Chính phủ ban hành lệnh cấm cuộc cắm trại, lập hàng rào gỗ quanh điện Capitol, những người cựu chiến binh đã ném trả huy chương, trong số này có John Kerry, ứng cử viên Tổng Thống năm 2004. Kerry thất cử một phần vì bị người ta kết án là theo phản chiến và họ đã chưng được bằng cớ, người Mỹ nay cho rằng nhóm phản chiến là bọn phá rối trị an. Bọn họ tố cáo lính Mỹ khi hành quân vào các làng mạc ở Việt Nam đã hãm hiếp, đốt làng, cắt tai, chặt đầu người dân... y như quân Mông cổ dưới thời Thành Cát Tư Hãn. Họ nói đất nước đã tạo dựng con quái vật hung dữ, đó là đạo quân một triệu người, và những người lính chiến đã được chỉ dậy dùng bạo lực và chết chẳng có mục đích nào cả (...and who are given the chance to die for the biggest nothing in history, The Vietnam War, A History In Documents, trang 125), chúng tôi cựu chiến binh trở về trong uất hận vì bị chính phủ Hoa Kỳ lạm dụng.

Năm 1970, phó Tổng Thống Agnew tuyên bố tại trường Wespoint rằng chỉ có một thiểu số phóng đại những mặt xấu của bọn lưu manh côn đồ nhưng thực ra đa số chiến sĩ ta đã chiến đấu, chết tại những cánh đồng lúa Á Châu để bảo vệ tự do trong khi một thiểu số lợi dụng làm bậy. Bọn phản chiến đã dùng điểm này để công kích nỗ lực của ta ở Việt Nam.

Những cựu chiến binh này nói người dân Mỹ đã bị chính phủ đánh lừa, ta không thể thắng được cuộc chiến này nếu cứ tiếp tục như vậy và phải rút bỏ Việt Nam, họ nói tình hình Việt Nam không có gì để đe dọa Hoa Kỳ, thuyết môi hở răng lạnh là sai (... in our opinion and from our experience, there is nothing in South Vietnam which could happen that realistically threatens the United States Of America, trang 126, sách đã dẫn). Chúng tôi đòi hỏi ở Quốc Hội Hoa Kỳ nơi có thẩm quyền tạo dựng và duy trì quân đội, chúng tôi đến đây không phải để gặp Tổng Thống mà tin rằng Quốc Hội có thể thoả mãn ý nguyện người dân để đưa chúng ta rút khỏi VN (...that we should be out of Vietnam now, Trang 127...)
 
Yết thị kêu gọi chấm dứt chiến tranh. Nguồn: psywar.com

Xã hội, đất nước bị phân hoán vì chiến tranh VN. Nhóm phản chiến in những tờ yết thị kêu gọi chấm dứt chiến tranh như một bích chương kêu gọi người da đen có in hình hai người lính da đen đang hành quân:

"Thời gian ra trận là chỉ có chết (The only time we're in the front is when it's time to die)... Đa số lính da đen ở Việt Nam phải ra tiền tuyến để chiến đấu và chết cho cuộc chiến này (The vast majority of Black troops in Vietnam are placed in the front lines... to fight and die for the war), hãy chấm dứt chiến tranh vì nó sát hại chúng ta."
(The Vietnam War... Trang 144)

Một tờ yết thị khác cho thấy ngân quĩ chính phủ Johnson dành cho chương trình chống nạn nghèo đói đã chuyển sang cho chiến tranh VN. Tổng thống hy vọng vừa giải quyết nạn nghèo đói vừa giải quyết chiến tranh, nhưng cuối cùng chỉ giải quyết chiến tranh. Họ đăng hình hai ông Tướng Thiệu, Kỳ trông dữ tợn, nhe răng trợn mắt và viết.

"Bọn họ ăn hết của chúng ta, ăn hết cả nhà cửa, thành phố, trường học y tế, môi trường... bọn họ là Tổng thống Thiệu và Phó Tổng thống Kỳ, các quân nhân cầm quyền ở Việt Nam (They're eating us out of house, home, city, school, medical care and clean air...)

Năm nay họ đã hút của ta 13 tỉ để xử dụng vào bộ máy chiến tranh của họ. Số tiền này đủ  để xây 2,000 trường trung học, 10,000 chung cư bình dân, phục vụ y tế cho 165, 000 bệnh nhân, tăng chương trình chống ô nhiễm lên gấp 10 lần.

Cho dù có rút quân, chúng ta vẫn phải viện trợ 2 tỷ rưỡi quân sự và kinh tế cho Nam Việt Nam, số tiền này bằng tiền ta viện trợ cho tất cả các nước khác cộng lại.

Có lẽ đây là lúc ta không cần để ý tới những tiếng mơn trớn như Việt nam hoá chiến tranh, kinh tế hậu chiến... mà hãy chú ý tới  những con số. Hãy viết thư cho Dân biểu để xin một bản ngân sách Liên bang, nói cho ông ấy biết ta phải xử dụng 10 tỉ rưỡi ta tiết kiệm được như thế nào khi ta rút khỏi Việt nam..."
(Trang 144, sách đã dẫn)

Một tấm bích chương khác cổ vũ chống chiến tranh in hình một người phế binh cụt chân đu mình trên chiếc nạng gỗ, chàng về nay đã cụt chân!!...

"Khi Johnny trở về nhà ! Hoan hô, Hoan hô!"... Chấm dứt gây tàn phế, chấm dứt bắn giết, chấm dứt chiến  tranh, hãy viết thư hay gọi điện thoại cho Dân biểu ngay hôm nay...( Trang 151)

 
 
Bích chương phản chiến kêu gọi người da đen. Nguồn: psywar.org

Những tờ yết thị, bích chương đầy những hình ảnh khích động chống chiến tranh đã gây ảnh hưởng sâu rộng trong quần chúng khiến cho phong trào ngày càng lên cao. Nhiều  ký giả, phóng viên truyền hình Mỹ .. săn tin chiến tranh ở Việt Nam về làm phóng sự chống chiến tranh thổi phồng những khía cạnh xấu của cuộc chiến, lên giọng đạo đức giả xuyên tạc sự thật...   

Tại Âu châu phong trào phản chiến cũng bộc phát không kém phần vì Pháp bị Mỹ hất cẳng ra khỏi Đông Dương 1955 nay thọc gậy bánh xe phá Mỹ. Sau trận Điện Biên Phủ Pháp cay cú Mỹ đã không cứu họ, năm 1955 lại bị ông Diệm hất cẳng ra khỏi VN nên đã trả thù bằng cách bài kích Mỹ và VNCH suốt cuộc chiến tranh Quốc Cộng. Pháp tuyên truyền không công cho Hà Nội, trắng trợn hơn nữa họ còn cho Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đặt văn phòng chính thức tại Paris. Ngoài ra CSBV cũng được CS Quốc tế tiếp tay quảng bá tuyên truyền chống Mỹ, một phần do sự sai lầm của người Mỹ đổ quân vào Đông Dương làm mất chính nghĩa của cuộc chiến.

Tình hình phản chiến ở Hoa Kỳ từ 1965 đến 1971 khiến cho chính phủ ngày một suy yếu, đất nước bị phân hoá. Chúng ta có thể kết luận một cách giản dị phong trào phản chiến xuất phát từ tâm lý của anh nhà giầu sợ chết, dù được che đậy dưới hình thức nào cũng không thể dấu diếm được cái bản chất hèn nhát ấy.

Đầu năm 1969 có vào khoảng 31 ngàn lính Mỹ tử thương tại Việt Nam, theo tin tức Mỹ riêng năm 1968 Cộng quân mất gần 290 ngàn cán binh, cho tới cuối 1968 có vào khoảng từ 500 cho tới 600 ngàn Việt Cộng tử thương. Tính ra số tổn thất nhân mạng của Mỹ chỉ bằng 5% hoặc 10% so với BV nhưng họ không bao giờ có một lời than vãn, như thế ta thấy người Mỹ đã sai lầm khi tham gia cuộc chiến tranh với một kẻ thù nghèo đói, thằng nghèo đói không bao giờ sợ chết. Người Mỹ đã sai lầm khi tham dự một cuộc chiến tranh không cân xứng giữa một anh nhà giầu sợ chết và một thằng nghèo đói đánh thí mạng cùi.

Phản chiến đã tạo niềm tin cho CSBV, họ chỉ chờ có thế. Vào những năm 1952, 1953 người dân Pháp lúc ấy quá chán ghét, ghê sợ cuộc chiến tranh Đông Dương vừa chết người tốn của, trong suốt cuộc chiến tranh 1947-1954 đã có 19 chính phủ Pháp bị đánh đổ vì không giải quyết được cuộc chiến. CS chỉ trông chờ vào phong trào phản chiến  để đối phương phải chán ghét rồi bỏ cuộc, chiến lược "cố đấm ăn xôi" của CS đã từng thành công từ cuộc chiến tranh Việt Pháp nay họ lại đem áp dụng vào cuộc chiến tranh chống Mỹ.

Như chúng ta đã biết truyền hình và báo chí Mỹ đã đổ dầu vào lửa, đã thổi phồng những khía cạnh xấu của cuộc chiến tranh VN và hướng dẫn các phong trào phản chiến chống đối chính phủ ép buộc họ phải rút quân bỏ Đông Dương. Nếu không có truyền hình và báo chí chắc hẳn phong trào đã không lên cao như thế. Như đã nói ở trên sau khi ông Walter Cronkite sang thăm chiến trường Việt nam sau trận Mậu Thân 1968, bản tường của ông đã khiến cho phong trào phản chiến tại Mỹ lên cao dữ dội hơn trước, họ cho rằng người Mỹ không thể thắng nổi thằng nghèo đói cố đấm ăn xôi đánh thí mạng cùi. Tết  Mậu Thân 1968, VNCH đánh thắng một trận lớn nhưng lại thua cuộc chiến, nó là khúc quanh trong cuộc chiến tranh dài nhất thế kỷ.