- Trang Chủ
- Điểm Nóng
- Chính trị Việt Nam
- Những suy nghĩ về đất nước (phần 1)
Những suy nghĩ về đất nước (phần 1)
- Tác Giả Bằng Phong Đặng Văn Âu
- Đăng ngày 02.07.09
- Chính trị Việt Nam
Lời mở đầu: Trăn trở theo vận nước điêu linh, người viết nghiêm chỉnh trình bày những suy nghĩ riêng tư với tinh thần trách nhiệm, chấp nhận những phản biện của bất cứ ai thực sự quan tâm đến vấn đề Đất Nước và sẵn sàng thảo luận để mưu tìm một đường lối khả thi, hiệu quả trong công cuộc tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ ở quê nhà.
“Chủ nghĩa Cộng Sản là tai họa của Nhân loại”. Không phải người thua trận như tôi phát biểu câu nói đó. Quốc Hội Âu Châu với đa số tuyệt đối ra Nghị quyết với kết luận bằng câu nói ấy. Bởi vì cộng sản biểu hiện cho sự man trá, sự lừa đảo, sự bất nhân. Vậy thì, chống Cộng là nghĩa vụ rất bình thường của con người có lương tâm, không có gì ghê gớm để tự vỗ ngực khoe mình là người chống Cộng và không có gì tồi bại cho bằng con người phạm tội ác, chuyên lừa đảo, chuyên man trá lại chụp mũ người khác là cộng sản. Với nhận định này, tôi quan niệm một người không phạm vào tội ác, không lừa đảo, không man trá, sống lương thiện đã là người chống Cộng rồi.
Sau 30 Tháng Tư năm 1975, hàng triệu người Việt bỏ nước ra đi vì không chấp nhận sống dưới chế độ cộng sản. Trong hơn 34 năm qua, ở hải ngoại đã có nhiều tổ chức, đoàn thể chống Cộng ra đời, nhưng tại sao chúng ta vẫn còn ở trong vòng lẩn quẩn chia rẽ, gấu ó lẫn nhau thì phải tự hỏi chúng ta đã phạm khuyết tật gì để khiến tình hình xảy ra nông nỗi này. Thử kiểm điểm một số hoạt động của lực lượng chống Cộng ở hải ngoại suốt 34 năm qua bằng thái độ tỉnh táo, không để cho tình cảm chi phối, vọng động, dám nhìn thẳng vào sự thật thì ta sẽ nhận biết nguyên do vì đâu.
Về Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam
Trước năm 1975, tôi không hề biết trong Quân chủng Hải Quân VNCH có vị Phó Đề đốc tên là Hoàng Cơ Minh. Cuối năm 1976, tại chung cư của tôi ở thành phố Arlington, Virginia có cuộc họp mặt của một nhóm người muốn làm “một cái gì đó” cho Việt Nam. Thành phần tham dự gồm:
- Lãnh đạo tinh thần: Thượng tọa Giác Đức, linh mục Trần duy Nhất.
- Dân sự: Lãnh tụ Đảng Đại Việt Hà Thúc Ký, cựu Dân biểu Nguyễn văn Kim, cựu Tổng trưởng Tài chánh Châu Kim Nhân, cụ bà Đức Thụ, cụ Chử Ngọc Liễn, Tham vụ Ngoại Giao Lê Chí Thảo, luật sư Đỗ Đức Hậu, giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, bà Lê thị Anh, sinh viên quốc gia tranh đấu Ngô vương Toại …
- Quân nhân: Trung tướng Nguyễn Bảo Trị, Trung tướng Phạm Quốc Thuần, Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh, Đại tá Nguyễn Hợp Đoàn, Trung tá Nguyễn văn Phán và tôi.
Sau hơn ba giờ đồng hồ thảo luận, chúng tôi quyết định thành lập Ủy Ban Tranh Đấu Nhân Quyền cho Việt Nam để phơi bày trước dư luận quốc tế về thảm trạng thuyền nhân. Để tránh cho mọi người mang cảm tưởng tôi mời đến họp tại nhà mình là có mưu toan gì cho cá nhân, tôi nhất định không đảm nhiệm một chức vụ gì trong Ủy Ban. Có thể nói, đó là tổ chức Nhân Quyền được hình thành sớm sủa nhất ở hải ngoại. Dù hoàn cảnh tài chánh khó khăn, vì phần lớn đều đi làm với đồng lương tối thiểu, chúng tôi đã thực hiện nhiều cuộc biểu tình trước Tòa Bạch Ốc, trước tiền đình Liên Hiệp Quốc, được đồng bào hưởng ứng hết sức nồng nhiệt.
Qua sinh hoạt, Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh và tôi trở thành đôi bạn vong niên khá tương đắc. Bỏ lối xưng hô ông Tướng, tôi thân mật gọi ông Hoàng Cơ Minh là anh. Tôi bàn: “Có lẽ chúng ta không thể kéo dài tổ chức biểu tình đòi nhân quyền mãi được, vì chỉ có hiệu quả gây tiếng vang. Nhất định phải tiến hành tổ chức một đảng cách mạng để đấu tranh bằng vũ lực với kẻ thù, bởi vì căn cứ theo lời khẳng quyết của Trường Chinh Đặng Xuân Khu rằng Đảng CSVN cướp chính quyền bằng bạo lực thì Đảng CSVN sẽ bằng mọi giá giữ chính quyền bằng bạo lực. Cuộc thảo luận kéo dài hơn một tháng trời, nhưng chúng tôi không thể nào đi đến một điểm mấu chốt: Tôi chủ trương hoạt động bí mật với phương châm “quý hồ tinh, bất quý hồ đa”, chọn đối tượng một cách cẩn trọng để tránh tối đa bị đối phương xâm nhập. Anh Hoàng Cơ Minh chê cách xây dựng tổ chức của tôi sẽ mất quá nhiều thời gian. Anh đề nghị tôi bay sang Hawaii với anh, tìm một cánh rừng na ná miền nhiệt đới Đông Dương, quay phim hoạt cảnh sinh hoạt của kháng chiến quân, rồi đem về Hoa Kỳ chiếu cho đồng bào xem để vận động tài chánh. Tôi kêu lên: “Không thể làm như thế được đâu anh Minh. Một ngày nào đó người ta phát giác việc làm khuất tất của anh em mình, thì chỉ còn có nước chui xuống hang mà sống”. Thuyết phục tôi mãi không được, anh Minh giận dỗi đứng lên. Tôi nắm tay anh, nhỏ nhẹ nói: “Nếu cuộc đấu tranh này phải kéo dài hết đời mình, mình vẫn phải kiên nhẫn làm và truyền lại cho thế hệ mai sau, anh ạ! Dục tốc bất đạt!”. Anh Minh cười khẩy: “Cậu là con người lý thuyết, tôi là con người hành động. Cậu hãy ngồi đó mà lý thuyết!”. Nói xong, anh bỏ ra về. Lúc bấy giờ tôi cũng khá giận anh, vì nghĩ rằng anh cho tôi chết nhát, nên tôi nói với theo: “Làm như cách của anh, anh sẽ trở thành thảo khấu!”
Được sự hỗ trợ của Richard Armitage, Thứ trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ, đặc trách Á Châu Sự Vụ, dưới thời Tổng thống Ronald Reagan, trong công tác đi tìm người Mỹ mất tích ở chiến trường Đông Dương, anh Hoàng Cơ Minh dẫn đoàn chiến sĩ cách mạng Việt Nam lên đường đi Thái Lan. Ông Richard Armitage từng là Cố vấn cho Hải Quân Việt Nam, có vợ Việt nên nói được tiếng Việt. Ông Nguyễn Thanh Hoàng, chủ nhiệm tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong, gửi ký giả Hoàng Xuyên đi theo đoàn để làm phóng sự. Nếu không thông rõ nội vụ, ai đọc bài phóng sự của ông Hoàng Xuyên đều cảm thấy hào hứng, mừng rỡ vô cùng. Tôi nói cho ông Hoàng biết bài phóng sự của ký giả Hoàng Xuyên viết hấp dẫn, nhưng không phản ảnh đúng sự thật. Ông Hoàng không tin, cho rằng tôi có lòng đố kỵ.
Có một nhân vật đi theo đoàn, Đại tá Nguyễn Hữu Duệ – nguyên Tỉnh trưởng Thừa Thiên – cho tôi biết sự dàn cảnh quay phim Kháng Chiến quân để lộ nhiều sơ hở mà nếu kẻ nào tinh ý đều thấy. Anh Duệ là người sĩ quan rất thương yêu và kính trọng Tổng thống Ngô Đình Diệm. Anh Hoàng Cơ Minh từ “Khu Chiến” trở về Hoa Kỳ, tổ chức Đại hội Chính Nghĩa ở California, Texas, Virginia có xe cảnh sát chớp đèn, hụ còi hộ tống. Ai nấy đinh ninh Mặt Trận được Hoa Kỳ ủng hộ, chứ không biết rằng ở Mỹ hễ có tiền là có thể thuê cảnh sát hộ tống. Mọi người nô nức reo hò như thể chứng kiến đoàn quân giải phóng của Mặt Trận ca khúc khải hoàn giữa thủ đô Sài Gòn. Phong trào yểm trợ kháng chiến bùng lên như diều gặp gió. Anh Minh sai người đi mời tôi đến gặp anh, giống như anh muốn khoe sự nồng nhiệt ủng hộ của đồng bào. Tôi không đến, vì anh đã đăng quang, đội vương miện, chẳng lẽ gặp anh, tôi nói sớm muộn gì rồi anh sẽ bị rơi mặt nạ thì buồn lòng nhau biết mấy!
Một người anh thúc bá của tôi – Đặng Văn Đệ – đề nghị giới thiệu tôi với người đồng chí cũ từng lưu lạc sang Tầu, anh Phạm Văn Liễu. Tôi từ chối và nói cho ông anh họ biết Mặt Trận Kháng Chiến của anh Hoàng Cơ Minh là bịp, đã khiến cho anh Đặng Văn Đệ giận tôi một thời gian khá lâu, mãi cho đến khi Mặt Trận vỡ ra làm đôi thì anh Đệ mới hết giận tôi. Nhiều người tham gia Mặt Trận được tôi cho biết sự thật, cũng giận tôi, vì họ nghĩ rằng tôi dèm pha, nói xấu Mặt Trận. Ở đất nước tự do, kiểm chứng thông tin dễ dàng, nhưng người ta có xu hướng không dám nhìn vào sự thật, vì sợ vỡ mộng?! Đó là cái tâm lý giúp ta hiểu vì sao Hồ Chí Minh có thể đánh lừa cả nước.
Do nguồn yểm trợ tài chánh tuôn vào dồi dào, Mặt Trận vỡ ra làm đôi vì ăn không đồng, chia không đều? Anh Chín (bí danh của Chủ tịch Hoàng Cơ Minh) muốn chứng tỏ Mặt Trận là tổ chức kháng chiến thật, nên anh dẫn một đoàn cán bộ xâm nhập nội địa Việt Nam. Dường như có viên tình báo phản gián Việt Cộng tên Bùi Văn Nam Sơn xâm nhập vào tổ chức từ lâu mà Mặt Trận không hay biết. Tên này đã dẫn đường cho đoàn kháng chiến rơi vào ổ phục kích Việt Cộng. Trung tá Nhảy Dù Lê Hồng đến chào từ biệt tôi trước khi lên đường. Tôi đã hết lời khuyên can anh, nhưng chí Lê Hồng đã quyết, không thể thay đổi được. Tôi thương tiếc Lê Hồng xiết bao! Vì xốc nổi, đi ngược quy luật đấu tranh, anh Minh dấn thân vào chỗ chết đã đành, anh còn kéo theo nhiều đồng chí của anh chết thật oan uổng. Nhưng điều tệ hại hơn hết, Mặt Trận vẫn khai thác cái chết của anh để làm tiền. Theo tôi, anh Minh là con người lý tưởng, nuôi chí lớn, nhưng nóng vội để chứng tỏ mình là con người hành động. Một khuyết điểm nghiêm trọng là khi được tung hô, anh Minh quên những người quanh anh dám nói lời thật để cố vấn anh. Dù sao đã từng chia nhau điếu thuốc, gói mì, nằm đất với nhau, bàn tính cùng nhau mưu sự quang phục quê hương, anh Minh sai người tới gọi tôi lại là một kiểu cách trịch thượng.
Mặc dầu anh Hoàng Cơ Minh đã hy sinh trên vùng biên giới Thái – Lào, tờ báo Kháng Chiến của Mặt Trận vẫn tiếp tục đăng thư của chiến hữu Chủ tịch từ chiến khu quốc nội gửi ra thăm đồng bào và các cháu nhi đồng. Ngoài ra, tờ Kháng Chiến mỗi số đều phịa ra tin Kháng Chiến Quân đánh tan những đồn Công An của Việt Cộng để nhằm mục đích quyên tiền đồng bào yểm trợ kháng chiến. Ông Nguyễn Thanh Hoàng là người cực kỳ đa nghi mà bị cú lừa của Mặt Trận nên đau vô cùng. Tờ Văn Nghệ Tiền Phong với ngòi bút sắc, độc của Tú Rua Lê Triết đã “đánh” Mặt Trận tơi bời hoa lá. Chẳng bao lâu sau, vợ chồng Lê Triết bị bắn chết khi vừa mở cửa xe hơi đỗ trước sân nhà. Đó là sự bạo hành hết sức hèn mọn. Báo chí Hải Ngoại im rơ, không dám hé răng. Cho đến khi Việt Cộng mở cửa cho “Việt Kiều” về thăm nhà, sự bịp bợm không thể kéo dài, Mặt Trận mới chịu giải tán và đặt ra tổ chức khác có danh xưng Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng (gọi tắt: Việt Tân). Một đảng chính trị thoát thai từ một Mặt Trận lừa bịp đồng bào thì lấy gì bảo đảm Việt Tân không tiếp tục lừa bịp đồng bào? Tôi viết lên điều này để cảnh tỉnh những người Việt có lòng đừng mê muội mà tiếp tay với TỘI ÁC.
Mặt Trận Hoàng Cơ Minh có một số hành vi khá giống Đảng Cộng Sản Việt Nam. Về hình thức, Chủ tịch thay hình đổi dạng, để râu dê giống ông Hồ, mặc đồ bà ba quấn khăn rằn giống Nguyễn Thị Định. Về phương pháp khủng bố, Mặt Trận có toán trừng giới K-9 để thanh toán kẻ nào lên tiếng công kích Mặt Trận. Nhà báo, nhà văn nào viết bài phơi bày sự thật đều bị giết chết một cách thê thảm. Có lẽ cơ quan an ninh cảnh sát Hoa Kỳ chẳng quan tâm đến chuyện giữa người Việt với nhau, nên tất cả các vụ án mạng không thủ phạm nào bị phát giác. Lợi khí đi làm tiền là Cờ Vàng dán trên các cái lon để lây lất ở chợ búa, hiệu ăn và các cơ sở thương mại. Nhờ giỏi lừa bịp đồng bào, tiền đẻ ra tiền qua các dịch vụ kinh tài, Việt Tân là đảng chính trị có nguồn tài chánh dồi dào hơn tất cả các đảng chính trị khác. Việt Tân trả lương cho cán bộ, lập ra nhiều đài phát thanh, đài truyền hình, báo chí, trang Web được phủ che bằng lá Cờ Vàng làm bùa hộ mạng. Cơ sở ngoại vi nhiều đến độ không ai biết hết được. Những thành phần cốt cán của Mặt Trận mà chúng ta có thể tin là người quốc gia như các ông Nguyễn Kim Huờn, bác sĩ Trần Xuân Ninh, kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa đều lần lượt bị đẩy ra khỏi Việt Tân để nhường chỗ cho ông Tổng Bí thư Lý Thái Hùng không ai có thể xác định nguồn gốc. Các ông Nguyễn Kim Huờn, Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Xuân Ninh là những người nằm trong gan ruột của Mặt Trận, phải có trách nhiệm nói lên Sự Thật. Nếu một ngày nào đó Việt Tân trở thành Đảng Đối Lập Cuội của Việt Nam Cộng Sản thì các ông này chính là kẻ tiếp tay cho TỘI ÁC.
Về Hội Đoàn Quân Đội
Hội đoàn Quân Đội không thể là một đoàn thể chính trị. Tôi đã khẳng định điều này bằng nhiều bài viết từ thế kỷ trước. Bởi vì đoàn thể chính trị có Cương Lĩnh, Tuyên Ngôn và kết nạp đối tượng đảng viên theo một tiêu chuẩn nào đó. Trong khi ấy, Hội đoàn Quân Đội là nơi quy tụ những quân nhân có chung mầu cờ sắc áo của Quân, Binh chủng, đơn vị, quân trường … Ví dụ hội Không Quân đều đón nhận bất cứ người Không Quân nào, bất kể cấp bực, dĩ vãng, đạo đức. Hội không thể viện lý do anh Trần văn Xoài chỉ biết nịnh bợ xếp để xin đi sang Air Việt Nam lái tầu bay dân sự lắm tiền, khi thấy địch trang bị hỏa tiễn phòng không SA-7, rồi xin trở lại KQ để từ chối đương sự gia nhập Hội. Hoặc anh KQ Nguyễn văn Mít trước kia coi kho xăng, thường chở cả xe bồn xăng đi bán, cũng phải được Hội chào đón. Thậm chí, kể cả anh em quyết ở lại nước sau 30 Tháng 4 vì tin tưởng Mặt Trận Giải Phòng Mìền Nam, khi sang Mỹ còn được Hội nồng nhiệt tiếp đón. Ngoài ra, hội viên của Hội có những thành viên thuộc đảng tịch chính trị khác nhau hoặc không ưa chính trị, mà ông Hội trưởng dẫn dắt hội viên vào đường chính trị thì chắc chắn sẽ gây phân hóa, chia rẽ. Hội trưởng được bầu chọn là vì người ấy chấp nhận hy sinh “vác ngà voi”, chứ không phải là người có khả năng chính trị. Ngay như có vị từng đảm trách cương vị đứng đầu Quân chủng trước kia cũng không có khả năng điều hành trôi chảy một cuộc đầu phiếu, thì nói chi đến việc lãnh đạo Hội làm chính trị? Đoàn thể chính trị cần thống nhất tư tưởng để thống nhất hành động và chịu sự lãnh đạo của lãnh tụ. Hội đoàn Quân đội chỉ lấy lập trường Chống Cộng chung chung và thành viên muốn đến với Hội thì đến hoặc muốn đi thì đi. Hội trưởng không phải là lãnh tụ. Cho nên khi được bầu làm Hội trưởng, tôi yêu cầu hủy bỏ tiết mục Chế Tài trong Nội Quy. Nói tóm lại, Hội đoàn Quân Đội là hội ái hữu, tương thân tương trợ có tính cách thù tạc nhiều hơn là sự giúp đỡ đời sống vật chất thường nhật, vì đã có cơ quan xã hội (welfare) của chính phủ đảm trách rồi. Từng là trưởng ban tổ chức Đêm Không Gian “hoành tráng”, bây giờ nghĩ lại tôi tự cảm thấy thèn thẹn, vì cử hành chào cờ hát quốc ca xong, rồi quay ra ăn nhậu, nhảy đầm thì thật là khôi hài.
Tuy nhiên, chính trị bao trùm mọi mặt của đời sống: văn hóa, xã hội, khoa học … Thậm chí một người nào đó nói “tôi không làm chính trị” cũng đã là làm chính trị rồi! Vậy thì anh em quân nhân có cùng quan điểm, lập trường, ý chí đứng ra thành lập một đoàn thể chính trị cho riêng mình thì được; nhưng lấy danh xưng của Quân Đội để khoác cho đoàn thể của mình là không nên. Trường hợp điển hình mới đây nhất là ở San José, Tập Thể Chiến Sĩ và Liên Hội Cựu Quân Nhân cử hành Ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu trong hai ngày khác nhau tại cùng một địa điểm, vì một bên chống cô Nghị viên Madison Nguyễn và một bên bênh cô Madison Nguyễn là bằng chứng hùng hồn nhất cho khẳng định trên.
Về Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa
Năm 2003, một nhóm vài trăm quân nhân họp nhau lại và tự đặt cho mình cái tên “Đại Hội Toàn Quân” là một sự tiếm dụng danh nghĩa không thể chấp nhận được. Điều tệ hại hơn nữa, Đại Hội lại chọn một vị giáo sư đã rời hàng ngũ từ lâu, chưa hề tác chiến, làm thủ lãnh thì hết nước nói. Lãnh đạo một Tập Thể phải là người từng lăn lộn sống chết với anh em, nếu không có cái uy do thành tích chiến đấu mang lại, thì tối thiểu ông ta phải là người có “máu” nhà binh, nhân dáng nhà binh, nói năng hùng hồn và lập luận vững chắc. Ông Chủ tịch Tập Thể Chiến sĩ không chịu nhìn nhận mình là Đại tá Cựu Tư Lệnh KQ, lại xưng là Giáo sư thì chứng tỏ ông coi khinh đám lính võ biền dưới tay thấy rõ. Ở Phi châu, nước Libya có ông Đại tá tên là Momar Khadafi làm Tổng thống dưới tay có nhiều Tướng lãnh phục vụ đấy thôi. Do không có thành tích quân sự và bản tính ông Vinh nhát sợ vì khi được chính phủ VNCH mời về làm Bộ trưởng mà nghe đêm đêm Việt Cộng pháo kích vào Sàigòn, ông đã quay trở lại Hoa Kỳ, nên ông chỉ đặt trọng tâm hoạt động của Tập Thể trong việc hiếu hỉ, quan hôn, tang tế, hô hào mặc quân phục và … ngồi xe bỏ mui để được vệ sĩ hộ tống là điều đương nhiên. Con người chỉ chuộng hình thức, ưa kẻ khác tâng bốc nhằng, ông Vinh đang dẫn dắt Tập Thể đi theo chiều hướng “Lễ Hội” nổi đình nổi đám cờ quạt, hơn là thực sự đấu tranh cho Tự Do, Dân Chủ ở quê nhà.
Giữa ông Nguyễn Xuân Vinh và tôi không có vấn đề tư thù cá nhân như một ông sĩ quan KQ cố tình đánh lạc hướng. Trái lại giữa hai chúng tôi từng có mối giao tình, vì ông Vinh đã ca ngợi tôi trong một tác phẩm của ông. Bây giờ ông Vinh là khuôn mặt quần chúng, tôi có nghĩa vụ đề nghị Tập Thể Chiến Sĩ phải xét lại người lãnh đạo của họ để những chiến sĩ đã nằm xuống không tủi hổ vong linh.
Không hiểu do vận nước hay cơ trời hành hạ cái dân tộc này, văn đàn Đồng Tâm xuất bản một số báo tôn vinh ông Nguyễn Xuân Vinh là một nhân vật “Văn Võ Toàn Tài” mà bất cần khảo sát thành tích của đương sự. Về nghiệp Văn, ông Vinh chỉ viết một vài tác phẩm làng nhàng với mục đích đề cao cá nhân (Cái Tôi), không hề có tư tưởng cải tạo xã hội hay xây dựng tư duy quần chúng trong sự nghiệp đấu tranh về quyền con người. Về nghiệp Võ, ông Vinh được làm Tư Lệnh không do thành tích chiến đấu; là phi công, ông Vinh chưa hề được xác định hành quân, chỉ do tài “khéo léo” để được ông Đỗ Mậu – Quân ủy Cần Lao – tiến cử lên Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Sự tâng bốc ông Nguyễn Xuân Vinh thành một nhân vật “Văn Võ Toàn Tài”, là tự đánh giá thấp danh xưng Văn Đàn và gián tiếp khinh miệt chiến sĩ có dự mưu. Bởi vì danh hiệu Văn Đàn chắc phải là nơi quy tụ của những con người có trình độ văn hóa cao, không thể hành động lấy lòng một cách bừa bãi để tổn thương một Quân Đội từng chiến đấu cho tự do của Miền Nam.
Về Hội Đồng Tướng Lãnh
Hiệp định Genève năm 1954, các thế lực quốc tế chia Việt Nam ra làm hai nước: Bắc Vỹ tuyến 17 là nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa; Nam Vỹ tuyến 17 là nước Việt Nam Cộng Hòa. Sau 30 Tháng 4, nước Việt Nam Cộng Hòa bị sụp đổ, các cơ chế hành chánh, quân sự không còn. Quan to cũng như lính quèn đều là người tị nạn chính trị. Đó là một thực tế không cần luận bàn. Ông Tướng có binh quyền trong tay thì có quyền hành. Ông Tướng mất binh quyền thì cũng giống như anh Binh Nhì mà thôi. Nếu anh em cựu quân nhân còn nghĩ tới chút tình chiến hữu, các ông Tướng do tuổi cao, chức lớn có thể tạo cái UY cho mình giống như bậc Tiên Chỉ trong làng. Cái UY lớn hơn cái Quyền. Chẳng hạn, công nhân bến tàu Anh Quốc đình công, chính phủ thương lượng không xong. Cựu Thủ tướng Winston Churchill, mặc dầu không còn là Thủ tướng, nhưng ông đích thân kêu gọi công nhân trở lại làm việc, vì tàu bè là nguồn sống của đảo quốc. Các công nhân vui vẻ trở lại làm việc là do cái UY của ông. Lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam có QUYỀN mà không có UY, vì họ là những kẻ bội tín, bị dân khinh.
Suốt thời gian 34 năm qua, các ông Tướng không có một động thái nào để tạo cái UY cho mình mà mang danh xưng Hội Đồng Tướng Lãnh là cả một sự khôi hài. Giá như khi Tướng Nguyễn Ngọc Loan bị bọn phản chiến Mỹ đòi trục xuất ông ra khỏi nước mà các Tuớng Lãnh đều đồng loạt ký vào affidavit để xin tòa bãi nại, thì cái UY của Tướng sẽ có. Giá như khi biết Tướng Hoàng Cơ Minh đã chết và Mặt Trận vẫn tiếp tục đánh lừa đồng bào, các Tướng phải yêu cầu Mặt Trận làm truy điệu đúng lễ nghi quân cách của vị Tướng đã hy sinh vì Đất Nước, thì cái UY của Tướng sẽ có. Giá như khi thấy ông cựu Đại tướng Quốc trưởng Nguyễn Khánh “bị” chính phủ lưu vong Nguyễn Hữu Chánh phong cho cái hàm Quốc trưởng mang hia đội mão, các ông Tướng đứng ra khuyên ông Đại tướng đừng làm trò hề khiến anh em binh sĩ bị nhục lây, thì cái UY của Tướng sẽ có. Giá như các ông Tướng tham gia vào công tác cựu trợ thuyền nhân chìm nổi ngoài Biển Đông, thì cái UY của Tướng sẽ có.
Tôi tin chắc rằng có nhiều cựu chiến sĩ như tôi không biết Hội Đồng Tướng Lãnh gồm những vị nào và ai là người đứng đầu Hội Đồng đó. Mới đây, ở San Jose, Hội Đồng Tướng Lãnh cử Đại tá Trần thanh Điền đến đọc diễn văn trong dịp cử hành Ngày Quân Lực 19 Tháng 6 do một bên tổ chức là sai nguyên tắc đoàn kết. Theo thiển ý, vai trò Hội Đồng Tướng Lãnh là “hòa hợp, hòa giải” sự xung đột giữa các hội đoàn quân nhân, chứ không thể cử người đại diện của mình đi đọc diễn văn cho một phía. Nếu tôi nói các Tướng Lãnh trong Hội Đồng đã không ý thức giá trị thực của mình sau khi mất nước, lại hành xử kém cỏi không đủ tầm cỡ làm Tướng, thì sẽ có người cho tôi ngạo mạn? Nhưng thực tế là thực tế! Trong quá khứ, sau khi chế độ Ngô Đình Diệm sụp đổ, các Tướng đua nhau chỉnh lý, đảo chánh đã làm xấu đi hình ảnh Tướng trong lòng nhân dân và ngay cả trong lòng quân nhân. Đó là chưa kể có Tướng tham nhũng, lính ma lính kiểng, chứa bạc và Tướng Tư lệnh Tiền phương bỏ chạy trước quân lính.
Về vai trò báo chí, truyền thông
Hơn ai hết, người làm công tác truyền thông có lương tâm mang một trọng trách, một sứ mạng lớn hơn tất cả các ngành nghề khác. Bác sĩ lầm lỗi chỉ có thể giết chết một con bệnh. Người làm công tác truyền thông loan tin với dụng ý xuyên tạc ảnh hưởng dư luận đám đông, có thể giết chết nhiều người. Dám mang trên mình cái “sứ mạng” thì dám đối diện SỰ THẬT dù có thể nguy hại đến bản thân. Ở nước tự do, quyền tự do ngôn luận được tôn trọng thì không lý do gì để sợ hãi SỰ THẬT như sống dưới chế độ độc tài toàn trị. Nhà văn Đào Vũ Anh Hùng, một cựu thành viên của Mặt Trận, nhìn thấy sự lừa đảo, bịp bợm của Mặt Trận, can đảm viết bài “Vàng Rơi Không Tiếc” gửi các báo, không báo nào dám đăng, ngoại trừ giai phầm Lý Tưởng của Không Quân. Khi một thành viên trong ban biên tập Lý Tưởng bị Mặt Trận chụp mũ cộng sản, gây nên cái chết oan ức cho người chiến sĩ từng chinh Nam phạt Bắc Phạm Đăng Cường, thì không một báo nào lên tiếng hài tội Mặt Trận. Phải chăng cái chết của ký giả Đạm Phong, của vợ chồng Lê Triết, của nhà văn Duyên Anh vì dám tố cáo sự gian trá, lừa đảo, bịp bợm của Mặt Trận đã khiến cho báo chí hải ngoại sợ hãi mà đành câm nín? Thế thì báo chí hải ngoại ồn ào lên án CSVN bịt mồm Cha Lý, bỏ tù người bất đồng chính kíến có chút giá trị nào không? Hay chỉ dám “chửi” cộng sản, vì đang sống ở hải ngoại? Một điều tệ hại hơn hết là nhiều vị chủ báo cho đăng bài không cần kiểm chứng để hạ uy tín, thanh danh người khác và khi nạn nhân gửi lời yêu cầu đòi cải chính thì tảng lờ làm như không nhận được sự khiếu nại. Hành động ấy có khác gì CSVN không cần cứu xét đơn khiếu kiện của dân oan? Nhận định của tôi là báo chí hải ngoại đã không làm tròn chức năng của truyền thông. Báo chỉ đăng bài hợp với thị hiếu quần chúng để câu độc giả. Người làm báo có quyền khai thác thông tin từ mọi phía. Việc gì ông chủ báo Người Việt Đỗ Ngọc Yến phải bí mật tiếp xúc với Nguyễn Tấn Dũng để ngày nay bị biểu tình đả đảo?
Về chiến dịch cờ vàng
Bất luận ai đã chiến đấu dưới ngọn Cờ Vàng đều yêu qúy và tôn trọng Cờ Vàng. Chỉ có bọn con buôn chính trị mới dùng Cờ Vàng dán trên Thùng Tiền Chính Nghĩa như trong vụ Hồ Anh Tuấn chống Trần Trường hoặc Cờ Vàng dán lên Lon Lạc Quyên như Mặt Trận Kháng Chiến của HCM để làm tiền một cách bẩn thỉu. Nếu thực lòng yêu quý ngọn Cờ Vàng, chúng ta phải có nghĩa vụ cấm ngăn, triệt hạ bọn lợi dụng Cờ Vàng vì mục tiêu bất chính. Khi còn nước Việt Nam Cộng Hòa, chúng ta chiến đấu dưới ngọn Cờ Vàng để bảo vệ sự Tự Do – Dân Chủ của Miền Nam. Bây giờ hai miền Nam Bắc đã thống nhất làm một, bất kể thống nhất theo kiểu nào, sự đấu tranh vì Tự Do – Dân Chủ của chúng ta là cho cả nước Việt Nam, chứ không phải chỉ riêng cho Miền Nam. Nhân dân Miền Bắc cũng có nhu cầu Tự Do – Dân Chủ, nếu chúng ta bắt buộc phải hát Quốc ca VNCH và chào lá Cờ Vàng trong các cuộc hội thảo về tiến trình dân chủ là vô tình chúng ta đã loại một nửa thành phần Dân Tộc ra khỏi công cuộc đấu tranh chung. Về vấn đề này, tôi mong mỏi các nhà tranh đấu vì Tự Do – Dân Chủ thực sự cho Việt Nam phải suy nghĩ sâu sắc để tầm nhìn không bị giới hạn. Cờ Vàng đã bị lạm dụng một cách quá đáng.
Thời gian qua, chiến dịch Cờ Vàng được phát động rầm rộ, người Việt chống Cộng cảm thấy hân hoan, tự ái được vuốt ve. Nhưng đừng quên rằng dẫu cho ngọn Cờ Vàng được tất cả những quận hạt trên nước Mỹ thừa nhận, thì số phận của đồng bào mình trong nước vẫn không thay đổi. Vậy thì không nên nhọc công, phí sức vì cảm tính được thỏa mãn, mà quên mục tiêu của công cuộc đấu tranh cho một Việt Nam Tự Do, Dân Chủ, Phú Cường là chủ yếu. Động cơ đấu tranh của người cộng sản là căm thù, động cơ đấu tranh của người Việt hải ngoài là do lòng thương yêu số phận cơ cực, nhục nhằn của đồng bào trong nước. Nơi nào có đàn áp, nơi đó có nổi dậy. Ở đây, chúng ta không bị ai đàn áp, không có lý do nổi dậy thì cuộc đấu tranh của ta phải sáng ngời chính nghĩa, nhất định không phạm vào tội ác hay đồng lõa với tội ác. Chụp mũ cộng sản bừa bãi là hành vi của tội ác.
Nêu lên những khuyết tật của hàng ngũ Chống Cộng, tôi không hề có chủ đích vạch áo cho kẻ thù xem lưng, mà nhằm mục đích đề nghị mỗi người hãy nhìn lại bản thân để công cuộc đấu tranh cho Tự Do – Dân Chủ ở quê nhà có kết quả. Kẻ thù nhìn thấy rõ lưng chúng ta hơn chính chúng ta, họ quá biết bản chất háo danh, chuộng hình thức, ưa mặc áo thụng vái nhau của lớp người tị nạn, nên họ đã thành công trong việc khai thác các khuyết tật của chúng ta để biến chúng ta thành những diễn viên phường chèo, làm trò giễu dở, vô duyên. Nhân dân Việt Nam đã khốn khổ lắm rồi, xin những ai còn có chút lương tri, có tấm lòng thì đừng khiêu vũ trên thân xác còm cõi của đồng bào. Mượn đầu heo để nấu cháo là hành động bất nhân, bất nghĩa.
Trong bài viết tới, tôi sẽ trình bày quan điểm của tôi về công cuộc đấu tranh cho tương lai Việt Nam mà tôi chủ quan tin rằng những ai chân thành muốn dấn thân vào sự nghiệp dân chủ hóa Đất Nước sẽ chấp nhận.
Viết xong ngày 1 tháng 7 năm 2009, ngày kỷ niệm thành lập KQVNCH.
“Chủ nghĩa Cộng Sản là tai họa của Nhân loại”. Không phải người thua trận như tôi phát biểu câu nói đó. Quốc Hội Âu Châu với đa số tuyệt đối ra Nghị quyết với kết luận bằng câu nói ấy. Bởi vì cộng sản biểu hiện cho sự man trá, sự lừa đảo, sự bất nhân. Vậy thì, chống Cộng là nghĩa vụ rất bình thường của con người có lương tâm, không có gì ghê gớm để tự vỗ ngực khoe mình là người chống Cộng và không có gì tồi bại cho bằng con người phạm tội ác, chuyên lừa đảo, chuyên man trá lại chụp mũ người khác là cộng sản. Với nhận định này, tôi quan niệm một người không phạm vào tội ác, không lừa đảo, không man trá, sống lương thiện đã là người chống Cộng rồi.
Sau 30 Tháng Tư năm 1975, hàng triệu người Việt bỏ nước ra đi vì không chấp nhận sống dưới chế độ cộng sản. Trong hơn 34 năm qua, ở hải ngoại đã có nhiều tổ chức, đoàn thể chống Cộng ra đời, nhưng tại sao chúng ta vẫn còn ở trong vòng lẩn quẩn chia rẽ, gấu ó lẫn nhau thì phải tự hỏi chúng ta đã phạm khuyết tật gì để khiến tình hình xảy ra nông nỗi này. Thử kiểm điểm một số hoạt động của lực lượng chống Cộng ở hải ngoại suốt 34 năm qua bằng thái độ tỉnh táo, không để cho tình cảm chi phối, vọng động, dám nhìn thẳng vào sự thật thì ta sẽ nhận biết nguyên do vì đâu.
Về Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam
Trước năm 1975, tôi không hề biết trong Quân chủng Hải Quân VNCH có vị Phó Đề đốc tên là Hoàng Cơ Minh. Cuối năm 1976, tại chung cư của tôi ở thành phố Arlington, Virginia có cuộc họp mặt của một nhóm người muốn làm “một cái gì đó” cho Việt Nam. Thành phần tham dự gồm:
- Lãnh đạo tinh thần: Thượng tọa Giác Đức, linh mục Trần duy Nhất.
- Dân sự: Lãnh tụ Đảng Đại Việt Hà Thúc Ký, cựu Dân biểu Nguyễn văn Kim, cựu Tổng trưởng Tài chánh Châu Kim Nhân, cụ bà Đức Thụ, cụ Chử Ngọc Liễn, Tham vụ Ngoại Giao Lê Chí Thảo, luật sư Đỗ Đức Hậu, giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, bà Lê thị Anh, sinh viên quốc gia tranh đấu Ngô vương Toại …
- Quân nhân: Trung tướng Nguyễn Bảo Trị, Trung tướng Phạm Quốc Thuần, Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh, Đại tá Nguyễn Hợp Đoàn, Trung tá Nguyễn văn Phán và tôi.
Sau hơn ba giờ đồng hồ thảo luận, chúng tôi quyết định thành lập Ủy Ban Tranh Đấu Nhân Quyền cho Việt Nam để phơi bày trước dư luận quốc tế về thảm trạng thuyền nhân. Để tránh cho mọi người mang cảm tưởng tôi mời đến họp tại nhà mình là có mưu toan gì cho cá nhân, tôi nhất định không đảm nhiệm một chức vụ gì trong Ủy Ban. Có thể nói, đó là tổ chức Nhân Quyền được hình thành sớm sủa nhất ở hải ngoại. Dù hoàn cảnh tài chánh khó khăn, vì phần lớn đều đi làm với đồng lương tối thiểu, chúng tôi đã thực hiện nhiều cuộc biểu tình trước Tòa Bạch Ốc, trước tiền đình Liên Hiệp Quốc, được đồng bào hưởng ứng hết sức nồng nhiệt.
Qua sinh hoạt, Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh và tôi trở thành đôi bạn vong niên khá tương đắc. Bỏ lối xưng hô ông Tướng, tôi thân mật gọi ông Hoàng Cơ Minh là anh. Tôi bàn: “Có lẽ chúng ta không thể kéo dài tổ chức biểu tình đòi nhân quyền mãi được, vì chỉ có hiệu quả gây tiếng vang. Nhất định phải tiến hành tổ chức một đảng cách mạng để đấu tranh bằng vũ lực với kẻ thù, bởi vì căn cứ theo lời khẳng quyết của Trường Chinh Đặng Xuân Khu rằng Đảng CSVN cướp chính quyền bằng bạo lực thì Đảng CSVN sẽ bằng mọi giá giữ chính quyền bằng bạo lực. Cuộc thảo luận kéo dài hơn một tháng trời, nhưng chúng tôi không thể nào đi đến một điểm mấu chốt: Tôi chủ trương hoạt động bí mật với phương châm “quý hồ tinh, bất quý hồ đa”, chọn đối tượng một cách cẩn trọng để tránh tối đa bị đối phương xâm nhập. Anh Hoàng Cơ Minh chê cách xây dựng tổ chức của tôi sẽ mất quá nhiều thời gian. Anh đề nghị tôi bay sang Hawaii với anh, tìm một cánh rừng na ná miền nhiệt đới Đông Dương, quay phim hoạt cảnh sinh hoạt của kháng chiến quân, rồi đem về Hoa Kỳ chiếu cho đồng bào xem để vận động tài chánh. Tôi kêu lên: “Không thể làm như thế được đâu anh Minh. Một ngày nào đó người ta phát giác việc làm khuất tất của anh em mình, thì chỉ còn có nước chui xuống hang mà sống”. Thuyết phục tôi mãi không được, anh Minh giận dỗi đứng lên. Tôi nắm tay anh, nhỏ nhẹ nói: “Nếu cuộc đấu tranh này phải kéo dài hết đời mình, mình vẫn phải kiên nhẫn làm và truyền lại cho thế hệ mai sau, anh ạ! Dục tốc bất đạt!”. Anh Minh cười khẩy: “Cậu là con người lý thuyết, tôi là con người hành động. Cậu hãy ngồi đó mà lý thuyết!”. Nói xong, anh bỏ ra về. Lúc bấy giờ tôi cũng khá giận anh, vì nghĩ rằng anh cho tôi chết nhát, nên tôi nói với theo: “Làm như cách của anh, anh sẽ trở thành thảo khấu!”
Được sự hỗ trợ của Richard Armitage, Thứ trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ, đặc trách Á Châu Sự Vụ, dưới thời Tổng thống Ronald Reagan, trong công tác đi tìm người Mỹ mất tích ở chiến trường Đông Dương, anh Hoàng Cơ Minh dẫn đoàn chiến sĩ cách mạng Việt Nam lên đường đi Thái Lan. Ông Richard Armitage từng là Cố vấn cho Hải Quân Việt Nam, có vợ Việt nên nói được tiếng Việt. Ông Nguyễn Thanh Hoàng, chủ nhiệm tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong, gửi ký giả Hoàng Xuyên đi theo đoàn để làm phóng sự. Nếu không thông rõ nội vụ, ai đọc bài phóng sự của ông Hoàng Xuyên đều cảm thấy hào hứng, mừng rỡ vô cùng. Tôi nói cho ông Hoàng biết bài phóng sự của ký giả Hoàng Xuyên viết hấp dẫn, nhưng không phản ảnh đúng sự thật. Ông Hoàng không tin, cho rằng tôi có lòng đố kỵ.
Có một nhân vật đi theo đoàn, Đại tá Nguyễn Hữu Duệ – nguyên Tỉnh trưởng Thừa Thiên – cho tôi biết sự dàn cảnh quay phim Kháng Chiến quân để lộ nhiều sơ hở mà nếu kẻ nào tinh ý đều thấy. Anh Duệ là người sĩ quan rất thương yêu và kính trọng Tổng thống Ngô Đình Diệm. Anh Hoàng Cơ Minh từ “Khu Chiến” trở về Hoa Kỳ, tổ chức Đại hội Chính Nghĩa ở California, Texas, Virginia có xe cảnh sát chớp đèn, hụ còi hộ tống. Ai nấy đinh ninh Mặt Trận được Hoa Kỳ ủng hộ, chứ không biết rằng ở Mỹ hễ có tiền là có thể thuê cảnh sát hộ tống. Mọi người nô nức reo hò như thể chứng kiến đoàn quân giải phóng của Mặt Trận ca khúc khải hoàn giữa thủ đô Sài Gòn. Phong trào yểm trợ kháng chiến bùng lên như diều gặp gió. Anh Minh sai người đi mời tôi đến gặp anh, giống như anh muốn khoe sự nồng nhiệt ủng hộ của đồng bào. Tôi không đến, vì anh đã đăng quang, đội vương miện, chẳng lẽ gặp anh, tôi nói sớm muộn gì rồi anh sẽ bị rơi mặt nạ thì buồn lòng nhau biết mấy!
Một người anh thúc bá của tôi – Đặng Văn Đệ – đề nghị giới thiệu tôi với người đồng chí cũ từng lưu lạc sang Tầu, anh Phạm Văn Liễu. Tôi từ chối và nói cho ông anh họ biết Mặt Trận Kháng Chiến của anh Hoàng Cơ Minh là bịp, đã khiến cho anh Đặng Văn Đệ giận tôi một thời gian khá lâu, mãi cho đến khi Mặt Trận vỡ ra làm đôi thì anh Đệ mới hết giận tôi. Nhiều người tham gia Mặt Trận được tôi cho biết sự thật, cũng giận tôi, vì họ nghĩ rằng tôi dèm pha, nói xấu Mặt Trận. Ở đất nước tự do, kiểm chứng thông tin dễ dàng, nhưng người ta có xu hướng không dám nhìn vào sự thật, vì sợ vỡ mộng?! Đó là cái tâm lý giúp ta hiểu vì sao Hồ Chí Minh có thể đánh lừa cả nước.
Do nguồn yểm trợ tài chánh tuôn vào dồi dào, Mặt Trận vỡ ra làm đôi vì ăn không đồng, chia không đều? Anh Chín (bí danh của Chủ tịch Hoàng Cơ Minh) muốn chứng tỏ Mặt Trận là tổ chức kháng chiến thật, nên anh dẫn một đoàn cán bộ xâm nhập nội địa Việt Nam. Dường như có viên tình báo phản gián Việt Cộng tên Bùi Văn Nam Sơn xâm nhập vào tổ chức từ lâu mà Mặt Trận không hay biết. Tên này đã dẫn đường cho đoàn kháng chiến rơi vào ổ phục kích Việt Cộng. Trung tá Nhảy Dù Lê Hồng đến chào từ biệt tôi trước khi lên đường. Tôi đã hết lời khuyên can anh, nhưng chí Lê Hồng đã quyết, không thể thay đổi được. Tôi thương tiếc Lê Hồng xiết bao! Vì xốc nổi, đi ngược quy luật đấu tranh, anh Minh dấn thân vào chỗ chết đã đành, anh còn kéo theo nhiều đồng chí của anh chết thật oan uổng. Nhưng điều tệ hại hơn hết, Mặt Trận vẫn khai thác cái chết của anh để làm tiền. Theo tôi, anh Minh là con người lý tưởng, nuôi chí lớn, nhưng nóng vội để chứng tỏ mình là con người hành động. Một khuyết điểm nghiêm trọng là khi được tung hô, anh Minh quên những người quanh anh dám nói lời thật để cố vấn anh. Dù sao đã từng chia nhau điếu thuốc, gói mì, nằm đất với nhau, bàn tính cùng nhau mưu sự quang phục quê hương, anh Minh sai người tới gọi tôi lại là một kiểu cách trịch thượng.
Mặc dầu anh Hoàng Cơ Minh đã hy sinh trên vùng biên giới Thái – Lào, tờ báo Kháng Chiến của Mặt Trận vẫn tiếp tục đăng thư của chiến hữu Chủ tịch từ chiến khu quốc nội gửi ra thăm đồng bào và các cháu nhi đồng. Ngoài ra, tờ Kháng Chiến mỗi số đều phịa ra tin Kháng Chiến Quân đánh tan những đồn Công An của Việt Cộng để nhằm mục đích quyên tiền đồng bào yểm trợ kháng chiến. Ông Nguyễn Thanh Hoàng là người cực kỳ đa nghi mà bị cú lừa của Mặt Trận nên đau vô cùng. Tờ Văn Nghệ Tiền Phong với ngòi bút sắc, độc của Tú Rua Lê Triết đã “đánh” Mặt Trận tơi bời hoa lá. Chẳng bao lâu sau, vợ chồng Lê Triết bị bắn chết khi vừa mở cửa xe hơi đỗ trước sân nhà. Đó là sự bạo hành hết sức hèn mọn. Báo chí Hải Ngoại im rơ, không dám hé răng. Cho đến khi Việt Cộng mở cửa cho “Việt Kiều” về thăm nhà, sự bịp bợm không thể kéo dài, Mặt Trận mới chịu giải tán và đặt ra tổ chức khác có danh xưng Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng (gọi tắt: Việt Tân). Một đảng chính trị thoát thai từ một Mặt Trận lừa bịp đồng bào thì lấy gì bảo đảm Việt Tân không tiếp tục lừa bịp đồng bào? Tôi viết lên điều này để cảnh tỉnh những người Việt có lòng đừng mê muội mà tiếp tay với TỘI ÁC.
Mặt Trận Hoàng Cơ Minh có một số hành vi khá giống Đảng Cộng Sản Việt Nam. Về hình thức, Chủ tịch thay hình đổi dạng, để râu dê giống ông Hồ, mặc đồ bà ba quấn khăn rằn giống Nguyễn Thị Định. Về phương pháp khủng bố, Mặt Trận có toán trừng giới K-9 để thanh toán kẻ nào lên tiếng công kích Mặt Trận. Nhà báo, nhà văn nào viết bài phơi bày sự thật đều bị giết chết một cách thê thảm. Có lẽ cơ quan an ninh cảnh sát Hoa Kỳ chẳng quan tâm đến chuyện giữa người Việt với nhau, nên tất cả các vụ án mạng không thủ phạm nào bị phát giác. Lợi khí đi làm tiền là Cờ Vàng dán trên các cái lon để lây lất ở chợ búa, hiệu ăn và các cơ sở thương mại. Nhờ giỏi lừa bịp đồng bào, tiền đẻ ra tiền qua các dịch vụ kinh tài, Việt Tân là đảng chính trị có nguồn tài chánh dồi dào hơn tất cả các đảng chính trị khác. Việt Tân trả lương cho cán bộ, lập ra nhiều đài phát thanh, đài truyền hình, báo chí, trang Web được phủ che bằng lá Cờ Vàng làm bùa hộ mạng. Cơ sở ngoại vi nhiều đến độ không ai biết hết được. Những thành phần cốt cán của Mặt Trận mà chúng ta có thể tin là người quốc gia như các ông Nguyễn Kim Huờn, bác sĩ Trần Xuân Ninh, kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa đều lần lượt bị đẩy ra khỏi Việt Tân để nhường chỗ cho ông Tổng Bí thư Lý Thái Hùng không ai có thể xác định nguồn gốc. Các ông Nguyễn Kim Huờn, Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Xuân Ninh là những người nằm trong gan ruột của Mặt Trận, phải có trách nhiệm nói lên Sự Thật. Nếu một ngày nào đó Việt Tân trở thành Đảng Đối Lập Cuội của Việt Nam Cộng Sản thì các ông này chính là kẻ tiếp tay cho TỘI ÁC.
Về Hội Đoàn Quân Đội
Hội đoàn Quân Đội không thể là một đoàn thể chính trị. Tôi đã khẳng định điều này bằng nhiều bài viết từ thế kỷ trước. Bởi vì đoàn thể chính trị có Cương Lĩnh, Tuyên Ngôn và kết nạp đối tượng đảng viên theo một tiêu chuẩn nào đó. Trong khi ấy, Hội đoàn Quân Đội là nơi quy tụ những quân nhân có chung mầu cờ sắc áo của Quân, Binh chủng, đơn vị, quân trường … Ví dụ hội Không Quân đều đón nhận bất cứ người Không Quân nào, bất kể cấp bực, dĩ vãng, đạo đức. Hội không thể viện lý do anh Trần văn Xoài chỉ biết nịnh bợ xếp để xin đi sang Air Việt Nam lái tầu bay dân sự lắm tiền, khi thấy địch trang bị hỏa tiễn phòng không SA-7, rồi xin trở lại KQ để từ chối đương sự gia nhập Hội. Hoặc anh KQ Nguyễn văn Mít trước kia coi kho xăng, thường chở cả xe bồn xăng đi bán, cũng phải được Hội chào đón. Thậm chí, kể cả anh em quyết ở lại nước sau 30 Tháng 4 vì tin tưởng Mặt Trận Giải Phòng Mìền Nam, khi sang Mỹ còn được Hội nồng nhiệt tiếp đón. Ngoài ra, hội viên của Hội có những thành viên thuộc đảng tịch chính trị khác nhau hoặc không ưa chính trị, mà ông Hội trưởng dẫn dắt hội viên vào đường chính trị thì chắc chắn sẽ gây phân hóa, chia rẽ. Hội trưởng được bầu chọn là vì người ấy chấp nhận hy sinh “vác ngà voi”, chứ không phải là người có khả năng chính trị. Ngay như có vị từng đảm trách cương vị đứng đầu Quân chủng trước kia cũng không có khả năng điều hành trôi chảy một cuộc đầu phiếu, thì nói chi đến việc lãnh đạo Hội làm chính trị? Đoàn thể chính trị cần thống nhất tư tưởng để thống nhất hành động và chịu sự lãnh đạo của lãnh tụ. Hội đoàn Quân đội chỉ lấy lập trường Chống Cộng chung chung và thành viên muốn đến với Hội thì đến hoặc muốn đi thì đi. Hội trưởng không phải là lãnh tụ. Cho nên khi được bầu làm Hội trưởng, tôi yêu cầu hủy bỏ tiết mục Chế Tài trong Nội Quy. Nói tóm lại, Hội đoàn Quân Đội là hội ái hữu, tương thân tương trợ có tính cách thù tạc nhiều hơn là sự giúp đỡ đời sống vật chất thường nhật, vì đã có cơ quan xã hội (welfare) của chính phủ đảm trách rồi. Từng là trưởng ban tổ chức Đêm Không Gian “hoành tráng”, bây giờ nghĩ lại tôi tự cảm thấy thèn thẹn, vì cử hành chào cờ hát quốc ca xong, rồi quay ra ăn nhậu, nhảy đầm thì thật là khôi hài.
Tuy nhiên, chính trị bao trùm mọi mặt của đời sống: văn hóa, xã hội, khoa học … Thậm chí một người nào đó nói “tôi không làm chính trị” cũng đã là làm chính trị rồi! Vậy thì anh em quân nhân có cùng quan điểm, lập trường, ý chí đứng ra thành lập một đoàn thể chính trị cho riêng mình thì được; nhưng lấy danh xưng của Quân Đội để khoác cho đoàn thể của mình là không nên. Trường hợp điển hình mới đây nhất là ở San José, Tập Thể Chiến Sĩ và Liên Hội Cựu Quân Nhân cử hành Ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu trong hai ngày khác nhau tại cùng một địa điểm, vì một bên chống cô Nghị viên Madison Nguyễn và một bên bênh cô Madison Nguyễn là bằng chứng hùng hồn nhất cho khẳng định trên.
Về Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa
Năm 2003, một nhóm vài trăm quân nhân họp nhau lại và tự đặt cho mình cái tên “Đại Hội Toàn Quân” là một sự tiếm dụng danh nghĩa không thể chấp nhận được. Điều tệ hại hơn nữa, Đại Hội lại chọn một vị giáo sư đã rời hàng ngũ từ lâu, chưa hề tác chiến, làm thủ lãnh thì hết nước nói. Lãnh đạo một Tập Thể phải là người từng lăn lộn sống chết với anh em, nếu không có cái uy do thành tích chiến đấu mang lại, thì tối thiểu ông ta phải là người có “máu” nhà binh, nhân dáng nhà binh, nói năng hùng hồn và lập luận vững chắc. Ông Chủ tịch Tập Thể Chiến sĩ không chịu nhìn nhận mình là Đại tá Cựu Tư Lệnh KQ, lại xưng là Giáo sư thì chứng tỏ ông coi khinh đám lính võ biền dưới tay thấy rõ. Ở Phi châu, nước Libya có ông Đại tá tên là Momar Khadafi làm Tổng thống dưới tay có nhiều Tướng lãnh phục vụ đấy thôi. Do không có thành tích quân sự và bản tính ông Vinh nhát sợ vì khi được chính phủ VNCH mời về làm Bộ trưởng mà nghe đêm đêm Việt Cộng pháo kích vào Sàigòn, ông đã quay trở lại Hoa Kỳ, nên ông chỉ đặt trọng tâm hoạt động của Tập Thể trong việc hiếu hỉ, quan hôn, tang tế, hô hào mặc quân phục và … ngồi xe bỏ mui để được vệ sĩ hộ tống là điều đương nhiên. Con người chỉ chuộng hình thức, ưa kẻ khác tâng bốc nhằng, ông Vinh đang dẫn dắt Tập Thể đi theo chiều hướng “Lễ Hội” nổi đình nổi đám cờ quạt, hơn là thực sự đấu tranh cho Tự Do, Dân Chủ ở quê nhà.
Giữa ông Nguyễn Xuân Vinh và tôi không có vấn đề tư thù cá nhân như một ông sĩ quan KQ cố tình đánh lạc hướng. Trái lại giữa hai chúng tôi từng có mối giao tình, vì ông Vinh đã ca ngợi tôi trong một tác phẩm của ông. Bây giờ ông Vinh là khuôn mặt quần chúng, tôi có nghĩa vụ đề nghị Tập Thể Chiến Sĩ phải xét lại người lãnh đạo của họ để những chiến sĩ đã nằm xuống không tủi hổ vong linh.
Không hiểu do vận nước hay cơ trời hành hạ cái dân tộc này, văn đàn Đồng Tâm xuất bản một số báo tôn vinh ông Nguyễn Xuân Vinh là một nhân vật “Văn Võ Toàn Tài” mà bất cần khảo sát thành tích của đương sự. Về nghiệp Văn, ông Vinh chỉ viết một vài tác phẩm làng nhàng với mục đích đề cao cá nhân (Cái Tôi), không hề có tư tưởng cải tạo xã hội hay xây dựng tư duy quần chúng trong sự nghiệp đấu tranh về quyền con người. Về nghiệp Võ, ông Vinh được làm Tư Lệnh không do thành tích chiến đấu; là phi công, ông Vinh chưa hề được xác định hành quân, chỉ do tài “khéo léo” để được ông Đỗ Mậu – Quân ủy Cần Lao – tiến cử lên Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Sự tâng bốc ông Nguyễn Xuân Vinh thành một nhân vật “Văn Võ Toàn Tài”, là tự đánh giá thấp danh xưng Văn Đàn và gián tiếp khinh miệt chiến sĩ có dự mưu. Bởi vì danh hiệu Văn Đàn chắc phải là nơi quy tụ của những con người có trình độ văn hóa cao, không thể hành động lấy lòng một cách bừa bãi để tổn thương một Quân Đội từng chiến đấu cho tự do của Miền Nam.
Về Hội Đồng Tướng Lãnh
Hiệp định Genève năm 1954, các thế lực quốc tế chia Việt Nam ra làm hai nước: Bắc Vỹ tuyến 17 là nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa; Nam Vỹ tuyến 17 là nước Việt Nam Cộng Hòa. Sau 30 Tháng 4, nước Việt Nam Cộng Hòa bị sụp đổ, các cơ chế hành chánh, quân sự không còn. Quan to cũng như lính quèn đều là người tị nạn chính trị. Đó là một thực tế không cần luận bàn. Ông Tướng có binh quyền trong tay thì có quyền hành. Ông Tướng mất binh quyền thì cũng giống như anh Binh Nhì mà thôi. Nếu anh em cựu quân nhân còn nghĩ tới chút tình chiến hữu, các ông Tướng do tuổi cao, chức lớn có thể tạo cái UY cho mình giống như bậc Tiên Chỉ trong làng. Cái UY lớn hơn cái Quyền. Chẳng hạn, công nhân bến tàu Anh Quốc đình công, chính phủ thương lượng không xong. Cựu Thủ tướng Winston Churchill, mặc dầu không còn là Thủ tướng, nhưng ông đích thân kêu gọi công nhân trở lại làm việc, vì tàu bè là nguồn sống của đảo quốc. Các công nhân vui vẻ trở lại làm việc là do cái UY của ông. Lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam có QUYỀN mà không có UY, vì họ là những kẻ bội tín, bị dân khinh.
Suốt thời gian 34 năm qua, các ông Tướng không có một động thái nào để tạo cái UY cho mình mà mang danh xưng Hội Đồng Tướng Lãnh là cả một sự khôi hài. Giá như khi Tướng Nguyễn Ngọc Loan bị bọn phản chiến Mỹ đòi trục xuất ông ra khỏi nước mà các Tuớng Lãnh đều đồng loạt ký vào affidavit để xin tòa bãi nại, thì cái UY của Tướng sẽ có. Giá như khi biết Tướng Hoàng Cơ Minh đã chết và Mặt Trận vẫn tiếp tục đánh lừa đồng bào, các Tướng phải yêu cầu Mặt Trận làm truy điệu đúng lễ nghi quân cách của vị Tướng đã hy sinh vì Đất Nước, thì cái UY của Tướng sẽ có. Giá như khi thấy ông cựu Đại tướng Quốc trưởng Nguyễn Khánh “bị” chính phủ lưu vong Nguyễn Hữu Chánh phong cho cái hàm Quốc trưởng mang hia đội mão, các ông Tướng đứng ra khuyên ông Đại tướng đừng làm trò hề khiến anh em binh sĩ bị nhục lây, thì cái UY của Tướng sẽ có. Giá như các ông Tướng tham gia vào công tác cựu trợ thuyền nhân chìm nổi ngoài Biển Đông, thì cái UY của Tướng sẽ có.
Tôi tin chắc rằng có nhiều cựu chiến sĩ như tôi không biết Hội Đồng Tướng Lãnh gồm những vị nào và ai là người đứng đầu Hội Đồng đó. Mới đây, ở San Jose, Hội Đồng Tướng Lãnh cử Đại tá Trần thanh Điền đến đọc diễn văn trong dịp cử hành Ngày Quân Lực 19 Tháng 6 do một bên tổ chức là sai nguyên tắc đoàn kết. Theo thiển ý, vai trò Hội Đồng Tướng Lãnh là “hòa hợp, hòa giải” sự xung đột giữa các hội đoàn quân nhân, chứ không thể cử người đại diện của mình đi đọc diễn văn cho một phía. Nếu tôi nói các Tướng Lãnh trong Hội Đồng đã không ý thức giá trị thực của mình sau khi mất nước, lại hành xử kém cỏi không đủ tầm cỡ làm Tướng, thì sẽ có người cho tôi ngạo mạn? Nhưng thực tế là thực tế! Trong quá khứ, sau khi chế độ Ngô Đình Diệm sụp đổ, các Tướng đua nhau chỉnh lý, đảo chánh đã làm xấu đi hình ảnh Tướng trong lòng nhân dân và ngay cả trong lòng quân nhân. Đó là chưa kể có Tướng tham nhũng, lính ma lính kiểng, chứa bạc và Tướng Tư lệnh Tiền phương bỏ chạy trước quân lính.
Về vai trò báo chí, truyền thông
Hơn ai hết, người làm công tác truyền thông có lương tâm mang một trọng trách, một sứ mạng lớn hơn tất cả các ngành nghề khác. Bác sĩ lầm lỗi chỉ có thể giết chết một con bệnh. Người làm công tác truyền thông loan tin với dụng ý xuyên tạc ảnh hưởng dư luận đám đông, có thể giết chết nhiều người. Dám mang trên mình cái “sứ mạng” thì dám đối diện SỰ THẬT dù có thể nguy hại đến bản thân. Ở nước tự do, quyền tự do ngôn luận được tôn trọng thì không lý do gì để sợ hãi SỰ THẬT như sống dưới chế độ độc tài toàn trị. Nhà văn Đào Vũ Anh Hùng, một cựu thành viên của Mặt Trận, nhìn thấy sự lừa đảo, bịp bợm của Mặt Trận, can đảm viết bài “Vàng Rơi Không Tiếc” gửi các báo, không báo nào dám đăng, ngoại trừ giai phầm Lý Tưởng của Không Quân. Khi một thành viên trong ban biên tập Lý Tưởng bị Mặt Trận chụp mũ cộng sản, gây nên cái chết oan ức cho người chiến sĩ từng chinh Nam phạt Bắc Phạm Đăng Cường, thì không một báo nào lên tiếng hài tội Mặt Trận. Phải chăng cái chết của ký giả Đạm Phong, của vợ chồng Lê Triết, của nhà văn Duyên Anh vì dám tố cáo sự gian trá, lừa đảo, bịp bợm của Mặt Trận đã khiến cho báo chí hải ngoại sợ hãi mà đành câm nín? Thế thì báo chí hải ngoại ồn ào lên án CSVN bịt mồm Cha Lý, bỏ tù người bất đồng chính kíến có chút giá trị nào không? Hay chỉ dám “chửi” cộng sản, vì đang sống ở hải ngoại? Một điều tệ hại hơn hết là nhiều vị chủ báo cho đăng bài không cần kiểm chứng để hạ uy tín, thanh danh người khác và khi nạn nhân gửi lời yêu cầu đòi cải chính thì tảng lờ làm như không nhận được sự khiếu nại. Hành động ấy có khác gì CSVN không cần cứu xét đơn khiếu kiện của dân oan? Nhận định của tôi là báo chí hải ngoại đã không làm tròn chức năng của truyền thông. Báo chỉ đăng bài hợp với thị hiếu quần chúng để câu độc giả. Người làm báo có quyền khai thác thông tin từ mọi phía. Việc gì ông chủ báo Người Việt Đỗ Ngọc Yến phải bí mật tiếp xúc với Nguyễn Tấn Dũng để ngày nay bị biểu tình đả đảo?
Về chiến dịch cờ vàng
Bất luận ai đã chiến đấu dưới ngọn Cờ Vàng đều yêu qúy và tôn trọng Cờ Vàng. Chỉ có bọn con buôn chính trị mới dùng Cờ Vàng dán trên Thùng Tiền Chính Nghĩa như trong vụ Hồ Anh Tuấn chống Trần Trường hoặc Cờ Vàng dán lên Lon Lạc Quyên như Mặt Trận Kháng Chiến của HCM để làm tiền một cách bẩn thỉu. Nếu thực lòng yêu quý ngọn Cờ Vàng, chúng ta phải có nghĩa vụ cấm ngăn, triệt hạ bọn lợi dụng Cờ Vàng vì mục tiêu bất chính. Khi còn nước Việt Nam Cộng Hòa, chúng ta chiến đấu dưới ngọn Cờ Vàng để bảo vệ sự Tự Do – Dân Chủ của Miền Nam. Bây giờ hai miền Nam Bắc đã thống nhất làm một, bất kể thống nhất theo kiểu nào, sự đấu tranh vì Tự Do – Dân Chủ của chúng ta là cho cả nước Việt Nam, chứ không phải chỉ riêng cho Miền Nam. Nhân dân Miền Bắc cũng có nhu cầu Tự Do – Dân Chủ, nếu chúng ta bắt buộc phải hát Quốc ca VNCH và chào lá Cờ Vàng trong các cuộc hội thảo về tiến trình dân chủ là vô tình chúng ta đã loại một nửa thành phần Dân Tộc ra khỏi công cuộc đấu tranh chung. Về vấn đề này, tôi mong mỏi các nhà tranh đấu vì Tự Do – Dân Chủ thực sự cho Việt Nam phải suy nghĩ sâu sắc để tầm nhìn không bị giới hạn. Cờ Vàng đã bị lạm dụng một cách quá đáng.
Thời gian qua, chiến dịch Cờ Vàng được phát động rầm rộ, người Việt chống Cộng cảm thấy hân hoan, tự ái được vuốt ve. Nhưng đừng quên rằng dẫu cho ngọn Cờ Vàng được tất cả những quận hạt trên nước Mỹ thừa nhận, thì số phận của đồng bào mình trong nước vẫn không thay đổi. Vậy thì không nên nhọc công, phí sức vì cảm tính được thỏa mãn, mà quên mục tiêu của công cuộc đấu tranh cho một Việt Nam Tự Do, Dân Chủ, Phú Cường là chủ yếu. Động cơ đấu tranh của người cộng sản là căm thù, động cơ đấu tranh của người Việt hải ngoài là do lòng thương yêu số phận cơ cực, nhục nhằn của đồng bào trong nước. Nơi nào có đàn áp, nơi đó có nổi dậy. Ở đây, chúng ta không bị ai đàn áp, không có lý do nổi dậy thì cuộc đấu tranh của ta phải sáng ngời chính nghĩa, nhất định không phạm vào tội ác hay đồng lõa với tội ác. Chụp mũ cộng sản bừa bãi là hành vi của tội ác.
***
Nêu lên những khuyết tật của hàng ngũ Chống Cộng, tôi không hề có chủ đích vạch áo cho kẻ thù xem lưng, mà nhằm mục đích đề nghị mỗi người hãy nhìn lại bản thân để công cuộc đấu tranh cho Tự Do – Dân Chủ ở quê nhà có kết quả. Kẻ thù nhìn thấy rõ lưng chúng ta hơn chính chúng ta, họ quá biết bản chất háo danh, chuộng hình thức, ưa mặc áo thụng vái nhau của lớp người tị nạn, nên họ đã thành công trong việc khai thác các khuyết tật của chúng ta để biến chúng ta thành những diễn viên phường chèo, làm trò giễu dở, vô duyên. Nhân dân Việt Nam đã khốn khổ lắm rồi, xin những ai còn có chút lương tri, có tấm lòng thì đừng khiêu vũ trên thân xác còm cõi của đồng bào. Mượn đầu heo để nấu cháo là hành động bất nhân, bất nghĩa.
Trong bài viết tới, tôi sẽ trình bày quan điểm của tôi về công cuộc đấu tranh cho tương lai Việt Nam mà tôi chủ quan tin rằng những ai chân thành muốn dấn thân vào sự nghiệp dân chủ hóa Đất Nước sẽ chấp nhận.
Viết xong ngày 1 tháng 7 năm 2009, ngày kỷ niệm thành lập KQVNCH.
Rỉ Tai
Các bài liên quan/Related Articles
33 Responses to "Những suy nghĩ về đất nước (phần 1)" 
|
said this on 02 Jul 2009 6:59:03 PM EST
Kinh gui ong Dang van Au,
La mot si quan cua che do VNCH, toi rat vui mung duoc doc nhung loi ong da viet nhu tren-Toi nghi chac ong DA la mot nguoi rat "co-don"vi ong da di nguoc lai voi nhung suy nghi cua nhung "ong binh voi".Toi hoan toan ung ho nhung suy nghi nhu ong da viet. Thanh that chuc ong nhieu suc khoe de chung toi con duoc doc nhieu bai nua cua ong. Kinh thu AQ |
|
said this on 02 Jul 2009 8:35:17 PM EST
1.
Hãy xoá bỏ lằn ranh Quốc Cộng, Cương lỉnh chung là chống ĐỘC TÀI. Con đường chính nghiã không hai, Tự tình dân tộc trưng bày Rồng Tiên. Đảng độc quyền tự chuyên tư ý, Kẻ cường xâm lộng quỷ thành chơn. Mị hồ kết oán gây hờn, Hồng mao phủ bóng bao cơn luỵ sầu. 2. Hãy xoá bỏ lằn ranh Quốc Cộng, Kết hợp nhau gìn giống giử nòi. Trong hoà ngoài thuận xét soi, Bắc hô Nam ứng thúc còi đứng lên. Kià đảng trị tình quên nghiã đoạn, Cướp Hoàng Sa Đại Hán dọc ngang. Biền Đông hiển hiện lòng tham, Thượng nguồn cướp nước trời Nam nguy nàn. 3. Hãy xoá bỏ lằn ranh Quốc Cộng, Thế ngư ông ngồi đợi tranh phong. Ngao cò cấu xé mặc lòng, Cường gian hưởng lợi đại công cáo thành. Mùi danh lợi nồng tanh ô nhục, Tiếng anh hùng chém húc lẩn nhau. Nồi da xáo thịt đớn đau, Đệ huynh sâu xé lòng sao phủ phàng. 4. Hãy xoá bỏ lằn ranh Quốc Cộng, Nòi Tiên Rồng Hồng Lạc như nhau. QUÝ NHAU TỪNG GIỌT MÁU ĐÀO, Để đem máu ấy nâng cao nước nhà. Sóng Hoàng Trường xót xa mong đợi, Bóng chim Âu cành Lạc gọi mời. Hởi muôn dân Việt khắp nơi, Sắt son chạm khắc xây đời Nam Phương. Rồng Tiên Hồng Lạc miên trường !!! |
|
said this on 02 Jul 2009 10:15:56 PM EST
doc bai nay toi co cam tuong ong bai bac tat ca to chuc dau tranh chong cong trong luc ong da loi len tieng doan ket,Vay theo ong truoc tinh hinh dat nuoc ta dang lam nguy CSVN da ban dung VN cho Tau cong,muon dan doi kho ,dan oan ren la tham thiet vi bon cuong quyen cuop dat de ban cho bon tai phiet nuoc ngoai,thi chung ta phai lam sao?Khong le de VN hoan toan roi vao tay Trung quoc hay sao?Vay ong nen manh dang len tieng va keu goi tat ca nguoi Viet hai ngoai tham du bieu quyet chon mot uy ban dau tranh qua dau phieu pho thong cua tu ng nuoc,roi sau do uy ban do bau chon cac thanh phan lanh dao .Mong rang ong gop y
|
|
said this on 02 Jul 2009 11:03:42 PM EST
Hình như tác giả Bằng Phong không quan niệm rõ điều muốn nói về lá cờ vàng. Hoặc cố tình nhưng chưa tiện nói ra yêu cầu chấp nhận cờ đỏ sao vàng thay thế. Vì ông Âu bây giờ chân trong chân ngoài theo ông Kỳ về phục vụ cho Hà Nội. Mới trông chuyện cờ vàng cờ đỏ trong bài nầy không quan trọng căn cứ vào diện tích bài báo dành cho nó. Nhưng đây là ý chính mà tác giả khéo léo che đậy. Ông nói cờ vàng và bài quốc ca Tiếng Gọi Thanh Niên chỉ dùng cho một nửa bỏ quên cái nửa kia (cũng muốn tử do dân chủ) vậy bài nào hát cho cả hai? Ông Âu nói đã thống nhất "dù thống nhất cách nào" xin diễn dịch: thế thì hát tiếng quân ca và cờ đỏ sao vàng. Ông Âu nên dùng quan niệm luật pháp quốc tế đơn thuần dễ hiểu (miền Nam xoa sổ) nghe lọt lỗ tai hơn là nói quanh quẩn. Ông Âu nói trước đây chúng ta tranh đấu cho tự do dân chủ dưới cờ vàng. Vậy những người ở dưới cờ đỏ cảm thấy không có tự do thì hãy qua cờ vàng. Cờ vàng tự nó không một nửa, một phần tư phần ba, vấn đề là hấp lực.
Ông Âu đã tả cảnh đấu tố rùng rợn, ông có biết họ treo cờ đỏ sao vàng, ảnh HCM, Mao, Staline tại tòa án nhân dân xử bắn tại chỗ không? Xin so sánh sự hiện diện nơi nầy và cờ vàng nơi lon quyên tiền, coi cái nào ghê rợn hơn. Chụp mũ CS là tội ác; để cho CS đội cái mũ quốc gia đi hai hàng cũng là một tội ác. Không biết ông Kỳ làm gì, ủng hộ ông Kỳ cũng là tội ác. |
|
said this on 05 Jul 2009 10:04:34 AM EST
Dân Do Thái cũng đã phải"ăn nhờ,sống đậu nước người ta"trong nhiều trăm năm,trước khi"mua"lại đất của Tổ tiên vùng Palestine(bị dân Arab chiếm giữ),và khi bị các nước Arabs chung quanh tấn công(1949,và nhiều lần sau đó),họ mới lấy khăn quàng(lên đầu mỗi khi câu nguyện theo đạo DT),gắn thêm ngôi sao David làm thành cở"chiến thắng"của DT,để chiến đấu bảo vệ đất nước của họ.Như vậy, cờ vàng cũng có phải là cờ"chiến thắng,hay chỉ là cái"phao"?Sau khi"đổi mới,hay là chết",CSVN cũng tìm người để"vẽ"cờ,và soạn"quốc ca"mới,mà chẳng tìm ra ai(hoặc bị nhóm bảo thủ ngăn chặn lại?)nên chuyện rơi vào lãng quên.
|
|
said this on 03 Jul 2009 3:33:45 AM EST
Thưa ông Bằng Phong,
Trước hết, tôi rất hoan nghênh sự nhiệt tình và thẳng thắn của ông . Không có gì che dấu mãi dưới ánh mặt trời, sự gian dối sẽ lộ ra nguyên hình, như Cộng sản VN đã lộ nguyên con! Kể từ 1930, chúng tự xưng là một đảng cách mạng, nhưng nay thì rõ ràng chúng chỉ là một lũ cướp của giết người, cướp nươc và bán nước. Chúng ta coi khinh cộng sản vì bản chất dối trá, giảo hoạt của chúng, nói riêng và tất cả những kẻ nào khác giảo hoạt, dối trá, nói chung. Nên tôi rất vui mừng khi đọc bài viết nghêm túc và thẳng thắn này, nó sẽ giúp ích rất nhiều cho công cuộc đấu tranh cho Tự do, dân chủ tại đây. Nhân dân VN đã bị CS và bọn con buôn chính trị lừa dối từ hơn nửa thế kỷ nay! Cái THIỆN chắc chắn phải thắng cái ÁC của lũ gian tà. Sau nữa, chúc ông chân cứng đá mềm để tiếp tục chiến đấu cho sự nghiệp dân chủ hoá quê hương, đất nước. Kính chào ông. |
|
said this on 03 Jul 2009 4:26:01 AM EST
Qua nội dung bài viết tác giả có vài câu để chứng tỏ mình cũng là người chống cộng. Còn lại phần lớn là cố ý bươi móc và nói xấu nhằm hạ thấp uy tín người khác. Vế vấn đề cờ vàng tác giả viết:
Trích: " nếu chúng ta bắt buộc phải hát Quốc ca VNCH và chào lá Cờ Vàng trong các cuộc hội thảo về tiến trình dân chủ là vô tình chúng ta đã loại một nửa thành phần Dân Tộc ra khỏi công cuộc đấu tranh chung ". Lá cờ vàng là biểu tượng cho tinh thần và lý tưởng tự do của người Việt hải ngoại. Vì vậy trong các sinh hoạt có tính cách đấu tranh, chuyện chào Cờ hay hát Quốc Ca cũng là chuyện bình thường. Giả sử trong các sinh hoạt đấu tranh ở hải ngoại mà không có treo cờ, không hát Quốc Ca thì có khác gì làm theo ý muốn của đảng CS là phải triệt hạ lá Cờ Vàng ? Trường hợp đem những sinh hoạt này áp dụng trong nước thì cũng nên đặt vấn đề, tác giả đặt vấn đế không đúng chỗ hoặc tác giả có ý gì chăng ? Tôi cho rằng bài viết có chủ ý chớ tác giả không thể sơ xuất để viết một đoạn văn như vậy. |
|
said this on 03 Jul 2009 9:38:59 AM EST
@Trần Thế Thi
Trước hết xin đồng ý với HTT chuyện cờ vàng không phải là tình cờ của BPĐVA mà là vấn đề chính nhưng còn ậm ợ nói chưa ra. Thứ đến, ĐVÂ hối hả chứng minh mình là chống cọng sau khi đã quá rõ ủng hộ NCK làm thừa sai cho Hà Nôi. ĐVA quýnh quán tâng bốc TT Diệm quá đáng cốt nói mình chống cọng. Điềm cần thảo luận với TTThi, những chuyện ông Âu nói về Mặt Trận, tướng lãnh v.v... đáng được chú ý chứ không phải bêu xấu. Theo tôi nó còn tồi tệ hơn thế nữa. Nguyễn Hữu Chánh là ai? tên bịp số l của Orange County tôn Nguyễn Khánh làm quốc trương, bao nhiêu vị vua ở Quận Cam, bao nhiêu chính phủ. Tài liệu FBI phổ biến trong hội nghị tại San Francisco 8 - 10 Jan 1992, về hiện tình sinh họat người Việt dành phần rất lớn cho Mặt Trận dưới mục "tội ác gia tăng như sóng trào". L.A Times đã mốt tả chiến khu dĩa giấy (bài báo đưa đến vụ bắn Trần Khánh Vân). Nhưng thâm ý của ĐVÂ có thể hiểu qua kinh nghiệm sau đây. Thời chiến tranh lạnh, cả hai phe điều dùng kỹ thuật nói tầm bậy vu không (disinformation) rất tinh tế. Vì dụ một bài viết về một vấn đề hay một nhân vật, tất cả điều đúng đến hơn 99%, phần còn lại ít hơn 1% là sai sự thật để rồi ai cũng tin như 99% kia. Kỹ thuất nầy giúp ĐVÂ chèn (insert) cờ vàng trong chiến khu dĩa giấy trong lon quyên tiền. Thử hỏi thế nầy. Giả dụ các bài báo của ông Âu nổi danh như cồn, có kẻ muốn làm tiền in hình ông dáng ngoài cái thùng để gây quỹ, tác giả sẽ phải đi thẩm mỹ viện sửa đi một nửa cái mặt hay sao? |
|
said this on 03 Jul 2009 8:13:29 AM EST
bai viet rat hay , nhung bac se co don va bi nhieu chi trich cua cong dong hai ngoai cung nhu su dem pha cua ke tieu nhan cong san
bac k song trong che do cs nhung bac rat ro cai tam de hen cua cs , cong dong hai ngoai co rat nhieu nhom thanh phan khac nhau va di nhien nhung tu tuong cung khac nhau , viet nam se mai mai con bi day doa duoi ach cs , khi ma gioi tri thuc van con thich cai va nhau ve cai toi va khoe khoang su giau co , tu tuong phong kien van chua duoc rua sach , mac du rat hanh dien , toi song o nuoc My giau co , rat kho khan de tim duoc nhung nguoi that su la tri thuc co long nghi den que huong , khong nen cai nhau nhieu hon nua , mong muon tat ca hay cung nam tay lai tao thanh mot khoi suc manh de dap tan cai bao tan cua 3tr dang vien CS o VN |
|
said this on 03 Jul 2009 9:20:34 AM EST
Đọc bài của bác Âu, lại một lần nữa tôi cảm thấy thật buồn; ngừoi Việt mình đa số là khờ và kém thông minh bác ơi!
Còn việc lá cờ vàng, bây giờ nó là biểu tượng, sự tự hào của người Việt miền nam bác ơi. Nó giống như một ký hiệu, một niềm hãnh diện mà người ta muốn khoe; nhà tôi luôn treo cờ Mỹ cho tới khi lính Mỹ thắng hoàn toàn ở Iraq, Afghanistan. Lúc đó tôi mới lớn nhưng cũng nhận biếc Bác HCM có cái gì gian, không đáng tin cậy, những cũng bị ép mua cuốn báo, mất 5 tì. |
|
said this on 03 Jul 2009 10:00:23 AM EST
Theo thiển ý của tôi, lá cờ vàng là lá cờ chính nghĩa đại diện cho người Việt hải ngoại tỵ nạn Cộng sản, vì họ là những người bỏ nước ra đi vì không chấp nhận chế độ Cộng sản. Chúng ta không thể lý luận 50/50 người Việt theo lá cờ vàng hay cờ đỏ. Trên nguyên tắc, đã thù ghét chế độ Cộng sản vì chủ nghĩa Cộng sản là đại hoạ cho dân tộc, vậy tại sao chúng ta còn thương tiếc cờ đỏ sao vàng và cờ búa liềm? Hiện nay, chúng ta không chấp nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ thì chúng ta chọn lựa lá cờ nào? Dẫu sao, lá cờ vàng ba sọc đỏ đã mang ý nghĩa từ thời nhà Nguyễn, nếu muốn đổi thay cho phù hợp toàn dân tộc, điều này sẽ xẫy ra sau khi toàn dân Việt đạp đổ chế độ Cộng sản và trưng cầu dân ý để chọn một lá cờ phù hợp nhất cho toàn dân.
Tôi không hiểu tại sao ông đưa ra lập luận không nên xử dụng lá cờ vàng quá sớm trong lúc này? Riêng Đảng Việt Tân là hiện thân của Mặt Trận Quốc gia Thống Nhất Việt Nam, như ông nói rằng đảng đã từng lừa gạt dân hải ngoại, thì chắc rằng cái đảng này cũng không kém gì đảng cướp, đảng Việt cộng mà thôi. Cám ơn ông đã dám nói lên điều thật, nhưng tại sao Việt Cộng lại ghép Việt tân vào một tổ chức khủng bố? Ls Lê công Định là thành viên của đảng Việt Tân? Chúng ta cần xem xét và dĩ nhiên những gì sự thật hay giả dối đều được phơi bày trong nay mai. Mong được đọc thêm những bài góp ý của ông trong tinh thần chân thành để đóng góp trong công cuộc đấu tranh chống nhà nước độc tài đảng trị Cộng sản Việt Nam. |
|
said this on 03 Jul 2009 11:33:44 AM EST
Tác giả Đặng-văn-Âu nầy là đàn em cật ruột của ông Kỳ,qua bài viết,cái ý chính của ông ta là ủng hộ chiêu bài hoà hợp hòa giải của CS(dẹp đi ngọn cờ Vàng cùng tất cả mọi tổ chức chính trị hải ngoại),tất cả hãy về ngoan ngoãn đứng dưới sự chỉ đạo anh minh của đảng CSVN như ông Kỳ đang làm!
|
|
said this on 03 Jul 2009 12:04:22 PM EST
Góp ý:
Cờ vàng là biểu tuợng của CD nguời Việt quốc gia tại hải ngoại - Diều dó dúng. Nhưng cờ vàng KO nên dùng cho 1 quốc gia dã ko tồn tại và dó là thực tế. hơn 35 nam nay Nuớc VNCH dã ko có tên trong bản dồ thế giới và Ko dc thế giới nhắc nhở - Hãy dể dất nuớc dó vào lịch sử như là Civil war tại Mỹ truớc dây mà chúng ta nên nhìn về phía truớc. Trong chiến tranh có tướng tài - anh hùng - và cũng có tuớng xôi thịt và hèn hạ. Con nguời cũng có kẻ tốt người xấu. Gần 90 triêu dân o trong nuớc - sống dưới chế dộ CS nhưng chưa phải họ là hoặc theo chế dộ CS. 3 triệu kiều bào hải ngoại mà trong dó có 2 triệu nguời là thế hệ trẻ - KO biết gì dến cái cờ vang hoặc cuộc chiến Nam bắc... Nếu chúng ta cứ tiếp tục mang cờ vàng ra là biểu tuong của 1 quốc gia dã KO còn tồn tại ( Dó la thực tế) thì khoảng cách vẫn còn. Các Du hoc sinh VN qua du học tại US - chúng ta cần dón tiếp họ, dể họ tiếp cận thế nào là tự do dân chủ, Chúng ta KO thể chửi họ hay bài bác họ như nhưng nguời thiếu học thức đã và dang làm. Chúng ta hãy xem chúng ta dã làm gì hay ho hay chưa? hay chung ta chỉ là nhưng kẻ ăn ko ngồi rồi dánh võ miệng. Thế hệ trẻ trong và ngoài nuớc dều KO có thành kiến nếu có chúng ta là bậc phụ huynh cần phải làm gì? Tạo diều kiện de họ ngồi gần lại với nhau hơn - vì họ chính là nạn nhân chứ ko phải là tội dồ. Chính chúng ta mới là những kẻ tội dồ - gián tiếp tạo mầm mống chia rẽ của những thế hệ tuong lai. Dất nuoc VN truoc hay sau cung sẽ di vào cùng quỹ dạo vớ tihế giới dể tồn tại. Ai sẽ là những nguoi lãnh dạo tuong lai? Dó là gioi trẻ trong nuoc ... chứ KO phai 1 anh VKiều và chính họ sẽ kêu gọi sự hổ trợ của kiều bào hải ngoại giúp do84 quê huơng. Có bao nhiêu VKieu như chúng ta sẵn sàng bỏ tất cả de về VN sống? Giả sử dất nuớc hòan tòan dôi mới - hay lại áo gấm về làng de thỏa mãn cái TÔI của mình. NGuoi Viet hai ngoai sẽ chỉ dóng vai trò Hổ trợ và giúp dỡ mà thôi và dó là thuc tế. Thiết nghĩ chúng ta nên làm guơng dẹp bỏ bớt cái tôi của chúng ta. Dĩ vãng hãy dề nó di vào lịch sử VNCH cũng ko có gì hay ho - như 1 nguyển Cao kỳ chẳng hạn. Pham Duy etc... sau cùng cũng là vì miếng cơm manh áo. Nguời chết dã chết, dất nuớc mất dã mất, chúng ta cũng hiểu rõ hơn ai hết - Nuớc VN chỉ là 1 tiểu quốc và là 1 con cờ trên bàn cờ chính trị thế giới. Nếu 1 IRAQ - 1 NGô Dình Diêm - có thể sụp dổ dễ dàng hay ngay cả 1 nưoc NGA - thì VN ta có xá chi - chỉ có là Nguời chơi cờ chưa di nuớc cờ dó thôi quí vị. Và chúng ta chẳng qua chỉ là nguời ngồi xem cờ. |
|
said this on 08 Jul 2009 9:04:08 AM EST
Người Việt hải ngoại là những người Việt ly tán tha phương cầu thực vì chúng ta không chấp nhận chế độ Cộng sản. Chúng ta phải xác định thêm một lần nữa, chúng ta không bao giờ chấp nhận chế độ Cộng sản đã làm tai hại đất nước và dân tộc đau khổ quá nhiều. Tại sao chế độ còn tồn tại ở Việt Nam? Vì thành phần lãnh đạo CSVN cố bám lấy chiếc áo choàng này chỉ vì quyền lực và quyền lợi tập thể của bọn lãnh đạo tập trung. Chỉ vì dân ta bị phân tán, hầu hết những người tạo uy tín trong lòng dân để làm chính trị thì chưa trong sáng đủ, hoặc có đạo đức thì bị đánh phá lẫn nhau của những tay chính trị ích kỹ, bần tiện...Chúng ta minh định lại lá cờ chính nghĩa không phải là lá cờ đỏ sao vàng, vậy tạm thời lá cờ vàng vẫn tốt đẹp hơn lá cờ đỏ. Vì Lá cờ vàng mang từ thời vua Gia Long chứ không phải đệ nhất và đệ nhị Cộng hoà. Những ngưòi miền Bắc không thích Cộng sản vì họ hiểu Cộng sản hơn người miền Nam, tôi tin chắc rằng họ thù ghét Cộng sản hơn bao giờ hết. Chúng ta đồng ý lá cờ vàng không còn đại diện một quốc gia, nhưng nó vẫn còn giá trị là đại diện cho những người Việt không Cộng sản. Vì sau này Việt Nam không còn Cộng sản, lá cờ đỏ cũng phải bị thay đổi, cũng như lá cờ vàng cũng không tồn tại nếu toàn dân muốn thay đổi.
Tôi đồng ý với ông Danny Nguyễn, người Việt chúng ta phải huỷ bỏ mọi qúa khứ mà nhìn thẳng tới để xây dựng quê hương, nhưng phải xây dựng từ nền tảng nào đây? Phải chăng, mọi ngưòi phải xoá bỏ tất cả ván cờ và sẵn sàng ngồi lại chơi một ván cờ chung cho dân tộc chăng? Liệu bọn Cộng sản có chịu không hay chúng cứ nhai lý luận chiến thắng giặc Mỹ, dẹp Ngụy, để rồi trương bản hiệu đảng Cộng sản VN theo kim chỉ nam của bác Hồ để đưa toàn dân tiến lên sự "ngu dốt và bần cùng" nhân loại? |
|
said this on 03 Jul 2009 9:05:10 PM EST
Cam on ong da cho biet nhieu kinh nghiem va su that ve cac phong trao dau tranh cua nguoi Viet hai ngoai. Toi ung ho y kien cua ong ve van de treo co vang. Xin chuc ong nhieu suc khoe de co them nhieu bai viet rat co gia tri ma toi da duoc doc qua.
|
|
said this on 03 Jul 2009 10:38:55 PM EST
Đọc bài viết này tôi không tìm thấy một ý xây dựng nào cho việc giải thể CS, mưu cầu DC cho VN. Tôi chỉ thấy những cáo buộc bằng lời, nhưng thiếu chứng cớ về Đảng Việt Tân và Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh, người thậm chí đã hy sinh chính sinh mạng của mình trong đoàn quân kháng chiến, cũng bị tố là hão danh, là chủ trương kháng chiến cuội. Thế thì còn làm thế nào mới là "thật" đây thưa ông tác giả.
Các cuộc họp hội đoàn ông cũng dè bỉu là chỉ lo chào cờ vàng, loại bỏ một nửa nước ra ngoài vòng tranh đấu. Thế thì phải chào cả hai lá cờ để gồm chung đủ hai miền vào sao? Luận điệu này thật là quen thuộc lắm, không có gì mới lạ cả. Thật ra muốn bàn cho rối chuyện thì không khó, nhưng chỉ cần dùng phương pháp "loại trừ" thì cũng ra câu trả lời rất dễ dàng thôi. Một đoàn thể chính trị chẳng lẽ không có biểu tượng, không có lá cờ ? Sáng tạo ra một lá cờ mới, không ai biết tới đã đành nhưng chính là lại thêm phần chín người mười ý, ai là người có thể quyết định, bầu chọn một lá cờ thống nhất nào khác nữa đây? Nội việc tranh cãi bàn ra tán vào cũng không bao giờ xong để lo chuyện chống đối tranh đấu gì cho VNDC nữa. Dùng cờ đỏ sao vàng? Đương nhiên không thể. Vậy thì thật đã quá may mắn là NVHN đều đồng lòng dưới một lá cờ vàng, còn đòi hỏi gì hơn được nữa. Đang đồng tâm nhất trí cho một biểu tượng thật đã rất may mắn. Người bàn ra tán vào thì có mục đích gì ngoài việc chia rẽ đây? Người trong nước đâu thể đứng chung vào với các hội đoàn hải ngoại, nếu họ có lập một đảng phái nào như TTVN, DC 21,.. vẫn có thể có lá cờ riêng của họ và nếu cùng hướng tới cho đất nước thì ủng hộ lẫn nhau, có sao đâu? Đâu cần phải giống nhau y chang mới giúp, phải không ông tg? Đặc biệt tôi thấy ông gán bao nhiêu cái chết bí mật của vài ký giả, nhà văn rồi assume là do MT ám sát, không hề có bãn án hay chứng cớ gì hết, làm sao ông có thể kết luận và nói như thật vậy? Có bất lương quá chăng? Nếu có chứng cớ nào khiến ông tin chắc như vậy thì ông có báo án chưa? Trên đất Mỹ có luật pháp mà, nếu các tờ báo e sợ không dám đăng thì chẳng lẽ ông báo án, cảnh sát Mỹ cũng sợ không dám điều tra? Còn ông viết lên ở đây vô bằng vô cớ không thấy quá hàm hồ sao? Ông bà ta còn có câu ví đại loại như là "Ngậm máu phun người" đó. Tôi không phải là người thuộc đảng phái hay rành rẽ gì về bất cứ đảng phái nào. Tôi chỉ là một người đọc độc lập trong suy xét để đặt câu hỏi thôi. Nếu có lời làm ông tg phật lòng thì xin sorry vì đã nói lời thẳng vậy. Regards, |
|
said this on 04 Jul 2009 3:18:17 PM EST
@ Chuyện giết người đâu phải chuyện chơi My Thanh nhĩ. Chắc bạn có xem Court TV, nhiều Cold Cases tưởng như chìm luôn rồi cũng tìm ra thủ phạm. Ông Âu nên bỏ thì giờ đứng về phe nạn nhân mà khởi tố, yêu cầu luật pháp Mỹ làm rõ sự thật. Cộng đồng VN sẽ kiện FBI thiên vị. Ông Âu tự thấy mình can đảm sao không nói rõ hơn ai giết ai, phải nêu tên sát thủ. Ông biết mà không nói là đồng lõa. Một việc nhỏ cụ thể sẽ làm lập luận của ông Âu vững như bàn thạch. Xin lỗi tôi nói tùm lum. Tóm lại, nếu chứng minh cụ thể các vụ án mà ông cho là chính trị, ông Âu sẽ có rất nhiều điểm lợi, về đạo đức, về chính trị, về uy tín cho người Việt. Lợi vô cùng, không quân rất tài giỏi, qui tụ mọi tinh anh thì làm gì không được. Hiềm chỉ có điều không muốn làm, để cho nó xập xệ ngư ông đắc lợi, nói qua cũng được, nói về cũng được. Mặt khác các đấng lãnh tụ đảng nầy đảng kia không biết nhục; người ta nói thẳng thừng cả làng nghe mà cứ ngậm câm. Ngậm câm là đống ý. Hoang hô Đặng Văn Âu. Nhưng chưa đủ, phải đưa chúng ra tòa. Thiếu tiền, raise fund trên web. Chi chi, chứ 20 đô tôi xin góp gió làm bảo cho ông trả tiền luật sư. Đoán chừng mythanh cũng gởi tiền.
|
|
said this on 04 Jul 2009 6:04:34 PM EST
Dear duongxuan,
Những case án mạng, nếu có bằng chứng hoặc nhân chứng, hay bất cứ manh mối nào về vụ án, nói chung là phạm tội (criminal case), chứ không chỉ riêng án mạng, bạn cứ báo với cảnh sát cho họ điều tra, chứ không cần phải tiền bạc, luật sư chi cả. Nước Mỹ sẽ trả tiền toà án. Cảnh sát có nhiệm vụ truy tố tất cả các tội phạm ra toà khi họ có đủ chứng cớ. |
|
said this on 14 Jul 2009 8:37:41 PM EST
o dau cung gap a My thanh
Van chuong giong dieu qua lanh chanh Co le ngay xua chong bi thieng Nen gio cung gop phan dau tranh Dau tranh chi lam phan dan ba Ngon co em te cung chang qua Thoi hay ve nha trong chau ngoai An phan em oi cai tuoi gia. |
|
said this on 04 Jul 2009 9:26:53 AM EST
Gửi những người bạn chủ trương"SÁT CỘNG"
Hỡi ông "chống cộng đến chiều" ơi, Chống đánh như ông, giúp chúng rồi! "Sát cộng" ông hò vang hải ngoại Người dân trong nước thất kinh thôi Cờ vàng bảo vệ thưa rằng đúng Cờ đỏ ngồi lên, thật khó coi Hãy tỉnh táo hơn đừng vọng động Trấn Ba Đình ấy chúng đang cười! Nam Thiên |
|
said this on 04 Jul 2009 10:46:15 AM EST
Bao nhiêu anh hùng, liệt sĩ đã hy sinh cho chính nghĩa, tự do.. Đặt biệt là lá cờ vàng, biểu tượng cho con người, cho đất nước tự do. Bao nhiêu máu xương, vun đắp, bây giờ có người tới nói: Tôi muốn làm việc với anh, nhưng anh không được khoe thương hiệu của anh!!!
Con phượng hoàng với lông dài, chùm lông trên đầu đẹp đẽ, đầy tự hào. Con cú đến nói với nó: Anh chơi với tôi thì anh phải cạo trọc lộng đầu, lông đuôi cho nó giống tôi!! Ta phải hỏi loại người đòi hỏi diều kiện đó là loại người nào!!! loại này, tôi doan chắc là loại độc tài, độc đoán. Lọai người này chắc chắn là loại không thể làm ăn chung được rồi! Lọai này không chấp nhận sự khác biệt; con lừa Dân chủ, con Voi cộng hoà dù họ chưởi nhau kịch liệt, nhưng khi thấy việc quan trọng, lợi ích cho toàn dân là họ làm việc với nhau. Lũ người đòi thống nhất, nhất trí, không chấp nhận ý kiến khác là loại người nguy hiểm, mình có nên gian xảo như gả Hồ được không? lấy tên đảng khác để lừa người! chắc chắn là không. Loại người này họ đã không kính trọng chúng ta khi bắt chúng ta phải thay đổi những giá trị quý nhất, những truyền thống oai hùng của cha ông thì họ "mới làm việc". Bài học ngay bầy cho ta thấy sự quỷ quyệt của kẻ gian và sự ngu đần của kẻ ngu Việt cộng là khi Trung cộng bắc VC đập phá, huỷ bỏ, từ chối bao anh hùng, bao chứng tích của tiền nhân, rồi lại đội đầu,Mao, Lenin KarlMax. BÂy giờ chúng vỡ lẽ, cho sơn phết lem nhem các đền Hùng và ca người tiền nhân! Nếu những kẻ này thấy giá trị của Miền nam, tự do, chính nghĩa thì họ nhập hội, còn không thì họ tự lập hội, tự xây dựng nghiệp và chứng tỏ cho mọi người thấy việc làm của họ thì mọi người tin; diều quan trọng là chấp nhận sự khác biệt và làm việc vì lợi ích của dân Việt. Tôi nghi là đám này muốn bỏ cờ, loại người Miền nam ra khỏi tổ chức hải ngoại rồi chúng tiếm lãnh tổ chức chống lũ cộng ngu đần, hại dân bán nước. |
|
said this on 04 Jul 2009 2:17:33 PM EST
The author is the very example of Vietnamese disunity; he picks out each organization's weaknesses and criticizes them severely.
It is suggested that he forms his own party and recruit members that fit his criteria. A true leader brings out the best in people, not tear them down. That said, many Vietnamese are inordinately vainglorious economically, academically, recognition-wise, often to the detriment of society and country ( "Le moi est haissable". ) |
|
said this on 04 Jul 2009 4:24:10 PM EST
nguoi Phap co cau'' nhan dan nao chinh phu do'' that la dang XAU HO khi nhung ke chong csvn , la nhung ke hao danh tham lam ,lay mau thit cua nguoi vien nam lam tro choi chinh tri XOI THIT cho bon , hao danh tham quyen .....bon nay voi csvn giong nhau....cung mot muc dich CA NHAN .....deu la TOI DO CUA DAN TOC VN CHUNG TA..... RAT THANH THAT CAM ON TAC GIA ,da dam noi nen SU THAT day phu phang cua nhom chinh tri XOI THIT NGUOI nay ,de nguoi dan luon luon canh giac....dan toc vn mau chong duoc DAN CHU GIAU MANH nhu cac nuoc tren the gioi.....
|
|
said this on 04 Jul 2009 7:31:14 PM EST
Nhận định cuả bạn đọc nvtncs là chính xác, thuyết phục, có tính huớng dẫn quần chúng.
Xin cám ơn nvtncs. |
|
said this on 04 Jul 2009 10:34:55 PM EST
Sống ở đất nước tự do, chúng ta tôn trọng mọi ý kiến, quan điểm khác biệt, miễn là ý kiến hay quan điểm đó đáp ứng cho công việc chung của đồng hương n việt nam, hay cho công cuộc đấu tranh chấm dứt độc tài đảng trị tại Việt Nam. Nhưng tiếc thay nhiều khi phải dành thời gian để đọc những ý kiến, quan điểm khác biệt tưởng là để tôn trọng về cách hành xử nhân quyền, nhưng lại làm cho người đọc phải bực bội hoặc nổi giận.
Điển hình là bài viết của ông Đặng Văn Âu.Cho đến ngày nay mà còn những loại suy nghĩ thiển cận và đần độn như ông DVA. Ông nói nghe như rất là anh hùng, nhưng từ đầu cho đến hết bài thì chẳng có một ý hướng có lợi nào cho công cuộc đấu tranh, và hình như những gì ông nói đã được các cán bộ của VC và những tên ăn cơm quốc gia thờ ma CS đã nói từ mấy thập niên nay rồi. |
|
said this on 05 Jul 2009 1:15:17 AM EST
Bài viết của ông Đặng Văn Âu đầy dẫy những cáo buộc nghiêm trọng trong đó liên can đến một vài cái chết mà ông ĐVA cho là do Mặt Trận hay Việt Tân chủ trương. Đây là một cáo buộc vô cùng nghiêm trọng và yêu cầu tác giả trưng bày chứng cứ dựa trên kết luận của các cơ quan điều tra hoặc tòa án.
Ông ĐVA sống ở Mỹ hơn 30 năm nhưng không hiểu hệ thống pháp lý của Hoa Kỳ khi cho rằng vì nạn nhân là người Việt nên cảnh sát không điều tra. Đây là một kết luận thiếu hiểu biết chỉ nhằm biện hộ cho các cáo buộc không có cơ sở. Ông ĐVA trong bài viết này đã tự đánh bóng mình như là một người có tầm nhìn xa và thông hiểu mọi chuyện. Và qua các chi tiết của các câu chuyện mà tác giả kể, chúng ta dễ dàng nhìn thấy cái TÔI của Đặng Văn Âu rất lớn. Trong phần kết luận ông ĐVA "rất tự tin" khi phán rằng các quan điểm của ông ta về công cuộc đấu tranh cho tương lai Việt Nam sẽ được những ai chân thành muốn dấn thân vào sự nghiệp dân chủ hóa Đất Nước sẽ chấp nhận - mặc dù chưa trình bày. Nhiều lần ông ĐVA đề cập đến tầm quan trọng của sự thật nhưng trong bài viết này tôi nhìn thấy nhiều sự việc trong đó không có sự thật hoặc sự thật được bóp méo. Nếu như ông ĐVA thực sự là "đàn em" của "nịnh tướng" Nguyễn Cao Kỳ - người đã quay lại sĩ nhục cả một miền Nam để làm hài lòng Hà Nội thì tôi có một câu hỏi rất lớn với tư cách cá nhân ông Đặng Văn Âu. |
|
said this on 05 Jul 2009 7:24:02 AM EST
Qua bai viet tac gia muon cho nguoi doc thay dau oc cao tham cua ong ,tat ca no luc cua nhung nguoi chung quanh deu thap kem, deu do, tham chi ngu va khong luong thien!
Tuy the ,khong ai nhin thay cai lung cua minh neu khong dung guong de phan chieu va ong dva cung khong phai la ngoai le.Ong cung khong thay duoc cai dau' can, ngan ,lun ' va cai tam' boc mui rac thai 'cua ong . Tai sao phai len tieng ,mac du toi chang lien he hoac quen biet den nhung nguoi ma ong de cap trong bai viet voi cung cach thieu ton trong ho, khien toi phai bat binh. Toi bat binh vi it ra ho con lam duoc mot viec gi do ,du nho cho cong cuoc dau tranh chung nay. Con ong nguoi tu nghi la co tai tri hon nguoi,ong da qui tu duoc bao nhieu nguoi?Hay chi mot mo ho lon ly thuyet suong hoac mot dong kien van loi thoi va muu chuoc chinh tri thoi bo lac! Toi khong muon phan tich tung cau chu,tung y tuong trong bai viet cua ong vi xet thay vo bo va mat thoi gio vo ich .Tuy nhien toi cung khong de cho ong bao toi la mot ke ho do, phat ngon linh tinh vo can cu phan khoa hoc .Chi can mot diem thoi, la chuyen co vang da cho moi nguoi thay trinh do nhan thuc chinh tri cua ong dang o cap do va thai dai nao trong giong xoay cua lich su chinh tri nhan loai. Khong phai ong , toi hay ca nhan hoac bat cu to chuc nao , co du quyen han de quyet dinh chuyen quoc ky , quoc ca. Chuyen he trong do la chuyen cua toan dan toc .No se duoc giai quyet khi dat nuoc co tu do dan chu.Va trong giai doan hien tai da co mot so to chuc dau tranh dap ung duoc nhung dieu ong cho la lam han che suc manh dau tranh cua toan dan toc. Hy vong voi tai tri cao tham ,ong se tiep nhan duoc 'y nghia 'ben trong y kien dong gop nay . |
|
said this on 05 Jul 2009 9:06:11 AM EST
thanh that cam on tac gia,
Xin tat ca doc gia hay binh tinh de cho tac gia trinh bay het y cua minh. Rieng toi, toi chua dam co mot nhan dinh nao ca vi thiet ra tac gia chi moi noi den phan 1, (va phan 2 se duoc trinh bay-theo tac gia), Rat mong tac gia dang tiep phan 2 cho toi duoc ro. Cam on |
|
said this on 06 Jul 2009 8:52:29 AM EST
qui nghi nghi xem...nguoi viet nam chua chi da danh cø vang co do roi....theo toi nghi...cqac ong co theo co vang thi cac ong cung cu theo...con ong nao dang khoai ngon co do thi cu theo dii...nhung chac chan 1 dieu la suc manh dan anh..co TRUNG quoc la so 1...roii..thang naao dam cai khong...vi Trong bo trinh tri cong san vn..chi la nhung thang dang bu nhin....vi hien tai tinh bao trung quoc da duoc cai trong bo chinh tri vn roi..theo toi nghi du thang nao gioi lua co vang,hoac co do cong san vn_cung ngoi im do di...cung chi bu nhin....dan anh trung quoc dau can co nao dau...ma cong san vn biet van loi...toi bay gio ung ho co TRUNG QUOC.la so 1...vi dai ca trung quoc dam nøi dam lam...khoi can ban cho lau...bay gio nhin thuc te xem..suc manh la :quyen luc....chi can lenh cam vung bien la vn...biet vang lenh lien...hau ung ho dan anh TRUNG QUOC ..cho du bat cu thang cong san vn nAO co gioi...thi cung bi dan anh dap dau lien...dam cai lai sao??????
|
|
said this on 06 Jul 2009 7:13:58 PM EST
Bác viết kiểu này thì những người bấu viếu vào cái Cờ Vàng và cái "chính nghĩa dân tộc" sẽ nhao nhao lên thôi.
Vạn bối có thể tiếp cận thông tin, kiểm chứng từ nhiều phía.. nên không ngại những người viết sai, chỉ ngại thiếu người dám viết lên chính kiến của mình. Rất cảm kích. Ủng hộ ý kiến của bác về vấn đề Cờ Vàng. Chờ đợi bài thứ 2! Kính, KD. |
|
said this on 12 Jul 2009 8:00:39 AM EST
Những sự việc tác giả nêu ra trong bài viết về tình trạng phân hoá, "chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng"và kể cả "lưu manh", ... của các hội, đoàn... chống cộng hải ngoại là có thật mà có lẽ ai có quan tâm đều đã nhận ra. Độc giả nào thấy điểm nào tác giả viết chưa chính xác, chưa thoả đáng thì hoàn toàn có thể phản biện bằng lí lẽ và chứng cớ mà mình có được (như tác giả mời gọi trong lời mở đầu) không thể mắng nhiếc tác giả khơi khơi như một vài độc giả đã làm.
Đồng ý với nhận xét của KD về vấn đề cờ Vàng. Xin cảm ơn tác giả về bài biết này và mong được đọc tiếp phần 2. |
|
said this on 13 Jul 2009 1:23:04 AM EST
Ông Âu là ai , đứng ở vị thế nào mà thông tỏ sự việc là vậy? Lấy gì để cho là tin tức của ông có giá trị xác thực và đáng được tin tưởng ? Xem ra thì chẳng tìm được một sự tốt lành gì ở những cộng đồng người Việt tỵ nạn. Ông nêu đích danh nhiều người đã và đang làm những điều ông coi như là gian ác và lừa bịp không khác gì cộng sản, ông phê phán ông Hòang Cơ Minh trong chiến thuật chiến lược mà ông HCM đã xử dụng để tìm sự ủng hộ của đồng bào tỵ nạn, thế nhưng ít nhất ông Hoàng Cơ Minh đã nói và dám làm, thế còn ông ? Sao không nghe ông nói gì về ông tướng râu kẽm ? Ông đã có làm những gì gian ác và lừa bịp như cs? Và giờ này ông ở đâu ?
Còn về lá cờ vàng, ông làm ơn nhìn laị vấn đề cho công bằng một chút. LÁ CỜ VÀNG LÀ BIỂU TƯỢNG CỦA TỰ DO VÀ DÂN CHỦ, nó không phải là của chính quyền ông Diệm hay ông Thiệu. Tôi sinh ra và lớn lên trong lúc đất nước còn chiến tranh đó, nhưng tôi đã được đứng dưới bầu trời tự do để nhìn thấy nó tung bay mỗi buổi sáng trong sân trường. Với tôi lá cờ vàng thiêng liêng như tổ quốc, dân tộc. Tôi nhìn thấy lá cờ vàng trên đất Mỹ hay bất cứ nơi đâu thì như là thấy lại TỔ QUỐC VN, DÂN TỘC VN, chứ không phải là tự ái được vuốt ve đâu ông. Những người dân VN yêu nước VN không nhìn lá cờ vàng như một vật để tiếm dụng, mà là một niềm tự hào, là một IDENTITY của những con dân đất Việt yêu chuộng Tự do, mà giờ đây phải lưu lạc trên đất người. Cùng một lúc ông Âu thả quá nhiều...bom như vậy, ông muốn chôn sống những người Việt tỵ nạn chúng ta sao ?? Giải pháp của ông là gì, xin nói cụ thể ra, bằng không, bài viết này cũng mang tính chất bôi bẩn như nhiều baì tương tự trước giờ. Người Việt chúng ta xấu đến vậy sao ông ? Thế còn ông, ông quên sao chưa thấy nói? |
|
said this on 29 Jul 2009 2:34:14 AM EST
Toi rat than phuc ve nhung nhan xet rat xac thuc cua ong ve tat ca cac to chuc, hoi doan, bao chi cua nguoi Viet chung ta o hai ngoai va hy vong la dan da da so nhung nguoi con chut tinh voi que huong dan toc se nhan ra dieu nay va sua doi nhung khuyet diem de chung di den thang loi cuoi cung: giai the dang CSVN va giai phong dan toc ra khoi su cai tri ngu muoi, bao tan cua chung no.
|


Author/Admin)