- Trang Chủ
- Người Việt Trong Nước
- Lời cám ơn của tác giả bức thư gửi bà Trần Thị Lệ
Lời cám ơn của tác giả bức thư gửi bà Trần Thị Lệ
- Tác Giả Trần Thị Kim Liên
- Đăng ngày 27.08.09
- Người Việt Trong Nước
Vì lòng mến phục LS Lê Thị Công Nhân, nên với danh nghĩa một người mẹ, tôi đã viết thư để chia sẻ nỗi xót xa với bà Lệ. Do không biết địa chỉ nên tôi nhờ một trang web chuyển hộ dưới dạng thư ngỏ tới bà.
Một bất ngờ lớn đến với tôi: Sau khi lá thư được gửi đi, ngày nào tôi cũng nhận được vài chục email trong khắp toàn quốc và nước ngoài gửi tới. Tính tới nay cũng đã tới gần hai trăm thư.
Tôi phải viết ngay thư này để cám ơn thịnh tình của các vị gần xa đối với tôi và sự kính trọng, ngưỡng mộ đối với gia đình LS Lê Thị Công Nhân – mà chính tôi cũng không biết gì nhiều. Xem ra thì những người gửi cho tôi ở khắp nơi, tuổi tác có thể rất khác nhau. Vì không rõ được danh tính nên tôi xin phép được gọi chung là “ bạn” cho thân mật và dễ xưng hô. Thư viết cho tôi thường rất chí tình, như thể viết cho người thân thuộc hoặc đã quen biết từ lâu, nên không hiểu sao - tôi lại thấy mình như đang được viết thư riêng để tỏ lòng biết ơn từng bạn.
Tôi thật cảm động, và thấy mình chưa xứng đáng, vì nhiều bạn lại quý mến, sao chép thư gửi tiếp cho bạn bè cùng xem và cho rằng tôi đã “viết ra hộ được những dòng suy nghĩ” của chính mình nên rất tâm đắc và muốn được trao đổi qua thư từ, hoặc một ngày nào đó gập gỡ tôi ở Hà Nội, Sài Gòn hoặc một nơi nào đấy…để tâm sự thêm. Tôi thực lòng muốn điều ấy, nhưng điều kiện chưa cho phép nên đành viết lá thư này để trả lời chung. Mong được cảm thông.
Nội dung thư gửi cho tôi thường ngắn, chỉ dăm bẩy dòng vì “đây là lá thư đầu tiên”. Nhiều thư rất mộc mạc, chân thật vì “tôi cũng không giỏi văn đâu”, nhưng lại chứa chan cảm xúc, đầy tình người. Nhiều bạn “không thể ngăn được nước mắt” khi đọc thư tôi. Có người tỏ ra hiểu rất rõ tình cảm cao cả và cũng sâu thăm thẳm của người mẹ đối với những đứa con yêu quý của mình, qua lá thư của tôi, tuy rằng họ chưa bao giờ được làm mẹ, mà chỉ được là …bố, là ông.
Có những bạn với tâm hồn nghệ sĩ, có lẽ vì sợ không thể diễn tả hết được nỗi lòng mình nên đã gửi tặng cho tôi những khúc nhạc tuyệt vời, những thiên anh hùng ca, những bức tranh, bộ ảnh đẹp về những người mẹ VN tần tảo, về quê hương để qua đó ca ngợi con người và đất nước của chúng ta.
Thật đáng trân trọng.
Nhưng vượt lên tất cả, những lá thư đều nhắc đến người mẹ và con gái (Lê Thị Công Nhân) - mà chúng ta đang nói tới. Và đồng ý với tôi ( như lá thư trước) là dành cả tấm lòng mến phục nhất của mình tặng LS Công Nhân, nhân ngày sinh của cô.
Họ cũng nhờ tôi chuyển nhiều bài thơ đến cho người mẹ và cô. Việc này vượt quá sức của tôi, nhưng tôi thầm nhủ: Rồi đến một ngày - sẽ có một ngày, những tặng phẩm tình nghĩa ấy sẽ đến với người xứng đáng được nhận nó bằng những con đường đoàng hoàng nhất.
Trong cuộc sống, tôi thường không yên tâm mỗi khi biết đến một sự việc mà chưa thấy được mặt trái của nó. Chuyện này cũng vậy: Sao lại chỉ có toàn những “đồng thuận” ?
May mắn thay, hôm nay tôi đã nhận được một bức thư như ý và rất đặc trưng. Xin chép nguyên văn để bạn cùng xem.
Thư của bạn Đặng Quang Long (dangquang_long@yahoo.com) viết rằng:
“Bà cũng thich kiểu tự do, dân chủ của Phương Tây, và các tổ chức phản động lưu vong ở nước ngoài giật dây để gây bạo loạn, lật đổ chính quyền à? Bà cũng ảo tưởng quá khi tỏ ý bênh vực cho bọn phản quốc đây. Nếu bà thấy những việc làm sai trái của lũ nhãi nhép ấy là đúng, thì sao bà không ra mặt, nhập vào hàng ngũ những kẻ phản phúc ấy mà đấu tranh đi.
Bà cũng thật là trơ trẽn. Thế mà cũng mang danh giáo viên cơ đấy. Không biết bà đã dậy những gì cho bọn trẻ.
Bà là giáo viên dậy lớp mấy và dậy ở trường nào vậy ? thưa bà.
Mấy lời bộc bạch cùng bà khi đọc thư của bà gửi mẹ của Lê thị Công Nhân.”
Xin tùy bạn bình tĩnh mà nhận xét lá thư trên. Riêng tôi thấy rằng nó mang khẩu khí của quyền lực, của kẻ đang được hưởng lợi, cho nên rất “oai”, rất “hách”. Khẩu khí của các “con trời” trong thời kỳ đấu tố hiển hách. Chẳng hề thấy có một chút gì lý lẽ, và thiếu hẳn bóng dáng trí tuệ của một con người.
Nếu tinh ý một chút, nhiều khi chỉ cần qua đôi câu, vài dòng viết, người ta có thể đánh giá được trình độ, tư cách người nói, người viết và kẻ bảo hộ cho nó. Đến bây giờ dân ta cũng không chuộng lắm loại giọng nói này, nên cũng không mấy ai muốn mua đọc những tờ báo chỉ hấp dẫn bằng các chuyện dật gân, chuyện vụ án chém giết, còn mục chính tri - xã hội thì viết theo chỉ đạo, nép thật sát vào “lề bên phải” để đi lên…Chủ nghĩa xã hội.
Thật không công bằng nếu tôi chỉ đưa bạn xem một lá thư duy nhất đặc biệt ấy. Còn tất cả những lá thư khác thì có tới cả…gần hai trăm (!) Vì không thể tóm tắt xuể được, nên tôi đành phải trích một đoạn của lá thư mới nhất, vừa nhận được- cũng là ý chung – để bạn xem.
Thư của bạn Phạm Hoa (?) (phoa98@hotmail.com) viết:
“…Thưa chị (Kim Liên), nếu chị có cách nào tiếp xúc được với gia đình của LS Nhân, thì xin chị hãy nói giùm hộ cho một câu: “…xin được cúi đầu kính cẩn trước tinh thần anh dũng, dám hy sinh bản thân mình vì đất nước của một người em, người con cùng mẹ VN”
Yêu cầu của bạn Phạm Hoa (và nhiều bạn khác) là chuyển những lời nhắn gửi hoặc hẹn gập, là nằm ngoài khả năng hiện tại của tôi. Xin được cáo lỗi. Vì răng, biết đâu nhiều bạn “Đặng Quang Long” cũng muốn …rình để gập tôi. Mà gập gỡ các bạn này thì chắc hẳn cũng chẳng …thú vị gì!
Nếu “hy sinh” mà không xứng đáng, cũng là có lỗi với mọi người.
Nếu bạn ở nước ngoài, khi về VN gập những người bình dị chúng tôi – những kẻ còn “hèn” và đang “đi tìm cái tôi đã mất” - có thể nhìn bề ngoài bạn chưa thấy được điều gì, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn họ, it nhiều đều còn có lòng hướng thiện và tính kiên cường của dòng máu Viêt.
Vì thế chúng ta mới tồn tại được đến ngày hôm nay. Và sẽ còn trường tồn. Phải không bạn?
Hôm qua, tôi cũng mới được tin: “Bà Lệ đã gửi đơn cho các lãnh đạo nhà nước, đề nghị họ trả tự do cho Công Nhân để được sớm về điều trị một số bệnh”. Đó cũng là việc nên làm của người mẹ bằng con tim và cả khối óc của mình.
Tôi vẫn mong được lắng nghe bạn, tuy việc trả lời thì có hạn.
Xin chúc bạn và gia đình mạnh khỏe và luôn tin tưởng vào tương lai của chúng ta.
Thân ái
Trần Thị Kim Liên
email: tranthikimlien09@gmail.com
© Đàn Chim Việt Online
Một bất ngờ lớn đến với tôi: Sau khi lá thư được gửi đi, ngày nào tôi cũng nhận được vài chục email trong khắp toàn quốc và nước ngoài gửi tới. Tính tới nay cũng đã tới gần hai trăm thư.
Tôi phải viết ngay thư này để cám ơn thịnh tình của các vị gần xa đối với tôi và sự kính trọng, ngưỡng mộ đối với gia đình LS Lê Thị Công Nhân – mà chính tôi cũng không biết gì nhiều. Xem ra thì những người gửi cho tôi ở khắp nơi, tuổi tác có thể rất khác nhau. Vì không rõ được danh tính nên tôi xin phép được gọi chung là “ bạn” cho thân mật và dễ xưng hô. Thư viết cho tôi thường rất chí tình, như thể viết cho người thân thuộc hoặc đã quen biết từ lâu, nên không hiểu sao - tôi lại thấy mình như đang được viết thư riêng để tỏ lòng biết ơn từng bạn.
Tôi thật cảm động, và thấy mình chưa xứng đáng, vì nhiều bạn lại quý mến, sao chép thư gửi tiếp cho bạn bè cùng xem và cho rằng tôi đã “viết ra hộ được những dòng suy nghĩ” của chính mình nên rất tâm đắc và muốn được trao đổi qua thư từ, hoặc một ngày nào đó gập gỡ tôi ở Hà Nội, Sài Gòn hoặc một nơi nào đấy…để tâm sự thêm. Tôi thực lòng muốn điều ấy, nhưng điều kiện chưa cho phép nên đành viết lá thư này để trả lời chung. Mong được cảm thông.
Nội dung thư gửi cho tôi thường ngắn, chỉ dăm bẩy dòng vì “đây là lá thư đầu tiên”. Nhiều thư rất mộc mạc, chân thật vì “tôi cũng không giỏi văn đâu”, nhưng lại chứa chan cảm xúc, đầy tình người. Nhiều bạn “không thể ngăn được nước mắt” khi đọc thư tôi. Có người tỏ ra hiểu rất rõ tình cảm cao cả và cũng sâu thăm thẳm của người mẹ đối với những đứa con yêu quý của mình, qua lá thư của tôi, tuy rằng họ chưa bao giờ được làm mẹ, mà chỉ được là …bố, là ông.
Có những bạn với tâm hồn nghệ sĩ, có lẽ vì sợ không thể diễn tả hết được nỗi lòng mình nên đã gửi tặng cho tôi những khúc nhạc tuyệt vời, những thiên anh hùng ca, những bức tranh, bộ ảnh đẹp về những người mẹ VN tần tảo, về quê hương để qua đó ca ngợi con người và đất nước của chúng ta.
Thật đáng trân trọng.
Nhưng vượt lên tất cả, những lá thư đều nhắc đến người mẹ và con gái (Lê Thị Công Nhân) - mà chúng ta đang nói tới. Và đồng ý với tôi ( như lá thư trước) là dành cả tấm lòng mến phục nhất của mình tặng LS Công Nhân, nhân ngày sinh của cô.
Họ cũng nhờ tôi chuyển nhiều bài thơ đến cho người mẹ và cô. Việc này vượt quá sức của tôi, nhưng tôi thầm nhủ: Rồi đến một ngày - sẽ có một ngày, những tặng phẩm tình nghĩa ấy sẽ đến với người xứng đáng được nhận nó bằng những con đường đoàng hoàng nhất.
Trong cuộc sống, tôi thường không yên tâm mỗi khi biết đến một sự việc mà chưa thấy được mặt trái của nó. Chuyện này cũng vậy: Sao lại chỉ có toàn những “đồng thuận” ?
May mắn thay, hôm nay tôi đã nhận được một bức thư như ý và rất đặc trưng. Xin chép nguyên văn để bạn cùng xem.
Thư của bạn Đặng Quang Long (dangquang_long@yahoo.com) viết rằng:
“Bà cũng thich kiểu tự do, dân chủ của Phương Tây, và các tổ chức phản động lưu vong ở nước ngoài giật dây để gây bạo loạn, lật đổ chính quyền à? Bà cũng ảo tưởng quá khi tỏ ý bênh vực cho bọn phản quốc đây. Nếu bà thấy những việc làm sai trái của lũ nhãi nhép ấy là đúng, thì sao bà không ra mặt, nhập vào hàng ngũ những kẻ phản phúc ấy mà đấu tranh đi.
Bà cũng thật là trơ trẽn. Thế mà cũng mang danh giáo viên cơ đấy. Không biết bà đã dậy những gì cho bọn trẻ.
Bà là giáo viên dậy lớp mấy và dậy ở trường nào vậy ? thưa bà.
Mấy lời bộc bạch cùng bà khi đọc thư của bà gửi mẹ của Lê thị Công Nhân.”
Xin tùy bạn bình tĩnh mà nhận xét lá thư trên. Riêng tôi thấy rằng nó mang khẩu khí của quyền lực, của kẻ đang được hưởng lợi, cho nên rất “oai”, rất “hách”. Khẩu khí của các “con trời” trong thời kỳ đấu tố hiển hách. Chẳng hề thấy có một chút gì lý lẽ, và thiếu hẳn bóng dáng trí tuệ của một con người.
Nếu tinh ý một chút, nhiều khi chỉ cần qua đôi câu, vài dòng viết, người ta có thể đánh giá được trình độ, tư cách người nói, người viết và kẻ bảo hộ cho nó. Đến bây giờ dân ta cũng không chuộng lắm loại giọng nói này, nên cũng không mấy ai muốn mua đọc những tờ báo chỉ hấp dẫn bằng các chuyện dật gân, chuyện vụ án chém giết, còn mục chính tri - xã hội thì viết theo chỉ đạo, nép thật sát vào “lề bên phải” để đi lên…Chủ nghĩa xã hội.
Thật không công bằng nếu tôi chỉ đưa bạn xem một lá thư duy nhất đặc biệt ấy. Còn tất cả những lá thư khác thì có tới cả…gần hai trăm (!) Vì không thể tóm tắt xuể được, nên tôi đành phải trích một đoạn của lá thư mới nhất, vừa nhận được- cũng là ý chung – để bạn xem.
Thư của bạn Phạm Hoa (?) (phoa98@hotmail.com) viết:
“…Thưa chị (Kim Liên), nếu chị có cách nào tiếp xúc được với gia đình của LS Nhân, thì xin chị hãy nói giùm hộ cho một câu: “…xin được cúi đầu kính cẩn trước tinh thần anh dũng, dám hy sinh bản thân mình vì đất nước của một người em, người con cùng mẹ VN”
Yêu cầu của bạn Phạm Hoa (và nhiều bạn khác) là chuyển những lời nhắn gửi hoặc hẹn gập, là nằm ngoài khả năng hiện tại của tôi. Xin được cáo lỗi. Vì răng, biết đâu nhiều bạn “Đặng Quang Long” cũng muốn …rình để gập tôi. Mà gập gỡ các bạn này thì chắc hẳn cũng chẳng …thú vị gì!
Nếu “hy sinh” mà không xứng đáng, cũng là có lỗi với mọi người.
Nếu bạn ở nước ngoài, khi về VN gập những người bình dị chúng tôi – những kẻ còn “hèn” và đang “đi tìm cái tôi đã mất” - có thể nhìn bề ngoài bạn chưa thấy được điều gì, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn họ, it nhiều đều còn có lòng hướng thiện và tính kiên cường của dòng máu Viêt.
Vì thế chúng ta mới tồn tại được đến ngày hôm nay. Và sẽ còn trường tồn. Phải không bạn?
Hôm qua, tôi cũng mới được tin: “Bà Lệ đã gửi đơn cho các lãnh đạo nhà nước, đề nghị họ trả tự do cho Công Nhân để được sớm về điều trị một số bệnh”. Đó cũng là việc nên làm của người mẹ bằng con tim và cả khối óc của mình.
Tôi vẫn mong được lắng nghe bạn, tuy việc trả lời thì có hạn.
Xin chúc bạn và gia đình mạnh khỏe và luôn tin tưởng vào tương lai của chúng ta.
Thân ái
Trần Thị Kim Liên
email: tranthikimlien09@gmail.com
© Đàn Chim Việt Online
Rỉ Tai
6 Responses to "Lời cám ơn của tác giả bức thư gửi bà Trần Thị Lệ" 
|
said this on 27 Aug 2009 5:19:31 PM EST
Kính chị Kim Liên,
A.- Vô vàn qúy mến chị. Rất mừng cho đất nước còn có những tâm hồn cao thượng như Chị. Hiện giờ vàng thau lẫn lộn. Một đề phòng luôn cần thiết. Địch có thể đóng hai vai trò: Tấn công hay tìm tông tích qua một số chiêu bài. Từ đó, khó biết ai là bạn và ai là thù. Cái tệ hại của CS là đó. Hành động tốt đẹp của Chị đã giáng một đòn chí tử vào chiến thuật lưu manh và hèn hạ của CSVN. Chúng luôn nhắm cô đơn hóa các nhà dân chủ dấn thân cho đại cuộc như cô Lê Thị Công Nhân. B.- VÀI CẢM NGHĨ VỀ CÁI E-MAI DƯỚI ĐÂY. TẠM CẮT RA ĐỂ DỄ PHÂN TÍCH: Thư của bạn Đặng Quang Long (dangquang_long@yahoo.com) viết rằng: 1.- “Bà cũng thich kiểu tự do, dân chủ của Phương Tây, và các tổ chức phản động lưu vong ở nước ngoài giật dây để gây bạo loạn, lật đổ chính quyền à?" *CSVN đang chạy theo ai đây? Nếu không phải là Phương Tây. Chúng gửi con cái du học tại Âu-Châu và Mỹ không phải là Phương Tây hay sao? Nghiã là CSVN rất ham muốn cái hay của Phương Tây. Cái hay ấy không phải do độc tài CS mà có. Trái lại do dân chủ và tự do mà Phương Tây đã dùng như một nền móng tạo ra các hay ho kia. Bọn CSVN muốn hưởng các hay ho do dân chủ và tư do tạo ra. Nhưng vì độc tài và cố ý dùng độc tài để thống trị, nên cố chối bỏ nguồn gốc của các hay ho ấy. Một phát biểu của một cái nhìn không xa qúa 2 cm. 2.- "Bà cũng ảo tưởng quá khi tỏ ý bênh vực cho bọn phản quốc đây." *Bọn CSVN làm gì có nước và gọi là "quốc". Một bọn đã nhượng biển nhượng đất cho Tàu để có súng đạn bắn vào người Việt không phải là phản quốc hay sao? Đã phản quốc còn lại còn là làng. CSVN luôn là thế. 3.- "Nếu bà thấy những việc làm sai trái của lũ nhãi nhép ấy là đúng, thì sao bà không ra mặt, nhập vào hàng ngũ những kẻ phản phúc ấy mà đấu tranh đi". *Cô Lê Thị Công Nhân vào tù nhỏ để phá tù lớn cho dân tộc. Cô chịu nhiều cay đắng với hoài bảo tạo hạnh phúc cho giống nòi. Và thân thich của Cô LTCN cũng chịu nhiều cay đắng do CSVN gây ra. Marx có nói: " Chỉ có loài hoang thú mới không cảm thông đau khổ của đống loại". Cái khác biệt là Chị Kim Liên cảm thông cái đau khổ của đống loại là Cô Lê Thị Công Nhân, còn Đặng Quang Long thì không. Theo Marx ai là hoang thú đây? 4.- "Bà cũng thật là trơ trẽn. Thế mà cũng mang danh giáo viên cơ đấy. Không biết bà đã dậy những gì cho bọn trẻ. Bà là giáo viên dậy lớp mấy và dậy ở trường nào vậy ? thưa bà. * Hoang thú nào "lời lẽ" ấy. Hoang thú lẽ đượng nhiên làm sao mà nó biết được nó là hoang thú! Vấn đề là đó. 5.- "Mấy lời bộc bạch cùng bà khi đọc thư của bà gửi mẹ của Lê thị Công Nhân.” * Hoang thú thì chì có cắn xé thôi. Làm gì mà có lời "bộc bạch". Một lạm dụng tĩnh từ. Xin Chị Kim Liên đừng phiển lòng. |
|
said this on 27 Aug 2009 8:02:12 PM EST
Xin đồng ý với anh Hồng Lĩnh và xin góp thêm vài dòng.
Đọc ý kiến của Đặng Quang Long,tôi cảm thấy tác hại của sự "nhồi sọ" của CSVN.đạt đến mức "hết thuốc chữa" ! Nói "bà cũng thích tự do,dân chủ kiểu phương Tây..." hàm ý là "Tôi (Đặng Quang Long) thì thích độc tài cộng sản từ phương Tây...".Đều là "sản phẩm"của phương Tây nhưng ông ta lại chọn cái xấu,cái dở như thế thì đúng là có... ý đồ rồi ! |
|
said this on 28 Aug 2009 4:18:14 AM EST
|
|
said this on 28 Aug 2009 10:56:01 AM EST
1,
Lê Thị Công Nhân người dân Việt, Máu Triệu Trưng oanh liệt ngàn xưa. Nữ lưu dũng khí có thưà, Đấu tranh dân chủ ngăn ngưà độc chuyên. Dụng buá liềm đảng quyền toàn trị, Ươm Mác Mao khinh bỉ Tổ Tông. Bắc Nam thù hận khơi giòng, Mở then dẫn giặc Biển Đông lấn tràn. 2. Lê Thị Công Nhân người dân Việt, Gương kiên trung nữ kiệt anh thư. Xá thân tạo dựng an cư, DÂN QUYỀN tự chủ lòng từ bày trưng. Thúc giục trống tưng bừng đứng dậy, Khắp Bắc Nam giành lấy tự do, Muôn người dân Việt ấm no, Quan liêm dân mến reo hò âu ca. 3. Lê Thị Công Nhân người dân Việt, Khơi sáng bừng minh triết cơn mê. Kiên trinh một lối đi về, Dân quyền tự chủ nguyện thề lòng son. Kià lảnh hải bào mòn năm tháng, Nọ biên cương mờ dạng lùi xa. Sao kia đảng nọ gian tà, Lấp che bưng bợ giữ mà độc chuyên. 4. Lê Thị Công Nhân người dân Việt, Lòng muôn người chi xiết mến yêu. Hình mai vóc liểu mỹ miều, Tấm lòng son sắt sớm chiều sao phai. Hoa Rồng Tiên kết đài đua nở, Nhuỵ Lạc Hồng hớn hở cánh đơm. Hoàn cầu loan toả hương thơm, Triệu Trưng Âu Lạc đáng gờm sử xanh. Sao Thu vắng lạnh sang canh !!! |
|
said this on 28 Aug 2009 2:10:06 PM EST
Thưa chị Liên,
Tôi là người Miền Nam, đi vượt biên đến mỹ cũng hơn 20 năm. Từ trước đến gần đây tôi nhìn người Miền Bắc của chị với sự e dè, không thiện cảm, nếu không nói là ghét. Vì qua cuộc chiến huynh đệ tương tàn mà do chế độ tự dán nhãn hiệu là "dân chủ triệu lần hơn tư bản" và kết thúc vào 1975 bằng AK và xe tăng T54 dẫm nát quốc lộ 1. Lúc đó ba tôi, chỉ là một phó thường dân nam bộ đã nhắm mắt than rằng "thôi rồi ta mất tâ't cả", lúc đó tôi chỉ là đứa bé 12 tuổi đầu, chưa hiểu hết câu nói của ba. Vì ba tôi gốc miền trung (tỉnh Bình Định), từng sống 9 năm trong vùng gọi là giải phóng (1945 - 1954), cũng thấm cảnh đấu tố, tù tội .... Và đúng như lời ba nói, gia đình tôi nói riêng và những người dân dã bình thường nói chung, đã sống trong cảnh lầm than với chính sách kỳ thị của chính quyền, rồi đánh tư sản, rồi kinh tế mới, kỳ thị về lý lịch trong việc vào đại học, vân vân và vân vân .... rồi liều mình nhào ra biển đi vượt biên để tìm đường sống trong cõi chết, đạn AK veo véo bay qua đầu .... Tôi kể ra đây không phải để chị gánh tội lỗi của Đảng CSVN đã đổ trên đầu dân Miền nam nói riêng và dân Viêt mình trên cả nước nói chung, nhưng để nói lên một phần nào tội lỗi của họ và dẫn chứng cho sự căm thù của một người dân miền nam bình thường như tôi khi chứng kiến chú, dượng, bác từ các quân nhân cho tới người đi tu, một linh mục đã đi vào vùng cao nguyên Kontum để giảng đạo, sống chung với người dân tô.c, dạy cho họ nếp sống văn minh, nhưng du kích và bộ đội chính quy miền bắc bắt cóc và đem ra xử bắn trong đêm năm 1970 tại đèo mang giang Kontum. Chị là người miền bắc, chị không sống sống trong tâm trạng ngột ngạt, sợ hãi của chúng tôi sau 1975, chính quyền CSVN đã gieo rắt nổi khiếp sợ bằng tù đày và chế độ lương thực. Công An bộ đội cầm súng sầm sập trước nhà ... chỉ có một số người miền nam là vui, vì họ là những người có công cách mạng, con cái họ bây giờ cán bộ, có chế độ đãi ngộ riêng, còn chúng tôi chỉ là con dân hạng bét trong cái chế độ ưu việt nàỵ Nhưng kể từ khi tôi đọc các bài viết của bác Bùi Tín, kể từ quyển "hoa xuyên tuyết", đọc tập thơ của ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện, đọc sách của nhà văn Dương Thu Hương. Nhưng lúc đó tôi tự nhủ họ là những con người đặc biệt như trường hợp ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện, hay chỉ là loại quan về vườn, bị thất sủng không còn miếng đỉnh chung, ân huệ mà chế độ phi nhân ban thưởng cho họ, họ mới lên tiếng. Đặc biệt khi các bạn trẻ bác sĩ, luật sư như Lê thị Công Nhân, Lê Văn Đài lên tiếng tôi mới dần dần dành cảm tình mình cho người dân Miền Bắc, không phải ai cũng độc ác như bọn công An, bộ đội, du kích, thuế vụ mà hàng ngày tôi đã gặp. Họ cũng khát vọng dân chủ và tự do, được bình đẳng trong đối xử như tôi Tôi thực sự cảm phục những người như Công Nhân, Văn Đài, Tiến Trung v.v và như chị dám nói lên sự thật, công bình và lẽ phải trong lòng một chế độ mà sự dối trá và lừa lọc là con đường ngắn nhất để vinh thân phì da. Thôi thư đã khá dài, cảm ơn chị đã dành thời giờ để đọc bức thư lẩm cẩm này của tôi Một phó thường dân Nam bộ, |
|
said this on 04 Oct 2009 1:21:32 AM EST
Thưa các Anh Chi Em,
Đã từ lâu bất cứ khi nào có dịp họp mặt với bạn bè, tôi thường nói rằng:" nếu có biến động nổi lên phong trào tiêu diệt "cộng sản" o Việt Nam thì 1 điều chắc chắn là sẽ phát xuất từ miền Bắc, những người đã quá hiểu nỗi khổ cực nhọc nhằn từ sức lao động đến tinh thần, đã luôn bị nhồi sọ bởi những lời khoác loác, dối trá. Đã 35 năm qua đảng cộng sản đã chứng minh được gì khi luôn miệng tự hào là đinh cao trí tuệ ( tôi cam đoan rằng tất cả 15 tên chùm đầu trâu mặt ngựa trong đảng cướp chưa hiểu hết đuợc ý nghĩa thế nào là đỉnh cao trí tuệ) ". Hầu hết người miền Bắc luôn luôn tự thầm nhủ "tại sao miền Nam không giải phóng miền Bắc"? Vâng, tôi tin tưởng 1 ngày không xa toàn Dân sẽ nổi dậy. Gìa néo đứt giây là chuyện phải xảy ra thôi. |


Author/Admin)