- Trang Chủ
- Người Việt Nước Ngoài
- Tính ồn ào lắm chuyện của người Việt
Tính ồn ào lắm chuyện của người Việt
- Tác Giả Phạm Hy Sơn
- Đăng ngày 03.07.09
- Người Việt Nước Ngoài
Quả thật chúng ta lắm chuyện theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Khác với người Mỹ những nơi hội họp hay làm việc của họ thật yên lặng. Họ chăm chú làm việc hay lắng nghe người khác nói, không muốn nghe họ cũng giữ yên lặng để người khác nghe.
Nếu vào thư viện hay vào phòng mạch của các Bác sĩ Mỹ chúng ta thấy họ giữ yên lặng gần như tuyệt đối. Cần nói với nhau điều gì, người ta nói rất nhỏ đủ nghe để không làm phiền người khác. Còn người Việt chúng ta chỗ nào tụ tập độ năm, bảy người trở lên là ồn ào rồi.
Điều đáng ngạc nhiên là đến sở làm, đến những nơi người Mỹ làm việc phần lớn chúng ta biết giữ im lặng nhưng ở những cơ sở hay nơi làm việc của người Việt thì chúng ta lại theo thói quen cũ cười cười, nói nói rất huyên náo.
Tết Nguyên Đán năm 2006 cộng đồng người Việt ở chỗ tôi tổ chức Hội Chợ được ông Thị Trưỏng thành phố tới thăm. Ông đọc diễn văn chào mừng nhưng trên khán đài ông nói một thì ở dưới đồng bào nói mười, rất ồn ào chẳng ai thèm nghe, thèm biết ông ấy nói gì. Chúng ta quá ư vô ý và không một chút lịch sự với khách. Đến phần văn nghệ, nữ danh ca Mai Lệ Huyền có giọng hát mạnh và truyền cảm như vậy mà cũng không át được số khách dự đang huyên náo ở phía dưới.
Cái lắm chuyện thứ hai mới thực là lắm chuyện. Nó luôn luôn gây phiền toái cho người khác, đó là đi soi mói chuyện của người rồi đem loan truyền khắp nơi. Ở bên nhà công việc này dành cho những người rảnh rỗi chuyên đi “ngồi lê đôi mách”. Ra ngoại quốc dù làm ăn vất vả người ta vẫn không quên được cái tính ấy: thích nói và thích nghe chuyện xấu của người khác. Nhà này có đứa con hư hỏng sì ke ma túy, nhà kia vợ chồng xích mích... chỉ một thời gian ngắn mọi người trong sở đều biết, rồi mọi người trong thành phố đều biết.
Ai không có ưu điểm, khuyết điểm; nhà nào không có chuyện tốt chuyện xấu. Nếu chúng ta đem chuyện tốt đẹp, may mắn của người khác nói để nghe, để mừng cho nhau, để tìm cách học hỏi, bắt chước không nói làm gì nhưng lại lôi những điều bất hạnh, những điều xấu của người khác rồi thêm bớt loan truyền để dè bửu, đàm tiếu. Hình như chúng ta hẹp hòi, kém thông cảm nên thay vì chia xẻ, xót thương chúng ta lại vô tình nghiệt ngã đem ra phơi bày làm người ta thêm đau buồn, tủi hổ.
Ông cha chúng ta nói "đầu cầu nào không có con chó chết ", ngụ ý chẳng ai tốt đẹp hoàn toàn:
Chân mình dính đất bèm bèm,
Lại đi đốt đuốc tìm xem chân người.
(Ca dao)
Ngày nay đời sống khác đi nhưng không có nhà nào không có thùng rác mùi rất khó chịu phải đem đổ đi mỗi ngày!
Vì tính lắm chuyện của người mình, một số người Việt sợ ở gần hay giao tiếp với người Việt. Những người này một phần có lý nhưng một phần mắc cái tính thông thường sẵn có của chúng ta, đó là tính tự cao tự đại coi mình thuộc thành phần ưu tú, cao quý nên xa lánh nhóm người mà họ cho là ô hợp, thấp kém. Thế nhưng đôi khi giao tiếp với người quen họ lại đem nhà, đem xe, đem con cái, bằng cấp... ra khoe và không quên chê bai, đàm tiếu người khác hết lời. Tưởng sao, như vậy mèo vẫn hoàn mèo.
Cái "lắm chuyện" thứ ba mới thực đáng nói. Nó làm cho chúng ta tủi hổ khi cùng nhau sống ở xứ người và làm cho các sắc dân khác khinh bỉ, đánh giá thấp tất cả người Việt chúng ta. Hầu hết chúng ta đi lánh nạn với 2 bàn tay trắng: của cải, tiến bạc, học hành, kiến thức, địa vị... đều đã vứt bỏ khi đến xứ người. Người ít học cũng như người có học, dân cũng như quan, lính cũng như xếp của lính hầu hết đều kiếm những công việc lao động trong các nhà máy để làm lấy tiền sinh sống và nuôi gia đình. Nhưng ở nơi nào có đông công nhân người Việt là nơi ấy có những việc đáng buồn, đáng xấu hổ xẩy ra (chúng tôi không vơ đũa cả nắm vì có rất nhiều người có tư cách, có tinh thần đoàn kết, thương yêu, giúp đỡ lẫn nhau). Chúng tôi chỉ đề cập đến một số nhỏ tất cả độ trên mười phần trăm. Cái thành phần đáng buồn này “xuất thân” thuộc đủ tầng lớp: không có học, có học; lính, quan; dân, quan... vẫn giữ nguyên tác phong cũ quen có ở bên nhà.
Nếu làm việc cho chủ Việt, những người này tìm mọi cách luồn lọt, xu nịnh và khi đã được chủ tin cậy thì tỏ ra hách dịch, phách lối. Ai chống đối hoặc không ưa ai họ tìm cách đặt diều, bịa chuyện để làm hại. Nếu làm cho chủ Mỹ họ tìm cách xum xoe biếu xén để mong sớm được vô permanent (vào ngạch, vào biên chế) hay được lên lương. Cách thức này hình như ít có hiệu qủa đối với cấp chi huy người Mỹ nên nhiều người tỏ ra cay cú khi không được thoả mãn. Nên một cách thức khác những người này hay dùng là đi tâu, đi báo, bịa chuyện hoặc nhận làm ăng ten chỉ điểm. Nhưng qua ý kiến chung thì chúng ta, nhất là các bà các cô, không nên sợ loại người này vì người Mỹ, và người Âu châu nói chung người ta không nhẹ dạ, cả tin như các ông chủ người Việt. Họ phải thu thập có đủ bằng chứng khách quan trước khi có quyết định.
Cái nạn gây gổ chửi bới, kéo bè kéo cánh trong sở làm cũng rất thường xẩy ra, nhất là cái nạn xô đẩy,giành giựt công việc của nhau (trong các ngàng làm màn cửa, may khoán, bóng đèn...) làm người ngoại quốc chê cười.
Như chúng tôi đã nói ở trên, loại người này không nhiều nhưng lại làm người ngoại quốc chú ý và làm mang tiếng người Việt chúng ta. Chúng tôi thử estimate (ước lượng) những con số sau đây:
- Hay nghe và đem chuyện của người khác ra nói (ngồi lê đôi mách): 8% (dân số)
- Hay cãi cọ: 4%
- Xu nịnh, luồn cúi: 2%
- Kéo bè kéo cánh: 3%
- Đâm bị thóc chọc bị gạo: 1%
Không biết đến bao giờ những người bà con của chúng ta mới trút bỏ được những cái cố tật đáng buồn này.
Khác với người Mỹ những nơi hội họp hay làm việc của họ thật yên lặng. Họ chăm chú làm việc hay lắng nghe người khác nói, không muốn nghe họ cũng giữ yên lặng để người khác nghe.
Nếu vào thư viện hay vào phòng mạch của các Bác sĩ Mỹ chúng ta thấy họ giữ yên lặng gần như tuyệt đối. Cần nói với nhau điều gì, người ta nói rất nhỏ đủ nghe để không làm phiền người khác. Còn người Việt chúng ta chỗ nào tụ tập độ năm, bảy người trở lên là ồn ào rồi.
Điều đáng ngạc nhiên là đến sở làm, đến những nơi người Mỹ làm việc phần lớn chúng ta biết giữ im lặng nhưng ở những cơ sở hay nơi làm việc của người Việt thì chúng ta lại theo thói quen cũ cười cười, nói nói rất huyên náo.
Tết Nguyên Đán năm 2006 cộng đồng người Việt ở chỗ tôi tổ chức Hội Chợ được ông Thị Trưỏng thành phố tới thăm. Ông đọc diễn văn chào mừng nhưng trên khán đài ông nói một thì ở dưới đồng bào nói mười, rất ồn ào chẳng ai thèm nghe, thèm biết ông ấy nói gì. Chúng ta quá ư vô ý và không một chút lịch sự với khách. Đến phần văn nghệ, nữ danh ca Mai Lệ Huyền có giọng hát mạnh và truyền cảm như vậy mà cũng không át được số khách dự đang huyên náo ở phía dưới.
Cái lắm chuyện thứ hai mới thực là lắm chuyện. Nó luôn luôn gây phiền toái cho người khác, đó là đi soi mói chuyện của người rồi đem loan truyền khắp nơi. Ở bên nhà công việc này dành cho những người rảnh rỗi chuyên đi “ngồi lê đôi mách”. Ra ngoại quốc dù làm ăn vất vả người ta vẫn không quên được cái tính ấy: thích nói và thích nghe chuyện xấu của người khác. Nhà này có đứa con hư hỏng sì ke ma túy, nhà kia vợ chồng xích mích... chỉ một thời gian ngắn mọi người trong sở đều biết, rồi mọi người trong thành phố đều biết.
Ai không có ưu điểm, khuyết điểm; nhà nào không có chuyện tốt chuyện xấu. Nếu chúng ta đem chuyện tốt đẹp, may mắn của người khác nói để nghe, để mừng cho nhau, để tìm cách học hỏi, bắt chước không nói làm gì nhưng lại lôi những điều bất hạnh, những điều xấu của người khác rồi thêm bớt loan truyền để dè bửu, đàm tiếu. Hình như chúng ta hẹp hòi, kém thông cảm nên thay vì chia xẻ, xót thương chúng ta lại vô tình nghiệt ngã đem ra phơi bày làm người ta thêm đau buồn, tủi hổ.
Ông cha chúng ta nói "đầu cầu nào không có con chó chết ", ngụ ý chẳng ai tốt đẹp hoàn toàn:
Chân mình dính đất bèm bèm,
Lại đi đốt đuốc tìm xem chân người.
(Ca dao)
Ngày nay đời sống khác đi nhưng không có nhà nào không có thùng rác mùi rất khó chịu phải đem đổ đi mỗi ngày!
Vì tính lắm chuyện của người mình, một số người Việt sợ ở gần hay giao tiếp với người Việt. Những người này một phần có lý nhưng một phần mắc cái tính thông thường sẵn có của chúng ta, đó là tính tự cao tự đại coi mình thuộc thành phần ưu tú, cao quý nên xa lánh nhóm người mà họ cho là ô hợp, thấp kém. Thế nhưng đôi khi giao tiếp với người quen họ lại đem nhà, đem xe, đem con cái, bằng cấp... ra khoe và không quên chê bai, đàm tiếu người khác hết lời. Tưởng sao, như vậy mèo vẫn hoàn mèo.
Cái "lắm chuyện" thứ ba mới thực đáng nói. Nó làm cho chúng ta tủi hổ khi cùng nhau sống ở xứ người và làm cho các sắc dân khác khinh bỉ, đánh giá thấp tất cả người Việt chúng ta. Hầu hết chúng ta đi lánh nạn với 2 bàn tay trắng: của cải, tiến bạc, học hành, kiến thức, địa vị... đều đã vứt bỏ khi đến xứ người. Người ít học cũng như người có học, dân cũng như quan, lính cũng như xếp của lính hầu hết đều kiếm những công việc lao động trong các nhà máy để làm lấy tiền sinh sống và nuôi gia đình. Nhưng ở nơi nào có đông công nhân người Việt là nơi ấy có những việc đáng buồn, đáng xấu hổ xẩy ra (chúng tôi không vơ đũa cả nắm vì có rất nhiều người có tư cách, có tinh thần đoàn kết, thương yêu, giúp đỡ lẫn nhau). Chúng tôi chỉ đề cập đến một số nhỏ tất cả độ trên mười phần trăm. Cái thành phần đáng buồn này “xuất thân” thuộc đủ tầng lớp: không có học, có học; lính, quan; dân, quan... vẫn giữ nguyên tác phong cũ quen có ở bên nhà.
Nếu làm việc cho chủ Việt, những người này tìm mọi cách luồn lọt, xu nịnh và khi đã được chủ tin cậy thì tỏ ra hách dịch, phách lối. Ai chống đối hoặc không ưa ai họ tìm cách đặt diều, bịa chuyện để làm hại. Nếu làm cho chủ Mỹ họ tìm cách xum xoe biếu xén để mong sớm được vô permanent (vào ngạch, vào biên chế) hay được lên lương. Cách thức này hình như ít có hiệu qủa đối với cấp chi huy người Mỹ nên nhiều người tỏ ra cay cú khi không được thoả mãn. Nên một cách thức khác những người này hay dùng là đi tâu, đi báo, bịa chuyện hoặc nhận làm ăng ten chỉ điểm. Nhưng qua ý kiến chung thì chúng ta, nhất là các bà các cô, không nên sợ loại người này vì người Mỹ, và người Âu châu nói chung người ta không nhẹ dạ, cả tin như các ông chủ người Việt. Họ phải thu thập có đủ bằng chứng khách quan trước khi có quyết định.
Cái nạn gây gổ chửi bới, kéo bè kéo cánh trong sở làm cũng rất thường xẩy ra, nhất là cái nạn xô đẩy,giành giựt công việc của nhau (trong các ngàng làm màn cửa, may khoán, bóng đèn...) làm người ngoại quốc chê cười.
Như chúng tôi đã nói ở trên, loại người này không nhiều nhưng lại làm người ngoại quốc chú ý và làm mang tiếng người Việt chúng ta. Chúng tôi thử estimate (ước lượng) những con số sau đây:
- Hay nghe và đem chuyện của người khác ra nói (ngồi lê đôi mách): 8% (dân số)
- Hay cãi cọ: 4%
- Xu nịnh, luồn cúi: 2%
- Kéo bè kéo cánh: 3%
- Đâm bị thóc chọc bị gạo: 1%
Không biết đến bao giờ những người bà con của chúng ta mới trút bỏ được những cái cố tật đáng buồn này.
Rỉ Tai
16 Responses to "Tính ồn ào lắm chuyện của người Việt" 
|
said this on 03 Jul 2009 11:23:37 PM EST
Nguời Việt chúng ta còn 1 tính rất xấu nữa là hay nói/cãi chặn miệng người khác (jump into one's mouth,) không cho người đang nói chuyện, hay đang "tranh luận," nói hết. Nhiều lúc tôi hoặc ngay chính những thằng bạn (Mĩ) của tôi phải yêu cầu "Let me finish." Tôi thấy người bản xứ (Mĩ) rất lịch sự. Khi mình muốn phát biểu điều gi, họ xoè tay, ra dấu như mời mọc, mặc dù quan điểm của mình về 1 việc gì đó khác biệt hẳn với họ. Và quan trọng nhất, là họ lắng nghe.
Tiện đây, tôi xin phép được bàn thêm chút ít nhậb xét về chủ nghĩa cá nhân, một "-ism" mà người Á Đông chúng ta coi thường, vì nó có vẻ ích kỉ. 1. Tôi thấy người Âu Mĩ theo chủ nghĩa cá nhân nhưng họ lại là những người đóng góp từ thiện cho xã hội nhiều nhất. 2. Họ thường hay tự giác, vì họ coi trọng cá nhân họ, hay những gì thuộc về họ. Họ luôn luôn sợ rằng họ vi phạm tới quyền lợi cá nhân của người khác, vì đổi lại, người khác cũng sẽ tránh những vi phạm đó tới cho họ. Đây là lí do tại sao quý vị nghe câu xin lỗi (I'm sorry, hay Excuse me,) cám ơn (Thank you,) hầu như trên đầu môi chót lưỡi của người Âu Mĩ. Và người ta dạy con cái họ ngay từ lúc trẻ thơ, khi những đúa trẻ vừa chập chững biết nói. 3. Ít khi nào có vụ "cha chung không ai khóc" trong xã hội của họ. Ít khi nào mà quý vị thấy người Mĩ xả rác, khạc nhổ ngoài đường. Tôi còn thấy có người chạy bộ mỗi sáng, xách theo bao ni lông và cái đồ lượm/cặp rác, để lượm rác họ thấy ngoài đường! Còn các khu Công Viên Quốc Gia Natinal Parks,) các khu Bảo Tồn Sinh Thái (Ecological Reserve, Wildlife Reserve,) thì khỏi nói. Có tới mấy nơi đó mới thấy sự văn minh trong xã hội của họ. (By the way, đánh giá sự văn minh trong xã hội qua nền văn minh ở các thành thị là chưa tới đảo! Vì vậy, TQ cho dù là 1 cường quốc về quân sự lẫn kinh tế, nhưng cần phải hơn nửa thế kỉ nữa mới theo kịp Mĩ ở điểm này. Câu này tôi viết cả cho những người TQ nào biết được tiếng Việt.) |
|
said this on 04 Jul 2009 1:05:25 AM EST
Bài viết này rất thú vị và ... trúng chóc!
Phần ước lượng ở cuối bài, theo ý tôi, nên điều chỉnh các con số một tí ti cho phù hợp với thực tế: Hay nghe và đem chuyện của người khác ra nói (ngồi lê đôi mách): 80% (dân số) - Hay cãi cọ: 40% - Xu nịnh, luồn cúi: 20% - Kéo bè kéo cánh: 30% - Đâm bị thóc chọc bị gạo: 10% |
|
said this on 04 Jul 2009 10:36:42 AM EST
Còn thâm độc hơn nữa là :"Gài bẩy để triệt hại người khác."!
|
|
said this on 04 Jul 2009 6:40:00 PM EST
Theo bài viết, chúng ta thấy người Âu Mỹ có rất nhiều điểm tốt không những hơn hẳn người Việt chúng ta mà còn rất nhiều dân tộc khác. Rất nhiều nước ở Á Châu thua kém họ về những vấn đề nêu trên. Theo thiển ý tôi, tất cả đều bắt nguồn từ tinh thần thượng tôn pháp luật. Nhưng muốn mọi người thượng tôn luật pháp thì bằng mọi cách phải ngăn ngừa và chận đứng những kẻ có điều kiện nắm luật pháp trong tay. Trong xã hội khi mà mọi người tôn trọng luật pháp, lâu dần sẽ trở thành thói quen và những gì mà ta gọi là tật xấu sẽ "không giống ai" khi ấy mỗi cá nhân sẽ tự chế và những "tật Xấu" ấy không còn đất sống. Ở các xã hội độc tài, một thiểu số được ăn trên ngồi trước còn đại đa số người dân trong xã hội phải tranh giành với nhau phần còn lại, cho nên bằng mọi cách họ phải tranh sống vì bản năng sinh tồn, do đó tạo cho con người có nhiều tật xấu hơn là hướng họ về điều hay lẽ phải. Con người một khi đã nhiểm thói quen thì không dễ gì một sớm một chiều mà thay đổi được và nhất là tự họ thay đổi. Muốn làm được điều này ít nhất cũng vài ba thế hệ và phải ở một môi trường tốt.
|
|
said this on 04 Jul 2009 4:40:04 PM EST
chưa hết, theo tôi biết ở vùng sillicon valley, đa số người việt làm điện tử. có những người thân - quen kể lại:
một khi người việt được lên làm xếp thì bắt đầu lên mặt hống hách và kẻ cả ....đối xử với các bác/anh/chị rất tệ ...thúc bách người ta làm việc qúa sức của họ, thậm chí dọa nạt cho nghỉ việc và dìm lương ngừời ta hoặc người ta làm việc này mà lấy title làm việc khác với giá lương thấp hơn để họ khỏi được lên lương. chẳng hạn một chị bạn tâm sự với tôi. khi chị vào làm hãng thì chị làm về khâu "touchu-rework" gì đó lúc đó lương khoảng 10 đôla 1 giờ và mỗi năm hãng thường tăng lương 25 - 50 xu. nhưng neu làm "handload" thì ít có tăng lương...chị làm hoài mấy năm mà khong thay tăng lương...chị buon lam nói xep hoài mà xếp viet cứ hứa cho xong... cho đến một hôm đổi xếp một chị người Tàu taiwan lên làm xếp ...chị thấy chị bạn tôi làm việc rất siêng lại dúng khau cua chị ....ba`rat thich nen mo*'i hỏi ...vay ra, tu truoc toi gio chi co lam ở khâu "handload" bao giờ chưa. chị nói chưa, và bà mới cho biết titile thuc cua chi ma xep truoc ghi ở đó. roi bà hoi may nam roi chi co duoc len luong khong ....luc đo chi ban toi moi vỡ lẽ ra là xếp việt chơi xấu mình. còn mot chị bạn khác tâm sự. khi chị đi tìm việc qua agentcy/jobshop người ta trả chị giá luong cho chị là 13 dollars 1 giờ, nhưng đến khi chị đi vào hãng đó làm gặp xếp người việt hỏi chị giá lương bao nhieu ...chị nói rat thực ...ai ngờ nguoi xep này gọi lên agentcy noi trả 12 đồng thôi. .... còn chị kia ông xếp việt đòi dzê xồm chị ...mà không được nhân lúc chị có thai nghỉ bệnh ở nhà mấy ngày ...đến khi chị vào lai hang ong ta cho laidoff chị ...thuc het suc noi. cung tôi nghiep cho nhieu nguoi viet ...phan vi ho yeu tieng anh va cac bac lon tuoi ....họ noi thoi nhin đi cho yen. còn nhieu chuyen động trời xếp người việt chơi xấu người việt tệ hơn thế nữa .....ma toi đa duoc nghe noi qua. tôi không hiểu để làm gì ...cùng đi làm culi dân tị nạn voi nhau ....sao khong giup nhau ma con hai nhau chi vay. cũng có những xếp người việt rất tốt ...nhưng tôi thấy hiếm lắm. đa số đi thọc mạch và hạ người ta xuống ....không muốn kẻ khác hơn mình hoặc nhiều lương hơn mình. ngay chính tôi mot lan cũng bị một Engineer Viet nam đi thọc mạch toi va chi bạn ....khien chi bạn thi đau buon khoc mot tran khi gap xep xong...con toi thi cung đau buon khong it...khi nguoi ta noi khong đung su thuc va co tinh choi xau de lay lòng xep...cung may khi đối chất Director cua toi la mot nguoi tot ...nen ca hai chung toi..khong co sao. nhung nguoi xau ho co nghi mot ngay kia ho khong duoc may man nhu chuc vu ho dang co khong? ...ho co may man len lam xep va thanh cong cung la do có đám thợ dưới can man va nhung nguoi lam viec tu te do ma thoi. Ai lam dieu ac thi toi tin cái ác se trở lại họ. |
|
said this on 04 Jul 2009 5:03:19 PM EST
Theo bài viết, chúng ta thấy người Âu Mỹ có rất nhiều điểm tốt không những hơn hẳn người Việt chúng ta mà còn rất nhiều dân tộc khác. Rất nhiều nước ở Á Châu thua kém họ về những vấn đề nêu trên.
Theo thiển ý tôi, tất cả đều bắt nguồn từ tinh thần thượng tôn pháp luật. Nhưng muốn mọi người thượng tôn luật pháp thì bằng mọi cách phải ngăn ngừa và chận đứng những kẻ có điều kiện nắm luật pháp trong tay. Trong xã hội khi mà mọi tôn trọng luật pháp, lâu dần sẽ trở thành thói quen và những gì mà ta gọi là tật xấu sẽ "không giống ai" khi ấy mỗi cá nhân sẽ tự chế và những "tật Xấu ấy không còn đất sống. Ở các xã hội độc tài, một thiểu số được ăn trên ngồi trước còn đại đa số người dân trong xã hội phải tranh giành với nhau phần còn lại, cho nên bằng mọi cách họ phải tranh sống vì bản năng sinh tồn, do đó tạo cho con người có nhiều tật xấu hơn là hướng họ về điều hay lẽ phải. Con người một khi đã nhiểm thói quen thì không dễ gì một sớm một chiều mà thay đổi được và nhất là tự họ thay đổi. Muốn làm được điều này ít nhất cũng vài ba thế hệ và phải ở một môi trường tốt. |
|
said this on 04 Jul 2009 6:59:15 PM EST
Da nhin ve inh de sua doi la dieu rat tot. Cai ke tiep cua Nguoi la nhin cai kha nang tri thuc va tai chinh that su cua minh truoc khi quang cao la " vang danh nuoc Viet !".
|
|
said this on 04 Jul 2009 10:59:55 PM EST
dung vay..nhung nguoi chauau...hay chau my.. vi nhung nguoi cac xu nay nguoi ta da cø nen van minh ..va phat trien lau roi..neu nhin lai vn thi khong the tuong tuong...vi cai nhin giua thien dang va dia nguc...nhin hien tai vn. nguoi dan cong san vn giong nhu nhung ke ngoo....ngu ngø den noi..ho hinh nhu song trong 9 tang dia nguc.....thi du nhu:chinh phu vietnam tuyen bo ban hanh luat doi non bao hiem ..chi cø tai vn..that buon cuoi cho nhung ong thu tuong chinh phu..chu tich...dung la ngu xuan...qui vi thu nghi:nhung nuøc van minh..dua tre ta duøc hoc tap tu be...luat di duøng...cac thay ,co giaø da huøng dan ho hoc va cung thuc tap thuøng xuyen..khi løn len trø thanh qui luat hieu biet quen thuoc...con vn...thi the ki nay ban ra luat doi non bao hiem vay ma dem ra khoe..thi that la ngu xuan tren the gioi van minh nay..that buon cuoi..dung la thung rong keu to_cho nen thu nhin vao vn hien tai di_nguoi dan cong san vn.ho luon khoe tai vietnam cai gi cung cø_nhung qui vi nhin thu di_viet lam cø kisu nao sang che ra duøc cai gi dau....toan nhap cang tu nuøc ngoai_den noi chien xe dap døn gian con khong lam ra duøc_neu nguoi nao song tai nuøc ngoai nhin vao vn.thi nghi ngay:viet nam khoe cai gi cung cø_nhin lai thi khong cø cai gi....qua bai viet tren day..that su toi nghi dung la nguoi vn tinh on ao lam chuyen hay khoe khoang..chi cø be ngoai..nhung trong dau thi thong rong.....
|
|
said this on 05 Jul 2009 3:54:36 AM EST
Cứ xét theo lời các bác thì em thấy thêm 1 điều là ngưới Việt mình còn thiếu thêm sự độ lượng và cảm thông,vì không ai hiểu người Việt bằng người Việt.Thế cuộc ,lịch sử ,xã hội nó sinh ra thế đấy,ý thức nhân cách con người bị coi nhẹ,lỗi ở đâu cứ từ từ suy ra.Tuy không hiểu hết nhưng cũng hiểu rất nhiều,có lẽ nước ngoài những ông nhân chủng học còn hiểu và phân tích rõ hơn chúng ta ,một đứa bé sinh ra ba mẹ đã không được khỏe mạnh , sống ở môi trường ăn uống cũng không tốt thì suy dinh dưỡng là đương nhiên thôi.Nhân cách tập thành cũng đòi hỏi tập luyện qua nhiều thế hệ,nó là 1 thói quen rất đáng quí làm cho xã hội thêm đẹp,và chắp hai tay lại là 1 cử chỉ đẹp,biết mở vòng tay ra là 1 cử chỉ còn đẹp hơn.Cám ơn bài viết của bác liệt kê những thói xấu của người việt nhắc nhở nhau ý thức hơn trong đời sống đầy vật chất này.
|
|
said this on 06 Jul 2009 12:35:04 PM EST
dung la giong dan mang dong mau no le 4000 nam, o bang nguoi thi o biet co gang, ma chi lo noi xau, hon nguoi mot chut thi lai to ra ta day, thung rong thi keu to..... co le vi vay ma dat nuoc van o co ngay ngoc dau day
|
|
said this on 07 Jul 2009 4:08:03 AM EST
Những bài góp ý chỉ nói về những nơi có nhiều người VN, nhưng lại quên nêu ra ngay trên mấy diễn đàn...có khi ta thấy mấy người xúm lại lấn át một người, hoặc lôi cha mẹ người khác ra chửi tục khi đối phương không xử dụng cùng thứ ngôn từ đó....! Ngao ngán nhỉ ?!
|
|
said this on 08 Jul 2009 10:37:14 AM EST
Xem ra người Việt Nam ta nhiều thói xấu quá, sống ở nước văn minh mà không học hỏi được điều tốt của người khác, chứng nào vẫn tật ấy, làm sao mà tiến bộ được, trách gì những người trong nước?
|
|
said this on 08 Jul 2009 10:07:00 PM EST
Neu ta chu y den chuyen gi thi` chuyen ay se~ tang truong . O+?
dau cung co' anh hu`ng, o+? dau cu~ng co' nguoi khu`ng nguoi dien . Dan toc nao cu~ng co' nguoi tot hay nguoi xau de^~ bi. a^m binh dieu khie^?n . Dieu quan tro.ng la` la`m sao su+. nha^.n thu+'c cu?a da^n mi`nh nga`y ca`ng tie^'n le^n qua su+. ho.c ho?i cu?a ca'c da^n to^.c kha'c |
|
said this on 24 Jul 2009 3:21:09 PM EST
Theo thien y cua toi, chung ta nen co mot dien dan chinh thuc de noi ve van de nay. Va hy vong se co nhieu nguoi tham gia de gop tay xay dung lai dan toc Viet. Neu moi nguoi bot mot chut thoi gio quy bau de xay dung cong dong Viet tu trong nha ra ngoai pho thi hy vong chung ta se thay su thay doi
|
|
said this on 05 Oct 2009 10:13:46 PM EST
Đọc qua mấy bài viết của các bác trên đây,tôi đồng ý là các bác đã nói đúng những cá tánh cũa người việt mình ,nhưng ở Á Châu đâu chĩ có môĩ một người VN mình nhiều thói hư tật xấu..... Trung Quốc,Hokong... cũng đâu chịu thua nước mình,có lẽ những tật xấu đó là do ảnh hưởng từ " nước lạ" sau mấy ngàn năm mình bị họ đô hộ........
|


Author/Admin)