- Trang Chủ
- Điểm Nóng
- Chính trị Việt Nam
- Từ vụ Bauxite nghĩ về vận nước
Từ vụ Bauxite nghĩ về vận nước
- Tác Giả Hà Sĩ Phu
- Đăng ngày 27.07.09
- Chính trị Việt Nam
1. Chủ nghĩa Mác liên quan gì đến vụ bauxite và nguy cơ mất nước của Việt Nam?
Thực tế cho thấy: Muốn bàn luận về vụ bauxite không thể không đề cập rốt ráo đến quan hệ Việt-Trung. Rồi tiếp tục, không thể nào bàn luận quan hệ Việt Trung mà không cày xới những vấn đề gốc rễ nằm trong chủ nghĩa Mác-Lê là chủ nghĩa đã chi phối và quyết định động thái, số phận của hai nước Cộng sản này. Không thể đạt kết quả gì hữu ích nếu chỉ bàn chuyện khơi khơi trên ngọn.
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói “Yêu quý nhất Sự thật”, tôi muốn thêm: Cứ đi đến tận cùng Sự thật sẽ nhìn thấy lối ra! Vậy nên, cho phép tôi khỏi phải giữ “Lễ” kiểu “quân tử Tàu”, để được tiếp cận vấn đề từ gốc.
Trước đây, một số đảng viên Cộng sản chân thật, khi đọc bài “Chia tay Ý thức hệ” (1995), đến câu “Đã theo chủ nghĩa Mác-Lê thì sự phản bội chỉ còn là vấn đề thời gian, chính Mác nếu còn sống cũng không thể trung thành với một lý thuyết như thế ” thì không chịu. Nhưng gần đây, do vụ bauxite, gặp lại tôi, nhiều bác đã bảo: Chú nói đúng, nhưng chẳng lẽ một đảng cứu nước lại chuyển hoá thành một đảng bán nước ư, kỳ lạ thật ?
Sao lại có chuyện phản bội tưởng như ngược đời ấy? Cố ý hay vô tình?
Nguyên nhân dễ thấy chính là do ảo tưởng về một thế giới “vô sản toàn thế giới liên hiệp lại”, lấy lý tưởng giai cấp để xóa nhòa ranh giới quốc gia thì chỉ làm mồi cho những nước cộng sản lớn, đặc biệt là khi nước lớn ấy đã lấy chủ nghĩa bành trướng Đại Hán làm động cơ truyền kiếp và đã có thừa trí khôn để biết ảo tưởng Mác-xít chính là công cụ tuyệt vời để chiếm đoạt thiên hạ.
Nhưng ngoài lý do bị lừa do ảo tưởng, còn có hai lý do khác nữa.
- Lý thuyết Mác-Lê phi lý thì tất yếu bị thời đại đào thải, nhưng còn cả một hệ thống quyền lực do nó đã trót tạo ra, với đặc quyền đặc lợi hơn cả vua chúa, thì hệ thống ấy phải tìm mọi cách để tự vệ, tránh cuộc đào thải. Đảng cộng sản nhỏ (cầm quyền) phải dựa vào đảng cộng sản lớn mới tồn tại được. Sự nương tựa quá lớn này ắt phải trả giá, mà đảng CS nhỏ có gì để trả giá ngoài quyền lợi của đất nước mình? Cho nên phải bán, lúc đầu tưởng chỉ bán một phần là được, nhưng nước lớn cáo già đâu có dễ dàng để cho con mồi có thể thoát ra? Giả sử không còn cộng sản Trung Quốc thì đương nhiên cộng sản Việt Nam đã hoàn toàn khác. Vụ bauxite nếu không dính dáng đến Trung Quốc thì vấn đề chỉ “nhỏ như con thỏ”!
- Ấy là xét về động cơ của giới cộng sản cầm quyền (điều này cũng dễ nhận ra, vì chẳng có kẻ cầm quyền nào lại tự nguyện rút lui), nhưng còn nhân dân? Xin thưa, điều tệ hại nhất của chủ nghĩa Mác-Lê chẳng những đã tạo ra một hệ thống quyền lực tuyệt đối mà, tệ hại hơn, nó tước hết “vũ khí” của nhân dân, nhất là vũ khí tinh thần và vũ khí tổ chức: bị trói trong vòng kim cô của ý thức hệ, của luật pháp XHCN, của ý thức tổ chức và tất cả xã hội dân sự bị biến thành xã hội thần dân của đảng cộng sản. Cứ đối chiếu với các nước văn minh sẽ thấy ngay nhân dân ở các nước cộng sản được “làm chủ” hay làm “đày tớ” như thế nào. Và như đứa trẻ đã chịu nằm gọn trong tay người bế ẵm thì dân sẽ được “nựng” bằng đủ lời ru ngon ngọt, và nếu không “ngoan”thì đã có roi. Khi nhân dân đã bị vô hiệu thì vận mệnh đất nước nằm gọn trong tay người cầm quyền. Việc mua bán đâu cần hỏi dân làm gì?
Nguy cơ mất nước nằm trong 3 nguyên nhân ấy.
2. “Nước đổ lá khoai” trong vụ bauxite
Những ai theo dõi diến biến về vụ bauxite từ khi có trang web bauxitevietnam.info hẳn không khỏi ngạc nhiên, vì sao những tiếng nói phản biện của phía nhân dân, mà đại diện là giới trí thức tiên tiến của dân, những người có thông tin, có tâm và có tầm, đã lên tiếng đầy đủ đến thế, có lý có tình thuyết phục đến thế, mà đến nay vẫn như nước đổ lá khoai, mà giới có quyền vẫn ăn nói và xử sự như không hề có làn sóng phản biện.
Minh hoạ cho hiện tượng một bên cứ thắng một bên cứ thua này không gì bằng ví dụ khôi hài mà nhà báo Ngô Nhân Dụng đã mô tả trong bài “Dân chủ cũng như luật đá banh” (Người Việt, ngày 26/06/2009). Cái sân bóng đá dân chủ XHCN đặc biệt này dốc như sườn đồi, đội nhà nước thì ở bên cao, cầu môn lại hẹp, cầu thủ được quyền đá ẩu, chơi cả bằng tay. Đội của dân thì ở phía thấp, cầu môn lại rộng…, nên để tự nhiên là bóng cứ tự động lăn vào lưới của dân, bên nhà nước cứ đá lờ vờ cũng thắng.
3. Thương nhau thì lại bằng mười phụ nhau
Tại sao Mác lại thiết kế ra cái “sân bóng đá” quái gở như trên? Chính vì Mác muốn cho Vô sản thắng trăm phần trăm, Tư sản thua trăm phần trăm nên đã thiên vị.
Điều oái oăm và bi kịch là: những hậu quả tai hại ấy lại khởi đầu từ những mục đích rất thiệng và rất cao cả. Mác muốn trừ khử những bất công, muốn đổi đời cho tất cả những ai bị áp bức, nhưng Mác không hiểu những quy luật tất yếu của xã hội, nên đưa ra những phương án rất không cân bằng, rất thiên vị, nghiêng hẳn về giới cần lao bị trị. Mác chia phần gần như 100 phần trăm cho phía bị trị, giới thống trị bị coi là kẻ thù, chỉ được trú chân tạm thời rồi bị đẩy ra ngoài cuộc chơi, để cho giới bị trị tự chia thành hai đội (nội bộ tự quản) rồi chơi với nhau.
Nhưng nhà thiết kế Các Mác tốt bụng đã lầm to. Do quy luật cạnh tranh sinh tồn nên sau khi bọn thống trị cũ bị tống cổ ra khỏi cuộc chơi thì cái đội “lãnh đạo” từ nội bộ tách ra sẽ chiếm ngay lấy phía sân trên cao, đẩy đa số còn lại về nửa sân phía thấp, và nó cứ duy trì cái sân nghiêng sẵn có và không bao giờ chịu đổi sân nữa. Đội bóng “lãnh đạo” mới này nguy hiểm hơn đội “thống trị” cũ, không thể bị phế truất vì nó vẫn nhân danh là “đội của dân”, hơn thế còn là “đầy tớ” tức là có tính “nhân dân” hơn cả nhân dân (nếu dân đã là vô sản thì đội ngũ này còn “vô sản” chân chính hơn nữa kia!), nên theo quy định của Mác thì đội này hoàn toàn có quyền làm chủ sân bóng, vừa đá bóng vừa thổi còi, và cứ thế, đội “lãnh đạo” thắng hết trận này đến trận kia trên cái sân nghiêng, không tốn một giọt mồ hôi.
Nếu hiểu đúng quy luật thì Mác phải thấy cả hai cực cai trị và bị cai trị bao giờ cũng song song tồn tại, nên phải thiết kế một sân chơi bằng phẳng, có luật nghiêm minh, không thiên vị bên nào, và cứ sau một hiệp lại phải đổi sân , người lãnh đạo cũ lại trở về dân, dân lại cử người khác làm lãnh đạo. Cái độ nghiêng thiên vị xưa kia của Mác nhằm ép giới thống trị, nay bị đánh tráo và sự hẩm hiu lại ép vào phía nhân dân.
Thiết kế sân chơi như gợi ý của Charles Montesquieu, J.J.Rousseau mới chính là sân chơi công bằng, khách quan, hợp quy luật tiến hoá.
Thế là Mác muốn làm ơn mà nên oán. Học thuyết giải phóng kẻ bị trị lại biến thành lá bùa để kẻ mạnh tước đoạt của kẻ yếu, nước mạnh tước đoạt của nước yếu, cứ ngọt sớt, vì cuộc tước đoạt có vỏ bọc là những “chữ vàng” tuyệt đẹp như một cuộc hợp tác từ thiện hay một cuộc tự nguyện hiến dâng.
Nói cách khác, học thuyết Chuyên chính Vô sản là bà đỡ cho cả nạn NỘI XÂM lẫn NGOẠI XÂM, hai kẻ sinh đôi này tất nhiên câu kết với nhau để cùng tước đoạt quyền làm chủ của dân đối với đất nước. Vong hồn Mác chắc chắn vẫn còn nợ giới cần lao một lời tạ lỗi vì sai lầm lý thuyết ấy.
Hậu quả là ngày nay bất cứ người cộng sản nào cũng phải chọn một trong hai sự “PHẢN BỘI”không thể thoái thác: hoặc là phản lại (hoặc từ bỏ) học thuyết sai lầm để trung thành với nước với dân (cũng là trung thành với tấm lòng và mục tiêu chân chính của Mác), hoặc là cứ “trung thành” với học thuyết sai lầm thì lại phản dân tộc, phản tiến hoá. Người cộng sản tử tế chọn cách “phản” thứ nhất! Còn phần lớn người cộng sản có quyền bính trong tay thì chọn cách “phản” thứ hai, và gọi sự “phản” của họ là đức tuyệt đối trung thành. Thái độ im lặng thực chất là gián tiếp đồng loã với cách phản bội thứ hai.
4. Đặc điểm một cuộc xâm lăng kiểu mới đối với nước ta
Nếu chủ nghĩa bành trướng Đại Hán muốn tái hiện một cuộc Bắc thuộc đối với Việt Nam thì sẽ gặp thuận lợi gì và khó khăn gì?
Thời Pháp thuộc Việt Nam chỉ mất nước chứ không có khả năng đồng hóa Dân tộc ta. Trong lịch sử, Trung Hoa đã nhiều lần muốn đồng hoá Dân tộc Việt Nam, vì họ thừa biết một Dân tộc bị đồng hoá thì bị mất nước vĩnh viễn. Mặc dù có ưu thế của ảnh hưởng Khổng giáo, của nhiều tập tính Đông phương và có biên giới gần gũi để di dân nhưng những thứ đó vào Việt Nam đã bị Việt Nam đồng hoá theo cách riêng của một Dân tộc có phong cách riêng và biết tự tôn nên mưu đồ đồng hoá thất bại.
Ngày nay, những nhân tố ấy vẫn còn, lại được thêm sự hỗ trợ cực kỳ hiệu quả của giáo lý Mác-Lê, của lá bùa xây dựng thiên đường XHCN và khuôn khổ tổ chức Xã hội chủ nghĩa. Lê Chiêu Thống ngày xưa không mảy may điều hành được xã hội, còn Lê Chiêu Thống ngày nay thì khả năng ấy có thừa.
Trong lịch sử 4.000 năm đã có bao giờ bị thất thủ mất đất mất biển đơn giản như thế, đã có bao giờ bị ngoại bang cưỡi lên giữa lưng, tóm lấy yết hầu, chi phối nhân sự dễ dàng như thế? Đã có bao giờ người cầm đầu xã hội bạc nhược đến mức không dám gọi đến tên kẻ đã đánh giết dân mình chứ chưa nói đến có gan chống lại?
Xã hội dân sự rất èo uột vì bị quản lý đến tận hang cùng ngõ hẻm, chỉ biết tuân theo. Đã thế lại bị ảnh hưởng tiêu cực của lối sống thực dụng, màu mè lai căng (thờ phụng một cầu thủ bóng đá, một Michael Jackson, nhưng không coi Tổ quốc ra giá trị gì), của tâm lý cầu an chán nản sau chiến tranh quá dài, của thói dối trá và cách sống luồn lọt- xin cho, của lối sống vừa vô cảm vừa tàn bạo, của sự thiếu hụt và tan vỡ lý tưởng nên mất niềm tin, của sự bất lực trong giáo dục…khiến cho đạo đức suy đồi, lòng người ly tán. Một quốc gia như vậy là một quốc gia yếu, làm mồi ngon cho xâm lăng.
Khả năng bị đồng hóa toàn diện nặng nề hơn bao giờ hết. Đã có sự nhập cư ồ ạt không thể kiểm soát của những người Tàu không rõ lý lịch. Thông tin cho biết nhiều kẻ nhập cư lậu thuộc loại chất lượng xấu nhưng vừa chiếm chỗ lao động, vừa lấy được 2-3 người vợ Việt Nam để sinh đẻ cho nhiều! Chẳng những sẽ bị Hán hóa mà còn lưu manh hóa và mông muội hóa để thành những tộc dân mọi rợ. Dân tộc bị thoái hóa thì sẽ mất nước vĩnh viễn, trở thành quận huyện của người ta, uổng công tổ tiên nghìn đời xây đắp.
Nhưng không phải kẻ xâm lược chỉ gặp thuận lợi. Khó khăn là lịch sử đã dạy cho dân Việt Nam hiểu người láng giềng khổng lồ quá rõ. Dùng mưu mô khó bịp được nhau. Còn dùng vũ lực ư, thì Chi Lăng, Bạch Đằng, Đống Đa …còn đó chứ đã mất đi đâu?
5. Giải phóng dân mới cứu được nước
Chân lý muôn đời là chỉ có Dân mới cứu được nước. Nhưng thế của Dân hiện nay như thế của một đội bóng trong một cái sân nghiêng rất khó chịu như đã mô tả ở trên: đội “Nhân dân” ở cuối dốc, cầu môn lại rỗng tuễnh, trọng tài là người của bên kia lúc nào cũng sẵn sàng thổi phạt. Mà đội “lãnh đạo” trên đỉnh dốc nay lại thuê rất nhiều “cầu thủ ngoại” cao to và hung dữ, chỉ rình “nuốt sống” đối phương! Đội “nhân dân” chỉ còn cách thúc thủ?
Muốn nhân dân phục hồi sinh lực tất nhiên phải nâng cao DÂN TRÍ và xây dựng một XÃ HỘI DÂN SỰ cường tráng. Nhưng sẽ không thể làm được một việc gì hết nếu không đồng thời cải biến chính cái “sân chơi” kia (mà Mác đã thiết kế): phải giảm dần độ nghiêng đến mức nằm ngang, phải lập lại tổ trọng tài, phải trừng trị kẻ chơi xấu và không được cấm cản cầu thủ đội “nhân dân” một cách vô lý, vân vân.
Nhân dân khác nào vị tướng tài bách chiến bách thắng nhưng còn đang bị giam lỏng, phải trả tự do ngay cho vị tướng này.
Tóm lại là : Khi tiến hành nâng cao DÂN TRÍ và xây dựng Xã HỘI DÂN SỰ phải đồng thời xử lý những giáo lý và thiết chế Mác-xít mới mong giải phóng được sinh lực của Dân tộc, làm nhân tố quyết định để giữ nước. Lịch sử đã tạo ra vấn nạn gì thì lại tạo tiền đề để giải quyết vấn nạn ấy. Một ảo tưởng, trái quy luật đã theo lòng yêu nước xâm nhập vào trong một cuộc chống ngoại xâm, thì khi điều kiện lịch sử ấy qua đi, sẽ được chính lòng yêu nước tiễn đưa ra, cũng bằng một dịp chống xâm lược! Một nguy cơ biết đâu lại chẳng là một cơ hội?
Xây dựng xã hội dân sự là sự nghiệp của toàn dân, những người tiên phong có thể là giới trí thức tiên tiến và giới trẻ tiến bộ, nhưng rất cần những điểm tựa tinh thần đang hiện diện. Các vị tướng Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Trọng Vĩnh, Đồng Sĩ Nguyên, Lê Văn Cương…, vốn là những nhân vật bảo vệ nền Độc Lập, nhưng trước mối an nguy của vận nước trong vụ bauxite đã cất tiếng phản biện đanh thép, không khoan nhượng, tự nhiên đã thành biểu tượng của Dân Chủ. Cuộc đấu tranh vì sự sinh tồn của dân tộc đã gắn hai yếu tố Độc Lập và Dân Chủ lại với nhau. Những vị tướng QUÂN SỰ nếu có thể trở thành những vị tướng DÂN SỰ trong một xã hội dân sự thì thật đáng mừng.
Trong xã hội dân sự thì hai giới NHÀ BÁO dân chủ và LUẬT SƯ dân chủ là hai trụ cột cực kỳ quan trọng, nên người muốn phá xã hội dân sự bao giờ cũng kiềm chế hai giới này.
Quy chế về cái gọi là “Lề phải” chính là một ngụy biện nhằm mục đích kiềm chế ấy.
Trong bối cảnh như thế, trang web bauxitevietnam.info do GS Huệ Chi, nhà văn Phạm Toàn và TS Nguyễn Thế Hùng khởi xướng, là một thành quả của báo chí tự do, báo chí dân chủ, đầy trí tuệ, rất thông minh và thật đáng khích lệ!
-----------------------------------------------------------------------------------------------
Phụ lục
Khi chuẩn bị viết bài này, một thân hữu từ Côn Đảo đem về cho tôi một hiện vật rất liên quan và có ý nghĩa. Đó là một trong số rất nhiều cột mốc của Trung Quốc sản xuất hàng loạt , cắm quanh Côn Đảo, nhằm khẳng định Côn Đảo là thuộc về Trung Quốc. Thế đấy! Tôi gửi đến các độc giả ảnh chụp chi tiết cột mốc này.



Thực tế cho thấy: Muốn bàn luận về vụ bauxite không thể không đề cập rốt ráo đến quan hệ Việt-Trung. Rồi tiếp tục, không thể nào bàn luận quan hệ Việt Trung mà không cày xới những vấn đề gốc rễ nằm trong chủ nghĩa Mác-Lê là chủ nghĩa đã chi phối và quyết định động thái, số phận của hai nước Cộng sản này. Không thể đạt kết quả gì hữu ích nếu chỉ bàn chuyện khơi khơi trên ngọn.
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói “Yêu quý nhất Sự thật”, tôi muốn thêm: Cứ đi đến tận cùng Sự thật sẽ nhìn thấy lối ra! Vậy nên, cho phép tôi khỏi phải giữ “Lễ” kiểu “quân tử Tàu”, để được tiếp cận vấn đề từ gốc.
Trước đây, một số đảng viên Cộng sản chân thật, khi đọc bài “Chia tay Ý thức hệ” (1995), đến câu “Đã theo chủ nghĩa Mác-Lê thì sự phản bội chỉ còn là vấn đề thời gian, chính Mác nếu còn sống cũng không thể trung thành với một lý thuyết như thế ” thì không chịu. Nhưng gần đây, do vụ bauxite, gặp lại tôi, nhiều bác đã bảo: Chú nói đúng, nhưng chẳng lẽ một đảng cứu nước lại chuyển hoá thành một đảng bán nước ư, kỳ lạ thật ?
Sao lại có chuyện phản bội tưởng như ngược đời ấy? Cố ý hay vô tình?
Nguyên nhân dễ thấy chính là do ảo tưởng về một thế giới “vô sản toàn thế giới liên hiệp lại”, lấy lý tưởng giai cấp để xóa nhòa ranh giới quốc gia thì chỉ làm mồi cho những nước cộng sản lớn, đặc biệt là khi nước lớn ấy đã lấy chủ nghĩa bành trướng Đại Hán làm động cơ truyền kiếp và đã có thừa trí khôn để biết ảo tưởng Mác-xít chính là công cụ tuyệt vời để chiếm đoạt thiên hạ.
Nhưng ngoài lý do bị lừa do ảo tưởng, còn có hai lý do khác nữa.
- Lý thuyết Mác-Lê phi lý thì tất yếu bị thời đại đào thải, nhưng còn cả một hệ thống quyền lực do nó đã trót tạo ra, với đặc quyền đặc lợi hơn cả vua chúa, thì hệ thống ấy phải tìm mọi cách để tự vệ, tránh cuộc đào thải. Đảng cộng sản nhỏ (cầm quyền) phải dựa vào đảng cộng sản lớn mới tồn tại được. Sự nương tựa quá lớn này ắt phải trả giá, mà đảng CS nhỏ có gì để trả giá ngoài quyền lợi của đất nước mình? Cho nên phải bán, lúc đầu tưởng chỉ bán một phần là được, nhưng nước lớn cáo già đâu có dễ dàng để cho con mồi có thể thoát ra? Giả sử không còn cộng sản Trung Quốc thì đương nhiên cộng sản Việt Nam đã hoàn toàn khác. Vụ bauxite nếu không dính dáng đến Trung Quốc thì vấn đề chỉ “nhỏ như con thỏ”!
- Ấy là xét về động cơ của giới cộng sản cầm quyền (điều này cũng dễ nhận ra, vì chẳng có kẻ cầm quyền nào lại tự nguyện rút lui), nhưng còn nhân dân? Xin thưa, điều tệ hại nhất của chủ nghĩa Mác-Lê chẳng những đã tạo ra một hệ thống quyền lực tuyệt đối mà, tệ hại hơn, nó tước hết “vũ khí” của nhân dân, nhất là vũ khí tinh thần và vũ khí tổ chức: bị trói trong vòng kim cô của ý thức hệ, của luật pháp XHCN, của ý thức tổ chức và tất cả xã hội dân sự bị biến thành xã hội thần dân của đảng cộng sản. Cứ đối chiếu với các nước văn minh sẽ thấy ngay nhân dân ở các nước cộng sản được “làm chủ” hay làm “đày tớ” như thế nào. Và như đứa trẻ đã chịu nằm gọn trong tay người bế ẵm thì dân sẽ được “nựng” bằng đủ lời ru ngon ngọt, và nếu không “ngoan”thì đã có roi. Khi nhân dân đã bị vô hiệu thì vận mệnh đất nước nằm gọn trong tay người cầm quyền. Việc mua bán đâu cần hỏi dân làm gì?
Nguy cơ mất nước nằm trong 3 nguyên nhân ấy.
2. “Nước đổ lá khoai” trong vụ bauxite
Những ai theo dõi diến biến về vụ bauxite từ khi có trang web bauxitevietnam.info hẳn không khỏi ngạc nhiên, vì sao những tiếng nói phản biện của phía nhân dân, mà đại diện là giới trí thức tiên tiến của dân, những người có thông tin, có tâm và có tầm, đã lên tiếng đầy đủ đến thế, có lý có tình thuyết phục đến thế, mà đến nay vẫn như nước đổ lá khoai, mà giới có quyền vẫn ăn nói và xử sự như không hề có làn sóng phản biện.
Minh hoạ cho hiện tượng một bên cứ thắng một bên cứ thua này không gì bằng ví dụ khôi hài mà nhà báo Ngô Nhân Dụng đã mô tả trong bài “Dân chủ cũng như luật đá banh” (Người Việt, ngày 26/06/2009). Cái sân bóng đá dân chủ XHCN đặc biệt này dốc như sườn đồi, đội nhà nước thì ở bên cao, cầu môn lại hẹp, cầu thủ được quyền đá ẩu, chơi cả bằng tay. Đội của dân thì ở phía thấp, cầu môn lại rộng…, nên để tự nhiên là bóng cứ tự động lăn vào lưới của dân, bên nhà nước cứ đá lờ vờ cũng thắng.
3. Thương nhau thì lại bằng mười phụ nhau
Tại sao Mác lại thiết kế ra cái “sân bóng đá” quái gở như trên? Chính vì Mác muốn cho Vô sản thắng trăm phần trăm, Tư sản thua trăm phần trăm nên đã thiên vị.
Điều oái oăm và bi kịch là: những hậu quả tai hại ấy lại khởi đầu từ những mục đích rất thiệng và rất cao cả. Mác muốn trừ khử những bất công, muốn đổi đời cho tất cả những ai bị áp bức, nhưng Mác không hiểu những quy luật tất yếu của xã hội, nên đưa ra những phương án rất không cân bằng, rất thiên vị, nghiêng hẳn về giới cần lao bị trị. Mác chia phần gần như 100 phần trăm cho phía bị trị, giới thống trị bị coi là kẻ thù, chỉ được trú chân tạm thời rồi bị đẩy ra ngoài cuộc chơi, để cho giới bị trị tự chia thành hai đội (nội bộ tự quản) rồi chơi với nhau.
Nhưng nhà thiết kế Các Mác tốt bụng đã lầm to. Do quy luật cạnh tranh sinh tồn nên sau khi bọn thống trị cũ bị tống cổ ra khỏi cuộc chơi thì cái đội “lãnh đạo” từ nội bộ tách ra sẽ chiếm ngay lấy phía sân trên cao, đẩy đa số còn lại về nửa sân phía thấp, và nó cứ duy trì cái sân nghiêng sẵn có và không bao giờ chịu đổi sân nữa. Đội bóng “lãnh đạo” mới này nguy hiểm hơn đội “thống trị” cũ, không thể bị phế truất vì nó vẫn nhân danh là “đội của dân”, hơn thế còn là “đầy tớ” tức là có tính “nhân dân” hơn cả nhân dân (nếu dân đã là vô sản thì đội ngũ này còn “vô sản” chân chính hơn nữa kia!), nên theo quy định của Mác thì đội này hoàn toàn có quyền làm chủ sân bóng, vừa đá bóng vừa thổi còi, và cứ thế, đội “lãnh đạo” thắng hết trận này đến trận kia trên cái sân nghiêng, không tốn một giọt mồ hôi.
Nếu hiểu đúng quy luật thì Mác phải thấy cả hai cực cai trị và bị cai trị bao giờ cũng song song tồn tại, nên phải thiết kế một sân chơi bằng phẳng, có luật nghiêm minh, không thiên vị bên nào, và cứ sau một hiệp lại phải đổi sân , người lãnh đạo cũ lại trở về dân, dân lại cử người khác làm lãnh đạo. Cái độ nghiêng thiên vị xưa kia của Mác nhằm ép giới thống trị, nay bị đánh tráo và sự hẩm hiu lại ép vào phía nhân dân.
Thiết kế sân chơi như gợi ý của Charles Montesquieu, J.J.Rousseau mới chính là sân chơi công bằng, khách quan, hợp quy luật tiến hoá.
Thế là Mác muốn làm ơn mà nên oán. Học thuyết giải phóng kẻ bị trị lại biến thành lá bùa để kẻ mạnh tước đoạt của kẻ yếu, nước mạnh tước đoạt của nước yếu, cứ ngọt sớt, vì cuộc tước đoạt có vỏ bọc là những “chữ vàng” tuyệt đẹp như một cuộc hợp tác từ thiện hay một cuộc tự nguyện hiến dâng.
Nói cách khác, học thuyết Chuyên chính Vô sản là bà đỡ cho cả nạn NỘI XÂM lẫn NGOẠI XÂM, hai kẻ sinh đôi này tất nhiên câu kết với nhau để cùng tước đoạt quyền làm chủ của dân đối với đất nước. Vong hồn Mác chắc chắn vẫn còn nợ giới cần lao một lời tạ lỗi vì sai lầm lý thuyết ấy.
Hậu quả là ngày nay bất cứ người cộng sản nào cũng phải chọn một trong hai sự “PHẢN BỘI”không thể thoái thác: hoặc là phản lại (hoặc từ bỏ) học thuyết sai lầm để trung thành với nước với dân (cũng là trung thành với tấm lòng và mục tiêu chân chính của Mác), hoặc là cứ “trung thành” với học thuyết sai lầm thì lại phản dân tộc, phản tiến hoá. Người cộng sản tử tế chọn cách “phản” thứ nhất! Còn phần lớn người cộng sản có quyền bính trong tay thì chọn cách “phản” thứ hai, và gọi sự “phản” của họ là đức tuyệt đối trung thành. Thái độ im lặng thực chất là gián tiếp đồng loã với cách phản bội thứ hai.
4. Đặc điểm một cuộc xâm lăng kiểu mới đối với nước ta
Nếu chủ nghĩa bành trướng Đại Hán muốn tái hiện một cuộc Bắc thuộc đối với Việt Nam thì sẽ gặp thuận lợi gì và khó khăn gì?
Thời Pháp thuộc Việt Nam chỉ mất nước chứ không có khả năng đồng hóa Dân tộc ta. Trong lịch sử, Trung Hoa đã nhiều lần muốn đồng hoá Dân tộc Việt Nam, vì họ thừa biết một Dân tộc bị đồng hoá thì bị mất nước vĩnh viễn. Mặc dù có ưu thế của ảnh hưởng Khổng giáo, của nhiều tập tính Đông phương và có biên giới gần gũi để di dân nhưng những thứ đó vào Việt Nam đã bị Việt Nam đồng hoá theo cách riêng của một Dân tộc có phong cách riêng và biết tự tôn nên mưu đồ đồng hoá thất bại.
Ngày nay, những nhân tố ấy vẫn còn, lại được thêm sự hỗ trợ cực kỳ hiệu quả của giáo lý Mác-Lê, của lá bùa xây dựng thiên đường XHCN và khuôn khổ tổ chức Xã hội chủ nghĩa. Lê Chiêu Thống ngày xưa không mảy may điều hành được xã hội, còn Lê Chiêu Thống ngày nay thì khả năng ấy có thừa.
Trong lịch sử 4.000 năm đã có bao giờ bị thất thủ mất đất mất biển đơn giản như thế, đã có bao giờ bị ngoại bang cưỡi lên giữa lưng, tóm lấy yết hầu, chi phối nhân sự dễ dàng như thế? Đã có bao giờ người cầm đầu xã hội bạc nhược đến mức không dám gọi đến tên kẻ đã đánh giết dân mình chứ chưa nói đến có gan chống lại?
Xã hội dân sự rất èo uột vì bị quản lý đến tận hang cùng ngõ hẻm, chỉ biết tuân theo. Đã thế lại bị ảnh hưởng tiêu cực của lối sống thực dụng, màu mè lai căng (thờ phụng một cầu thủ bóng đá, một Michael Jackson, nhưng không coi Tổ quốc ra giá trị gì), của tâm lý cầu an chán nản sau chiến tranh quá dài, của thói dối trá và cách sống luồn lọt- xin cho, của lối sống vừa vô cảm vừa tàn bạo, của sự thiếu hụt và tan vỡ lý tưởng nên mất niềm tin, của sự bất lực trong giáo dục…khiến cho đạo đức suy đồi, lòng người ly tán. Một quốc gia như vậy là một quốc gia yếu, làm mồi ngon cho xâm lăng.
Khả năng bị đồng hóa toàn diện nặng nề hơn bao giờ hết. Đã có sự nhập cư ồ ạt không thể kiểm soát của những người Tàu không rõ lý lịch. Thông tin cho biết nhiều kẻ nhập cư lậu thuộc loại chất lượng xấu nhưng vừa chiếm chỗ lao động, vừa lấy được 2-3 người vợ Việt Nam để sinh đẻ cho nhiều! Chẳng những sẽ bị Hán hóa mà còn lưu manh hóa và mông muội hóa để thành những tộc dân mọi rợ. Dân tộc bị thoái hóa thì sẽ mất nước vĩnh viễn, trở thành quận huyện của người ta, uổng công tổ tiên nghìn đời xây đắp.
Nhưng không phải kẻ xâm lược chỉ gặp thuận lợi. Khó khăn là lịch sử đã dạy cho dân Việt Nam hiểu người láng giềng khổng lồ quá rõ. Dùng mưu mô khó bịp được nhau. Còn dùng vũ lực ư, thì Chi Lăng, Bạch Đằng, Đống Đa …còn đó chứ đã mất đi đâu?
5. Giải phóng dân mới cứu được nước
Chân lý muôn đời là chỉ có Dân mới cứu được nước. Nhưng thế của Dân hiện nay như thế của một đội bóng trong một cái sân nghiêng rất khó chịu như đã mô tả ở trên: đội “Nhân dân” ở cuối dốc, cầu môn lại rỗng tuễnh, trọng tài là người của bên kia lúc nào cũng sẵn sàng thổi phạt. Mà đội “lãnh đạo” trên đỉnh dốc nay lại thuê rất nhiều “cầu thủ ngoại” cao to và hung dữ, chỉ rình “nuốt sống” đối phương! Đội “nhân dân” chỉ còn cách thúc thủ?
Muốn nhân dân phục hồi sinh lực tất nhiên phải nâng cao DÂN TRÍ và xây dựng một XÃ HỘI DÂN SỰ cường tráng. Nhưng sẽ không thể làm được một việc gì hết nếu không đồng thời cải biến chính cái “sân chơi” kia (mà Mác đã thiết kế): phải giảm dần độ nghiêng đến mức nằm ngang, phải lập lại tổ trọng tài, phải trừng trị kẻ chơi xấu và không được cấm cản cầu thủ đội “nhân dân” một cách vô lý, vân vân.
Nhân dân khác nào vị tướng tài bách chiến bách thắng nhưng còn đang bị giam lỏng, phải trả tự do ngay cho vị tướng này.
Tóm lại là : Khi tiến hành nâng cao DÂN TRÍ và xây dựng Xã HỘI DÂN SỰ phải đồng thời xử lý những giáo lý và thiết chế Mác-xít mới mong giải phóng được sinh lực của Dân tộc, làm nhân tố quyết định để giữ nước. Lịch sử đã tạo ra vấn nạn gì thì lại tạo tiền đề để giải quyết vấn nạn ấy. Một ảo tưởng, trái quy luật đã theo lòng yêu nước xâm nhập vào trong một cuộc chống ngoại xâm, thì khi điều kiện lịch sử ấy qua đi, sẽ được chính lòng yêu nước tiễn đưa ra, cũng bằng một dịp chống xâm lược! Một nguy cơ biết đâu lại chẳng là một cơ hội?
Xây dựng xã hội dân sự là sự nghiệp của toàn dân, những người tiên phong có thể là giới trí thức tiên tiến và giới trẻ tiến bộ, nhưng rất cần những điểm tựa tinh thần đang hiện diện. Các vị tướng Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Trọng Vĩnh, Đồng Sĩ Nguyên, Lê Văn Cương…, vốn là những nhân vật bảo vệ nền Độc Lập, nhưng trước mối an nguy của vận nước trong vụ bauxite đã cất tiếng phản biện đanh thép, không khoan nhượng, tự nhiên đã thành biểu tượng của Dân Chủ. Cuộc đấu tranh vì sự sinh tồn của dân tộc đã gắn hai yếu tố Độc Lập và Dân Chủ lại với nhau. Những vị tướng QUÂN SỰ nếu có thể trở thành những vị tướng DÂN SỰ trong một xã hội dân sự thì thật đáng mừng.
Trong xã hội dân sự thì hai giới NHÀ BÁO dân chủ và LUẬT SƯ dân chủ là hai trụ cột cực kỳ quan trọng, nên người muốn phá xã hội dân sự bao giờ cũng kiềm chế hai giới này.
Quy chế về cái gọi là “Lề phải” chính là một ngụy biện nhằm mục đích kiềm chế ấy.
Trong bối cảnh như thế, trang web bauxitevietnam.info do GS Huệ Chi, nhà văn Phạm Toàn và TS Nguyễn Thế Hùng khởi xướng, là một thành quả của báo chí tự do, báo chí dân chủ, đầy trí tuệ, rất thông minh và thật đáng khích lệ!
-----------------------------------------------------------------------------------------------
Phụ lục
Khi chuẩn bị viết bài này, một thân hữu từ Côn Đảo đem về cho tôi một hiện vật rất liên quan và có ý nghĩa. Đó là một trong số rất nhiều cột mốc của Trung Quốc sản xuất hàng loạt , cắm quanh Côn Đảo, nhằm khẳng định Côn Đảo là thuộc về Trung Quốc. Thế đấy! Tôi gửi đến các độc giả ảnh chụp chi tiết cột mốc này.



Rỉ Tai
12 Responses to "Từ vụ Bauxite nghĩ về vận nước " 
|
said this on 27 Jul 2009 12:22:00 PM EST
Điều chính yếu cần đề cập ở đây là đảng Cộng sản TQ đã đào tạo nhiều cán bộ lãnh đạo cho đảng Cộng sản Việt nam. Những đảng viên này có cách suy nghĩ giống như người TQ. Cứ xem HCM, Phạm văn Đồng ký văn kiện bán Hoàng Sa cho TQ thì rõ.
Chưa kể rằng nhiều người TQ thay đổi tên họ thành Việt nam, leo lên cao trong hàng ngũ lãnh đạo. Hiện giờ 15 cu tí trong Bộ Chính trị hay hàng trăm thằng Bờm trong trung ương đảng mắt trước mắt sau giữ ghế, bám vào bất cứ thế lực nào để sống còn. Dĩ nhiên thế lực mạnh nhất là "ông thầy" TQ. Cứ mỗi lần chuẩn bị đại hội đảng là y như rằng đàn áp lại diễn ra nhằm phô trương thanh thế với nhau, nhằm chứng minh rằng "ta lãnh đạo là cần thiết", nếu không có ta "thì mất đảng lãnh đạo" Đất nước chẳng là gì trong đầu óc của những kẻ hủ lậu này. |
|
said this on 27 Jul 2009 1:04:19 PM EST
Tôi rất ngưỡng mộ và ủng hộ công cuộc đấu tranh cho nền dân chủ Viêt Nam. Kiêu gọi tất cả mọi người vì sự trường tồn của dân tộc và đất nước hãy đồng tâm nói lên tiếng nói ủng hộ cuộc dân chủ hoá đất nước. Tôi là cưụ bộ đội phục viên thuộc: F 315, D1 phục vụ ở chiến trường Campuchia 5 năm. Sau 1984 trở lại thành nông dân chấp nhận cuộc sống khó khăn do đảng lừa gạc, bây giờ phải nói để có dân chủ cho cá nhân và cho đồng đội và cho tòan thể Dan Việt Nam.
Võ Thật Sự |
|
said this on 27 Jul 2009 1:15:45 PM EST
Thưa bác Hà Sĩ Phu,
Cháu xin biểu đồng tình với bác 99%. Hình như phần đông người Cộng Sản không thực sự tìm hiểu con người cũng như chủ thuyết của Karl Marx. Ông ta vốn là một con người cũng chẳng ra gì, thiếu đạo đức, thuộc thành phần ăn bám vào xã hội, lấy chuyện bất công của tư bản tạo thế đứng cho mình nhưng chính bản thân cũng không phải là người tử tế, không chịu làm ăn chân chính, bị đuổi từ nước này sang nước khác, (ngày nay ở VN người ta có thể đích thực gọi ông là một tên "phản động"). Thành ra cái thuyết của ông chỉ là một 'phản đề' chống lại các xã hội mà ông sống (hoặc quan sát) vào thời đó. Nó không bao giờ thật sự nói đến sự công bằng, bởi lẽ sau khi giai cấp bị trị lên ngôi rồi thì ai sẽ thay thế hay nên lật đổ nó? Trong khi đó những xứ tư bản "thối nát", những nơi mà ông Marx nói sẽ có cuộc cách mạng giai cấp 'đẫm máu' (theo Marxist-Leninism), thì họ đã hoàn chỉnh để trở thành "xã hội chủ nghĩa hơn", Hoa Kỳ là một thí dụ điển hình, họ lo cho dân hơn bất kỳ một nước Cộng sản hay chủ nghĩa Cộng sản nào trên thế giới. Chủ nghĩa Cộng sản chỉ là một cái cớ để những bè lũ phản động chiếm đoạt tài sản nhân dân và vĩnh viễn cai trị, 'ban cho' theo ý họ. Nếu người ta muốn nói đến lý tưởng chân chính của Cộng sản thì cháu e rằng chỉ có trong Thánh kinh, Phập pháp hay các tôn giáo tử tế khác. Cháu rất buồn vì sự 'Bắc thuộc lần cuối cùng' này, nó đang lẳng lặng và 'êm thấm' xảy ra. Có phải như bác nói trong bài tham luận trước, Việt tộc đến đây đã bước vào đường cùng, ngõ cụt của diệt vong? Chúc bác sức khoẻ, sống thọ để giúp những người CS phản tỉnh trở về với dân tộc. Nếu không xin an ủi bác: hơn ba triệu người Việt hải ngoại nếu bị đồng hóa, họ sẽ được đồng hóa trong những xã hội tử tế và nhân đạo hơn, may ra họ sẽ ngăn chận được ý đồ của bá quyền Trung quốc. Kính thư, Thái Anh |
|
said this on 27 Jul 2009 8:03:56 PM EST
mot xa hoi ma co cuoc song tieu cuc thi de bi thoai hoa,de mat di long ai quoc va de bi liet khang.
dan chu hoa dat nuoc trao cho nguoi dan gop phan chiu trach nhiem ve su quyet dinh cua tuong lai dat nuoc. |
|
said this on 27 Jul 2009 8:13:48 PM EST
KEU GOI DAN CHU
Các bạn trí thức trẻ Việt Nam thân mến chúng ta sinh ra và lớn lên sau chiến tranh miền nam việt nam lịch sử chúng ta đã học tất cả được chọn lọc rất kỹ theo có lợi cho Cộng Sản Việt Nam và đã 60-70 mươi năm sống với sự cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam ít nhiều trong mỗi con người chúng ta cũng nhìn thấy được Cộng Sản VN xây dựng đế chế quyền lực có hệ thống dựa trên sự kính sợ cung phụ̣ng của Trung Quốc và từ cơ quan trung ương đến địa phương Cộng Sản họ đưa ra biết bao nhiêu "luật" Lệ" "Pháp" nhằm xây dựng đất nước có lợi cho dân nhưng thực ra qua đó họ̣ đã vơ vét bòn mót hút máu của nhân dân từ gián tiếp đến trự̣c tiếp khi nhân dân bức xúc lên tiếng thì chúng có vô vàn thủ đoạn nhan hiểm để trù dập, khép tội nhân dân, từ đó không có ai dám lên tiếng chính vì thế chúng ngày một lộ̣ng hành vương bá vương qyuền chà đạp nhân dân. Chính Các bạn là những người dũng cãm đi tiên phong dám nói lên những bất công trong đế chế Cộng Sản Việt Nam đang tồn tại .Đảo Đảo chính quyền Cộng Sản bán Đảo Trường Sa Hoàng Sa .Phản Đối chính quyền Cộng Sản cho Tầu vào khai thác Bauxite. Nguyễn Minh Thành (chau au) 07-28-2009 |
|
said this on 27 Jul 2009 10:59:29 PM EST
Tôi không nghĩ là những người lãnh đạo miền bắc trước 1975 và những ngươì lãnh đạo cả nước sau này u mê đến nỗi không nhìn ra được tham vọng của Tàu. Trong thời gian Chiến Tranh Lạnh từ khi Thế Chiến thứ Hai chấm dứt cho đến ngày khối cộng sản Đông Âu sụp đổ, 2 nước cộng sản đàn anh Liên Xô và Trung Quốc cạnh tranh ráo riết để dành vị thế lãnh đạo của khối cộng. Hai nước này chỉ nghĩ đến quyền lợi quốc gia của họ thôi, nếu có viện trợ cho những nước cộng sản đàn em thì cũng là viện trợ có điều kiện, đó là những món nợ phải trả. Đã bao lần "bác Hồ" muốn đúng ra dàn xếp để 2 đàn anh này không đánh nhau? Còn nhớ cuộc chiến tranh biên giới gìũa Liên Xô và Trung Quôc khi 2 nước vẫn là cộng sản, vẫn là anh em? Tinh thần quốc tế vô sản ở đâu? Họ có thật đang đấu tranh cho 1 thế giới đại đồng hay họ đang cổ vũ cho quyền lợi của họ?
Thế thì nguyên nhân nào mà những lãnh đạo miền bắc và những "trí thức" miền bắc không nhìn thấy được viễn ảnh nợ nần, nô lệ do những "viện trợ" mang đến? Tôi không loại bỏ ý chí muốn chiếm miền Nam để thống nhất đất nước là do tinh thần yêu nước, nhưng ở mặt khác,phải nhìn nhận rằng đất đai phì nhiêu, tài sản dồi dào ở miền Nam đã là miếng mồi thèm thuồng của những người sinh ra ở châu thổ sông Hồng hay những vùng "chó ăn đá,gà ăn muối" của những tỉnh miền Trung nghèo khó. Đọc Tiểu Thuyết Vô Đề của Dương Thu Dương để thấy được sự ham muốn " Một là xanh cỏ, Hai là đỏ ngực" như thế nào. Chã thế mà sau khi chiếm được miền nam, đảng cộng sản đã cho "thồ" tất cả những thiết bị kỷ nghệ ở miền Nam ra bắc; rồi sau đó thì đánh "tư sản" để cướp tài sản; rồi chính sách Kinh tế mới đưa dân thành phố lên rừng để đảng chiếm nhà, chiếm đất.... Rồi "chủ nghĩa Anh Hùng" nữa.... ở miền bắc có 1 thời "Ra ngõ là gặp anh hùng". Những anh hùng này là những người chỉ có 1 lời thề là....Một là chết, Hai là sẽ được vinh quang trở về dưới khải hoàn môn sau khi chiếm được miền nam. Nói chung, giới lãnh đạo miền bắc chỉ nhìn về miền nam với cái lợi trước mắt, với tinh thần tiểu nông, muốn sang đoạt của cải thôi nên không nhìn thấy được thảm hoạ mất nước. Năm 1974, khi cuộc chiến tranh ở miền Nam sắp kết thúc, Trung Cộng đã xua quân chiếm Hoàng Sa của VN......giới lãnh đạo cộng sản ở miền bắc đã nghĩ gì? Rõ ràng là miền bắc đã làm đúng lời của HCM đã di chúc: dù phải đốt hết dãi Trường Sơn, hy sinh 1 nửa dân tộc để "giải phóng" miền nam thì họ vẫn phải làm. |
|
said this on 28 Jul 2009 6:54:55 AM EST
Doi voi nhung nguoi quan tam,co long voi dat nuoc va dan toc VN deu nhan ra rang che do doc tai dang tri CS la tham hoa cua dan toc,la nguon goc cua moi nguon goc lam cho dat nuoc tan hoang ,cho dan toc doi ngheo co cuc lam than va lam tieu tan nguyen khi cua quoc gia, lam cho nguoi dan tro nen hen ha ,dot nat . Thu hoi voi mot dat nuoc ma da phan la hen ha , dot nat thi lay ai dung thang lung ,ngang cao dau dua nuoc ta len ngang tam thoi dai? Va hau nhu moi nguoi trong chung ta ai cung deu biet ,deu thay va con biet thay nhieu hon the nua .Do do, neu chung ta cu che trach,cu ke le ,cu len an toi ac CS se chi di vao vong luan quan khong loi thoat. Vi chung ta khong the thay doi duoc qua khu! nhung chung ta co the thay doi tuong lai bang hanh dong cua ngay hom nay.
Nhung hanh dong co the lam duoc ngay tu bay gio la nghien cuu,tim toi, hoc hoi nhung mo thuc nhung he thong dieu hanh dat nuoc cua cac quoc gia tien tien cho Vn tuong lai,de tranh roi loan trong giai doan hau CS. Cung nhu chuan bi nhung chinh sach thiet thuc, phu hop tinh the cho nhu cau xay dung ,phat trien dat nuoc ben vung va co hieu qua cao nhat . Nhung viec do ai se lam? Chinh la nhung dua con uu tu cua me VN, nhung dang chinh tri co tam voc ,theo kip thoi dai dang nam ben ngoai lanh tho VN, vi co du phuong tien va tu do de thuc hien dieu do. Mat khac ,nhung nguoi dau tranh cho mot nuoc VN dan chu can hieu them rang se khong duoc ban phat chuc vu ,quyen han nao ca neu khong phai tu dan.Tru chuc vu quyen han do to chuc hoac dang phai ma minh tham gia ,va nhung chuc , quyen do chi voi to chuc hoac dang cua minh ma thoi. Voi tam nhan thuc do,se giup moi nguoi khong con e de ,vuong mac vao nhung sai lam trong qua khu voi ao vong tham gia dau tranh de tranh gianh ,cuop lay mieng dinh chung thap hen cua mot kiep nguoi thoi tien su. Mau lanh dao ly tuong trong tuong lai la the he tre dang dung cam duong dau truc dien voi bao quyen CS va tiem luc VN chinh la viec hanh dong hom nay de chuan bi cho ngay mai tuoi sang cua to quoc Vn. |
|
said this on 28 Jul 2009 8:02:35 AM EST
KINH BAC HA SI PHU! CHAU CHI MONG SAO BAC VA TOAN GIA Q UYEN LUON DUOC MANH KHOE VA MOI SU BANG AN TRONG DOI SONG HANG NGAY DE BAC CONG HIEN TAI TRI CUA BAC CHO NHUNG BAI VIET RAT CO GIA TRI CHO QUE HUONG.CHAU VO CUNG NGUONG MO VA KHAM PHUC NHUNG GI MA BAC DA VIET CHO TOAN THE HE GIA TRE CUA VN NGAY TU NHUNG NAM DAU THOI MO CUA. SACH DO BAC VIET LA NHUNG ANG VAN VA TAI LIEU THUOC VE LICH SU,RAT MONG CAC NHA LANH DAO CUA DANG CSVN HAY DEP BO TU AI NHO NHOI VA THUC TINH DE DOC TAT CA NHUNG GI DO BAC VIET BANG TRAI TIM YEU THUONG CHO QUE HUONG VA DAN TOC.GIU DUOC VN DOC LAP TU DO VA KHONG BI LE THUOC VAO BAT KY CAC NUOC LON DA LA DIEU KHO VO CUNG,XAY DUNG VA PHAT TRIEN CHO VN BANG CAC NUOC BAN SAU NAY DIEU TAT YEU PHAI CO LA MOI CONG DAN VN PHAI DUOC TU DO CAC QUYEN DAN CHU CAN BAN THEO LUAT VA QUYEN TU DO TRONG MOI SINH HOAT CUA MOT CONG DAN THEO HIEN PHAP CUA VN ( HIEN PHAP CAN PHAI DIEU CHINH LAI DUA TREN LUAT LE QUOC TE) CHU KHONG PHAI HIEN PHAP DO DANG CSVN VIET RA VA DANG AP DUNG DE BAT BO DAN AP NHUNG CONG DAN YEU NUOC. CHAU CUNG CO LOI KINH CHUC BAC GAI LUON DUOC VEN TOAN MOI MAT DE CHUNG SUC TRONG VIEC AN UI DONG VIEN NANG DO KHI BAC BI DAY DOA DAN AP TINH THAN.CONG LAO CUA BAC GAI RAT TO LON TRONG TAT CA NHUNG GI DO BAC DA VA DANG CUNG NHU SE HIEN TANG CHO QUE HUONG DAN TOC :TU DO DAN CHU. RAT MONG KHI CO DIP VE LAI VN,CHAU SE DI DALAT DE DUOC KINH THAM HAI BAC VOI MOT TAM LONG YEU KINH. --- KINH BUT.THU BAT TAN NGON
|
|
said this on 28 Jul 2009 9:10:41 AM EST
Hoan hô bạn Nguyễn K. T. An, tôi cũng có cùng một cái nhìn về 'thiên tai' Karl Marx, kẻ đã đẻ ra cái chủ thuyết ...bố lếu bố láo, làm phao cứu vớt tự ái của nhưng anh nhà nghèo, thất cơ lơ vận mà thôi. Hơn một thế kỷ trước, khi ông ta ngồi vừa gãi ...râu, vừa xoa cái bụng đói và viết cái chủ thuyết chó má kia, nếu có sống lại mấy kiếp, ông ta cũng không ngờ rằng cho đến ngày nay, có cái bọn súc vật nó đã và vẫn đang tận tình áp dụng cái chủ thuyết rất thích hợp với thú tính cuả chúng, đó chính là BỌN CỘNG SẢN còn xót lại trên thế giới, nói chung, và đặc biệt BỌN CHÓ Ở BA ĐÌNH, noí riêng. Những người có cái đầu óc và dùng nó để suy nghĩ một cách ngay ngắn thì không đời nào, dù ...phải chịu đói đến rã răng cũng không ngu dốt mà bỏ vào miệng cái thuốc "bã chuột" ấy, ăn nó thì đồng nghĩa với tự sát. Khốn thay, trớ trêu thay, bọn chó ở Bắc bộ phủ kia nó ...ăn cái BẢ ấy cách nào mà chỉ có dân tộc VN từ từ dẫy chết, nhưng nó vẫn sống phây phây, đến là tài. Tôi không thể nào dùng lời lẽ tử tế hơn cho cái bọn csVN được. Những bài viết có tính cách khai hóa trên đây phải được phổ biến rộng rãi đến với tuổi trẻ VN ở trong nước, chẳng hạn như bạn Nguyễn Minh Thành. Nhưng ...nản thay khi thấy có những người Vn trong nước, đã có điều kiện để ngồi vào computer, mà vẫn thốt ra được những lời u mê, tăm tối và trống rỗng mà bọn bịp dân nó từng nhồi sọ dân chúng từ hơn nửa thế kỷ trước. Những "người" đó sinh lầm kiếp người rôì thì đúng hơn, đáng lẽ họ là những "con thú" mới đúng , "con người" không ngu lâu như thế. Thật buồn ...và cười khi biết bao con người Việt là nạn nhân khốn khổ của chủ nghĩa cộng sản, có nghĩa là chính Marx là nguyên nhân làm cuộc đời của họ khốn đốn, nhưng có ai biết Marx là một tay vô lại, mặt ngang mũi dọc ra sao ? Giá mà hắn ta chết toi từ ngày ấy...
|
|
said this on 28 Jul 2009 12:31:45 PM EST
Cụ PHẠM THIỀU mời ĐỨC THẦY tham chánh:
Mưa gió thu canh mãi dập-dồn, Âm-u tràn ngập cả càn-khôn. Hởi ai thức ngủ trong đêm ấy, Có thấu tai chăng tiếng quốc hồn ? Sao còn khoắc-khoải nhớ hiềm xưa, Trang sử chùi đi những vết nhơ. Gìn-giử tim son không chút bợn, Mặc toà dư-luận thấu hay chưa. Sao còn lãnh-đạm với đồng-bang, Toan trút cho ai gánh trị an ? Thảm kịch "tương tàn" chưa hết diễn, Long Xuyên,Châu Đốc luỵ muôn hàng. Sao còn ngần ngại chẳng ra tay, Trước cảnh xâm-lăng,cảnh đoạ-đày. Ngọn lưả binh đao lan khắp đất, Phật Trời soi thấu cũng châu mày. Chẳng áo cà-sa, chẳng chiến bào, Về đây tham-chánh mới là cao. Non-sông chờ đợi người minh-triết, Chớ để danh thơm chỉ Võ-Hầu. (TRƯỜNG PHONG -Biệt hiệu cuả cụ PHẠM THIỀU- ) ĐỨC THẦY hoạ: Những nổi đau-thương mãi dập-dồn, Càng nhiều luân-lạc lại càng khôn. Lặng nhìn THẾ-SỰ nào ai ngủ ! Chờ dịp vun tay dậy quốc-hồn. Từ-bi đâu vướng mối hiềm xưa, Nhưng vẫn lọc-lưà bạn sạch nhơ. Nếu quả tri-âm tri-ngộ có, Thì là hiệp lực, hiểu hay chưa ? NHÌN SANG TRUNG QUỐC KHÁCH LÂN-BANG, CỨ CỐ XỎ NGẦM SAO TRỊ AN. NẾU THIỆT HAI BÊN ĐỒNG HIỆP TRÍ, KẺ GÂY THẢM KỊCH PHẢI QUI-HÀNG. Lắm kẻ chực hờ đặng phổng tay, Mà sao chánh sách bắt dân đày. VẪN CÒN ÁP DỤNG VÌ PHE ĐẢNG ? Chẳng muốn xông ra sợ cháy mày ! Thà ở trong quân mặc chiến-bào, Ngày qua sẽ biết thấp hay cao. Nào ai đem sánh mình minh-triết, Mà dám lăm-le mộng Võ-Hầu ? HOÀNG ANH -Biệt hiệu cuả ĐỨC THẦY- Được viết tại MIỀN ĐÔNG NGÀY 1 THÁNG 10 NĂM 1946. Đây là chứng liệu trung thực nhất trong giai đoạn mà Việt Minh cộng sản tiêu diệt tất cả những thành phần yêu nước chống người Pháp mà không đứng dưới ngọn cờ cuả người Cộng Sản. Những từ "chánh sách bằt dân đày" và "vẫn còn áp dụng vì phe đảng " chính là những lời mặc khải sấm ký đám mây đen Cộng Sản sẽ phủ trên dân tộc và đất nước, gieo hận thù tang tóc chỉ vì muốn độc quyền độc đảng áp đặt và cướp quyền cuả cả dân tộc Việt Nam. Thảm hoạ bị người Trung Quốc khống chế ngày hôm nay cũng đã được báo trước. Những thảm hoạ tương tàn tương sát giuẳ Bắc Nam cũng chính do cái chủ nghiã Mác Lê mong muốn độc chuyên thống trị đất nước , cội nguồn bao cảnh tang tóc cho cả dân tộc mãi cho đến ngày hôm nay. Mong sao mọi con dân Việt hãy mau tỉnh thức , chung lòng góp sức trước hoạ xâm thực đồng hoá cuả người Trung Hoa , càng ngày càng hiển lộ lòng tham không đáy cuả họ. CƯƠNG QUYẾT BẢO TOÀN VẸN NGUYÊN ĐẤT BIỂN VIỆT NAM. CƯƠNG QUYẾT !!! |
|
said this on 28 Jul 2009 12:39:59 PM EST
Tại cơ quan chỉ huy đầu não của KGB tai Moscow, 3700 hồ sơ tối mật được niêm phong và dán hàng chữ lớn bằng tiếng Nga "KHRANIT VECHNO "-- to be preserved forever nghĩa là không bao giờ được mở .
Nhưng sau khi bức màn sắt được vén lên, tất cả những gì bí mật nhất của Đảng CS Nga.... nay đã được phơi bày trong ánh sáng . * Bao nhiêu năm dưới chế độ Cộng Sản Nga, biết bao nhiêu điều bí mật mà chúng ta chờ đợi để biết sự thật như thế nào,.. nếu những người Cộng sản Việt Nam biết được những sự thật này, tôi nghĩ rằng họ sẽ ghê tởm những người đàn Anh Cộng Sản Nga, họ sẽ đau khổ và hối hận tại sao mình có thể tôn thờ những người ghê gớm, tàn ác và khùng điên như vậy. Những người CS VN đâu biết rằng Lenin đả bị bệnh hiểm nghèo từ năm 1921, lúc còn đang nắm tất cả quyền hành trong tay, một bài toán nhân 12 x 7 cũng không làm được vì bị thần kinh suy nhược và rối loạn, nhưng cùng lúc ấy, ông lại ra lệnh làm hại chết biết bao nhiêu người. và viết bao nhiêu văn thư, nghị quyết, giáo điều cho Đảng CS học tập . với một đầu óc bệnh hoạn như vậy, và luôn cô lập mình trong hiu hoạnh, Lenin đã mơ đến một xã hội không tưởng và không bao giờ đến được. Lenin không nghĩ đến những yếu tố quan trọng như hoàn cảnh, chủng tộc, địa lý, nhu cầu độc lập và tự do của con người . * Stalin (nghĩa là người sắt thép ) tên đồ tể giết người, dưới bàn tay của stalin 20 triệu người Nga đã chết oan trong những nhà tù và trại tập trung vì những luật lệ khắt khe , tàn bạo. Vì tham vọng cá nhân và muốn nắm lấy quyền hành Stalin đã thủ tiêu những người đối lập trong Đảng, giết Trotsky, và giết chết hai phần ba Tướng lãnh trung thành và thân cận nhất , Stalin không từ bỏ bất cứ thủ đoạn nào..... ngay cả ướp xác chết , xây dựng lăng cho Lenin , dàn cảnh tạo ra huyền thoại Lenin có bộ óc vĩ đại và khác người , và lợi dụng chủ thuyết xã hội chủ nghĩa mù mờ và khó hiểu ... để củng cố quyền lực của mình để từ đó xây lên một thiên đàng Cộng Sản và Stalin là người toàn quyền lãnh đạo . (mặc dù vợ , người thân và di chúc của Lenin yêu cầu được chôn cất mồ yên mả đẹp như bao nhiêu người khác ) . *** Nếu những người Cộng sản Việt Nam thấy được những sự thanh toán nội bộ trong Trung Ương Đảng Cộng Sản Nga vì tranh giành quyền lực, và Chủ Nghĩa Xả hội chỉ là một phương tiện cho những người lãnh đạo Đảng đàn áp những người dân vô tội .... họ sẽ gục đầu hối hận và tự hỏi tại sao mình có thế tin vào một đám người, mà cách đối xử với nhau đầy những nghi kỵ, thủ đoạn, hận thù, và không còn tình người hoặc tình Đồng chí của những người Anh Em Xã hội chủ nghĩa. Người dân của nước Nga và những nước Cộng Sản Đông Âu đã thấy tận mắt, đã nghe tận tai, đã biết thật rành, và đã đọc thật suông sẻ những tài liệu này, đó là lý do tai sao cả một khối Cộng Sản gồm hàng chục nước đã gãy đổ tan tành trong một sớm một chiều. Bao giờ ... và cho đến bao giờ, người Cộng Sản Việt Nam thấy những sự thật này ..??. Ông Volkogonov ,Tướng 3 sao của nước Nga, người có nhiệm vụ tìm hiểu và nghiên cứu hơn 3700 hồ sơ tối mật này ,đã phơi bày những bí mật về Đảng CS Nga và Lenin trong cuốn sách Lenin - A New Biography do nhà xuất bản Free press ấn hành năm 1994 . internet search : Volkogonov Dmitri . Video tape, Stalin Biography, A&E History TV . Hi vọng một ngày nào đó trong tương lai gần những người CS VN sẽ nhìn được những tấm hình này và thấy đươc sự thật như người dân Nga và Đông Âu đã thấy ... Họ đang phục vụ cho một nhóm người.. mà chủ nghĩa xã hội chỉ là một công cụ ,một chủ thuyết ngoại lai, chỉ có những người mù,.. mù cả trái tim và trí óc mới đi theo ĐCS mà thôi. -------- những người CS Việt Nam đang dắt nhau đi trong con đường hầm tăm tối, thay vì chọn cho mình một hướng đi khác, Đảng CS VN lại tiếp tục đi theo đường cũ và tự dối lòng mình bằng một cái tên mới : kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa ).. mấy năm nay họ tìm đưoc một chút ánh sáng lóe lên ở cuối đường hầm..... Anh HSP, PN, LCD,.. đang la to lên rằng.... trời ơi ! stop Stop ! it is the light of an on-coming train. ( ánh sáng cuối đường hầm là ngọn đèn của xe lửa đang chui vào đường hầm ),.. và các bạn phải tự hiểu việc gì sẽ xảy ra khi chiếc xe lửa lao vào những con người đang đi trong con đường hầm ấy ? ---------- Tiếng la của ca'c Anh lẻ loi trong con đường hầm còn nhỏ quá, Tôi muốn lại gần Anh để góp cùng tiếng la của Anh, tôi viết những dòng này đế hi vọng rằng 2, 5, 10 rồi hàng trăm tiếng la cầu cứu sẽ đủ lớn cho ĐCS VN nghe thấy, để kịp thời tránh chiếc xe lửa đang lao nhanh về phía ĐCS và 90 triệu Đồng bào thân yêu của tôi . bebau . Footnotes : Lenin-A New Biography Dmitri Volkogonov The First Account Using All the Secret Soviet Archives Free Press 1994 |
|
said this on 30 Jul 2009 11:16:42 PM EST
ước gì nước ta có chế độ dan chủ, để người dân bầu Ông Hà Sĩ Phu lên làm tổng thống như ở Tiệp, ở Ban lan cho dan việt được nhờ. Còn 15 ông vua trong BCT trình độ hiểu biết về chính trị chỉ như học chò lớp 1 so với trình độ chính trị, triết học của HSP là bậc giáo sư, bậc thày của các vị lãnh đạo CSVN hiện nay.
|


Author/Admin)