Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau - Kỳ 2: Biển động
- Tác Giả On The Net
- Đăng ngày 11.09.09
- Bút Ký
Đàn Chim Việt: Dư luận đang ngỡ
ngàng trước một loạt bài đăng trên báo Tuổi Trẻ - cơ quan ngôn luận của Đoàn
Thanh Niên Cộng sản Hồ Chí Minh. Đây là những bài viết liên quan tới trận hải
chiến không cân sức cuối cùng vào 1/1974 giữa những người lính Việt Nam Cộng Hòa
với hải quân Trung Quốc để bảo vệ quần đảo Hoàng Sa thân yêu của chúng ta.
Khi tôi (1) ghi lại những dòng hồi ký này, sự việc đã xảy ra 35 năm (1974 - 2009). Đã 35 năm trôi qua, những gì tận mắt tôi đã chứng kiến, những gì tôi đã trực tiếp tham gia trong trận hải chiến với hải quân Trung Quốc tại quần đảo Hoàng Sa ngày 19-1-1974 vẫn không phai mờ trong tâm trí tôi.
Lúc bấy giờ tôi là thượng sĩ giám lộ (giám sát lộ trình - hàng hải) trên khu trục hạm Trần Khánh Dư HQ-4 (chiến hạm tối tân nhất của hải quân Sài Gòn thời bấy giờ) với chức danh hạ sĩ quan phụ tá trưởng ngành giám lộ, kiêm hạ sĩ quan phụ tá trưởng khối hành quân.
Với chức danh đó, lúc nào (trong nhiệm sở tác chiến hay hải hành) tôi đều phải có mặt thường xuyên trên đài chỉ huy, thường xuyên bên hạm trưởng Vũ Hữu San (trung tá hải quân). Nhiệm vụ của anh em chúng tôi là ghi lại nhật ký tác chiến, nhật ký hàng hải, xác định vị trí của chiến hạm, đồng thời nhận và chuyển những tài liệu bằng đèn và cờ.
Hôm ấy, ngày 16-1-1974, gió mùa đông bắc thổi mạnh trên biển Đông. Biển động mạnh. Chiến hạm chúng tôi đang tuần tiễu vùng biển Quảng Ngãi từ Sa Huỳnh đến cù lao Ré (đảo Lý Sơn). Đây đã là ngày thứ 14 lênh đênh trên biển. Chỉ còn một ngày nữa chiến hạm sẽ được về Đà Nẵng nghỉ bến, anh em thủy thủ đoàn rộn ràng nghĩ đến ngày được vào đất liền.
Chưa kịp dùng cơm trưa thì từ trung tâm truyền tin đưa lên đài chỉ huy một công điện thượng khẩn: lệnh cho tàu về ngay Đà Nẵng. 17 giờ tàu về đến quân cảng Đà Nẵng (cảng Tiên Sa). Hạm trưởng San và đại úy Diên - trưởng khối hành quân, được lệnh lên họp khẩn cấp ở trung tâm hành quân Bộ tư lệnh hải quân vùng 1 duyên hải. Từ trung tâm hành quân, hạm trưởng điện về tàu lệnh cho ban ẩm thực lên bờ đi chợ (tiếp tế lương thực).
20 giờ hạm trưởng San về tàu. Lệnh cấm trại 100% được ban ra. Ban cơ khí chuẩn bị bắt ống để nhận dầu và nước ngọt. Đến 21g, hai chiếc xe GMC chở một trung đội với đầy đủ vũ khí đạn dược xuất hiện. Lần đầu tiên trước mắt tôi được chứng kiến một toán quân mặc quân phục lạ lùng. Sau một hồi dọ hỏi tôi mới biết đây là lực lượng biệt hải. Tôi được lệnh từ đại úy Diên chuẩn bị hải đồ đi Hoàng Sa. 23g, tàu khẩn cấp rời cảng Tiên Sa trực chỉ Hoàng Sa. Tôi cảm giác có một chuyện gì lớn lao sắp xảy ra.
Ngày N+1
11g30 ngày 17-1, khu trục hạm Trần Khánh Dư HQ-4 đã có mặt tại quần đảo Hoàng Sa. Trước đó ngày 16-1, tuần dương hạm Lý Thường Kiệt HQ-16 do hải quân trung tá Lê Văn Thự làm hạm trưởng cũng đã có mặt tại Hoàng Sa.
HQ-4 tiến gần đảo Vĩnh Lạc. Còi tác chiến vang lên, tất cả thủy thủ đoàn đã sẵn sàng ở vị trí chiến đấu. 14 giờ, trung đội biệt hải được lệnh rời tàu trên ba xuồng cao su, 20 phút sau trung đội biệt hải đã đổ bộ lên rìa đảo an toàn và nhận lệnh tiến sâu vào đảo lục soát.
Báo cáo từ đoàn quân gửi về: không phát hiện gì ngoài vài nấm mộ hình như mới đắp, không có bia, chỉ có cọc gỗ và bảng gỗ đóng trước đầu mộ ghi bằng chữ Trung Quốc với ngày sinh và ngày chết hàng mấy chục năm về trước.
Các chiến sĩ biệt hải được lệnh đào bới các nấm mộ giả lên, hóa ra chẳng thấy xương cốt gì cả. Đây là những nấm mộ ngụy tạo mà ai đó đã dựng lên để chứng tỏ có người Trung Quốc đã sống và chết trên đảo mà thôi. 16g30, lực lượng biệt hải được lệnh rút về tàu.
Đến buổi chiều, phòng chiến báo theo dõi qua hệ thống rađa tầm xa đã phát hiện hai mục tiêu trên biển đang di chuyển đến quần đảo Hoàng Sa. Từ nóc đài chỉ huy, các bộ phận quan sát bằng ống nhòm đã nhìn thấy hai tàu chiến lạ. Trung tâm chiến báo được lệnh theo dõi và báo cáo thường xuyên mọi hoạt động, hướng đi, khoảng cách của hai tàu trên.
Đêm 17 rạng 18-1 là một đêm cực kỳ căng thẳng. Còi nhiệm sở tác chiến báo động suốt đêm. Phía Trung Quốc tăng cường lực lượng và cố tình khiêu khích, các chiến hạm của họ tiến sâu vào lãnh hải Hoàng Sa. Tàu HQ-4 và HQ-16 dùng tín hiệu cảnh cáo: Đây là lãnh hải của Việt Nam. Yêu cầu các ông hãy rời khỏi đây ngay! Phía Trung Quốc đáp trả, cho rằng Hoàng Sa là của họ.
| Tàu đánh cá vũ trang Trung Quốc chặn đường tàu VN trên đường ra Hoàng Sa - Ảnh tư liệu |
Ngày N+2
Sáng 18-1, chiến hạm HQ-4 của chúng tôi tiến về đảo Cam Tuyền. Lúc 8g, trung đội biệt hải được lệnh đổ bộ lên đảo. Sau khi lục soát chỉ phát hiện những nấm mộ mới đắp không hài cốt y như ở đảo Vĩnh Lạc.
Đến 11g, đài khí tượng và quân đồn trú đảo Hoàng Sa báo cáo có hai tàu đánh cá vũ trang mang cờ Trung Quốc xâm nhập và tiến gần đến đảo Hoàng Sa, tàu HQ 4 và HQ 16 được lệnh tiến về đảo Hoàng Sa. Khi tiến đến gần tàu đánh cá vũ trang của Trung Quốc, tàu HQ-4 dùng tín hiệu cảnh cáo và đuổi đi nhưng cả hai tàu Trung Quốc cố tình khiêu khích.
Tàu HQ-4 tiến thẳng đến một tàu đánh cá vũ trang Trung Quốc. Trên tàu có khoảng 30 thuyền viên mặc đồng phục màu xanh dương đậm. Tàu được trang bị hai thượng liên (một đằng trước mũi và một đằng sau lái tàu), ngoài ra có rất nhiều súng AK 47. Tàu HQ-4 quyết định áp sát mạn tàu đánh cá Trung Quốc để xua đuổi.
Hai bên đánh nhau bằng... võ mồm. Thấy không tác dụng, tàu HQ-4 lùi ra dùng mũi tàu ủi thẳng vào tàu Trung Quốc, mũi tàu HQ-4 và neo mũi vướng vào cửa và hành lang phòng lái làm gãy hành lang và cong cửa phòng lái của tàu Trung Quốc. Trước thái độ cương quyết của hải quân VN, họ vội vàng tháo lui. Chiến hạm HQ-16 cũng quyết liệt xua đuổi tàu đánh cá vũ trang còn lại.
Cũng trong sáng 18-1, tuần dương hạm Trần Bình Trọng HQ-5 do trung tá hải quân Phạm Trọng Quỳnh làm hạm trưởng được lệnh tăng cường ra Hoàng Sa. Cùng đi trên HQ-5 có đại tá Hà Văn Ngạc, được giao nhiệm vụ chỉ huy trưởng lực lượng bảo vệ Hoàng Sa. Ngoài ra, đi theo tàu có một trung đội người nhái (lực lượng đặc biệt của hải quân).
Lúc 15g30 chiều 18-1, lệnh đại tá Ngạc cho ba chiến hạm HQ-4, HQ-5, HQ-16 sắp đội hình hàng dọc tiến thẳng về đảo Duy Mộng. Khoảng 16g, có hai tàu chiến Trung Quốc bắt đầu khiêu khích, cắt đường ngang mũi HQ-4 và HQ-16. Đội hình bị chia cắt không thể tiến lên được vì các tàu rất gần nhau, các khẩu đại bác sẵn sàng nhả đạn nhưng không ai được lệnh nổ súng.
Đêm 18 rạng ngày 19-1, tàu chiến và tàu đánh cá vũ trang Trung Quốc vẫn tiếp tục khiêu khích, tiến đến gần đảo Hoàng Sa. Chiến hạm HQ-4 phải dùng còi hơi thật to và đèn hồ quang trên nóc đài chỉ huy rọi thẳng vào đội hình tàu Trung Quốc. Tình hình dịu hơn khi tàu Trung Quốc rút lui về hướng bắc.
Đến nửa đêm, hộ tống hạm Nhật Tảo HQ-10 do thiếu tá hải quân Ngụy Văn Thà làm hạm trưởng đã ra chi viện cho lực lượng bảo vệ Hoàng Sa.
Còn tiếp
Nguồn: Tuổi Trẻ Online(1): Tác giả câu chuyện này là người đã có mặt trong cuộc hải chiến Hoàng Sa 35 năm trước: ông Lữ Công Bảy - quân nhân trên chiến hạm Trần Khánh Dư HQ-4. Sau 1975, ông Bảy vẫn ở lại VN, phục vụ trong lực lượng hải quân quân đội nhân dân VN. Hiện ông là nhân viên bảo vệ của Đài truyền hình VN tại TP.HCM.
Rỉ Tai
5 Responses to "Hoàng Sa - tường trình 35 năm sau - Kỳ 2: Biển động" 
|
said this on 11 Sep 2009 5:00:19 PM EST
Hải quân VNCH quả là một đội quân anh dũng dù biết đánh không lại hải quân Trung Quốc (TQ) vẫn nả súng bảo vệ hải đảo Hoàng Sa (HS) khiến một số quân địch thương vong. Những anh hùng liệt sĩ VNCH lịch sử Việt Nam sẽ mãi mãi ghi ân. Sau khi TQ chiếm HS chỉ thị Bắc Việt xác nhận chủ quyền HS là của TQ, bấy giờ thủ tướng Đồng vều hội ý với Hồ chí Gian ra công hàm theo ý TQ. Lúc ấy Bắc quân chưa tiến chiếm miền Nam đảo HS có mất họ ( Cộng sản Việt Nam) không hề hấn gì hay tiếc rẽ là một hoang đảo đầy phân chim, nhưng đến hôm nay với vở lẻ ra là mất hẵn một hải đảo quan trọng thì đã muộn. Lịch sử VN sẽ ghi bọn CSVN là bán nước và hèn nhát không dám bảo vệ dân quanh vùng đảo bị TQ bắn giết tự do. Thật là khôn nhà dại chợ xấu hổ tổ tiên con Rồng cháu Lạc. Quân Đội Nhân Nhân chỉ bảo vệ đảng nên bỏ quân phục về làm ruộng còn đở xấu hổ hơn là vác cái mặt vênh váo kiêu căng sau khi "đánh thắng" VNCH ( do Dương văn Minh ra lệnh Quân Đội VNCH buông súng ) vì chỉ sợ dân chúng thành phố Sàigòn thương vong. Một quân đội anh dũng bị đám quân Bắc Việt thủ tiêu và giết dần mòn trong trại tù thật thảm thương. Một vạn nhân mạng chết đủ kiểu trong trại tù và một vạn sau khi được tha về đến nhà thì vợ con thất tán, nhà tan cửa nát tâm bệnh với bệnh kiệt sức ít lâu sau thì mất. Dân miền Nam
|
|
said this on 12 Sep 2009 1:28:08 AM EST
Tinh thần và tình tự dân tộc trong lòng những người lính cuả cả hai miền Nam Bắc trước đây cũng đều được người dân Việt trân trọng và quý mến.
Trong giai đoạn lịch sử cận đại vưà qua, sự thực cả hai miền phải chiụ áp lực bên ngoài cuả các thế lực chi phối rất nhiều. Không một người dân Việt nào cũng đều mong muốn như vậy, chẳng qua đất nước Việt chúng ta phải chiụ cảnh phân hoá ngoài ý và hầu như khó mà cưởng lại được. Nếu đất nước chúng ta không gặp cảnh Nam Bắc chiến tranh, cũng chưa chắc Trung Hoa có cơ hội cưởng chiếm Hoàng Sa, cũng như một số đảo cuả Trường Sa. Khi mà tiềm năng cuả chúng ta không cần phải tốn hao vào cuộc chiến Nam Bắc, thì Hoàng Sa sẽ không là một món quà cho Trung Quốc trong giai đoạn đó. Những người Việt còn có lòng yêu đất nước và nòi giống Rồng Tiên Hồng Lạc, hãy lấy đó làm một bài học đáng suy nghiệm cho sự phân hoá chia rẻ, cho dù vô tình hay cố ý. Kẻ ngoại lực mong muốn cho dân ta triền miên trong hận thù chia rẻ, thì chỉ có Trung Hoa chính là kẻ mong muốn thực hiện điều nầy hơn ai hết, vì chủ trương bành trướng bá quyền cuả họ lúc nào cũng gặp nhiều khó khăn về phiá Việt Nam. Một miếng gân gà dai dẳng khó nuốt cho trôi. Sai lầm từ khởi điểm cuả Hồ Chí Minh và ĐCSVN, đến ngày hôm nay đã khá tỏ rỏ. Khi chủ trương chống Pháp gắng liền với chủ thuyết CS Mác Lê, hẳn nhiên là phải nương tưạ rất nhiều vào ĐCSTQ giúp đở về mọi phương diện. Những sự giúp đở đó không chỉ là sự giúp đở cuả một đảng CS đàn anh vô sản thật sự, mà nó chính là chiếc vòng kim cô vô hình trói bưộc rất chặt nhà cầm quyền CSVN, xuyên suốt từ khi kháng chiến chống Pháp và mạnh mẻ nhất là ngày hôm nay. Sự câm nín mắt ngơ tai điếc cuả nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay như toàn dân Việt đã thấy, trước hành động ngang ngược ở Biển Đông cuả Trung Quốc là một minh chứng rõ ràng nhất. Những đảng viên có lòng yêu nước chân chính đã thức tỉnh, nhưng biên cương và lảnh hải cũng đã bị Trung Quốc lấn sang mà không cần tốn một viên đạn. Từ thời kháng chiến cũng như trong cuộc chiến Nam Bắc vừa qua, hệ tình báo Việt Nam không ít thì nhiều hẳn nhiên đã có sự liên hệ chặt chẻ với tình báo Trung Quốc, sự liên hệ mà lúc nào Tình báo Trung Quốc cũng luôn luôn nắm đằng cán, còn Việt Nam chắc hẳn phải chiụ cảnh nắm đắng chuôi. Cũng như thành phần tình báo Trung Quốc đã len chặt vào mạng lưới tình báo cuả Việt Nam, đó là điều mà hầu như khó mà tránh khỏi. Sự trà trộn và nắm vững đó không chỉ ở trong đất nước Việt Nam, mà nó hoàn toàn khống chế ở bên ngoài hải ngoại từ trong cội rễ cuả thời Nam Bắc chiến tranh. Nên hôm nay, ở hải ngoại sự thống thuộc đó nó vẫn còn tồn tại và rất chặt chẻ, những xáo trộn chia rẻ trầm trọng cuả cộng đồng người Việt chống cộng là điều dễ thấy nhất. Sự đánh phá càng mảnh liệt khi một hội đoàn tôn giáo hay chính trị người Việt nào có tinh thần dân tộc Rồng Tiên Hồng Lạc, thì đó sẽ là những mục tiêu được chú ý nhiều nhất cuả họ. Nhất là trong giai đoạn người dân Việt trong và ngoài nước có một cơ hội kết họp để ngăn chận chống lại sự bành trướng bá quyền cuả Trung Quốc. Nhưng niềm tin và tự hào dân tộc sẽ mãi mãi vươn cao trong lòng mổi người dân Việt chúng ta, đó là niềm hy vọng luôn trân trọng và đầy tính thuyết phục đối với mọi người. Thế hệ nầy qua đi, thế hệ khác sẽ bước nối tiếp, lưu truyền không thể dứt mất tấm lòng son sắt với nòi giống Rồng Tiên Hồng Lạc tự thưở nguyên sơ, mãi mãi một lời nguyềnbất diệt : HOÀNG SA LÀ TRÁI TIM TA, TRƯỜNG SA LÀ MÁU CON NHÀ RỒNG TIÊN. Xin trân trọng. |
|
said this on 12 Sep 2009 7:25:05 AM EST
xin cho biet so phan cua khu truc ham tran khanh du sau ngay mat mien nam ,co phai la khu truc ham pham ngu lao ma hai quan Vc da doi ten khg ?cac ban hai quan nao biet xin chi giao da ta
|
|
said this on 13 Sep 2009 4:07:04 AM EST
|


Author/Admin)