- Trang Chủ
- Người Việt Nước Ngoài
- Không bỏ anh em, không bỏ bạn bè
Không bỏ anh em, không bỏ bạn bè
- Tác Giả Đặng Văn Âu
- Đăng ngày 26.05.09
- Người Việt Nước Ngoài
Thành phố Houston, Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ ngày 25 tháng 5 năm 2009,
Kính gửi anh Nguyễn Đức Hòa,
Trưởng Ban Tổ Chức Hội Ngộ Gia Đình Kỹ Thuật & Tiếp Vận – Bô Lão KQ
Thưa anh Nguyễn Đức Hòa quý mến,
Trước hết, tôi xin bày tỏ lòng ngợi ca anh đã trường kỳ, liên tục đứng ra “vác ngà voi” tổ chức họp mặt hàng năm vào dịp lễ Độc Lập Hoa Kỳ để tạo cơ hội gặp gỡ cho đồng đội cùng màu cờ sắc áo của một thời, mặc dầu sức khỏe của anh càng ngày càng hao mòn vì sức nặng của thời gian. Và sau nữa, nhân danh một người từng phục vụ với anh từ Liên Phi Đoàn Vận Tải đến Sư Đoàn V trong nhiều năm, mạn phép tâm tình với anh một đôi điều. Tuy đây là thư tôi viết cho anh – người Trưởng ban Tổ chức – nhưng có sự liên quan đến Quân chủng, nên tôi sẽ gửi đến nhiều bằng hữu Không Quân khác để tường. Nếu có điều gì bất như ý, mong anh lấy lượng hải hà của bậc “bát tuần” mà rộng lòng khoan dung.
Sở dĩ tôi viết thư này là vì tình cờ tôi đọc được những email trao đổi giữa anh và các anh Hoàng Song Liêm, Vũ văn Ước, Lý Ngọc An, Đinh Sinh Long, Nguyễn Gia Tiến … mà trong đó cái email của Đại tá Vũ văn Ước làm cho tôi … thổn thức, suốt đêm dài không ngủ được. Tôi xin ghi lại nguyên văn nội dung email của Đại tá Vũ văn Ước để những người nào không đọc chuỗi email vừa rồi thì sẽ hiểu:
“Các Cụ ơi: “Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng.”
Chúng ta đều là chiến hữu cả, một thời có nhau, buồn vui cùng nhau chia sẻ nỗi buồn viễn xứ, sống nơi đất khách tới ngày nay đã là một phép lạ trời ban cho các cụ ạ. Thử nghĩ lại ngày ra đi miền nam Việt-Nam có bao nhiêu triệu dân và có bao nhiêu người Việt chúng ta đi tìm tự-do tới được Thiên đàng Hợp Chủng Quốc với bao nhiêu sắc dân trên thế-giới cùng chung sống với nhau với phong tục tập quán, văn hóa hoàn toàn khác nhau mà còn chung sống được … thì tại sao chúng ta cứ gây chia rẽ nhau trong cộng-đồng, trong những anh em cùng đứng với nhau dưới một bóng cờ một thời chinh chiến.
Anh Lý ngọc An tuổi già, vui mà gởi email trên tới các bạn chứ cũng chẳng bao giờ, theo tôi nghĩ, anh có ý định gì ăn thua đủ với anh em đâu … vì một tấm Plaque kỷ niệm do BLKT thân tặng. Mong các Cụ vui vẻ, hân-hoan về với ngày Hội ngộ Bô-Lão và Kỹ-thuật tháng bảy này cho đông đủ và luôn luôn chào đón nhau, tay bắt mặt mừng, bằng một nụ cười, bằng một tình thương để rồi nếu có một ngày nào chúng ta vĩnh viển chia tay… cánh chim đã xa bầy... thì chính những người đó lại là người tiễn đưa chúng ta.
Hãy TỪ BI, HỶ XẢ, tránh mọi THAM, SÂN, SI giúp-đỡ mọi người để tâm mình được trong sáng và lòng mình được thanh-thản lúc ra đi.
Thân áí chào các CỤ và hẹn lại gặp nhau ngày Bô-Lão và Kỹ-Thuật.
LÍNH GIÀ Vũ-văn-Ước..”
Một đoạn thư ngắn ngủi với lời lẽ khuyên răn đầy mùi “Thiền” mang tính “hòa giải” như thế thì Không Quân chúng ta chưa đến nỗi “Tan tác một đàn chim” giống như bài viết của nhà văn Ý Yên – cựu Tiểu đoàn trưởng của Sư Đoàn 18 Bộ Binh – nhận định sau chuyến về Việt Nam của Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ vào năm 2004. Quả thật, trong thời gian qua, nội bộ Không Quân chúng ta có tiếng chì tiếng bấc giữa nhau làm cho hai Quân chủng bạn rất coi thường. Bây giờ sóng gió tạm yên, tôi tin rằng quý đồng đội đủ bình tĩnh để nghe tôi trình bày: “Vì sao tôi đã ủng hộ Tướng Kỳ về Việt Nam”.
Cá nhân tôi tâm phục con người Nguyễn Cao Kỳ qua các sự kiện sau đây:
1/ Trung tá Lưu Kim Cương, Không Đoàn trưởng KĐ-33, tổ chức cầu không vận tiếp tế gạo cho nạn nhân bão lụt ở Ban Mê Thuột lấy tên chiến dịch “Kỳ Duyên Mai”, trong cuộc họp hành quân, tôi đã đứng lên phản đối, vì với danh xưng đó đối phương sẽ gán cho ta là lính của Nguyễn Cao Kỳ, chứ không phải là lính chiến đấu vì Tổ Quốc Việt Nam. Hôm sau, bị gọi lên văn phòng Tư Lệnh trình diện, tôi nghĩ thầm rằng chuyến này chắc chắn sẽ bị tống sang Bộ binh hoặc ít nhất là đi Pleiku. Không ngờ, khi trình diện Thiếu tướng Kỳ thì tôi được ông khen là người dám can đảm nói lên điều lợi ích cho Quân Đội. Nếu gặp phải người có tâm tính nhỏ nhen, thù vặt, tôi đã bị “đì” nát xương.
2/ Anh em trong Liên Phi Đoàn cho tôi biết ông Kỳ bay đi ngoại quốc nhiều lần, nhưng không bao giờ ông ta buôn một thứ gì. Trong khi hầu hết phi hành đoàn đi ngoại quốc đều có buôn không nhiều thì ít. Thủ tướng Nguyễn văn Lộc kể với tôi rằng khi bàn giao chức vụ, ông Kỳ đã trao lại đầy đủ tiền bạc trong quỹ đen (caisse noire). Tất cả những ai được ông Kỳ cho đi Air Vietnam không hề mất một đồng xu đút lót. Trong khi anh Nguyễn văn L. sang Air Vietnam bằng ngõ khác, phải mất 5 triệu đồng. Làm cấp chỉ huy, ông Kỳ đã tiên phong xông pha vào trận mạc như thả biệt kích, ném bom Miền Bắc; chứ không phải chỉ biết ngồi phòng lạnh, rồi đẩy sự hiểm nguy cho thuộc cấp. Ông Kỳ nổi tiếng là vị Tướng thanh liêm, không hề có tư sản, nhà cửa, đất đai, trương mục ngân hàng …
3/ Đại tá Dương Thiệu Hùng, nguyên Tư lệnh Không Đoàn 41, kể cho tôi nghe rằng trong cuộc họp đơn vị trưởng dưới thời Tổng thống Ngô Đình Diệm, ông Kỳ đã phản đối hành động của vị Tư lệnh đương nhiệm đưa chính trị vào Quân Đội, bởi vì làm như thế thì Không Quân sẽ chỉ có kẻ nịnh hót và kém khả năng được nâng lên hàng chỉ huy. Sự kiện này cũng được Trung tá Trần Đỗ Cung thuật lại, nhưng bằng giọng văn châm biếm, mà đáng lý ra phải khâm phục một người dám can đảm lên tiếng vì lợi ích Quân Đội. Bác sĩ Nguyễn Tấn Hồng hiện ở Canada cũng là chứng nhân trong cuộc họp đó.
4/ Ông Nguyễn Cao Kỳ dám nhận lời làm Thủ tướng, sau khi các ông Nguyễn văn Thiệu, Nguyễn Chánh Thi nhất mực từ chối vì thấy tình hình quá khó khăn. Một người trẻ, mới 35 tuổi, không hề có một chút kinh nghiệm chính trị, không có vây cánh, mà chỉ bằng tấm lòng yêu nước và sự quả cảm, ông Kỳ đã mang lại sự ổn định ở Sàigòn, từ đó không còn một ông Tướng nào dám âm mưu đảo chánh. Năm 1966, cuộc biến động Miền Trung xảy ra, vị Tướng Tư Lệnh Vùng I đi đôi với Trí Quang làm loạn, chính quyền Trung ương gửi ra ba vị Tướng Lục Quân để dẹp loạn, đều bất lực. Sau đó, đích thân Tướng Kỳ và Tướng Loan bay ra dẹp. Viên Tướng Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ Lewis Walt đóng tại Chu Lai đã gây trở ngại, dọa cho phi cơ F-4C Phantom lên bắn hạ phi cơ A-1 Skyraider của ta. Tướng Kỳ liền ra lệnh pháo binh VN quay súng vào phi trường Chu Lai bắn hủy bất cứ phi cơ nào di chuyển cất cánh. Sau khi dẹp loạn xong, Tướng Lewis Walt vào xin gặp Tướng Kỳ và đã bị Tướng Kỳ dạy cho một bài học về chủ quyền Việt Nam. Đại tá Dương Thiệu Hùng là người chứng kiến sự đối đáp giữa ông Kỳ và Tướng Lewis Walt, anh Hòa có thể kiểm chứng sự kiện này. Nên nhớ trong cuộc đánh dẹp quân phản loạn Miền Trung, Tướng Nguyễn văn Thiệu hoàn toàn để mặc cho ông Kỳ hành động. Nếu ông Kỳ thành công thì ông Thiệu được hưởng thành quả, nếu ông Kỳ thất bại thì ông Kỳ lãnh đủ. Nếu không có sự quyết tâm của Tướng Kỳ thì Miền Nam đã rơi vào tay cộng sản từ năm 1966, chứ đâu phải đợi đến năm 1975? Chính tài liệu Hoa Kỳ cũng xác nhận sự kiện này. Những nhân vật được thăng quan tiến chức, có địa vị lớn trong xã hội sau năm 1966 đến năm 1975 phải biết nhờ ai mà họ trở thảnh Tướng lãnh, thành Thượng Nghị sĩ, Dân biểu, thành bác sĩ, thành giáo sư Đại học. Đó là điểm son trong cuộc đời bảo vệ chính nghĩa tự do dân chủ ở Miền Nam của Tướng Nguyễn Cao Kỳ mà những người đấu tranh chống Cộng ở hải ngoại hôm nay đã có thành tích gì để so sánh không?
5/ Trong khi bận rộn đánh dẹp thù trong giặc ngoài, ông Kỳ đã tổ chức bầu cử thành công Quốc hội Lập Hiến viết bản Hiến Pháp khai sinh nền Đệ Nhị Cộng Hòa. Ngày nay ở hải ngoại các đoàn thể quân nhân làm lễ kỷ niệm “Ngày Quân Lực 19 tháng 6” có biết rằng ngày ấy là ngày ông Kỳ lãnh đạo Quân Đội làm nên lịch sử đánh dấu chấm dứt một thời kỳ vô cùng rối loạn ở Miền Nam?
6/ Tết Mậu Thân, ông Thiệu về quê vợ ở Mỹ Tho ăn Tết, Việt Cộng tấn công, Tướng Kỳ thay ông Thiệu điều động quân sĩ phản công. Ông Thiệu chờ cho tình hình yên tĩnh mới trở lại Sài Gòn. Nếu nghe theo lời cố vần của một thân cận để hạ sát Tổng thống Thiệu trên chiếc trực thăng từ Mỹ Tho về Sài Gòn, chắc chắn không phải là điều khó khăn, nhưng Tướng Kỳ đã không làm, vì muốn cùng ông Thiệu đoàn kết chống kẻ thù chung. Tướng Kỳ đúng là người đặt quyền lợi Đất Nước lên trên hết.
7/ Khi sang Paris hướng dẫn phái đoàn hòa đàm, Tướng Kỳ được nhân viên cho biết Đại sứ Averell Harriman có thái độ coi thường phái đoàn ta và thiên về phía cộng sản. Hôm sau, Harriman đến gặp gỡ Tướng Kỳ tại một lâu đài ở Saint Cloud đã bị Tướng Kỳ chất vấn: “Tôi nghe nhân viên của tôi báo cáo Ngài Đại sứ thường bỏ máy nghe ra khỏi tai mỗi khi chúng tôi phát biểu và Ngài có xu hướng nhượng bộ những yêu sách của đối phương. Vậy hôm ngay, trước mặt tôi, Ngài Đại sứ hãy xác định cho tôi biết Ngài đứng ở phía nào? Nếu Ngài đứng ở phía kẻ thù của chúng tôi thì xin Ngài hãy dùng hết tách nước trà này rồi ra về. Chúng ta không còn có gì để nói với nhau nữa”. Sau khi nghe câu chất vấn của Tướng Kỳ, Harriman đứng lên nói: “General, you deserve your reputation, I salute you”. Bà Pamela Harriman – phu nhân ông Đại sứ – nghe chồng thuật lại mẩu đối thoại giữa hai người, đã mở tiệc khoản đãi Tướng Kỳ tại tư gia rất long trọng. Cung cách ứng xử của Tướng Kỳ chẳng những không sợ làm mất lòng Đồng Minh, mà còn làm cho Đồng Minh phải bày tỏ sự kính nể. Anh Hòa có thể kiểm chứng sự kiện này với Đại sứ Bùi Diễm, Đại sứ Phạm Đăng Lâm.
8/ Mặc dầu đã bị ông Thiệu đá ra khỏi chính trường, ông Kỳ không còn nghĩa vụ gì với Đất Nước, nhưng từ Khánh Dương trở về Sài Gòn, ông Kỳ đã “thỉnh cầu” ông Thiệu trao cho ông một Binh Đoàn Thiết Giáp đi giải cứu Phước Long, nhưng bị ông Thiệu từ chối. Sau khi biết ông Thiệu, ông Khiêm, ông Viên đã cao bay xa chạy, ông Kỳ lại yêu cầu tân Tổng thống Trần văn Hương trao quyền Tham Mưu trưởng Quân đội cho ông để tái phối trí binh lực hầu chống lại Bắc quân, rồi cũng bị ông Hương từ chối. Sáng ngày 29 tháng Tư năm 1975, ông Kỳ đã bay sang Bộ Tổng Tham Mưu, cố gắng liên lạc với Tướng Nguyễn Khoa Nam, Tư lệnh Vùng IV để bay về đó cố thủ. Tiếc thay không ai trả lời điện thoại, nên đại sự bất thành. Nhưng ít nhất, nhờ cái chí khí chiến đấu đến cùng đó, ông Kỳ đã cứu được Tướng Ngô Quang Trưởng đang bơ vơ ở Bộ Tổng Tham Mưu và Đại tá Vũ văn Ước đang bơ vơ ở Bộ Tư lệnh Không Quân để đưa ra Hạm đội 7. Trung tá Nguyễn Quốc Hưng và Nguyễn Quốc Thành là hai phi công chứng nhân sự kiện vừa kể, vì tháp tùng trong cùng chuyến bay này. Năm 2003, Đại tá Vũ văn Ước, trong buổi chia tay ngày Chủ Nhật, sau Đêm Không Gian ở Houston, đã lên bục sân khấu của nhà hàng Pagoda, vừa khóc vừa nói lời cảm tạ Tướng Kỳ: “Tôi khâm phục và quý mến Tướng Kỳ vì ông luôn luôn hết lòng tận tụy với Quốc Gia Dân Tộc, với anh em đồng đội.”. Lời nói ân tình của Đại tá Vũ văn Ước đã được anh em Không Quân ở Houston hiện diện ngày hôm đó ghi nhớ. Ai nấy đều xúc động đối với cái tình, cái nghĩa của người Không Quân đối với nhau. Đại tá Ước còn kể đã móc túi chia đôi hai tờ giấy mười đô la cho ông Kỳ để uống cà phê, hút thuốc lá.
Tôi chỉ nêu ra một số sự kiện mà trong Không Quân ai cũng có thể kiểm chứng được. Còn biết bao việc cam go khác như đối phó vấn đề Phật Giáo, Công Giáo, Gian thương đầu cơ tích trữ đều được ông Kỳ giải quyết êm thắm, thì không một ai trong chúng ta dám bảo ông Kỳ là người thiếu khả năng điều hành việc nước. Duy một việc duy nhất mà tôi bất bình Tướng Kỳ, đó là ông đã nhường cho ông Thiệu ra tranh cử Tổng thống, trong khi các Tướng lãnh họp nhau quyết định đẩy ông Thiệu ra khỏi Quân Đội. Trước kia, tôi tưởng ông Kỳ nhường cho ông Thiệu vì áp lực của Mỹ, nhưng sau này chính Tướng Loan là người cho tôi biết ông Kỳ đơn phương quyết định nhường. William Colby, trưởng nhiệm sở tình báo CIA vào tận Tân sơn Nhất yêu cầu Tướng Kỳ thay đổi quyết định đó, thì Tướng Kỳ yêu cầu ông Colby đừng xen vào chuyện nội bộ Việt Nam. Tướng Loan rất oán hận Tướng Kỳ về quyết định này. Nay Tướng Loan đã qua đời, nhưng anh Hòa có thể kiểm chứng với hai ông Tướng còn tại thế là Tướng Nguyễn Đức Thắng và Tướng Nguyễn Bảo Trị về sự kiện này.
Sau năm 1975, có hai sự kiện đáng kể về bản chất thật sự của cá nhân Tướng Kỳ, tôi xin tường thuật để anh em rõ:
1/ Tấm hình nhiếp ảnh viên Eddie Adams chụp Tướng Loan bắn tên đặc công cộng sản đã làm cho Tướng Loan bị rắc rối với bọn phản chiến Mỹ đòi chính quyền trục xuất Tướng Loan ra khỏi Hoa Kỳ, vì chúng kết tội Tướng Loan sát nhân. Không một ai trong cộng đồng Việt Nam chống Cộng ở Mỹ, không một người Không Quân nào ngày nay còn hãnh diện với lập trường kiên định chống Cộng chịu lên tiếng bênh vực Tướng Loan, ngay cả giáo sư Đại học danh tiếng Nguyễn Xuân Vinh cũng im tiếng, ngoại trừ Tướng Kỳ. Tướng Kỳ đã ký một “affidavit” nhìn nhận với Tòa Án rằng chính ông là người Tư lệnh chiến trường lúc bấy giờ ra lệnh cho thuộc cấp bắn bỏ bất cứ tên khủng bố (terrorist) nào ở ngay trận tiền. Tướng Kỳ hoàn toàn chịu trách nhiệm. Rút cục, Tòa Án ở Alexandria, Virginia hủy bỏ vụ tố tụng. Một câu nói của Tướng Kỳ với Tướng Loan lúc bấy giờ tôi luôn ghi nhớ: “Nếu họ trục xuất anh, tôi sẵn sàng đi với anh tới ở bất cứ quốc gia nào.” Cái tinh thần sống chết với anh em, đó là bản chất của Tướng Kỳ xưa nay. Trong Không Quân ta, tôi chưa thấy ai hơn Tướng Kỳ luôn luôn thể hiện tinh thần “Không Bỏ Anh Em, Không Bỏ Bạn Bè” trong mọi hoàn cảnh khốn khó.
2/ Một tổ chức Phục Quốc chủ trương sử dụng lá bài Hoàng văn Hoan – Trương Như Tảng để chống lại Hà Nội đến nhờ tôi giới thiệu họ với Tuớng Kỳ để họ mời ông đại diện tổ chức sang Bắc Kinh gặp Hoàng văn Hoan lập một thế Liên Minh chống lại nhà cầm quyền Hà Nội, mọi phí tổn đều do Tổ chức đài thọ. Tướng Kỳ đã từ chối và khuyên tổ chức ấy đừng bao giờ nghĩ tới ý tưởng liên minh với Trung Cộng, vì lịch sử 1000 năm Bắc thuộc hãy còn đó. Không phải hễ có ai đến đề nghị làm điều gì là làm để kiếm danh, Tướng Kỳ còn khuyến cáo mối hiểm họa Giao Chỉ Quận, tôi cho rằng Tướng Kỳ là người biết lo xa cho Đất Nước.
Anh Nguyễn Đức Hòa thân mến,
Hơn ba mươi năm qua, chúng ta đã chứng kiến những tổ chức đấu tranh chủ trương vũ trang hay chủ trương chính trị chống Cộng đều rơi vào tình trạng chia rẽ, chống đối lẫn nhau nhiều hơn là tập trung nội lực để tiếp tay đồng bào trong nước lật đổ bạo quyền. Xin hãy tự đặt câu hỏi mục đích đấu tranh chống Cộng ở hải ngoại là gì? (a) Nhằm thiết lập một phòng tuyến phi cộng sản hay (b) nhằm thay đổi số phận đồng bào trong nước?
(a) Thiết lập phòng tuyến phi cộng sản? Đó là một việc làm vô ích và vô lý, vì hầu hết các quốc gia tự do mà người Việt Nam tị nạn cộng sản sinh sống đều cho phép đảng cộng sản hoạt động. Hay là mục tiêu chống Việt Cộng hoạt động treo cờ đỏ sao vàng? Hình như phe chống đang thua, vì có nhiều cơ sở kinh doanh của Việt Cộng ở Mỹ treo cờ vàng ba sọc đỏ rất to. Nhiều nhân vật chống Cộng “có máu mặt” vẫn không cản được vợ con, thân nhân về nước làm ăn với Việt Cộng!
(b) Thay đổi số phận đồng bào trong nước? Đây mới đích thực mục đích mà chúng ta nên nhắm tới. Đây là một cuộc đấu tranh chính trị có ý nghĩa nhất. Hiện nay có luận điệu không thương thuyết, không thỏa hiệp với cộng sản và đem câu “đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm” để tạo một lá chắn an toàn. Đấu tranh chính trị mà đề ra chủ trương không thương thuyết, không thỏa hiệp là không hiểu một chút gì về nguyên tắc của đấu tranh chính tri. Chủ trương không thương thuyết, không thỏa hiệp có thể sánh như lên đài tỉ thí với đối thủ mà cứ khoa tay múa chân chạy vòng vòng. Hãy hình dung hoạt cảnh ấy thì khôi hài biết bao! Tôi thấy Đại sứ Bùi Diễm thành lập Nghị Hội Toàn Quốc là nhằm xây dựng nội lực để chờ thời điểm thích hợp có thể thương thuyết với nhà cầm quyền trong nước; nhưng đã không công khai nói ra vì sợ bị thành phần chống Cộng không khoan nhượng vu cho cái tội thỏa hiệp với cộng sản. Tôi ngờ rằng “thành phần chống Cộng không khoan nhượng” vô tình hay hữu ý làm công cụ cho Cộng sản, vì thực chất Cộng sản rất sợ diễn biến hòa bình, không muốn tạo sự đoàn kết hải ngoại – quốc nội cùng chống ngoại xâm.
Năm 1985, tôi đã tháp tùng lãnh tụ Hà Thúc Ký, cựu dân biểu Nguyễn văn Kim về Thái Lan tiếp xúc với một số Tướng lãnh nhằm xin phép họ lập một đầu cầu với mục đích bí mật đưa người về nước xây dựng hạ tầng cơ sở chờ thời cơ phát động nổi dậy. Sau khi biết Thái Lan và Việt Nam ký hiệp ước giao thương, chúng tôi đã hội ý với nhau bỏ kế hoạch đó và chuyển hướng sang một phương thức đấu tranh mới. Đó là xây dựng một đội ngũ trí thức trẻ, yêu nước, hiểu biết thủ đoạn cộng sản để tiếp nối cuộc đấu tranh trường kỳ, liên tục. Từ đó Hội Văn Hóa Khoa Học ra đời tại Houston như một thí điểm, mà đến nay Hội vẫn còn hoạt động rất hiệu quả. Ngày ra mắt Hội, tôi đã đích thân mời giáo sư Nguyễn Xuân Vinh làm diễn giả. Tôi đã gợi ý giáo sư tiếp tay với Hội Văn Hóa Khoa Học, mở rộng môi trường hoạt động trên khắp Hoa Kỳ, rồi lan ra toàn thế giới. Tôi nghĩ ông Vinh – Tiến sĩ Toán, giáo sư Đại học, trọng tuổi – là người có tư thế xứng đáng nhất để lãnh đạo giới trí thức trẻ. Thiết tưởng từ ngày đó đến nay Hội Văn Hóa Khoa Học khắp thế giới có ít nhất 1000 vị Tiến sĩ, đủ để làm vốn liếng – cái mà ta gọi là “chất xám” – nhằm mặc cả với nhà cầm quyền trong nước. Bây giờ họ cần cải tổ giáo dục phải không? Chúng ta đang có 1000 vị Tiến sĩ sẵn sàng tình nguyện về giúp giảng dạy với điều kiện Nhà Nước trả tự do cho những nhà bất đồng chính kiến. Đó là thương thuyết, đó là thỏa hiệp. Từng bước, từng bước chúng ta có thể đòi hỏi hơn để tiến tới dân chủ hóa Đất Nước. Chúng ta có vốn liếng “chất xám” và “chất xanh” (dollars) nhưng đã không thể biến nó thành sức mạnh! Tiếc thay, giáo sư Nguyễn Xuân Vinh đã không nghe lời đề nghị của tôi! Có lẽ, ông Vinh cho rằng làm Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ thì nổi đình, nổi đám hơn. Trong bài diễn văn nhậm chức, giáo sư hứa sẽ đẩy đối thủ vào chân tường là một lời hứa cường điệu mang nặng tính chất khoa trương tếu khiến ai nghe cũng phì cười. Từ hơn 5 năm qua, giáo sư Vinh đi đây đi đó để được các chiến hữu tung hô “vạn tuế” chắc sướng lỗ tai lắm? Nhưng con đường công danh của giáo sư khá gập ghềnh, tôi thực sự cảm thấy bất nhẫn khi đọc những bài báo thóa mạ vị cựu Tư lệnh Không Quân của mình. Phần lớn các tổ chức chống Cộng có vẻ chuộng hình thức hơn là thực chất nhằm làm thay đổi số phận đồng bào ở quê nhà.
Tình hình hoạt động chống Cộng ở hải ngoại khá là bát nháo, khiến cho những người tâm huyết không khỏi buồn lòng. Thế kỷ trước Tướng Kỳ đi nói chuyện ở các Đại học Hoa Kỳ vận động Hoa Kỳ trở lại Việt Nam vì lo ngại ảnh hưởng của Bắc Kinh đã bị một số phần tử chống đối bằng những ngôn từ đường phố. Nhưng ngày nay chúng ta phải nhìn nhận rằng nhờ sự hiện diện của Hoa Kỳ mà những nhà dân chủ, tôn giáo được dịp công khai lên tiếng. Cũng vì mối lo Việt Nam sẽ biến thành Giao Chỉ Quận, năm 2004 Tướng Kỳ về nước để thuyết phục nhà cầm quyền nên bắt tay Hoa Kỳ một cách chặt chẽ hơn nữa thì mới có thể thoát ra khỏi ảnh hưởng từ phía Bắc. Tôi rất đồng tình với việc làm đó mà theo tôi nghĩ ngoài Tướng Kỳ ra không ai có thể đóng vai trò ấy khả quan hơn. Tại vì những điểm sau đây:
a/ Tướng Kỳ là nhà lãnh đạo cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa có kinh nghiệm trong mối bang giao với Hoa Kỳ, hơn ai hết ông ta hiểu chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ. Lại thêm là người có tài hùng biện, ông tin rằng ông có thể trình bày cho những người có trách nhiệm với Đất Nước thấy rõ cái nguy cơ Việt Nam biến thành Giao Chỉ Quận sẽ thành sự thật.
b/ Tướng Kỳ có kinh nghiệm cầm quyền, từng đối phó với vấn đề tôn giáo, đồng bào thiểu số Tây nguyên, chống tham nhũng và xây dựng nhà nước dân chủ. Ông không kêu gọi “hòa giải, hòa hợp dân tộc”, mà đặt vấn đề với chính quyền phải đoàn kết toàn dân một cách cụ thể bằng hành động để đủ sức mạnh chống lại mọi ý đồ xâm lấn bằng kình tế, bằng chính trị, bằng quân sự của ngoại bang.
c/ Tướng Kỳ biết có những tổ chức thiện nguyện, những nhà kinh tế, giáo dục âm thầm đang về nước làm việc, mà không dám công khai vì sợ bị thành phần chống Cộng chụp mũ cộng sản. Vì vậy, ông muốn mọi người phải có cái dũng cảm công khai hóa việc mình làm cho dân, cho nước mà tự nghĩ là chính đáng để không bị chính quyền biết nhược điểm sợ chụp mũ mà làm “săng ta”, mặc dầu họ cần đến sự giúp đỡ của hải ngoại. Chỉ biết “đả đảo” thì không thể thay đổi số phận đồng bào trong nước.
Trước khi lên đường về nước, Tướng Kỳ bay sang Houston gặp một số anh em. Ông trình bày cho anh em biết mục đích chuyến đi của ông là nhằm thuyết phục nhà cần quyền Việt Nam phải liên kết với Hoa Kỳ làm lực đối trọng ngăn ngừa tham vọng bành trướng muôn đời của bá quyền phương Bắc. Tôi khuyên ông phải hết sức cẩn thận, vì phe thân Trung Cộng của Hà Nội sẽ không để ông yên. Ông trả lời rằng lời khuyên của tôi làm ông nhớ lại hồi xưa bay những phi vụ thả biệt kích ngoài Bắc, ném bom căn cứ Hòn Cọp phía trên vỹ tuyến 17 cũng nghe anh em khuyên ông như thế. Rồi ông nói: “Tôi tin con người có số mạng, nếu vì nước mà chết thì cũng đáng để hy sinh”. Anh em thật cảm kích vì lời nói chí tình bộc lộ lòng yêu nước của ông ta. Chúng tôi chúc ông may mắn.
Ngày xưa Câu Tiễn nếm phân, Hàn Tìn lòn trôn giữa chợ là để mưu cầu sự nghiệp cho bản thân. Ngày này dẫu ông Nguyễn Cao Kỳ chịu khuất thân đầu hàng người cộng sản đang cầm quyền đi nữa thì cũng chỉ vì hạnh phúc của nhân dân Việt Nam, bởi vì danh vọng đứng đầu (Thủ tướng) của một nước ông đã có. Huống chi, giữa thanh thiên bạch nhật sau khi nghe Phạm Thế Duyệt trình bày chương trình xóa đói giảm nghèo, xây dựng một xã hội công bằng dân chủ văn minh thì ông liền nói: “Nếu như Nhà Nước này thực hiện được đúng như lời ông Chủ tịch Mặt Trận Tổ Quốc cam kết, thì tôi sẵn sàng đứng lên hoan hô Đảng Cộng Sản Việt Nam”. Ông Kỳ là người không ở đảng phái nào, bất kể mang danh xưng gì mà Đảng nào thực sư đem lại phúc lợi cho dân là ông hoan hô. Tôi là cựu đảng viên Đại Việt cũng sẽ hành xử như Tướng Kỳ. Nhưng anh Hòa nên nhớ ông Kỳ là người có rất nhiều kinh nghiệm cộng sản, hiểu lời nói và việc làm của cộng sản không đi đôi, cho nên câu phát biểu của Tướng Kỳ với Phạm Thế Duyệt bắt đầu bằng chữ “NẾU” rất có ý nghĩa sâu sắc, thâm thúy.
Trong ngày về nước đầu tiên giữa thành phố Sài Gòn, ông Kỳ đã xác minh lập trường không bao giờ chấp nhận chủ nghĩa cộng sản với cô ký giả Hồng Nga của đài BBC được nhiều người VN khắp thế giới nghe. Ông Kỳ không hề nói mình đại diện cho cá nhân nào, đoàn thể nào ở hải ngoại, nhưng ông cho các ký giả trong cuộc họp báo biết ông nguyên là Phó Tổng thống VNCH. Đó là cách ông khẳng định sự chính thống (legitimacy) của Miền Nam đã có một chính phủ do dân bầu, mà Đảng Cộng Sản luôn luôn phủ nhận và gọi chúng ta là ngụy quyền Sàigòn. Bằng cách nói giản dị không cần tranh cãi, Tướng Kỳ đã phục hồi chính nghĩa của quân dân Miền Nam. Ai dám bảo Tướng Kỳ đâm sau lưng chiến sĩ? Một ký giả trẻ hỏi: “Có phải ông đã XIN chính quyền để trở về Việt Nam?” Không một giây nghĩ ngợi, Tướng Kỳ đã phản pháo: “Vì đất nước mà XIN thì có gì là nhục; mà CHO cũng vì đất nước thì có gì là hãnh diện? Cái tinh thần “XIN, CHO” là tinh thần Lý Toét, Xã Xệ”. Tệ nạn ở Việt Nam ngày nay là chủ nghĩa “XIN, CHO”, mà Tướng Kỳ mắng như thế trong cuộc họp báo giữa Sàigòn thì mấy ai đã làm được? Một ký giả khác hỏi: “Có phải ông về Việt Nam là để thăm quê ông ở Sơn Tây?”. Nhìn thẳng vào người ký giả đặt câu hỏi, ông đã đáp tức khắc: “Chẳng bao giờ tôi nói quê tôi ở Sơn Tây cả, quê tôi là toàn cõi đất nước Việt Nam!”. Đó là câu trả lời chống lại tinh thần địa phương làng xã, Bắc Kỳ – Nam Kỳ rất thịnh hành hiện nay ở trong nước. Một câu trả lời khác, tôi cho là biểu lộ sự tự tin một cách hết sức thông minh. Ký giả hỏi: “Ông nói ông về Việt Nam để giúp nước Việt Nam thì ông mang gì về giúp Việt Nam?”. Cũng không một giây lưỡng lự, quanh co, ông đáp: “Tôi mang Nguyễn Cao Kỳ về đây!”. Mới nghe qua, chúng ta có thể cho rằng ông Kỳ tự phụ, nhưng nếu suy nghĩ sâu xa một chút thì sẽ hiểu rằng Nguyễn Cao Kỳ là biểu tượng của người Chống Cộng khét tiếng, dám nghĩ dám làm mà không tiếc tấm thân, đã thiết lập nền Đệ Nhị Cộng Hòa bảo vệ tự do dân chủ của Miền Nam, đã quyết tâm bài trừ tham nhũng và đặc biệt ông Kỳ là con người thanh liêm. Nếu anh cần biết toàn bộ nội dung, tôi sẽ gửi cho anh cái “compact disk” về buổi họp báo đó và cả cái CD về cuộc gặp gỡ Phạm Thế Duyệt nữa. Hoặc anh có thể lên trang mạng www.troinam.net để nghe toàn bộ cuộc phỏng vấn Tướng Kỳ do nhà báo Nguyễn Vy Túy thực hiện ngay giữa thành phố Sài Gòn.
Nói tóm lại, Tướng Kỳ, trong tư cách một công dân mang dòng máu Việt Nam, làm một nhà du thuyết giống như những nhà hoạt động dân chủ trong nước góp ý với người cầm quyền để cải thiện đường lối cai trị nhằm đưa đến dân giàu, nước mạnh, dân chủ văn minh bằng kinh nghiệm của người từng điều khiển quốc gia. Những cá nhân, đoàn thể ở hải ngoại đòi lật đổ cộng sản bằng biểu tình, bằng kháng thư, tôi không nghĩ sẽ có trọng lượng hơn tiếng nói của Tướng Kỳ về ngay trong nước và đối thoại trực tiếp với những người đang có trách nhiệm. Nếu vận nước hưng thì những lời góp ý được lắng nghe; nhược bằng vận nước vẫn suy thì Tướng Kỳ đành ôm hận như Nguyễn Trường Tộ dưới triều Nguyễn xưa kia mà thôi. Mối lo Việt Nam sẽ biến thành Giao Chỉ Quận của Tướng Kỳ không còn là nguy cơ nữa, mà đang là hiện thực như chúng ta đang thấy. Ông Kỳ là người hành động, chứ không phải người ngồi nhà thảo kháng thư để đưa lên mạng hầu chứng tỏ với đồng bào hải ngoại rằng ông yêu nước.
Vào năm 1985, đảm trách biên tập giai phẩm Lý Tưởng của Hội Ái Hữu Không Quân, tôi lấy câu “Không bỏ anh em, Không bỏ bạn bè” làm tiêu chí. Vì thế, khi nhận bài “Vàng Rời Không Tiếc” của nhà văn Đào Vũ Anh Hùng, tôi đã thảo luận với ban biên tập để lấy quyết định đăng và tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm. Đó là bài viết của một người Không Quân gửi cho một người Không Quân – Nguyễn Kim Huờn – cùng ở trong Mặt Trận của Phó Đề độc Hoàng Cơ Minh trình bày sự “thật, giả” của Kháng Chiến để mong bạn mình có câu trả lời nghiêm chỉnh. Chưa một tờ báo nào dám đăng bài này, nhưng tôi lấy quyết định đăng vì tôi cương quyết thực hiện tiêu chí mà mình đề ra. Vả lại, nhận thấy bài viết có tính sự kiện, không nhằm mục đích bôi nhọ hay mạ lỵ Mặt Trận, tôi viết lời tòa soạn rất minh bạch: “dành quyền trả lời cho KQ Nguyễn Kim Huờn trên số báo tới”. Khi tờ giai phẩm phát hành, Mặt Trận đã không có cách ứng xử thích đáng trong một nước dân chủ thượng tôn pháp luật. Họ làm áp lực đòi thâu hồi giai phẩm, vu cáo chúng tôi là cộng sản, nhiều thành viên trong Ban biên tập bị những cú điện thoại bí mật đe dọa tính mạng. Có một người đã khóc vì sợ hãi. Tôi đã trả lời những cú điện thoại nặc danh: “Các anh nhân danh người quốc gia để giải phóng VN, chưa làm nên trò trống gì mà lại đi hù dọa một người từng chiến đấu trên các chiến trường sôi bỏng Kompong Cham, Kompong Thom, Kompong Speu, Krek, Snoul, Bastogne, Bình Long, Khe Sanh … như tôi là các anh lầm to. Các anh hãy xuất đầu lộ diện để nói chuyện phải quấy thì tốt hơn”. Tôi tiếp tục nhận được nhiều cú điện thoại dọa dẫm, nhưng quyết không nhượng bộ. Nhà của phi công Phạm Đăng Cường – người bạn và người cộng tác trung kiên của giai phẩm Lý Tưởng – bị kẻ gian lục soát. Không một vật dụng gì bị đánh cắp, ngoại trừ một lá thư của người em gái kẹt lại ở Việt Nam gửi sang xin anh mua một ít dược phẩm. Thế là người ta lấy đó làm chứng cớ để vu cho phi công Phạm Đăng Cường liên lạc với cộng sản. Điều cay đắng hơn hết là chính những “đồng chí” của Cường trong Liên Minh Dân Chủ của giáo sư Nguyễn Ngọc Huy (KQ Đinh văn Sơn và KQ Lê Sĩ Nhiếp) cũng về hùa với Mặt Trận HCM để kết tội Cường làm lợi cho cộng sản. Quá uất ức vì bị vu khống, Cường đã nhảy cầu xa lộ tự vẫn. Vừa xót xa vì thương bạn, vừa căm giận bọn nhân danh “kháng chiến giải phóng Việt Nam” có hành vi vu khống y hệt cộng sản, tôi tự động đơn thương độc mã làm một số báo đặc biệt mạnh mẽ lên án Mặt Trận. Trong khi ấy, tại Houston có nhiều tờ báo vẫn giữ thái độ bàng quan như thể không hề có gì xảy ra! Liên Minh Dân Chủ cũng im lặng trước cái chết oan ức của một cán bộ cấp cao của mình!
Nhà báo Đạm Phong ở tại thành phố Houston này vì công kích sự lừa bịp của Mặt Trận do Phó Đề đốc Hoàng cơ Minh lãnh đạo, đã bị hạ sát giữa ban ngày bởi kẻ quá khích. Nhà chức trách Hoa Kỳ không nhọc công đi tìm thủ phạm. Chẳng phải tôi gan dạ hay điếc không sợ súng, nhưng tôi nghĩ mình đã chủ trương “Không bỏ anh em, Không bỏ bạn bè” thì nhất định không lùi bước trước bạo lực mà bỏ rơi người bạn mình, mặc dù cái chết thảm khốc của Đạm Phong xảy ra trước đó không lâu.
Suốt cuộc đời binh nghiệp, rồi đến những năm lưu trú tị nạn tại Hoa Kỳ, tôi chưa hề hưởng được một ân huệ nào của Tướng Kỳ, nhưng tôi hãnh diện là người Không Quân vì tôi có một cấp chỉ huy khí khái dám lên tiếng vì lợi ích Quốc Gia, can đảm xông pha đầu tên mũi đạn và sống hết lòng hết dạ với anh em đồng đội. Phải nói rằng kể từ khi Tướng Kỳ làm Tư Lệnh, Không Quân chúng ta mới được xem như một Quân Chủng ngang hàng với Lục Quân, không còn bị lép vế như trước.
Ngoài ra, có một sự kiện mà tôi chưa thấy ai có phong cách như Tướng Kỳ. Đó là mấy năm qua bị báo chí, dư luận xuyên tạc, bôi nhọ, Tướng Kỳ vẫn thản nhiên vì tự tin với câu “chí ta, ta biết; lòng ta, ta hay”, không hề có một lời biện bạch phân trần. Khi được một phóng viên hỏi: “Ông cảm thấy thế nào trước những lời nhục mạ nặng nề của giáo sư Nguyễn Xuân Vinh?”. Tướng Kỳ nhẹ nhàng đáp sau nụ cười: “Ông Vinh với tôi xưa vốn là bạn cùng học bay ở trường bay Marrakech. Bạn hiểu nhầm nhau là chuyện thường, tôi tin rằng một ngày nào đó ông Vinh sẽ hiểu”. Tôi cho đó là cái “charisma”, cái bản lĩnh của người lãnh đạo đầy lòng khoan dung đối với kẻ chủ tâm bôi xấu mình, tin tưởng ở việc mình làm quang minh chính đại nên đi lại giữa nơi thị tứ mà không một chút sợ hãi. Tiếc thay! Khi một ký giả khác hỏi giáo sư Vinh về câu trả lời của Tướng Kỳ, thì giáo sư đáp: “Tôi chưa bao giờ là BẠN của ông Kỳ. Trường bay Marrakech gồm có những sĩ quan có bằng Đại học và Hạ sĩ quan.” Xuyên qua câu trả lời của giáo sư Vinh, chắc chắn ai cũng nhận ra cái tiểu tâm đầy tính ngạo mạn của vị tiến sĩ.
Người Không Quân thường tự hào mình phục vụ trong một Quân chủng học thức. Nhưng theo sự quan sát của tôi, những BÔ LÃO KQ bạn cùng thời với ông Kỳ đã giữ im lặng một cách khó hiểu trước những lời vu vạ khiếm nhã, bất xứng của kẻ đố kỵ, ghen ghét. Tại sao giữa người anh em với nhau không thể trực tiếp gặp gỡ nhau để tìm hiểu đích thật những gì ông Kỳ đã nói, đã làm từ khi về Việt Nam. Ông Kỳ đâu phải là loại người sống khép kín, làm những chuyện khuất tất, thậm thụt như những kẻ tư thông với kẻ thù như một số chính trị gia hoạt đầu?
Từ khi ông Kỳ làm Chỉ huy trưởng Liên Phi Đoàn Vận Tải, Chỉ huy trưởng căn cứ Tân Sơn Nhất đến Tư Lệnh Không Quân, ông Kỳ đều làm rạng rỡ danh tiếng người Không Quân. Những la ó, cáo buộc Việt Gian, Đâm Sau Lưng Chiến Sĩ vô căn cứ chỉ nên dành cho đường phố. Tôi nghe người xưa dạy: “Quân tử hòa nhi bất đồng, tiểu nhân đồng nhi bất hòa”, chẳng lẽ chúng ta không thể “Họp Nhau Vì Đại Nghĩa”? Nếu còn tiếp tục “bát nháo” như thời gian qua thì con đường tranh đấu Tự Do – Dân Chủ cho Việt Nam còn xa vời lắm. Bất hạnh thay cho dân tộc Việt Nam biết bao!
Trong tinh thần “Không Bỏ Anh Em, Không Bỏ Bạn Bè”, tôi đề nghị anh Hòa nhân danh Trưởng Ban Tổ Chức Hội Ngộ Gia Đình Kỹ Thuật & Tiếp Vận – Bô Lão nên công khai đứng ra mời tất cả các cựu Tư Lệnh Không Quân bằng thư mời đặc biệt gửi đến từng vị để chứng tỏ tình đoàn kết Không Quân, xứng đáng với công lao anh và ban tổ chức đã bỏ ra từ nhiều năm nay và cũng để xứng đáng với lời dạy của người xưa: “Nguời Quân Tử Họp Nhau Vì Đại Nghĩa”. Ngoài ra, anh Hòa đáp ứng lời đề nghị của tôi, tức là anh thể hiện đúng đắn, nghiêm túc tinh thần hòa giải bằng lời vàng ý ngọc của Đại tá Vũ văn Ước mà tôi đề cập ở phần đầu bức thư này.
Nếu vì một áp lực nào, một lý do gì mà anh khước từ sự đề nghị xây dựng của tôi thì đó là một điều đáng tiếc, bởi lẽ quỹ thời gian của anh cũng như của quý bô lão không còn bao nhiêu nữa để thể hiện vào một dịp khác. Điều quan trọng là anh đạt thư mời bằng lời lẽ ân tình anh em trong lễ nghi đối với cấp chỉ huy cũ, chứ đừng ngại mời mà lo các vị ấy không đến.
Tôi trông chờ câu trả lời càng sớm càng tốt của anh để kịp mua vé máy bay về dự.
Thân ái chúc anh Hòa và toàn thể anh chị em trong Ban Tổ Chức dồi dào sức khỏe và tâm hồn luôn thanh thản, bình an.
Trân trọng,
Bằng Phong Đặng văn Âu, một người KQ luôn luôn gắn bó với tình Quân chủng theo phương châm: “Không Bỏ Anh Em, Không Bỏ Bạn Bè”
Kính gửi anh Nguyễn Đức Hòa,
Trưởng Ban Tổ Chức Hội Ngộ Gia Đình Kỹ Thuật & Tiếp Vận – Bô Lão KQ
Thưa anh Nguyễn Đức Hòa quý mến,
Trước hết, tôi xin bày tỏ lòng ngợi ca anh đã trường kỳ, liên tục đứng ra “vác ngà voi” tổ chức họp mặt hàng năm vào dịp lễ Độc Lập Hoa Kỳ để tạo cơ hội gặp gỡ cho đồng đội cùng màu cờ sắc áo của một thời, mặc dầu sức khỏe của anh càng ngày càng hao mòn vì sức nặng của thời gian. Và sau nữa, nhân danh một người từng phục vụ với anh từ Liên Phi Đoàn Vận Tải đến Sư Đoàn V trong nhiều năm, mạn phép tâm tình với anh một đôi điều. Tuy đây là thư tôi viết cho anh – người Trưởng ban Tổ chức – nhưng có sự liên quan đến Quân chủng, nên tôi sẽ gửi đến nhiều bằng hữu Không Quân khác để tường. Nếu có điều gì bất như ý, mong anh lấy lượng hải hà của bậc “bát tuần” mà rộng lòng khoan dung.
Sở dĩ tôi viết thư này là vì tình cờ tôi đọc được những email trao đổi giữa anh và các anh Hoàng Song Liêm, Vũ văn Ước, Lý Ngọc An, Đinh Sinh Long, Nguyễn Gia Tiến … mà trong đó cái email của Đại tá Vũ văn Ước làm cho tôi … thổn thức, suốt đêm dài không ngủ được. Tôi xin ghi lại nguyên văn nội dung email của Đại tá Vũ văn Ước để những người nào không đọc chuỗi email vừa rồi thì sẽ hiểu:
“Các Cụ ơi: “Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng.”
Chúng ta đều là chiến hữu cả, một thời có nhau, buồn vui cùng nhau chia sẻ nỗi buồn viễn xứ, sống nơi đất khách tới ngày nay đã là một phép lạ trời ban cho các cụ ạ. Thử nghĩ lại ngày ra đi miền nam Việt-Nam có bao nhiêu triệu dân và có bao nhiêu người Việt chúng ta đi tìm tự-do tới được Thiên đàng Hợp Chủng Quốc với bao nhiêu sắc dân trên thế-giới cùng chung sống với nhau với phong tục tập quán, văn hóa hoàn toàn khác nhau mà còn chung sống được … thì tại sao chúng ta cứ gây chia rẽ nhau trong cộng-đồng, trong những anh em cùng đứng với nhau dưới một bóng cờ một thời chinh chiến.
Anh Lý ngọc An tuổi già, vui mà gởi email trên tới các bạn chứ cũng chẳng bao giờ, theo tôi nghĩ, anh có ý định gì ăn thua đủ với anh em đâu … vì một tấm Plaque kỷ niệm do BLKT thân tặng. Mong các Cụ vui vẻ, hân-hoan về với ngày Hội ngộ Bô-Lão và Kỹ-thuật tháng bảy này cho đông đủ và luôn luôn chào đón nhau, tay bắt mặt mừng, bằng một nụ cười, bằng một tình thương để rồi nếu có một ngày nào chúng ta vĩnh viển chia tay… cánh chim đã xa bầy... thì chính những người đó lại là người tiễn đưa chúng ta.
Hãy TỪ BI, HỶ XẢ, tránh mọi THAM, SÂN, SI giúp-đỡ mọi người để tâm mình được trong sáng và lòng mình được thanh-thản lúc ra đi.
Thân áí chào các CỤ và hẹn lại gặp nhau ngày Bô-Lão và Kỹ-Thuật.
LÍNH GIÀ Vũ-văn-Ước..”
Một đoạn thư ngắn ngủi với lời lẽ khuyên răn đầy mùi “Thiền” mang tính “hòa giải” như thế thì Không Quân chúng ta chưa đến nỗi “Tan tác một đàn chim” giống như bài viết của nhà văn Ý Yên – cựu Tiểu đoàn trưởng của Sư Đoàn 18 Bộ Binh – nhận định sau chuyến về Việt Nam của Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ vào năm 2004. Quả thật, trong thời gian qua, nội bộ Không Quân chúng ta có tiếng chì tiếng bấc giữa nhau làm cho hai Quân chủng bạn rất coi thường. Bây giờ sóng gió tạm yên, tôi tin rằng quý đồng đội đủ bình tĩnh để nghe tôi trình bày: “Vì sao tôi đã ủng hộ Tướng Kỳ về Việt Nam”.
Cá nhân tôi tâm phục con người Nguyễn Cao Kỳ qua các sự kiện sau đây:
1/ Trung tá Lưu Kim Cương, Không Đoàn trưởng KĐ-33, tổ chức cầu không vận tiếp tế gạo cho nạn nhân bão lụt ở Ban Mê Thuột lấy tên chiến dịch “Kỳ Duyên Mai”, trong cuộc họp hành quân, tôi đã đứng lên phản đối, vì với danh xưng đó đối phương sẽ gán cho ta là lính của Nguyễn Cao Kỳ, chứ không phải là lính chiến đấu vì Tổ Quốc Việt Nam. Hôm sau, bị gọi lên văn phòng Tư Lệnh trình diện, tôi nghĩ thầm rằng chuyến này chắc chắn sẽ bị tống sang Bộ binh hoặc ít nhất là đi Pleiku. Không ngờ, khi trình diện Thiếu tướng Kỳ thì tôi được ông khen là người dám can đảm nói lên điều lợi ích cho Quân Đội. Nếu gặp phải người có tâm tính nhỏ nhen, thù vặt, tôi đã bị “đì” nát xương.
2/ Anh em trong Liên Phi Đoàn cho tôi biết ông Kỳ bay đi ngoại quốc nhiều lần, nhưng không bao giờ ông ta buôn một thứ gì. Trong khi hầu hết phi hành đoàn đi ngoại quốc đều có buôn không nhiều thì ít. Thủ tướng Nguyễn văn Lộc kể với tôi rằng khi bàn giao chức vụ, ông Kỳ đã trao lại đầy đủ tiền bạc trong quỹ đen (caisse noire). Tất cả những ai được ông Kỳ cho đi Air Vietnam không hề mất một đồng xu đút lót. Trong khi anh Nguyễn văn L. sang Air Vietnam bằng ngõ khác, phải mất 5 triệu đồng. Làm cấp chỉ huy, ông Kỳ đã tiên phong xông pha vào trận mạc như thả biệt kích, ném bom Miền Bắc; chứ không phải chỉ biết ngồi phòng lạnh, rồi đẩy sự hiểm nguy cho thuộc cấp. Ông Kỳ nổi tiếng là vị Tướng thanh liêm, không hề có tư sản, nhà cửa, đất đai, trương mục ngân hàng …
3/ Đại tá Dương Thiệu Hùng, nguyên Tư lệnh Không Đoàn 41, kể cho tôi nghe rằng trong cuộc họp đơn vị trưởng dưới thời Tổng thống Ngô Đình Diệm, ông Kỳ đã phản đối hành động của vị Tư lệnh đương nhiệm đưa chính trị vào Quân Đội, bởi vì làm như thế thì Không Quân sẽ chỉ có kẻ nịnh hót và kém khả năng được nâng lên hàng chỉ huy. Sự kiện này cũng được Trung tá Trần Đỗ Cung thuật lại, nhưng bằng giọng văn châm biếm, mà đáng lý ra phải khâm phục một người dám can đảm lên tiếng vì lợi ích Quân Đội. Bác sĩ Nguyễn Tấn Hồng hiện ở Canada cũng là chứng nhân trong cuộc họp đó.
4/ Ông Nguyễn Cao Kỳ dám nhận lời làm Thủ tướng, sau khi các ông Nguyễn văn Thiệu, Nguyễn Chánh Thi nhất mực từ chối vì thấy tình hình quá khó khăn. Một người trẻ, mới 35 tuổi, không hề có một chút kinh nghiệm chính trị, không có vây cánh, mà chỉ bằng tấm lòng yêu nước và sự quả cảm, ông Kỳ đã mang lại sự ổn định ở Sàigòn, từ đó không còn một ông Tướng nào dám âm mưu đảo chánh. Năm 1966, cuộc biến động Miền Trung xảy ra, vị Tướng Tư Lệnh Vùng I đi đôi với Trí Quang làm loạn, chính quyền Trung ương gửi ra ba vị Tướng Lục Quân để dẹp loạn, đều bất lực. Sau đó, đích thân Tướng Kỳ và Tướng Loan bay ra dẹp. Viên Tướng Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ Lewis Walt đóng tại Chu Lai đã gây trở ngại, dọa cho phi cơ F-4C Phantom lên bắn hạ phi cơ A-1 Skyraider của ta. Tướng Kỳ liền ra lệnh pháo binh VN quay súng vào phi trường Chu Lai bắn hủy bất cứ phi cơ nào di chuyển cất cánh. Sau khi dẹp loạn xong, Tướng Lewis Walt vào xin gặp Tướng Kỳ và đã bị Tướng Kỳ dạy cho một bài học về chủ quyền Việt Nam. Đại tá Dương Thiệu Hùng là người chứng kiến sự đối đáp giữa ông Kỳ và Tướng Lewis Walt, anh Hòa có thể kiểm chứng sự kiện này. Nên nhớ trong cuộc đánh dẹp quân phản loạn Miền Trung, Tướng Nguyễn văn Thiệu hoàn toàn để mặc cho ông Kỳ hành động. Nếu ông Kỳ thành công thì ông Thiệu được hưởng thành quả, nếu ông Kỳ thất bại thì ông Kỳ lãnh đủ. Nếu không có sự quyết tâm của Tướng Kỳ thì Miền Nam đã rơi vào tay cộng sản từ năm 1966, chứ đâu phải đợi đến năm 1975? Chính tài liệu Hoa Kỳ cũng xác nhận sự kiện này. Những nhân vật được thăng quan tiến chức, có địa vị lớn trong xã hội sau năm 1966 đến năm 1975 phải biết nhờ ai mà họ trở thảnh Tướng lãnh, thành Thượng Nghị sĩ, Dân biểu, thành bác sĩ, thành giáo sư Đại học. Đó là điểm son trong cuộc đời bảo vệ chính nghĩa tự do dân chủ ở Miền Nam của Tướng Nguyễn Cao Kỳ mà những người đấu tranh chống Cộng ở hải ngoại hôm nay đã có thành tích gì để so sánh không?
5/ Trong khi bận rộn đánh dẹp thù trong giặc ngoài, ông Kỳ đã tổ chức bầu cử thành công Quốc hội Lập Hiến viết bản Hiến Pháp khai sinh nền Đệ Nhị Cộng Hòa. Ngày nay ở hải ngoại các đoàn thể quân nhân làm lễ kỷ niệm “Ngày Quân Lực 19 tháng 6” có biết rằng ngày ấy là ngày ông Kỳ lãnh đạo Quân Đội làm nên lịch sử đánh dấu chấm dứt một thời kỳ vô cùng rối loạn ở Miền Nam?
6/ Tết Mậu Thân, ông Thiệu về quê vợ ở Mỹ Tho ăn Tết, Việt Cộng tấn công, Tướng Kỳ thay ông Thiệu điều động quân sĩ phản công. Ông Thiệu chờ cho tình hình yên tĩnh mới trở lại Sài Gòn. Nếu nghe theo lời cố vần của một thân cận để hạ sát Tổng thống Thiệu trên chiếc trực thăng từ Mỹ Tho về Sài Gòn, chắc chắn không phải là điều khó khăn, nhưng Tướng Kỳ đã không làm, vì muốn cùng ông Thiệu đoàn kết chống kẻ thù chung. Tướng Kỳ đúng là người đặt quyền lợi Đất Nước lên trên hết.
7/ Khi sang Paris hướng dẫn phái đoàn hòa đàm, Tướng Kỳ được nhân viên cho biết Đại sứ Averell Harriman có thái độ coi thường phái đoàn ta và thiên về phía cộng sản. Hôm sau, Harriman đến gặp gỡ Tướng Kỳ tại một lâu đài ở Saint Cloud đã bị Tướng Kỳ chất vấn: “Tôi nghe nhân viên của tôi báo cáo Ngài Đại sứ thường bỏ máy nghe ra khỏi tai mỗi khi chúng tôi phát biểu và Ngài có xu hướng nhượng bộ những yêu sách của đối phương. Vậy hôm ngay, trước mặt tôi, Ngài Đại sứ hãy xác định cho tôi biết Ngài đứng ở phía nào? Nếu Ngài đứng ở phía kẻ thù của chúng tôi thì xin Ngài hãy dùng hết tách nước trà này rồi ra về. Chúng ta không còn có gì để nói với nhau nữa”. Sau khi nghe câu chất vấn của Tướng Kỳ, Harriman đứng lên nói: “General, you deserve your reputation, I salute you”. Bà Pamela Harriman – phu nhân ông Đại sứ – nghe chồng thuật lại mẩu đối thoại giữa hai người, đã mở tiệc khoản đãi Tướng Kỳ tại tư gia rất long trọng. Cung cách ứng xử của Tướng Kỳ chẳng những không sợ làm mất lòng Đồng Minh, mà còn làm cho Đồng Minh phải bày tỏ sự kính nể. Anh Hòa có thể kiểm chứng sự kiện này với Đại sứ Bùi Diễm, Đại sứ Phạm Đăng Lâm.
8/ Mặc dầu đã bị ông Thiệu đá ra khỏi chính trường, ông Kỳ không còn nghĩa vụ gì với Đất Nước, nhưng từ Khánh Dương trở về Sài Gòn, ông Kỳ đã “thỉnh cầu” ông Thiệu trao cho ông một Binh Đoàn Thiết Giáp đi giải cứu Phước Long, nhưng bị ông Thiệu từ chối. Sau khi biết ông Thiệu, ông Khiêm, ông Viên đã cao bay xa chạy, ông Kỳ lại yêu cầu tân Tổng thống Trần văn Hương trao quyền Tham Mưu trưởng Quân đội cho ông để tái phối trí binh lực hầu chống lại Bắc quân, rồi cũng bị ông Hương từ chối. Sáng ngày 29 tháng Tư năm 1975, ông Kỳ đã bay sang Bộ Tổng Tham Mưu, cố gắng liên lạc với Tướng Nguyễn Khoa Nam, Tư lệnh Vùng IV để bay về đó cố thủ. Tiếc thay không ai trả lời điện thoại, nên đại sự bất thành. Nhưng ít nhất, nhờ cái chí khí chiến đấu đến cùng đó, ông Kỳ đã cứu được Tướng Ngô Quang Trưởng đang bơ vơ ở Bộ Tổng Tham Mưu và Đại tá Vũ văn Ước đang bơ vơ ở Bộ Tư lệnh Không Quân để đưa ra Hạm đội 7. Trung tá Nguyễn Quốc Hưng và Nguyễn Quốc Thành là hai phi công chứng nhân sự kiện vừa kể, vì tháp tùng trong cùng chuyến bay này. Năm 2003, Đại tá Vũ văn Ước, trong buổi chia tay ngày Chủ Nhật, sau Đêm Không Gian ở Houston, đã lên bục sân khấu của nhà hàng Pagoda, vừa khóc vừa nói lời cảm tạ Tướng Kỳ: “Tôi khâm phục và quý mến Tướng Kỳ vì ông luôn luôn hết lòng tận tụy với Quốc Gia Dân Tộc, với anh em đồng đội.”. Lời nói ân tình của Đại tá Vũ văn Ước đã được anh em Không Quân ở Houston hiện diện ngày hôm đó ghi nhớ. Ai nấy đều xúc động đối với cái tình, cái nghĩa của người Không Quân đối với nhau. Đại tá Ước còn kể đã móc túi chia đôi hai tờ giấy mười đô la cho ông Kỳ để uống cà phê, hút thuốc lá.
Tôi chỉ nêu ra một số sự kiện mà trong Không Quân ai cũng có thể kiểm chứng được. Còn biết bao việc cam go khác như đối phó vấn đề Phật Giáo, Công Giáo, Gian thương đầu cơ tích trữ đều được ông Kỳ giải quyết êm thắm, thì không một ai trong chúng ta dám bảo ông Kỳ là người thiếu khả năng điều hành việc nước. Duy một việc duy nhất mà tôi bất bình Tướng Kỳ, đó là ông đã nhường cho ông Thiệu ra tranh cử Tổng thống, trong khi các Tướng lãnh họp nhau quyết định đẩy ông Thiệu ra khỏi Quân Đội. Trước kia, tôi tưởng ông Kỳ nhường cho ông Thiệu vì áp lực của Mỹ, nhưng sau này chính Tướng Loan là người cho tôi biết ông Kỳ đơn phương quyết định nhường. William Colby, trưởng nhiệm sở tình báo CIA vào tận Tân sơn Nhất yêu cầu Tướng Kỳ thay đổi quyết định đó, thì Tướng Kỳ yêu cầu ông Colby đừng xen vào chuyện nội bộ Việt Nam. Tướng Loan rất oán hận Tướng Kỳ về quyết định này. Nay Tướng Loan đã qua đời, nhưng anh Hòa có thể kiểm chứng với hai ông Tướng còn tại thế là Tướng Nguyễn Đức Thắng và Tướng Nguyễn Bảo Trị về sự kiện này.
Sau năm 1975, có hai sự kiện đáng kể về bản chất thật sự của cá nhân Tướng Kỳ, tôi xin tường thuật để anh em rõ:
1/ Tấm hình nhiếp ảnh viên Eddie Adams chụp Tướng Loan bắn tên đặc công cộng sản đã làm cho Tướng Loan bị rắc rối với bọn phản chiến Mỹ đòi chính quyền trục xuất Tướng Loan ra khỏi Hoa Kỳ, vì chúng kết tội Tướng Loan sát nhân. Không một ai trong cộng đồng Việt Nam chống Cộng ở Mỹ, không một người Không Quân nào ngày nay còn hãnh diện với lập trường kiên định chống Cộng chịu lên tiếng bênh vực Tướng Loan, ngay cả giáo sư Đại học danh tiếng Nguyễn Xuân Vinh cũng im tiếng, ngoại trừ Tướng Kỳ. Tướng Kỳ đã ký một “affidavit” nhìn nhận với Tòa Án rằng chính ông là người Tư lệnh chiến trường lúc bấy giờ ra lệnh cho thuộc cấp bắn bỏ bất cứ tên khủng bố (terrorist) nào ở ngay trận tiền. Tướng Kỳ hoàn toàn chịu trách nhiệm. Rút cục, Tòa Án ở Alexandria, Virginia hủy bỏ vụ tố tụng. Một câu nói của Tướng Kỳ với Tướng Loan lúc bấy giờ tôi luôn ghi nhớ: “Nếu họ trục xuất anh, tôi sẵn sàng đi với anh tới ở bất cứ quốc gia nào.” Cái tinh thần sống chết với anh em, đó là bản chất của Tướng Kỳ xưa nay. Trong Không Quân ta, tôi chưa thấy ai hơn Tướng Kỳ luôn luôn thể hiện tinh thần “Không Bỏ Anh Em, Không Bỏ Bạn Bè” trong mọi hoàn cảnh khốn khó.
2/ Một tổ chức Phục Quốc chủ trương sử dụng lá bài Hoàng văn Hoan – Trương Như Tảng để chống lại Hà Nội đến nhờ tôi giới thiệu họ với Tuớng Kỳ để họ mời ông đại diện tổ chức sang Bắc Kinh gặp Hoàng văn Hoan lập một thế Liên Minh chống lại nhà cầm quyền Hà Nội, mọi phí tổn đều do Tổ chức đài thọ. Tướng Kỳ đã từ chối và khuyên tổ chức ấy đừng bao giờ nghĩ tới ý tưởng liên minh với Trung Cộng, vì lịch sử 1000 năm Bắc thuộc hãy còn đó. Không phải hễ có ai đến đề nghị làm điều gì là làm để kiếm danh, Tướng Kỳ còn khuyến cáo mối hiểm họa Giao Chỉ Quận, tôi cho rằng Tướng Kỳ là người biết lo xa cho Đất Nước.
Anh Nguyễn Đức Hòa thân mến,
Hơn ba mươi năm qua, chúng ta đã chứng kiến những tổ chức đấu tranh chủ trương vũ trang hay chủ trương chính trị chống Cộng đều rơi vào tình trạng chia rẽ, chống đối lẫn nhau nhiều hơn là tập trung nội lực để tiếp tay đồng bào trong nước lật đổ bạo quyền. Xin hãy tự đặt câu hỏi mục đích đấu tranh chống Cộng ở hải ngoại là gì? (a) Nhằm thiết lập một phòng tuyến phi cộng sản hay (b) nhằm thay đổi số phận đồng bào trong nước?
(a) Thiết lập phòng tuyến phi cộng sản? Đó là một việc làm vô ích và vô lý, vì hầu hết các quốc gia tự do mà người Việt Nam tị nạn cộng sản sinh sống đều cho phép đảng cộng sản hoạt động. Hay là mục tiêu chống Việt Cộng hoạt động treo cờ đỏ sao vàng? Hình như phe chống đang thua, vì có nhiều cơ sở kinh doanh của Việt Cộng ở Mỹ treo cờ vàng ba sọc đỏ rất to. Nhiều nhân vật chống Cộng “có máu mặt” vẫn không cản được vợ con, thân nhân về nước làm ăn với Việt Cộng!
(b) Thay đổi số phận đồng bào trong nước? Đây mới đích thực mục đích mà chúng ta nên nhắm tới. Đây là một cuộc đấu tranh chính trị có ý nghĩa nhất. Hiện nay có luận điệu không thương thuyết, không thỏa hiệp với cộng sản và đem câu “đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm” để tạo một lá chắn an toàn. Đấu tranh chính trị mà đề ra chủ trương không thương thuyết, không thỏa hiệp là không hiểu một chút gì về nguyên tắc của đấu tranh chính tri. Chủ trương không thương thuyết, không thỏa hiệp có thể sánh như lên đài tỉ thí với đối thủ mà cứ khoa tay múa chân chạy vòng vòng. Hãy hình dung hoạt cảnh ấy thì khôi hài biết bao! Tôi thấy Đại sứ Bùi Diễm thành lập Nghị Hội Toàn Quốc là nhằm xây dựng nội lực để chờ thời điểm thích hợp có thể thương thuyết với nhà cầm quyền trong nước; nhưng đã không công khai nói ra vì sợ bị thành phần chống Cộng không khoan nhượng vu cho cái tội thỏa hiệp với cộng sản. Tôi ngờ rằng “thành phần chống Cộng không khoan nhượng” vô tình hay hữu ý làm công cụ cho Cộng sản, vì thực chất Cộng sản rất sợ diễn biến hòa bình, không muốn tạo sự đoàn kết hải ngoại – quốc nội cùng chống ngoại xâm.
Năm 1985, tôi đã tháp tùng lãnh tụ Hà Thúc Ký, cựu dân biểu Nguyễn văn Kim về Thái Lan tiếp xúc với một số Tướng lãnh nhằm xin phép họ lập một đầu cầu với mục đích bí mật đưa người về nước xây dựng hạ tầng cơ sở chờ thời cơ phát động nổi dậy. Sau khi biết Thái Lan và Việt Nam ký hiệp ước giao thương, chúng tôi đã hội ý với nhau bỏ kế hoạch đó và chuyển hướng sang một phương thức đấu tranh mới. Đó là xây dựng một đội ngũ trí thức trẻ, yêu nước, hiểu biết thủ đoạn cộng sản để tiếp nối cuộc đấu tranh trường kỳ, liên tục. Từ đó Hội Văn Hóa Khoa Học ra đời tại Houston như một thí điểm, mà đến nay Hội vẫn còn hoạt động rất hiệu quả. Ngày ra mắt Hội, tôi đã đích thân mời giáo sư Nguyễn Xuân Vinh làm diễn giả. Tôi đã gợi ý giáo sư tiếp tay với Hội Văn Hóa Khoa Học, mở rộng môi trường hoạt động trên khắp Hoa Kỳ, rồi lan ra toàn thế giới. Tôi nghĩ ông Vinh – Tiến sĩ Toán, giáo sư Đại học, trọng tuổi – là người có tư thế xứng đáng nhất để lãnh đạo giới trí thức trẻ. Thiết tưởng từ ngày đó đến nay Hội Văn Hóa Khoa Học khắp thế giới có ít nhất 1000 vị Tiến sĩ, đủ để làm vốn liếng – cái mà ta gọi là “chất xám” – nhằm mặc cả với nhà cầm quyền trong nước. Bây giờ họ cần cải tổ giáo dục phải không? Chúng ta đang có 1000 vị Tiến sĩ sẵn sàng tình nguyện về giúp giảng dạy với điều kiện Nhà Nước trả tự do cho những nhà bất đồng chính kiến. Đó là thương thuyết, đó là thỏa hiệp. Từng bước, từng bước chúng ta có thể đòi hỏi hơn để tiến tới dân chủ hóa Đất Nước. Chúng ta có vốn liếng “chất xám” và “chất xanh” (dollars) nhưng đã không thể biến nó thành sức mạnh! Tiếc thay, giáo sư Nguyễn Xuân Vinh đã không nghe lời đề nghị của tôi! Có lẽ, ông Vinh cho rằng làm Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ thì nổi đình, nổi đám hơn. Trong bài diễn văn nhậm chức, giáo sư hứa sẽ đẩy đối thủ vào chân tường là một lời hứa cường điệu mang nặng tính chất khoa trương tếu khiến ai nghe cũng phì cười. Từ hơn 5 năm qua, giáo sư Vinh đi đây đi đó để được các chiến hữu tung hô “vạn tuế” chắc sướng lỗ tai lắm? Nhưng con đường công danh của giáo sư khá gập ghềnh, tôi thực sự cảm thấy bất nhẫn khi đọc những bài báo thóa mạ vị cựu Tư lệnh Không Quân của mình. Phần lớn các tổ chức chống Cộng có vẻ chuộng hình thức hơn là thực chất nhằm làm thay đổi số phận đồng bào ở quê nhà.
Tình hình hoạt động chống Cộng ở hải ngoại khá là bát nháo, khiến cho những người tâm huyết không khỏi buồn lòng. Thế kỷ trước Tướng Kỳ đi nói chuyện ở các Đại học Hoa Kỳ vận động Hoa Kỳ trở lại Việt Nam vì lo ngại ảnh hưởng của Bắc Kinh đã bị một số phần tử chống đối bằng những ngôn từ đường phố. Nhưng ngày nay chúng ta phải nhìn nhận rằng nhờ sự hiện diện của Hoa Kỳ mà những nhà dân chủ, tôn giáo được dịp công khai lên tiếng. Cũng vì mối lo Việt Nam sẽ biến thành Giao Chỉ Quận, năm 2004 Tướng Kỳ về nước để thuyết phục nhà cầm quyền nên bắt tay Hoa Kỳ một cách chặt chẽ hơn nữa thì mới có thể thoát ra khỏi ảnh hưởng từ phía Bắc. Tôi rất đồng tình với việc làm đó mà theo tôi nghĩ ngoài Tướng Kỳ ra không ai có thể đóng vai trò ấy khả quan hơn. Tại vì những điểm sau đây:
a/ Tướng Kỳ là nhà lãnh đạo cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa có kinh nghiệm trong mối bang giao với Hoa Kỳ, hơn ai hết ông ta hiểu chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ. Lại thêm là người có tài hùng biện, ông tin rằng ông có thể trình bày cho những người có trách nhiệm với Đất Nước thấy rõ cái nguy cơ Việt Nam biến thành Giao Chỉ Quận sẽ thành sự thật.
b/ Tướng Kỳ có kinh nghiệm cầm quyền, từng đối phó với vấn đề tôn giáo, đồng bào thiểu số Tây nguyên, chống tham nhũng và xây dựng nhà nước dân chủ. Ông không kêu gọi “hòa giải, hòa hợp dân tộc”, mà đặt vấn đề với chính quyền phải đoàn kết toàn dân một cách cụ thể bằng hành động để đủ sức mạnh chống lại mọi ý đồ xâm lấn bằng kình tế, bằng chính trị, bằng quân sự của ngoại bang.
c/ Tướng Kỳ biết có những tổ chức thiện nguyện, những nhà kinh tế, giáo dục âm thầm đang về nước làm việc, mà không dám công khai vì sợ bị thành phần chống Cộng chụp mũ cộng sản. Vì vậy, ông muốn mọi người phải có cái dũng cảm công khai hóa việc mình làm cho dân, cho nước mà tự nghĩ là chính đáng để không bị chính quyền biết nhược điểm sợ chụp mũ mà làm “săng ta”, mặc dầu họ cần đến sự giúp đỡ của hải ngoại. Chỉ biết “đả đảo” thì không thể thay đổi số phận đồng bào trong nước.
Trước khi lên đường về nước, Tướng Kỳ bay sang Houston gặp một số anh em. Ông trình bày cho anh em biết mục đích chuyến đi của ông là nhằm thuyết phục nhà cần quyền Việt Nam phải liên kết với Hoa Kỳ làm lực đối trọng ngăn ngừa tham vọng bành trướng muôn đời của bá quyền phương Bắc. Tôi khuyên ông phải hết sức cẩn thận, vì phe thân Trung Cộng của Hà Nội sẽ không để ông yên. Ông trả lời rằng lời khuyên của tôi làm ông nhớ lại hồi xưa bay những phi vụ thả biệt kích ngoài Bắc, ném bom căn cứ Hòn Cọp phía trên vỹ tuyến 17 cũng nghe anh em khuyên ông như thế. Rồi ông nói: “Tôi tin con người có số mạng, nếu vì nước mà chết thì cũng đáng để hy sinh”. Anh em thật cảm kích vì lời nói chí tình bộc lộ lòng yêu nước của ông ta. Chúng tôi chúc ông may mắn.
Ngày xưa Câu Tiễn nếm phân, Hàn Tìn lòn trôn giữa chợ là để mưu cầu sự nghiệp cho bản thân. Ngày này dẫu ông Nguyễn Cao Kỳ chịu khuất thân đầu hàng người cộng sản đang cầm quyền đi nữa thì cũng chỉ vì hạnh phúc của nhân dân Việt Nam, bởi vì danh vọng đứng đầu (Thủ tướng) của một nước ông đã có. Huống chi, giữa thanh thiên bạch nhật sau khi nghe Phạm Thế Duyệt trình bày chương trình xóa đói giảm nghèo, xây dựng một xã hội công bằng dân chủ văn minh thì ông liền nói: “Nếu như Nhà Nước này thực hiện được đúng như lời ông Chủ tịch Mặt Trận Tổ Quốc cam kết, thì tôi sẵn sàng đứng lên hoan hô Đảng Cộng Sản Việt Nam”. Ông Kỳ là người không ở đảng phái nào, bất kể mang danh xưng gì mà Đảng nào thực sư đem lại phúc lợi cho dân là ông hoan hô. Tôi là cựu đảng viên Đại Việt cũng sẽ hành xử như Tướng Kỳ. Nhưng anh Hòa nên nhớ ông Kỳ là người có rất nhiều kinh nghiệm cộng sản, hiểu lời nói và việc làm của cộng sản không đi đôi, cho nên câu phát biểu của Tướng Kỳ với Phạm Thế Duyệt bắt đầu bằng chữ “NẾU” rất có ý nghĩa sâu sắc, thâm thúy.
Trong ngày về nước đầu tiên giữa thành phố Sài Gòn, ông Kỳ đã xác minh lập trường không bao giờ chấp nhận chủ nghĩa cộng sản với cô ký giả Hồng Nga của đài BBC được nhiều người VN khắp thế giới nghe. Ông Kỳ không hề nói mình đại diện cho cá nhân nào, đoàn thể nào ở hải ngoại, nhưng ông cho các ký giả trong cuộc họp báo biết ông nguyên là Phó Tổng thống VNCH. Đó là cách ông khẳng định sự chính thống (legitimacy) của Miền Nam đã có một chính phủ do dân bầu, mà Đảng Cộng Sản luôn luôn phủ nhận và gọi chúng ta là ngụy quyền Sàigòn. Bằng cách nói giản dị không cần tranh cãi, Tướng Kỳ đã phục hồi chính nghĩa của quân dân Miền Nam. Ai dám bảo Tướng Kỳ đâm sau lưng chiến sĩ? Một ký giả trẻ hỏi: “Có phải ông đã XIN chính quyền để trở về Việt Nam?” Không một giây nghĩ ngợi, Tướng Kỳ đã phản pháo: “Vì đất nước mà XIN thì có gì là nhục; mà CHO cũng vì đất nước thì có gì là hãnh diện? Cái tinh thần “XIN, CHO” là tinh thần Lý Toét, Xã Xệ”. Tệ nạn ở Việt Nam ngày nay là chủ nghĩa “XIN, CHO”, mà Tướng Kỳ mắng như thế trong cuộc họp báo giữa Sàigòn thì mấy ai đã làm được? Một ký giả khác hỏi: “Có phải ông về Việt Nam là để thăm quê ông ở Sơn Tây?”. Nhìn thẳng vào người ký giả đặt câu hỏi, ông đã đáp tức khắc: “Chẳng bao giờ tôi nói quê tôi ở Sơn Tây cả, quê tôi là toàn cõi đất nước Việt Nam!”. Đó là câu trả lời chống lại tinh thần địa phương làng xã, Bắc Kỳ – Nam Kỳ rất thịnh hành hiện nay ở trong nước. Một câu trả lời khác, tôi cho là biểu lộ sự tự tin một cách hết sức thông minh. Ký giả hỏi: “Ông nói ông về Việt Nam để giúp nước Việt Nam thì ông mang gì về giúp Việt Nam?”. Cũng không một giây lưỡng lự, quanh co, ông đáp: “Tôi mang Nguyễn Cao Kỳ về đây!”. Mới nghe qua, chúng ta có thể cho rằng ông Kỳ tự phụ, nhưng nếu suy nghĩ sâu xa một chút thì sẽ hiểu rằng Nguyễn Cao Kỳ là biểu tượng của người Chống Cộng khét tiếng, dám nghĩ dám làm mà không tiếc tấm thân, đã thiết lập nền Đệ Nhị Cộng Hòa bảo vệ tự do dân chủ của Miền Nam, đã quyết tâm bài trừ tham nhũng và đặc biệt ông Kỳ là con người thanh liêm. Nếu anh cần biết toàn bộ nội dung, tôi sẽ gửi cho anh cái “compact disk” về buổi họp báo đó và cả cái CD về cuộc gặp gỡ Phạm Thế Duyệt nữa. Hoặc anh có thể lên trang mạng www.troinam.net để nghe toàn bộ cuộc phỏng vấn Tướng Kỳ do nhà báo Nguyễn Vy Túy thực hiện ngay giữa thành phố Sài Gòn.
Nói tóm lại, Tướng Kỳ, trong tư cách một công dân mang dòng máu Việt Nam, làm một nhà du thuyết giống như những nhà hoạt động dân chủ trong nước góp ý với người cầm quyền để cải thiện đường lối cai trị nhằm đưa đến dân giàu, nước mạnh, dân chủ văn minh bằng kinh nghiệm của người từng điều khiển quốc gia. Những cá nhân, đoàn thể ở hải ngoại đòi lật đổ cộng sản bằng biểu tình, bằng kháng thư, tôi không nghĩ sẽ có trọng lượng hơn tiếng nói của Tướng Kỳ về ngay trong nước và đối thoại trực tiếp với những người đang có trách nhiệm. Nếu vận nước hưng thì những lời góp ý được lắng nghe; nhược bằng vận nước vẫn suy thì Tướng Kỳ đành ôm hận như Nguyễn Trường Tộ dưới triều Nguyễn xưa kia mà thôi. Mối lo Việt Nam sẽ biến thành Giao Chỉ Quận của Tướng Kỳ không còn là nguy cơ nữa, mà đang là hiện thực như chúng ta đang thấy. Ông Kỳ là người hành động, chứ không phải người ngồi nhà thảo kháng thư để đưa lên mạng hầu chứng tỏ với đồng bào hải ngoại rằng ông yêu nước.
Vào năm 1985, đảm trách biên tập giai phẩm Lý Tưởng của Hội Ái Hữu Không Quân, tôi lấy câu “Không bỏ anh em, Không bỏ bạn bè” làm tiêu chí. Vì thế, khi nhận bài “Vàng Rời Không Tiếc” của nhà văn Đào Vũ Anh Hùng, tôi đã thảo luận với ban biên tập để lấy quyết định đăng và tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm. Đó là bài viết của một người Không Quân gửi cho một người Không Quân – Nguyễn Kim Huờn – cùng ở trong Mặt Trận của Phó Đề độc Hoàng Cơ Minh trình bày sự “thật, giả” của Kháng Chiến để mong bạn mình có câu trả lời nghiêm chỉnh. Chưa một tờ báo nào dám đăng bài này, nhưng tôi lấy quyết định đăng vì tôi cương quyết thực hiện tiêu chí mà mình đề ra. Vả lại, nhận thấy bài viết có tính sự kiện, không nhằm mục đích bôi nhọ hay mạ lỵ Mặt Trận, tôi viết lời tòa soạn rất minh bạch: “dành quyền trả lời cho KQ Nguyễn Kim Huờn trên số báo tới”. Khi tờ giai phẩm phát hành, Mặt Trận đã không có cách ứng xử thích đáng trong một nước dân chủ thượng tôn pháp luật. Họ làm áp lực đòi thâu hồi giai phẩm, vu cáo chúng tôi là cộng sản, nhiều thành viên trong Ban biên tập bị những cú điện thoại bí mật đe dọa tính mạng. Có một người đã khóc vì sợ hãi. Tôi đã trả lời những cú điện thoại nặc danh: “Các anh nhân danh người quốc gia để giải phóng VN, chưa làm nên trò trống gì mà lại đi hù dọa một người từng chiến đấu trên các chiến trường sôi bỏng Kompong Cham, Kompong Thom, Kompong Speu, Krek, Snoul, Bastogne, Bình Long, Khe Sanh … như tôi là các anh lầm to. Các anh hãy xuất đầu lộ diện để nói chuyện phải quấy thì tốt hơn”. Tôi tiếp tục nhận được nhiều cú điện thoại dọa dẫm, nhưng quyết không nhượng bộ. Nhà của phi công Phạm Đăng Cường – người bạn và người cộng tác trung kiên của giai phẩm Lý Tưởng – bị kẻ gian lục soát. Không một vật dụng gì bị đánh cắp, ngoại trừ một lá thư của người em gái kẹt lại ở Việt Nam gửi sang xin anh mua một ít dược phẩm. Thế là người ta lấy đó làm chứng cớ để vu cho phi công Phạm Đăng Cường liên lạc với cộng sản. Điều cay đắng hơn hết là chính những “đồng chí” của Cường trong Liên Minh Dân Chủ của giáo sư Nguyễn Ngọc Huy (KQ Đinh văn Sơn và KQ Lê Sĩ Nhiếp) cũng về hùa với Mặt Trận HCM để kết tội Cường làm lợi cho cộng sản. Quá uất ức vì bị vu khống, Cường đã nhảy cầu xa lộ tự vẫn. Vừa xót xa vì thương bạn, vừa căm giận bọn nhân danh “kháng chiến giải phóng Việt Nam” có hành vi vu khống y hệt cộng sản, tôi tự động đơn thương độc mã làm một số báo đặc biệt mạnh mẽ lên án Mặt Trận. Trong khi ấy, tại Houston có nhiều tờ báo vẫn giữ thái độ bàng quan như thể không hề có gì xảy ra! Liên Minh Dân Chủ cũng im lặng trước cái chết oan ức của một cán bộ cấp cao của mình!
Nhà báo Đạm Phong ở tại thành phố Houston này vì công kích sự lừa bịp của Mặt Trận do Phó Đề đốc Hoàng cơ Minh lãnh đạo, đã bị hạ sát giữa ban ngày bởi kẻ quá khích. Nhà chức trách Hoa Kỳ không nhọc công đi tìm thủ phạm. Chẳng phải tôi gan dạ hay điếc không sợ súng, nhưng tôi nghĩ mình đã chủ trương “Không bỏ anh em, Không bỏ bạn bè” thì nhất định không lùi bước trước bạo lực mà bỏ rơi người bạn mình, mặc dù cái chết thảm khốc của Đạm Phong xảy ra trước đó không lâu.
Suốt cuộc đời binh nghiệp, rồi đến những năm lưu trú tị nạn tại Hoa Kỳ, tôi chưa hề hưởng được một ân huệ nào của Tướng Kỳ, nhưng tôi hãnh diện là người Không Quân vì tôi có một cấp chỉ huy khí khái dám lên tiếng vì lợi ích Quốc Gia, can đảm xông pha đầu tên mũi đạn và sống hết lòng hết dạ với anh em đồng đội. Phải nói rằng kể từ khi Tướng Kỳ làm Tư Lệnh, Không Quân chúng ta mới được xem như một Quân Chủng ngang hàng với Lục Quân, không còn bị lép vế như trước.
Ngoài ra, có một sự kiện mà tôi chưa thấy ai có phong cách như Tướng Kỳ. Đó là mấy năm qua bị báo chí, dư luận xuyên tạc, bôi nhọ, Tướng Kỳ vẫn thản nhiên vì tự tin với câu “chí ta, ta biết; lòng ta, ta hay”, không hề có một lời biện bạch phân trần. Khi được một phóng viên hỏi: “Ông cảm thấy thế nào trước những lời nhục mạ nặng nề của giáo sư Nguyễn Xuân Vinh?”. Tướng Kỳ nhẹ nhàng đáp sau nụ cười: “Ông Vinh với tôi xưa vốn là bạn cùng học bay ở trường bay Marrakech. Bạn hiểu nhầm nhau là chuyện thường, tôi tin rằng một ngày nào đó ông Vinh sẽ hiểu”. Tôi cho đó là cái “charisma”, cái bản lĩnh của người lãnh đạo đầy lòng khoan dung đối với kẻ chủ tâm bôi xấu mình, tin tưởng ở việc mình làm quang minh chính đại nên đi lại giữa nơi thị tứ mà không một chút sợ hãi. Tiếc thay! Khi một ký giả khác hỏi giáo sư Vinh về câu trả lời của Tướng Kỳ, thì giáo sư đáp: “Tôi chưa bao giờ là BẠN của ông Kỳ. Trường bay Marrakech gồm có những sĩ quan có bằng Đại học và Hạ sĩ quan.” Xuyên qua câu trả lời của giáo sư Vinh, chắc chắn ai cũng nhận ra cái tiểu tâm đầy tính ngạo mạn của vị tiến sĩ.
Người Không Quân thường tự hào mình phục vụ trong một Quân chủng học thức. Nhưng theo sự quan sát của tôi, những BÔ LÃO KQ bạn cùng thời với ông Kỳ đã giữ im lặng một cách khó hiểu trước những lời vu vạ khiếm nhã, bất xứng của kẻ đố kỵ, ghen ghét. Tại sao giữa người anh em với nhau không thể trực tiếp gặp gỡ nhau để tìm hiểu đích thật những gì ông Kỳ đã nói, đã làm từ khi về Việt Nam. Ông Kỳ đâu phải là loại người sống khép kín, làm những chuyện khuất tất, thậm thụt như những kẻ tư thông với kẻ thù như một số chính trị gia hoạt đầu?
Từ khi ông Kỳ làm Chỉ huy trưởng Liên Phi Đoàn Vận Tải, Chỉ huy trưởng căn cứ Tân Sơn Nhất đến Tư Lệnh Không Quân, ông Kỳ đều làm rạng rỡ danh tiếng người Không Quân. Những la ó, cáo buộc Việt Gian, Đâm Sau Lưng Chiến Sĩ vô căn cứ chỉ nên dành cho đường phố. Tôi nghe người xưa dạy: “Quân tử hòa nhi bất đồng, tiểu nhân đồng nhi bất hòa”, chẳng lẽ chúng ta không thể “Họp Nhau Vì Đại Nghĩa”? Nếu còn tiếp tục “bát nháo” như thời gian qua thì con đường tranh đấu Tự Do – Dân Chủ cho Việt Nam còn xa vời lắm. Bất hạnh thay cho dân tộc Việt Nam biết bao!
Trong tinh thần “Không Bỏ Anh Em, Không Bỏ Bạn Bè”, tôi đề nghị anh Hòa nhân danh Trưởng Ban Tổ Chức Hội Ngộ Gia Đình Kỹ Thuật & Tiếp Vận – Bô Lão nên công khai đứng ra mời tất cả các cựu Tư Lệnh Không Quân bằng thư mời đặc biệt gửi đến từng vị để chứng tỏ tình đoàn kết Không Quân, xứng đáng với công lao anh và ban tổ chức đã bỏ ra từ nhiều năm nay và cũng để xứng đáng với lời dạy của người xưa: “Nguời Quân Tử Họp Nhau Vì Đại Nghĩa”. Ngoài ra, anh Hòa đáp ứng lời đề nghị của tôi, tức là anh thể hiện đúng đắn, nghiêm túc tinh thần hòa giải bằng lời vàng ý ngọc của Đại tá Vũ văn Ước mà tôi đề cập ở phần đầu bức thư này.
Nếu vì một áp lực nào, một lý do gì mà anh khước từ sự đề nghị xây dựng của tôi thì đó là một điều đáng tiếc, bởi lẽ quỹ thời gian của anh cũng như của quý bô lão không còn bao nhiêu nữa để thể hiện vào một dịp khác. Điều quan trọng là anh đạt thư mời bằng lời lẽ ân tình anh em trong lễ nghi đối với cấp chỉ huy cũ, chứ đừng ngại mời mà lo các vị ấy không đến.
Tôi trông chờ câu trả lời càng sớm càng tốt của anh để kịp mua vé máy bay về dự.
Thân ái chúc anh Hòa và toàn thể anh chị em trong Ban Tổ Chức dồi dào sức khỏe và tâm hồn luôn thanh thản, bình an.
Trân trọng,
Bằng Phong Đặng văn Âu, một người KQ luôn luôn gắn bó với tình Quân chủng theo phương châm: “Không Bỏ Anh Em, Không Bỏ Bạn Bè”
Rỉ Tai
25 Responses to "Không bỏ anh em, không bỏ bạn bè" 
|
said this on 26 May 2009 7:04:19 PM EST
Kể ra thì ông Đặng-văn-Âu nầy là một người chung thủy thật,nhưng cứ sùng bái hủ mắm thúi đó thì thiên hạ sẻ cười ông đó ông ạ!
Ông hãy cho biết"không bỏ anh em,không bỏ bạn bè",vậy nên khi ông Kỳ ly dị bà Mai và khai phá sản,đại tá Ân(ông đừng bảo là không biết ĐT Ân nhé)đã vì tình chủ tướng đem về nhà đùm bọc,đối đãi như một thượng khách,và kết quả là sau đó ông đàn anh cướp ngay vợ của ông đàn em,như vậy có đúng là không bỏ (vợ) anh em,không bỏ (vợ) bạn bè chăng! -Ông Kỳ về VN từ đầu năm 2004,từ đó tới nay đã 5 năm trời,ông hãy kể cho nghe xem ông Kỳ đã làm được MỘT điều gì có lợi cho dân cho nước! những chuyện như trẻ em 10-12 tuổi phải vào làm nhà thổ ở Campuchia,xuất cảng gái đi làm vợ cho tụi Đài loan đui mù sứt mẻ,Trung công bắn giết ngư phủ VN ờ Thanh Hóa,lấn chiếm biên giới cùng Hòang-sa,Trường sa,CSVN đàn áp sinh viên học sinh biểu tình chông Trung quốc,vụ Bau-xít,các vụ công an đàn áp nông dân biểu tình vì đất đai của họ bị cuớp giật vv và vv cà ngàn lẻ một vụ nhưng không thấy ông ta có một ý kiến gì cả?tại sao vậy hở ông Âu! Tóm lại,theo tôi,khi tuổi già,lá rụng về cội thì cũng là lẽ tự nhiên,ông ta hay ai nữa muốn về sống những ngày còn lại tại VN thì cũng không ai trách,nhưng một con người có liêm sĩ và nhất là người đó đã một thời lãnh đạo thì dù giấy rách vẫn còn lề,đừng có quay lại mạt sát những chiến hữu củ của mình,nịnh bợ kẻ cựu thù để mong được ban cho chút bả phù vinh lúc cuối đời,đó là cái liêm sĩ tối thiểu mà một cựu lãnh đạo như ông ta không có được! Đối với tôi:nhắc đến NCK đồng nghĩa nhắc đến NHỤC NHỤC NHỤC!thế thôi. |
|
said this on 26 May 2009 7:18:04 PM EST
Ban phan tich cua anh hay qua ,da mo ra cai nhin rong hon cho moi nguoi ve ONG NGUYEN CAO KY
xin nhan noi day long ho then cua toi da nghi ve anh truoc day |
|
said this on 27 May 2009 12:27:05 AM EST
Đúng thế!
Rõ ràng là chúng ta thiếu thông tin (hay bị bưng bít(?)) nên đôi khi có thành kiến về một người hay một sự kiện nào đó. Đánh giá một nhân vật lịch sử cần nên tránh thái độ cực đoan vì chắc gì ta biết rõ (và chính xác) về nhân vật ấy. Ngoài ra, còn cần phải có một khoảng cách cần thiết để có cái nhìn bao quát các yếu tố bên ngoài hay hoàn cảnh lịch sử chi phối và cũng để mọi cảm xúc cá nhân lắng đọng. Lâu nay tôi gần như chỉ nghe nhân vật Ý Yên trong bài chủ này ca ngợi ông Kỳ nhưng thiếu thuyết phục. Nay thì ... Xin cảm ơn tác giả Đặng Văn Âu! Có thể ông Nguyễn Cao Kỳ chưa đáng tôn kính như bài chủ viết, nhưng tôi nghĩ ông ấy là một trong số ít những tướng lãnh đáng kính của VNCH. Nhiều vị chửi rủa ông Kỳ bằng thứ tiếng khó nghe. Tôi thường dành cho những vị này sự khinh bỉ, ngay cả khi chưa đọc bài chủ này, tức là khi chưa coi ông ấy ra gì. |
|
said this on 27 May 2009 10:08:06 AM EST
Da la mot vi "TUONG" thi dung nen quay dau lai voi ke thu de ma nan ni xin xo. It ra phai to ra cai uy dung cua mot vi tuong.
|
|
said this on 27 May 2009 10:45:20 AM EST
Trước sự sai lầm của đảng Cộng Sản và nhà nước Việt Nam và hiểm họa xâm lăng của Trung cộng, tất cả người ViệtNam, trong và ngoài nước, cộng sản hay quốc gia, phải thực sự'đoàn kết, thức tỉnh ' Xóa bỏ hận thù. Hoà hợp và hòa giải dân tộc " bằng hành động, để cùng nhau chống xâm lăng, bảo vệ đất nước, và vản hối hòa bình, đem lại tự do, dân chủ, ấm no, hạnh phúc cho toàn dân, thay vì hành động vô ý thức và cứ cấu xé , chỉ trích lẫn nhau. Từ ngày việt công tấn chiếm Việt Nam Cộng Hoà từ 1975 cho đến nay. Người nào dám can đảm tuyên bố đã làm gì cỏ lợi ích cho toàn dân Việt Nam chưa?
Hay là chỉ ăn tục, nói phét. Chúa dạy hãy tha thứ cho nhau. Phật dạy hãy từ bi hỉ xã. Các người không nghe theo lời Chúa và Phật dạy, tối ngày chỉ trích, nói xấu lẫn nhau!!! |
|
said this on 27 May 2009 1:51:47 PM EST
Xóa bỏ hận thù bằng cách xóa bỏ nghĩa trang quân đội Biên Hòa, xóa bỏ hận thù bằng cách chửa ông Diệm rồi quay về ca tụng ông Diệm hết lời.
Ông Kỳ không muốn làm thủ tướng nhưng không muốn ông Thiệu đại diện cho VN nói chuyện với TT Johnson mà phải cả hai ông chủ tịch. Ông Kỳ không muốn làm thủ tướng nhưng muốn làm tổng thống bằng cách vận động quốc hội sửa hiến pháp cho ông đủ tuổi. Người cầm đầu việc chống sửa hiến pháp là ông Trấn Văn Văn bị ám sát trên đường từ nhà đến quốc hội. Ông Kỳ vạn bất đắc dĩ kết thân với người ông rất khinh miệt "làm kiểng, ngồi chơi xơi nước trong lúc ông là Mustapha Kemal của VN. Ông đã đồng ý đứng với ông Thiệu mà không thông báo cho LS Lộc, ứng viên phó TT. Ông Kỳ không muốn làm thủ tướng nhưng trong lúc ông làm thủ tướng ông không bảo vệ cho người đã đưa ông lên, thầy Thiện Minh bị ai không biết đặt chất nổ, ông Chu Tử gọi thầy là thượng tọa không bàn tọa. Ông Kỳ rất thanh liêm nhưng hằng ngày phải có hoa hồng màu Brigitte Bardeau cho ông ta một bó vá một bó cho bà Mai, nếu cần dùng máy bay từ Đà Lạt. Ông Kỳ rất thanh liêm nhưng trút hết công quỹ vào đường Minh Mạng Ngã Sáu Saigon để nhập cảng xe honda, xe lambro mà bỏ các chương trình khác. Lúc ấy Nhật còn quá nhiều tồn kho loại 50 cc trong lúc đã sản xuất 75cc. Xe Lambro ba bánh của Ý không còn thích hợp với tiêu chuẩn an tòan cho hệ thống đường sá mới, vả lại thị hiếu của Ý cũng lên cấp. Ông Kỳ không bỏ bạn nhưng bỏ bạn đời là một người Pháp sống ngay trong căn cứ không quân, hai đứa con ngày nào cũng chạy qua nhà thiếu tá Tích chơi hoang không ai chăm ngó. Ông Kỳ song hôn? vi phạm luật của VN và của Pháp hay không là một câu hỏi chưa có giải đáp. Tướng Nguyễn Khánh với tham vọng chính trị đầy người đã dàn xếp cuộc hôn nhân giữa một phi công trẻ đã có vợ và một người ai cũng xem là vợ tương lai của một phi công khác. Ông Khánh đã cho ông Kỳ rất nhiều tiền caisse noir và biến KQ nổi danh nhảy nhót ăn chơi. KQ là binh chủng gọi là trí thức nhất, trong số những trí thúc nhất hai người trí thức nhất là ông Kỳ và ông Âu. Mỗi khi có quan chức XHCN qua Mỹ, ông Kỳ đi trước sửa soạn không khác nhân viên nội dịch xưa của phủ tống thống. Hà Nội cũng bị ảnh hường của lối thu dụng nhân viên kiểu Mỹ căn cứ vào kinh nghiệm. Ông Kỳ là người kinh nghiệm nhất trong việc sửa soạn chuyến đi cho cấp lãnh đạo đảng. |
|
said this on 01 Jul 2009 4:42:09 AM EST
"KQ là binh chủng gọi là trí thức nhất" hay"ăn chơi"nhất là nhờ tướng Kỳ mà có"Bal"(khiêu vú!)KQ hàng năm,nhưng chính NC.Kỳ tự nhân là"ít học"(qua phỏng vấn khi NCK tiếp đón CS.Nguyễn minh Triết ở Mỹ)theo như ĐT.Toàn Phong Nguyễn xuân Vinh(trí thức KQ duy nhất!)đã chí trích NCK.Dù có vì"miếng ăn", ông NCK không nên"hạ mình"nịnh nọt CSVN,và chỉ trích các chiến hữu VNCH cũ,sau khi đã cùng"Đồng minh tháo chạy"(theo sách viết bởi Nguyễn tiến Hưng để bán cho,và an ủi những ai luôn đổ lỗi thua trân cho đồng minh!).Lịch sử sẽ phê phán"số mệnh" của NCK đã tự đổi theo"định hướng xã hội chủ nghĩa"!!!
|
|
said this on 27 May 2009 11:37:46 AM EST
Trả lời Ông Hóa Khoa,
Tôi không biết danh xưng Hóa Khoa là tên thật hay chỉ là bút hiệu mà ông đã sử dụng thường xuyên để người đọc khi thấy bút hiệu đó là biết ngay Hóa Khoa là người nào. Chẳng hạn người viết ký tên Nhất Linh thì người ta biết đó là ông Nguyễn Tường Tam. Toàn Phong thì người ta biết đó là ông Nguyễn Xuân Vinh. Bằng Phong thì đó là Đặng văn Âu. Vì đã có một lúc có kẻ kẻ nào đó dùng bút hiệu Bằng Phong mà không phải Đặng văn Âu gây sự hỉểu lầm trong độc giả, cho nên kể từ dạo ấy khi viết bài nào thì tôi đều phải ký Bằng Phong Đặng văn Âu để khỏi lẫn lộn. Lẽ ra tôi không trả lời thư của người không tự minh danh mình là ai, nhưng tôi thấy dùng chữ "hũ mắm" để nói về một người từng lãnh đạo quốc gia, lại ở vào tuổi 80 nên tôi viết vài dòng góp ý để họa may ông Hoa Khoa có thể trở nên người tử tế hơn, lịch sự hơn, có ích cho danh dự của người tị nạn cộng sản hơn. Tôi thù cộng sản tận xương tủy, nhưng không bao giờ dùng ngôn ngữ đường phố để gọi họ, vì tôi sợ họ sẽ khinh bỉ mình. Thà bị kẻ thù ghét, nhưng tôi nhất định không chịu để cho kẻ thù khinh. Bây giờ với tư cách là tác giả bài viết, sau khi đã hướng dẫn ông Hóa Khoa cung cách sử dụng ngôn ngữ thì tôi cũng chẳng tiếc gì một vài hàng giải thích để ông hài lòng. 1/ Vợ chồng ông bà Võ văn Ân đã ly dị nhau thì bà Nicole Kim (vợ cũ ông Ân) mới lấy ông Kỳ. Bản thân Ông Ân cũng túng thiếu, nên nói ông Ân cưu mang vợ chồng ông Kỳ là không đúng sự thật. Bà Đặng Tuyết Mai đã ly dị Tướng Kỳ, Tướng Kỳ trở thành độc thân. Một bên không vợ, một bên không chồng lấy nhau thì có gì là phi đạo đức? Bà Nicole Kim sau khi ly dị chồng thì không còn là Bà Võ văn Ân nữa, chắc ông Hóa Khoa cũng đủ trình độ để hiểu điều sơ đẳng đó? Tôi không hiểu đạo đức của ông Hóa Khoa đến đâu để lên án người khác. Nếu là người có đạo đức thật sự để đánh giá đạo đức thì sợ gì mà phải dùng danh xưng Hóa Khoa để dấu mặt? Đại tá Võ văn Ân là người rất có tư cách. Khi hai vợ chồng đã ly dị nhau rồi thì vợ cũ của mình lấy ai là quyền người vợ cũ. Hóa Khoa là người ngoài cuộc, biết một nửa Sự Thật mà lại có vẻ cay cú lên mặt đạo đức có vẻ giả tạo, sẽ làm cho người đọc có trình độ chê cười đó nhé! 2/ Tướng Kỳ cũng như bao nhiêu cá nhân, đoàn thể đấu tranh khác, không có phép thần thông như Tề Thiên Đại Thánh có biệt tài trừ ma qủy. Nếu ông Hóa Khoa đọc kỹ bài viết của tôi thì thấy tôi nói nếu vận nước hưng thì lời khuyên của ông Kỳ được nhà cầm quyền lắng nghe để làm cho dân giàu nước mạnh; nhược bằng vận nước còn suy thì những điều góp ý của ông Nguyễn Cao Kỳ cũng giống như Nguyễn Trường Tộ dưới thời triều đình Nhà Nguyễn mà thôi. Có lẽ ông Hoa Khoa không biết ông Nguyễn Trường Tộ là ai, nên mới đặt câu hỏi sau bốn năm ông Kỳ về Việt Nam đã làm cho Việt Nam thay đổi điều gì. Ở đây tôi cũng có một lời khuyên ông Hóa Khoa là cố gắng đọc bài viết của người khác thật kỹ, hiểu trọn vẹn đã rồi mới nêu lên câu phê bình, hay câu hỏi để người khác không đánh giá thập trình độ của mình. Cũng bắt chước ông Kỳ, tôi lấy lời tử tế, nhã nhặn khuyên ông mà ông nghe theo thì ông sẽ được người khác đánh giá tốt hơn. Nhược bằng ông không thèm nghe, cứ giữ phong cách cũ thì tôi cũng đành chịu vì tôi không có phép thần thông như Tề Thiên Đại Thánh. Cưới cùng, vì không biết ông Hóa Khoa là ai nên tôi không rõ xu hướng chính trị Quốc Gia hay Cộng Sản. Nhưng qua ngôn từ ông sử dụng thì tôi hoài nghi ông không phải là người Quốc Gia, vì người Quốc Gia không bao giờ dùng từ ngữ "hũ mắm" để gọi một bậc lão niên ở tuổi tám mươi (80). Nhắc lại, tôi hoài nghi thôi, chứ tôi không chụp mũ "cộng sản" như người ta thường dùng. Trân trọng kính chào ông, Bằng Phong Đặng văn Âu Tái bút: Trong bài viết của tôi có ghi địa chỉ email của tôi. Nếu ông Hóa Khoa khiêm tốn không muốn cho công chúng biết tên thật của mình thì hãy liên lạc với qua email tôi và tôi cam kết giữ bí mật danh tính thật của ông. |
|
said this on 28 May 2009 12:25:00 AM EST
Chuyen cua Ong Ky, doi voi nhung nguoi biet Ong trong Binh chung Khong quan VNCH la chuyen rieng, toi nghi neu trao doi voi nhau qua phuong tien ca nhan hoac noi bo thi thich hop hon
Con ve viec nhung hanh dong cua ca nhan Ong Ky sau 1975, toi voi toi, mot pho pho thuong dan thi hoan toan la quyen cua Ong Ky, no khong may may anh huong gi voi toi vi toi luon nhin Ong Ky la mot nguoi nong nay, boc dong .Ong ta co nhung loi tuyen bo rat "Nguyen cao Ky", nghia la cau sau "chui" cau truoc .Lam sao co the tin tuong mot nguoi "so unpredictable"? Mot qua tac dac khong co chot an toan nhu Ong Ky lam toi so . |
|
said this on 27 May 2009 5:38:09 PM EST
Tôi đồng ý với tác giả 100%. Không Quân chúng ta là thành
phần học cao hiểu rộng không thể chống cộng một cách cực đoan và mù quáng. "Không quân Việt Nam lướt trên ngàn mây gió" |
|
said this on 27 May 2009 8:29:14 PM EST
Trả lời ông Đặng-văn-Âu:
-Tôi là một người thường tên là Phạm-Hóa-Khoa thế tôi post tên Hóa-Khoa liệu có được không?tại sao ông có vẻ thắc mắc về tên tôi quá nhỉ ! -Khi ông Bà Ân mời ông Kỳ về nhà ở,ông hãy cho biết lúc đó Ô/B Ân đã ly dị chưa! -Ông bảo ông Kỳ là một Nguyễn-Trường-Tộ,mà nếu tôi nhớ không lầm,ông Nguyễn-trường-Tộ là người dám nói lên những ý kiến của mình dù biết rằng như thế là nguy hiểm tới tính mạng,còn ông Kỳ từ lúc về VN ngòai những câu nịnh bợ,ông có dám mở miệng nói được câu gì-ngay cả cho một lời tuyên bố tại Cali như "đả đảo Trung quốc chiếm Hòang-sa,Trường sa của VN"ông cũng không dám vậy thì ông mong gì ở ông ta. -Ông cứ vào Google đánh tên Nguyễn cao Kỳ-Nguyễn Minh Triết thì ông sẽ nghe ông ta quay lại chửi các anh em chiến hữu củ như thế nào. -Còn ông bảo tôi nói cạnh nói khóe hủ mắm thúi là thiếu tôn kính đối với vị-cựu-lãnh-tụ-tám-mươi-tuổi-Nguyễn-cao-Kỳ chăng!thưa ông ,như Trần-Ích-Tắc,Lê-Chiêu-Thống và nhất là Hồ chí-Minh tuổi cũng đâu có trẻ,sao nhiều người gọi bằng LÃO,bằng GIÀ HỒ và nhiều thứ nửa mà tôi không tiện nói ra thì liệu ông có ý kiến gì không? -Thưa ông Âu!ông đem những thành tích trong quá khứ của ông Kỳ ra để biện minh cho hiện tại của ông Kỳ tôi e rằng nó sẽ có hiệu quả ngược,ông tả cái vị ngọt của mật ong trước kia chỉ làm cho miếng gừng hiện tại cay hơn,ông tả cái ánh sáng rực rở trứớc kia chỉ làm cho ngọn đèn dầu hiện tại thêm u ám hơn,so với trong quá khứ ông ta đả từng là một Thủ tướng,một phó Tổng-thống thì ngày nay nhìn cái cảnh ông ta khúm núm bên cạnh Nguyễn Minh Triết,Nguyễn tấn Dũng ,trông ông ta hèn hơn chứ không vinh hơn đâu ông Âu ạ! Ông hãy nhìn xem,hằng mấy trăm hội đòan người Việt Quốc gia hải ngọai trên thế giới,tất cả đều khai trừ ông ta,ngay trong Không Quân,đố ông ta dám vác mặt đến dự các buổi hội ngộ của anh em,không lẻ hàng vạn chiến hữu đều có cái nhìn sai lệch về ông Kỳ,chỉ riêng mình ông cùng vài người khác là đúng? Còn cái lối nói xỏ xiên,cái lối tam đọan luận"tam-đại-con-gà" đại khái như: " - Ông A chửi ông Kỳ là tên bất tài khi ông Kỳ toan quay về "giúp"CS. - Như vậy CS sẽ không dùng ông Kỳ nửa(vì khám phá ra ông Kỳ bất tài). -Như vậy là ông A gián tiếp giúp CS -Vậy là ông A là cộng sản Cái lối tam đọan luận xỏ xiên ấy -văn tài của ông- tôi đành chịu thua,tôi chỉ là một người lính Quốc-gia bình thường,còn chiêu nhá nhá mũ chụp thì tôi cũng chịu thua ông luôn. -Còn cái màn dùng nhiều tên hiệu để viết bài kiểu "em hát chị vổ tay" thì thường quá rồi,ai cũng nhận ra ông ạ, cứ mặc áo thụng vái nhau coi cũng vui! Dù sao cũng cảm ơn ông vì"mua vui cũng được một vài trống canh !" |
|
said this on 28 May 2009 8:27:39 AM EST
Khói không khỏi bồi hồi nhớ lại thời xưa cũ khi xem bài của TG Đặng Văn Âu. Ngày đó mình thật sửng sốt thấy bức hình đăng trên trang nhất các báo Sài gòn lúc bấy giờ. Đó là hình một chiếc phi cơ KQVN với hàng chữ bay bướm "Chiến dịch Kỳ duyên Mai". Mặc dù không phải là một người lính KQ, Khói vừa ngạc nhiên vừa thích thú nghĩ tướng Kỳ "ngầu" thiệt. Nếu dùng chữ thời đại thì gọi là "Cool". Cái nhìn của tuổi trẻ thật tội nghiệp, ngây ngô!
Hôm nay ở hải ngoại xem bài viết của TG Đặng Văn Âu, Khói thật bàng hoàng, không ngờ sau gần 40 năm vẫn còn những tâm hồn ngây ngô xem tướng Kỳ . . . Cool và hết mực biện minh cho người chủ cũ. Nếu còn trẻ trung, thơ ngây như ngày đó chắc Khói không những phục tài viết mạch lạc của TG mà còn phải khen ông rất "Cool". Rất tiếc không ai có thể bơi ngược giòng để làm lại từ đầu, cũng như VC, không thể trở lại thời điểm 75 để thực hiện tinh thần "Hoà hợp, Hoà giải" theo đúng nghĩa của nó. Nếu ngày ấy VC đối xử với nhân dân miền Nam như người trong nhà, phá tan mọi tù ngục, "Nối vòng tay lớn" (TCS) để xây dựng một đất nước tiến bộ, phú cường dựa trên nhân bản và tình tự dân tộc thì ngày nay họ đâu cần dồn bao tiền của, cán bộ vào Nghi quyết 36 để tiếp tục lừa gạt NVHN với mỹ từ "Hoà hợp, Hoà giải" mà chính TG đang ca tụng qua bài viết trên. Thưa TG, ông có tin VC như Nguyễn Tấn Dũng, Nông Đức Mạnh thành tâm thu phục những người "Cool" như bác Kỳ nhà mình không? Khói tin rằng bản lĩnh chính trị cùa VC không tầm thường như ông hay bác Kỳ đâu. Nếu họ tin tưởng những người "phản quốc" (khi bỏ nước ra đi) quay lại VN ôm chầm lấy VC thì làm gì có hàng ngàn anh em KQ của ông đã bị đoạ đày như những con vật đói khát trong tù cải tạo. Chúc TG may mắn và không đi vào lối mòn của một lãnh tụ "Cool". |
|
said this on 28 May 2009 4:12:24 PM EST
Theo một hồi ký ngắn của Nixon, Kennedy hết sức bấn loạn khi nghe tin thảm bại vụ vịnh Con Heo. Nixon nói với Kennedy rằng lỗi do CIA đã dùng những tên đốn mạc lưu vong Cuba đánh với một kẻ đang say sưa chiến thắng. Chữ của Nixon hơi quá nhưng có ảnh hưởng cách lượng giá của Mỹ đối với những trường hợp liên hệ. Tôi không tin Mỹ cầm một người như NCK trong việc bình thường hóa với VN. Có người chụp chung hình với một dân biểu Mỹ rồi nói vừa thảo luận vối quốc hội Mỹ. Tôi e người hùng (sic) KQ của chúng ta cũng ở quanh đâu trong ví dụ nầy. Chúng ta tưởng TC và Mỹ như hai con hổ xé xác nhau trong lúc tại Ba Lan đại sứ hai nước gặp nhau hằng tuần gần chục năm trước khi Kissinger đi Bắc Kinh 1972. Mỹ có rất nhiều đường thương thuyết, hơn nữa lúc đó VNDCCH đã như cái mền rách may nhờ bà con ta gởi tiền về tạo nên một chu kỳ kinh tế. Những nhân vật như NCK et al... có thể dùng làm một thứ giữ mặt, một thứ chạy hiệu. Có thể Mỹ nhờ một số khác làm việc dọn đường nầy nhưng họ vì lương tâm không nhận. Tôi không có bằng chứng chỉ đoán thôi.
Việc ông Âu hết tình với ông Kỳ là chuyện rất thường tình. Chúng ta không nên chỉa mũi dùi vào ông Âu mà hãy nhìn thẳng vào ông Kỳ. Thống kê không có giá trị tuyệt đối nhưng cần thiết. Xin hỏi ngoài ông Âu còn mấy ai. Hoặc thăm dò KQ đối đế ủng hộ ông Loan hay ông Kỳ. Chuyện về tiếp tay không mới lạ, Trần Khánh Vân đã hô to từ 1982. Người ta đã chỉ cho TKV những người sống chết với ViệtMinh sau 1954 về Hà Nội chỉ có chết hoặc bị thương (nghĩa bóng). CS sẽ không từ bỏ những chuyện nhỏ để trả thù. Họ sẽ làm cho những người như ông Kỳ lố bịch chạy theo họ như họ đã bố trí cho người bà con ngoài bắc mắn chửi ông ta ném bom BV. Mất cả chì lẫn chài. Xin cống hiến chuyện vui ở Mỹ: những tay da trắng kỳ thị da đen tột đĩnh đều dùng người da đen làm tôi tớ, họ muốn những thứ họ khinh gần họ. Vì dụ Edgar Hoover, trùm FBI. Phải chăng vì vậy cứ khi nào có quan cao trong đảng qua Mỹ thì ta thấy ông Kỳ đi trước. Đông Tây không găp nhau ở tư tưởng cao siêu nhưng găp nhau trong những cú, những ngón, như vầy. |
|
said this on 28 May 2009 11:46:46 PM EST
Rất đồng ý với anh Dương Xuân. Cá nhân TG Đặng Văn Âu không phải là đối tượng cần phân tích. Tuy nhiên, chỉ vì quá tha thiết với hào quang một thời của KQVN nói chung và Nguyễn Cao Kỳ nói riêng mà TG lại ngô nghệ ghé vai khiêng chiếc kiệu "Hoà Hợp Hoà Giải" cho VC thì thật đáng trách.
Khói thích lối viết mạch lạc, cặn kẽ của TG và ước chi ông dùng khả năng của mình để thuyết phục tuổi trẻ trong nước hiểu được giá trị của 2 chữ TỰ DO thay vì kêu gọi NNVHN hợp tác với VC. |
|
said this on 29 May 2009 11:40:19 AM EST
Kính chào các anh chị và các bạn,
Có nhiều điểm tối không đồng ý với tác giả viết về con nguời ông Kỳ . 1. Những chi tiêt mà tác giả viết về ông Kỳ như mật nhân vật kiếm hiệp chứ không phải là một nhân vật chính trị, mang đầy tình tiết giang hồ anh chị mà không biểu hiện một tài năng tuơng xứng với chức vụ của ông Kỳ . Hỏi một nguời làm tới chức thủ tuớng đã ra một quuyết định nào mang tính sống còn cho chế độ chưa ? Qua bài viết của tác giả, tôi không hề thấy một sự việc nào khả dĩ có thê nâng cấp lên thành "tạm đuợc " mà chỉ thấy tràn lan những tiểu tiết đời thuờng son phấn cho một con nguời đáng ra phải rất phi thuơng . 2. Ông Kỳ là tuớng, bỏ quân, bỏ quốc chạy giữ lấy mạng thì âu cũng là chuyện khó chê trách nhưng ông mang cái tư tuởng chủ hoà trong khi ông hô hào kẻ khác chủ chiến là điều hèn nhất trong tư cách là tuớng . Ông không muốn chết mà xúi anh em chết thay là sao . Ngay truớc khi ông tếch lên máy bay chạy ra hạm đội bảy của Mỹ ông chẳng hô hào tử thủ là gì ? Hay là tiếng tử thủ của ông khác với nghĩa tử thủ của nguời khác . 3. Tôi học ít, trí kém nhưng chưa thấy bao giờ nguời ta khen một thủ lãnh quốc gia mà quì gối với kẻ thù, hỏi xin như một con chó biết lỗi . Ông Kỳ mà làm như vậy không cảm thấy hổ thẹn với hàng vạn nguời nằm xuống khi phải chiến đấu để bảo vệ cho chế độ mà ông Kỳ đang lãnh đạo sao ? Ông không cảm thấy có tội đối với bao nhiêu gia đình, vợ con của những nguời theo lời ông mà ngã xuống, ngõ hầu đuợc ông vinh danh sau này sao ? Cáo chết để da, nguời chết để tiếng . Theo tôi ông Kỳ tư cách còn kém hơn cả Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc ngày xưa bởi lẽ những nguời kia họ có chính kiến còn ông Kỳ là đồ ba vạ, thấy mật thì bu, chẳng còn biết phải trái trắng đen gì, thứ nhân cách khốn nạn hơn mọi nhân cách . Làm tuớng đánh thành phá luỹ công thành danh toại là nhất Làm tuớng không giữ đuợc thành phải chết là thứ hai Làm tuớng không giữ đuợc thành mà phải bỏ thành chạy là thứ ba Làm tuớng không giữ đuợc thành mà phải hàng là thứ tư Làm tuớng không giữ đuợc thành, phải bỏ chạy, sau vì ham lợi và cụp đuôi trở về ve vãn chủ mới cho đuợc miếng cơm hớt là hạng không đáng kể . Tác giả mang mấy cái tiểu tiết võ biền để ngụy trang cho một thằng hèn để thành một :ngụy quân tử . Chấm hết . Thân mến |
|
said this on 30 May 2009 3:10:39 PM EST
Tôi có đọc những bài viết trước đây của Ông Ân. Nhưng bài viết về ông Kỳ lần này làm cho tôi và có lẽ không ít người khác thất vọng về những lý lẽ và bằng chứng mà tác gỉa nêu lên để biện minh cho ông Kỳ. Ông Kỳ “không bỏ anh em, không bỏ bạn bè” nhưng ông Kỳ bỏ chạy khi cộng quân sắp đến trong khi bao nhiêu chiến sĩ thuộc mọi binh chủng , mọi cấp bậc vẫn chống trả địch cho đến khi không còn chống cự được nữa và nhiều anh em đã chọn cái chết. Không kể biết bao chiến sĩ và đồng bào đã bỏ mình trong thời gian ông Kỳ, ông Thiệu cầm quyền , lãnh đạo cuộc chiến. Người xưa đã nói : “ nhất tướng công thành,vạn cốt khô”. Có lúc nào ông ngồi ngẫm nghĩ đến hàng vạn vong linh tử sĩ và đồng bào là kết qủa của những mệnh lệnh các ông và các ông tướng khác ban ra không? Lệnh của ông Thiệu rút bỏ cao nguyên qua đường số 7 đã giết chết hàng vạn sinh mạng của binh lính và đồng bào ! có bao giờ các ông gục đầu sám hối không? Các ông không có dũng khí như các tướng Nguyễn Khoa Nam, Lê văn Hưng, Lê Nguyên Vỹ, Trần Văn Hai, Hồ Ngọc Cẩn ,Nguyễn Văn Long,…đã chọn cái chết chứ không chịu nhục hoăc như ít tướng khác ở lại chiến đấu cùng hàng vạn sĩ quan, binh sĩ cho đến khi bị bắt và vào tù. Ông Ân ví hành động của ông Kỳ xin Việt cộng cho về VN để dâng sớ xin VC cải cách chấp nhận dân chủ để kiến thiết đất nước là có lòng và can đảm như Nguyễn trường Tộ dâng sớ lên vua Tự Đức xin canh tân đất nước. Nếu VC nghe theo ông Kỳ tức là nước ta còn vận may,nếu không thì ông Kỳ cũng đã có lời khuyên ích nước,lợi dân ! Thế từ hồi ông Kỳ về dâng sớ đến nay VC đã nghe được lời nào chưa? Chắc ông Kỳ chưa hiểu biết gì về bản chất và con người CS,về chủ nghĩa của chúng mà sao không hỏi những đồng bào đã chạy trốn CS hoặc mở sách ra mà đọc. Nghe đâu ông có dẫn mối mâý ông tư bản Mỹ về xây sân golf. Nếu đúng như thế thì ích nước lợi dân ở chỗ nào? Và mỗi khi có ông lớn VC nào sang Mỹ là ông Kỳ ton ton về Mỹ để chường mặt ra đón tiếp : “ thưa Thủ Tướng…. “Sao tôi thấy tôi chỉ là môt thường dân tầm thường thôi mà sao tôi thấy nhục quá. Nếu ông Ân có phục ông Kỳ về nhiều điểm thì tôi chỉ phục ông Kỳ ở điểm này. : không biết nhục !
|
|
said this on 01 Jun 2009 10:55:33 AM EST
thơ
Cảnh Thằng Triết Gọi Thằng Kỳ Trang Web VietLand có đưa tin : Trong buổi tiếp Việt Kiều về quê Ăn Tết Mậu Tí 2008,Nguyễn Minh Triết trịch thượng hỏi trống không: “Anh Kỳ có đây không nhỉ?”.Hứng Bút viết chơi hoạt cảnh nầy: Nghe Ông xách mé gọi thằng Kỳ Giống hệt Mẹ Mìn gọi bé bi Hắn dã lum khum liền tới lạy Y còn cúm núm vội lo quỳ Tác phong thế đó đòi lãnh đạo Tư cách vầy đây dám chỉ huy Mẹ kiếp khi xưa làm Thủ Tướng Thảo nào Đất Nước chẳng lâm nguy ĐỗQuảng |
|
said this on 01 Jun 2009 12:59:32 PM EST
Trong vùng Houston nơi ông Âu viết lá thư tâm tình nầy có một nhà hàng của một vị đại tá tên Ân, hình như thương tật ở chân nhưng do bà vợ đứng tên, và có người nói hai ông bà chỉ chắp nối không hôn thú. Khi ông Kỳ bơ vơ ông Ân mời thầy cũ về nhà tá túc, ban ngày thiếu tướng ở trong quán tiếp khách khứa tha hồ, ban đêm chủ quán còn biếu vài trăm đi casino giải sầu với bộ bài.
Như súng nổ bên tai, bà chủ quán lấy hết tiền ngân hàng và sang nhà hàng mất đất, ôm ông Kỳ đi theo qua Hongkong làm hôn thú rồi sống chung ở Thái Lan. Ông Ân tự sát nhưng con cứu kịp. Đây là một tin loại thứ hai (second hand). Nhưng ai biết rõ ông Kỳ đã nhiều lần lấy vợ người ta bằng quyền lục và lửa đảo là tin ngay. Nếu, nếu, tin nầy đúng thì hầu như không có ly dị, ông Ân không Mỹ chút nào trong mối quan hệ với vợ cũ như ĐVÂu trả lời HKhoa. Trong khi tiếp khách trong quán, NCK nói to cho bà chủ nghe rằng Mỹ cho ông rất nhiều tiền, bom đạn, tàu ngầm, hạm đội 7 yểm trợ tái chiếm không những miền nam cũ mà cả BV; điểm xuất phát là Thai Lan, như HCơMinh cũng nói có căn cứ ở đây. Đôi tình nhân mới phải về nơi gần VN nhất. Họ cần hôn thú ở Hongkong để bảo đảm chức đệ nhất phu nhân cho bà vợ cũ của ông Ân. ĐVÂ không tai tiếng lấy vợ người khác nhưng đem hết tâm sức và danh dự ủng hộ một cấp chỉ huy cũ làm việc bỉ ổi nầy nhiều lần. Nếu chữ bỉ ổi nầy bất xứng với một người 80 tuổi, tôi xin đỗi là bất thiện. Ông Âu chống cọng nên NCK không cho biết sự liên hệ với CS. Ông Âu ủng hộ tt Diệm nên ông Kỳ không cho biết rằng ông đã chê bai ông Diệm, ông Thiệu ngu xuẩn dốt nát. Mới đây trên diễn đàn nầy ĐVÂ đăng loạt bài "Đem tâm tình viết lịch sử" minh chứng lập trường chống cọng tuyệt đối và ủng hộ TT Diệm vô điều kiện, tiếp sau đó cũng trên DCViệt nầy bài tố cáo Trịnh Công Sơn làm lợi cho CS, đòi đưa ra tòa những tội phạm chiến tranh (war criminal) Nguyễn Đắc Xuân, HP Ngọc Tường. Ông Âu đã chỉ trich những người chỉ trích ông Diệm nhưng không bảo vệ ông Diệm trước sự công phá của ông Kỳ. Dù có những bài viết hùng hồn ấy với cả một đại gia đình ba bên bốn bề nội ngoại thúc bá cuồng cuộng với 60 lịch sử chống cọng; quan điểm của tác giả sẽ bị soát xét (questioned) bởi những kẻ: - chống cọng tinh tế, không ồ ạt - ủng hộ ông Diệm 100% - phê bình ông Diệm nhưng chống cái chết của ông năm 1963 - phê bình ông Diệm nhưng chống việc dùng ông Diệm mặc cả chút hư danh cá nhân không kể liêm sĩ. Ông Âu đã ca ngợi KQ trí thức, không bỏ bạn bè, không bỏ đồng minh. Có quyền tin tường không những tập thể KQ mà người quốc gia sẽ không để ĐVÂ bơ vơ. Nhưng không phải vô điều kiện. |
|
said this on 01 Jun 2009 9:15:53 PM EST
Toi ton trong tat ca moi y kien , dung hay sai ai la nguoi co quyen quyet dinh ? Ai cung co quyen ghet bo hoac yeu thuong ong Ky , mot lanh tu cua VNCH tai sao phai song mot cuoc song de thien ha noi ra noi vao ? Tat co noi kho tam khong the noi ! Ngay hom nay the co nhu da di vao the , che do csvn dang o trong duong cung ,lanh tu csvn bay gio dang di hang doi , co ten nao tu Nong duc Manh , Nguyen minh Triet den Nguyen tan Dung ma khong co dinh liu toi " Nguyen quan , nguy quyen " con cai ho lay con cai chung ta , vao quoc tich Hoa ky ,vay thi ban than cac lanh tu csvn bay gio cung hoi du dieu kien de co 1 cai visa boi INS vi bao lanh truc he ,tien cua vang bac da san o My , chi con cho gio "G" la bay...Luc ay , gia su nhu China dua ong Ky -nhu da tung dua NT Dung len lanh dao dat nuoc VN , toi nghi rang ong Ky se la nguoi dich than treo ngon co vang len tren noc dinh Doc Lap va moi su ngo nhan se duoc giai toa , den dau quy vi co hieu tai sao ong Ky choi voi bon Bac bo phu chua ? Cai nhin cua ong Ky han phai xa hon cai nhin cua chung ta , tuoi da cao , ha co gi ma lam than co lan loi ? Neu khong vi 1 muc tieu nao do ?Thoi gian , lich su se tra loi cho ong Ky , va ca nhan toi luon mong rang ngay do moi nguoi se sung suong va vui mung vi ong Ky van con la nguoi cua chung ta !
|
|
said this on 02 Jun 2009 5:56:20 PM EST
|
|
said this on 03 Jun 2009 9:57:40 AM EST
Phải thay đổi nếu chế độ CSVN không muốn sụp đổ và nó cần thời gian để xảy ra.Chúng ta cứ tin như vậy vì hãy nhìn xem có một đế vương nào gian ác lại tồn tại được lâu hay không ? và ngay cả Tàu độ hộ ta 1000 năm cũng không thể biến chúng ta thành "của chúng".Hãy tin đi.Tôi chắc điều này.Cẩn thận với bọn CSVN đang gây chia rẽ.Tôi không biết ông nào đúng chỉ biết đã là Người Việt Chính Nghĩa không bao giờ đi chung với phường vô học,vô đạo CSVN.
|
|
said this on 04 Jun 2009 5:42:07 PM EST
toi doc bai cua tac gia viet ve ong Ky 'cuc' toi thay rat cool, co the t/g chi biet ong Ky sau khi t/g dau quan vo khong quan , con toi biet ong ta tu hoi con la mot si quan hai mai , hay di xe vespa den an pho o duong Hienvuong, sau do ong lay duoc de nhi phu nhan tu tay mot sinh vien QGHC,...ke hen nay xin dat ra 2 cau hoi de T/G bai viet suy nghi
1/neu vo t/g bi ong Ky am va tron ve Vietnam o thi t/g se nghi nhu the nao ve dai lanh tu cua rieng minh? 2/ neu t/g la ong Ky sau khi duoc dua hoa toc tu Vietnam sang Hoaky de goi la dai dien cho viet kieu tung bung don tiep lanh tu cong san tai vung Orange county , nhung khi nhap dai yen thi vo duoc xep ngoi mot ban , con t/g dong vai ong Ky duoc xep mot ban khac yhi t/g co thay tui ho khi da mot thoi lam ong ke khong? ke dai ngu nay xin kinh can chao tac gia, co nhung dieu chi nen noi con sua duoc , con da viet ra thi kho boi lam do t/g .xin chao |
|
said this on 04 Jun 2009 5:51:38 PM EST
T/G chac moi biet ong Ky, con toi biet ong ta tu thuo hay lai chiec xe vespa den an pho o duong Hienvuong, toi lai duoc biet ong ta lam sao lay duoc de nhi phu nhan ..., toi chi van tat hoi T/G hai cau hoi neu T/G o trong truong hop bi xep lon am mat vo minh va bon tau ve Vietnam song cho an toan thi T/G se nghi the nao ve xep lon cua minh? ke neu T/G la ong Ky duoc hoa toc dua tu Vietnam sang cuu gia tai My, nhung khi nhap tiec lon thi hai vo chong bi tach ra ngoi o hai chon khac nhau thi T/G sung suong duoc lam than khuyen ma, haybuon tui vi bi lam than no ty?
|
|
said this on 06 Jun 2009 2:02:55 PM EST
Các Bạn đừng bao giờ tin vào VTV4,vi tôi ở VN biết rất rõ.Chúng nói trên tivi VN thì khác với nói trênVTV4.Xin quý đồng bào 'hiểu ngược" thì mới đúng là sự thật.Xin "share" tin này cho kiều bào hải ngoai biết để không mắc mưu CSVN.Tôi là con dân SG nên rất hiểu rõ.xin hãy tin tôi như tin lời TT THIỆU"Đừng nghe những gì CS nói,hãy nhìn những gì CN làm" chân lý ngàn niên.
|
|
said this on 17 Aug 2009 1:58:26 AM EST
Xin góp ý với ông Âu chỉ có ba vấn-đề cụ thể:
1- Ông Kỳ là một người có tính cách "võ-biền" hay là một người có khả năng về lãnh vực chính-trị? Câu này ông không cần trả lời vì ai có một chút trình độ hiểu biết đều đã rõ. Những lời ông biện bạch cho ông kỳ chỉ có sức thuyết phục cho những người "trẻ người non dạ" về chính trị mà thôi.... 2-Ông nên liên lạc với tờ tuần báo Việt Weeky và đọc lại tất cả những gì ông Kỳ "tâm-sự" với tờ tuần báo này( một thí dụ nhỏ: dậy dỗ bọn cầm quyền Cs cách cai-tri......) để hiều biết thêm về trình độ "chính-trị" của ông Kỳ cũng như thái-độ của ông Kỳ đối với cộng-đồng VN Hải-Ngoại có nghiã là cộng-đồng VNCH đã bị bức-tử lưu-vong.....(mạt sát một cách trịch trượng những người không đồng ý với việc khom lưng cộng tác với kẻ thù của ông ta), tai sao ông ta cũng như Phạm-Duy đã vô cùng ngu suẩn khi không biết giữ thái độ "im lặng là vàng" có hay hơn không? hay là phải tuân lịnh Bắc-bộ-Phủ "suả" lại ít câu mới được "tuyển-dụng"...? 3-Tôi xin kể ông nghe một câu chuyện (cần kiểm chứng, ông cứ hỏi lại ông Kỳ) để đánh giá về cá tính con người ông Kỳ: Ông Kỳ mê đá-gà, ai cũng biết (một tờ tuần báo thời VNCH đã đưa lên trang bìa cảnh ông Tướng và các lâu la trong một khung cảnh trận đá-gà ở ngã ba Lăng-cha Cả)....trong một trường đá gà ở An-giang, sau khi con gà yêu qúy của ông Tướng đã phải chạy trốn trước đối thủ, ông Tướng đã thẳng tay quăng con gà xấu số vào vách tường nát thây để hóa-kiếp, và cùng đám tùy tùng "hùng-hổ" ra về...... Một con người có tác phong, cá tính như vậy có đáng được đề cao trong vai trò "Lãnh-Đạo" trong Quân- Lực VNCH hay không, hay chỉ là từ những trò hề này tới trò hề khác???!!!! -Ông Kỳ dám "thề-độc" trước các vong linh chiến-sỹ ở bàn thờ Tổ-Quốc là các việc làm khi về bắt tay với kẻ thù là "vô-vị lợi" có nghiã là "dấn-thân"không nhận được bất cứ "bổng-lộc" nào không??? Nếu ông nói "yes" và chứng minh được, chúng tôi sẽ nói lời xin-lỗi và ông vẫn là Thiếu-tướng Nguyễn-cao-Kỳ của chúng tối ngày trước cho dù việc ông đang làm vẫn là việc "ấu-trĩ" dưới cái nhìn của chúng tôi , các sĩ quan trẻ, nhưng đã trưởng-thành về chính-trị. Chúng tôi, những sĩ-quan trẻ người nhưng không non dạ, lúc nào cũng sẵn-sàng chào kính cấp-bậc các cấp-trên nhưng sẽ không bao giờ chào kính những cá nhân "hèn" và "ngu" trong Quân-Lực-Việt-Nam Cộng-Hòa. Nói ít hiểu nhiều mong các vị trưởng-thượng suy và nghĩ. Tóm lại thưa niên-trưởng Bằng-Âu, xin mạo muội góp-ý: đừng dại dột đứng ra đánh bóng cho Tướng-Kỳ vì người ta đã biết qúa nhiều về ông ấy hơn là ông đã hiều biết về nhân vật này , nói cho rõ về Công và Tội cuả Thiếu-Tướng nguyên Phó Tổng-Thống VNCH Nguyễn-Cao-Kỳ. (Hay là chỉ vì ông 'Cảm' được thái độ "giang-hồ" mà Tướng Kỳ đã thu phục được ông khi tha thứ và còn khen ông có "đảm-lược" trong vụ việc "chiến-dịch Kỳ-Mai" để ông sinh lòng cảm kích và có tình-cảm "trung-thành" với ngài...?nếu có gì qúa lời cũng xin được thứ lỗi. |


Author/Admin)