Danchimviet - http://danchimviet.com
Viết từ Hội An
http://danchimviet.com/articles/1255/1/Vit-t-Hi-An/Page1.html
Nguyễn Hữu Liêm

 
Tác Giả Nguyễn Hữu Liêm
Đăng/Published on 03.07.09
 
Đất nước này cần những cái có giá cao – và con người ở đây cần thật nhiều hạnh phúc, ngay cả đến từ sự hưởng lây của người khác.

Mấy ngày hôm nay tôi đang ở trong một căn phòng nằm bên giòng Thu Bồn, bên kia sông đối diện với phố cổ Hội An.   Số là tôi có một người bạn Việt kiều từ California, đang là chủ nhân của một khu resort nghỉ dưỡng này, mời tôi tạm trú miễn phí ở một cái bungalow bên bờ nước, dưới luỹ tre và chuối xanh.

Trời ở đây nóng và ẩm, oi bức quá sức, nên đi đâu tôi cũng chỉ muốn về lại phòng có máy lạnh, tắm nước mát, đọc sách, và làm việc bằng máy vi tính.  Ngồi loay hoay với mấy điều khoản của các văn bản hợp đồng, xong rồi lên xe ra Đà Nẵng, họp hành với các doanh gia suốt ngày.  Chiều lại đi ăn tối với các phái đoàn đến từ xa.  Các món ăn đồ biển tươi bên bờ cát vàng – và những chai bia bỏ tràn những cục đá.  Trời nóng quá, uống bia hoài mà không biết hơi men đi đâu hết.

Tuần trước thằng em trai từ Mỹ, Nguyễn Hữu Nam, về ngôi chùa bên quận Hai, Sài Gòn, làm lễ xuống tóc đi tu.  Bà già và mấy đứa em thì vừa khóc, vừa mừng.  Đây là lần đầu tiên trong làng, trong giòng họ, có người xuất gia.  Hạnh phúc lớn, hạnh nguyện lớn.  Mong em đi được con lộ huyền diệu hiếm quý đó.  Bao nhiêu người được gọi, nhưng chỉ một ít sẽ được tuyển chọn, Nam ạ!.

 
 Nguyễn Hữu Nam và người thân

Sáng nào tôi cũng dậy rất sớm, có lúc chỉ năm giờ sáng, tập thể dục xong, tắm rửa và đi bộ qua cây cầu đá, sang bên kia phố cổ, ngồi xuống chiếc ghế nhỏ của một quán cà phê mở cửa sớm.  Kêu một ly cà phê sửa nóng, tôi ngồi nhìn phố phường đang thức dậy, nhìn từng giọt cà phê đen nhỏ xuống đáy ly, mà nghe chung quanh tràn ngập giọng nói thanh âm Quảng Nôm.  Nghe riết rồi thành quen.  Nhiều lúc tôi cứ nhái theo giọng địa phương, và chắc là sẽ nói theo thổ âm này nếu cứ ở đây lâu dài. 

Cà phê ở đây không ngon như cà phê tôi làm bằng máy expresso ở California, nhưng nó có một hương vị thật là Việt Nam.  Nhất là ở những lúc nắng chưa lên, không khí phố xá bên sông có một cái gì lạ lùng, huyền diệu không thể tả được.  Uống vô ngụm cà phê đầu tiên, từng tế bào, thớ thịt, từng sợi tóc, từng dây gân dựng đứng lên với cảm giác bị đánh thức.  Cơn buồn ngủ tan bay theo giọt nắng sớm đầu tiên.  Gốc cây đa cằn cỗi to lớn bên hè phố như chào đón tôi từng buổi sáng.  Theo đó là tiếng đò của phiên chợ sớm, tiếng còi xe máy, và… tiếng nói Quảng Nôm.

 
 Hyatt, Cantavil, Crown Plaza, của tập đoàn Vina Capital
 
những con đường thênh thang mới hoàn tất của thành phố Đà Nẵng

Hoa phượng mùa hè ở đây đỏ rực.  Mỗi chuyến xe đi ra phố Đà Nẵng, tôi chạy theo dọc bờ biển trên đại lộ thênh thang mới hoàn tất, với những khu resorts và sân golfs – chen lẫn với những ngôi mộ và căn nhà tôn nhỏ nhoi.  Cái giàu, cái nghèo như cứ ôm lưng mà vật lộn.  Cái mới, cái cũ đang thách đố lẫn nhau.  Tôi mong cho con người xứ Quảng nhiều gian khổ này được vươn lên và đổi mới như những căn biệt thự đang được xây bên bờ biển lớn.  Khi ta thương cảm trước cảnh nghèo khó của tha nhân chính là lúc ta phải biết vui mừng khi đứng trước cảnh giàu sang.


Tôi đang bước đi giữa những nghĩa trang của quá khứ, của thế kỷ trước, của những gì còn lại như là cái nghĩa địa, như là cái lô cốt của sân bay quân sự nằm bên bờ biển Non Nước kia.  Nhưng bên kia đại lộ là những công trình kinh doanh bất động sản cao cấp đang thành hình của Hyatt, của Cantavil, của Crown Plaza, của Vina Capital.  Người bạn lái xe chở tôi vừa nói rằng, cái resort Hải Nam mà tôi đi qua hằng ngày, giá phòng một đêm có thể lên đến ba ngàn đô la. Tôi muốn vào xem, nhưng anh ta bảo tôi rằng họ không cho người không đặt phòng vào xem đâu.  À ha, đây là bờ biển của non nước, và cả dân tộc đã từng trả giá đắt, rất đắt cho lịch sử nước non, để mà được cái ân huệ thời đại là phải trả một cái giá đắt kinh khủng như thế cho cái thú vui được tách rời ra khỏi đám đông của nước nhà.  Tôi cầu mong rằng hạnh phúc hãy đến tràn đầy cho những ai vào được bên trong khu biển Nam Hải đó.  Đất nước này cần những cái có giá cao – và con người ở đây cần thật nhiều hạnh phúc, ngay cả đến từ sự hưởng lây của người khác.

Hôm nay, thằng em trai út của tôi, Nguyễn Hữu Đàm cùng cô vợ mới cưới từ Đồng Tháp ghé qua thăm.  Anh bạn chủ nhân của resort đãi chúng tôi một bữa cơm trưa đồng quê ngay dưới luỹ tre xanh.  Anh chỉ đến đĩa cá rô, tôm, rau quả, tất cả đều là bắt và hái trong khu vườn của anh trong resort này.  Đàm sinh năm 1978, ở Quảng Trị, vào những năm gian khổ nhất.  Nay thì nó đã thành người lớn, lấy vợ, và to cao, đẹp trai.  Nó có cặp mắt giống như tôi.  Vợ nó, Lâm, cao lòng ngòng.  Hai đứa em trai, cũng về từ Mỹ, đứa đi tu; đứa lấy vợ.  Tôi thì vẫn đứng giữa hai bờ sông, bên thì của giải thoát, bên thì của thế gian, để mà tiếp tục bơi giữa hai thời quán của quá khứ ngàn trùng và tương lai vô tận.  Giữa bữa cơm vui, tôi đứng lên, bước qua vườn hái mấy trái ớt xanh.  Chưa bao giờ ớt cay và thơm ngon, và phê như thế.  Tôi vừa thít tha lưỡi cay, vừa lắng nghe tiếng gió xô thân tre cọt kẹt.

 
 Nguyễn Hữu Đàm cùng vợ mới cưới từ Đồng Tháp

Chiều hôm nay, cơn mưa giông mùa hè đã đến.  Gió thổi tung đừng đợt nước lên khung cửa sổ, ngập luôn cái hiên nhà.  Trời mát hẵn đi.  Những giọt mưa như những ân huệ từ trên cao.  Tôi lấy một ly trà nóng, ngồi bên cửa nhìn mưa rơi.  Tiếng mưa, tiếng gió ở đây cũng tràn đầy những hương vị - của những gì thật là nhiệt đới, tối đa về mọi phía, của cảm nhận và trí thức.  Tôi muốn chạy ra ngoài, đứng dưới cơn mưa rào để tắm như ngày xưa.  Hình như đất nước này còn tràn đầy những gì rất là trẻ con, đầy tính chất thiếu niên – cũng như là cái ước muốn đùa chơi từ trong tôi.  Hầu hết chúng ta vẫn chưa qua được cái vui thân xác để tìm lên cái hạnh phúc của tri thức – và còn rất lâu mới vươn đến cõi phước hạnh của tinh thần. Ôi Sat, ôi Chit, ôi Ananda!  Hỡi Being, Consciousness, Bliss!  Các ngươi đang ở đâu?  Hãy nắm lấy đầu tay này mà cùng kéo ta lên!

Tối nay, cơn mưa vừa dứt là có người bạn ghé thăm.  Anh này cũng về từ California.  Chúng tôi kéo nhau ra bờ sông chia nhau vài ly rượu chát.  Câu chuyện dòn tan.  Tôi lại chìm sâu vào men say của rượu, của nhân gian, của khung cảnh.  Khó mà ra khỏi được cảnh giới này - ngoại trừ ý chí của mình phải mạnh và cao hơn sức hút của thân xác và thế gian.  Trong cơn say bềnh bồng tâm trí, trên những bước chân xuyên qua phố cổ trong đêm khuya đã vắng người, tôi nhìn qua bên kia sông.  Ánh đèn và bóng nước lung linh trong đêm tối.  Tôi cố ngững đầu nhìn lên trời cao, sau những đám mây, để tìm ra cơn trăng còn non mùa nguyệt sớm.

Nhưng ánh trăng bị che khuất.  Trăng còn non, nguyên sơ và chưa được tỏ.  Cõi trần gian ở cái xứ Việt Nam cũng như thế.  Mức độ tiến hóa của tâm thức dân tộc Việt Nam đang đứng ở ngã ba đường. Chúng ta có lẽ đã bước ra khỏi bãi nghĩa trang của quá khứ để vươn về cõi sáng bao la ngoài đại dương sâu thẳm kia.  Cái chết sẽ chôn vùi sự chết; tương lai sẽ cứu lấy ngày mai.  Tự nhiên tôi cảm nhận được một niềm lạc quan hạnh phúc vươn lên đầy hưng phấn  – như là cả hệ thần kinh của mình đang dựng đứng lên từ ngụm cà phê đen buổi sáng hôm nay.

Ngày mai, tôi sẽ lên đường ra Huế.

© 2009 Đàn Chim Việt Online