Trịnh Công Sơn & Tham Vọng Chính Trị
- Tác Giả Trịnh Cung
- Đăng ngày 03.04.09
- Quan Điểm
Điều Đáng Tiếc
Trong thời buổi sống như một kẻ bên lề của một Sài Gòn đã bị đổi tên và những người bạn thân một thời hồn nhiên như thế nay cũng đã cúi mình, ngoan ngoãn làm những con rối của chế độ mới, quay lưng lại với thân phận khốn đốn của đồng loại, tự huỷ tri thức, lương tâm, thứ một thời nhờ nó đã làm nên những ca khúc tranh đấu cho thân phận và tự do con người, nay chọn cho mình con đường sa lầy vào rượu, thuốc và phụ nữ, tôi thấy mình thật sự cô độc và bất lực trước sự sụp đổ từng ngày của một người bạn tài hoa nhất mà tôi từng yêu quí. Nhiều khi tôi muốn nói với bạn mình: “Tại sao cậu lại sa đà vào những cuộc chơi phù phiếm? Tại sao cậu không viết những ca khúc cho thân phận VN 2 đang bị một thứ xiềng xích vô hình nhưng vĩnh cửu, vì nó được khoá bởi chính người VN chứ không phải ngoại bang? Hay ít ra thì cậu nên sống yên lặng như một cái bóng, một hòn đá tảng vì cái giấc mơ hoà bình, thống nhất quê hương của cậu dù không phải nguyên nhân chính gây ra sự sụp đổ hoàn toàn nền Cộng Hoà trẻ tuổi MNVN, nhưng về mặt tâm lý cũng đã ít nhiều làm lợi cho phía bên kia, vô tình đồng loã với kẻ đã gây ra cái bi kịch thảm khốc cho hằng triệu người Việt từng ái mộ, tôn thờ cậu nay phải bỏ nước ra đi bằng giá của cái chết không được chôn cất, bằng sự tật nguyền tinh thần, nếu may mắn đến được bờ tự do thì bạn cũng đáng được cảm thông… Vì tôi biết chắc chắn một điều là tất cả những trí thức thiên tả VN như cậu cũng đều không chờ đợi một kết cuộc cho đất nước theo cách như đang diễn ra…”. Nhưng có lẽ trực giác của tôi đã mách bảo rằng điều ấy nằm ngoài khả năng của TCS, cứ để cuộc sống của anh phụ thuộc vào bản năng, đã tiêu vong rồi một TCS mạnh mẽ dấn thân, mạnh mẽ ca hát cho hoà bình đất nước, cho dân tộc ấm no, bình đẳng, tự do và hạnh phúc như ngày nào. Thời cuộc làm ra TCS đấy thôi, anh không phải là người làm ra thời cuộc, nên tôi đã nghẹn họng.
Ảo Tưởng Cuối Cùng
Dần dà rồi TCS cũng tìm lại cho mình một phần phong độ sáng tác nhờ hấp thụ những ngọn lửa nhỏ từ những nhan sắc phụ nữ và sự trân trọng (theo chủ trương) của những nhạc sĩ thuộc Hội Âm Nhạc TP HCM như Xuân Hồng, Hoàng Hiệp, Thanh Tùng, Tôn Thất Lập, Trần Long Ẩn,… và một nhóm nhạc do họ tổ chức có tên “Những Người Bạn” ra đời khoảng thập niên 90, và TCS được coi là đầu đàn. Anh trở thành nhân tố quan trọng nhất trong việc thu hút sự chú ý của công chúng mỗi khi anh có mặt trong các show diễn của nhóm. TCS cũng là một tiếng nói có trọng lượng nhất đối với nhiều tên tuổi hàng đầu của nhạc cách mạng VN như Văn Cao, Trọng Bằng, Hồng Đăng,… trừ ông nhạc sĩ Bộ Trưởng Bộ VH&TT Trần Hoàn (đã nghĩ hưu), người từng mở chiến dịch đả đảo anh một thời ở Huế, là vẫn tiếp tục nhìn TCS như một kẻ xấu.
Dù gì thì thế đứng chính trị của TCS cũng đã được tốt hơn trước rất nhiều, có phải vì thế mà anh đã chủ quan nghĩ mình là người đến lúc nên đứng vào hàng ngũ của đảng?
Sơn đem ý định này nói với tôi, tôi liền can:“Không nên Sơn ơi, cậu đang là một nhân vật âm nhạc lớn, người ta nể trọng vì ảnh hưởng của cậu đối với công chúng rất lớn cũng như quốc tế. Nay cậu trở thành đảng viên mới tò te còn ai coi trọng nữa. Nếu ông Hoàng Hiệp chống lai là may cho cậu lắm đó!”. Tôi đã nói với TCS như thế và TCS im lặng. Tuy nhiên không phải nhờ sự phân tích ấy mà TCS không trở thành đảng viên Đảng CSVN, mà bởi sự ngăn cản của nhạc sĩ Hoàng Hiệp, người giữ vai trò chính trị của Hội Âm Nhạc TP HCM và cũng là cán bộ có trách nhiệm quản lý TCS. Trong một lần bất bình vời Hoàng Hiệp về việc bị kiểm điểm, TCS đã chửi thẳng vào mặt Hoàng Hiệp ngay tại trụ sở Hội Âm Nhạc TP HCM: ”Mày là thằng mặt lồn!”.
Đã không những không được vào đảng, TCS còn được cho về hưu để vĩnh viễn kết thúc giấc mơ - ảo tưởng cuối cùng của anh.
Cái Chết - Vinh Quang Đích Thực
Nếu con đường chính trị đối với TCS là một con đường dẫn anh xuống vực thẳm thì cái chết là một kết thúc hoàn hảo. Hay nói một cách khác, nó đã giải cứu và trả lại vinh quang đích thực cho anh - vinh quang dành cho di sản ca khúc TCS.
Không chỉ niềm vinh quang này bừng sáng huy hoàng bởi hàng chục ngàn người yêu âm nhạc của anh ở trong nước tiễn đưa anh đến nơi an nghỉ cuối cùng, mà người Việt trên khắp thế giới cũng nhỏ lệ tiếc thương, nhất là người Việt ở Mỹ, nơi mà Trịnh Công Sơn lúc sinh tiền không dám đặt chân đến dù không ít lời mời. Một lễ tưởng niệm long trọng được tổ chức tại Hội trường báo Người Việt với sự tham dự đông đảo của nhiều giới khác nhau trong cộng đồng ở cả Nam và Bắc California ngay trong đêm 1-4-2001, điều mà trước đó không ai dám nói công khai về tình cảm của mình với TCS ở chỗ đông người tại Mỹ.
Lời Kết
Sau 8 năm Trịnh Công Sơn ra đi, mọi cảm xúc thương tiếc sau cái chết của anh trong mỗi chúng ta cũng đã phần nào chìm lắng, hôm nay, tôi quyết định và chọn lựa thời điểm này để viết về một góc khác, một phương diện khác của Trịnh Công Sơn mà chưa ai viết hoặc viết một cách có hệ thống.
Bài viết này chắc chắn sẽ gây ra sự mất mát tình cảm, sự đổ vỡ các mối quan hệ vốn có của tôi, vì một số những nhân vật được đề cập nay đang còn hiện diện trong cuộc đời. Sự thật bao giờ cũng gây mất lòng, tôi đã tự hỏi mình nhiều lần trong nhiều năm qua: có nên viết nó ra, giải thoát cho nó khỏi ngục tù trong tôi suốt hơn 30 năm qua? Sự quằn quại của nó trong cái nhà tù ký ức cũng làm tôi đau buồn đến không chịu nổi. Giải phóng cho nó là giải phóng cho chính tôi, dù có phải bị trả giá.
Đó là về phần cá nhân tôi, còn đối với TCS, bài viết này tôi muốn bổ sung thêm những điều mà trong các cuộc nói chuyện về TCS ở Mỹ tôi đã không thể nói hết được. Một nửa sự thật cũng chưa phải là sự thật. Tôi tin vào điều tốt đẹp của sự thật. Nó có thể sẽ làm tan đi hình ảnh một TCS được tô vẽ bởi những huyền thoại và ảo ảnh lấp lánh trong lòng ai đó, nhưng sẽ trả lại một TCS thiên tài đích thực của âm nhạc như nó vốn có, để mọi người nếu đến với nhạc Sơn thì sẽ có được cơ may yêu mến trọn vẹn một con người có thực, chứ không phải một thứ tượng đài được nhào nặn, tô vẽ và dựng lên vì một mục đích riêng. Đã đến lúc sự thật đó cần được trả lại cho những người Việt đã, đang và sẽ mãi còn coi nhạc Trịnh là lẽ sống của mình, mang nó theo mình như một thứ tài sản vô giá dù đi đến bất kỳ đâu, dù ở chiến tuyến nào.
Tất nhiên, những lập luận và lời kể trong bài viết này dựa vào những gì tôi đã trải qua, những tư liệu riêng và những tư liệu của những người bạn cũ của TCS mà họ đã công khai phổ biến trên các phương tiện truyền thông, và vì thế chắc chắn còn thiếu sót tất yếu, vì tôi biết còn nhiều sự thật đang được cất dấu bởi những người có quan hệ cận kề với TCS trong từng giai đoạn của lịch sử VN từ 1954 đến hôm trước khi TCS qua đời mà họ vì những lý do nào đó chưa tiện nói ra. Tôi xin cám ơn những ai sẽ đóng góp thêm những gì giúp cho bài viết này được hoàn hảo hơn, kể cả những phản biện.
Sau cùng, mỗi con người Việt Nam đã trải qua và sống sót sau cuộc chiến tranh khốc liệt vừa qua đều giữ trong mình những sự thật riêng, một gốc nhân chứng riêng, xin quí vị hãy trả lại nó cho lịch sử, nếu được như thế thì tấm gương lịch sử VN mới trong sáng được. Cũng vì điều này, cho tôi xin lỗi những gì mà bài viết có làm tổn thương đến một ai đó cũng là vì không còn sự lựa chọn nào khác.
Sài Gòn 29/3/2009
Nguồn: damau.org
Trong thời buổi sống như một kẻ bên lề của một Sài Gòn đã bị đổi tên và những người bạn thân một thời hồn nhiên như thế nay cũng đã cúi mình, ngoan ngoãn làm những con rối của chế độ mới, quay lưng lại với thân phận khốn đốn của đồng loại, tự huỷ tri thức, lương tâm, thứ một thời nhờ nó đã làm nên những ca khúc tranh đấu cho thân phận và tự do con người, nay chọn cho mình con đường sa lầy vào rượu, thuốc và phụ nữ, tôi thấy mình thật sự cô độc và bất lực trước sự sụp đổ từng ngày của một người bạn tài hoa nhất mà tôi từng yêu quí. Nhiều khi tôi muốn nói với bạn mình: “Tại sao cậu lại sa đà vào những cuộc chơi phù phiếm? Tại sao cậu không viết những ca khúc cho thân phận VN 2 đang bị một thứ xiềng xích vô hình nhưng vĩnh cửu, vì nó được khoá bởi chính người VN chứ không phải ngoại bang? Hay ít ra thì cậu nên sống yên lặng như một cái bóng, một hòn đá tảng vì cái giấc mơ hoà bình, thống nhất quê hương của cậu dù không phải nguyên nhân chính gây ra sự sụp đổ hoàn toàn nền Cộng Hoà trẻ tuổi MNVN, nhưng về mặt tâm lý cũng đã ít nhiều làm lợi cho phía bên kia, vô tình đồng loã với kẻ đã gây ra cái bi kịch thảm khốc cho hằng triệu người Việt từng ái mộ, tôn thờ cậu nay phải bỏ nước ra đi bằng giá của cái chết không được chôn cất, bằng sự tật nguyền tinh thần, nếu may mắn đến được bờ tự do thì bạn cũng đáng được cảm thông… Vì tôi biết chắc chắn một điều là tất cả những trí thức thiên tả VN như cậu cũng đều không chờ đợi một kết cuộc cho đất nước theo cách như đang diễn ra…”. Nhưng có lẽ trực giác của tôi đã mách bảo rằng điều ấy nằm ngoài khả năng của TCS, cứ để cuộc sống của anh phụ thuộc vào bản năng, đã tiêu vong rồi một TCS mạnh mẽ dấn thân, mạnh mẽ ca hát cho hoà bình đất nước, cho dân tộc ấm no, bình đẳng, tự do và hạnh phúc như ngày nào. Thời cuộc làm ra TCS đấy thôi, anh không phải là người làm ra thời cuộc, nên tôi đã nghẹn họng.
![]() |
| Trịnh Công Sơn, Ðinh Cường, Trịnh Cung, Văn Cao, 1987. Nguồn: tcs-home.org |
Ảo Tưởng Cuối Cùng
Dần dà rồi TCS cũng tìm lại cho mình một phần phong độ sáng tác nhờ hấp thụ những ngọn lửa nhỏ từ những nhan sắc phụ nữ và sự trân trọng (theo chủ trương) của những nhạc sĩ thuộc Hội Âm Nhạc TP HCM như Xuân Hồng, Hoàng Hiệp, Thanh Tùng, Tôn Thất Lập, Trần Long Ẩn,… và một nhóm nhạc do họ tổ chức có tên “Những Người Bạn” ra đời khoảng thập niên 90, và TCS được coi là đầu đàn. Anh trở thành nhân tố quan trọng nhất trong việc thu hút sự chú ý của công chúng mỗi khi anh có mặt trong các show diễn của nhóm. TCS cũng là một tiếng nói có trọng lượng nhất đối với nhiều tên tuổi hàng đầu của nhạc cách mạng VN như Văn Cao, Trọng Bằng, Hồng Đăng,… trừ ông nhạc sĩ Bộ Trưởng Bộ VH&TT Trần Hoàn (đã nghĩ hưu), người từng mở chiến dịch đả đảo anh một thời ở Huế, là vẫn tiếp tục nhìn TCS như một kẻ xấu.
Dù gì thì thế đứng chính trị của TCS cũng đã được tốt hơn trước rất nhiều, có phải vì thế mà anh đã chủ quan nghĩ mình là người đến lúc nên đứng vào hàng ngũ của đảng?
Sơn đem ý định này nói với tôi, tôi liền can:“Không nên Sơn ơi, cậu đang là một nhân vật âm nhạc lớn, người ta nể trọng vì ảnh hưởng của cậu đối với công chúng rất lớn cũng như quốc tế. Nay cậu trở thành đảng viên mới tò te còn ai coi trọng nữa. Nếu ông Hoàng Hiệp chống lai là may cho cậu lắm đó!”. Tôi đã nói với TCS như thế và TCS im lặng. Tuy nhiên không phải nhờ sự phân tích ấy mà TCS không trở thành đảng viên Đảng CSVN, mà bởi sự ngăn cản của nhạc sĩ Hoàng Hiệp, người giữ vai trò chính trị của Hội Âm Nhạc TP HCM và cũng là cán bộ có trách nhiệm quản lý TCS. Trong một lần bất bình vời Hoàng Hiệp về việc bị kiểm điểm, TCS đã chửi thẳng vào mặt Hoàng Hiệp ngay tại trụ sở Hội Âm Nhạc TP HCM: ”Mày là thằng mặt lồn!”.
Đã không những không được vào đảng, TCS còn được cho về hưu để vĩnh viễn kết thúc giấc mơ - ảo tưởng cuối cùng của anh.
Cái Chết - Vinh Quang Đích Thực
Nếu con đường chính trị đối với TCS là một con đường dẫn anh xuống vực thẳm thì cái chết là một kết thúc hoàn hảo. Hay nói một cách khác, nó đã giải cứu và trả lại vinh quang đích thực cho anh - vinh quang dành cho di sản ca khúc TCS.
Không chỉ niềm vinh quang này bừng sáng huy hoàng bởi hàng chục ngàn người yêu âm nhạc của anh ở trong nước tiễn đưa anh đến nơi an nghỉ cuối cùng, mà người Việt trên khắp thế giới cũng nhỏ lệ tiếc thương, nhất là người Việt ở Mỹ, nơi mà Trịnh Công Sơn lúc sinh tiền không dám đặt chân đến dù không ít lời mời. Một lễ tưởng niệm long trọng được tổ chức tại Hội trường báo Người Việt với sự tham dự đông đảo của nhiều giới khác nhau trong cộng đồng ở cả Nam và Bắc California ngay trong đêm 1-4-2001, điều mà trước đó không ai dám nói công khai về tình cảm của mình với TCS ở chỗ đông người tại Mỹ.
Lời Kết
Sau 8 năm Trịnh Công Sơn ra đi, mọi cảm xúc thương tiếc sau cái chết của anh trong mỗi chúng ta cũng đã phần nào chìm lắng, hôm nay, tôi quyết định và chọn lựa thời điểm này để viết về một góc khác, một phương diện khác của Trịnh Công Sơn mà chưa ai viết hoặc viết một cách có hệ thống.
Bài viết này chắc chắn sẽ gây ra sự mất mát tình cảm, sự đổ vỡ các mối quan hệ vốn có của tôi, vì một số những nhân vật được đề cập nay đang còn hiện diện trong cuộc đời. Sự thật bao giờ cũng gây mất lòng, tôi đã tự hỏi mình nhiều lần trong nhiều năm qua: có nên viết nó ra, giải thoát cho nó khỏi ngục tù trong tôi suốt hơn 30 năm qua? Sự quằn quại của nó trong cái nhà tù ký ức cũng làm tôi đau buồn đến không chịu nổi. Giải phóng cho nó là giải phóng cho chính tôi, dù có phải bị trả giá.
Đó là về phần cá nhân tôi, còn đối với TCS, bài viết này tôi muốn bổ sung thêm những điều mà trong các cuộc nói chuyện về TCS ở Mỹ tôi đã không thể nói hết được. Một nửa sự thật cũng chưa phải là sự thật. Tôi tin vào điều tốt đẹp của sự thật. Nó có thể sẽ làm tan đi hình ảnh một TCS được tô vẽ bởi những huyền thoại và ảo ảnh lấp lánh trong lòng ai đó, nhưng sẽ trả lại một TCS thiên tài đích thực của âm nhạc như nó vốn có, để mọi người nếu đến với nhạc Sơn thì sẽ có được cơ may yêu mến trọn vẹn một con người có thực, chứ không phải một thứ tượng đài được nhào nặn, tô vẽ và dựng lên vì một mục đích riêng. Đã đến lúc sự thật đó cần được trả lại cho những người Việt đã, đang và sẽ mãi còn coi nhạc Trịnh là lẽ sống của mình, mang nó theo mình như một thứ tài sản vô giá dù đi đến bất kỳ đâu, dù ở chiến tuyến nào.
Tất nhiên, những lập luận và lời kể trong bài viết này dựa vào những gì tôi đã trải qua, những tư liệu riêng và những tư liệu của những người bạn cũ của TCS mà họ đã công khai phổ biến trên các phương tiện truyền thông, và vì thế chắc chắn còn thiếu sót tất yếu, vì tôi biết còn nhiều sự thật đang được cất dấu bởi những người có quan hệ cận kề với TCS trong từng giai đoạn của lịch sử VN từ 1954 đến hôm trước khi TCS qua đời mà họ vì những lý do nào đó chưa tiện nói ra. Tôi xin cám ơn những ai sẽ đóng góp thêm những gì giúp cho bài viết này được hoàn hảo hơn, kể cả những phản biện.
Sau cùng, mỗi con người Việt Nam đã trải qua và sống sót sau cuộc chiến tranh khốc liệt vừa qua đều giữ trong mình những sự thật riêng, một gốc nhân chứng riêng, xin quí vị hãy trả lại nó cho lịch sử, nếu được như thế thì tấm gương lịch sử VN mới trong sáng được. Cũng vì điều này, cho tôi xin lỗi những gì mà bài viết có làm tổn thương đến một ai đó cũng là vì không còn sự lựa chọn nào khác.
Sài Gòn 29/3/2009
Nguồn: damau.org
Rỉ Tai
Các bài liên quan/Related Articles
16 Responses to "Trịnh Công Sơn & Tham Vọng Chính Trị " 
|
said this on 03 Apr 2009 5:01:56 AM EST
Theo thiển ý của chúng tôi, Trịnh Công Sơn là nhạc sĩ thiên tài.
Có lẽ là hầu hết những thiên tài đều không được trọng dụng nơi quê hương mình sinh sống, cả miền Nam trước 1975, Việt nam sau 1975 và ngay tận Hải ngoại nữa! Theo sự suy nghĩ riêng của chúng tôi, thiên tài Trịnh Công Sơn hầu như có THÁI ĐỘ Chính trị (trong trường hợp bức xúc) hơn là đã hoạt động Chính trị. Huy Tử, Sociology College, UMass University, Boston, MA. |
|
said this on 03 Apr 2009 3:07:47 PM EST
Tôi không lạ gì Trịnh Cung. Muốn biết về Trịnh Cung thế nào? xin bạn bè , người thân nhận cũa cã 2 người lên tiếng. Chúng ta hãy chú ý cách viết lối dẫn chứng (baseless), hàm hồ ,một chiều. 90% chứng cớ trong bài viết cũa Trịnh Cung ghi lại lấy từ người khác kể lại và do chính TCung là nhân chứng duy nhất
Thật sự chúng ta biết 100% là TCS nằm trong nhóm thuộc Thành phần thứ ba, (thành phần đối lập và Phãn Chiến trước 1975) .Nhóm nầy bao gồm nhiều người : Lý quý Chung, linh muc NNL, Chân tín (đối diện). ... Trong nhóm nầy CS đã cài rất nhiều cãm tình đảng và đãng Viên vào ( H tấn Mẫm Ngô Kha, để lũng đoạn và gây xáo trộn . Một số trong đó sau nầy đã bị CIA , An ninh giết thũ tiêu là Ngô Kha em rễ TCS... ; Số còn lại trốn vào bưng . Nói như thế không có nghĩa là toàn thể thành viên trong "Thành Phần thứ Ba nầy đều là thân cộng hay CS. Có đến 50% số này sau nầy đã bị CS thanh trừng , thũ tiêu vì thù oán hay bất đồng (TCS cũng bị đấu tố và làm tờ kiễm điễm) . Số còn lại quay lại chống cộng và trốn ra nước ngoài như giao sư Hoạt. .. TCS nằm trong số này, (trước 1975)Ông có quá nhiều bạn bè thân cộng hay là CS nằm vùng vây quanh nên chắc chắn có ãnh hưỡng chút xíu khuynh hướng thân cộng. Nhưng chắc chắn 100% môt điều là TCS (trước 1975) KHÔNG PHÃI CS HAY LÀ "CẢM TÌNH ĐÃNG". Nếu quã thật TCS là CS hay " CS nẳm vùng" thì đã bị An ninh , Q Đ , bắt rồi (Xin quý vị nào từng làm việc về An ninh (1975) phụ trách vấn đề này lên tiếng xác nhận). Nếu TCS là "CS nằm vủng" thì đã không bị TT Lập, hay những tay trùm CS đấu tố. Vậy, tại sao TCS ngày đầu tiên lên đài phát thanh hát bài“Cờ bay trăm ngọn cờ bay” và“anh em ta về mừng như bão cát quay cuồng…”. " nối vòng tay lớn"? dể hiễu thôi : Tình thế lúc đó phãi nói là rất nguy hiễm và hỗn loạn . Bất cứ ai cũng lo sợ. Tin tức vụ tắm máu , tàn sát , thanh trừng cũa Khờ me Đỏ tại Cam Bốt khi chiếm được các Cities .( Các hãng thông tấn BBC , VOA loan tin những cuốc tắm máu hằng ngày ) Nên hầu hết người dân miền nam lúc bấy giờ vô cùng sợ hãi , kể cà những thành phần thứ ba. Trong số đó có TCS; Thêm nữa TCS tưỡng là những chính kiến chut xíu thân Cộng cũa mình sẻ giúp ông ít ra an toàn :nên tự nguyện lên hát bài nầy. Ông cũng sẻ nghĩ là sẻ được trọng dụng hay it ra cũng tránh được sư thanh trửng hay bị thũ tiêu trong lúc tình thế lộn xộn Vì giới hạn cũa bài viêt trong khung phãn hồi này không cho phép tôi viết về sự thật tại sao TC lại viết một bài " tố" TCS Tóm lại :Đễ chụp mũ một người bạn thân , bán rẽ tình bạn dùng những bằng chứng baseless chỉ vì thù hận nho nhõ để tố khổ bạn mình. Hành động này không đẹp tí nào. Hơn nữa người đó quá nỗi tiếng và đã qua đời thật sư không thể chấp nhận được Ở cuơng vị Trịnh Cung không nên viết như vậy, cho dù chuyện này có thật hay không? Trịnh cung hãy an hưỡng tuỗi già với cô vợ trẽ bằng tuỗi cháu ngoại mình (Hơn 50 tuỗi) hay hơn là viết như thế này |
|
said this on 03 Apr 2009 8:26:31 PM EST
Cái vòng lẩn quẩn bóng với hình,
Trò đuà con tạo nhục cùng vinh. Bao nhiêu thế hệ tình nào vẹn, Lầu xanh sao tiếc mảnh trung trinh. Cơn mê hoang tưởng loạn tình !!! |
|
said this on 04 Apr 2009 10:10:13 PM EST
Hòa tấu khúc số 3 Eroica của Beethoven là hòa tấu khúc khó hiểu và bí mật nhất. Beetho rất hứng khởi bởi sự xuất hiện của Napoléon Bonaparte và viết symphonie nầy cho kẻ từ xứ Corse. Nhưng nhà soạn nhạc của chúng ta đã thất vọng khi Napoléon lên làm vua. Tôi nghĩ đó là lý do Beetho thêm hành âm đám ma (marche funebre). Buồn cười là nhiều người vẫn gọi là Symphonie Napoléon và các dĩa 33 cũ vẫn in hình ông vua nầy trên bao giấy. Đúng như Nguyễn Hữu Viện viết Beetho chủ trương dân chủ một cách tha thiết. Ông cũng là người đầu tiên đưa các tư tưởng chính trị nhân bản vào âm nhạc, rõ nhất là bài số chín. Riêng thuần túy âm nhạc, nhờ Beetho dàn nhạc giao hưởng mới to lớn như bây giờ so với dàn nhạc trình tấu nhạc Mozart hay Haydn; Beetho đã đem một khung trời rộng lớn cho dương cầm, cùng các kỹ thuật mới khác. Đem TCS so sánh với Beetho là chuyện vô duyên, đặt sai vấn đề, vô bổ. Đàn bầu là đàn bầu; violon là violon. Về phương diện âm nhạc TCS chỉ là song writer, chansonier. Lời nhạc mơ hồ, gợi cảm, như một bức tranh trừu tượng nhưng là cái phóng chiếu tuyệt vời của ngôn ngữ VN rất gần gũi với chúng ta. Cái ta cho là tuyệt vời nơi TCS không phải là chất liệu (media) của Beetho. Giá trị của cây bách làm bonsai trong chậu khác với giá trị cây bách trong rừng thiêng
sương nhuần như sữa. |
|
said this on 04 Apr 2009 6:59:28 PM EST
Trích lời phê bình "...TCS theo CS thì đã sao ? TCS có tham vọng chính trị thì đã sao ? TCS thích rượu và gái đẹp thì đã sao ? Ưa nghe nịnh, mơ ước làm Quốc vụ khanh thì đã sao ? Những điều đó chỉ là sở thích cá nhân, không ảnh hưởng gì đến tài năng TCS..."
Lập luận thế này thì chỉ có người cộng sản gàn bướng và thiếu lý trí nhân bản. Thế thì mọi con người đều như nhau, như con vật hành động không suy nghĩ. Đàn áp dân tôi thì đã sao ?, áp bức kẻ yếu hèn, vơ vét của cải đất nước cho đầy túi, cho ấm êm trăm họ thì đã sao, phá hoại cuộc đời bao nhiêu cô gái, phụ nữ thì có sao ? dâng đất dâng biển và làm tay sai cho ngoại bang thì có sao ? văn hóa nhân bản con người rơi vào thảm họa suy đồi thì có sao ?... v.v... Còn gì nhân bản và con người có lý trí hơn loài vật ? Chân thành, Tòng Vỏ |
|
said this on 18 Apr 2009 6:04:06 AM EST
Thế thì mọi con người đều như nhau, như con vật hành động không suy nghĩ. Đàn áp dân tôi thì đã sao ?, áp bức kẻ yếu hèn, vơ vét của cải đất nước cho đầy túi, cho ấm êm trăm họ thì đã sao, phá hoại cuộc đời bao nhiêu cô gái, phụ nữ thì có sao ? dâng đất dâng biển và làm tay sai cho ngoại bang thì có sao ? văn hóa nhân bản con người rơi vào thảm họa suy đồi thì có sao ?... v.v...Còn gì nhân bản và con người có lý trí hơn loài vật ?
Tui đồng ý với lời nhận xét của độc giả Võ Tòng. Không thể vì cảm tính mà viết những lời không thực để tôn dương một người nhạc sĩ đã góp tay vô sự đổ vỡ của Chánh Thể cộng Hòa... nơi mà anh ta đã lạm dụng sự bao dung để hành động phản trắc đối với 'quốc gia dân tộc !' Hãy nhìn coi đất nước VN có còn được sự Độc Lập như đã tự lừa dối hàng chục triệu dân ? Và bây giờ, đất nước đang mất dần trong tay một bá quyền bành trướng , lịch sự bị xóa, sự tích anh hùng đang bị hủy hoại đập nát đi, ngay chính những đảng viên CS cũng không chấp nhận , như ông họ Võ cũng phải lên tiêng ...! Xin hãy để những tiếng nói về sự thực đang sảy ra trên đất nước của chúng ta . Hà Thất Phu Hữu Trách ? |
|
said this on 05 Apr 2009 3:09:07 AM EST
Giả như Trịnh Công Sơn có ở miền Bắc thì chỉ bó gối làm con rối của Đảng hay tịt ngòi như Văn Cao, hoặc chung số phận như Phùng Quán chớ làm gì có Nhìn Những Mùa Thu Đi, Diễm Xưa? Làm gì có tập ca khúc Da Vàng, làm gì có Gia Tài Của Mẹ?
Nhờ có các giới chức có học thức che chở mà Trịnh Công Sơn mới phát huy hết tài năng âm nhạc, viết được nhiều ca khúc để đời. Đó là một nghệ sỹ biết vượt lên trên số phận, hơn hẳn những nhạc sỹ rối trong vòng tay BCT đấy thưa ông. |
|
said this on 06 Apr 2009 6:13:25 AM EST
Thiên tài sống với VC không khác gì trái chanh bị vắt hết nước. Thân phận TCS không khác gì Phạm Duy, một đời chỉ biết o bế chế độ và cuối cùng bị nhân dân chán ghét. Thiên tài sống với VC được chế độ xem như thùng rác, cuối đời chỉ biết rượu để khuây khỏa buồn và chết như con chó giữa giòng đời nỗi trôi buồn thảm.
Sống với VC xem như đã chết, thơ với thẩn làm gì cho mệt. |
|
said this on 07 Apr 2009 3:58:55 PM EST
Cac y kien neu tren deu la nhung tu tuong ham suc tieu bieu cho cai nhin cua cac nguoi tri thuc dang song trong giai doan lich su tang thuong nhat cua dat nuoc Viet nam. Du sao tac gia bai viet nay da la nguoi ban co dip song gan gui voi TCS hon chung ta,ong co cai nhin thau dao sau sac ve 1 TCS nen ong manh dan chap nhan tieng thi phi la nguoi boi bac de noi len 1 su that va nho vay ma chung ta biet ro ve hinh tuong cua 1 nghe si loi lac TCS. Thiet tuong do la uu diem ma chung ta cabn phai cam on tac gia vi ong da he mo 1 su that. Chung ta dang di tim su that ay vay. CS dang lam dat nuoc dao dien ,tri thuc vong than nhan tai bi mai mot,la vi CS khong song voi cai that cua ho khien dat nuoc suy tan
|
|
said this on 10 Apr 2009 4:01:25 PM EST
La` 1 cong dan sinh truong trong mien nam truoc nam 75 thu hoi ai ma` khong co' luc' suy tu khi nghe nhac TCS hoac da co' luc' ngheu ngao nhung tuyet tac' cua ho Trinh hoac da co' luc' tu bien' minh` thanh`nguoi` ham mo nhac si thien tai` nay`,dieu` nay` cung dung' thoi vi` chung' ta khong the phu nhan duoc nhung tuyet tac' ay',song ...chung' ta khong the nhin` vao` nhung tuyet tac' ay' ma`de dai chap' nhan nhung mat tieu cuc ma` ho Trinh da dem lai cho nhung nguoi` linh chien' VNCH cung nhu lam` nhut y' chi' chien dau' chong cong cua nguoi` dan mien` nam,it' nhieu`su that bai cua VNCH cung anh huong toi' nhung giong` nhac phan chien' ay'.
Xet' cho cung`neu' la` 1 nghe si chan chinh' ban phai biet' ca ngoi nhung cai' hay cua cuoc song',cung nhu chia se nhung cai' khon' cung` cua dan toc,nguoc lai TCS da chon cho minh` ''moi ngay` toi chon 1 niem` vui'' trong khi chung quanh minh` khong thieu' nhung nguoi` doi' rach' ban` cung`,toi tin chac' cac' ban khong the nao` ca hat' duoc khi chung quanh minh`hang` ngan` ke an may`dang cho` duoc bo' thi'. Tat' nhien chung' ta phai ton trong su lua chon cua TCS nhung khong co' nghia la`binh vuc cho ong hoac dong` loa voi' su chon lua ay' vi` trong tan cung`tam hon` cua chung' ta van con` sot' lai 1 chut' luong tri. Viec ong Trinh Cung viet' ra nhung dieu` nay`theo thien y' cua toi thi` van tot' hon la` khong viet' ra,nhung dung' sai cua TCS hay de cho lich su phan' xet'.Nhung trong toi niem` quy' trong nhac si TCS duong` nhu dang hap' hoi'./. |
|
said this on 12 Apr 2009 12:54:26 PM EST
TCS la mot nghe si tai ba , viec nay ai cung biet va cong nhan
Nhan cach cua ong ta co the lam chung ta ngac nhien , tan than, hay khinh miet , cai do la chuyen khac. TC co le la nguoi dau tien co can dam viet lai nhung chi tiet lam chung ta buc minh vi da xuc pham den mot than tuong cua ca mot the he nguoi Viet . Nhung dieu TC viet , thuc hay hu , lich su se phan doan . Du sao chang nua , neu TCS co tham vong chinh tri , thi cung chang co gi lam chung ta phai ngac nhien , hay cong phan . Chi mong co nhung nhan chung khac , da tung quen biet TCS , se dong gop them cho chung ta . |
|
said this on 17 Apr 2009 1:44:58 AM EST
Tôi đọc bài viết của họa sĩ Trịnh Cung cũng chỉ là tò mò mà thôi. Thế những gì bài viết phản ảnh không ảnh hưởng gì về cảm xúc của tôi đối với các bài hát của nhạc sĩ TCS cả. Có thể nói tôi yêu thích nhạc TCS trước khi biết về ông, dĩ nhiên không có vấn đề "yêu người yêu cả đường đi lối về", cũng như thần tượng hóa một ai. Xin hãy đánh giá người nghệ sĩ thuần túy bằng những gì họ đã cống hiến và được bao thế hệ yêu mến.
|
|
said this on 05 May 2009 12:54:11 PM EST
HOA HỒNG VÀ GAI
Một nhà văn Tây phương đã viết: "Lắm người phàn nàn, bàn cãi về hoa hồng có gai; riêng chúng tôi cho rằng may mắn thay trong bụi gai có bông hoa hồng." Nhà văn muốn nói: " Thôi đi làm gì cứ lầm nhầm, cãi cọ với nhau mấy thứ như là gốc rễ dơ bẩn, thân cành cằn cỗi, gai góc, v.v... mà không thèm nhìn mấy nụ hoa, búp hoa, và nhất là bông hoa (roses) này...vậy hè!? Ôi xinh đẹp và tươi sáng quá đi thôi! Huy tử, S&FR, Boston, MA. |
|
said this on 27 Jun 2009 9:28:24 PM EST
Đời nhỏmọn, ghentức anh nổi tiếng
Họ tìmtòi, bớimóc, thỏa thù riêng Đời là "thế"! Đời muôn đời là "thế" Muốn đời yên, tâm mình phải bìnhyên ! Chằng có gì linhthiêng TaTon mãi muộnphiền!!! |
|
said this on 26 Jul 2009 9:33:07 AM EST
Trước kia TCS đã khóc "Cho một người nằm xuống", vị sĩ quan Không quân, TKC, một người bạn quý mến của Tác giả,..
Bây giờ chúng tôi khóc nhạc sĩ thiên tài TCS với bản nhạc trên chỉ bỏ mấy câu liên quan đến công việc lướt gió của viên Phi công. "...Anh nằm xuống cho hận thù vào lãng quên,...Xin cho một người vừa nằm xuống thấy bóng Thiên đường cuối trời thênh thang." "...Ôi phù du, từng tuổi xuân đã già, rồi ngày kia đến bờ, đời người như thoắt qua,...Thôi về đi, đường trần đâu có gì, tuổi xuân mấy mùa ,..." - Phôi Pha - "The rest is silence." - William Shakespeare |



Author/Admin)