Đối với các phim mầu lộng lẫy từ 1958, Y Sĩ Thành Stalingrad trông đơn giản về hình thức nhưng nội dung lại vô cùng phong phú, chủ đề chính của phim đề cao lòng nhân đạo, tình thương, nó là phương tiện tốt nhất để thắng bạo tàn. Nhờ diễn xuất tuyệt vời của các vai chính cũng như vai phụ, tài dựng cảnh vô cùng khéo léo của nhà đạo diễn đã khiến cho phim thật sống động và khán giả tưởng như sự thật đang diễn ra trước mắt mình hơn là phim ảnh. Từ cảnh chiến tranh đến trại tù, nhà thương, cảnh chia ly, người đi kẻ ở... đã được bàn tay thần diệu của Radvanyl làm sống lại, đó là mảnh đời tù đầy bi thảm thời hậu chiến. Ra khỏi rạp hát khán giả vẫn tưởng như đang sống trong phim.
Bác sĩ Bohler hơn cả một lương y đầy tình thương yêu đồng đội nhưng ông đã được diễn tả như một nhà tu hành từ bi hỉ xả đã hy sinh cả bản thân để cứu nhân độ tế. Vừa khi giải phẩu thành công cho cậu bé tại bệnh viện tại Stalingrad, bác sĩ Nga Kresin tiến lại gặp ông ân cần hỏi
"Thiếu tá có lời cám ơn bác sĩ, thiếu tá hỏi bác sĩ có muốn gì không?"
Bohler buồn rầu trả lời ông chỉ muốn được về trại. Được cho về vì mắc bệnh tim, ông lại nhường chỗ cho bác sĩ Sellnow vì muốn ở lại trông nom săn sóc các bạn tù. Oái oăm thay, Sellnow không chịu về nại lý do không thể bỏ trốn anh em về trước, mai mốt anh em được thả về thì mặt mũi nào nhìn họ nhưng thực ra chàng đã mê mệt cô nữ đại úy Alexandra, không muốn trở về.
Bohler phải cứu bạn thoát ra khỏi vũng lầy của mối tình nguy hiểm, ông đề nghị hai người bắt thăm, lấy hai que diêm đưa ra bảo ai bắt được que ngắn sẽ phải về, bác sĩ đưa ra sau lưng để đánh tráo nhưng thực ra ông bẻ cả hai que cùng ngắn, Sellnow bắt được que ngắn, buồn thê thảm đành phải chấp nhận đắng cay. Khi Sellnow đi khỏi, người y tá đệ tử Pels biết bác sĩ đã ăn gian bảo
"Ngài đã bẻ hai que cùng ngắn"
Bác sĩ đáp
"Đây là sự lừa gạt tốt đẹp nhất của đời ta".
Nhưng bác sĩ cũng không cứu được Sellnow, quá mềm yếu chàng đã chết vì tình yêu mù quáng. Sellnow đã cả gan cướp đào của người nắm giữ sinh mạng mình trong tay, chàng chinh phục Alexandra thành công nhưng đang tiến tới bờ vực thẳm không hay. Trung uý Markov đã cảnh cáo chàng, hứa sẽ cho chàng hồi hương nhưng Sellnow vẫn chứng nào tật ấy không chịu rời Alexandra để rồi cuối cùng thảm kịch đã diễn ra đúng khi đoàn xe chở tù bắt đầu nổ máy, Sellnow ngã gục trước mũi súng của Markov, trước mắt người yêu và để rồi Alexandra bị bắt đi cải tạo, nàng đã trở thành kẻ thù của Markov, hắn thẳng tay với nàng không thương tiếc.
Trước khi ra ngoài cổng trại chào các bạn tù được thả về, Bohler đến thăm cậu bé con ông trưởng trại rồi ôn tồn bảo
"Ta đến đây để cám ơn em, vì em mà bao nhiêu người đã được trở về, tiếc rằng em hãy còn quá nhỏ, em không biết sự sung sướng như thế nào của những người tù binh khi họ được trở về với gia đình".
Kết quả của cuộc giải phẫu hết sức bất ngờ, những người gìa yếu bệnh hoạn đã được trở về nhưng bác sĩ không ngờ bi kịch diễn ra vào giờ phút chót.
Mối tình giữa Sellnow và Alexandra một thảm kịch nhưng mối tình của cô nữ y tá xinh đẹp Nga Tamara và chàng tù binh đau ruột dư Peter đẹp như một bài thơ, khi chàng lên xe, cô nàng âu sầu tựa cửa nghĩ ù lại chuyện đã qua.
Mới đầu Alexandra thù ghét Sellnow như nàng đã thù ghét tất cả mọi người Đức ở bên kia chiến tuyến nhưng cuối cùng họ vẫn là những con người, tình cảm của họ cùng rung theo một nhịp điệu. Buổi tối trở về trại sau khi lên Stalingrad giải phẩu, cùng ngồi trên xe với nhau, Bác sĩ Bohler thấy Kresin có nhiều thiện cảm với ông để rồi phải nhìn nhận
"Ông cũng là những người bạn tốt nhưng bộ quân phục khác nhau nên chúng ta đã đối mặt nhau như thế".
Mặc dù cuốn phim diễn tả lại sự đối sử tàn ác của người Nga với tù binh Đức nhưng nó vẫn thể hiện một tình thương yêu rộng rãi bao la, tình yêu nhân loại.
Y Sĩ Thành Stalingrad được thực hiện đồng thời với Cầu Sông Kwai (Le pont de la rivìere Kwai), cùng chung một đề tài trại tù binh, một sự trùng phùng ngẫu nhiên hai cuốn phim hay, cùng một đề tài lại xuất hiện đồng thời. Cầu Sông Kwai, cuốn phim Mỹ quay 1957 tại Thái Lan về truyện sẩy ra trong một trại tù binh Anh do Nhật cai quản hồi Đệ Nhị thế chiến, được 7 giải Oscars nổi tiếng hơn Y Sĩ Thành Stalingrad nhưng nhiều người lại cho Y Sĩ thành Stalingrad hay hơn. Cầu Sông Kwai sống động gay cấn hơn nhờ cảnh chiến tranh bạo động nhưng không thâm trầm sâu sắc bằng, Cầu Sông Kwai đề cao người Anh lộ liễu hơn trong Y sĩ thành Stalingrad đề cao người Đức.
Người Đức không dấu được niềm tự hào dân tộc, trên xe trở về trại ông bác sĩ Nga bày tỏ sự thán phục tài Bác sĩ Bohler.
"Được làm việc với ông tôi thấy hãnh diện và cảm phục ông quá, chắc ông không thích khen ngợi...".
Phải nói ngoài O.E.Hasse không một người thứ hai nào có thể đóng được vai bác sĩ Bohler. Vầng trán cao, bộ mặt thông thái của ông thật tương xứng vai một nhà bác học, giáo sư đại học y khoa. Nét mặt đầy ưu tư phiền muộn của ông đã diễn tả quá phong phú cái bể khổ mênh mông của thân phận con người thời hậu chiến, O.E.Hasse thật xứng đáng là linh hồn của siêu phẩm Y Sĩ Thành Stalingrad. Những mối tình éo le ngang trái trong phim chỉ là phương tiện để lôi cuốn người xem mà chủ đề chống chiến tranh mới đích thực là điều siêu phẩm nhằm diễn đạt, nó cho ta thấy chiến tranh đã biến đổi bản chất những con người như bác sĩ Kresin, Alexandra... đã khiến cho con người trở nên tàn ác, thù hận lẫn nhau.
Cảnh cuối phim, Bác sĩ Bohler sau khi hồi tưởng lại tấn bi kịch của trại tù, đang ở trong văn phòng khách sạn Anker, điền tên vào giấy tờ xong trao cho người nhân viên, ông ta ngẩn người ngạc nhiên khi biết Bác sĩ từ Stalingrad tới, tiếng chuông nhà thờ vẫn còn ngân vang chào đón những đưa con thân yêu đang trở về đất nước.
Bohler từ từ ra khỏi văn phòng, ông mường tượng trong trí một đoàn quân trong ngày lễ duyệt binh, rồi mấy đoàn quân nữa hùng dũng tiến lên theo nhịp trống .., một chiếc hoả tiễn phóng lên, một chiếc máy bayphản lực lao vút lên trời xanh
bản mặc niệm bi thiết nổi lên trên nét mặt u buồn của Bohler kết thúc cuốn phim.
Các đoàn quân trong ngày lễ không phải chỉ riêng một nước Đức mà là đoàn quân quốc tế tượng trưng cho những người lính chiến của nhân loại, những người đã nằm xuống trong cuộc Đại chiến hủy diệt sự sống của loài người, bản mặc niệm nổi lên là bản mặc niệm Mỹ để tưởng niệm cho tất cả vong linh tử sĩ của các nước đã tham chiến như một niềm hy vọng lịch sử loài người sẽ không bao giờ tái diễn.
Y Sĩ Thành Stalingrad, một phim có khuynh hướng chống chiến tranh hơn là chống lại sự đối xử tàn ác của người Nga trong những trại tù giá lạnh. Một kết luận hay, khó hiểu cho ta thấy tinh thần cao thượng của siêu phẩm, đầy tình vị tha, nhân bản, tràn trề tình yêu nhân loại.
© 2009 Đàn Chim Việt Online