Phụ lục: Lai rai chút xíu với ngôn ngữ
“Văn hóa nghệ thuật trong bối cảnh hội nhập và toàn cầu hóa là chủ đề chính trong cuộc hội thảo do Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật TP.HCM tổ chức vào sáng nay, 31/7. Chủ đề này thu hút sự có mặt của khoảng 30 nhà văn, họa sĩ, đạo diễn, kiến trúc sư…với 17 bản tham luận”“Quả thật, bây giờ không chỉ là ngôn ngữ trong chuyện trò hàng ngày, mà xem các trò chơi truyền hình (game show), thể nào thí sinh tham gia cũng mở miệng: “Wow”, “Ok”, “Yes”, “No”…khiến người mới ghé mắt vào xem tưởng đâu đó là cuộc thi của người nước ngoài. Ca sĩ, diễn viên, người càng nổi tiếng thì những tiếng kêu chứng tỏ…sự sành điệu đẳng cấp kia càng nhiều.” “Wow, teen là thứ tiếng gì mà bây giờ mở miệng ra là cứ nghe Wow, rồi là teen…”, nhà văn Nguyễn Minh Hoàng (Hồ Đại) bức xúc.”(trích dẫn từ: www.vtc.vn)Đọc bài viết này, tôi cũng bức xúc. Nhưng cái bức xúc của tôi chẳng dính dáng gì tới bức xúc của ông nhà văn kia.Nghe nói hiện nay, một trong những cách “giải ngân” hữu hiệu nhất là … tổ chức hội thảo!? Vâng, tôi bức xúc với việc các ông các bà cứ lấy tiền thuế của dân để suốt ngày hội nghị hội thảo về những vấn đề vớ vẩn, vô bổ. Có thể thấy, những loại hội thảo kiểu này diễn ra rất thường xuyên, và… rất tốn tiền. Tôi cũng bức xúc, vì lẽ ra các ông, những nhà văn, hoạ sĩ, đạo diễn, kiến trúc sư … , các ông thuộc thành phần tri thức, giới tinh hoa của đất nước, lẽ ra các ông nên bức xúc về những vấn đề đáng bức xúc hơn nhiều - như việc bà con nông dân đang dãi nắng dầm mưa ngoài vỉa hè khiếu kiện đất đai, chẳng hạn - thay vì đi hằm hè với đám trẻ cái việc chúng nó Wow, OK, Yes.
Trở lại chuyện bọn “đạp cứt Tây” suốt ngày mở mồm OK, Yes, Wow wow. Ngẫm cho cùng, là con dân nước Việt, mang trong mình dòng máu Lạc Hồng, ai chẳng đạp (nhầm tí ti) cứt ngoại bang, chẳng [thằng] Mỹ thì [thằng] Pháp, chẳng [ông] Liên Sô thì [bà] Trung Quốc. Chứ sao nữa! Này nhé, trong ngôn ngữ chúng ta hiện dùng, có bao nhiêu từ gốc Hán ? Nghe nói có tới hơn 80% kia đấy. Lại nữa, chẳng phải cách đây gần thế kỉ, giới tinh hoa của chúng ta (mà trong đó, có nhiều người, hiện nay, dù đã chết nhưng vẫn nằm chình ình trên một số con đường) vẫn thường thể hiện đẳng cấp bằng cách vừa nói vừa đệm tiếng Pháp đấy ư? Nào “moa” nào “toa” nào “luý gầm luý gừ luý sực me xừ luý sực cả moa”. Ấy thế nhưng mà có hội thảo nào lên án họ đâu. Sao thế ? Phải chăng thời đó Việt Nam ta chưa thừa tiền và thời gian để tổ chức hội thảo ?Ngẫm mà đau, mà “bùn” (buồn – nhại ngôn ngữ bọn teen. Bọn công dân mạng). Dân tộc này chưa từng có triết gia hay nhà tư tưởng đúng nghĩa, thì cần quái gì triết gia với chả tư tưởng; nhưng khốn khổ, chỉ cần suy nghĩ độc lập một cách bình thường như thiên hạ, thì hình như, chúng ta cũng chẳng [chịu] nghĩ. Nhìn mà xem, hệ thống ngôn ngữ thuần Việt, vốn rất ít ỏi của chúng ta có bao giờ được coi trọng đâu. Gần đây, kẻ này có một truyện ngắn, khi gửi đăng báo người ta cắt phăng chữ: hành kinh. Thế mới ức! Kẻ này bèn mang cái bọc ấm ức tới một nhà văn rất nhớn và đáng kính để sổ. Nhà văn nhớn kia bảo: “Ừ, hành kinh thật ra là một từ tử tế vì nó là từ gốc Hán, nhưng cũng rất khó dùng trong văn viết, cắt là phải”. “Vậy cái từ tương đương, nhưng không tử tế, nó là gì?” kẻ này hỏi. Không suy nghĩ nửa giây, nhà văn nhớn với vốn từ giầu có bao la trả lời ngay: “Là máu l… Đây là từ thuần Việt” (lưu ý: Nhà văn nọ nói tắt nguyên bản như vậy chứ không phải kẻ này viết tắt. Và khi nói từ đó, ông có hạ giọng, mắt thì đong đưa như gầu sòng tát nước, như thể đang đang làm việc gì vụng trộm tày đình sợ bị bắt quả tang. Chi tiết này càng chứng tỏ ông là nhà văn lớn và đáng kính).Như vậy, theo quan niệm của nhà văn kia, ta có thể kết luận, những từ gốc Hán là những từ tử tế, còn những từ thuần Việt là những từ không tử tế. Thực ra thì quan niệm đó cũng chẳng phải là độc quyền của nhà văn kia; cứ thử ngẫm mà xem, đó là tâm lý chung của chúng ta (nói là tâm lý, bởi chẳng có một văn bản qui định chính thức nào như thế cả). Dương vật, âm hộ, giao hợp … là tử tế, vì nó là Hán. Còn “ấy”, “ấy”, “ấy” là không tử tế, vì nó thuần Việt. Hay thật ! Tại sao không quan niệm ngược lại nhỉ ? Trong những trường hợp khác, nếu không bị qui vào phạm trù tử tế và không tử tế thì dứt khoát dùng từ Hán vẫn sang trọng hơn dùng từ thuần Việt. “Đào hoa y cựu tiếu đông phong” thì rõ là “oách” hơn, sang trọng hơn “Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” đứt đuôi đi rồi Chữ nghĩa cũng bị “phân biệt chủng tộc”. Thế có đau không cơ chứ !Cũng như đời sống con người, đời sống ngôn ngữ luôn vận động. Ngôn ngữ của thời đại này không thể thay thế cho thời đại khác. Ngôn ngữ cũng già nua, cũng chết. Thời xã hội phong kiến, người ta nói “Thánh thượng vạn tuế” thì thời xã hội chủ nghĩa người ta nói “Đảng quang vinh muôn năm”, “Hồ chủ tịch muôn năm”. Không hiểu, lúc giao thời, mấy ông quan trong bộ Lễ triều đình Huế, khi lần đầu nghe từ muôn năm, họ có nổi xung viết bài hay tổ chức hội thảo để “giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt” không ? Ngôn ngữ là sản phẩm của con người, nhưng sản phẩm này khi định hình, nó vượt ra khỏi tầm kiểm soát của thế lực sáng tạo ra nó. Có những từ tưởng là hay ho, nhưng nếu thiếu sức sống thì tự nhiên nó sẽ chết yểu mặc cho ai cố tình tô vẽ, và ngược lại, có những từ tưởng như vớ vẩn lại cứ sống phây phây mặc cho ai đấm ngực bứt râu dè bỉu. [Ố ồ] Vậy thì hà cớ gì các anh văn hoá các chị văn nghệ các ông “định hướng” các bà “chỉ đạo” cứ phải nhẩy đổng lên vì mấy đứa trẻ ranh nó “xổ Tây” nhỉ? Cả một hệ thống tư duy, ngôn ngữ, chắp vá vay mượn, nay, mấy đứa trẻ nó vay mượn thêm tí ti thì cũng chỉ làm phong phú thêm cái đống hổ lốn đó thôi, chứ chẳng mất đi đâu sự “trong sáng” mà lo. Xưa các cụ “xổ Nho” thì nay chúng nó “xổ Tây”, thế thôi mà. Yên tâm đi. Đừng “lo bò trắng răng” nhé!Cái trò nói một câu đệm một câu tiếng ngoại quốc dưới nhãn quan kẻ viết bài này, thật chẳng khác nào văng tục (nói một câu đệm một phát). Nhưng kẻ này chẳng chỉ trích nó, ngược lại cũng chẳng bao giờ cổ vũ hay bắt chước. Cái gì tồn tại thì có lí, hình như có triết gia nào nói thế (?). Và ngôn ngữ cũng không nằm ngoài qui luật này. Bọn trẻ nó mở mồm là no, là wow, là yes chắc chắn là có lí (do). Một ông Tây viết blog tiếng Việt, những huyền thoại trạng Quỳnh đối đáp sứ Tầu hay “tích” Trần Đức Thảo đấu khẩu J.P.Sartre … v.v, được chúng ta tự hào phổng mũi thổi lên mây xanh phải chăng là một minh chứng sinh động cho tinh thần nhược tiểu đã ngấm vào xương tuỷ? Có lẽ đây chính là nguyên nhân khiến bọn trẻ (và cả già) nói tiếng ngoại (lai) như khỉ! Tinh thần chung của cả dân tộc mà nỡ chê trách một đám trẻ khi chúng thể hiện cái tinh thần ấy liệu có công bằng ? Nhân chuyện hươu tranh thủ quàng sang chuyện vượn. Nghĩa là tiện đây, cũng muốn bình luận về cái vụ hội thảo “Sức mạnh ngôn từ”[1] bị dẹp bỏ. Đành rằng, cuộc hội thảo này là do ông Tây (hội đồng Anh) và tiền của ông Tây, chẳng mất gì của bọ, nên cứ hội thảo liên miên, cứ nói phét, vô tư đi. Nhưng mà cái hội thảo kì này, bị dẹp cũng đáng, vì cái tên/chủ đề của nó. Cái gì mà “Sức mạnh của ngôn từ”? Nghe hắc ám quá! Đáng nghi quá! Định dùng sức mạnh ngôn từ để “câu kết với các thế lực phản động thù địch nước ngoài để diễn biến hòa bình, để kích động chống phá chế độ” hả ? Đây là kẻ này nói hộ ra suy nghĩ của giới lãnh đạo, giới “định hướng văn hóa tư tưởng” của nhà nước, còn suy nghĩ của kẻ này thì khác. Kẻ này nghĩ, họ định nói về ngôn từ nào thế nhỉ? Ngôn từ của Hội nhà văn Việt Nam chăng ? Úi giời, rặt một thứ thơ lãnh cảm văn liệt dương thì sức mạnh cái nỗi gì, hở giời? Tóm lại, suy nghĩ theo kiểu nào thì dẹp cũng phải. Cũng có khi chẳng cần suy nghĩ gì, mà chỉ đơn giản là … thấy ngứa mắt thì dẹp. Xưa nay các “cơ quan đoàn thể” made in Việt Nam vẫn thường hành xử như vậy. Trường hợp “Sức mạnh ngôn từ” đâu phải là cái gì ngoại lệ khiến “chúng ông” phải nể mà không dẹp? Dẹp!© Đàn Chim Việt Online