròn của ổ đại bác 127 ly trước mũi, Trung Úy Ất đã đứng hẳn người lên, nhô cả thân mình lên trên ụ súng để tận mắt chứng kiến kết quả của những viên đạn đang nổ, điều chỉnh những sai sót. Tiếng oang oang thường ngày của Ất được dịp phát ra từ đó mà ở đài chỉ huy chúng tôi còn nghe được. “Lên hai độ”, “xuống một độ”, “bên phải”, “bên trái một chút”. Cả đài chỉ huy cùng chăm chú theo dõi từng viên đại pháo phát nổ xung quanh tàu địch, bỗng ồ lên như ong vỡ tổ:” Trúng rồi!” Tôi nhìn lên, chếch về phía bên phải mũi tàu, một chiến hạm địch đang bốc khói. Có lẽ là khói của viên đạn nổ tung ngay đài chỉ huy vì sau đó, dường như hoạt động của tàu này có phần chậm lại”.
Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ-10 là một thành phần của phân đội Bắc dưới quyền điều động của HQ-16. Trong lúc hải chiến, HQ-10 nằm chếch về hướng Nam, cách HQ-16 chừng 1 hải lý. Vì là một tàu loại rà mìn được biến cải, nên chiến hạm HQ-10 chậm và nhỏ nhất trong số các đơn vị VN tham chiến. Ngoài ra, ngay từ khi gia nhập Hải Đội Hoàng Sa, tình trạng kỹ thuật của HQ-10 đã không được khả quan vì chỉ còn một máy chánh, radar lại bị hư.
Trước đây, trên đường đi từ Đà Nẵng ra Hoàng Sa vào ngày 18/1, soái hạm HQ-5 đã phải rời đội hình, bỏ HQ-10 lại phía sau vì chạy quá chậm. Tuy cần đi trước cho kịp giờ hẹn với các chiến hạm bạn tại Hoàng Sa, HQ-5 vẫn dùng radar của mình để hướng dẫn HQ-10 hải hành trong đêm. Vũ khí chính của HQ-10 là khẩu trọng pháo 76.2 ly đặt tại sân trước, 2 đại bác 40 ly đơn tại sân giữa và 4 đại bác 20 ly đặt hai bên hông đài chỉ huy và sân sau.
Theo kế hoạch lúc ban đầu, phân đội Bắc có nhiệm vụ yểm trợ hải pháo để phân đội Nam đổ quân chiếm đảo Quang Hòa. Nhưng sau khi cuộc đổ bộ bất thành vì quân Trung Quốc trên đảo quá đông và tàu yểm trợ của chúng cũng rất nhiều – tổng cộng 11 chiếc đủ loại – nên sau khi thảo luận kỹ càng, lực lượng VN quyết định tiêu diệt các chiến hạm địch trước. Đây là một quyết định rất sáng suốt vì nếu phá được đoàn tàu yểm trợ, địch quân trên đảo sẽ bị cô lập và sẽ bị đánh tan dễ dàng. Do đó, HQ-10 cũng được chỉ định một mục tiêu tác xạ, đó là chiếc tàu TQ mang số 396. Theo lời tường thuật của các nhân chứng, chỉ trong vòng 5 phút đầu, các khẩu hải pháo trên HQ-10 đã bắn tê liệt chiến hạm địch, phòng lái và hầm máy bị cháy khiến chiếc tàu này không còn điều khiển được nữa, cứ chạy vòng vòng làm mồi cho hỏa lực chính xác của HQ-10. Tuy nhiên, vì chỉ còn một máy, xoay trở rất khó khăn nên HQ-10 cũng bị trúng nhiều đạn địch. Hạm Trưởng, HQ Thiếu Tá Ngụy Văn Thà bị tử trận, Hạm Phó là HQ Đại Úy Nguyễn Thành Trí bị thương nặng. Sau khi bắn hạ tàu địch, cuối cùng Hộ Tống Hạm Nhựt Tảo cũng bị hy-sinh. Một số nhân viên xuống được bè thoát được, mang theo vị Hạm Phó, nhưng chẳng bao lâu, viên Đại Úy hạm phó cũng đền nợ nước vì bị mất máu quá nhiều.

Chiến hạm Nhật Tảo HQ-10 đã bị quân TQ bắn chìm. Cả hạm trưởng và hạm phó đều hy sinh
Trong số các tàu VN tham chiến, có lẽ chỉ Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư HQ-4 mới xứng đáng mang danh “chiến hạm”. Trong khi các chiến hạm khác tuy được gọi là Tuần Dương Hạm hay Hộ Tống Hạm, nhưng thật ra chỉ là loại tuần duyên (Coast Guard) hay tàu rà mìn của Hoa Kỳ. HQ-4 nguyên là một Khu Trục Hộ Tống Hạm được trang bị radar phòng không tối tân (DER – Destroyer Escort Radar). Vũ khí chính là hai giàn đại pháo 76.2 ly có radar kiểm xạ (radar control) với khả năng tự dò tìm góc độ và tầm xa để “khóa chặt” (lock on) mục tiêu. HQ-4 dưới sự chỉ huy đầy kinh nghiệm của Hạm Trưởng Vũ Hữu San đã bắn hạ dễ dàng các chiến hạm Trung Quốc. Nhưng rất tiếc, vào thời điểm năm 1974 khi cuộc chiến tại Việt Nam gần tàn, khả năng tác chiến của HQ-4 đã giảm sút nhiều mặc dù thủy thủ đoàn rất thiện chiến. Một điểm khá bất lợi nữa là HQ-4 ngoài hai khẩu 76.2 ly, không có đại bác 40 ly bắn nhanh. Trong một trận hải chiến khi mục tiêu chỉ các trên dưới một hải lý, một dàn 40 ly bắn nhanh sẽ có lợi thế hơn một khẩu 76.2 ly bắn chậm.
Nhưng dù với những bất lợi nói trên, dưới quyền chỉ huy sáng suốt, kinh nghiệm của Hạm Trưởng Vũ Hữu San cùng sự quả cảm, gan dạ của thủy thủ đoàn, HQ-4 đã xứng đáng mang danh Khu Trục Hạm. Ngay sau khi nhận được lệnh tác xạ vào tàu địch, hai khẩu đại bác 76.2 ly đã chuẩn-bị từ lâu, khai hỏa chính xác trúng ngay tàu địch lúc đó nằm trong khoảng cách 1,600 yards. Chỉ trong vòng vài phút đầu, chiếc Kronstadt 271 là soái hạm của hải đội TQ đã bị bắn cháy không còn khả năng tác chiến. Nhưng cũng như những chiến hạm đồng đội khác, HQ-4 là một mục tiêu khá lớn cho tàu địch nên cũng bị trúng nhiều vết đạn. Tuy-nhiên các máy móc chính, nhất là hệ thống truyền tin vẫn trong tình trạng khiển dụng tốt.
Trên soái hạm HQ-5, khi lệnh tác chiến được ban hành, các ổ súng nổ dòn dã hướng về tàu địch. Trong lúc tác chiến, Hạm Trưởng, HQ Trung Tá Phạm Trọng Quỳnh, lo việc di chuyển chiến hạm để vào vị trí tác xạ hữu hiệu nhất cũng như để tránh các vùng san hô, đá ngầm nguy hiểm trong khi Hạm Phó và Sĩ Quan Hải Pháo lo việc chỉ huy tác chiến. Mục tiêu của HQ-5 là chiếc Kronstadt mang số 274 . Mặc dầu 274 chống trả mãnh liệt nhưng bị hư hại nặng vì trúng nhiều đạn 40 ly và 20 ly nên bị loại ra khỏi vòng chiến. Để dễ bề lẩn tránh, tàu địch phun ra một màn khói ngụy trang khiến HQ-5 khó nhận biết chính xác mục tiêu. Tuy nhiên, bị trúng đạn quá nặng, chiếc Kronstadt này bắt buộc phải ủi vô bờ san hô phía Nam đảo Quang Hòa để tránh bị chìm.
Tuy đã loại được đối thủ, nhưng tình trạng tác chiến của HQ-5 cũng không mấy khả quan. Tới khoảng 10 giờ 50 sáng tức là vào phút thứ 25 của trận chiến, tất cả các ổ súng lớn trên chiến hạm đều bị trở ngại tác xạ không bắn được, ngoại trừ khẩu đại bác 40 ly bên tả hạm do Thượng Sĩ Tài làm trưởng khẩu. Như vậy, nguyên hông phải của chiến hạm không còn trọng pháo để bảo vệ. Nguy hiểm hơn nữa, các chiến hạm còn lại của TQ tập trung lực lượng nhắm vào HQ-5 như để trả thù cho đồng bọn. Tuy bị bao vây và bắt đầu bị trúng nhiều đạn địch, khẩu đại bác 40 ly độc nhất còn lại phản pháo ác liệt khiến địch phải chùn lại. Trung Tá San cho biết cũng trong lúc đó, các chiến hạm VN quan sát thấy có bốn lượng sóng lớn trắng xóa đang tiến tới từ hướng Đông Bắc với vận tốc rất nhanh và có tin các phi tiễn đĩnh loại Komar của địch đang trên đường đến tiếp viện.
Trước tình thế bất lợi, vả lại các chiến hạm chính của địch tham chiến cũng đã bị hư hại, Đại Tá Hà Văn Ngạc đã ra lệnh cho các chiến hạm VN rời vùng giao tranh để bảo toàn lực lượng.
Khi rời khỏi vùng giao tranh vào khoảng 11 giờ sáng ngày 19/1, hải đội VN cũng chia làm hai cánh. HQ-16 vì hoạt động ở khu phía Bắc và đã bị thiệt hại khá nặng có nguy cơ bị chìm nên đã đổi đường ngược lên phía Bắc, hướng về đảo Hoàng Sa rồi sau đó di chuyển về hướng Tây nhắm về Đà Nẵng. Trong khi đó phân đội Nam gồm HQ-4 và HQ-5 hải hành về hướng Đông Nam. Phía TQ cũng không còn sức để đuổi theo.
Khoảng ba tiếng đồng hồ sau, vào lúc 2 giờ 15 phút, phân đội Nam gồm HQ-4 và HQ-5 nhận được lệnh của Ðề Ðốc Trần Văn Chơn, Tư Lệnh Hải quân VN lúc đó có mặt tại Ðà Nẵng. Ông yêu cầu tất cả các chiến binh phải quay trở lại cố thủ tại Hoàng Sa. Các chiến hạm liền đổi đường về hướng Tây Bắc trở lại vùng đã xảy ra trận hải chiến hồi sáng. Nhưng khi gần tới Hoàng Sa, vào lúc 5 giờ 20 chiều, lệnh cố thủ được hủy bỏ, phân đội Nam được lệnh trở về Đà Nẵng. Về lệnh “cố thủ” này, Trung Tá Vũ Hữu San, Hạm Trưởng Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư HQ-4 nhớ lại:
“Sau Hoàng Sa 24 năm, chúng tôi còn sống và vẫn đi tìm trong mấy chục triệu sách thư viện nhưng cho đến nay, đã không thể nào tìm thấy được cái lý tưởng nào cao xa hơn được biểu lộ qua hình ảnh Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư HQ-4 và Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng HQ-5 tuân hành quân lệnh chuẩn bị lên cạn phơi xác mình. Quân lịnh như núi! Lịnh này đúng hay sai cũng là lệnh! Đến chiều tối, lệnh hải hành rời bỏ Hoàng Sa mới được ban ra và chúng tôi các chiến hạm mang đầy vết thương vẫn còn đang rỉ máu, được về Đà Nẵng để lo mai táng cho các bạn đã hy sinh, đưa đồng đội bị thương vào quân y viện và sửa chữa chiến hạm . . .”.
Còn Ðề Ðốc Trần Văn Chơn cho biết về lệnh “quay trở lại Hoàng Sa” như sau: “Vì sau trận hải chiến, hệ thống truyền tin của các chiến hạm không được toàn hảo nên tôi không biết rõ tình hình tại Hoàng Sa do đó đã ra lệnh cho các chiến hạm trở lại để bảo vệ lãnh thổ. Khi hệ thống truyền tin được sửa chữa xong, tôi biết rõ hơn về tình trạng các chiến hạm nên đã ra lệnh trở về Ðà Nẵng.”
Đến ngày 20 tháng 1, các chiến hạm HQ/VNCH về tới Đà Nẵng. HQ-4 và HQ-5 cập cầu Thống Nhất tại bến thương cảng hối 7 giờ 30 sáng. Riêng Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt HQ-16 được Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng HQ-6 hộ tống cập cầu Tiên Sa thuộc BTL/V1DH vào lúc 10 giờ sáng.
Thiệt hại về phía VN: 1 chiến hạm bị chìm và 3 chiếc khác bị hư hại. Nhiều binh sĩ tử thương và bị thương .
Ngoài ra, còn một số binh sĩ và nhân viên dân chính bị bắt giữ vào ngày 20/1/74 khi phi cơ và chiến hạm Trung Quốc oanh, pháo kích rồi cho quân đổ bộ lên các đảo. Nhóm tù binh này gồm 14 nhân viên thuộc HQ-4 được đổ bộ lên đảo Cam Tuyền vào khoảng 10 giờ sáng ngày 18/1 và 34 binh sĩ Địa Phương Quân cùng nhân viên khí tượng, trong số này có một nhân viên dân chính Hoa Kỳ tên Gerald Emil Kosh. Những người bị bắt bị đưa về đảo Hải Nam vào ngày 21/1 và sau cùng bì giam tại nhà lao Thu Dung thuộc tỉnh Quảng Châu. Năm thương bệnh binh được trao trả vào ngày 31/1 tại cầu Shumchum là ranh giới giữa Hồng Kông và tỉnh Quảng Đông. Sau 27 ngày bị giam giữ, trước sự đòi hỏi hợp lý của VN và dưới áp lực của giới ngoại giao cũng như hội Hồng Thập Tự quốc tế, Trung Quốc đã phải phóng thích toàn bộ số 43 tù binh còn lại.
Trận hải chiến tại quần đảo Hoàng Sa giữa Hải quân quân đội Saigon và Hải quân Trung Quốc diễn ra trong vòng 30 phút, một thời gian tương đối ngắn ngủi, nhưng hậu quả còn kéo dài cho tới ngày nay.
Sau khi chiếm được Hoàng Sa, lực lượng TQ tiến sâu hơn về phía Nam, chiếm thêm một số đảo thuộc vùng Trường Sa. Hiện nay, các đảo tại Hoàng Sa đã được xây dựng thành những căn cứ quân sự quan trọng, có phi trường và cầu tàu khá tối tân. Ngoài ra, TQ cũng đã có quân đồn trú thường trực và xây cất công sự phòng thủ rất kiên cố trên nhiều hải đảo khác tại Biển Ðông. Tham vọng của Trung Quốc còn biểu lộ trắng trợn hơn khi họ đơn phương vẽ lại bản đồ, đòi chủ quyền hầu như trọn Biển Ðông, có nơi chỉ cách bờ biển Việt Nam vài chục hải lý.
Mất quần đảo Hòang Sa và những đảo khác ở Trường Sa, chúng ta mất những tiền đồn quan trọng của quốc gia, mất những mỏ dầu vào tay gã khổng lồ đang khát dầu, và đặc biệt, chúng ta mất những nơi che chở an tòan cho ngư dân khốn khổ của chúng ta vào mùa giông bão. Nhưng chúng ta luôn nhớ Hòang Sa và quần đảo thân yêu ấy mãi mãi là của chúng ta. Những người đi trước đã đổ máu vì mảnh đất này, do vậy, hỡi các bạn trẻ, đừng bao giờ quên điều đó ! Nơi ấy là Tổ quốc chúng ta!
Nguồn: Blog Bùi Thanh.
(Blogger Bùi Thanh: Một lần nữa, xin cám ơn các nhân chứng Hòang Sa 1974 đã đồng ý cho tôi khai thác và công bố tư liệu này trên blog)
Rỉ Tai
9 Responses to "HS - tường trình 35 năm sau, Kỳ 4: Hải chiến 30 phút và nỗi đau 30 năm" 
|
said this on 13 Sep 2009 8:05:50 AM EST
Quote :"Mất quần đảo Hòang Sa và những đảo khác ở Trường Sa, chúng ta mất những tiền đồn quan trọng của quốc gia, mất những mỏ dầu vào tay gã khổng lồ đang khát dầu, và đặc biệt, chúng ta mất những nơi che chở an tòan cho ngư dân khốn khổ của chúng ta vào mùa giông bão. Nhưng chúng ta luôn nhớ Hòang Sa và quần đảo thân yêu ấy mãi mãi là của chúng ta. Những người đi trước đã đổ máu vì mảnh đất này, do vậy, hỡi các bạn trẻ, đừng bao giờ quên điều đó ! Nơi ấy là Tổ quốc chúng ta!"
Nguồn: Blog Bùi Thanh." Thấy không, NVTNCS không hề phải khoe khoang những chiến công dìn giữ đất nước của ông cha mình, mà các anh bên nhà cũng tìm tòi được những công lao, và những người quân nhân của VNCH xưa đã sả thân chống ngoại xâm như thế nào ! Chớ có đâu như phía vixi, cứ im như thóc, để cho tixi tha hồ mà lấn chiếm hết nơi này, tới nơi khác, cấm ngư phủ VN không cho đánh cá tại vùng ven của "biển nhà !" Có sự đồng ý của vixi ! Mấy chục năm qua, hết dân chúng đồng bằng bị thiếu đói, bây giờ lại tới dân chúng vùng biển bị cướp mất sanh kế , ôm bụng đói với nhau, nhìn ngoại xâm đánh cá, riễu tàu qua lại ngay trong vùng ven biển của ông cha mình từ thuở tạo thiên lập địa tới nay! Hữu xạ, tự nhiên hương! NVQG không phải khoe mẽ, mà đồng bào quốc nội cũng tự biết đến những quân nhân VNCH đã từng giữ đất, giữ biển ra sao, và chính các anh đã viết lên và cảm ơn những cái chết cho dân được sống ! |
|
said this on 13 Sep 2009 12:20:36 PM EST
Ba mươi lăm hay ba trăm năm mươi năm sau Việt kiều hải ngoại và người dân trong nước ghi ơn các Anh những chiến sĩ anh dũng của quân đội VNCH đã liều thân hy sinh bảo vệ non sông gấm vóc của tổ tiên nhưng bọn vong ân bán nước đang cai trị Việt Nam bằng bạo lực vì thần phục thiên triều Trung quốc (TQ) thì không muốn nhắc đến 30 phút giao tranh dậy sóng Thái Bình bảo vệ đảo Hoàng Sa vì chúng nó là bọn hèn nhát hay tự cảm thấy xấu hổ hay là sợ đàn anh đồng chí "ruột thịt anh em" dạy thêm một bài học như năm 1979 ? Chuyện này phải có người đặt câu hỏi với bộ chính bịp và đảng cướp . Chúng nó còn cho đăng báo điện tử tin tức và hình chiến hạm TQ hoạt động và hình trên đảo coi như là tin tức thời sự tán trợ cho TQ . Chúng tôi chưa từng thấy đảng chính trị hay cấp lảnh đạo quốc gia nào trên thế giới hành xử đốn mạt như thế và báo chí truyền thông trong nước im lặng trừ tờ báo điện tử Tuổi Trẻ nhắc nhở trận thủy chiến tháng giêng năm 1974 nhưng đã chấm dứt loạt bài nhắc về hòn đảo bị TQ chiếm đóng vì bạo quyền can thiệp. Tuổi trẻ là hy vọng của đất nước là sinh khí là sức mạnh của quốc gia các bạn thanh niên yêu nước đừng để bạo quyền đặt bàn tay lên ấn đầu các bạn bảo ngồi đâu thì ở đó để chúng nó tự tung tự tác . Bọn quan chức cuối đầu dâng đất cho TQ chính là bọn hậu duệ Lê Chiêu Thống mãi quốc cầu vinh. Chúng tôi con nhà nghèo gốc chăn trâu tuy cùng là cựu khán chiến nam bộ nhưng không nhận Nguyển Tấn Dũng ( Hèn) là bạn chăn trâu thuở hàn vi dù nay hắn làm thủ tướng Việt Nam. Nay chúng tôi vẫn sống nghèo nhà tranh vách đất một hôm thấy con trai dẫn đàn trâu ra đồng chúng đang gặm cỏ non tôi chợt nhớ hình ảnh các bạn chăn trâu năm xưa nhắc tên hắn trước đám hậu duệ đàn trâu, đàn trâu đỏ mặt rống lên và bỏ chạy, con tôi chạy rong kiếm cả buổi mới đủ số nếu không tên cán bộ huyện chủ đàn trâu sẽ khó dễ bắt đền, từ đó không ai buồn nhắc tên hắn trước đàn trâu . Phó thường dân nam bộ
|
|
said this on 13 Sep 2009 3:39:04 PM EST
Đọc chuyện "Trâu biết đỏ mặt" tôi nhớ ra nhà văn Sơn Nam lúc sinh tiền có kể chuyện vui trong lúc trà dư tữu hậu với anh em cựu khán chiến nam bộ năm đó ( 1990) nhiều anh em cựu khán chiến bị bắt sau đó ít lâu câu lạc bộ bị giải tán. Một hôm vui miệng ông kể chuyện cũng về trâu nhưng không phải chuyện " Trâu đỏ mặt" mà là chuyện " Trâu Uống Nước" : Ông kể chuyện xưa có một lảo phu đang thả trâu uống nước bên bờ sông cát trắng thì bỗng một đám quan nha ngựa xe vừa đến dừng nghỉ cả bọn xuống rửa tay chân mặt mủi cho mát, ông lão hò hét dẩn đàn trâu đi ngược lên phía trên dòng tiếp tục cho uống nước, có người thấy vậy hỏi tại sao ông trả lời :" Bọn quan lại mỵ dân, lên xe xuống ngựa quần áo bảnh bao nhưng tay chân mặt mủi chúng nó dơ bẫn đầu óc hèn hạ tôi không muốn đàn trâu của tôi uống nước rửa của bọn cẩu quan nha. Không rõ Sơn Nam ngụ ý gì qua câu chuyện trên ? Có bạn nào biết thêm về câu chuyện về Trâu của nhà văn Sơn Nam kể xin tiếp ? Trần văn Rượu
|
|
said this on 13 Sep 2009 10:43:27 PM EST
Tản mạn chuyện "Trâu"
Có mấy chuyện tương truyền về Trâu;theo nhận sét của bạn Phó Thường dân Nam Bộ thì ; người nông dân chất phác rất yêu mến Trâu, như người bạn trầm lặng nối khố của mình những khi làm công việc nặng nhọc vất vả kiếm gạo nuôi sống gia đình mình. Nhưng Trâu đã bị đỏ mặt khi nghe nhắc tới tên một cựu mục đồng xưa, nay đã làm chức "tể tướng nhất triều đình",đàn trâu rống lên dữ dội chối bỏ tên đó trong danh sách cựu mục đồng và bỏ chạy tứ tán... Cũng có chuyện khác như tránh cho Trâu uống nước ô nhiễm vì lậm chuyện "quan trường". Bữa kia, anh bạn TVR đang dẫn Trâu xuống bờ sông cho uống nước, thì nhóm "tuyên truyền xung phong của kụ hù ghé tới huênh hoang khoe chuyện tiến bộ của kinh tế nước nhà và mấy chục ngàn tiến sĩ tương lai sẽ được đào tạo v.v. làm cho nhân sĩ TVR nghe lọt vô tai bỗng vội vàng chạy xuống sông "rửa tai" làm cho anh bạn chung xóm đang đứng coi trâu uống nước vội vã lùa đàn trâu lên đầu nguồn sông cho uống nước tiếp, vì e những chuyện tuyên truyền lừa mị kia làm ô nhiễm dòng nước nên không để trâu uống phải ! Mấy mẩu chuyện trong dân gian kia đã chứng tỏ sự "Nhân cách hóa gia cầm" của người VN không cs rất trang trọng đối với đám bạn Trâu của mình, thứ bạn đã hàng ngày đồng cam cộng khổ với nông gia trong lao động không quản mưa nắng, nhưng lại coi thường những bả phù vinh giả dối mị dân của chế độ cai trị hiện hành thời cs ! Hì Hì Hì , Vậy sao các cụ lại cứ biểu là :" Đờn Cầm mà gảy tai Trâu; vô ích ?!" Trâu không chỉ nghe âm thanh bằng tai, mà còn biết cảm nhận được sự đúng/sai, phải /trái như con người vậy! Và mấy hành động chối bỏ, chê bai mà Trâu đã biểu tỏ để phản ứng sự bịp bợm, độc đoán của con người cai trị sai đường lối kia, đã cho ta có thêm lòng ưu ái, kính trọng các bạn Trâu can đảm của chúng ta đấy nhỉ ! Cám ơn hai bạn PTDNB,và TVR đã cho NL có dịp tản mạn về chuyện Trâu của các anh đó Trân Kính . Nhật Lan |
|
said this on 13 Sep 2009 11:11:47 PM EST
Sáng sớm hôm nay ngày 14/9/2009, báo Tuổi Trẻ online đã tiếp tục đăng tải phần 3 của loạt bài "Hoàng Sa tường trình 35 năm sau" có kèm theo hình ảnh của các chiến hạm Hải quân Việt Nam Cộng Hòa. Hình ảnh oai hùng của các chiến hạm và sự hy sinh anh dũng của người lính Việt Nam Cộng Hòa mãi mãi khắc sâu trong tâm khảm của người dân Việt
Toàn dân nhớ ơn những người lính anh dũng của quân lực VNCH Hoàng Sa và Trường Sa mãi mãi là của Việt Nam . |
|
said this on 14 Sep 2009 1:46:30 AM EST
Thiệt tình là tôi quên kể thêm là người hỏi ông lão dẩn trâu uống nước sau khi nghe xong bèn xuống sông nghiên đầu rửa hai tai, lảo chăn trâu lấy làm lạ hỏi tại sao thì trả lời " Nghe chuyện về các quan chức bẫn tai nên rửa cho sạch" đa tạ NL. Lại được tin thêm của ông Nguyển Xuân Lai là báo Tuổi Trẻ tiếp tục cho đăng chuyện hải quân VNCH hải chiến với hạm đội Trung quốc. Thật là một tin vui giữa giờ tuyệt vọng! Quả thật đúng như vậy tôi đã vào điện báo Tuổi Trẻ có cả hải đồ hành quân và bài viết "Thêm chứng cứ khẳng định chủ quyền Hoàng Sa của Việt Nam". Có thế chứ, Tuổi Trẻ Việt Nam phải biết ôn cố tri tân không thể nào hèn như bọn già chúng tôi được, các bạn Trẻ hãy vì nước viết lên sự thật, người xưa có câu:" Thà có một kẻ thù tốt còn hơn một tên bạn xấu", quân đội VNCH không phải là kẻ thù của các Bạn mà là những anh hùng hy sinh bảo vệ lảnh hải của tổ tiên thì tại sao không viết lên để toàn dân biết mà đòi lại Hoàng, Trường Sa cho Việt Nam? Tuổi Trẻ là tuổi của phấn đấu không ngại khó khăn, lòng đầy nhiệt huyết và lương thiện, hoài bảo đem tài học chuyên môn phục vụ truyền bá tin tức và sự thật cho dân chúng. Bọn già chúng có hão cảm với các Bạn Tuổi Trẻ. Trở lại chuyện trâu với NL, đúng là sách có câu " Đàn gảy tai trâu" dường như trâu không có hứng thú về tiếng đàn tiếng nhạc chúng chỉ nghe và phân biệt kẻ tốt người xấu mà thôi cho nên PTDNB kể chuyện trâu đỏ mặt tôi không ngạc nhiên chỉ ngạc nhiên các viên chức quan lớn "đỉnh cao trí tuệ" nói dối không biết đỏ mặt. Hì hì . . NL gọi đùa "nhân sĩ TVR" cho vui phải không ? chỉ biết đọc biết viết mà gọi "nhân sĩ" làm tôi đỏ mặt la lớn lên bỏ diển đàn chạy mất. Trần Văn Rượu
|
|
said this on 15 Sep 2009 2:24:39 AM EST
Úi úi úi , đừng có chạy nhen anh TVR, "nhân sĩ" là danh từ chỉ các vị lớn tuổi và trí tuệ trong làng xã đó mờ, nên NL mới dùng danh từ này để gọi các anh , ra điều mình cũng là người lớn chứ bộ. Không đồng nghĩa với "Văn sĩ" hay là "Lý thuyết gia" đâu mà anh bỏ chạy...
Bữa nay vô báo Ánh Dương , đọc thấy bài một bạn trẻ quốc nội viết rằng trên báo Saigon Tiếp Thị (thì phải) có viết là :" Không được dùng những danh từ ( nhạy cảm)gọi các đảo như Hoàng Sa , Trường Sa...mà phải dùng những danh từ 'đúng' như Tam Sa hay Nam Sa là của tixi v.v.! Mời các anh vô AD đọc coi. Có lẽ bởi vì người VN trong và ngoài nước đang lớn tiếng cho thế giới cùng nghe :" Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam , và thế giới cũng nhớ rõ là như vậy . Rồi đàn anh tixi của đàn em vixi đớ lưỡi ra (vì lịch sử và địa dư của VN nó như vậy đó), mà ra lịnh cho vixi phải cải chính tên quần đảo đó chăng. Mong anh TVR đừng đỏ mặt và bỏ diễn đàn mà chạy nhen, ở lại viết bài góp ý cho zui nhen. Kính. Nhật Lan |
|
said this on 14 Sep 2009 11:24:52 AM EST
La`m sao ta^p doa`n lanh? dao va` con cha'u cua? Bac' Dang?
MAFIA co^ng san? Vie^t Nam . Co' the^? so san'h duoc voi' nhu~ng anh hun`g , chie^n' si~ HAI? QUA^N QUA^N LUC VIE^T NAM CO^NG HOA`!!!!????? ( QLVNCH )....Vi ` nhu~ng chie^n' si~ anh hun`g QLVNCH da~ anh Dun~g chie^n' da^u' hy sinh xuong ma'u de^n' hoi tho? cuo^i' cu`ng de^? bao? ve^ lan?h tho^? , lan?h hai? cua? bao doi` TO^? TIE^N , O^NG CHA ta ga^y` dung , chie^n' da^u' . Hy sinh da`nh do^c la^p de^? lai cho con cha'u Vie^t Nam ( noi` gio^ng' LAC HO^NG` )....Ne^n lich su?, To^? Quo^c' va` nha^n da^n Vie^t Nam se~ ghi nho' co^ng on cua? ho muo^n doi`..... Con`con chau' cua Bac dang? cho^n` cao' , lanh? dao ta^p doan`MAFIA co^ng san? Vie^t Nam la`lu~ ban' nuoc' , hai da^n la` lu~ to^i do^` cua? da^n to^c...Da^ng bie^n? , ban" da^t' ' di lam` tay sai , cuo^i' da^u` chiu nhuc cho be` lu~ quan tha^y` Bac Kinh ( Trung Co^ng ) cua? chung'....Lich su? , To^? Quo^c' va nha^n da^n Vie^t nam muo^n ngan` doi` phi? nho^? , nguye^n` rua? va khinh khi..... |
|
said this on 15 Sep 2009 12:57:35 AM EST
Nhân trận Hải chiến Hoàng Sa 1974:
- Quân Đội Miền Nam Việt Nam chiến đấu vì Tổ Quốc Việt Nam. - Quân Đội Miền Bắc Việt Nam chiến đấu vì Chủ nghĩa Cộng Sản. |


Author/Admin)