Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau - Kỳ 3: Tử chiến
- Tác Giả On The Net
- Đăng ngày 12.09.09
- Bút Ký
Đàn Chim Việt: Đúng như chúng tôi đã dự đoán. Sau khi đăng 2 bài trong phóng sự dài kỳ liên quan tới trận hải chiển cuối cùng diễn ra 19/1/1974, trước khi Hoàng Sa bị Trung Quốc cưỡng chiếm, báo Tuổi Trẻ đã (phải) dừng loạt bài này.
Trong hai bài đã đăng, báo Tuổi Trẻ đã dành những lời lẽ trân trọng, đi ngoài "lề phải", khi nhắc tới những người đã ngã xuống để bảo vệ Hoàng Sa và những nhân chứng còn sống tới ngày nay.
Sau 2 bài đã đăng, hiện báo Tuổi Trẻ đã cáo lỗi như sau: "Vì lý do ngoài ý muốn, chúng tôi xin tạm dừng hồ sơ “Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau”. Chúng tôi sẽ tiếp tục đề tài này vào thời điểm thích hợp. Chân thành cáo lỗi cùng bạn đọc."
Đàn Chim Việt xin chuyển tới bạn đọc phần 3 và 4 của loạt phóng sự này từ một nguồn khác. Có thể nó không hoàn toàn giống với bài mà Tuổi Trẻ định đăng tải.
Kỳ 1: Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau
Kỳ 2: Biển động
Kỳ 3: Tử chiến
Vào thời điểm hết sức căng thẳng này, việc thông tin liên lạc giữa lực lượng bảo vệ Hoàng Sa và Bộ tư lệnh vùng 1 duyên hải đã bị đứt. Tần số liên lạc bị phá rối, trên hệ thống bộ đàm chỉ nghe toàn tiếng Hoa . Đại tá Hà Văn Ngạc, lúc đó đang ở trên chiến hạm HQ 5, được tòan quyền hành động. (Quyết định nổ súng được thực hiện sau cuộc điện đàm giữa đại tá Ngạc và tư lệnh hải quân vùng 1 Hồ Văn Kỳ Thọai. Thế còn tư lệnh Hải quân VNCH đang ở đâu ? Ông ấy- đề đốc Trần Văn Chơn- đang ở trên… trời. Tướng Chơn đang ngồi trên chuyến bay ra Đà Nẵng. Lúc ông tới căn cứ hải quân, mọi việc đã xong xuôi – BT)
Đại tá Ngạc ra lệnh: chuyển bốn tàu theo đội hình hàng dọc (Formation - one) theo tín hiệu cờ của khối Minh ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) để giữ bí mật ; khi tín hiệu cờ chuyển sang Formation - two (đội hình hàng ngang) tất cả các khẩu đại bác hướng lên đảo; khi nhận lệnh bắn thì tất cả khai hỏa lên đảo dọn đường lập đầu cầu để biệt hải và người nhái đổ bộ chiếm lại đảo.
Hạm trưởng San bực bội trước lệnh này. Trước khi chuẩn bị nổ súng đại tá Ngạc có hỏi ý kiến từng hạm trưởng. Đến khi hỏi ý kiến HQ 4, hạm trưởng Vũ Hữu San gằn từng tiếng trong bộ đàm: “Trình đại bàng, tôi là quân nhân, tôi chấp hành quân lệnh nhưng hiện nay nước cờ đã bị lộ, không còn yếu tố bất ngờ, muốn đổ bộ lên chiếm đảo trước mắt phải tiêu diệt lực lượng trên biển trước khi tính đến việc đổ quân, hiện nay tàu địch gấp đôi tàu ta, quân địch đã đổ bộ từ sáng đến giờ đầy trên đảo, ta chỉ có 2 trung đội thì làm sao thành công được ”, rồi ông nói tiếp: “Tôi là quân nhân tôi chấp nhận hi sinh vì tổ quốc nhưng…”. Rồi ông cúp máy và ra lệnh “tất cả các khẩu súng nhắm thẳng vào tàu địch “
Đúng 10g20 , bốn chiến hạm HQ4, HQ5, HQ10, HQ16 đồng loạt khai hỏa. Như đã chuẩn bị trước, hạm trưởng San ra lệnh “bắn” đồng thời ông cũng ra lệnh (lúc đó máy tàu đang ở vị trí stop) hai máy tiến Full (bỏ qua thông lệ tiến 1, tiến 2, tiến 3) hết tay lái sang phải... Chiến hạm di chuyển với tốc độ cực nhanh, khói đen bốc lên ngùn ngụt, thân tàu rung lên bần bật vì trúng đạn, vì tiếng dội của các khẩu đại bác vừa khai hỏa.
Chiến hạm HQ 4 chạy uốn lượn như con rắn, hết phải rồi hết trái nên đã tránh được loạt đạn đại bác đầu tiên của địch. Thế rồi, các cột nước bùng lên, đạn rít xung quanh tàu vèo vèo. Một mảnh đạn phạt lủng đài chỉ huy, văng ra trúng chân trung úy Ria đang cố gắng theo dõi tàu địch qua màn hình radar. Thượng sĩ giám lộ Ry trúng mảnh đạn nơi cánh tay trái. Hạ sĩ giám lộ Phấn ,xạ thủ đại liên 30 trên nóc ĐCH, bị thương nơi ngực, máu thấm đỏ cả áo. Tiếng la ơi ới của các nơi bị thương vọng lên ĐCH.
Tuy nhiên chiến hạm HQ 4 vẫn vững vàng trong cuộc hải chiến . Đài quan sát trên nóc báo cáo có địch đang đuổi theo. Tôi nhìn ra phía sau vừa thấy 2 tàu địch thì từ mạn phải HQ 5 cắt đuôi HQ 4 phóng thẳng vào 2 tàu địch. Những khối cầu lửa từ mũi HQ 5 bắn ra (đại bác 127 ly) bay thẳng vào tàu địch. Một chiếc trúng đạn bốc cháy, một chiếc quay ngang và sau đó lãnh đủ hàng loạt đạn từ HQ 4.
Không thấy một tàu địch nào, cũng không thấy HQ 16 và HQ 10 đâu cả. Ngay lúc đó HQ 5 cho biết ụ tháp đại bác 127 ly đã bị trúng đạn, 3 quân nhân tử thương 2 bị thương nặng. Liên lạc mãi với HQ 16 và HQ 10 không được.
Thật ra ngay từ loạt đạn đầu tiên HQ 10 đã bị loại khỏi vòng chiến vì HQ 10 nhỏ, cũ kỹ các khẩu đại bác xoay trở bằng tay nên bị trúng liền 2 quả 100 ly từ tàu địch .Trong bộ đàm tôi đã nghe tiếng bạn tôi ,trinh sát giám lộ Vương Thương, báo cáo HQ 10 đã bị trúng đạn. Hạm trưởng Thà đứt đầu, hạm phó Trí trọng thương ngay bụng sĩ quan , hạ sĩ quan và thủy thủ trên ĐCH đều bị tử thương và bị thương.
Riêng Vương Thương bị mảnh đạn cắt ngang mông trái, máu ra nhiều nhưng vẫn còn tỉnh táo, báo tình hình về soái hạm HQ5. Anh cùng 21 quân nhân xuống được bè cứu sinh và sau 2 ngày đêm được một thương thuyền Hà Lan cứu đưa về Đà Nẵng. Nhưng Vương Thương đã chết trên bè vì máu ra quá nhiều . Anh ra đi trước ngày tổ chức làm đám cưới. Lẻ ra anh đã được về phép cưới vợ. Giấy phép đã cầm trên tay, nhưng hạm trưởng Ngụy Văn Thà động viên anh ở lại, vì anh đã quá rành vùng quần đảo Hoàng Sa. Anh đã theo tàu ra Hoàng Sa như ăn cơm bữa, hải đảo xa xôi nào cũng lưu dấu bước chân anh. Nay vì tổ quốc , anh đã thanh thản ra đi, bỏ lại người vợ chưa cưới nơi cố đô Huế.
HQ 4 và HQ 5 quay đầu về hướng Nam. Sau đó 1 giờ không còn thấy HQ 5 ở đâu. HQ 5 do máy yếu và một máy bị sự cố chưa kịp khắc phục, nên “rớt” lại đâu đó. Trên biển trở nên HQ 4 lẻ loi một mình. Hạm trưởng San vẻ một đường trực chỉ về Đà Nẵng.
Bây giờ tôi mới rời được ĐCH. Trên hành lang xuống nơi nghỉ ngơi, tôi đã chứng kiến một sự kinh khủng sau chiến trận. Hành lang dưới tàu tanh đến ngộp thở: mùi máu, mùi cồn, bông băng… mấy ngày liền không có thời gian thu dọn. Hơn 130 thủy thủ đoàn bám chặt vị trí chiến đấu giờ đều mệt lả, nằm đâu ngủ đó. Họ chỉ cầm hơi bằng mì gói, nước ngọt và lương thực khô. Các binh sĩ biệt hải kiệt sức nằm rải rác trên hành lang phòng ăn. Trong phòng y tế, các binh sĩ người nhái bị thương cũng nằm la liệt. Một binh sĩ bị đạn bắn thủng cằm từ trái qua phải, mặt sưng vù. Anh ngồi bất động, máu không còn chảy ra nữa, nhưng khóe miệng những vệt máu lẫn nước bọt vẫn rỉ ra. HS Danh nằm thoi thóp trên băng ca, ngực anh đầy bông băng nhuốm máu. Tôi rờ lên trán anh nóng hổi, hỏi anh có khỏe không? Anh mở mắt rồi gật đầu, nhưng lịm dần rồi chết.
Khoảng 16 giờ 30 tôi đang trong giấc ngủ sâu vì đã mấy hôm không chợp mắt, thì còi tập họp vang lên. Tất cả thủy thủ đoàn tập họp đầy đủ nghe thông báo :“Tất cả chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, tàu được lệnh quay lại Hoàng Sa. Nếu cần sẽ ủi thẳng lên bờ đảo Hoàng Sa, chiến đấu đến cùng để giữ đảo”.
Nhìn sau lái tàu, tôi biết tàu đang quay lại và hướng thẳng về Hoàng Sa. Tất cả đều bất động , không ai nói với ai một lời nào trước giờ phút cảm tử này .
Thế rồi, giữa khỏanh khắc yên lặng kỳ lạ và căng thẳng đó, một câu nói được thốt ra, tôi còn nhớ mãi: “Dù sao đánh nhau với Trung Quốc nếu có chết cũng vinh quang hơn… ”.
Nguồn: Blog Bùi Thanh
Trong hai bài đã đăng, báo Tuổi Trẻ đã dành những lời lẽ trân trọng, đi ngoài "lề phải", khi nhắc tới những người đã ngã xuống để bảo vệ Hoàng Sa và những nhân chứng còn sống tới ngày nay.
Sau 2 bài đã đăng, hiện báo Tuổi Trẻ đã cáo lỗi như sau: "Vì lý do ngoài ý muốn, chúng tôi xin tạm dừng hồ sơ “Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau”. Chúng tôi sẽ tiếp tục đề tài này vào thời điểm thích hợp. Chân thành cáo lỗi cùng bạn đọc."
Đàn Chim Việt xin chuyển tới bạn đọc phần 3 và 4 của loạt phóng sự này từ một nguồn khác. Có thể nó không hoàn toàn giống với bài mà Tuổi Trẻ định đăng tải.
Kỳ 1: Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau
Kỳ 2: Biển động
Kỳ 3: Tử chiến
Vào thời điểm hết sức căng thẳng này, việc thông tin liên lạc giữa lực lượng bảo vệ Hoàng Sa và Bộ tư lệnh vùng 1 duyên hải đã bị đứt. Tần số liên lạc bị phá rối, trên hệ thống bộ đàm chỉ nghe toàn tiếng Hoa . Đại tá Hà Văn Ngạc, lúc đó đang ở trên chiến hạm HQ 5, được tòan quyền hành động. (Quyết định nổ súng được thực hiện sau cuộc điện đàm giữa đại tá Ngạc và tư lệnh hải quân vùng 1 Hồ Văn Kỳ Thọai. Thế còn tư lệnh Hải quân VNCH đang ở đâu ? Ông ấy- đề đốc Trần Văn Chơn- đang ở trên… trời. Tướng Chơn đang ngồi trên chuyến bay ra Đà Nẵng. Lúc ông tới căn cứ hải quân, mọi việc đã xong xuôi – BT)
Đại tá Ngạc ra lệnh: chuyển bốn tàu theo đội hình hàng dọc (Formation - one) theo tín hiệu cờ của khối Minh ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) để giữ bí mật ; khi tín hiệu cờ chuyển sang Formation - two (đội hình hàng ngang) tất cả các khẩu đại bác hướng lên đảo; khi nhận lệnh bắn thì tất cả khai hỏa lên đảo dọn đường lập đầu cầu để biệt hải và người nhái đổ bộ chiếm lại đảo.
Hạm trưởng San bực bội trước lệnh này. Trước khi chuẩn bị nổ súng đại tá Ngạc có hỏi ý kiến từng hạm trưởng. Đến khi hỏi ý kiến HQ 4, hạm trưởng Vũ Hữu San gằn từng tiếng trong bộ đàm: “Trình đại bàng, tôi là quân nhân, tôi chấp hành quân lệnh nhưng hiện nay nước cờ đã bị lộ, không còn yếu tố bất ngờ, muốn đổ bộ lên chiếm đảo trước mắt phải tiêu diệt lực lượng trên biển trước khi tính đến việc đổ quân, hiện nay tàu địch gấp đôi tàu ta, quân địch đã đổ bộ từ sáng đến giờ đầy trên đảo, ta chỉ có 2 trung đội thì làm sao thành công được ”, rồi ông nói tiếp: “Tôi là quân nhân tôi chấp nhận hi sinh vì tổ quốc nhưng…”. Rồi ông cúp máy và ra lệnh “tất cả các khẩu súng nhắm thẳng vào tàu địch “
Đúng 10g20 , bốn chiến hạm HQ4, HQ5, HQ10, HQ16 đồng loạt khai hỏa. Như đã chuẩn bị trước, hạm trưởng San ra lệnh “bắn” đồng thời ông cũng ra lệnh (lúc đó máy tàu đang ở vị trí stop) hai máy tiến Full (bỏ qua thông lệ tiến 1, tiến 2, tiến 3) hết tay lái sang phải... Chiến hạm di chuyển với tốc độ cực nhanh, khói đen bốc lên ngùn ngụt, thân tàu rung lên bần bật vì trúng đạn, vì tiếng dội của các khẩu đại bác vừa khai hỏa.
Chiến hạm HQ 4 chạy uốn lượn như con rắn, hết phải rồi hết trái nên đã tránh được loạt đạn đại bác đầu tiên của địch. Thế rồi, các cột nước bùng lên, đạn rít xung quanh tàu vèo vèo. Một mảnh đạn phạt lủng đài chỉ huy, văng ra trúng chân trung úy Ria đang cố gắng theo dõi tàu địch qua màn hình radar. Thượng sĩ giám lộ Ry trúng mảnh đạn nơi cánh tay trái. Hạ sĩ giám lộ Phấn ,xạ thủ đại liên 30 trên nóc ĐCH, bị thương nơi ngực, máu thấm đỏ cả áo. Tiếng la ơi ới của các nơi bị thương vọng lên ĐCH.
Tuy nhiên chiến hạm HQ 4 vẫn vững vàng trong cuộc hải chiến . Đài quan sát trên nóc báo cáo có địch đang đuổi theo. Tôi nhìn ra phía sau vừa thấy 2 tàu địch thì từ mạn phải HQ 5 cắt đuôi HQ 4 phóng thẳng vào 2 tàu địch. Những khối cầu lửa từ mũi HQ 5 bắn ra (đại bác 127 ly) bay thẳng vào tàu địch. Một chiếc trúng đạn bốc cháy, một chiếc quay ngang và sau đó lãnh đủ hàng loạt đạn từ HQ 4.
Không thấy một tàu địch nào, cũng không thấy HQ 16 và HQ 10 đâu cả. Ngay lúc đó HQ 5 cho biết ụ tháp đại bác 127 ly đã bị trúng đạn, 3 quân nhân tử thương 2 bị thương nặng. Liên lạc mãi với HQ 16 và HQ 10 không được.
Thật ra ngay từ loạt đạn đầu tiên HQ 10 đã bị loại khỏi vòng chiến vì HQ 10 nhỏ, cũ kỹ các khẩu đại bác xoay trở bằng tay nên bị trúng liền 2 quả 100 ly từ tàu địch .Trong bộ đàm tôi đã nghe tiếng bạn tôi ,trinh sát giám lộ Vương Thương, báo cáo HQ 10 đã bị trúng đạn. Hạm trưởng Thà đứt đầu, hạm phó Trí trọng thương ngay bụng sĩ quan , hạ sĩ quan và thủy thủ trên ĐCH đều bị tử thương và bị thương.
Riêng Vương Thương bị mảnh đạn cắt ngang mông trái, máu ra nhiều nhưng vẫn còn tỉnh táo, báo tình hình về soái hạm HQ5. Anh cùng 21 quân nhân xuống được bè cứu sinh và sau 2 ngày đêm được một thương thuyền Hà Lan cứu đưa về Đà Nẵng. Nhưng Vương Thương đã chết trên bè vì máu ra quá nhiều . Anh ra đi trước ngày tổ chức làm đám cưới. Lẻ ra anh đã được về phép cưới vợ. Giấy phép đã cầm trên tay, nhưng hạm trưởng Ngụy Văn Thà động viên anh ở lại, vì anh đã quá rành vùng quần đảo Hoàng Sa. Anh đã theo tàu ra Hoàng Sa như ăn cơm bữa, hải đảo xa xôi nào cũng lưu dấu bước chân anh. Nay vì tổ quốc , anh đã thanh thản ra đi, bỏ lại người vợ chưa cưới nơi cố đô Huế.
HQ 4 và HQ 5 quay đầu về hướng Nam. Sau đó 1 giờ không còn thấy HQ 5 ở đâu. HQ 5 do máy yếu và một máy bị sự cố chưa kịp khắc phục, nên “rớt” lại đâu đó. Trên biển trở nên HQ 4 lẻ loi một mình. Hạm trưởng San vẻ một đường trực chỉ về Đà Nẵng.
Bây giờ tôi mới rời được ĐCH. Trên hành lang xuống nơi nghỉ ngơi, tôi đã chứng kiến một sự kinh khủng sau chiến trận. Hành lang dưới tàu tanh đến ngộp thở: mùi máu, mùi cồn, bông băng… mấy ngày liền không có thời gian thu dọn. Hơn 130 thủy thủ đoàn bám chặt vị trí chiến đấu giờ đều mệt lả, nằm đâu ngủ đó. Họ chỉ cầm hơi bằng mì gói, nước ngọt và lương thực khô. Các binh sĩ biệt hải kiệt sức nằm rải rác trên hành lang phòng ăn. Trong phòng y tế, các binh sĩ người nhái bị thương cũng nằm la liệt. Một binh sĩ bị đạn bắn thủng cằm từ trái qua phải, mặt sưng vù. Anh ngồi bất động, máu không còn chảy ra nữa, nhưng khóe miệng những vệt máu lẫn nước bọt vẫn rỉ ra. HS Danh nằm thoi thóp trên băng ca, ngực anh đầy bông băng nhuốm máu. Tôi rờ lên trán anh nóng hổi, hỏi anh có khỏe không? Anh mở mắt rồi gật đầu, nhưng lịm dần rồi chết.
Khoảng 16 giờ 30 tôi đang trong giấc ngủ sâu vì đã mấy hôm không chợp mắt, thì còi tập họp vang lên. Tất cả thủy thủ đoàn tập họp đầy đủ nghe thông báo :“Tất cả chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, tàu được lệnh quay lại Hoàng Sa. Nếu cần sẽ ủi thẳng lên bờ đảo Hoàng Sa, chiến đấu đến cùng để giữ đảo”.
Nhìn sau lái tàu, tôi biết tàu đang quay lại và hướng thẳng về Hoàng Sa. Tất cả đều bất động , không ai nói với ai một lời nào trước giờ phút cảm tử này .
Thế rồi, giữa khỏanh khắc yên lặng kỳ lạ và căng thẳng đó, một câu nói được thốt ra, tôi còn nhớ mãi: “Dù sao đánh nhau với Trung Quốc nếu có chết cũng vinh quang hơn… ”.
Nguồn: Blog Bùi Thanh
Rỉ Tai
6 Responses to "Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau - Kỳ 3: Tử chiến" 
|
said this on 12 Sep 2009 5:36:37 PM EST
Sao trên đảo không có ụ đại bác chống tàu chiến nào cả? Đáng lý không nên tham chiến, khi chưa có chuẩn bị, khi chưa đem được hải lực từ nam ra.
|
|
said this on 12 Sep 2009 8:04:56 PM EST
HOÀNG SA LÀ TRÁI TIM TA,
TRƯỜNG SA LÀ MÁU CON NHÀ RỒNG TIÊN. Quả là không sai nhưng đã quá muộn vì lầm lổi của Hồ chí Minh( Gian) và đảng Công Sản Việt Nam (ĐCSVN). Lịch sử ngàn năm trước Trung Quốc(TQ) thống trị Việt Nam(VN) nhưng thời gian một ngàn năm nhiều lần thống trị đồng hóa thất bại cuối cùng VN dành lại chủ quyền qua các thời đại quân chủ nước ta, từ khi chủ nghỉa bành trướng của các nước phương Tây đi về phương đông trao đổi mậu dịch và truyền bá tôn giáo để thăm dò thực lực và sẵn lòng can thiệp vào vương quyền các nước phương đông để thủ lợi, các nước Ấn, Nhật, Đại Hàn, Trung Hoa đều chịu tràn ngập bởi khói súng Tây phương, VN chẳng may bị quân Tây Dương bảo hộ và cai trị lũng đoạn hoàng triều nhà Nguyển . Sau trận chiến Thanh-Pháp, hoàng triều cương thổ, lảnh hải Việt Nam rộng lớn có đảo Hoàng Sa, Trường Sa và biên giới phía bắc xa hơn lằng ranh bây giờ. HCM mượn thế lực ngoại bang cộng sản vận động lòng yêu nước của toàn dân ba miền dành độc lập, thế lực lớn mạnh thì áp lực của ngoại bang cũng mạnh theo và " lòng tốt" của TQ giúp VN không ngoài hậu ý lấy đảo HS , TS và lấn thêm biên giới cùng lảnh hải. Nếu như không có HCM và ĐCSVN thì có thể sẽ có một chính phủ Quốc Gia tôn trọng hoàng triếu nhà Nguyển và trị dân với thể chế Tự Do Dân Chủ như Thái Lan, Hòa Lan, Nhật Bản hay Anh Quốc mà không phải tốn núi xương sông máu như HCM đã gây ra cho nước VN chúng ta. Trung Hoàng viết không sai. HCM và ĐCSVN chiếm lỉnh quyền bính bằng mọi thủ đoạn lừa bịp những người yêu nước với bánh vẽ " Độc Lập, Tự Do, Dân Chủ" nhưng thực tế đảng trị độc tài cho đến nổi viết một bài phản khán chuyện HS và TS cũng bị công an du côn hành hung và bắt giam, báo điện tử Tuổi Trẻ rồi ra sẽ có người lôi thôi to với công an về bài báo đăng tải vụ đảo bị TQ chiếm đóng. Thấy ra không có "công" chỉ có tội bán nước buôn dân làm nô lệ nhục nhả tổ tiên ấy thế mà kẻ tội đồ phản bội dân, lừa bịp người ái quốc, phạm trọng tội giết người được đảng cướp lập lăng miếu thờ tốn kém ngân quỷ bảo trì và còn lấy tên kẻ đại gian ác thay tên thành phố Sàigòn thật là một quốc nhục mà cả thế giới đều biết. Như vậy những ai thấy điều sai trái không lên tiếng chống đối nhất là ở hải ngoại không bị công an làm khó dễ như Trung Hoàng khuyên thì hóa ra là đồng lỏa với đảng trị độc tài ? Trung Hoàng hiểu hơn ai hết điều sai trái và sẽ phải làm gì? thay thế đảng CSVN và bạo quyền cai trị VN hiện nay bằng một chính phủ do dân bầu phiếu lương thiện, lúc ấy người dân VN hải ngoại sẽ tiếp tay xây dựng một VN bay cao và ra khơi như những con "rồng" Đại Hàn, Nhật Bản. Tiếc thay lập trường ba phải của Trung Hoàng không dứt khoát có thể di họa cho thế hệ con cháu tương lai hiểu sai ý mà cộng tác với bạo quyền VN. Nếu như người lảnh đạo có lương tính không vì quyền lực áp đảo của cường quốc ngoại bang mang chủ thuyết bất nhân cộng sản vô thần gây tang tóc máu lửa chết chóc cho quê hương và còn biết bao chữ Nếu ? Nhìn lại hiện thực Việt Nam sau hơn ba thập niên thống trị của bạo quyền cộng sản : Giáo dục thì thầy giáo hiệu trưởng tổ chức thi cử áp lực mua bán trinh tiết nữ học sinh, thanh thiếu niên sì ke ma túy SiDa lây lan vài trăm ngàn do bao che của công an địa phương, thanh niên bị ăn chặn tiền khi ra nước ngoài làm lao nô, con gái rêu rao gả bán rẻ mạt trên mạng khắp các nước á đông, thủ tướng công du nước ngoài lấy gái Việt làm mồi câu nhử khách đầu tư, văn hóa suy đồi, lòng yêu nước bị coi là phản quốc , chùa chiền thánh thất bị tịch biên các tu sĩ lên tiếng bị bắt kêu án tù , bị hành hung đánh đập do du côn công an xúi bẩy, quan chức tham nhũng bóc lột vàng đô la rủng rỉnh xe hơi nhà cao cửa rộng trong lúc dân chúng lầm than cơ hàn . . . một bạo quyền thối nát như thế Trung Hoàng khuyên đoàn kết không chống đối để duy trì ư ? Trân trọng chia xẻ quan điểm. Dân Miền Nam. |
|
said this on 12 Sep 2009 9:23:06 PM EST
Độc quyền yêu nước là tính rất cực đoan cuả người Cộng Sản, nó đã được biểu hiện từ thời kháng chiến cho đến ngày hôm nay. Chính sự độc quyền cực đoan đó cuả họ, đã tạo nên những cuộc thảm sát và thủ tiêu trong bóng tối tất cả những thành phần yêu nước không theo chủ nghiã Cộng Sản.
Trong thời kháng chiến chống Pháp, những đoàn thể chính trị hay tôn giáo không theo CS, đã bị người CS thủ tiêu trong bóng tối hay giết chết tập thể một cách rừng rợn dã man. Kể cả nếu cần, chính họ cung cấp cho người Pháp đến tận nơi trú ẩn cuả những người yêu nước chống Pháp để cho người Pháp bắt giử và bắn giết những người quốc gia không CS. Những việc làm nầy thường xảy ra trong Nam, vì tuyệt đại đa số những thành phần yêu nước chống Pháp ở miền Nam trong giai đoạn nầy không chấp nhận đi theo con đường cuả người CS. Sự độc quyền yêu nước cực đoan nầy đã gieo bao nhiêu tang thương cho các đoàn thể chính trị và tôn giáo ở miền Nam trong thời 45-54. Người CS luôn luôn nhân danh dân tộc, nhưng chính họ lại là thành phần giết người dân tộc trong miền Nam một cách tàn bạo dã man. Mượn danh nghiã dân tộc để giết người dân tộc không CS, là thủ đoạn đê tiện tồi tệ nhất cuả người CS trước lịch sử cận đại vưà qua. Hãy nhìn lại cuộc thảm sát tập thể ở Huế trong cuộc tổng tấn công vào dịp Tết Mậu Thân cuả người CS, cho đến ngày hôm nay, họ chưa có một thái độ tự kiểm điểm hành động phi nhân ác độc cuả họ đối với người dân Huế, chỉ vì họ muốn bảo vệ cũng như đã bị thất bại trong cuộc chiến nầy, những viên đạn hờn câm cuả họ đã trút vào đầu cuả những người dân vô tội, thậm chí cho đến những bà mẹ đáng thương đang trong thời bụng mang dạ chưả. Với người CS, lịnh sử dân tộc Việt Nam trong thời gian qua, chỉ là lịch sử quang vinh sáng ngời cuả riêng đảng CS cuả họ mà thôi. Những người ngoài đảng CS cho dù có hy sinh xương máu vì đất nước và dân tộc nầy, cũng chỉ là những việc không cần đáng nói và thậm chí còn cho là hành vi phản động chống nhà nước và chống lại dân tộc. Một cách nói lấy được mà không bao giờ họ biết ngượng miệng. Hỡi các đảng viên CS còn lương tân con người cũng như nhiệt huyết yêu dân mến nước, các bạn có bao giờ suy nghĩ chính những viên đạn cuả các bạn được đảng trao cho, đang bắn vào đầu những nguời con dân Việt yêu nước, luôn ray rức và bức xúc trước sự bành trướng lấn dần biên cương lảnh hải cha ông ta cuả kẻ bá quyền phương Bắc. Kẻ đã cưởng chiếm Hoàng Sa và đoạt trên tay các bạn một số đảo ở Trường Sa thân yêu chúng ta. Trong khi đảng lảnh đạo cầm quyền VN hiện nay không dám lên tiếng và cũng muốn cho tất cả người dân Việt chúng ta phải câm lặng chấp nhận sự cưởng chiếm và lấn dần cuả Trung Quốc. Chỉ vì cấp lảnh đạo ĐCS không muốn làm Bắc Kinh phiền lòng để họ được an toàn cai trị và an hưởng danh lợi mặc cho đất nước còn mất thế nào cũng chẳng quan tâm. Sự tin tưởng cuả người dân Việt đối với ĐCSVN đã hoàn toàn mờ nhạt, khi mà chính họ muốn bịt miệng giam cầm bắt bớ những người muốn gióng lên những tiếng chuông cảnh báo đại hoạ bành trướng bá quyền Bắc Kinh ngày một tỏ rỏ. Chính cái XHCN anh em giưả Việt-Trung là cánh cưả dẩn vào đất nước những tai hoạ mất đất mất biển cuả ngày hôm nay. Nếu cứ khư khư ôm lấy cái chủ nghiã nầy làm kim chỉ nam, thì dù muốn hay không ta phải núp mãi dưới cái bóng vĩ đại Trung Quốc, điều đó nó sẽ có nghiã là đồng nghiã với sự chấp nhận đồng hoá thống thuộc cuả đất nước ta đối với Trung Quốc, nó chỉ còn là việc sẽ xảy ra theo thời gian chậm hay mau mà thôi. Đó quả thật là một nguy cơ thực sự trước mắt cho cả dân tộc, các bạn không thể chần chờ đắn đo suy nghĩ, sự chần chờ cuả các bạn sẽ là thời gian cơ hội tốt cho kẻ bá quyền lấn dần nước ta về mọi mặt, dân tộc ta sẽ gặp thêm nhiều khó khăn hơn nưã trong sự ngăn chận và chống lại làn sóng bành trướng ngày một dâng cao. Mong các bạn thận trọng suy ngẫm điều lợi việc hại, mà có thái độ hành động dứt khoát nhanh chóng cần thiết trong giai đoạn nầy. Xin trân trọng. |
|
said this on 13 Sep 2009 4:03:36 AM EST
|
|
said this on 13 Sep 2009 9:05:07 AM EST
Nhật Lan
Những anh hùng Hải Quân của Miền Nam dù chiến đấu tới chết cho quê hương, chớ không chịu hèn, cúi đầu trước kẻ mạnh! Năm 1974, những người quân nhân đã chết để dìn giữ từng tấc đất, tấc biển của tổ tiên... để ngày nay, kẻ chiếm đất lại cúi đầu trước ngoại bang để nhìn dân mình bị cấm sanh nhai ngay trên vùng biển nhà. Làm lơ cho giặc bắn giết và bắt cóc dân mình để đòi tiền chuộc! Tàu bè của dân chài phải nằm ụ,dân chài ngậm ngùi nhìn người ngoài tha hồ vô chài lưới ngay trong vùng biển nhà mình! Tàu lạ kiếm đầy cá, trong khi dân chài không có được con tép mà ăn! Uất ức Thay! |
|
said this on 15 Sep 2009 12:48:46 AM EST
Tàu thì lạ nhưng lệnh cấm dân VN đánh cá thì không lạ. VC chuyên sản xuất ra các từ ngữ mỵ dân như "Tàu Lạ". Tàu lạ nhưng bọn bắt ngư dân Việt đòi tiền chuộc thì không lạ. Bọn chúng chính là cha của vị "cha già dân tộc". Nếu ai coi HCM là cha gìa dân tộc thì Tàu lạ chính là ông nội của bọn đó.
|


Author/Admin)