Danchimviet - http://danchimviet.com
Miss Sài Gòn [1]
http://danchimviet.com/articles/1281/1/Miss-Sai-Gon-1/Page1.html
Tố Tâm

 
Tác Giả Tố Tâm
Đăng/Published on 14.07.09
 
Từ lúc nào những người Cộng Sản đã trở nên giàu có, có đúng chính họ cũng đã trải qua thời bĩ cực, đến giờ thái lai? Từ lúc nào họ đã bắt đầu trở thành tư bản, quay mặt lại với đồng loại?

Lời Mở Đầu

Đã gần hai mươi năm kể từ chuyến đi đầu tiên thắm thiết ấy, mở đầu cho những lần viếng thăm Hà thành sau đó, nhưng chuyến đi Hà Nội năm ấy vẫn khắc sâu trong tâm khảm, tựa như một cuốn phim đen trắng được quay lại trong tiềm thức. Trắng đen vì vào buổi chiều cuối Thu ở sân bay Nội Bài năm nào trời đã tờ mờ tối, cảnh vật như được phết lên màu xám thủy mạc của tranh trường nước thuốc pha lẫn với cảm giác nôn nao khó tả của một người lữ thứ lần đầu đặt chân đến vùng đất xa lạ, khác chăng nơi đây là quê mẹ thân yêu trong tâm trí mà T. chưa hề lai vãng đến. Mà đúng hơn nơi đây là một vùng đất địch 16, 17 năm trước đó kia, bởi chưng trong tri thức một đứa bé miền Nam lớn lên giữa bom đạn, Bắc-Nam chia cắt, có bao giờ nó nghĩ sẽ có ngày tìm về miền Bắc?

Tôi là một du khách không hơn không kém, lạc lõng giữa lòng đất mẹ mà do cuộc huynh đệ tương tàn, chiến tranh ly cách, đột nhiên trở thành một người khách lạ phải quan sát cảnh quang một cách e dè, thinh lặng. Không e dè sao được khi kể cả những người nhà suốt đời sống trong Nam cũng chưa hề đặt chân lên đất Bắc. Vào năm ấy, có người thân - gia đình là dân di cư ‘54 - khuyên tôi đừng đi. “Em coi chừng nhé, người Bắc lạnh lùng và trí trá lắm, không như trong Nam đâu!”

Phi trường Nội Bài vừa bước qua thời kỳ đổi mới, nhưng trông vẫn còn xác xơ, tẻ lạnh. So với những phi trường Đông Nam Á khác thì Việt Nam đang chuyển mình, vào những năm đầu của thập niên 90, mức đầu tư các nước ngoài còn chú tâm đổ xô vào miền Nam. Miền Bắc vẫn còn ngỡ ngàng xa lạ với xu hướng thâm nhập mậu dịch với nước ngoài, trong khi kinh tế thị trường miền Nam đã bừng lên cơn sốt đổi mới, quen thuộc với du khách nước ngoài từ trước ‘75, giờ đây bắc lại nhịp cung-cầu êm xuôi hơn chế độ bài trừ kinh tế của miền Bắc.

Đối với một người, bản thân sống trong cái nôi tư bản của thế giới, kinh tế không phải là động lực thúc đẩy tha nhân tìm về cái nôi văn hóa, văn vật xưa cũ của Việt Nam. Động lực tìm về miền Bắc thân yêu của bố mẹ - mà một đứa bé lớn lên ở miền Nam chỉ nghe qua sách vở và hình ảnh như tôi, chính là chuyện tìm về phong cách và tình người còn tồn động ở đất Bắc. Đã có nhiều chuyến thăm Hà Nội thân quen hơn sau cuộc phiêu lưu ban đầu bỡ ngỡ nhưng đầy kỷ ức đó. Nhưng có lẽ sau nhiều lần về quê mẹ như vậy, không có cảm giác bồn chồn nào dấy lên rõ ràng hơn thuở ban sơ lưu luyến đó.

Phải chăng tâm sự tôi không khác gì câu chuyện của nhiều người - kể cả kẻ xa xứ dưới đây - lần đầu đặt chân lên vùng đất mẹ. Những gì độc giả đọc được ở đây có lẽ chỉ là những tạp ghi của ký ức, không hẳn là chuyện đã xảy ra trong thực tế mà âu cũng chỉ là một trong nhiều mẫu chuyện và kinh nghiệm lẫn lộn của làn sóng người Việt nước ngoài theo nhau tràn về nước vào những năm sau chuyến đi khai phóng đó. Chuyện cá nhân nhưng cũng chính là câu chuyện đời thường của chung, của muôn vàn thân phận và phần số của Việt Nam đã kinh qua một cuộc đổi đời và nghiệp chướng của đất nước vậy.

Vào truyện

Đang lớ ngớ tìm phương tiện lưu thông về Hà Nội trong ánh sáng vàng vọt của buổi chiều tà, giữa cảnh người qua lại, bỗng có tiếng nói trong trẻo làm T. quay lại.

“Anh Trung ơi, em có ôtô nhà, anh quá giang về Hà Nội với em nhé?” T. chưa kịp trả lời thì Anh Thy, nói tiếp:

“Anh đi xe của Hàng không (VN) chật chội lắm, taxi lại đắt…” vừa nói đến đây, một chiếc Mercedes đen, bóng lưỡng như sơn mài trờ đến và đỗ phịch lại trước mặt chúng tôi. Đang ngại ngùng chưa biết ăn nói ra sao, thì một người đàn ông trạc lục tuần mở cửa bên tay lái bước ra nhìn T. từ đầu đến chân rồi quay qua Anh Thy ông hỏi:

“Cháu bay từ thành Hồ về có mệt không?”

“Dạ không ạ. Bác Mai, đây anh T. bạn cháu từ Sài Gòn ra chơi, nhân tiện anh ấy về cùng đường nên cháu mời anh ấy đi cùng với chúng mình cho vui.” Trung định chìa tay bắt thì ông ấy chỉ vất một cái nhìn về phía T. rồi lẳng lặng xách vali T. bỏ vào trong rương xe cùng với sách tay và vali của Anh Thy không nói năng gì. Khi ông loay hoay với mấy cái vali, thì Anh Thy nói nhỏ: “Bác Mai là người thân tín trong gia đình, trợ lý (phụ tá) cho bố em.” Trung định mở cửa trên ngồi trên cạnh bác Mai, thì Anh Thy kéo tay chàng nói khẽ: “Anh ngồi dưới với em, chuyện trò dễ hơn.” Khi vào trong xe, ông ta nhìn Trung qua kính chiếu hậu, cặp mắt tinh quái trên một khung mặt dày dạn, ngăm đen nhiều tàn nhang, làm Trung liên tưởng đến hình ảnh một anh chị bự (xã hội đen) trong phim God Father/Bố Già.

“Bố vẫn khoẻ chứ bác?” Tiếng trong trẻo của Anh Thy làm giảm đi bầu không khí ngột ngạt trong xe.

“Bố sắp đi Xinh (Singapore) đang chờ cháu về đấy,”

“Thưa bác, cháu biết, hôm qua gọi điện về, bố bảo về ngay có chuyện cần, nhưng không nói gì hơn...” Anh Thy bỏ lửng câu nói, không khí yên tĩnh lại trở về trong xe. Một chặp sau, ông Mai quay nhìn T. hỏi:

“Anh về Hà Nội, thế chị và mấy em đâu không ra chơi?” Trung chưa kịp định thần, không hiểu chị và em mình có ăn nhậu gì với chuyến đi của mình, thì Thy trả lời hộ:

“Bác Mai ơi, anh T. chưa có vợ,” rồi nàng bấm tay Trung, trấn an.

Chàng im lặng, lòng lâng lâng một cảm giác mới mẻ. Mới làm quen với Anh Thy được vài tiếng đồng hồ trên chuyến máy bay Sài Gòn-Hà Nội vừa qua nhưng Trung đã cảm thấy ấm lòng vì mối đồng cảm và tương quan giữa hai đứa. Hai người đã hàn huyên, tâm sự nhiều trên chuyến bay gần hai tiếng đồng hồ đó. Trung đã thẳng thắn nói nhiều với nàng về ước vọng cho Việt Nam của mình cũng như nhiều người Việt hải ngoại hiểu biết và ý thức được cái vấn nạn mà Việt Nam phải đương đầu với. Nàng một người học nhiều, hiểu rộng, đồng ý với những nhận định của Trung về đất nước. Xa gia đình từ bé sang Pháp học rồi được học bổng ở Anh. Hiện nay là một du sinh hồi hương từ Anh quốc, vừa đi dự một buổi trình diễn thời trang ở Sài Gòn về. Trung, một thằng Việt kiều Mỹ lần đầu tiên ra Bắc. Một cuộc hội ngộ hứa hẹn nhiều lý thú... 

Trung đang ngồi ở phòng đợi (lễ tân) ở tầng hai sân bay Tân sân Nhất, lục lạo túi máy ảnh bỗng thoáng thấy bóng hồng đi qua. “Người đâu mà đẹp nức nở đến thế!” Chàng nhủ thầm. Định đưa máy ảnh lên chụp nhưng nghĩ hơi dị nên thôi, Trung chỉ để mắt theo dõi, cô gái khoảng ngoài hai mươi, tha thướt trong bộ áo dài màu hồng đào, bên ngoài khoác cái áo len đan màu huyết dụ. Sau một hồi, Trung đảo mắt nhìn, thì không thấy bóng dáng nàng đâu nữa, định đi tìm thì đã đến giờ lên máy bay. Sau khi an tọa, chàng rảo mắt nhìn chung quanh. Hành khách hôm nay không đông lắm, có khoảng hai mươi cái ghế còn trống. Cách Trung 4 hàng ghế phía trước bên phải, anh chàng phóng viên người Úc vừa nhét xong sách tay vào hộc trên đầu, quay lại chào Trung, cười cầu tài. Trung có dịp nói chuyện với hắn hôm ở Nha Trang. Chàng vừa lơ đễnh nhận lấy tờ báo từ tay một cô tiếp viên thì tim chàng bỗng nhiên se thắt lại. Trời! Bóng hồng quen thuộc đã tiến dần vào hàng ghế đầu. Tim T. đánh ngũ liên. Chàng định thần lại, làm cách nào, cách nào bây giờ? Phải ra tay ngay. Có một cái ghế trống bên trái của mình. Chàng hít một hơi dài trấn tỉnh con tim đang giao động, chỉ có một cách, đứng dậy mời khi nàng đi qua hàng ghế mình.

Khốn nạn, khốn nạn thật, thằng phóng viên Úc vừa lúc cũng chận đường nàng, mời chào táo tợn: “…you’d be more comfortable here, we are in the fore section of the wing, less turbulent. You’re too beautiful to thread yourself through there…” Hắn vừa nói vừa chỉ tay về hướng đuôi máy bay, có khác nào hắn chỉ vào mặt Trung! Nàng cũng tươi cười vừa tiếp chuyện vừa liếc mắt nhìn vé mình, lưỡng lự. Giọng Ăng lê nàng sao thanh thoát thế, trong trẻo như pha lê, tuy  nhiên trong giây phút này giọng nàng như vỡ tan thành nhiều mảnh gương, cứa tim Trung rỉ máu. Thua rồi, thua rồi, chàng nhìn bản mặt tên Úc với bộ râu quai nón, đang cười tình với nàng, trông thật đểu. Chàng muốn đấm một phát vào cái bản mặt nhăn nhở của hắn. Bất chợt nàng lướt mắt nhanh về phía chàng, rồi lại chỉ vào vé, hắn đang vớt vát mấy câu thì nàng bắt đầu cất bước. Chưa kịp phản ứng, thì bóng hồng đã đến bên cạnh, nàng nhìn lên số ghế:

“I think my seat is here!”

“Of course,” Trung vội đứng lên, tiếp tay tay nàng, nhấc cái carry-on bỏ vào hộc trên đầu hộ nàng. “Thank you,” nàng lẳng lặng nhìn vẻ xốc vác khỏe mạnh của Trung, rồi nhoẻn một nụ cười kín đáo. Trước khi ngồi xuống, chàng đảo mắt về hàng ghế trước, tên Úc nắm tay lại rồi chìa ra ngón cái, ra điều: “you’re number one” chào thua. Trung cười với hắn, bao nhiêu tức giận, ghen tuông tiêu tán mất.

“Anh là người Việt, đúng không ạ?” Được lời như cởi tấm lòng, giọng Hà Nội trong trẻo của nàng làm Trung mừng thầm vì xem chừng chàng cũng hơn nàng một con giáp, mà nàng gọi mình bằng anh không như mấy cô Sài Gòn, chú chú - em em, chẳng giống ai.

“Sao cô biết?” Cô gái nghiêng đầu, hẩy nhẹ mái tóc thề sang một bên, gương mặt trái soan trắng để lộ một nụ cười mỉm xuyên qua làn tóc đen tuyền mà không trả lời. Sau một hồi thăm hỏi như mở hội, hai người như đã quen từ thuở nào. Một chặp sau, Trung được dịp hỏi nàng về chuyện hú tim vừa qua:

“Sao em không ngồi với anh ta?”

“Ô, em cũng nói chuyện với anh ấy ở dưới phi trường rồi đấy chứ. Đường đột và hơi bị dê!” Rồi hai người rũ ra cười.

“Còn anh thì sao, bộ không dê bằng à?”

“Không đến nỗi, nhưng mà nói thật với anh nhé, vừa rồi trông anh sao thểu não tội nghiệp lắm cơ, chẳng ra làm sao cả!” Lại một phen cười.

“Nhưng mà em biết anh trước rồi!” Trung nhìn nàng ngờ vực, chẳng lẽ ở những nơi ca nhạc giải trí ở Sài gòn. Trung cố moi óc.

“Gossip?”

“Không phải”

“Blue Ginger?”

“Không.”

“Q Bar?”

“Ớ-ờ!”

“Apocalypse?”

“Không nốt!”

“Chịu!”

“Anh hùng mà chóng quên thế nhỉ!”

“Chẳng lẽ mình gặp Thy ở chỗ Catwalk, New World Hotel?” T. nghĩ thầm, hồi hộp không hiểu nàng biết mình trong tình huống nào.

Đang đánh lô-tô trong bụng thì nàng kể có một vụ lộn xộn ở quầy vé. Một tên Hàn quốc đã sàm sở với một cô nhân viên xinh đẹp Hàng Không Việt-Nam. Với mấy tờ giấy trăm đô cuộn tròn lại trong tay, hắn với ra khều khều, châm chọc vào ngực cô tiếp viên trong khi cô này đang tiếp anh Việt Kiều đứng bên cạnh đang làm thủ tục check-in, anh Việt Kiều quá nóng mặt vì chưa đến phiên hắn mà bị hắn lấn chỗ, tìm cách xấn tới trước mặt cô tiếp viên. Chứng kiến cảnh gai mắt, không dằn lòng được nữa nên anh Việt kiều đã giật cùi chỏ vào mặt và nện cho hắn một trận đích đáng. Sau đó Công An can thiệp làm khó dễ, nhưng nhờ nhiều người bênh vực, làm chứng cho vụ sĩ nhục quốc thể, thiếu thuần phong mỹ tục của tên Hàn quốc, nên người ta đã đã để cho anh Việt kiều đi. Mặt Trung nóng bừng lên. “À thế ra em chứng kiến cả à?”

“Còn gì nữa, anh có biết cô bé bị thằng Hàn quốc làm nhục là bạn em không?”

“Thế à?”

“Con bé kết anh lắm đó. Nếu anh muốn, khi nào về Sàigòn em sẽ giới thiệu cho!” Trung thấy trong lòng dấy lên một tí tươi vui, hãnh diện, làm chàng muốn nói: “Quen em là đủ lắm rồi, anh đâu muốn gì hơn!” Nhưng cảm thấy thừa thải nên lặng yên không nói gì, khi nàng quay sang nhìn Trung dò hỏi thì chàng chỉ lắc đầu quầy quậy như muốn xác định chỉ có sự hiện hữu của nàng thôi.

Chiếc xe chạy xuyên qua những cánh đồng, ruộng nương, đó đây lác đác vài chú trâu đủng đỉnh trên những bờ đê theo sau các mục đồng. Con đường vắng phản chiếu ánh tà dương, chiều trời đã bảng lảng, nắng xuống dần, hằn in trên nền trời vàng úa những cánh chim bạt gió, lâu lâu mới có những ánh đèn pha vàng vọt chiếu ngược lại trong bóng đêm, đã bắt đầu buông xuống. Vạn vật như được che phủ, toa rập với bóng tối, giữ kín tâm sự riêng của mình. T. vẫn thấy những chiếc xe đạp với ánh đèn leo lét như không đủ soi bóng tối, giật mình khi thấy nó giạt sang hai bên tránh xe như những con đom đóm bị bạt gió.

Xe bắt đầu chạy qua cầu Long Biên, Trung để ý nhìn bảng treo hai bên cầu: “Cấm xe thồ". Không hiểu đây là loại xe ngựa hay xe đạp có gắn cần tre dài ở "guidon" tay lái và yên xe mà bộ đội miền Bắc đã dùng để chuyên chở (mỗi chiếc) đến hàng trăm ký tiếp liệu cho chiến trường miền Nam xuyên suốt các nhánh đường mòn Hồ chí Minh. Năm ấy xe cộ thưa thớt, khi quay kính xuống T. chỉ nghe tiếng lốp xe để lại những tiếng vo-vo kỳ quái trên mặt đường ào ạt gió.

Có lẽ người Âu châu ưa chuộng đặc điểm “ôm-mặt-đường” và “ôm cua” cứng cáp của xe hơi hơn dân Mỹ (mà một thời vẫn thích cảm giác mềm mại, êm ả như ngồi ở sa lông khi lái xe, nhưng càng ngày những chiếc xe dềnh dàng, bề thế - không còn thực tiễn nữa -như Cadillac de Ville hay Lincoln Continental Mark IV, Mark V càng nhường chỗ cho những xe sport gọn nhẹ và linh động, “nhậy cảm” với mặt đường hơn, an toàn hơn làm cho người ta vẫn tiếp cận với con đường mình đang lái) Đặc điểm này người sành điệu gọi là “sport feel” hay là “road feel”.

Đây là ưu điểm của Mercedes, tuy xa xỉ nhưng khung xe chắc nịch và dàn sườn cứng cát của chiếc xe vẫn để những cái lồi lỗm va chạm của mặt đường (Việt-Nam) chuyền sang sàn xe, vì ống nhún, đặt ở độ cứng, không thấm hết động tác nên trở thành những tiếng rần rật, cà-bụp cà-bụp khi qua cầu. Trung nghe hơi nóng từ thân thể Thy chuyền sang người mình ấm áp, đều đều và nhè nhẹ như hơi thở của nàng đang hòa nhịp với độ rung của tốc độ, không hiểu do vận chuyển của xe hoặc do mình hoặc chính nàng đã cố tình nhích lại gần nhau. Tất cả hình như không thoát khỏi cặp mắt của bác tài. Đôi mắt lại tăng thêm vẻ soi mói mỗi khi ánh đèn pha của xe đi ngược chiều rọi lên gương mặt ông được phản chiếu lại qua kính chiếu hậu. Giữa bóng tối và yên lặng hai người cố không để ngoại cảnh làm tan đi giây phút huyền diệu này đây.

Từ lúc khám phá ra chàng là Việt kiều, bác Mai không dấu được vẻ tò mò, nên bắt đầu hỏi han lan man, “Anh thấy đời sống bên ấy có thích hợp với người Việt mình không?”

Chàng cắt nghĩa, lúc đầu có lẽ khó cho những người mới qua, nhưng dần dà cũng quen đi. Xong ông hỏi chuyện du học giữa Pháp, Anh quốc và Hoa Kỳ, rồi từ từ mân man đến những câu sách mé hơn. Tự dưng chàng lại nghĩ tuy không nói ra, nhưng có thể trong bụng và cái nhìn của ông có vẻ như muốn nói lên: “Cái thằng Việt Kiều bố láo này lại tưởng bở…sắp vớ được món béo bổ rồi đấy chắc!”

Trung vừa có ý nghĩ ấy xong, ông Mai lại thừa thắng xông lên:

“Có lẽ bên Mỹ người ta lấy vợ rồi ly dị nhiều lắm phải không anh?”

T. đưa mắt nhìn Thy ngơ ngác:

“Bác nói sao cơ?” Thy hỏi như muốn xác định lại ý bác Mai.

Im lặng lại trở về trong khoang (cabin) xe.

Tự dưng như một đoạn phim quay nhanh, hình ảnh diễn ra trong đầu, Trung nghe như vang vang trong tai:

“Như anh T. đây... ít ra cũng hơn một đời vợ chứ chẳng chơi?”

“Sao bác lại chắc mẫm như đanh đóng cột như thế hả bác? Nhỡ anh ấy kén thì sao?” Thy sẵng giọng.

“Cái thằng này, kén cái mả mẹ gì nhà nó!” Bác Mai lại lẩm bầm.

Anh Thy quay sang rỉ tai T.:

“Em xin lỗi anh nhé,” T. chỉ lắc đầu yên lặng không nói.

Bổng tiếng nói thánh thót của Thy rót vào tai làm Trung trở về thực tại: “Anh suy nghĩ gì mà mông lung thế?” chàng giật mình quay mặt qua nhanh, làn môi Thy quệt vào tai chàng như một nụ hôn mềm mại và ấm áp, chợt thảng thốt đến rùng mình. Nàng bấm tay chàng rồi bảo ông Mai mở nhạc ở CD lên. Thy không muốn ông làm cho T. thiếu tự nhiên. Tiếng hát của Th. Hà nổi lên mang lại vẻ tươi vui cho khoảng không trong xe. Thy ghé tai chàng hỏi nhỏ: “Anh có gì thắc mắc… hay quản ngại không?” (có lẽ nàng định hỏi: “Anh có cảm thấy khó chịu vì vẻ giàu sang của gia đình em không?” Trung thoáng ngạc nhiên vì câu hỏi đó, nhưng có lẽ đoán được phần nào ý nghĩ của nàng nên vội trả lời:

“Không, không, có gì đâu!” Thy nhìn về phía Trung với vẻ nghi ngờ nhưng trong bóng tối nàng không đọc được ánh mắt của Trung. Rồi chàng ghé tai nàng, nói: “Ở Mỹ giàu không phải là một cái tội,” thấy Thy nhíu mày, Trung rỉ tai nàng nói tiếp một cách nghiêm túc: “Em biết mà, trong chế độ tư bản, người ta còn khuyến khích chuyện làm giàu...” Trung định nói thêm “một cách chân chính.” Nhưng cảm nhận được vẻ nhạy cảm của vấn đề nên lại thôi.

Lý do nàng bảo bác Mai mở nhạc chỉ là cái cớ để cho hai người được nói chuyện tự nhiên hơn. Nhưng hai người lại không nói thêm với nhau một lời nào. Nếu không có giọng hát trong vắt tỏa lan trong xe, có lẽ sự yên lặng đã trở lại với bầu không khí như đong đầy suy tư kia. Trung còn miên man với những liên tưởng so sánh giữa người giàu và người nghèo, giữa cuộc sống của người cửa quyền và người dân thấp cổ bé miệng, người có của và không có của. Bỗng một ý nghĩ chợt lấn vào đầu, chẳng lẽ người giàu cũng bị cách biệt với người nghèo như chiếc xe này với ngoại cảnh bên ngoài … Từ lúc nào những người Cộng Sản đã trở nên giàu có, có đúng chính họ cũng đã trải qua thời bỉ cực, đến giờ thái lai? Từ lúc nào họ đã bắt đầu trở thành tư bản, quay mặt lại với đồng loại? Hay tất cả chỉ là một vở kịch vĩ đại đã đến lúc hạ màn và sự thật phải phơi bày?
(Còn tiếp)

© Đàn Chim Việt Online