Không thể ngờ, một thiếu nữ xuân thì của Hà nội mơ, của một thời vàng son - theo đúng nghĩa của nó - chính là hiện thân của những gì thâm thúy và tinh anh của Hà thành trước thời Cộng sản. Nàng yêu những nét đẹp thuần túy mà lẽ ra thành đô phải còn (và tìm cách bảo tồn), nếu không ôm đồm những hổ lốn, những tham lam vô lối của những lãnh đạo thiếu tri thức. Chúng tôi, một trong nước, một hải ngoại, một trẻ một 'già', cùng chia sẻ về giá trị lâu đời của chiếc nôi văn hóa.
Từ cốt cách xưa và nay, từ Tự lực Văn đoàn sang nhạc tiền chiến, rồi đến bài Giấc Mơ Hồi Hương của nhạc sĩ Vũ Thành, chúng tôi nói chuyện liên tu bất tận, rất tương đắc.
"Nhạc sĩ Vũ Thành còn sống không anh?"
"Không ông đã trở nên người thiên cổ rồi!"
Rồi nàng hỏi tôi về thân thế và con người của Vũ Thành mà tôi cũng thật tình không được rõ lắm, chỉ nghe người lớn nói rằng ông là người đầu tiên có phòng trà ở Hà nội, hoặc khi còn bé ở miền Nam, thường được mẹ và các cô cậu cho nghe những bài hát của ông trên đài phát thanh, những bài hát mà điển hình nhất là bài Giấc Mơ Hồi Hương đã thấm sâu vào xương tủy mình mất rồi! Cho nên tôi phải đọc cho nàng nghe những gì người khác viết về ông:
"Trước năm 1954, nhạc sĩ Vũ Thành là công chức, và là nhạc trưởng trong ban nhạc “Việt Nhạc” của đài phát thanh Hà Nội. Chính thời kỳ nầy nhạc của Vũ Thành được hát nhiều nhất . Âm hưởng thanh tao, óng ả của những dòng nhạc tuyệt vời của Vũ Thành... Ngoài tài năng của một người viết “giai điệu” ông còn là người soạn “hòa âm phối khí” có công nhất với tân nhạc Việt Nam. Công việc này trái với sáng tác ca khúc, ông làm rất nhiều. Có thể nói hầu hết các ca khúc của Phạm Duy, Dương Thiệu Tước, Thẩm Oánh, Cung Tiến được ông làm đẹp bằng những hoà âm công phu, tuyệt diệu. Ông đã nâng những ca khúc phổ thông lên hàng tác phẩm nghệ thuật." (Nữ ca sĩ Quỳnh Giao)
"Tại phố Hàng Bông Thợ Nhuộm, có thêm Phòng Trà Tuyết Sơn với Vũ Thành thổi sáo tây và đánh guitare tay trái. Nói về nhạc sĩ Vũ Thành thì ông là một trong những người viết nhạc đầu tiên của Tân Nhạc.
Đầu thập niên 40, nhạc Việt còn nặng những âm điệu ủ ê, sướt mướt của cung Ré thứ trong hầu hết nhạc của Đặng Thế Phong, của Văn Chung và một số của Văn Cao. Ca khúc Vũ Thành có nét nhạc thanh tao, óng ả đem đến một luồng không khí mới mẻ cho Tân Nhạc." Lấy ví dụ bài:
Say Nhạc Canh Tàn:
"Gió xuân đưa mây chiều về
Nắng Xuân đưa tin nhạn về
Giờ này hương lúa thương gợi tình quê
Lòng người tha hương khóc biệt ly
Gió Xuân đưa hương ngập trời.
Ý Xuân thiết tha nghẹn lời
Giờ này ngân phím loan nặng tình phai
Đàn buông lãng du hồn u hoài…
Đêm tha hương lắng trong ly rượu ngát hương
Gấc cô miên canh trường
Hồn người chinh phụ cuốn theo mây nơi sa trường
Âm thanh xưa lả lướt trên đường tô
Nằm gieo mối cùng sầu lai láng mơ hồ
Ôi quê hương thấu chăng bao niềm luyến thương
Biết chăng bao đêm trường,
Nhẹ lần đường tơ phím, quan sa tình hờ
Ôi than chi còn nhắc chi tình xưa
Hồn say tiếng đàn hòa thêm khúc đàn lắng mơ hồ…
Cũng vẫn là tình cảm chung của các nhạc sĩ thời đó, nói tới tình quê, tiếng tơ, mối sầu (không hiểu vì sao mà sầu?), ca tụng thiên nhiên… nhưng ca khúc Vũ Thành không nằm trong thể tango, rumba hay slow fox mà mang tính chất bán cổ điển Tây Phương, nghe rất sang trọng, quý phái. Tôi tin rằng ca sĩ thời đó như Minh Đỗ là phải chọn nhạc Vũ Thành để hát tại phòng trà…" (Phạm Duy)
Nói tóm lại, những người con xa vắng của Hà Thành là những người có tấm lòng trĩu nặng với quê hương nhưng vì hoàn cảnh phân ly của đất nước đã buộc họ ra đi nhưng lúc nào cũng hướng về thành đô yêu dấu. Nhạc sĩ Vũ Thành trong đoạn cuối bài Nhặt Cánh Sao Rơi đã nhắn nhủ, gởi tâm tình mình qua gió sương ly biệt của biên thùy đến với đồng hương mà ông không bao giờ được tái ngộ, ít ra trong cõi sống:
Màn sương nhuốm lạnh gió heo may về
Màn đêm xuống chạnh nhớ bao lời thề
Bạn còn lạc loài phương Bắc sống trong thương đau
Đêm sao canh dài mộng thấy nhau
(Nhặt Cánh Sao Rơi)
Phần tôi, sống suốt quãng đời niên thiếu ở Sài thành và khoảng hai mươi năm sau đó, lưu vong ở Hoa Kỳ, chỉ nghe đến quê mẹ qua văn chương, ca nhạc và chuyện kể, như thế mà đã đủ chạnh lòng mơ tưởng đến một quê hương trong thi ca - ngày về đã có nguy cơ không bao giờ thành hiện thực. Ngày nay sau bao nhiêu chuyến về thăm Hà Nội, nỗi niềm nhớ nhung đó tưởng đã vơi lấp đi, nhưng khổ thay lại khoác lên một tâm trạng tìm về những gì đã mất, những gì không còn hợp thời trang. Khổ thân cho một người luống những hoài vọng không thiết thực với hiện trạng quê nhà! Có phải những gì không còn nữa bao giờ cũng mang nhiều giá trị mơ ước hơn hiện thực? Hay người lãng tử mộng mơ vẫn mãi mãi đi tìm một chân thiện mỹ không có đích?
31 tháng Năm, 2009
© 2009 Đàn Chim Việt Online