II. Đi qua và…nhìn lại…
1. Là con người ai cũng có một nơi chốn mình sinh ra, ai cũng có một gia đình, một tổ quốc, một quê hương - “Không ai chọn thời mà sống”. Tuổi trẻ miền Bắc những tháng ngày đất nước còn chia cắt, sau năm 1975, nếu có suy nghĩ, nhận thức lại môt thời tuổi trẻ, đất nước và chế độ… chắc sẽ có nhiều suy tư khi tiếp cận với quê hương đất nước miền Nam 20 năm sống trong thời kỳ ”Mỹ -Ngụy”. Những người trí thức của Miền Bắc “XHCN” sẽ có cái nhìn sâu sắc hơn bằng chính cuộc sống của mình, để rồi, cuối đời… “nhìn lại“! Và, lịch sử rồi cũng sẽ có đánh giá đầy đủ, toàn diện chứ không phải chỉ theo một dòng con nước đen, phiến diện. Tất cả đều rất cần cho con người hôm nay và ngày mai để góp phần xây dựng Tổ Quốc VN như mỗi người tuổi trẻ VN hằng mơ ước…
Tuổi trẻ vẫn luôn là tuổi trẻ! Với lứa tuổi 16, 18, 20 …làm sao nhìn cho thấy hết bản chất của con người và xã hội sau những nhãn hiệu, những bức bình phong! Ngày 30/4/1975, Miền Nam “giải phóng”, đất nước thống nhất, hòa bình, độc lập tự do (!). Bản thân mỗi người tuổi trẻ dấn thân đầy nhiệt huyết đã háo hức, vô tư, hăng say lao vào cuộc sống mới, ôm nhiều hoài bão, ước mơ nhưng thực tế cuộc sống đâu như là mơ ước, nhưng vậy rồi mà vẫn cứ ngu ngốc, cứ vẫn tin và tìm mọi lý lẽ để biện minh, cho một tương lai xa tít tắp tận đâu đâu không ai thấy, còn thực tại là do hậu quả chiến tranh! Nhưng rồi, dần dần thực tế cuộc sống xã hội và hình ảnh những con người một thời như là lãnh tụ, thần tượng của tuổi trẻ đã bộc lộ…Là bản chất hay không bản chất? Không có gì ngụy biện được với thời gian!…
Chúng tôi, thế hệ tuổi trẻ Miền Nam sống trong “gông cùm Mỹ Ngụy, Đế quốc”…đã “dấn thân” và đã như thế nào, làm gì sau hơn 30 năm đất nước ”vĩnh viễn độc lập tự do”!?…Xã hội Việt Nam sau hơn 30 năm qua đã trả lời cho tất cả! Hôm nay có người đã nghĩ hưu về với cuộc sống đời thường; có người đang đương chức, giữ nhiều cương vị trong bộ máy lãnh đạo, có người nắm cả cương vị có tính quyết định vận mệnh đất nước; có người không còn nữa, đã nằm mãi trong lòng đất quê hương; có người đã sống với quê hương bao niềm hân hoan khi đất nước được hòa bình, độc lập nhưng rồi …phải rời bỏ đất nước; có người đã phải rời xa đất nước vì thành kiến, phân biệt; có người không làm việc trong bộ máy nhà nước, âm thầm làm một người dân bình thường; có người đã hăng say công tác nhưng rồi…không chấp nhận vì con đường của chế độ mới đang đi không như lý tưởng, hoài bão của một thời tuổi trẻ đã dấn thân; có người cũng cố gắng sống âm thầm làm một con người chân chính, trong sạch, có liêm sỹ, biết hổ thẹn, trọng chân lý; có người đã bộc lộ bản chất cơ hội, say mê với quyền lực, danh vọng, địa vị, lợi ích cá nhân vun vén cho riêng mình, cấu kết với bọn ma quỷ, bán rẻ lợi ích dân tộc, bờ cõi cha ông nghìn đời gìn giữ…
2. Tuổi trẻ đã qua đi, giờ đây không còn tuổi trẻ. Trường học cuộc đời đen xạm càng cho con người có nhận thức sâu sắc hơn, bởi vì, trước đây họ là những con người dù sao cũng có một sự lựa chọn!
Qua những quan hệ đối xử với con người, với dân tộc, đất nước, nhân dân trong chế độ xã hội mới hơn 30 năm qua cùng với những tiến bộ văn minh của các nước trong khu vực, thế giới và thời đại càng làm cho mỗi con người nhìn lại thấy sâu sắc hơn bản chất của chế độ xã hội, của cuộc chiến tranh đã đi qua! ”Tuổi xanh ôi khờ khạo. Mãi đi trong mộng ảo…” – Phải chăng, đã có một sự ngụy tín, lợi dụng và phản bội! Ngụy tín đối với nhân dân, dân tộc về bản chất của chiến tranh; Lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân, tuổi trẻ, cả truyền thống hơn 4 nghìn năm giữ nước và dựng nước của dân tộc; bản chất nhân đạo của con người Việt Nam; Phản bội lại lợi ích của nhân dân, dân tộc, đất nước vì một mục đích riêng của một tập đoàn khi nắm quyền cai trị…!? Có không “lương tâm, lương tri” thời đại? Có không quyền con người trong xã hội “tiên tiến nhất loài người” hay chỉ là những công cụ, phương tiện cho những tập đoàn vong thân, vong bản, tha hóa vì những mục đích, quyền, lợi ích riêng…! Không có người VN nào là không yêu nước nhưng vì sao cả dòng người chấp nhận sự nguy nan, chẳng thà bỏ sự sống của bản thân mình ngoài biển cả không phải trên mảnh đất quê hương yêu dấu để đi tìm một cuộc sống mong manh !? …
Cái gì đem lại cho con người - xã hội Việt Nam sau cuộc chiến? Trên chiến trường xưa hai chiến tuyến những người tuổi trẻ VN cầm súng bắn nhau, đến hôm nay còn nhiều người xương tan, thịt nát vì đạn, bom rơi, vì lửa thù hận nằm ở hố hầm nào đó trên quê hương chưa được về với Mẹ Cha, vợ con, thân nhân, dòng tộc! Có những người đã nằm xuống, hàng hàng, lớp lớp được tôn vinh là những anh hùng! Có những Bà Mẹ đã mất con trong cuộc chiến được tuyên dương là những “Bà Mẹ Việt Nam anh hùng” còn những Bà Mẹ khác có “anh hùng” không, là gì trong một “dân tộc đất nước anh hùng”?! Có những nghĩa trang, nơi gửi xác thân những người tuổi trẻ Việt Nam nằm xuống trong chiến tranh nhưng còn bị quản lý như những nhà tù thế gian!. “Hòa hợp, hòa giải.dân tộc” bốn bên tham chiến đã ký kết trong Hiệp định Paris (1973) hầu như đã chết lặng câm từ ngày đất nước im tiếng súng!… Nhiều trai, gái hai miền lớn lên sau chiến tranh đã yêu nhau, được kết hợp thành cuộc sống gia đình hạnh phúc mà hai bên, hai họ trước đây từng là kẻ thù trên chiến trường. “Những kẻ thù xưa” nay đã “đến nhà nhau”, tay bắt mặt mừng, hân hoan bàn chuyện tương lai, “khép lại quá khứ” … nhưng trong cuộc sống chính trị - xã hội đất nước sao vẫn còn nhiều phân biệt từ trong chính sách đến cả một hệ thống loa đài, báo chí đồng nhất một giọng nói hằn sâu thêm vết đau của nhân dân, dân tộc trong những ngày kỷ niệm đất nước thương đau!?
Đất nước đã “độc lập, tự do” nhưng nhân dân có thật sự có “tự do, dân chủ”? Cuộc cách mạng “dân tộc, dân chủ, nhân dân” có phải đã hoàn thành !? Một xã hội dân chủ ” triệu lần hơn” nhưng sao quyền dân chủ của nhân dân, của mỗi người công dân trong xã hội mà “chiến thắng này là của toàn thể nhân dân” sao không được tôn trọng, bảo vệ mà “dân chủ” chỉ cho một tầng lớp, giai cấp nào đó (dù chỉ là hình thức) còn lại tất cả đều phải bị cải tạo, quản chế, phải đi vào tập đoàn, hợp tác, phục tùng quyền làm chủ của một ông chủ, một tổ chức độc quyền yêu nước, độc quyền lãnh đạo, cai trị của kẻ kiêu binh..!? Vì sao một tổ chức độc quyền lại đặt trên cả Tổ quốc? Một tổ chức bộ máy nhà nước dân chủ của nhân dân sao những kẻ dốt nát, bất tài lại nắm quyền bính, những công dân có tài đức trong xã hội lại không được trọng dụng ngoài những người của một tổ chức độc quyền cai trị? Vì sao những người bằng lao động chân chính góp phần mình xây dựng, bảo vệ, phát triển đất nước lại bị chà đạp, xóa bỏ không thương tiếc? Vì sao kẻ cắp, tham ô tham nhũng luôn được bao che, người ngay thẳng, đấu tranh, vì lợi ích và sự tiến bộ của nhân dân, đất nước luôn bị vùi dập, loại trừ? Vì sao dân tộc độc lập nhưng nhân dân không có quyền độc lập, tự do? Một xã hội “dân chủ triệu lần hơn” nhưng vì sao không có quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do lập hội…, những quyền mà những người tuổi trẻ ngày xưa trong chế độ Miền Nam đã “lợi dụng” (!) trong “đấu tranh cách mạng” góp phần cho chiến thắng của chế độ hôm nay? Vì sao người công dân trong xã hội thời đại “thế giới phẳng”, “toàn cầu hóa” hiện nay lại không có quyền độc lập, bình đẳng, tự do nêu lên chính kiến của mình mà phải học, suy nghĩ theo một tư tưởng, một đường lối, một kiểu tư duy theo công thức định sẵn? Vì sao dân không có quyền để bãi miễn, cách chức những kẻ bất tài, vô trách nhiệm, “sâu dân, mọt nước”, những kẻ nắm quyền quyết định vận mệnh của cả dân tộc, đất nước, nhân dân? Vì sao những kẻ dân không bầu, chẳng biết kẻ đó là ai lại có quyền định đoạt tất cả mọi vấn đề cuộc sống của dân tộc, nhân dân, đất nước? Vì sao tài nguyên đất nước, bờ cõi cha ông - biên giới, biển đảo bị kẻ thù nhân danh là bạn trắng trợn xâm chiếm, tuổi trẻ yêu nước xuống đường tranh đấu, lên tiếng nói đòi lại chủ quyền lại bị đàn áp, trù dập?...Vì sao? Vì sao?…Đâu là vì đất nước, nhân dân; đâu là hại dân, bán nước!….Có những câu hỏi đã được trả lời nửa vời và còn biết bao nhiêu câu hỏi không ai trả lời, “cả vú lấp miệng em”, ngoài tiếng nói của một hệ thống độc quyền thông tin, độc quyền ngôn luận….
3. Dân không cướp nước của dân! Nhân dân không bao giờ là kẻ bán nước! Nhân dân ngàn đời luôn luôn là người giữ nước và xây dựng đất nước. Nhân dân biết rõ ràng ”nước mất, nhà tan”. Ngày xưa, sống trong xã hội phong kiến, Vua là Thiên tử, dù - “được làm vua, thua làm giặc”, nhưng “Dân” vẫn “vi quý, quân vi khinh”! Kẻ khi đã làm “vua” không thể là “giặc”. Kẻ ”làm vua” không thể là kẻ cướp! Vua cũng chỉ là “con trời”, vẫn biết sợ Trời, yêu Đất; vẫn biết yêu quý nhân dân, luôn giữ gìn sơn hà, xã tắc!
Đại lộ vinh quang của dân tộc không còn phải là con đường băng rừng, xuyên núi, lần mò tìm kiếm đường đi như trong những năm tháng đất nước tối đen mịt mù, nô lệ; không phải bằng mọi thủ đoạn để diệt đi lực lượng, tổ chức yêu nước của nhân dân để một mình độc quyền tôn vinh, bẻ trái dòng lịch sử đấu tranh!… Thời đại mới! Tuổi trẻ luôn là con người của thời đại trong cuộc sống dân tộc, nhân dân. Vẫn luôn là con người có ý thức dân tộc, yêu nước, lương thiện, yêu cái cao cả, trọng chân lý, sống tình nghĩa, thủy chung luôn mong muốn dân tộc, đất nước đi lên ngang tầm cao thời đại. Con đường lớn luôn là con đường nhân loại yêu thương, vì con người với tất cả quyền tự do, dân chủ, quyền con người được tôn trọng, đảm bảo trong cuộc sống xã hội - dân chủ, độc lập, tự do! Là con đường luôn vì sự vinh quang của dân tộc, hạnh phúc nhân dân, hòa bình nhân loại, chống bất cứ kẻ thù xâm lược nào để giữ gìn, dựng xây đất nước trong thời đại mới. Người đi trước luôn là kẻ mở đường và luôn chịu sự hy sinh! Nhân dân, dân tộc Việt Nam là người hy sinh lớn nhất không có bất cứ ai, bất cứ một tổ chức, đảng phái nào có thể so sánh được. Vinh quang của dân tộc luôn thuộc về nhân dân. Ai là người vì dân, vì nước lịch sử sẽ phán xét. Nhân dân hôm nay chắc chắn không phải là kẻ ngu muội, không phải là đứa con nít mới tập nói, tập đi; không phải kẻ đui mù, câm điếc chỉ có những kẻ vì quyền lực, vì lợi ích riêng, vì tiền tài, danh vọng cá nhân, tập đoàn, bè phái mới bất chấp liêm sỹ, đạo đức, truyền thống lịch sử dân tộc của cha ông dựng nước và giữ nước mới có thể đồng loã, đồng tình…
Những bài học của lịch sử dân tộc đã chỉ rõ - nhân dân là “vạn đại”! Không có một triều đại nào có thể nắm quyền cai trị muôn đời! Ai đi ngược lại ý nguyện của nhân dân, dân tộc tất yếu sẽ sụp đổ, lịch sử và bia miệng thế gian sẽ phỉ nhổ muôn đời!..
Tuổi trẻ luôn là mùa xuân của đất nước nhưng phải được ươm trồng trong xã hội dân chủ, tự do, nhân bản, trong bầu trời không bị nhiểm ô !….
© 2009 Đàn Chim Việt Online